Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ

Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ

Ngôn TìnhXuyên KhôngCổ ĐạiNữ Cường

Muối ở Lưỡng Hoài, làm cả thiên hạ đều mặn. Vượt qua thời không trở thành phu nhân của một thương nhân buôn muối, nàng lại phát hiện ra rằng phu quân của mình có đến ba người thϊếp thất như hoa như ngọc: - Một người là ngựa gầy kiều diễm, mềm mại đến từ Dương Châu. - Một người là ca kỹ hát kịch Côn khúc, danh chấn một vùng. - Một người thì hiền lành ôn nhu, dịu dàng, biết chăm sóc gia đình. Với thân phận của mình, nàng không thể ly hôn, chỉ có thể thu hút trái tim người đàn ông đó. Tag: Xuyên qua thời không Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Khương Ngọc Xuân, Chu Thiên Hải ┃ Vai phụ: Lý Diên Hồng (Lý Di Nương), Vương Thu Hoa (Vương Di Nương), Trương Tuyết Nhạn (Trương Di Nương)

70000

269 chương

Truyện hiện tại chưa có EBook. Chúng tôi sẽ cập nhật sớm nhất có thể.

Bạn có thể liên hệ Hỗ trợ để yêu cầu tạo EBook

Truyện cùng tác giả

Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ
Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ
Tín Dụng Tạp

Muối ở Lưỡng Hoài, làm cả thiên hạ đều mặn. Vượt qua thời không trở thành phu nhân của một thương nhân buôn muối, nàng lại phát hiện ra rằng phu quân của mình có đến ba người thϊếp thất như hoa như ngọc: - Một người là ngựa gầy kiều diễm, mềm mại đến từ Dương Châu. - Một người là ca kỹ hát kịch Côn khúc, danh chấn một vùng. - Một người thì hiền lành ôn nhu, dịu dàng, biết chăm sóc gia đình. Với thân phận của mình, nàng không thể ly hôn, chỉ có thể thu hút trái tim người đàn ông đó. Tag: Xuyên qua thời không Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Khương Ngọc Xuân, Chu Thiên Hải ┃ Vai phụ: Lý Diên Hồng (Lý Di Nương), Vương Thu Hoa (Vương Di Nương), Trương Tuyết Nhạn (Trương Di Nương)

70000 Giỏ hàng

Hệ Thống Thành Tài Của Thiên Kim Ở Âm Ty
Hệ Thống Thành Tài Của Thiên Kim Ở Âm Ty
Tín Dụng Tạp

Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Huyền huyễn, Hệ thống, Hào môn thế gia, Huyền học, Sảng văn, Đô thị tình duyên, Linh dị thần quái, Góc nhìn nữ chính, Chậm nhiệt, 1v1, HE... Nhóm dịch: Nhà YooAhin Văn án: Hồi nhỏ, Lý Lạc Phàm được một đạo sĩ già nhận nuôi. Cô bị trói buộc với hệ thống trưởng thành của địa phủ, trở thành nhân viên thuộc biên chế làm việc tại dương gian. Công việc thường ngày của cô là bắt lệ quỷ, thu phục yêu quái tà ma, xem phong thủy, khám âm dương, sống những ngày tháng vô cùng thoải mái. Mãi đến năm 18 tuổi, cô vẫn cho rằng mình là đứa trẻ mồ côi nghèo hèn, chưa từng nghĩ sẽ có người nhà giàu tới tận nhà nhận máu mủ, tự xưng là cha ruột thất lạc mười lăm năm của mình. Nhìn tướng mặt cầu tài hại mạng, giết vợ bỏ con của ông cha đểu, Lý Lạc Phàm cười sang sảng, quay mặt nhìn thoáng qua tụi cô hồn dã quỷ đằng sau, vung tay lên nói: Các bạn nhỏ, theo chị về nhà nào! Tôi thực sự muốn xem ai dám giành gia tài bạc tỷ mà ông ngoại để lại cho mình!

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Tinh Tế: Kẻ Địch Luôn Ở Xung Quanh Ta
Tinh Tế: Kẻ Địch Luôn Ở Xung Quanh Ta

Văn án: Ninh Miểu Miểu là một cây bạc hà mèo thành tinh. Vừa mở mắt ra, cô đã thấy mình xuyên đến một thế giới tương lai kỳ lạ. Xuyên thì cũng đành, nhưng tại sao người của thế giới này lại toàn là thú nhân hệ mèo? Thú nhân hệ mèo chính là kẻ địch trời sinh của bạc hà mèo đó! Ninh Miểu Miểu: "..." Nằm im chờ bị ăn thì không được rồi, chỉ còn cách sống "lén lút" thôi. Nhưng bí mật thì sớm muộn gì cũng bị bại lộ. Ninh Miểu Miểu định lái phi thuyền bỏ trốn ngay trong đêm, nào ngờ... các thú nhân ở đây ai nấy đều cầm tiền và đồ vật quý giá đến, chỉ xin được cách cô mười mét để "hít một hơi"? ... Ở thời đại vũ trụ bất ổn này, Trùng tộc gây ra ô nhiễm tinh thần vô cùng nghiêm trọng. Mặc dù bạc hà mèo có thể xua tan ô nhiễm tinh thần cho các thú nhân, nhưng sản lượng của chúng lại vô cùng ít. Mỗi người có khả năng sử dụng tinh thần lực để nuôi trồng bạc hà mèo đều được coi là báu vật. Thế nhưng, dù những người trồng cây có cố gắng đến đâu, sản lượng bạc hà mèo vẫn chỉ như muối bỏ biển so với số lượng binh sĩ khổng lồ. Nhiều binh sĩ chỉ có thể chết dần chết mòn trong đau khổ vì ô nhiễm tinh thần. Cho đến khi một cô gái xuất hiện. Cô có thể gieo trồng hàng trăm, hàng ngàn gốc bạc hà mèo cùng lúc mà không hề tốn sức. Hơn thế nữa, chính bản thân cô lại là một cây bạc hà mèo khổng lồ! Chỉ cần đến gần cô, tinh thần lực bị ô nhiễm sẽ được thanh lọc! Các thú nhân: "Đứng im! Tôi chỉ hít một hơi thôi! Hít một hơi rồi đi ngay!" Tóm tắt một câu: Tại sao tất cả họ đều là kẻ thù của tôi? Ý nghĩa: Sự cứu rỗi rồi sẽ đến với những ai xứng đáng!

90000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Là Tiểu Tổ Tông Thiên Đạo
Ta Là Tiểu Tổ Tông Thiên Đạo

"Đây là thế giới tu tiên." Chỉ sáu chữ ngắn ngủi, nhưng như sấm vang trong đầu Sơ Hoan. Nàng bật dậy, mở to mắt, kinh ngạc nghĩ thầm: Thế giới tu tiên? Lời vừa dứt, Linh Vũ lật tay một cái, lập tức xuất hiện ba món đồ. Sơ Hoan nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt mở to kinh ngạc — Mẹ ơi, là tiên nhân thật sao?! Trái tim Sơ Hoan bỗng thắt lại, nhớ đến lời lão đạo từng nói, nàng mười sáu tuổi có một kiếp nạn, nếu bình an vượt qua, thuật bói toán của nàng sẽ dần dần hiển lộ. Nàng ngẩng đầu vô thức nhìn lên trời, vượt kiếp mà lại trực tiếp xuyên tới thế giới tu tiên sao? Sơ Hoan nheo mắt, trong mắt lóe lên ánh sáng, khóe miệng khẽ cong, cảm thán: "Tu luyện thành tiên? Thật là hấp dẫn." Khi nàng còn nhỏ, cha mẹ lần lượt qua đời. Lão đạo thấy nàng đáng thương liền nhận về nuôi. Lão đạo yêu thương nàng hết mực, những thứ mà những đứa trẻ khác có, nàng đều có, những thứ mà những đứa trẻ khác không có, lão đạo cũng cố gắng hết sức cho nàng. Nàng thầm nghĩ sau này có năng lực nhất định phải tìm được lão đạo, dù là luân hồi chuyển thế cũng được, nếu lão có linh căn, nàng sẽ giúp lão một tay. "Con đường thông thiên đã đứt, ngươi còn tu tiên làm gì?" "Nếu như ba ngàn đại đạo không thể thông thiên, vậy ta sẽ dùng đạo của riêng ta mà bước ra một con đường thông thiên!" Tu đạo thành tiên, con đường này, đâu có dễ đi như vậy. Nếu ngay cả chút đau đớn này cũng không chịu nổi, thì thà về nhà làm ruộng cho rồi. Tu hành, đắc đạo thành tiên, nhưng tiên là gì, đạo là gì? Những điều này chưa từng có ai nói cho nàng biết. Nàng chỉ dựa vào một số ghi chép và đạo pháp truyền miệng mà từ từ mò mẫm. "Sở tiền bối, ngài nói xem, nếu ta ngay cả đạo của mình cũng không kiên trì được, thì con đường tu hành sau này của ta có thể đi được bao xa?” "Đồ nhi, bổn quân mong con hãy ghi nhớ, ở vị trí cao đương nhiên phải có trách nhiệm cứu rỗi chúng sinh, nhưng mọi việc phải lượng sức mà làm. Con đường tu hành cần phải từng bước cẩn thận, nếu linh hồn bị hủy, con thậm chí còn không có cơ hội luân hồi chuyển thế."

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quốc Công Gia Sủng Ta
Quốc Công Gia Sủng Ta

Cố Hằng từ nhỏ đã bị di nương dạy dỗ chỉ để củng cố địa vị cho đích tỷ. Đích tỷ và chồng tình thâm, dùng nàng như món đồ chơi, chơi xong là có thể vứt bỏ. Trước khi chết, nàng mới biết mình mới là con vợ cả. Trọng sinh vào đêm trước khi bị gửi đến cho chồng của đích tỷ, thì cha của hắn vừa khải hoàn trở về. Nghe nói em vợ của nhi tử mình viết chữ Trâm Hoa Tiểu Khải đẹp như hoa, liền mời vào thư phòng để hầu mực. Cả phủ chấn động, Quốc Công gia độc thân vốn không để bất kỳ nữ tử nào đến gần, kể cả một con muỗi cái. Từ đó, Quốc Công gia miệt mài học tập ngày đêm trong thư phòng. Không ai biết, đêm khuya khi mọi thứ yên tĩnh, Quốc Công gia thường nắm chặt eo của người ta mãi đến canh ba mới chịu thả người. Ung Quốc Công nửa đời chinh chiến, trong hai mươi năm chỉ ở nhà hơn một tháng, nhưng lần này về phủ suốt cả tháng mà không bước ra khỏi cửa phủ. Một buổi sáng, đích tỷ định đến thỉnh an cha chồng và dâng trà, thì thấy thứ muội mày mắt đưa tình, tóc vấn tán nhẹ bước ra từ thư phòng mà không ai dễ vào được. Không lâu sau Ung Quốc Công tổ chức hôn lễ rầm rộ, khách khứa đông nghịt, nạp thϊếp nhưng lễ nghi hoành tráng chẳng khác gì cưới chính thê. Nữ tử trong bộ đồ đỏ cao quý, mỉm cười đặt phong bao vào tay con kế cùng con dâu đang quỳ dưới chân mình, dịu dàng nói: "Đích tỷ, con ngoan, đây là chút lì xì nhỏ mẹ kế thưởng cho hai ngươi." Dựa vào Ung Quốc Công làm chỗ dựa, nàng giành lại thân phận thật của mình, khiến đôi cẩu nam nữ thân bại danh liệt, chết không toàn thây. Ung Quốc Công qua đời trẻ ở tuổi ba mươi, nô bộc bên cạnh đều được giải phóng. Cố Hằng dự tính rằng nếu nàng có thể mang thai trước khi Ung Quốc Công qua đời, nàng sẽ nhận được khối tài sản lớn và sống tự do. Nhưng ai ngờ sau khi sinh một nhi tử, Ung Quốc Công ngày càng mạnh mẽ hơn. Cây già nở hoa, nhà cũ bốc cháy, 1V1 [ngọt sủng 1V1] + [ngược tra vả mặt] + [chữa lành từ hai phía].

240000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Quốc Hình Cảnh 1990
Đại Quốc Hình Cảnh 1990

Thẩm Trân Châu xuyên không về thập niên 90, trở thành một cảnh sát khu vực. Công việc hàng ngày của cô là giao tiếp với các ông bà già ở đầu đường cuối hẻm. Cuộc sống nhàn nhã, lại gần nhà, ngày nào cũng thoải mái. Cho đến khi cô "tình cờ" phát hiện hung khí gây án trong lúc tuần tra, hé lộ sự thật đằng sau vụ "gϊếŧ người cướp của tại nhà" gây hoang mang dư luận. Mà trong thời gian toàn học sinh trong thành phố phải nghỉ học vì sợ hãi, cô đã phá vụ án "tay chặt gõ cửa sổ" chỉ bằng một giọt máu nhỏ, bắt giữ hung thủ ngay trên đường phố và hạ gục gã ta. Mọi người đều nói cô may mắn, nhưng cô biết là vì cô đã "nhìn thấy" hiện trường vụ án! Lúc được đặc cách điều về tổ trọng án của Cục cảnh sát thành phố, mọi người đều nói: “Cô gái này quá mềm yếu, sớm muộn gì cũng bị hung thủ ăn thịt đến xương cũng không còn, rồi sẽ khóc lóc quay về đồn cảnh sát tiếp tục làm cảnh sát khu vực.” Ai ngờ, sau khi Thẩm Trân Châu vào tổ trọng án lại như được khai sáng. Các vụ án lớn như vụ án tù nhân dưới hầm, vụ án lẩu chim cút, vụ án xác chết xi măng trong l*иg chó, vụ án ghép xác biếи ŧɦái,... Đều được cô phá giải liên tiếp với tốc độ chưa từng có. Đối mặt với nguy hiểm, dù cận kề cái chết, cô không lùi bước. Cô liên tiếp nhận được bằng khen từ Bộ cảnh sát và tỉnh, trở thành một huyền thoại cảnh sát nổi tiếng khắp cả nước. Cô dùng mắt để "nhìn", dùng trái tim để suy xét, từ một cảnh sát khu vực lanh lợi, cô từng bước trở thành một cảnh sát hình sự hàng đầu quốc gia, khắc tinh của tội phạm, ánh sáng của công lý. Tin tức về việc cô hù dọa hung thủ bằng diễn xuất, tìm kiếm manh mối bằng "thiên nhãn" và phá án thần tốc lan truyền khắp cả nước. Trong thời đại mà các ngôi sao lớn đầy rẫy, cô bất ngờ nổi lên và tỏa sáng rực rỡ, trở thành thần tượng, kẻ kết thúc tội ác của toàn dân.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Chỉ Là Nhặt Ve Chai Thôi Mà!
Chỉ Là Nhặt Ve Chai Thôi Mà!

Tuyến chính (nữ chính): Giai đoạn đầu nhặt ve chai một mình + Giai đoạn sau nâng cấp đội nhóm. Tuyến phụ (nam chính): Trinh thám hồi hộp vô gian đạo (đâm sau lưng + gài bẫy + tháo bẫy + phản tháo bẫy.) ... Trong đống xác chết ở vùng đất hoang tận thế, một người sống sót bất ngờ xuất hiện! Hứa Tam Tam vừa mở mắt đã thấy tối tăm mù mịt. Không ký ức, không hệ thống, đối mặt với khởi đầu khó khăn này, cô vẫn bình tĩnh, hài hước và tỉnh táo. Sau khi dựa vào khả năng của mình cứu được nam chính, cô bắt đầu hành trình nhặt ve chai của mình. Cuộc sống không dễ dàng, hãy cố gắng hơn nữa. Thấy chuyện bất bình, tránh đi là thượng sách. Nhặt ve chai nguy hiểm, nhưng có bảo vật để nhặt. Khắp nơi hiểm nguy, từng bước hóa giải! Chỉ là mỗi khi Hứa Tam Tam đào được "đồ bỏ đi", cô đều kinh ngạc đến rớt hàm vì giá mà những người ở tận thế đưa ra. Đồ, đồ cổ? Thật sao? Sự đứt gãy văn hóa ở đây lớn đến vậy, chẳng phải cô sẽ kiếm bộn tiền sao? Nhưng thế giới kỳ lạ khắp nơi này rốt cuộc là đâu? Chẳng lẽ, việc cô xuyên không không phải là ngẫu nhiên? ... Tạ Uyên bị người khác ám hại, bụng trúng đạn. Mắc kẹt trong vòng xoáy lừa lọc, anh đành tạm thời ẩn náu tại nhà Hứa Tam Tam, dần dần tiến hành điều tra... Kẻ sát nhân là ai? Rốt cuộc bọn chúng đang tìm kiếm điều gì? Khi âm mưu to lớn dần hé lộ, một tai họa đang lặng lẽ ập đến... [Hướng dẫn đọc: Hài hước nhưng kịch tính! Không phải truyện sảng văn không não! Không có chuyện nhà cửa lặt vặt! Nữ chính trưởng thành chậm, nam chính phục hồi sau này. Phản diện cũng có chỉ số IQ! Có yếu tố hồi hộp, có thể suy luận, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.]

210000 Giỏ hàng

Trò Chơi Kinh Dị, Ta Nhân Cách Thứ Hai Là Tà Thần
Trò Chơi Kinh Dị, Ta Nhân Cách Thứ Hai Là Tà Thần

“Trò chơi kinh dị giáng xuống, Trần Tà – bệnh nhân của bệnh viện tâm thần – bị kéo vào trong trò chơi. Trong cơ thể hắn có Tà Thần, nhờ vậy hắn vừa nắm giữ lý trí tuyệt đối, vừa mang theo sự điên cuồng tuyệt đối. Tà Thần: “Ta mới là lý trí tuyệt đối, còn ngươi mới là kẻ điên cuồng tuyệt đối!” Tiến sĩ đột biến: “Tên này chém chết ta rồi, còn tự mình đi tạo người đột biến!” Mãnh quỷ giáo viên: “Không tuân thủ nội quy trường học thì thôi đi, còn trực tiếp bắn nổ đầu hiệu trưởng!” Zombie: “Hu hu hu, Trần Tà vậy mà bắt ta nhảy múa cột!” Trong chốc lát, mọi người đều không phân biệt được rốt cuộc Trần Tà là người chơi... hay là trùm phản diện cuối.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc

Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”

350000 Giỏ hàng Giỏ hàng