Người Chơi Hệ Sinh Hoạt Toàn Năng

Người Chơi Hệ Sinh Hoạt Toàn Năng

Ngôn TìnhHEXuyên Không

Văn án: Bang phái số một server có một người chơi hệ sinh hoạt vô cùng an nhàn, không kết bạn, chẳng bao giờ tổ đội. Ai cũng đồn rằng cô vào được bang là nhờ đi cửa sau. Ấy thế mà vào đúng ngày diễn ra trận đoàn chiến, tay healer chủ lực của đội lại bị bang đối địch lôi kéo mất, thành viên rảnh rỗi trong đội lúc này chỉ còn lại mỗi cô. Đội trưởng đành bất lực nói: "Thôi cứ cho cô ấy đi theo, biết đâu lại đỡ đần được việc gì." Nửa tiếng sau, khi máu của cả hai đội đều đã chạm đáy, đồng đội cũ vừa phản bội kia lại trơ tráo xuất hiện. Trước mặt tất cả mọi người, cô ta tung một chiêu [Hồi Xuân Thuật] cho toàn đội địch, khiến thanh máu của họ hồi lại hơn một nửa ngay tức thì. Đội trưởng vội vàng cầu cứu Ôn Hàm: "Em có học thuật trị liệu nào không? Hồi máu một cái đi!" Ôn Hàm im lặng. Ả đồng đội cũ đắc ý ra mặt: "Thấy chưa, không có tôi thì các người chẳng là cái thá gì cả." Ả vừa dứt lời, Ôn Hàm liền lẳng lặng lấy ra một bình thuốc lớn: "Thuốc đỏ có được không?" Cả đội mừng như điên: "Được chứ! Quá được luôn là đằng khác!" Chỉ thấy đội trưởng vừa uống một ngụm thuốc màu đỏ thẫm, trên đầu anh ta liền lóe lên một vầng sáng xanh lục kèm con số +2000. Thanh máu của đội trưởng vốn chỉ có 1200, một ngụm này không chỉ bơm đầy máu ngay lập tức mà còn dư ra tới 800 HP! Đội đối thủ chết lặng nhìn bình thuốc có thể hồi một lượng máu gấp mười lần thanh máu của chính họ, rồi lại đưa mắt nhìn tay healer nhà mình, người mà mỗi lần dùng [Hồi Xuân Thuật] xong phải chờ tới 200 giây hồi chiêu... Ả đồng đội cũ thẹn quá hóa giận: "Thuốc thì cũng có ngày dùng hết thôi, làm sao mà so được với tôi?" Ngay sau đó, cả đội chỉ việc trơ mắt nhìn Ôn Hàm cứ mỗi phút lại phát ra một lô thuốc mới. Cho đến khi trận đoàn chiến kết thúc, thanh máu của cả đội chưa bao giờ tụt xuống dưới 99%. Có một kiểu hồi máu gọi là: "Ôn Hàm cảm thấy bạn cần được bơm máu." #Nước_trong_kho_đồ_của_dân_hệ_sinh_hoạt_sâu_lắm_các_người_không_hiểu_nổi_đâu --- Vai chính: Ôn Hàm Tóm tắt trong một câu: Cô ấy cho đi quá nhiều. Lập ý: Núi mòn sông cạn ngỡ hết đường, bóng liễu hoa tươi lại có làng.

200000

581 chương

Truyện cùng tác giả

Người Chơi Hệ Sinh Hoạt Toàn Năng
Người Chơi Hệ Sinh Hoạt Toàn Năng
Thanh Tể

Văn án: Bang phái số một server có một người chơi hệ sinh hoạt vô cùng an nhàn, không kết bạn, chẳng bao giờ tổ đội. Ai cũng đồn rằng cô vào được bang là nhờ đi cửa sau. Ấy thế mà vào đúng ngày diễn ra trận đoàn chiến, tay healer chủ lực của đội lại bị bang đối địch lôi kéo mất, thành viên rảnh rỗi trong đội lúc này chỉ còn lại mỗi cô. Đội trưởng đành bất lực nói: "Thôi cứ cho cô ấy đi theo, biết đâu lại đỡ đần được việc gì." Nửa tiếng sau, khi máu của cả hai đội đều đã chạm đáy, đồng đội cũ vừa phản bội kia lại trơ tráo xuất hiện. Trước mặt tất cả mọi người, cô ta tung một chiêu [Hồi Xuân Thuật] cho toàn đội địch, khiến thanh máu của họ hồi lại hơn một nửa ngay tức thì. Đội trưởng vội vàng cầu cứu Ôn Hàm: "Em có học thuật trị liệu nào không? Hồi máu một cái đi!" Ôn Hàm im lặng. Ả đồng đội cũ đắc ý ra mặt: "Thấy chưa, không có tôi thì các người chẳng là cái thá gì cả." Ả vừa dứt lời, Ôn Hàm liền lẳng lặng lấy ra một bình thuốc lớn: "Thuốc đỏ có được không?" Cả đội mừng như điên: "Được chứ! Quá được luôn là đằng khác!" Chỉ thấy đội trưởng vừa uống một ngụm thuốc màu đỏ thẫm, trên đầu anh ta liền lóe lên một vầng sáng xanh lục kèm con số +2000. Thanh máu của đội trưởng vốn chỉ có 1200, một ngụm này không chỉ bơm đầy máu ngay lập tức mà còn dư ra tới 800 HP! Đội đối thủ chết lặng nhìn bình thuốc có thể hồi một lượng máu gấp mười lần thanh máu của chính họ, rồi lại đưa mắt nhìn tay healer nhà mình, người mà mỗi lần dùng [Hồi Xuân Thuật] xong phải chờ tới 200 giây hồi chiêu... Ả đồng đội cũ thẹn quá hóa giận: "Thuốc thì cũng có ngày dùng hết thôi, làm sao mà so được với tôi?" Ngay sau đó, cả đội chỉ việc trơ mắt nhìn Ôn Hàm cứ mỗi phút lại phát ra một lô thuốc mới. Cho đến khi trận đoàn chiến kết thúc, thanh máu của cả đội chưa bao giờ tụt xuống dưới 99%. Có một kiểu hồi máu gọi là: "Ôn Hàm cảm thấy bạn cần được bơm máu." #Nước_trong_kho_đồ_của_dân_hệ_sinh_hoạt_sâu_lắm_các_người_không_hiểu_nổi_đâu --- Vai chính: Ôn Hàm Tóm tắt trong một câu: Cô ấy cho đi quá nhiều. Lập ý: Núi mòn sông cạn ngỡ hết đường, bóng liễu hoa tươi lại có làng.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Thanh Tể

Khoa họcVõng DuDị GiớiHuyền HuyễnKhoa HuyễnNgôn TìnhXuyên KhôngTiểu thuyếtHệ thốngTruyện SủngNữ CườngĐông PhươngĐiền VănHiện Đại

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Băng Phong Tận Thế: Ta Chế Tạo Hoàn Mỹ Lãnh Địa
Băng Phong Tận Thế: Ta Chế Tạo Hoàn Mỹ Lãnh Địa

Bắt đầu chỉ với một đống lửa nhỏ, đó chính là phạm vi sinh tồn duy nhất của các ngươi. Muốn sống sót, các ngươi phải không ngừng thu thập vật tư, nâng cấp đống lửa từng bước: Đống lửa → Đại đống lửa → Lò luyện → Năng lượng tháp → Siêu cấp năng lượng trạm. Thông qua việc mở khóa thêm nhiều công trình và chiêu mộ các loại binh lực, các ngươi có thể phát triển thế lực của riêng mình trong thế giới cực kỳ khắc nghiệt này. Tào Tinh — người vừa mới xuyên đến thế giới này — ngoài ý muốn kích hoạt thiên phú ẩn tàng cấp SSS: “Vĩnh Hằng Chi Lực.” Ngay sau đó, hắn phát hiện bên cạnh mình có một người tẩu tẩu xinh đẹp cùng đồng hành. Dựa vào sức mạnh của thiên phú ẩn tàng, hai người hợp tác, dần dần mở rộng lãnh địa, khiến thế lực ngày càng hùng mạnh. Nhưng khi bước chân họ tiến xa hơn về phía thế giới bên ngoài, vô số bí mật ẩn giấu trong thế giới bao la này cũng dần hiện rõ...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc
Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc

Vừa mở mắt ra, Bạch Đào Đào phát hiện mình xuyên không—không phải làm đại tiểu thư hay nữ thần y gì hết, mà là... một sản phụ bụng vượt mặt, đang nằm trên giường chờ người hạ thủ bằng bát thuốc phá thai! Chồng? Chết rồi. Nhà chồng? Lạnh lẽo như băng. Bà bà? Không phải người, là ác quỷ đội lốt mẹ chồng! Không cam chịu số phận bi thảm, Đào Đào lập tức trở mình phản kích—thuốc phá thai? Thì đưa bà bà uống thử trước xem hiệu quả ra sao! Một nhà chồng cực phẩm, lòng dạ hiểm độc, thà nuôi heo còn hơn sống cùng. Phân gia! Chạy ngay đi trước khi bị bòn rút đến mảnh vải cuối cùng. Dù có lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, thì với cái đầu hiện đại và "bàn tay vàng" mang theo, nàng vẫn có thể dựng nên một cuộc sống huy hoàng từ hai bàn tay trắng. Trồng rau, nuôi gà, chế thuốc, mở quán ăn, trị bệnh cứu người—mọi thứ đều thành công mỹ mãn. Chẳng mấy chốc, nàng đã gom đủ bạc xây tứ hợp viện, mua ruộng, mua nhà, thuê người hầu hạ, sống cuộc sống mà kiếp trước có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Mọi thứ đều đang tốt đẹp thì một người đàn ông bỗng từ trên trời rơi xuống, tự xưng là... trượng phu của nàng?! Hả? Không phải đã chết rồi sao? Giả chết là trò mới à? Nhưng nhìn hắn ngày ngày giặt quần áo, nấu cơm, cày ruộng, chăm con... lại còn đẹp trai dịu dàng, cơ bụng sáu múi—thôi thì giữ lại cũng không lỗ. Từ đó, một nhà ba người, sống vui vẻ ấm êm, tiền bạc rủng rỉnh, tình cảm ngọt đến sâu răng. Nhà mẹ chồng cũ từng xua đuổi nàng thì hối hận đến xanh lè mặt mũi, nhìn nàng sống trong phủ lớn ăn thịt uống canh, còn mình thì rách rưới lạnh lẽo, nằm co ro gặm nhấm ký ức cũ mà than khóc không ngừng. Bởi vì trên đời, có những sai lầm—sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa chữa lần thứ hai...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

Tô Nguyệt đã vật lộn suốt ba năm trong thời kỳ tận thế. Trong lúc cơ thể yếu ớt vì tiến hóa dị năng thứ hai, cô lại bị chính bạn trai mình gϊếŧ chết. Thời điểm mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã xuyên đến khu dân tị nạn của một thế giới hoang tàn. Thân phận mới là một cô bé 13 tuổi, mồ côi cha mẹ, dắt theo một em gái nhỏ. Nơi này ngập tràn bức xạ chết người, động thực vật đều bị biến dị, mọi người chỉ có thể sống nhờ nhặt nhạnh phế liệu. Nằm trong túp lều tạm bợ gió lùa bốn phía, Tô Nguyệt nhìn vết thương trên người nhanh chóng liền lại, khẽ cười. "Thì ra mình đã tiến hóa được dị năng hệ trị liệu." Từ đây, Tô Nguyệt bắt đầu những ngày lang thang khắp vùng đất hoang, nhặt nhạnh bất cứ thứ gì có thể ăn được. Trong tay sở hữu cả dị năng hệ mộc và hệ trị liệu, cô vừa săn bắt vừa trồng trọt, mọi việc đều dễ dàng. Nỗ lực nhặt mót, mục tiêu lớn nhất là cùng em gái dọn vào “thành phố an toàn” càng sớm càng tốt. Nhưng không ngờ, trong một lần nhặt phế liệu, cô lại bắt gặp gã cặn bã đã gϊếŧ mình ở kiếp trước. Kế hoạch thay đổi, xử lý tra nam trước, dọn vào thành phố an toàn sau! Vậy mà khi mọi chuyện xong xuôi, chuẩn bị an cư tại thành phố an toàn, Tô Nguyệt lại bị một mỹ nam bám riết. Một khi đã bám thì là cả đời, giữa thời kỳ tận thế, hai người cùng nhau gây dựng nên một căn cứ an toàn thuộc về riêng mình.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô
Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô

Thẩm Hạ xuyên vào một bộ tiểu thuyết niên đại đang đăng dở, trở thành cô bé đáng thương bị cha mẹ nuôi ghẻ lạnh. Vốn định lặng lẽ kiếm một anh bộ đội để gả rồi thoát khỏi gia đình quái vật, ai ngờ lại phát hiện thân phận mình có vấn đề. Cô tố cáo cha mẹ nuôi, khiến cha nuôi bị đưa đi cải tạo lao động, sau đó cắt đứt quan hệ, tự lập ra riêng. Một lần tốt bụng, cô cứu được một nam thanh niên trí thức mặt trắng, từ đó bị anh bám riết không buông. Chu Tri Bạch là tiểu bá vương khét tiếng trong đại viện ở thủ đô, miệng độc, mắt cao, cả nhà họ Chu đều cho rằng tính cách anh tệ đến mức chó cũng chê. Sau khi anh dùng một viên gạch đánh nứt đầu bốn người, ông cụ nhà họ Chu quyết định tống thằng cháu xuống nông thôn cải tạo. Chu Tri Bạch yếu ớt, mỏng manh, đôi mắt đỏ hoe, nghiến răng nói: “Được thôi! Đã muốn tống con xuống nông thôn thì đừng hối hận! Con mà đã đi là không quay về nữa! Con sẽ kết hôn, sinh con ở đó! Con sẽ lấy một cô gái nông thôn, con...” Ông cụ nén cười: “Tốt lắm.” Mẹ Chu cũng dứt khoát thu lại cái chân vừa mới định giơ lên đạp. Ai ngờ câu nói thành lời tiên tri, Chu Tri Bạch thật sự lấy một cô vợ nông thôn, trở thành “tiểu bạch kiểm” khiến cả làng ghen tị. Mà bản thân “tiểu bạch kiểm” chẳng thèm bận tâm, vợ nuôi thì cứ để vợ nuôi, anh sống sung sướиɠ còn mừng không kịp. Trong muôn vàn ánh mắt hâm mộ, ghen tị, dè bỉu... Chu trí thức ăn “cơm mềm” cực kỳ ngon lành. Cho đến một ngày, Chu trí thức được Viện Nghiên cứu Thủ đô mời về. Dân làng lập tức đổi giọng: “Nhị nha nhà họ Thẩm đúng là có mắt nhìn, kiếm được người giỏi nhất làng rồi đó!” Rồi sau nữa, họ nghe thấy tên Thẩm Hạ vang lên trên đài phát thanh. Cả làng lại xôn xao: “Hai vợ chồng này đúng là trời sinh một cặp, xứng quá đi thôi!” ... Lần đầu gặp mặt. Chu Tri Bạch: “Xấu như quỷ!” Thẩm Hạ: “Một người đàn ông cao hơn mét tám mà không biết ngậm miệng lại thì đúng là vô duyên.” Lần thứ hai gặp mặt. Cô dẫn anh đi tìm nhà xí. Lần thứ ba gặp mặt. Cô giống như nữ anh hùng từ trên trời rơi xuống, dáng vẻ hiên ngang rực rỡ, một cú đâm thẳng vào tim anh. Chẳng bao lâu sau. Thiếu gia ngạo kiều miệng độc, xuống nông thôn bị cô thôn nữ nhỏ dạy dỗ đến ngoan ngoãn như thỏ con. Mở miệng, ngậm miệng đều là: “Vợ tôi”, “Tức phụ nhà tôi”. Sau này hai vợ chồng cùng trở về thành phố, làm chói mắt cả đám người. Vào đại viện liền không có đối thủ, từ đó trở thành cặp đôi bá vương trong viện, đi đến đâu cũng khí thế lẫm liệt!

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trò Chơi Sinh Tồn: Bắt Đầu Từ Tảng Đá Ngầm
Trò Chơi Sinh Tồn: Bắt Đầu Từ Tảng Đá Ngầm

Vân Lạc Hòa đang loay hoay bọc rác vào túi thì chớp mắt một cái, cô đã thấy mình đứng trên một tảng đá ngầm khổng lồ, sóng biển vỗ tới tận chân. [Chào mừng đến với gói sinh tồn tận thế trên biển — phiên bản VIP!] Hệ thống hào phóng phát ngay quà tân thủ: Một tấm lưới đánh cá rách bươm, kéo nhẹ một cái là tan tành. Hai cái bánh bao... đã tự nuôi ra penicillin tự nhiên. Và... năm khúc gỗ mục, vừa sũng nước vừa nứt vỡ. "Đây mà là phúc lợi à?!" Cô nhìn chằm chằm, mặt đầy thất vọng. [Đinh! Chúc mừng ký chủ, phát hiện bàn tay vàng cấp truyền thuyết — Thùng rác thần kỳ!] [Thùng rác cấp 1 (có thể nâng cấp)] [Kỹ năng: Tái chế thần sầu] [Gợi ý: Quăng rác vào thùng để thu hồi tài nguyên.] Vân Lạc Hòa lập tức sáng mắt, ôm chặt cái thùng rác: "Bảo bối, tất cả nhờ mi đấy!" "Người khác vứt rác đi, mình nhặt lại — chỉ cần nhặt rác, mình cũng có thể thành đại địa chủ!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80, Xé Rách Mặt Nhà Tra Nam
Thập Niên 80, Xé Rách Mặt Nhà Tra Nam

Văn Án: [Thập niên 80 + xuyên việt + ngược tra + chuyện nhà + ngọt sủng] Sinh viên Dương Lệ Quyên của học viện hí khúc vừa mở mắt dậy đã thấy mình ở những năm 80, không chỉ có nhiều hơn hai đứa con mà còn vừa thăng chức thành phụ nữ đã ly hôn, nói chính xác hơn là bị tra nam đá...

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Kiếp trước, cả gia đình Ôn Ninh đều mất mạng, lúc đó cô mới biết đứa con gái mà mình dốc lòng nuôi dưỡng hóa ra là giả. Em dâu nhân lúc cô yếu ớt sau sinh đã tráo đổi con của ả với con gái ruột của cô! Con gái giả thi đại học, trở thành nghệ sĩ piano đi khắp thế giới, gả vào gia đình giàu có. Con gái ruột thì bị ngược đãi, gả cho một lão già, vào tù rồi chết trong biển lửa. Ôn Ninh hận đến mức kéo theo con gái giả cùng chết chung! Sau khi sống lại ở thập niên 80, Ôn Ninh trả lại con gái giả cho em dâu, mỉm cười nhìn ả ngày ngày ngược đãi chính con ruột của mình. Ôn Ninh quay người sánh đôi với người chồng quân nhân, làm giàu, nuôi ba đứa con, dạy dỗ chúng thành đạt, vinh quang. Đứa con gái giả bị ngược đãi từ nhỏ thì bỏ trốn trong ngày cưới, bị đánh gãy chân, đau đến ngất đi. Sau khi tỉnh lại thì cô ta phát điên, nói rằng người bác dâu giàu có mới chính là mẹ của mình.

500000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

Giới thiệu tác phẩm: Dao là vật chứng, lời là chứng cứ. Lời tiên tri trở thành sự thật chính là ngày lấy thù lao. Đây là một người bán dao chịu trong huyền môn. Đồ Sơn Cửu thân là người bán dao chịu đời thứ hai trăm tám mươi ba, thiên phú huyền học vượt xa tất cả những người khác trong gia tộc, xem bói cực kỳ chuẩn xác, có thể thông với quỷ thần. Chỉ tiếc rằng vì một lời nguyền đã giáng xuống nhà họ Đồ Sơn từ một trăm năm trước khiến cô không thể sống thọ được. Từ nhỏ cô đã biết mình có một người chồng chưa cưới, đó là người định mệnh được ông nội của cô đính ước cho cô. Chỉ có kết hôn với anh thì cô mới có thể viên mãn. Trước khi ông nội qua đời đã nhiều lần dặn dò cô phải xuống núi tìm nhà họ Tạ. Nên đi thu nợ của nhà chồng chưa cưới rồi. ... Nghe đồn người nắm quyền của nhà họ Tạ giàu có nhất Nam Thành Tạ Thời Dữ từ nhỏ đã có hôn ước, vợ chưa cưới còn là một đứa nhà quê sống trong vùng núi hẻo lánh. Mọi người thật sự không tài nào hiểu được lý do tại sao lúc trước ông cụ Tạ lại sắp đặt một hôn ước không môn đăng hộ đối như thế cho cháu trai trưởng của mình. Mãi cho đến sau này gặp được người thật, thấy cô dịu dàng điềm tĩnh, lời nói cử chỉ đều rất có lễ phép lịch sự, mọi người mới biết hóa ra lời đồn hoàn toàn không đáng tin. Nhất là cho đến sau này, khi đại lão ở các ngành nghề đều cung kính gọi cô một tiếng cô Đồ Sơn là lại càng được mở mang tầm mắt. Có người tò mò hỏi bọn họ tại sao lại kính trọng cô như thế? Các đại lão: “Bởi vì cô ấy là chủ nợ của chúng tôi!” Từ nhỏ Đồ Sơn Cửu đã hay quên, thường xuyên quên việc thu nợ. Sau khi kết hôn cô dứt khoát ném sổ nợ cho chồng mình là Tạ Thời Dữ để anh nhắc mình đi đòi nợ. Tạ Thời Dữ nhìn một đống sổ sách dày cộp trên mặt bàn của mình mà lập tức rơi vào trầm tư...

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng