Đánh Ma Rồi Thì Không Được Đánh Tôi Nữa Nha

Đánh Ma Rồi Thì Không Được Đánh Tôi Nữa Nha

Đô thịHiện ĐạiHE

Sư Bồng Bồng tốt nghiệp đại học với thành tích đứng đầu về huyền thuật, nhưng trước áp lực từ thị trường việc làm khắc nghiệt, cô đành trở thành một "xã súc" làm việc từ sáng đến tối. Ở thành phố lớn, cơ hội nhiều, thường xuyên có yêu ma quỷ quái không có mắt xuất hiện trước mặt cô. Cảnh 1: Trong tòa nhà CBD, một oán quỷ đầy uất hận quỳ "phịch" xuống trước mặt cô: "Đại sư, xin ngài hãy siêu độ cho tôi, oán khí của người đi làm quá nặng, khiến tôi bị trầm cảm mất rồi." Sư Bồng Bồng: "..." Cười xỉu, đúng là đồng bệnh tương liên. Cảnh 2: Vẫn là tòa nhà CBD, một tâm ma bên B bị bên A hành hạ quỳ "phịch" xuống trước mặt cô: "Bà cô ơi, xin hãy tha cho tôi, cô bảo gì tôi cũng làm!" Sư Bồng Bồng: "..." Cười xỉu, lại đồng bệnh tương liên. Sư Bồng Bồng chăm chỉ làm việc, nhưng công việc không dễ dàng, xã súc thở dài. Mỗi khi đến cuối tháng, đối mặt với số dư trong thẻ ngân hàng, cô đành lặng lẽ mở app "DiDi Đánh Quỷ", nhận đơn kiếm thêm thu nhập, miễn cưỡng duy trì cuộc sống. Cho đến một ngày, Sư Bồng Bồng nhận được điện thoại trong nhà, yêu cầu cô đi bảo vệ người bạn thuở nhỏ Nhan Kinh. Hồi nhỏ, Sư Bồng Bồng và Nhan Kinh gặp mặt là đánh nhau, trưởng bối hai nhà vì muốn làm dịu mối quan hệ của họ, đã từng dọa sẽ cho bọn họ đính hôn từ bé. Giờ mọi người đều trưởng thành, nghe nói Nhan Kinh còn trở thành một tổng tài bá đạo. Sư Bồng Bồng cảm thấy, thằng nhóc này chắc không nhỏ nhen đến mức còn nhớ ân oán trước đây. Món tiền này, có thể kiếm được! - Nhan Kinh từ nhỏ đến lớn có hai cơn ác mộng: một là gặp ma; hai là trong nhà bắt cậu kết hôn với Sư Bồng Bồng. Không ngờ lớn lên, hai cơn ác mộng này đều trở thành sự thật. Khi anh đang bị quấy nhiễu bởi tà vật, trưởng bối trong nhà đột nhiên thông báo đã nhờ Sư Bồng Bồng đến tìm anh. Nhan Kinh: ! Bao nhiêu năm nay anh bận rộn với công việc không tìm đối tượng, trong nhà cuối cùng cũng không nhịn được, muốn ép anh cưới nhỏ bà đồng đầu ổ gà kia! Nhan Kinh tỏ vẻ: Không thể, tuyệt đối không thể. Một thời gian sau, trưởng bối kết thúc khóa tu, lấy lại điện thoại liên lạc với Nhan Kinh, liền nghe anh rụt rè ra vẻ: "Vì trong nhà kiên quyết như vậy, vậy cháu đành miễn cưỡng kết hôn với Sư Bồng Bồng vậy..." Trưởng bối: "Kết hôn gì chứ? Tôi chỉ mời con bé đến bắt ma cho anh thôi." Nhan Kinh: ??? Không, ma có thể không bắt, nhưng hôn nhất định phải kết! Lần này thì hay rồi, người khác là truy thê hỏa táng tràng, còn anh thì thật sự phải đuổi đến tận lò hỏa táng. Chú thích: (1) Xã súc: Súc vật/gia súc của xã hội, ý chỉ nhân viên văn phòng. (2) Truy thê hỏa táng tràng (Theo đuổi vợ đến lò hỏa táng): Chỉ nam chính đau khổ, dằn vặt theo đuổi lại người mình đã từng làm tổn thương. (3) Trong lĩnh vực kinh doanh, đặc biệt là quảng cáo, thiết kế, truyền thông, phần mềm, thuật ngữ "bên A" thường dùng để chỉ khách hàng – tức là bên đặt hàng, đưa ra yêu cầu và trả tiền cho dịch vụ; "bên B" là đơn vị cung cấp dịch vụ hoặc sản phẩm, chẳng hạn như công ty quảng cáo, studio thiết kế, công ty phần mềm... Ẩn bớt

100000

305 chương

Truyện cùng tác giả

Đánh Ma Rồi Thì Không Được Đánh Tôi Nữa Nha
Đánh Ma Rồi Thì Không Được Đánh Tôi Nữa Nha
Lâm Tri Lạc

Sư Bồng Bồng tốt nghiệp đại học với thành tích đứng đầu về huyền thuật, nhưng trước áp lực từ thị trường việc làm khắc nghiệt, cô đành trở thành một "xã súc" làm việc từ sáng đến tối. Ở thành phố lớn, cơ hội nhiều, thường xuyên có yêu ma quỷ quái không có mắt xuất hiện trước mặt cô. Cảnh 1: Trong tòa nhà CBD, một oán quỷ đầy uất hận quỳ "phịch" xuống trước mặt cô: "Đại sư, xin ngài hãy siêu độ cho tôi, oán khí của người đi làm quá nặng, khiến tôi bị trầm cảm mất rồi." Sư Bồng Bồng: "..." Cười xỉu, đúng là đồng bệnh tương liên. Cảnh 2: Vẫn là tòa nhà CBD, một tâm ma bên B bị bên A hành hạ quỳ "phịch" xuống trước mặt cô: "Bà cô ơi, xin hãy tha cho tôi, cô bảo gì tôi cũng làm!" Sư Bồng Bồng: "..." Cười xỉu, lại đồng bệnh tương liên. Sư Bồng Bồng chăm chỉ làm việc, nhưng công việc không dễ dàng, xã súc thở dài. Mỗi khi đến cuối tháng, đối mặt với số dư trong thẻ ngân hàng, cô đành lặng lẽ mở app "DiDi Đánh Quỷ", nhận đơn kiếm thêm thu nhập, miễn cưỡng duy trì cuộc sống. Cho đến một ngày, Sư Bồng Bồng nhận được điện thoại trong nhà, yêu cầu cô đi bảo vệ người bạn thuở nhỏ Nhan Kinh. Hồi nhỏ, Sư Bồng Bồng và Nhan Kinh gặp mặt là đánh nhau, trưởng bối hai nhà vì muốn làm dịu mối quan hệ của họ, đã từng dọa sẽ cho bọn họ đính hôn từ bé. Giờ mọi người đều trưởng thành, nghe nói Nhan Kinh còn trở thành một tổng tài bá đạo. Sư Bồng Bồng cảm thấy, thằng nhóc này chắc không nhỏ nhen đến mức còn nhớ ân oán trước đây. Món tiền này, có thể kiếm được! - Nhan Kinh từ nhỏ đến lớn có hai cơn ác mộng: một là gặp ma; hai là trong nhà bắt cậu kết hôn với Sư Bồng Bồng. Không ngờ lớn lên, hai cơn ác mộng này đều trở thành sự thật. Khi anh đang bị quấy nhiễu bởi tà vật, trưởng bối trong nhà đột nhiên thông báo đã nhờ Sư Bồng Bồng đến tìm anh. Nhan Kinh: ! Bao nhiêu năm nay anh bận rộn với công việc không tìm đối tượng, trong nhà cuối cùng cũng không nhịn được, muốn ép anh cưới nhỏ bà đồng đầu ổ gà kia! Nhan Kinh tỏ vẻ: Không thể, tuyệt đối không thể. Một thời gian sau, trưởng bối kết thúc khóa tu, lấy lại điện thoại liên lạc với Nhan Kinh, liền nghe anh rụt rè ra vẻ: "Vì trong nhà kiên quyết như vậy, vậy cháu đành miễn cưỡng kết hôn với Sư Bồng Bồng vậy..." Trưởng bối: "Kết hôn gì chứ? Tôi chỉ mời con bé đến bắt ma cho anh thôi." Nhan Kinh: ??? Không, ma có thể không bắt, nhưng hôn nhất định phải kết! Lần này thì hay rồi, người khác là truy thê hỏa táng tràng, còn anh thì thật sự phải đuổi đến tận lò hỏa táng. Chú thích: (1) Xã súc: Súc vật/gia súc của xã hội, ý chỉ nhân viên văn phòng. (2) Truy thê hỏa táng tràng (Theo đuổi vợ đến lò hỏa táng): Chỉ nam chính đau khổ, dằn vặt theo đuổi lại người mình đã từng làm tổn thương. (3) Trong lĩnh vực kinh doanh, đặc biệt là quảng cáo, thiết kế, truyền thông, phần mềm, thuật ngữ "bên A" thường dùng để chỉ khách hàng – tức là bên đặt hàng, đưa ra yêu cầu và trả tiền cho dịch vụ; "bên B" là đơn vị cung cấp dịch vụ hoặc sản phẩm, chẳng hạn như công ty quảng cáo, studio thiết kế, công ty phần mềm... Ẩn bớt

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới
Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới

Lê Ôn Thư, một đại thần trong giới sáng tác tiểu thuyết mạng, vì thức khuya viết lách mà đột tử. Hệ thống dốc hết vốn liếng để giúp cô trùng sinh về tuổi mười sáu. Đó là thời đại mà cả giải trí lẫn internet đều chưa phát triển. Đứng trước kho tàng sách từ ba nghìn thế giới trong không gian hệ thống, Lê Ôn Thư xoa cằm, cảm thán: “Đột tử cũng đáng lắm!” ... Trước khi đọc: “Ủa? Đây là thể loại tiểu thuyết gì vậy, thử đọc xem sao.” Sau khi đọc: “Trời ơi! Đọc chưa đã, hoàn toàn chưa đủ, giờ này mà chưa cập nhật xong, làm sao ngủ nổi đây!” ... Trước khi đọc: “Tiểu thuyết thì có gì hay, ngàn truyện như một, biết đầu là đoán được đuôi, chán chết.” Sau khi đọc: “Cứu tôi với! Não tôi phát triển đủ chưa vậy, chỉ lỡ bỏ qua một câu mà đã không hiểu gì rồi!” ... Trước khi đọc: “Kinh dị á? Kinh dị cỡ nào được chứ? Anh đây từng cười ha hả bước ra từ nhà ma, xem phim kinh dị như phim hài ấy.” Sau khi đọc: “Mẹ ơi! Cô ấy viết cứ như thật sự có thứ gì đó bò ra ngoài được vậy!” ... Ở thế giới cổ đại, một cuốn tiểu thuyết về đích nữ trùng sinh báo thù đấu đá trong phủ trở thành sách gối đầu giường của các tiểu thư khuê các ở kinh thành. Sách vừa phát hành đã lập tức cháy hàng. Trước khi đọc: “Đàn ông đại trượng phu phải ra chiến trường chinh chiến, ai rảnh xem mấy chuyện đấu đá trong nhà với cung đình chứ.” Sau khi đọc: “Ai bảo tôi là đàn ông? Chị em với nhau thì sao không được mua chứ!” ... Ở thế giới tu tiên, một cuốn tiểu thuyết về xuyên không, phế vật nghịch tập vả mặt khiến tam giới đại chiến. “Đừng đánh nữa, tác giả vừa cập nhật chương mới rồi kìa!”

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Hệ Thống Giao Dịch Sống Sót Giữa Vô Hạn Thiên Tai
Mang Hệ Thống Giao Dịch Sống Sót Giữa Vô Hạn Thiên Tai

Một ngày nọ, trên bầu trời bỗng xuất hiện ảo ảnh của một tinh cầu, vô số người bị cuốn vào thế giới tận thế vô tận, nơi thiên tai giáng xuống không ngừng. Chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ vượt ải, bọn họ mới có thể mang theo phần thưởng trở về thế giới nguyên bản. Ninh Thiên Thiên thức tỉnh dị năng — một hệ thống giao dịch, mua bán tức thời, hàng hóa đến tay trong nháy mắt, kèm theo kho chứa di động có thể nâng cấp. Tận thế thứ nhất: Mưa lớn + Toàn cầu hóa đại dương. Tận thế thứ hai: Mưa đá + Kỷ băng hà trở lại. Tận thế thứ ba: Mưa sao băng + Thây ma trỗi dậy. Tận thế thứ tư: Linh khí + Động thực vật biến dị. Tận thế thứ năm: Núi lửa bùng nổ + Cực nóng. Tận thế thứ sáu: Sương mù dày đặc + Côn trùng ký sinh. ... Lưu ý khi đọc: 1. Tình cảm xuất hiện ít, có nam chính. Nam nữ chính đều chung thủy cả về thể xác lẫn tinh thần. 2. Cả hai đều có bàn tay vàng rất lớn. Nữ chính sở hữu nhiều loại khả năng, chủ yếu thiên về hỗ trợ, sức chiến đấu sẽ dần tăng lên theo thời gian. Nam chính có võ lực cực kỳ mạnh mẽ. Hai người phối hợp với nhau, sức mạnh cộng hưởng vượt xa mong đợi. Đây là truyện về hai cường giả đồng hành, không phải kiểu nữ cường nam yếu. 3. Nữ chính không phải thánh mẫu, nam chính cũng không phải thánh phụ, nhưng trong giới hạn an toàn cho bản thân, họ sẽ giúp đỡ người khác một cách hợp lý. 4. Truyện hoàn toàn hư cấu, vui lòng không áp dụng vào thực tế. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ninh Thiên Thiên, Hoắc Lang Châu ┃ Vai phụ: ┃ Khác: Tóm tắt trong một câu: Tích trữ hàng hóa, cầu sinh giữa thiên tai vô tận. Chủ đề: Dù rơi vào nghịch cảnh, vẫn phải cố gắng sinh tồn!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bị Ép Học, Sau Tôi Bạo Hồng Ở Giới Giải Trí
Bị Ép Học, Sau Tôi Bạo Hồng Ở Giới Giải Trí

Giới thiệu: Tuyên Oanh một minh tinh tuyến mười tám, nổi danh khắp showbiz nhờ gương mặt đẹp. Còn lại thì không có gì cả. Diễn dở, EQ thấp, học vấn không tới, hở ra là ngủ gật. Báo chí gọi cô là “bình hoa không có trí não”, fan thì gọi là “cá mặn sống giữa người nổi tiếng”. Nhưng Tuyên Oanh chẳng quan tâm. Cô thật sự chỉ muốn sống đời nằm dài, ăn no rồi ngủ, ngủ dậy rồi nằm, một ngày qua đi thật bình yên. Cho đến khi. Tủ sách trong phòng cô bỗng thành tinh. Không nghe nhầm đâu. Một đêm nọ, khi đang định lướt mạng chơi game, cô bị cái tủ sách hút thẳng vào thế giới mới nơi mỗi lần cô lười biếng, là y như rằng bị bắt học đến sứt đầu mẻ trán. Không học thì bị hành. Không làm bài thì bị phạt. Từ đó trở đi, mỗi lần muốn làm cá mặn, cô lại bị kéo vào trò chơi sinh tồn, thi đấu, thuyết trình, diễn xuất, kiểm tra IQ... đủ kiểu ép học lên trình. Trích đoạn: Trong chương trình thực tế sống còn, người ta bối rối nhóm lửa, đốt mãi không cháy. Còn cô? Bình thản lắp kính lúp hội tụ ánh sáng mặt trời, dựng lò nướng tự chế, quạt một phát, cá nướng thơm lừng cả núi rừng. Khán giả trợn tròn mắt: “Không phải cô ta chỉ được cái mặt đẹp thôi sao?” Tuyên Oanh: “Đây là kiến thức vật lý cơ bản lớp 9.” Chương trình điền viên, khách mời ngồi thơ thẩn ngắm cảnh núi sông, chán đến phát ngáp. Tuyên Oanh ngồi kế bên, vừa đọc thơ vừa ký họa tranh phong cảnh, tiện tay còn bẻ lá làm bookmark. Mấy MC cứng họng: "Không phải cô ấy trượt đại học à? Sao làm được thế kia?” Tuyên Oanh cười nhẹ, đưa ra một quyển sách "Chỉ 101 Tuyệt Chiêu, dễ dàng thi đậu": "Tặng bạn." Lần đầu đóng phim cổ trang lịch sử, cô bị ép diễn cùng ảnh đế nổi tiếng khó tính. Vừa gặp mặt, ảnh đế liền lạnh lùng nói: "Không đủ trình thì biến." Tuyên Oanh không biến. Ngược lại, cô nhập vai như nuốt sống nhân vật, diễn đến mức người ta tưởng cô là nhân vật sống lại. Tuyên Oanh quay sang hỏi ảnh đế, giọng nhàn nhạt: "Ảnh đế, chừng nào đến lượt anh chạy đấy?" Người ta nói, sách là bậc thang tiến hóa của nhân loại. Còn với Tuyên Oanh, sách là máy ủi, ủi thẳng cô lêи đỉиɦ lưu. Cư dân mạng dậy sóng: #Anti quay xe vì một con cá nướng. #Phế vật có học thức đáng sợ hơn tưởng tượng. #Yêu cá mặn xinh đẹp, tôi thi đỗ Thanh Hoa. Sau khi nổi tiếng, Tuyên Oanh bị chụp lại cùng một người đàn ông bí ẩn giữa đêm khuya. Truyền thông sôi sục, hỏi ảnh đế nổi tiếng thanh tâm quả dục, không gần nữ sắc: “Xin hỏi, anh nghĩ thế nào về việc Tuyên Oanh bị nghi ngờ qua đêm với một trai bao, bảy lần trong một đêm?” Hạ Dụ Trầm mỉm cười bình tĩnh: “Không có đến bảy lần đâu. Vì kiêng trước khi cưới, nên hôm qua chưa thực hiện.” Truyền thông: “?” Hạ Dụ Trầm khí chất đĩnh đạc, tuấn tú bất phàm, nhấn từng chữ rõ ràng: “Vâng, tôi chính là vị trai bao đó. Hôm qua là lần cầu hôn thứ chín. Cảm ơn vì lời chúc phúc.” P/S: 1. Một câu giới thiệu vắn tắt: Phế vật xinh đẹp nhưng có học thức đáng sợ hơn cả boss cuối. 2. Chủ đề chính: Dù rơi vào hoàn cảnh nào, cũng phải rực rỡ và tỏa sáng theo cách của riêng mình.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!
Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!

Thẩm Kiều Kiều bất ngờ xuyên không, trở thành mẹ ruột của Tiêu Nguyệt Nguyệt, nữ hung thủ trong một vụ án liên hoàn vừa đáng thương, lại vừa đáng hận. Tuổi thơ của Tiêu Nguyệt Nguyệt tựa như chìm trong vực sâu tăm tối, cha ruột không rõ sống chết, mẹ ruột chẳng thèm đoái hoài, thậm chí còn là tòng phạm của cha dượng. Trên suốt chặng đường trưởng thành, cô bé chẳng hề nhận được lấy một chút tình yêu thương của gia đình, để rồi khi lớn lên, cô bé đã bắt đầu trả thù thế giới này. Lúc này, Tiêu Nguyệt Nguyệt mới lên tám tuổi, Thẩm Kiều Kiều quyết định phải kéo bằng được đứa trẻ này ra khỏi vũng lầy tăm tối. Với những kẻ khốn kiếp dám bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều liền lôi ra cây kim to, khích lệ: "Con yêu, đâm thật mạnh vào cho mẹ!" Gặp phải bạn học ở trường bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đích thân chỉ dạy: "Con ngoan, chúng ta trùm bao tải đánh nó." Đối với hàng xóm láng giềng dám bắt nạt hai mẹ con, Thẩm Kiều Kiều liền kéo tay Nguyệt Nguyệt, hùng hổ xông đến tận cửa: "Con gái, đập nát nồi nhà nó cho mẹ!" Để uốn nắn lại sở thích mổ xẻ động vật của Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đã dắt cô bé ra chợ mổ cá. Kỹ thuật mổ bụng lóc xương vừa nhanh vừa gọn của hai mẹ con nhanh chóng nổi danh khắp khu chợ, giúp họ buôn may bán đắt, tiền vô như nước. Bất ngờ thay, người cha ruột đã mất trí nhớ suốt tám năm đột nhiên tìm đến tận cửa. Lúc này, anh ta đã trở thành một vị tổng tài hào môn với khối tài sản bạc tỷ, mặt dày mày dạn đến cầu xin tha thứ. Đáp lại anh ta, hai mẹ con chỉ đồng loạt giơ con dao còn dính máu lên, trợn mắt lườm một cái rồi hét: "Cút!" Châm ngôn sống của Thẩm Kiều Kiều là, đàn ông mà đáng tin thì heo nái cũng biết leo cây.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu
Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu

Vì một chuyện ngoài ý muốn mà Dịch Tiệp về lại thời cấp ba. Có được cơ hội sống lại, cô phải làm bằng được những chuyện mình muốn! Cái gì? Cô có cả thứ tốt như hệ thống luôn á hả? Được lắm, phải cố gắng làm nhiệm vụ mới được, phải dựa vào bản thân thôi! Cô chỉ muốn học cho giỏi, kiếm cho nhiều tiền, bạn bè, người thân được sống hạnh phúc, không rảnh đâu mà giúp đỡ người khác! ... Nhiều năm sau, cô mới biết được cuộc sống như thế nào mới thật sự có ý nghĩa: Ủng hộ người thân, bạn bè của mình vô điều kiện, được quốc gia hết lòng hậu thuẫn. Cô trở thành ngôi sao lấp lánh trong lòng mọi người. Những thứ mình muốn đã có được hết, cuối cùng là đền đáp và giúp đỡ người khác. Đây không phải sảng văn có ý nghĩa như thường, có chút tình tiết trinh thám, nhân vật chính thiện lương chính trực, không phải thánh mẫu.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng