Người Chơi Hệ Sinh Hoạt Toàn Năng

Người Chơi Hệ Sinh Hoạt Toàn Năng

Ngôn TìnhHEXuyên Không

Văn án: Bang phái số một server có một người chơi hệ sinh hoạt vô cùng an nhàn, không kết bạn, chẳng bao giờ tổ đội. Ai cũng đồn rằng cô vào được bang là nhờ đi cửa sau. Ấy thế mà vào đúng ngày diễn ra trận đoàn chiến, tay healer chủ lực của đội lại bị bang đối địch lôi kéo mất, thành viên rảnh rỗi trong đội lúc này chỉ còn lại mỗi cô. Đội trưởng đành bất lực nói: "Thôi cứ cho cô ấy đi theo, biết đâu lại đỡ đần được việc gì." Nửa tiếng sau, khi máu của cả hai đội đều đã chạm đáy, đồng đội cũ vừa phản bội kia lại trơ tráo xuất hiện. Trước mặt tất cả mọi người, cô ta tung một chiêu [Hồi Xuân Thuật] cho toàn đội địch, khiến thanh máu của họ hồi lại hơn một nửa ngay tức thì. Đội trưởng vội vàng cầu cứu Ôn Hàm: "Em có học thuật trị liệu nào không? Hồi máu một cái đi!" Ôn Hàm im lặng. Ả đồng đội cũ đắc ý ra mặt: "Thấy chưa, không có tôi thì các người chẳng là cái thá gì cả." Ả vừa dứt lời, Ôn Hàm liền lẳng lặng lấy ra một bình thuốc lớn: "Thuốc đỏ có được không?" Cả đội mừng như điên: "Được chứ! Quá được luôn là đằng khác!" Chỉ thấy đội trưởng vừa uống một ngụm thuốc màu đỏ thẫm, trên đầu anh ta liền lóe lên một vầng sáng xanh lục kèm con số +2000. Thanh máu của đội trưởng vốn chỉ có 1200, một ngụm này không chỉ bơm đầy máu ngay lập tức mà còn dư ra tới 800 HP! Đội đối thủ chết lặng nhìn bình thuốc có thể hồi một lượng máu gấp mười lần thanh máu của chính họ, rồi lại đưa mắt nhìn tay healer nhà mình, người mà mỗi lần dùng [Hồi Xuân Thuật] xong phải chờ tới 200 giây hồi chiêu... Ả đồng đội cũ thẹn quá hóa giận: "Thuốc thì cũng có ngày dùng hết thôi, làm sao mà so được với tôi?" Ngay sau đó, cả đội chỉ việc trơ mắt nhìn Ôn Hàm cứ mỗi phút lại phát ra một lô thuốc mới. Cho đến khi trận đoàn chiến kết thúc, thanh máu của cả đội chưa bao giờ tụt xuống dưới 99%. Có một kiểu hồi máu gọi là: "Ôn Hàm cảm thấy bạn cần được bơm máu." #Nước_trong_kho_đồ_của_dân_hệ_sinh_hoạt_sâu_lắm_các_người_không_hiểu_nổi_đâu --- Vai chính: Ôn Hàm Tóm tắt trong một câu: Cô ấy cho đi quá nhiều. Lập ý: Núi mòn sông cạn ngỡ hết đường, bóng liễu hoa tươi lại có làng.

200000

581 chương

Truyện cùng tác giả

Người Chơi Hệ Sinh Hoạt Toàn Năng
Người Chơi Hệ Sinh Hoạt Toàn Năng
Thanh Tể

Văn án: Bang phái số một server có một người chơi hệ sinh hoạt vô cùng an nhàn, không kết bạn, chẳng bao giờ tổ đội. Ai cũng đồn rằng cô vào được bang là nhờ đi cửa sau. Ấy thế mà vào đúng ngày diễn ra trận đoàn chiến, tay healer chủ lực của đội lại bị bang đối địch lôi kéo mất, thành viên rảnh rỗi trong đội lúc này chỉ còn lại mỗi cô. Đội trưởng đành bất lực nói: "Thôi cứ cho cô ấy đi theo, biết đâu lại đỡ đần được việc gì." Nửa tiếng sau, khi máu của cả hai đội đều đã chạm đáy, đồng đội cũ vừa phản bội kia lại trơ tráo xuất hiện. Trước mặt tất cả mọi người, cô ta tung một chiêu [Hồi Xuân Thuật] cho toàn đội địch, khiến thanh máu của họ hồi lại hơn một nửa ngay tức thì. Đội trưởng vội vàng cầu cứu Ôn Hàm: "Em có học thuật trị liệu nào không? Hồi máu một cái đi!" Ôn Hàm im lặng. Ả đồng đội cũ đắc ý ra mặt: "Thấy chưa, không có tôi thì các người chẳng là cái thá gì cả." Ả vừa dứt lời, Ôn Hàm liền lẳng lặng lấy ra một bình thuốc lớn: "Thuốc đỏ có được không?" Cả đội mừng như điên: "Được chứ! Quá được luôn là đằng khác!" Chỉ thấy đội trưởng vừa uống một ngụm thuốc màu đỏ thẫm, trên đầu anh ta liền lóe lên một vầng sáng xanh lục kèm con số +2000. Thanh máu của đội trưởng vốn chỉ có 1200, một ngụm này không chỉ bơm đầy máu ngay lập tức mà còn dư ra tới 800 HP! Đội đối thủ chết lặng nhìn bình thuốc có thể hồi một lượng máu gấp mười lần thanh máu của chính họ, rồi lại đưa mắt nhìn tay healer nhà mình, người mà mỗi lần dùng [Hồi Xuân Thuật] xong phải chờ tới 200 giây hồi chiêu... Ả đồng đội cũ thẹn quá hóa giận: "Thuốc thì cũng có ngày dùng hết thôi, làm sao mà so được với tôi?" Ngay sau đó, cả đội chỉ việc trơ mắt nhìn Ôn Hàm cứ mỗi phút lại phát ra một lô thuốc mới. Cho đến khi trận đoàn chiến kết thúc, thanh máu của cả đội chưa bao giờ tụt xuống dưới 99%. Có một kiểu hồi máu gọi là: "Ôn Hàm cảm thấy bạn cần được bơm máu." #Nước_trong_kho_đồ_của_dân_hệ_sinh_hoạt_sâu_lắm_các_người_không_hiểu_nổi_đâu --- Vai chính: Ôn Hàm Tóm tắt trong một câu: Cô ấy cho đi quá nhiều. Lập ý: Núi mòn sông cạn ngỡ hết đường, bóng liễu hoa tươi lại có làng.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Thanh Tể

Khoa họcVõng DuDị GiớiHuyền HuyễnKhoa HuyễnNgôn TìnhXuyên KhôngTiểu thuyếtHệ thốngTruyện SủngNữ CườngĐông PhươngĐiền VănHiện Đại

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

Thi Lệnh Yểu và Tạ Túng Vi kết hôn theo lệnh của phụ mẫu, qua lời mai mối. Trong mắt người ngoài, đôi phu thê này đúng là trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, không thể nào đẹp đôi hơn. Nhưng chỉ có Thi Lệnh Yểu biết, vị phu quân tuổi còn trẻ đã đỗ Tam Nguyên, chiếm trọn vẻ xuân sắc Biện Kinh kia của nàng lại lạnh lùng, khó gần trong đời sống riêng tư. Thậm chí, ngay cả khi nàng nằm trên giường đọc một quyển thoại bản, cũng sẽ nhận được ánh mắt lạnh lùng từ y. Sau đó, y lại càng ít khi ở cùng nàng, thường xuyên trú ngụ tại thư phòng, hiếm khi ngủ chung. Thi Lệnh Yểu ôm chăn lăn lộn, buồn bã nhận ra hôn nhân của mình dường như thật bất hạnh. Nhưng về sau có người nói với nàng, Tạ Túng Vi vì nàng mà giữ mình suốt mười năm không tái giá, một mình nuôi nấng hai đứa con của họ khôn lớn. Chỉ sau một giấc ngủ, Thi Lệnh Yểu phát hiện mình đã xuyên đến mười năm sau, nàng chớp mắt đầy nghi ngờ. Người mà họ đang nói có phải là Tạ Túng Vi, người nàng đã gả hay không? ... Đương triều thủ phụ Tạ Túng Vi, năm xưa chỉ mới hai mươi lăm tuổi đã bước vào Nội Các. Y còn chưa đến ba mươi đã trở thành Thủ phụ, quyền thế ngút trời, uy danh lừng lẫy. Dân gian có lời đồn đại rằng, phu nhân của Tạ thủ phụ năm đó rơi xuống vách núi, mất tích không tìm thấy thi thể. Trong cơn tuyệt vọng, y suýt nữa đã nhảy xuống vách núi để đi cùng nàng. Nếu không phải lão thái quân Tạ gia kịp thời ôm hai đứa con nhỏ của y và thê tử đến ngăn cản, thì trên đời này đã chẳng còn Tạ Túng Vi. Danh tiếng si tình của Tạ Túng Vi cứ thế mà lan truyền. Thế nhưng vào một ngày nọ, có người tình cờ trông thấy Thủ phụ đại nhân, người trước giờ luôn cao ngạo tự kiềm chế, lại đang nắm chặt cổ tay của một phụ nhân xinh đẹp giữa phố, nhất quyết không buông! Không chỉ nắm tay, y còn thấy chưa đủ, vậy mà lại ngang nhiên bế người ta lên nhét vào xe ngựa, rồi nghênh ngang rời đi! Mọi người nghe xong đều hét lên: “Đó là Tạ Túng Vi! Quan phu anh tuấn giữ mình trong sạch nhất Biện Kinh! Không thể nào! Điều này chắc chắn không thể nào!" Trong xe ngựa, Tạ Túng Vi nắm chặt tay Thi Lệnh Yểu, ánh mắt nhìn nàng không khác gì năm xưa. Khuôn mặt nàng vẫn tươi tắn, linh hoạt như trước. Y nói từng chữ một: "Nàng đã trở về." "Người đầu tiên nàng tìm, lại không phải là ta." "Sao thế, nàng chê ta già rồi sao?" Thi Lệnh Yểu: “Ta oan uổng quá mà!” #Phu quân già thêm mười tuổi bỗng nhiên thay đổi, trở nên vô cùng dính người, phải làm sao đây? Online chờ, gấp lắm!

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới
Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới

"Thái Tố Mạch, là một loại tướng thuật, có thể xem sang hèn, đoán cát hung, tính họa phúc. Này thiện nam tín nữ, có dám để ta bắt mạch không? Một lần bắt mạch đáng giá vạn lượng hoàng kim." Ngươi xem, kiếm tiền dễ dàng như vậy, có ai làm không? ... Sống hai kiếp, lý tưởng của Tần Lưu Tây vẫn luôn là sống qua ngày chờ qua đời, bởi vì trên thế gian này luôn có những kẻ cam tâm làm cá mặn, chẳng cầu tiến thủ, mà cái việc vô dụng này, cứ để nàng gánh. Nhưng khi cả gia tộc thê lương, ảm đạm xuất hiện trước mặt, những ngày tháng làm cá mặn của Tần Lưu Tây cũng theo đó mà tan biến. Đối diện với Tần gia đang bên bờ vực sụp đổ, nha hoàn cầm chiếc hộp tiền trống rỗng đứng trước mặt, Tần Lưu Tây không thể không gánh vác trọng trách của đại tiểu thư, quản lý gia tộc, dưỡng trưởng bối, dạy trẻ con. Tần Lưu Tây: Rõ ràng ta cầm kịch bản cá mặn, ai lén tráo đổi của ta rồi? Đường muội bị đại tiểu thư làm cho hoài nghi nhân sinh: Cảm giác đại tỷ tỷ xem chúng ta giống như phiền phức vậy. Tần tứ công tử bị đại tiểu thư đánh cho tỉnh người: Mạnh dạn lên, bỏ hai chữ "cảm giác" đi. Tần tiểu ngũ bị đại tiểu thư "sủng" đến mức tự kỷ, nghiêm túc giơ tay trả lời câu hỏi về việc đại tỷ tỷ nàng chẳng có tài cán gì: Tỷ ấy biết trừ tà bắt quỷ, biết xem tướng vẽ bùa, biết chữa bệnh cứu người, mà này, ngươi hỏi cái nào? Sau này, có người hỏi Tần Lưu Tây, nếu cuộc đời được làm lại, ước mơ của nàng là gì? Tần Lưu Tây trầm mặc hồi lâu: Không cầu tiến thủ, sống lay lắt trăm năm!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

Dạo gần đây trên diễn đàn Tinh Tế đang có một chủ đề cực hot, thu hút nhiều sự chú ý: "Chuyện khó tin nhất từng xảy ra ngay bên cạnh bạn là gì?" Xuân Miên: “Cảm ơn đã hỏi. Khó tin nhất là lúc mình đang ngồi trong nhà, cửa tự dưng từ trên trời rơi xuống!” Cuộc sống giống như một cánh cửa lớn luôn đóng chặt. Trước khi mở nó ra, bạn sẽ không bao giờ biết được. Bạn sẽ phải đối mặt với cái gì: Một người sống sờ sờ hay là một thanh trường đao dài 40 mét!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu
Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu

Vì một chuyện ngoài ý muốn mà Dịch Tiệp về lại thời cấp ba. Có được cơ hội sống lại, cô phải làm bằng được những chuyện mình muốn! Cái gì? Cô có cả thứ tốt như hệ thống luôn á hả? Được lắm, phải cố gắng làm nhiệm vụ mới được, phải dựa vào bản thân thôi! Cô chỉ muốn học cho giỏi, kiếm cho nhiều tiền, bạn bè, người thân được sống hạnh phúc, không rảnh đâu mà giúp đỡ người khác! ... Nhiều năm sau, cô mới biết được cuộc sống như thế nào mới thật sự có ý nghĩa: Ủng hộ người thân, bạn bè của mình vô điều kiện, được quốc gia hết lòng hậu thuẫn. Cô trở thành ngôi sao lấp lánh trong lòng mọi người. Những thứ mình muốn đã có được hết, cuối cùng là đền đáp và giúp đỡ người khác. Đây không phải sảng văn có ý nghĩa như thường, có chút tình tiết trinh thám, nhân vật chính thiện lương chính trực, không phải thánh mẫu.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?
Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

Chẳng hiểu sao Lộc Ngữ lại lạc vào một phó bản. Oái oăm thay, đây lại chính là thể loại kinh dị vô hạn lưu trong truyền thuyết. Vừa mới chân ướt chân ráo nhập bọn với quyết tâm tìm một "đùi to" để ôm thì cô đã phát hiện thế giới này có gì đó rất không ổn. Ánh mắt cô lướt qua đỉnh đầu của các đồng đội. [Tên lụy tình yêu đơn phương.] Lộc Ngữ: ... Hửm? [Boss phó bản đang nằm vùng.] Lộc Ngữ: ... Hả? Rồi trên đầu một người phụ nữ khác, hai chữ [Đại lão] to tổ chảng suýt thì chọc mù mắt cô! Lộc Ngữ: ... Á! Tò mò, cô vớ vội một chiếc gương soi thử và chết lặng khi thấy dòng chữ xám xịt trên đầu mình: [Sinh viên mỏng manh (Người xuyên không).] Lộc - sinh viên mỏng manh - Ngữ: ... [Run lẩy bẩy.] Thế là trong một đội hình "toang" đến mức này, Lộc Ngữ đã dựa vào trực giác của một người qua đường thứ thiệt để thuận lợi sống sót qua phó bản đầu tiên. Mãi về sau cô mới nhận ra không có gì là hoang đường nhất mà chỉ có hoang đường hơn! Dàn nhân vật cô gặp sau này cũng chẳng phải dạng vừa với những cái tên sương sương như: [Kẻ xui xẻo trăm năm có một], [Con bạc điên cuồng], [Vạn quỷ mê phiên bản đời thực], [Bạn của phụ nữ lớn tuổi], vân vân và mây mây. Lộc Ngữ: ... Thôi xong, thật sự toang rồi. Giữa thế giới điên rồ này, cô quyết định ôm chặt lấy người đồng đội duy nhất có vẻ ngoài bình thường. Lộc Ngữ cảm thấy an tâm đến lạ khi nhìn dòng chữ [Công dân nhiệt tình (Người xuyên không)] siêu to khổng lồ trên đầu anh. Quả nhiên vẫn là đồng hương đáng tin cậy nhất! Nhìn cái danh hiệu này mà xem, vừa bình thường lại vừa đáng tin biết bao! Mãi cho đến sau này, cô mới kinh hoàng phát hiện l*иg ngực của người đồng đội thân thiết đã thủng một lỗ lớn và trái tim bên trong cũng biến mất tự bao giờ. Ấy thế mà anh vẫn đứng đó mỉm cười với cô, trong khi danh hiệu trên đầu anh bắt đầu tự động thay đổi. [Kẻ bất tử cố chấp.] Lộc Ngữ: ... Đệt, hóa ra anh không phải đồng hương của tôi, mà đến người bình thường cũng không phải nốt à? [Em gái ngọt ngào có lối suy nghĩ khác người × Chàng trai bất tử "nhiệt tình".]

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu
Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu

Là người sống sót cuối cùng trong phiên bản thử nghiệm của game [Tận Thế Thiên Duyên], Quan Nhất Hạc nhận được ba phần thưởng độc nhất vô nhị: [Lệnh Bài Lãnh Chúa], một thiên phú cấp S và thân phận chủng tộc ẩn. Thế nhưng vào đúng ngày game ra mắt, cô lại bất ngờ xuyên không, trở thành một người sống sót nhỏ nhoi giữa lục địa Thiên Duyên đang chìm trong thảm họa. Đối mặt với thế giới sụp đổ, Quan Nhất Hạc, một tay chơi lão luyện, bình tĩnh kích hoạt thiên phú cấp S của mình. [Hệ Thống Đánh Dấu] được kích hoạt! [Đinh! Sống sót được 1 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Sơ Đồ Phân Tích Vị Trí Lãnh Địa.] [Đinh! Sống sót được 7 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Bản Vẽ Kiến Trúc Cao Cấp ×1.] [Đinh! Sống sót được 100 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được...] Từ hai bàn tay trắng, cô dẫn dắt người dân của mình xây dựng, sản xuất, kiến thiết nên một lãnh địa an toàn giữa trùng vây hiểm nguy. Họ cùng nhau đối mặt với tận thế, trở thành pháo đài cuối cùng và là niềm hy vọng của cả lục địa Thiên Duyên. Tóm tắt một câu: Đánh dấu mỗi ngày, ta xây dựng đế chế thời tận thế. Chủ đề: Giữa thế giới tro tàn, ánh sáng và hy vọng vẫn luôn tồn tại.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng