Lui Ra, Để Trẫm Đến!

Lui Ra, Để Trẫm Đến!

Ngôn TìnhCổ ĐạiXuyên KhôngNữ Cường

Thẩm Đường tỉnh lại trên đường đi đày, phát hiện thế giới này rất phản khoa học. Thần thạch trên trời rơi xuống, trăm quốc tương tranh. Văn ngưng Văn tâm, xuất khẩu thành thật. Võ tụ Võ đảm, phá núi đoạn biển. Tiểu bạch kiểm cô cho là, một câu "Hoành thương thúc ngựa", một giây sau mũ giáp phụ thân, trường thương trong tay, một người thành quân, thiên quân vạn mã khả năng giết thất tiến thất xuất! * Thất tiến thất xuất: Dựa thuyết con trai Lưu Bị bị quân Tào bao vây, tướng lĩnh Triệu Vân vì cứu ấu chủ Lưu Thiền bảy lần vào vòng vây quân Tào bảy lần giết ra. Quỷ lao bệnh trong mắt cô, miệng niệm "Tinh la kỳ bố"*, Trời xanh như lọng tròn, đất đai tựa cuộc cờ, bài binh bố trận, hạ bút thành văn! * Tinh la kỳ bố: Bày ra như sao giăng rợp trời, hệt những quân cờ trên bàn cờ, hình dung số lượng nhiều phân bố rộng. Đây cmn đâu thể tính phản khoa học! Rõ ràng là ván quan tài khoa học bị thần học đóng đinh! Mà cô -- "Chủ công, Bắc Quận đại hạn, hay ngài khóc một lúc?" Thẩm Đường: ". . ." "Chủ công, Nam Châu lũ lụt, hay ngài cười cười nhiều cho vơi?" Thẩm Đường: ". . ." -- -- -- -- Nhìn mười bát cơm to bị cô chén còn sạch bóng hơn bản mặt và một đám thôn dân cả ngày gây chuyện thị phi gào khóc đòi ăn không có ý tốt, thôn trưởng Thẩm Đường mang linh hồn họa sĩ nghi là thùng cơm chuyển thế buộc phải từ bỏ bút vẽ yêu dấu bị ép nhận lời dấn thân lên con đường chư hầu.

100000

1628 chương

Truyện cùng tác giả

Lui Ra, Để Trẫm Đến!
Lui Ra, Để Trẫm Đến!
Du Bạo Hương Cô

Thẩm Đường tỉnh lại trên đường đi đày, phát hiện thế giới này rất phản khoa học. Thần thạch trên trời rơi xuống, trăm quốc tương tranh. Văn ngưng Văn tâm, xuất khẩu thành thật. Võ tụ Võ đảm, phá núi đoạn biển. Tiểu bạch kiểm cô cho là, một câu "Hoành thương thúc ngựa", một giây sau mũ giáp phụ thân, trường thương trong tay, một người thành quân, thiên quân vạn mã khả năng giết thất tiến thất xuất! * Thất tiến thất xuất: Dựa thuyết con trai Lưu Bị bị quân Tào bao vây, tướng lĩnh Triệu Vân vì cứu ấu chủ Lưu Thiền bảy lần vào vòng vây quân Tào bảy lần giết ra. Quỷ lao bệnh trong mắt cô, miệng niệm "Tinh la kỳ bố"*, Trời xanh như lọng tròn, đất đai tựa cuộc cờ, bài binh bố trận, hạ bút thành văn! * Tinh la kỳ bố: Bày ra như sao giăng rợp trời, hệt những quân cờ trên bàn cờ, hình dung số lượng nhiều phân bố rộng. Đây cmn đâu thể tính phản khoa học! Rõ ràng là ván quan tài khoa học bị thần học đóng đinh! Mà cô -- "Chủ công, Bắc Quận đại hạn, hay ngài khóc một lúc?" Thẩm Đường: ". . ." "Chủ công, Nam Châu lũ lụt, hay ngài cười cười nhiều cho vơi?" Thẩm Đường: ". . ." -- -- -- -- Nhìn mười bát cơm to bị cô chén còn sạch bóng hơn bản mặt và một đám thôn dân cả ngày gây chuyện thị phi gào khóc đòi ăn không có ý tốt, thôn trưởng Thẩm Đường mang linh hồn họa sĩ nghi là thùng cơm chuyển thế buộc phải từ bỏ bút vẽ yêu dấu bị ép nhận lời dấn thân lên con đường chư hầu.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!
Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Khương Tước xuyên vào một quyển truyện tu tiên, trở thành nữ phụ độc ác không chỉ có kết cục thê thảm mà còn là một kẻ chuyên làm nền cho nữ chính đúng nghĩa. Nữ chính thì khí chất thanh tao thoát tục, còn nàng... chỉ là một nữ nhân bình thường. Nữ chính thiên phú dị bẩm, còn nàng... chỉ có mỗi cái mạng cùi. Nữ chính vô số người theo đuổi, còn nàng... đến cả tay nam nhân cũng chưa từng nắm qua. Thảm hơn nữa là, ngày nàng xuyên sách cũng chính là ngày tận mạng của nguyên chủ, bốn vị nam chính cùng tụ tập ở hình đường đòi lấy mạng nàng. Để sống sót, Khương Tước không từ một thủ đoạn nào, uy hϊếp, dụ dỗ, ôm đùi, cứ thế hiên ngang vạch ra một lối đi riêng đầy "tai tiếng" giữa tông môn toàn những vị thánh mẫu. Đi mãi đi mãi, chẳng hiểu sao lại thành bảo bối của cả đám. Bốn vị nam chính một tiếng "tiểu sư muội", hai tiếng cũng "tiểu sư muội", đi đâu cũng kè kè theo nàng. Sư phụ dẫn nàng vào trận đạo, cưng nàng như cưng trứng mỏng. Tông chủ các tông phái khác thì ngày nào cũng lăm le cướp nàng về làm đệ tử thân truyền. Ngay cả nữ chính nguyên tác cũng cam tâm tình nguyện gia nhập "liên minh thất đức" của nàng. Khương Tước dẫn dắt đội quân nhân vật chính quậy tưng bừng, suýt chút nữa lật tung cả giới tu chân! Cuối cùng, Khương Tước tự mình trở thành chỗ dựa vững chắc, chuẩn bị nói lời chia tay với "cái đùi" mình đã ôm suốt bấy lâu: “Tiên chủ, chúng ta từ nay đường ai nấy đi.” Cái "đùi" đó, chính là Tiên chủ đại nhân đứng trên vạn người, chỉ dưới Thiên Đạo, vốn thanh lãnh cao ngạo không nhiễm bụi trần, vậy mà khi nghe "ái thê" đòi chạy thì tức đến độ suýt nữa là sụp đổ hình tượng. “Thay ngươi gánh thiên lôi, giúp ngươi đỡ Thiên Mệnh Kiếm, cùng ngươi vào Minh Giới đoạt hồn... Sao những lúc đó không nói lời từ biệt với ta đi, hả? Định dùng ta xong rồi vứt à?” Khương Tước: "... Ngươi nói bậy bạ gì thế, ta nào có "dùng" ngươi bao giờ." Tiên chủ đại nhân chậm rãi cởϊ áσ. Khương Tước la lên: "Ngươi đừng qua đây!"

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học
Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học

Đại lão Huyền Môn Khương Nguyễn Ninh phi thăng thất bại, bị một tia sét đánh về. Đối mặt với tên khốn vì ánh trăng sáng mà lấy cô làm kho máu, Khương Nguyễn Ninh nhấc chân đá bay tên đàn ông chó má, xoay người thoải mái rời đi. Lúc này tuổi thọ của cô chỉ còn lại chưa tới nửa năm. Vì kéo dài tuổi thọ, Khương Nguyễn Ninh quyết định làm lại nghề cũ, phát sóng trực tiếp xem bói cho người ta tích lũy công đức và tín ngưỡng. ... Bạn bè trên mạng nhìn thấy người phát sóng trực tiếp là một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp, nghĩ là kẻ lừa đảo, không có người nào tin tưởng cô thật sự biết xem bói, mãi đến khi... “Lập tức dừng xe ở ngã tư đường phía trước, nếu không sẽ có tai nạn đổ máu!” Một phút sau ngã tư đường đã xảy ra tai nạn giao thông liên hoàn, 3 người tử vong 10 người bị thương nặng. “Vì sao đứa bé trông không giống anh ư? Đương nhiên là vì hai người không có quan hệ huyết thống. Không tin sao? Bây giờ anh tới phòng số 103 của khách sạn Kim Hoa đi.” Nửa tiếng sau, hiện trường bắt gian ở khách sạn, một đôi nam nữ trần trụi bị đâm bị thương. “Vì sao ông sẽ hàng đêm nằm mơ bị ác quỷ lấy mạng sao? Bởi vì ông chính là hung thủ trong vụ án gϊếŧ người liên hoàn vào 20 năm trước! Những ác quỷ muốn lấy mạng ông, tất cả đều là sinh mệnh vô tội bị ông gϊếŧ chết!” Một tiếng sau, đường dành cho khách quý bay tới nước F bị cảnh sát bao vây chặt chẽ, vụ án gϊếŧ người liên hoàn tồn đọng 20 năm đã được giải quyết, kẻ sát nhân hóa ra lại là một doanh nhân từ thiện nổi tiếng! Các bạn bè trên mạng đều vô cùng khϊếp sợ, vậy mà tất cả quẻ Khương Nguyễn Ninh tính đều ứng nghiệm. Sau này phòng phát sóng trực tiếp trở nên hot hơn. Vô số thiên kim quyền quý hiển hách đều nâng trên tay, chỉ vì cầu tính một quẻ. Ngày nọ, trong một đám người quyền quý bất ngờ xuất hiện cái tên quen thuộc. [Hoắc Trầm] tiến vào phòng phát sóng trực tiếp. [Hoắc Trầm] tặng dạo chơi trên vũ trụ x100.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May
Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May

Nếu bạn phát hiện chính mình xuyên tới một thế giới hoang tàn đổ nát không có hy vọng, bạn sẽ làm gì? Chỗ này đâu đâu cũng là phóng xạ cấp độ cao, còn có các loại động vật, thực vật biến dị trông vừa kỳ dị vừa đáng sợ, con người từ đỉnh chuỗi đồ ăn ngã vào bụi bặm... Chỗ nơi được gọi là phế thổ này, con người không hề là chúa tể, ở chỗ này, có thể sống sót cũng là hy vọng xa vời. Trang Hiểu xuyên tới chính là một thế giới thời khắc làm người nơm nớp lo sợ như vậy, ấm no, an toàn... Đây đều là những vấn đề cơ bản nhất cô cần giải quyết. May mắn, mới vừa tới, cô đã ôm được một cái “đùi”, tuy thân thể tàn phá, không có tiền tài dư thừa, nhưng tốt xấu gì người ta có một căn phòng ở trên phế thổ này, một gian nhà gỗ nhỏ cũ nát... Từ đây hai người trải qua quãng thời gian sống chung ngượng ngùng sao? Không, ở phế thổ này, cơm còn chẳng có mà ăn, sao mà có thời gian nói chuyện yêu đương... Trước giải quyết vấn đề sinh tồn đi!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Năm 90: Vả Mặt Ngược Tra Thiên Kim Thật Trở Về Làm Giàu
Trọng Sinh Năm 90: Vả Mặt Ngược Tra Thiên Kim Thật Trở Về Làm Giàu

Kiếp trước, cha mẹ Trình Dao bị hại c.h/ế..t một cách thảm khốc. Bản thân cô thì bị chú và thím ruột b//á.n sang Myanmar, mất đi một quả t//h.ậ..n và một ngón tay, cuối cùng trở thành nô lệ của một chủ trang trại. Cho đến lúc chết, cô vẫn không hề hay biết mình vốn là tiểu thư thật sự của một gia đình danh giá, chỉ vì bị tráo đổi từ nhỏ mà chịu hết thảy oan khuất. Chú thím nhẫn tâm bán cô chỉ để loại trừ hậu họa cho con gái ruột của mình. Tỉnh dậy quay về đúng thời điểm bi kịch chuẩn bị xảy ra, Trình Dao đã không còn yếu đuối nữa. Cô xắn tay áo bắt đầu tự mình xây dựng cuộc sống mới! Ai khiến cô không vui, cô liền dạy kẻ đó cách làm người. Hành trình trả lại từng món nợ của cô càng trở nên đặc biệt khi cô gặp Quyền cửu gia - vị quân nhân công thành doanh toại khiến bao cô gái trẻ say mê, ngưỡng mộ. Quyền Cửu gia có tiêu chuẩn chọn vợ rất nghiêm khắc. Anh không thích những cô gái nhỏ hơn mình ba tuổi, cũng không thích những người quá xinh đẹp. Lần đầu gặp mặt, nhận xét của Quyền Cửu gia về Trình Dao là: “Tuổi còn nhỏ, non nớt, chênh lệch thế hệ, lại còn là hồng nhan họa thủy.” Về sau, có người thấy vị Quyền gia cao cao tại thượng ấy lại quỳ một chân trước Trình Dao, khóe mắt hơi đỏ, cầu hôn: “A Dao, anh lớn hơn em sáu tuổi thì sao? Đàn ông lớn tuổi biết quan tâm chăm sóc, sau này em bảo anh đi hướng Đông, anh tuyệt đối không đi hướng Tây. Em chơi ở phương Bắc, anh tuyệt đối không đến phương Nam! Mọi chuyện đều nghe theo phu nhân.” Cũng sau đó, Quyền Cửu gia hận không thể cầm loa mà tuyên bố khắp thiên hạ: “Vợ tôi là người đẹp nhất thế gian.” 1. "Mẹ ơi, người kia... sao lại... xấu xí đến vậy? Cô ta... có phải là quái vật không ạ?" Giọng nói non nớt của trẻ con vang lên xen lẫn sự sợ hãi và tò mò. Gió mạnh táp vào cuốn phăng chiếc khẩu trang mỏng manh đang che chắn gương mặt người phụ nữ. Lộ ra trước mắt là một khung cảnh kinh hoàng khiến người ta rùng mình. Khuôn mặt ấy, dường như đã bị thời gian và số phận tàn phá không thương tiếc, các đường nét ngũ quan mờ nhạt, chỉ còn lại những mảng phẳng lì, méo mó. Đôi mắt và miệng chỉ còn là ba cái hốc sâu hoắm, da mặt nhăn nheo bừng lên sắc hồng quái dị chẳng khác nào một con quỷ dữ bước ra từ bóng đêm. Nó gieo rắc nỗi sợ hãi khiến người ta liên tưởng đến những con quái vật ăn thịt người trong truyền thuyết. "Kinh tởm quá... Sao cái thứ ghê rợn này không ở yên trong nhà, lại ra đây dọa người khác thế này!" Tiếng xì xào bàn tán cùng ánh mắt ghẻ lạnh của những người xung quanh như những mũi dao sắc bén, đâm thẳng vào trái tim người phụ nữ. "Đồ xấu xí! Tránh xa chúng ta ra!" "A! Đừng! Đừng nhìn tôi!" Trình Dao giật mình tỉnh giấc, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh thấm ướt trán. Cô đưa tay run rẩy sờ lên mặt. Mắt đây, mũi đây, miệng và tay vẫn còn nguyên vẹn. Khuôn mặt cô... không phải đã bị hủy hoại rồi sao? Chuyện gì đang xảy ra thế này? Cô vội vàng chộp lấy chiếc gương nhỏ trên tủ đầu giường. Bóng hình phản chiếu trong gương khiến trái tim cô như vỡ òa. Trong gương là một cô gái xinh đẹp, với khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt long lanh quyến rũ, hàng mi cong vút tựa cánh quạt giấy khẽ lay động. Vẻ đẹp ấy như được vẽ nên từ những nét bút tài hoa nhất, khiến người ta không thể rời mắt. Cô đưa tay lên vuốt nhẹ má, người trong gương cũng làm theo, đôi bàn tay trắng nõn, với mười ngón tay thon dài, đẹp đến nao lòng. Là cô! Đây chính là cô! Chính xác hơn là cô của hơn bốn mươi năm về trước, khi cô mười tám tuổi, khi dung nhan chưa bị tàn phá, khi những ngón tay còn nguyên vẹn. Để xác nhận những suy nghĩ trong đầu mình, Trình Dao ngước lên nhìn tờ lịch trên tường. Đúng là vậy! Ngày trên lịch rõ ràng là ngày 2 tháng 4 năm 1998. Trình Dao còn chưa kịp hoàn hồn thì cánh cửa phòng hé mở, một người phụ nữ trung niên với thân hình gầy gò, xanh xao bước vào. Dáng vẻ hốc hác, thiếu sức sống của bà cho thấy cuộc sống khó khăn đã dày vò bà đến nhường nào. "A Dao," bà khẽ gọi. Trình Dao nhìn người phụ nữ ấy. Đầu tiên là ngỡ ngàng, sau đó cô lao đến ôm chặt lấy bà, nghẹn ngào: "Mẹ!" Lý Thục Phân mỉm cười hiền hậu, xoa nhẹ mái tóc con gái: "Con bé ngốc này, làm sao thế?" Chỉ đến khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ vòng tay mẹ, Trình Dao mới tin rằng đây không phải là một giấc mơ. Cô thật sự đã được trùng sinh! Trình Dao lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo khó. Mẹ cô, Lý Thục Phân, là một người phụ nữ bất hạnh. Trong thời buổi đói khổ, để nuôi sống các em, bà đã phải bán mình cho người chồng hiện tại. Cha cô, Trình Quang Huy bị khuyết tật bẩm sinh ở mắt nên không nhìn thấy gì. Vì vậy mà mãi không lấy được vợ. Ông vô cùng trân trọng người vợ "mua" về này. Hôn nhân không tình yêu như một sợi dây trói buộc hai con người vào một cuộc sống ngột ngạt. Dù Trình Quang Huy và Lý Thục Phân yêu thương nhau, nhưng lại không thể thoát khỏi cái bóng của sự bất công trong gia đình nhà chồng. Trình lão thái thái vốn đã thiên vị con trai út, nay lại càng ghét bỏ đôi vợ chồng hiếm muộn, xem họ như những cái gai trong mắt. Từ đó, Trình Quang Huy và Lý Thục Phân trở thành những kẻ lao động không công, phải còng lưng gánh vác mọi việc trong nhà. Trình Quang Huy là người cần cù. Ông dốc hết sức lực làm việc trong hầm mỏ, nhưng đồng lương ít ỏi đều phải nộp cho mẹ, không dám giữ lại một đồng. Lý Thục Phân là người hiền lành, chịu thương chịu khó, lặng lẽ ôm đồm mọi việc nặng nhọc không một lời oán than. Cuộc đời hai người tưởng chừng như cứ thế trôi qua thì một ngày, số phận đã mang đến cho họ một tia sáng. Một bé gái sơ sinh còn chưa đầy mười ngày tuổi bị bỏ rơi bên đường đã trở thành con của họ. Trình lão thái thái lạnh lùng tuyên bố đó là đứa bé "nhặt" được. Nhưng Lý Thục Phân và Trình Quang Huy thì không nghĩ vậy. Họ đã coi đứa bé như con ruột. Đặt tên cho con là Trình Dao với mong muốn đứa bé sẽ luôn là viên ngọc quý được nâng niu trân trọng. Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, Trình Quang Huy và Lý Thục Phân vẫn không bao giờ đánh mất niềm tin. Họ luôn mơ về một ngày Trình Dao trưởng thành, đỗ vào đại học, đưa họ thoát khỏi chốn quê nghèo này và có một tương lai tươi sáng hơn. Vì vậy, dù phải ăn bữa đói bữa no, họ vẫn quyết tâm cho Trình Dao được đến trường, không để con chịu thiệt thòi. Nhưng cuộc đời vốn dĩ đầy rẫy những bất trắc. Ngày định mệnh ấy đã đến, cướp đi tất cả hy vọng của họ. Trong lúc đang làm đồng, Trình Quang Huy bất ngờ bị rắn độc cắn. Chất độc nhanh chóng ngấm vào cơ thể, khiến ông ra đi mãi mãi. Đêm hôm đó, khi nỗi đau mất chồng còn chưa nguôi ngoai, Lý Thục Phân bị chính con trai út và con dâu của Trình lão thái thái vu oan tội tư thông, bị đánh đập đến chết. Một người phụ nữ hiền lành, chất phác như Lý Thục Phân làm sao có thể có nhân tình? Tất cả đều là một vở kịch tàn nhẫn được dựng lên bởi Trình lão thái thái và đám con cháu độc ác. Thậm chí, cái chết của Trình Quang Huy cũng là một phần trong kế hoạch của chúng. Năm 1998, vùng quê hẻo lánh còn quá lạc hậu. Dân không dám báo chính quyền, không dám truy hỏi. Miễn là không có ai báo cảnh sát thì cái chết của Trình Quang Huy và Lý Thục Phân sẽ mãi mãi bị chìm vào bóng tối. Mất đi cả cha lẫn mẹ, Trình Dao- cô bé mồ côi bị chú thím đưa đến thành phố. Nhưng tấm mặt nạ "tốt bụng" đã nhanh chóng bị lật tẩy. Ngay trong đêm đầu tiên, Mã Lan đã không ngần ngại tạt cả nồi nước sôi vào mặt cô.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Phó Bản Cần Nhân Tài Như Tôi (Vô Hạn)
Phó Bản Cần Nhân Tài Như Tôi (Vô Hạn)

Kiều Nguyện là một bình hoa nổi tiếng trong làng giải trí, đi ba bước đã lảo đảo, chạy vài bước đã thở dốc, trong mắt mọi người cô là đóa hoa nhỏ ngốc nghếch, đại diện tiêu biểu cho sự kết hợp giữa nhan sắc và sự vô dụng. Cho đến khi cô bước vào trò chơi vô hạn lưu, nơi mà chỉ cần chết trong game thì ngoài đời thực cũng sẽ chết theo. Kiều Nguyện chỉ muốn sống sót: ? Đã đến lúc thể hiện kỹ năng thực sự rồi. ... Ban đầu, khán giả trong livestream nhìn thấy Kiều Nguyện đều đặt cược xem bình hoa vô dụng này sẽ chết vào lúc nào. Nhưng rồi họ chứng kiến... Cảnh 1: 12 giờ đêm, nữ quỷ tóc dài xuất hiện, nhưng phát hiện trước cửa đã có một người đứng sẵn, thậm chí còn cosplay giống hệt mình. Kiều Nguyện mỉm cười e thẹn: “Mượn hình dáng của cô để dọa mấy đồng đội có ý đồ xấu thôi.” Nữ quỷ: ? Cảnh 2: Trong phó bản, cô bị kéo vào một nhóm chat bí ẩn, không hoàn thành nhiệm vụ sẽ chết. Kiều Nguyện liền kết bạn với quản trị viên nhóm: “Xin lỗi, nhầm người rồi, nhưng duyên phận thế này, làm quen nhé.” Ngày hôm đó, quản trị viên nhóm vốn là một tà thần đã hiểu thế nào là bị lừa tình qua mạng mất mấy chục triệu, từ đó đóng chặt trái tim, không còn yêu đương nữa. ... Khán giả: ? Những hành động bất ngờ khiến người ta phải phục sát đất về mặt tâm lý, còn khiến quỷ phải nằm rạp về mặt vật lý. Khán giả livestream phát điên: “Chị ơi, thu thần thông lại đi, chị thật sự không phải đặc công sao?” Cái bình hoa mà mọi người nói đâu rồi?. Kiều Nguyện: “Có một khả năng là trong làng giải trí còn một thứ gọi là nhân thiết.” Từ đó trở đi, đồng đội của Kiều Nguyện và các boss trong game đều thấm thía câu nói: “Lời quỷ đâu độc bằng lòng người.” Tiêu chuẩn của sự độc ác chính là Kiều Nguyện. Và nhân vật mà họ từng nghĩ chắc chắn sẽ chết, cuối cùng lại leo lêи đỉиɦ cao, trở thành huyền thoại trong game. ... Trên thực tế, cư dân mạng cũng phát hiện ra rằng bình hoa Kiều Nguyện dường như có gì đó khác biệt, những người hâm mộ được tiết lộ đều có thân phận cực kỳ cao quý. Nam thần đỉnh cao ngang ngược, ngạo nghễ không chỉ bám sát Kiều Nguyện trong gameshow, mà còn đăng bài dài trên Weibo, đánh nhau với anti fan của cô, khẳng định: “Chị Nguyện mãi mãi là thần: Muốn làm chó của chị Nguyện.” Tổng giám đốc tự lập nghiệp, xây dựng đế chế thương mại công khai bày tỏ tình cảm, trong buổi phỏng vấn còn khoe cả căn phòng đầy ắp merchandise của Kiều Nguyện: “Chỉ cần nhìn thấy cô ấy, tôi cảm thấy rất an tâm.” Công chúa lai mang dòng máu hoàng gia quyên tặng đá quý hiếm chỉ để được chụp ảnh cùng Kiều Nguyện trong đêm từ thiện: “Niềm tin của tôi là Kiều Nguyện.” ... Cư dân mạng: ? Những người này có quan hệ gì với Kiều Nguyện vậy? Kiều Nguyện: "Chỉ là đồng đội trong game thôi." Lưu ý: 1. Bối cảnh hiện đại giả tưởng, vô hạn lưu hài hước. 2. Quan điểm và lập trường của nhân vật chỉ phục vụ cốt truyện. 3. Nam chính xuất hiện muộn, ở giữa ranh giới phông nền, chủ yếu là cốt truyện.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút
Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Giang Đường Tri bất ngờ về đầu thập niên 80, vừa xuất hiện đã liên tục cảm thấy chấn động. Cái gì? Người ông duy nhất đối xử tốt với cô vừa mới qua đời rồi? Cái gì? Cô mới là thiên kim thật của nhà họ Giang ở Tứ Cửu Thành, nhưng khi còn nhỏ lại bị bọn buôn người bắt đi? Cái gì? Cô còn có một vị hôn phu, đưa sính lễ xong liền mất tích suốt một năm rưỡi? Cái gì? Thiên kim giả của nhà họ Giang lại là người trọng sinh, một lòng muốn hại chết cô? Cái gì? Cô không chỉ có một vị hôn phu thôi sao? Giang Đường Tri khẽ cười, đúng lúc quá nhỉ. Cô vốn thích thách thức giới hạn bản thân. Một khởi đầu cấp độ địa ngục à? Không có gì to tát cả. Chỉ cần cô muốn thì tất cả sẽ nhường đường, từng bước đưa cô lêи đỉиɦ cao cuộc đời. Tiểu thư thiên tài x Quân thiếu lạnh lùng

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Lão Cơ Giáp Luôn Nghĩ Mình Là Người Bình Thường
Đại Lão Cơ Giáp Luôn Nghĩ Mình Là Người Bình Thường

Xuyên không đến hành tinh hoang vu đã mười tám năm, ngoài ba ông bác hàng xóm, Bạch Chu Chu chưa từng gặp thêm một ai khác. Cô luôn tin chắc mình chỉ là một người bình thường không có gì nổi bật. Ngày thường ngoài việc sửa chữa cơ giáp, diệt Trùng Tộc thì gần như chẳng có gì khác để làm, cho đến khi cô nhận được giấy báo trúng tuyển của Học viện Lam Hải Liên Bang. ... Trong giải liên minh cơ giáp của các học viện Liên Bang, đội tuyển Lam Hải vốn luôn xếp chót, vậy mà năm nay lại có một sinh viên năm nhất thoạt nhìn chẳng làm gì nên hồn bị sắp vào đội. Người ta thi nhau cười nhạo, cho rằng học viện Lam Hải đã cùng đường, ngay cả nhân tài cơ bản cũng không tìm nổi. Thế nhưng trận đấu vừa bắt đầu, trong khi các học viện khác còn đang bàn bạc vị trí và chiến thuật, thì cô sinh viên năm nhất ấy đã một mình lao vào sào huyệt của Trùng Tộc, gϊếŧ ra gϊếŧ vào bảy lần. Mọi người: “!” Khi đội vô địch nhận phỏng vấn, Bạch Chu Chu đã nói: “Em chỉ là một học sinh bình thường thôi, các đồng đội của em đều giỏi hơn em nhiều.” ... Sau này, khi học môn lịch sử hiện đại Tinh Tế, Bạch Chu Chu rơi vào trầm tư. Trong sách giáo khoa, vị cựu đại nguyên soái bách chiến bách thắng của Liên Bang... sao lại trông giống hệt bác Lý nhà bên thế nhỉ? Cả vị cựu chỉ huy chiến trường mạnh nhất Liên Bang kia cũng có ngoại hình y hệt bác Ngô. Còn bác Tiền, người trông có vẻ cà lơ phất phơ nhất, đến giờ không ngờ vẫn là kỹ sư chế tạo cơ giáp cấp truyền thuyết của cả Tinh Tế. Bạch Chu Chu: [Thế giới quan sụp đổ rồi.]

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Băng Phong Tận Thế: Ta Chế Tạo Hoàn Mỹ Lãnh Địa
Băng Phong Tận Thế: Ta Chế Tạo Hoàn Mỹ Lãnh Địa

Bắt đầu chỉ với một đống lửa nhỏ, đó chính là phạm vi sinh tồn duy nhất của các ngươi. Muốn sống sót, các ngươi phải không ngừng thu thập vật tư, nâng cấp đống lửa từng bước: Đống lửa → Đại đống lửa → Lò luyện → Năng lượng tháp → Siêu cấp năng lượng trạm. Thông qua việc mở khóa thêm nhiều công trình và chiêu mộ các loại binh lực, các ngươi có thể phát triển thế lực của riêng mình trong thế giới cực kỳ khắc nghiệt này. Tào Tinh — người vừa mới xuyên đến thế giới này — ngoài ý muốn kích hoạt thiên phú ẩn tàng cấp SSS: “Vĩnh Hằng Chi Lực.” Ngay sau đó, hắn phát hiện bên cạnh mình có một người tẩu tẩu xinh đẹp cùng đồng hành. Dựa vào sức mạnh của thiên phú ẩn tàng, hai người hợp tác, dần dần mở rộng lãnh địa, khiến thế lực ngày càng hùng mạnh. Nhưng khi bước chân họ tiến xa hơn về phía thế giới bên ngoài, vô số bí mật ẩn giấu trong thế giới bao la này cũng dần hiện rõ...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng