Ta Thật Không Phải Là Tiên Nhị Đại

Ta Thật Không Phải Là Tiên Nhị Đại

Tiên hiệpHài HướcNhẹ NhàngSảng Văn

An Bất Lãng là một tiên nhị đại thuộc hàng đỉnh cấp, nhưng hắn lại chẳng hề vui vẻ. Một ngày nọ, một thiếu nữ dung mạo tuyệt mỹ tìm đến trước mặt hắn, rút ra một tờ hôn thư, lạnh lùng nói: “An Bất Lãng, ta muốn hủy hôn!” An Bất Lãng tức đến tím mặt: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo...” “Hu hu hu... người ngoài đều nói ta không xứng với ngươi...” Thiếu nữ đột nhiên nước mắt rơi như mưa, nức nở nói: “Phải rồi, ta chỉ là con gái của tông chủ Thập Đại Thánh Tông, chỉ có một đầu Thánh phẩm Hàn linh căn, một thiếu nữ ti tiện mà thôi. Đến cả vị trí đứng đầu Thần Nữ Bảng cũng không có, đúng là rác rưởi. Ta với cao không tới các ngươi, nhưng chẳng lẽ đến quyền hủy hôn ta cũng không có sao?!” Nói xong, thiếu nữ xé nát hôn thư, vừa khóc nức nở vừa che mặt bay đi. An Bất Lãng đứng đờ người tại chỗ, mặt mày ngơ ngác. Ta đúng là cái tiên nhị đại chết tiệt mà!! Lời nhắc: Truyện lấy hài hước làm chủ, không phù hợp với đạo hữu thích đấu trí căng não. Đây là thuần giải trí, xin cân nhắc trước khi đọc. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ! Bộ này là sảng văn, đọc để cười là chính nha mọi người — chuyện quan trọng xin nhắc lại ba lần 

100000

1000 chương

Truyện cùng tác giả

Ta Thật Không Phải Là Tiên Nhị Đại
Ta Thật Không Phải Là Tiên Nhị Đại
Minh Nguyệt Địa Thượng Sương

An Bất Lãng là một tiên nhị đại thuộc hàng đỉnh cấp, nhưng hắn lại chẳng hề vui vẻ. Một ngày nọ, một thiếu nữ dung mạo tuyệt mỹ tìm đến trước mặt hắn, rút ra một tờ hôn thư, lạnh lùng nói: “An Bất Lãng, ta muốn hủy hôn!” An Bất Lãng tức đến tím mặt: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo...” “Hu hu hu... người ngoài đều nói ta không xứng với ngươi...” Thiếu nữ đột nhiên nước mắt rơi như mưa, nức nở nói: “Phải rồi, ta chỉ là con gái của tông chủ Thập Đại Thánh Tông, chỉ có một đầu Thánh phẩm Hàn linh căn, một thiếu nữ ti tiện mà thôi. Đến cả vị trí đứng đầu Thần Nữ Bảng cũng không có, đúng là rác rưởi. Ta với cao không tới các ngươi, nhưng chẳng lẽ đến quyền hủy hôn ta cũng không có sao?!” Nói xong, thiếu nữ xé nát hôn thư, vừa khóc nức nở vừa che mặt bay đi. An Bất Lãng đứng đờ người tại chỗ, mặt mày ngơ ngác. Ta đúng là cái tiên nhị đại chết tiệt mà!! Lời nhắc: Truyện lấy hài hước làm chủ, không phù hợp với đạo hữu thích đấu trí căng não. Đây là thuần giải trí, xin cân nhắc trước khi đọc. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ! Bộ này là sảng văn, đọc để cười là chính nha mọi người — chuyện quan trọng xin nhắc lại ba lần 

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Tu Có Thể Là Giả Tiên
Ta Tu Có Thể Là Giả Tiên
Minh Nguyệt Địa Thượng Sương

– Bạn chán với motip cũ như phế vật nghịch tập. – Bạn cảm thấy nên đổi chút khẩu vị cho bản thân. – Bạn cần thư giãn giải trí 1 cách nhẹ nhàng. – Bạn muốn có truyện gì đó có thể thay đổi suy nghĩ về nhân sinh quan trong tiên hiệp. – Bạn đã chán ghét thể loại sát phạt, những trận pk đẫm máu hay những trận công thành chiến máu đổ thành sông. – Bạn ưa thích hệ thống. => Hãy đến với Ta Tu Có Thể Là Giả Tiên Bạn sẽ cảm nhận được những thứ rất mới mẻ về tu tiên. Giải trí nhẹ nhàng tình cảm, có chút yy nhưng đảm bảo tính logic (có hệ thống thì cái gì chả logic....), không ngựa giống (đảm bảo 1v1).

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Sư Muội Kiếm Tông Tay Cầm Ma Trượng
Sư Muội Kiếm Tông Tay Cầm Ma Trượng

Trong khi đang tự suy nghĩ cấm chú, Ôn Vân đã tự nổ chết bản thân. Sau khi tỉnh lại, nàng còn chạy từ thế giới Ma Pháp đến thế giới Tu Chân. Thấy đồng môn đều biết ngự kiếm phi hành, nàng cầm lấy que củi trầm tư suy nghĩ: “Nếu ta dẫm lên gậy ma pháp thì cũng có thể bay lên trời đúng không?” Mỗi người trong Thanh Lưu Kiếm Tông đều yêu kiếm, mỗi khi rảnh rỗi chúng đệ tử đều sẽ đào quặng và làm nghề nguội, chỉ mong có thể tự tay đúc ra một thanh tiên kiếm bản mạng. Sư muội ngoại môn Ôn sư muội bởi vì yêu thương sư huynh nên luôn chủ động hỗ trợ nhóm lửa. Mọi người đều khen ngợi: “Tuy Ôn sư muội không có thiên phú tu luyện, nhưng lại là một mỹ nhân có tâm hồn lương thiện.” Còn Ôn sư muội thì vuốt đống củi có không biết bao nhiêu là nguyên liệu đỉnh cấp làm ma pháp trượng kia, cả người đều run lẩy bẩy. “Phượng Hoàng Mộc!” “Huyết Xà Mộc!” Nàng nắm chặt một cây gậy: “Sư huynh, muội thiếu một cây củi, huynh cho muội mấy cây này được không?” Các sư huynh nhìn sư muội nghèo đến mức chỉ có mấy cây củi nát cũng yêu quý như vậy, thì càng thêm trìu mến hơn: “Cho muội đó, đều cho muội hết đó. Có đủ không? Nếu không đủ thì còn ở trong phòng củi đó!” Không lâu sau đó, các sư huynh ngây ngốc ngẩng đầu nhìn Ôn sư muội từ xa bay đến. “Vì sao Ôn sư muội không ngự kiếm mà ngự cây củi?” Nghe đồn trong giới Tu Chân có một nữ tu, tay cầm kiếm gỗ, nhưng uy thế lại vô cùng khủng bố. Mọi người đều nói là nàng nắm giữ kiếm khí hóa hình, kiếm vừa chỉ là trời giáng thiên lôi ngay chỗ đó! Ôn Vân: “Không phải, đây là lôi chú thuật.” Kiếm lại chỉ, lửa chảy ngàn dặm. Ôn Vân: “Không phải, đây là hỏa cầu thuật cơ sở nhất.” Kiếm lại chỉ, nước nhấn chìm vạn giới! Ôn Vân: Nếu ta nói đây là thanh khiết chú do ta tự nghĩ ra thì có ai tin không? PS: Thế giới quan là tác giả tự bịa ra, văn phong hài hước sa điêu, 1V1 (Ngụy thầy trò, ngụy chủ tớ.) Vai chính: Ôn Vân, Diệp Sơ Bạch. Một câu tóm tắt: Đừng ép ta trở thành cận chiến Ma Pháp Sư! Lập ý: Mạng ta do ta không phải trời.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đừng Yêu Sư Huynh Nữa, Tiền Phu Không Tốt Sao?
Đừng Yêu Sư Huynh Nữa, Tiền Phu Không Tốt Sao?

Mộ Hề Vãn có một vị sư huynh. Tương truyền, chàng có phong tư tuấn lãng, khí chất thoát tục. Chưa tròn năm năm đã đắc đạo rời sư môn, quanh năm xuôi ngược bảo hộ non sông thiên hạ. Sư phụ từng nói, sư huynh của nàng là người tốt nhất thế gian. “Sau này nếu có duyên gặp mặt, con đừng sợ. Chàng nhất định sẽ đối đãi với con thật tốt.” Khi ấy, Mộ Hề Vãn vẫn còn là một tiểu cô nương ngây thơ, đã vô thức đem lòng cảm mến vị sư huynh chưa từng gặp mặt. Thế nhưng, nàng đợi mãi, đợi mãi... Đợi đến khi sư phụ qua đời, đợi đến lúc không còn người thân, bị các tiên quân trong sư môn ép gả đến Bạch Châu xa xôi, nàng vẫn chưa một lần thấy được bóng dáng vị sư huynh ấy. Nàng thành thân với chủ nhân của Bạch Châu - Sở Phù Quân. Người đời đồn rằng Sở Phù Quân là kẻ lạnh lùng vô tình, cuộc hôn nhân này vốn không phải vì tình yêu mà chỉ là một cuộc liên minh lợi ích. Mộ Hề Vãn chán ghét mối lương duyên hoang đường này, ghét cả sắc thu cô tịch của Bạch Châu. Và dĩ nhiên, ghét luôn cả chàng. Ấy thế mà trăm năm sau, chính Sở Phù Quân đã tự tay dạy nàng kiếm pháp, cùng nàng dạo bước chốn nhân gian vào những đêm hội đoàn viên. Cũng chính chàng đã thức trắng nhiều đêm để chăm sóc khi nàng lâm bệnh nặng. Mãi cho đến khi biến cố ập đến, nàng bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt quyền mưu. Cuối cùng thân tan xương nát giữa biển lửa... Chính Sở Phù Quân là người đã thay nàng báo thù rửa hận. Vì nàng mà vượt qua ranh giới sinh tử. Vì nàng mà lặng lẽ ở lại U Minh suốt mười hai năm. Chỉ để tìm lại một phần hồn phách, giúp nàng cải tử hoàn sinh. Mãi đến khi chết rồi hoá thành quỷ, Mộ Hề Vãn mới bàng hoàng nhận ra. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của vị chủ nhân Bạch Châu lại là một tấm chân tình mà nàng chưa từng hay biết. Chàng còn tốt hơn cả vị sư huynh hoàn mỹ mà sư phụ từng hết lời ca ngợi. Một mình Sở Phù Quân gánh vác trọng trách trấn áp mọi sát phạt, loạn lạc và bất công trên thế gian. Một người nửa đời chìm trong biển máu, cả đời cô đơn như vậy, lại đột nhiên phá lệ chấp thuận một mối tiên duyên, khiến văn võ tiên quan khắp Bạch Châu đều kinh ngạc, không sao hiểu nổi. “Sao ngài lại đồng ý với mối hôn sự này? Nếu không thích nàng, từ chối chẳng phải là xong rồi sao?” “... Thích.” “Hả?” Sở Phù Quân khẽ nhắm mắt, dường như đang cười, ánh mắt vốn luôn lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng hiếm thấy. “Nàng là sư muội duy nhất của ta trên đời này, sao ta có thể không thích cho được?” Ban đầu, hắn chỉ mượn danh nghĩa hôn sự để đưa sư muội về bên mình để hoàn thành di nguyện của sư phụ, coi nàng như muội muội ruột thịt mà che chở. Nhưng về sau, khi hắn ghì chặt nàng trong vòng tay, triền miên cùng nàng đêm này qua đêm khác, tham lam chiếm đoạt từng hơi thở của nàng... Sở Phù Quân mới nhận ra, hắn mới chính là kẻ huynh trưởng đê tiện, vô sỉ và giả dối nhất thế gian. [Tiểu cung chủ thông minh tinh quái một lòng hướng về sư huynh x Chủ nhân Bạch Châu lạnh lùng, u uất, ẩn giấu tâm tư bất chính.] [Bối cảnh truyện đồ sộ, kết hợp nhiều yếu tố thần thoại cổ đại cùng những thiết lập độc đáo.]

140000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu
Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu

Vì một chuyện ngoài ý muốn mà Dịch Tiệp về lại thời cấp ba. Có được cơ hội sống lại, cô phải làm bằng được những chuyện mình muốn! Cái gì? Cô có cả thứ tốt như hệ thống luôn á hả? Được lắm, phải cố gắng làm nhiệm vụ mới được, phải dựa vào bản thân thôi! Cô chỉ muốn học cho giỏi, kiếm cho nhiều tiền, bạn bè, người thân được sống hạnh phúc, không rảnh đâu mà giúp đỡ người khác! ... Nhiều năm sau, cô mới biết được cuộc sống như thế nào mới thật sự có ý nghĩa: Ủng hộ người thân, bạn bè của mình vô điều kiện, được quốc gia hết lòng hậu thuẫn. Cô trở thành ngôi sao lấp lánh trong lòng mọi người. Những thứ mình muốn đã có được hết, cuối cùng là đền đáp và giúp đỡ người khác. Đây không phải sảng văn có ý nghĩa như thường, có chút tình tiết trinh thám, nhân vật chính thiện lương chính trực, không phải thánh mẫu.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng
Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

Năm thứ nhất, công chúa Đại Càn lần đầu gặp vị được xưng là “quân tử”. Người ấy quang minh lỗi lạc, đứng ra chủ trì công đạo. Nàng cười lạnh: “Ngụy quân tử.” Năm thứ hai, hoàng tử tranh vị, chỉ thiếu một bước là thua sạch. Trong lúc nhắm mắt chờ chết, chỉ có người ấy bước ra khỏi hàng, lấy thân gia tính mạng hộ tống nàng trở về kinh. Nàng hừ nhẹ: “Cũng coi như là quân tử.” Năm thứ năm, chính biến thành công, đăng cơ xưng đế. Nữ Đế lâm triều, ban cho người ấy quan cao lộc hậu, quý nữ mỹ nhân, tất cả đều bị cự tuyệt. Nàng khẽ cau mày: “Quả thực là quân tử.” Năm thứ mười, sáng sớm tỉnh lại, toàn thân đau nhức, nàng nghiến răng mắng kẻ nằm bên cạnh: “Uổng là quân tử!” ... “Ba thứ có thể khiến đế quốc một lần nữa vĩ đại,” hắn nói với Nữ Đế, “Là kiếm; là vi thần và là Nho – Đạo – Phật.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Thật Không Phải Là Tiên Nhị Đại
Ta Thật Không Phải Là Tiên Nhị Đại

An Bất Lãng là một tiên nhị đại thuộc hàng đỉnh cấp, nhưng hắn lại chẳng hề vui vẻ. Một ngày nọ, một thiếu nữ dung mạo tuyệt mỹ tìm đến trước mặt hắn, rút ra một tờ hôn thư, lạnh lùng nói: “An Bất Lãng, ta muốn hủy hôn!” An Bất Lãng tức đến tím mặt: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo...” “Hu hu hu... người ngoài đều nói ta không xứng với ngươi...” Thiếu nữ đột nhiên nước mắt rơi như mưa, nức nở nói: “Phải rồi, ta chỉ là con gái của tông chủ Thập Đại Thánh Tông, chỉ có một đầu Thánh phẩm Hàn linh căn, một thiếu nữ ti tiện mà thôi. Đến cả vị trí đứng đầu Thần Nữ Bảng cũng không có, đúng là rác rưởi. Ta với cao không tới các ngươi, nhưng chẳng lẽ đến quyền hủy hôn ta cũng không có sao?!” Nói xong, thiếu nữ xé nát hôn thư, vừa khóc nức nở vừa che mặt bay đi. An Bất Lãng đứng đờ người tại chỗ, mặt mày ngơ ngác. Ta đúng là cái tiên nhị đại chết tiệt mà!! Lời nhắc: Truyện lấy hài hước làm chủ, không phù hợp với đạo hữu thích đấu trí căng não. Đây là thuần giải trí, xin cân nhắc trước khi đọc. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ! Bộ này là sảng văn, đọc để cười là chính nha mọi người — chuyện quan trọng xin nhắc lại ba lần 

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cẩu Đạo Tu Tiên: Ta Thuyền Đánh Cá Vô Hạn Thăng Cấp
Cẩu Đạo Tu Tiên: Ta Thuyền Đánh Cá Vô Hạn Thăng Cấp

【 Kinh doanh lưu 】 【 Phàm nhân lưu 】 【 Cẩu đạo tu tiên 】 Hai mắt khép lại rồi mở ra, đã là một kiếp nhân gian khác. Giang Minh xuyên tới Vô Biên Hải — nơi yêu thú hoành hành, sóng dữ vô tận. May mắn thay, chiếc thuyền đánh cá trông bình thường dưới chân hắn, lại có thể vô hạn thăng cấp. 【 Thuyền đánh cá Lv2: Khi thu lưới, sản lượng cá tăng 100% 】 【 Thuyền đánh cá Lv3: Mở khóa không gian phụ — trữ vật, canh tác, chăn nuôi đều khả dụng 】 【 Thuyền đánh cá Lv5: Phòng ngự +100%, bị tổn hại có thể tự động chữa trị 】 【 Thuyền đánh cá Lv10: Nhận năng lực chống nước, có thể lặn xuống đáy biển tìm kiếm bí bảo 】 【 Thuyền đánh cá Lv15: Phóng thích linh khí tích trữ, trong nháy mắt bộc phát 500% tốc độ 】 ... Từ phàm khí tầm thường, từng bước lột xác thành pháp khí, bảo khí, pháp bảo, rồi linh bảo... Bất tri bất giác, thuyền đánh cá của Giang Minh đã hóa thành một Vĩnh Hằng Chi Chu — không gì không làm được, sở hữu hệ sinh thái tuần hoàn hoàn mỹ.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng