Ở Mạt Thế Ta Xây Dựng Trấn Nhỏ

Ở Mạt Thế Ta Xây Dựng Trấn Nhỏ

Điền VănMạt ThếXuyên Không

Cuộc sống trong những ngày tận thế là như nào? Trả lời: Xin mời tìm hiểu, mỗi ngày ngủ đến thích thì dậy, một ngày ăn đủ ba bữa cơm, thoải mái tập thể hình hay dắt chó mèo đi dạo, đi mua sắm ở siêu thị, nhìn xem phim. Đúng rồi, dạo gần đây trấn trưởng của chúng ta còn xây thêm một cái vườn bách thú, cuối tuần còn có thể đưa con cái đi chơi, ngoài việc đi kiếm tiền để trả tiền thuê nhà chẳng ai nguyện ý đi ra khỏi nơi này. Có người hỏi ở đây có mâu thuẫn sao? Làm gì có chuyện đó, thôi không nói nữa, tôi còn phải đi đón con tan học, buổi tối còn phải ngồi xe lửa đi thăm chú hai, tiện thể còn đón chú ấy đến đây chơi vài ngày. ...... Vào năm thứ năm từ khi tận thế bắt đầu, bỗng nhiên xuất hiện một trấn nhỏ thần bí ở thành phố H trống rỗng này Trong trấn nhỏ có phòng ngủ ấm áp, có đồ ăn đầy đủ, có nước sạch sẽ dùng để uống, còn có đèn điện sáng chói và ban đêm và an ninh cực kì tốt. Theo sự phát triển của trấn nhỏ, người dân trong trấn càng ngày càng nhiều, phương tiện ở bên trong trấn cũng càng ngày càng phong phú. Nông nghiệp, công nghiệp và giáo dục phát triển rất mạnh mẽ, cuối cùng còn xây được đường ray xe lửa! Nữ chính bản tóm tắt: Miêu Tuệ Tuệ bị đồ vật từ trên trời rơi xuống giết chết, ngoài ý muốn bị kéo vào thế giới tận thế và còn phải khế ước với một hệ thống. Mời chào người dân cho trấn, thăng cấp trấn nhỏ, đạt thành thành tựu còn có đặc thù khen thưởng. Miêu Tuệ Tuệ thích chơi trò chơi kinh doanh nên chơi vui vẻ vô cùng. Bất tri bất giác, dân cư của trấn nhỏ quá đông, và cô được gọi là vị chúa cứu thế. Miêu Tuệ Tuệ: Tôi lúc đầu tôi chỉ nghĩ đây là trò chơi kinh doanh bạn có tin không? Truyện này hướng nhiều về việc thăng cấp của trấn nhỏ, nội dung viết về sự sinh tồn ở mạt thế không nhiều lắm. Mọi người lưu ý điểm này nha~ Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Miêu Tuệ Tuệ

50000

241 chương

Truyện cùng tác giả

Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Tận Thế
Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Tận Thế
Nguyệt Bán Đinh

Khi xã súc Giang Từ đang chơi game "Kinh doanh quán lẩu" trên điện thoại để thư giãn vào ngày nghỉ. Ngoài ý muốn lại bị trò chơi hút vào, trước mắt biến thành một thế giới mạt thế hoang tàn thê lương. Hệ thống trò chơi nói với cô, chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, nâng cấp quán lẩu, là cô sẽ có được một quán lẩu thuộc về mình ở ngoài đời thực. Giang Từ: ! Từ chối làm xã súc, quyết xoay người trở thành tư bản! Chỉ có điều, quán lẩu năm tầng xa hoa trong game lại biến thành một căn nhà gỗ xập xệ, bên trong chỉ có hai bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ. Ngay cả các món ăn và nước lẩu cũng ít ỏi đến đáng thương. Giang Từ há hốc mồm, như này thì chơi thế nào đây? Lúc này, hệ thống bắt đầu giao nhiệm vụ: [Tiếp đón 5 vị khách, mở khóa nước khoáng.] [Bán được 10 phần khoai tây, mở khóa thịt bò ba chỉ.] Ánh mắt Giang Từ nhìn ra bên ngoài, nơi không có lấy nổi một bóng người, chỉ có lũ tang thi đang vật vờ đi lang thang: "..." ... Tống Cẩn Xuyên vì cứu người mà bị hàng trăm con tang thi bao vây trong một căn phòng, vào lúc cận kề cái chết. Bỗng nhiên, anh bị truyền tống đến một cửa hàng tràn ngập mùi hương của lẩu. Cô gái nhỏ xinh đẹp trước mặt vừa nhìn thấy anh đã vui vẻ ném cho anh một chiếc giẻ lau: "Anh đến đúng lúc lắm! Anh có muốn trở thành nhân viên của quán không? Bao ăn bao ở!" Tống Cẩn Xuyên cầm giẻ lau, ngây người tại chỗ: "..." Thiên đường... cũng cạnh tranh dữ vậy sao? (Một bộ truyện mạt thế không đi theo lối thông thường, tiết tấu chậm, quá trình thăng cấp phát triển từ từ.)

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Ở Tận Thế Thu Tiền Thuê Nhà
Ta Ở Tận Thế Thu Tiền Thuê Nhà
Nguyệt Bán Đinh

Ninh Hiểu qua đòi vì ung thư nhưng lại bất ngờ bị trói buộc với hệ thống cho thuê nhà. Cô không thể quay về thế giới cũ nên bắt đầu theo nhiệm vụ của hệ thống đi đến các thế giới thảm họa, thu tiền thuê nhà để xây dựng nhà trú ẩn. Thành phố bị tuyết lớn tàn phá, cô xây dựng những ngôi nhà băng ấm áp và thoải mái bên trong. Thành phố bị thú dữ biến dị chiếm đóng, cô dựng lên những ngôi nhà trên cây tinh xảo có thể tránh được thú dữ. Thành phố bị biển nhấn chìm, cô xây dựng những ngôi nhà trên biển an toàn và vững chắc. Thành phố bị thây ma xâm lược, cô xây dựng những tòa nhà kiên cố như tường đồng vách sắt. ... Những người sống sót phát hiện ra rằng tiền thuê nhà của những ngôi nhà này không nhiều, nhưng lại có thể giúp họ tồn tại trong các thế giới thảm họa. Những người đang trên bờ vực cái chết bắt đầu không ngừng cầu nguyện mong chủ nhà kỳ diệu đó xuất hiện.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ở Mạt Thế Ta Xây Dựng Trấn Nhỏ
Ở Mạt Thế Ta Xây Dựng Trấn Nhỏ
Nguyệt Bán Đinh

Cuộc sống trong những ngày tận thế là như nào? Trả lời: Xin mời tìm hiểu, mỗi ngày ngủ đến thích thì dậy, một ngày ăn đủ ba bữa cơm, thoải mái tập thể hình hay dắt chó mèo đi dạo, đi mua sắm ở siêu thị, nhìn xem phim. Đúng rồi, dạo gần đây trấn trưởng của chúng ta còn xây thêm một cái vườn bách thú, cuối tuần còn có thể đưa con cái đi chơi, ngoài việc đi kiếm tiền để trả tiền thuê nhà chẳng ai nguyện ý đi ra khỏi nơi này. Có người hỏi ở đây có mâu thuẫn sao? Làm gì có chuyện đó, thôi không nói nữa, tôi còn phải đi đón con tan học, buổi tối còn phải ngồi xe lửa đi thăm chú hai, tiện thể còn đón chú ấy đến đây chơi vài ngày. ...... Vào năm thứ năm từ khi tận thế bắt đầu, bỗng nhiên xuất hiện một trấn nhỏ thần bí ở thành phố H trống rỗng này Trong trấn nhỏ có phòng ngủ ấm áp, có đồ ăn đầy đủ, có nước sạch sẽ dùng để uống, còn có đèn điện sáng chói và ban đêm và an ninh cực kì tốt. Theo sự phát triển của trấn nhỏ, người dân trong trấn càng ngày càng nhiều, phương tiện ở bên trong trấn cũng càng ngày càng phong phú. Nông nghiệp, công nghiệp và giáo dục phát triển rất mạnh mẽ, cuối cùng còn xây được đường ray xe lửa! Nữ chính bản tóm tắt: Miêu Tuệ Tuệ bị đồ vật từ trên trời rơi xuống giết chết, ngoài ý muốn bị kéo vào thế giới tận thế và còn phải khế ước với một hệ thống. Mời chào người dân cho trấn, thăng cấp trấn nhỏ, đạt thành thành tựu còn có đặc thù khen thưởng. Miêu Tuệ Tuệ thích chơi trò chơi kinh doanh nên chơi vui vẻ vô cùng. Bất tri bất giác, dân cư của trấn nhỏ quá đông, và cô được gọi là vị chúa cứu thế. Miêu Tuệ Tuệ: Tôi lúc đầu tôi chỉ nghĩ đây là trò chơi kinh doanh bạn có tin không? Truyện này hướng nhiều về việc thăng cấp của trấn nhỏ, nội dung viết về sự sinh tồn ở mạt thế không nhiều lắm. Mọi người lưu ý điểm này nha~ Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Miêu Tuệ Tuệ

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế
Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Ba năm tận thế sống trong tận thế, gian nan khổ sở. Chu Thất trơ mắt nhìn Tiểu Lang Tử của mình bị mổ sống lấy tinh hạch. Còn bản thân cô cũng sắp bị cưỡng ép tách tinh hạch, cướp đoạt dị năng. Cô thà chết chứ nhất định không để người khác chiếm được chút lợi ích nào. Cuối cùng cô kích nổ tinh hạch, kéo theo kẻ thù cùng chết. Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã quay về thời điểm trước tận thế. Việc đầu tiên Chu Thất làm là siết chặt ngọc bội không gian trong tay, tìm cho bằng được Tiểu Lang Tử của cô rồi bắt đầu điên cuồng mua sắm, không ngừng tích trữ. Dị năng, thể thuật, không gian... Cô đều giành được hết. Dị năng hệ thực vật đời trước của cô vậy mà biến dị, có thể xúc tiến sự phát triển của thực vật, dụ bắt động vật biến dị, xây dựng nơi trú ẩn trong tận thế. Cô tự tay xé xác kẻ thù, mối hận đời trước thì đời này phải trả gấp đôi.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Báo cáo Thọ Nguyên Có Thể Đổi Bảo? Vô Hạn Thọ Nguyên Ta Vô Địch
Báo cáo Thọ Nguyên Có Thể Đổi Bảo? Vô Hạn Thọ Nguyên Ta Vô Địch

“Lục Thanh An chỉ tiện tay thiêu rụi một gốc cỏ dại ven đường, vậy mà phát hiện thọ nguyên tăng thêm một ngày. Tính tình cẩn trọng, hắn trải qua vạn năm tích lũy, thọ nguyên đã nhiều đến mức căn bản dùng không hết. Đáng tiếc là, tuy thu được năng lực vĩnh sinh bất tử, hắn lại chỉ có thể tu luyện ở nhân gian, mãi không thể phi thăng. Cho đến một ngày, ba năm sau, một nữ tiên bất ngờ giáng lâm, cưỡng ép đưa hắn lên tiên giới. Sau đó, hắn ngoài ý muốn phát hiện: tiên giới lại cực kỳ coi trọng thọ nguyên — gần như có thể dùng làm tiền tệ! Vừa đặt chân tới tiên giới, tu vi thấp, dễ bị ức hiếp? Dùng lượng lớn thọ nguyên đổi lấy tiên khí hộ thân! Đánh không lại thì dùng bảo vật tự bạo! Không có bối cảnh mạnh chống lưng? Dễ bị người hãm hại? Mua! Mua luôn một tông môn đỉnh cấp! Tự mình làm kẻ đứng sau nắm quyền!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn
Mạt Thế Pháo Hôi Chỉ Nghĩ Làm Cá Mặn

Sau tai nạn máy bay, Văn Tiêu Tiêu may mắn thoát chết, cứ nghĩ từ nay về sau sẽ được hưởng phúc, không ngờ cô lại xuyên đến một cuốn tiểu thuyết mạt thế, trở thành một nhân vật pháo hôi trùng tên trùng họ vừa xuất hiện liền bỏ mạng. Vì vậy, Văn Tiêu Tiêu đã đúc kết ra ba nguyên tắc sống còn dành cho nhân vật pháo hôi: - Tránh xa nam nữ chính. - Cách xa nữ phụ độc ác. - Hưởng thụ cuộc sống, tận hưởng niềm vui trước mắt! Mang theo những suy nghĩ đó, Văn Tiêu Tiêu bắt đầu hành trình gian nan ở mạt thế. Xuyên thư thì đã sao, ít nhất cô còn biết rõ nội dung truyện gốc, lại có bàn tay vàng hộ thân. Nhưng ai ngờ, cô lại gặp phải một nam phụ không tên, tên ma quỷ này trọng sinh trở về để thay đổi số mệnh, khiến cốt truyện vốn tốt đẹp trở nên rối tung.

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Mở Tiệm Bánh Ngọt Trong Truyện Thập Niên
Tôi Mở Tiệm Bánh Ngọt Trong Truyện Thập Niên

Ninh Ngưng, một blogger ẩm thực vừa đạt danh hiệu kênh triệu view, bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thập niên, trở thành một bà mẹ kế tận tâm nhưng không được hưởng phúc. Người chồng hiện tại của cô khinh thường xuất thân nông thôn, không có học thức của cô, tự cho rằng anh ta phải đến với nàng thơ nữ chính - một người vừa có học thức vừa có văn hóa, và muốn cô nhường chỗ! Ninh Ngưng cười lạnh: "Thật sự nghĩ tôi dễ bắt nạt à? Muốn theo đuổi tình yêu đích thực đúng không? Được thôi! Phân chia tài sản, lập tức ly hôn!" "Ly hôn với con trai tôi, cô chỉ còn đường về quê cày ruộng! Cứ chuẩn bị sống khổ suốt đời đi!" Cô hừ một tiếng! Ninh Ngưng cầm số tiền ly hôn được chia, mở một cửa hàng bánh ngọt gần bệnh viện. Nhờ có hệ thống trồng trọt trong không gian đặc biệt, nguyên liệu của cô luôn tươi mới hàng đầu. Những món bánh như bánh bông lan trứng ngọt ngào mềm mại, bánh đậu xanh mát lạnh giải nhiệt, bánh tuyết mềm dẻo, hay bánh hải đường giòn tan đều khiến thực khách phát cuồng mỗi khi cửa hàng có món mới. Thậm chí, có người xếp hàng cả đêm chỉ để mua được một phần bánh. Ninh Ngưng nắm trong tay bí quyết làm giàu, tự sáng tạo thương hiệu điểm tâm của mình, mở rộng bán hàng tại các trung tâm thương mại trên toàn quốc, mua nhà, mua đất, sống một cuộc đời ngọt ngào khác hẳn với sự hỗn loạn của đôi nam nữ chính. === Tại bệnh viện, gần đây bác sĩ Từ Vệ Lâm phát hiện có một cửa hàng bánh rất nổi tiếng. Có cả người nhà bệnh nhân mang bánh bông lan trứng mới mua đến hỏi liệu bệnh nhân có thể ăn được không. "Bánh bông lan trứng giàu dinh dưỡng, dễ tiêu hóa, rất phù hợp cho bệnh nhân." Người nhà bệnh nhân vui mừng mang bánh về, không hiểu sao sau đó lại lan truyền tin đồn rằng bác sĩ Từ nói bánh của cửa hàng này giúp bệnh nhân phục hồi sức khỏe... Một ngày nọ, Từ Úy Lâm tan làm và tình cờ đi ngang qua cửa hàng bánh. Một giọng nói ngọt ngào gọi anh lại, đôi mắt mèo long lanh nhìn thẳng vào anh, và khi anh định thần lại, trong tay anh đã có một gói bánh bông lan trứng vẫn còn ấm. Hình như cô ấy nói đây là tiền công của anh?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Trọng Sinh Chi Độc Sủng
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Độc Sủng

Khoảnh khắc tự sát, cô tràn đầy vui sướng, chỉ vì mối thù lớn đã được báo, tâm nguyện đã hoàn thành. Nhưng ông trời lại để cô trọng sinh về trước thời kỳ mạt thế. Ở kiếp trước, cô mang trong lòng nỗi sợ hãi vì sự chiếm hữu và ràng buộc từ người anh trai không huyết thống. Trong kiếp này, cô dựa vào anh, yêu anh, quấn quýt bên anh, và trân trọng tình cảm ấy. Họ cùng nhau đối mặt với mưu kế quỷ quyệt, cùng nhau vượt qua địa ngục trần gian, từ đó không bao giờ chia lìa. Đây là một câu chuyện tình yêu giả danh tình anh em trong bối cảnh mạt thế! NAM NỮ CHÍNH KHÔNG PHẢI ANH EM RUỘT. CHỈ LÀ ANH EM TRÊN DANH NGHĨA.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương
Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương

Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, “một bữa khó cầu”, Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy. Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách. Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng: “Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?” May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm. Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng: “Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi.” Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh. Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn
Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn

Trình Uyển Uẩn làm việc cật lực nhiều năm, cuối cùng đột ngột qua đời. Sau khi xuyên qua, chưa được mấy ngày, lại bị một tên thái giám vô danh tiểu tốt của Dục Khánh Cung bắt nạt. Trình Uyển Uẩn: "..." Mọi người đều biết Dận Nhưng sẽ có kết cục thê lương. Nhưng Dận Nhưng lúc này mới chỉ là thiếu niên vừa tròn mười lăm tuổi, tuấn tú trong sáng, ôn nhuận đoan chính, lại kiêu căng ngạo mạn. Trình Uyển Uẩn bẻ ngón tay tính toán, ít nhất còn 20 mấy năm nữa mới đến lúc Dận Nhưng bị giam cầm mà chết. Vậy thì... cứ sống tạm bợ trước đã. Bị phế thì bị phế, dù sao nàng cũng chẳng muốn cố gắng. Sống ở đâu cũng như nhau, chẳng qua là đổi chỗ nằm thôi. Người khác tranh nhau sủng ái, mùa đông mặc xiêm y mỏng manh nhảy múa trong hoa viên. Trình Uyển Uẩn nằm bên lò sưởi xem tuyết rơi, ăn vịt nướng thơm lừng. Người khác tranh nhau cung đấu, âm thầm châm ngòi dẫn đến tai họa trong cung. Trình Uyển Uẩn nuôi dạy con cái, không quên vuốt ve mèo chó. Người khác tranh giành địa vị, phúc tấn và trắc phúc tấn ngang nhau. Trình Uyển Uẩn nhâm nhi trà sữa, ra bài: "Chạm vào!" Nàng mơ mơ màng màng sống đến năm Khang Hi thứ 50, sau này mới ngỡ ngàng nhận ra: Sao vẫn chưa bị phế? Dận Nhưng sau khi nạp Trình thị làm phi tần: Cùng nàng ngủ chung, thỉnh thoảng sẽ mơ những giấc mơ kỳ lạ, nhiều lần trở thành hiện thực. Sau đó, hắn nhớ lại ngày càng nhiều. Hóa ra đó là kiếp trước của hắn - phụ tử bất hòa, anh em tương tàn, ấu đệ yểu mệnh, bị phế truất u uất mà chết. Hắn dựa vào ký ức mỏng manh, từng bước thận trọng, vẫn đi trên con đường đầy băng giá. Mà Trình thị... vô tâm vô phổi ngủ ngon lành. Dận Nhưng: Tức giận. Nhưng vẫn ôn nhu rũ mắt, giúp nàng đắp lại góc chăn. Có lẽ là ông trời biết con đường phía trước của hắn gập ghềnh, nên mới ban cho hắn một tiểu phúc tinh. Hắn cầm thanh kiếm đầy máu và thương tích, nàng là đường về chốn đào nguyên của hắn. Hướng dẫn đọc: Nữ chính có bàn tay vàng, nhưng bản thân không biết... Không bôi đen Tứ gia. Cốt truyện chủ yếu là hư cấu, nên đừng khảo chứng. Một câu tóm tắt: Cá mặn ăn uống nhàn nhã hằng ngày.

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng