Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Tận Thế

Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Tận Thế

Điền VănMạt ThếHEẨm Thực

Khi xã súc Giang Từ đang chơi game "Kinh doanh quán lẩu" trên điện thoại để thư giãn vào ngày nghỉ. Ngoài ý muốn lại bị trò chơi hút vào, trước mắt biến thành một thế giới mạt thế hoang tàn thê lương. Hệ thống trò chơi nói với cô, chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, nâng cấp quán lẩu, là cô sẽ có được một quán lẩu thuộc về mình ở ngoài đời thực. Giang Từ: ! Từ chối làm xã súc, quyết xoay người trở thành tư bản! Chỉ có điều, quán lẩu năm tầng xa hoa trong game lại biến thành một căn nhà gỗ xập xệ, bên trong chỉ có hai bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ. Ngay cả các món ăn và nước lẩu cũng ít ỏi đến đáng thương. Giang Từ há hốc mồm, như này thì chơi thế nào đây? Lúc này, hệ thống bắt đầu giao nhiệm vụ: [Tiếp đón 5 vị khách, mở khóa nước khoáng.] [Bán được 10 phần khoai tây, mở khóa thịt bò ba chỉ.] Ánh mắt Giang Từ nhìn ra bên ngoài, nơi không có lấy nổi một bóng người, chỉ có lũ tang thi đang vật vờ đi lang thang: "..." ... Tống Cẩn Xuyên vì cứu người mà bị hàng trăm con tang thi bao vây trong một căn phòng, vào lúc cận kề cái chết. Bỗng nhiên, anh bị truyền tống đến một cửa hàng tràn ngập mùi hương của lẩu. Cô gái nhỏ xinh đẹp trước mặt vừa nhìn thấy anh đã vui vẻ ném cho anh một chiếc giẻ lau: "Anh đến đúng lúc lắm! Anh có muốn trở thành nhân viên của quán không? Bao ăn bao ở!" Tống Cẩn Xuyên cầm giẻ lau, ngây người tại chỗ: "..." Thiên đường... cũng cạnh tranh dữ vậy sao? (Một bộ truyện mạt thế không đi theo lối thông thường, tiết tấu chậm, quá trình thăng cấp phát triển từ từ.)

80000

310 chương

Truyện cùng tác giả

Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Tận Thế
Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Tận Thế
Nguyệt Bán Đinh

Khi xã súc Giang Từ đang chơi game "Kinh doanh quán lẩu" trên điện thoại để thư giãn vào ngày nghỉ. Ngoài ý muốn lại bị trò chơi hút vào, trước mắt biến thành một thế giới mạt thế hoang tàn thê lương. Hệ thống trò chơi nói với cô, chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, nâng cấp quán lẩu, là cô sẽ có được một quán lẩu thuộc về mình ở ngoài đời thực. Giang Từ: ! Từ chối làm xã súc, quyết xoay người trở thành tư bản! Chỉ có điều, quán lẩu năm tầng xa hoa trong game lại biến thành một căn nhà gỗ xập xệ, bên trong chỉ có hai bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ. Ngay cả các món ăn và nước lẩu cũng ít ỏi đến đáng thương. Giang Từ há hốc mồm, như này thì chơi thế nào đây? Lúc này, hệ thống bắt đầu giao nhiệm vụ: [Tiếp đón 5 vị khách, mở khóa nước khoáng.] [Bán được 10 phần khoai tây, mở khóa thịt bò ba chỉ.] Ánh mắt Giang Từ nhìn ra bên ngoài, nơi không có lấy nổi một bóng người, chỉ có lũ tang thi đang vật vờ đi lang thang: "..." ... Tống Cẩn Xuyên vì cứu người mà bị hàng trăm con tang thi bao vây trong một căn phòng, vào lúc cận kề cái chết. Bỗng nhiên, anh bị truyền tống đến một cửa hàng tràn ngập mùi hương của lẩu. Cô gái nhỏ xinh đẹp trước mặt vừa nhìn thấy anh đã vui vẻ ném cho anh một chiếc giẻ lau: "Anh đến đúng lúc lắm! Anh có muốn trở thành nhân viên của quán không? Bao ăn bao ở!" Tống Cẩn Xuyên cầm giẻ lau, ngây người tại chỗ: "..." Thiên đường... cũng cạnh tranh dữ vậy sao? (Một bộ truyện mạt thế không đi theo lối thông thường, tiết tấu chậm, quá trình thăng cấp phát triển từ từ.)

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Ở Tận Thế Thu Tiền Thuê Nhà
Ta Ở Tận Thế Thu Tiền Thuê Nhà
Nguyệt Bán Đinh

Ninh Hiểu qua đòi vì ung thư nhưng lại bất ngờ bị trói buộc với hệ thống cho thuê nhà. Cô không thể quay về thế giới cũ nên bắt đầu theo nhiệm vụ của hệ thống đi đến các thế giới thảm họa, thu tiền thuê nhà để xây dựng nhà trú ẩn. Thành phố bị tuyết lớn tàn phá, cô xây dựng những ngôi nhà băng ấm áp và thoải mái bên trong. Thành phố bị thú dữ biến dị chiếm đóng, cô dựng lên những ngôi nhà trên cây tinh xảo có thể tránh được thú dữ. Thành phố bị biển nhấn chìm, cô xây dựng những ngôi nhà trên biển an toàn và vững chắc. Thành phố bị thây ma xâm lược, cô xây dựng những tòa nhà kiên cố như tường đồng vách sắt. ... Những người sống sót phát hiện ra rằng tiền thuê nhà của những ngôi nhà này không nhiều, nhưng lại có thể giúp họ tồn tại trong các thế giới thảm họa. Những người đang trên bờ vực cái chết bắt đầu không ngừng cầu nguyện mong chủ nhà kỳ diệu đó xuất hiện.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ở Mạt Thế Ta Xây Dựng Trấn Nhỏ
Ở Mạt Thế Ta Xây Dựng Trấn Nhỏ
Nguyệt Bán Đinh

Cuộc sống trong những ngày tận thế là như nào? Trả lời: Xin mời tìm hiểu, mỗi ngày ngủ đến thích thì dậy, một ngày ăn đủ ba bữa cơm, thoải mái tập thể hình hay dắt chó mèo đi dạo, đi mua sắm ở siêu thị, nhìn xem phim. Đúng rồi, dạo gần đây trấn trưởng của chúng ta còn xây thêm một cái vườn bách thú, cuối tuần còn có thể đưa con cái đi chơi, ngoài việc đi kiếm tiền để trả tiền thuê nhà chẳng ai nguyện ý đi ra khỏi nơi này. Có người hỏi ở đây có mâu thuẫn sao? Làm gì có chuyện đó, thôi không nói nữa, tôi còn phải đi đón con tan học, buổi tối còn phải ngồi xe lửa đi thăm chú hai, tiện thể còn đón chú ấy đến đây chơi vài ngày. ...... Vào năm thứ năm từ khi tận thế bắt đầu, bỗng nhiên xuất hiện một trấn nhỏ thần bí ở thành phố H trống rỗng này Trong trấn nhỏ có phòng ngủ ấm áp, có đồ ăn đầy đủ, có nước sạch sẽ dùng để uống, còn có đèn điện sáng chói và ban đêm và an ninh cực kì tốt. Theo sự phát triển của trấn nhỏ, người dân trong trấn càng ngày càng nhiều, phương tiện ở bên trong trấn cũng càng ngày càng phong phú. Nông nghiệp, công nghiệp và giáo dục phát triển rất mạnh mẽ, cuối cùng còn xây được đường ray xe lửa! Nữ chính bản tóm tắt: Miêu Tuệ Tuệ bị đồ vật từ trên trời rơi xuống giết chết, ngoài ý muốn bị kéo vào thế giới tận thế và còn phải khế ước với một hệ thống. Mời chào người dân cho trấn, thăng cấp trấn nhỏ, đạt thành thành tựu còn có đặc thù khen thưởng. Miêu Tuệ Tuệ thích chơi trò chơi kinh doanh nên chơi vui vẻ vô cùng. Bất tri bất giác, dân cư của trấn nhỏ quá đông, và cô được gọi là vị chúa cứu thế. Miêu Tuệ Tuệ: Tôi lúc đầu tôi chỉ nghĩ đây là trò chơi kinh doanh bạn có tin không? Truyện này hướng nhiều về việc thăng cấp của trấn nhỏ, nội dung viết về sự sinh tồn ở mạt thế không nhiều lắm. Mọi người lưu ý điểm này nha~ Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Miêu Tuệ Tuệ

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế? Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy
Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế? Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy

Khương Vân Đàn đột tử vì thức đêm, sau đó xuyên vào một cuốn truyện tận thế. Tin tốt là xuyên thành tiểu thư nhà giàu có vị hôn phu đẹp trai nhiều tiền. Tin xấu là cô thành nữ phụ độc ác, vị hôn phu là nam chính, xuyên đến sau khi đã đẩy nữ chính vào bầy tang thi. Vòng ngọc gia truyền của vị hôn phu là bàn tay vàng vẫn chưa bị nữ chính lấy đi. Xin lỗi nhé, đã ở trên tay cô thì chính là của cô. Tận thế khắp nơi đều là nguy cơ, tùy lúc đều có thể toi mạng. Giai đoạn đầu vũ lực Khương Vân Đàn không cao, quyết định ôm chặt đùi, dù sao bọn họ cũng là người nhà, nhưng bảo cô đi lấy lòng nữ chính từng có khúc mắc với mình là không thể nào. * Đối mặt với Khương Vân Đàn ngày càng kiêu ngạo, có người bảo Thẩm Hạc Quy quản thúc cô. Anh nói: "Tôi có thể làm gì bây giờ?" Thẩm Hạc Quy: "Chỉ cần không làm phiền tôi, làm phiền ai cũng được." Cô đảm bảo với Thẩm Hạc Quy: "Tôi chắc chắn không gây thêm phiền phức cho anh, không dây dưa với anh, xem anh như anh trai ruột." Nhưng ánh mắt Thẩm Hạc Quy nhìn cô lại ngày càng nóng bỏng. Về sau khi cô đã đủ lông đủ cánh, muốn rời xa anh, người đàn ông lại kéo cô vào phòng, cúi đầu hôn cuồng nhiệt. “Vân Đàn, dùng xong anh rồi muốn đá đi? Có phải quá không có lương tâm không? Đừng đi, cho em nháo.” Sau này, có người nói cô mệnh tốt, dựa vào Thẩm Hạc Quy mà sống vô cùng thoải mái. Những người từng bị cô hại: "Ha hả, mày thử chọc vào cô ta xem?" * Tiếc là không xuyên đến trước tận thế để tích trữ vật tư, nhưng bàn tay vàng có không gian có thể dùng linh nguyên mua, còn có thể kết nối với các vị diện cổ đại, tinh tế, tu tiên, cô còn sợ không có vật tư sao? Trái cây cường hóa dị năng xuất hiện, cô gặm linh quả thì có gì quá đáng đâu nhỉ? Động thực vật biến dị trở thành chiến sủng, cô có linh thú! Dị năng giả hệ Kim thành Transformers, mua cơ giáp! Dị năng giả hệ Mộc lấy ra tinh túy thực vật, vậy thì luyện đan đi.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu
Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Sống hai mươi năm, đến lúc chết đi Khương Nhuyễn Nhuyễn mới biết mình chỉ là một vai phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết. Là bệ đỡ cho nữ chính bước lên con đường vinh quang. Trong cuốn truyện ấy, nữ chính là một thánh mẫu chính hiệu. Mạt thế vừa bắt đầu, mọi người tụ tập lại cùng nhau sưởi ấm vượt qua thời khắc nguy nan. Ngày đầu tiên, nữ chính ngẫu nhiên cứu một người bạn bị zombie cắn. Kết quả người đó biến dị, cả đội bị tàn sát. Ngày thứ hai, nữ chính vì lòng tốt mà đưa cho một người xa lạ một ổ bánh mì. Kết quả đối phương dẫn theo một đám người quay lại cướp sạch vật tư của họ. Ngày thứ ba, gặp người lạ chặn xe trên đường, nữ chính không nỡ nhẫn tâm gϊếŧ chết. Kết quả bị cướp xe, lại gặp phải đàn zombie, vai phụ Khương Nhuyễn Nhuyễn bị đồng đội nhẫn tâm vứt bỏ. Ngày thứ n... trong đội của nữ chính chỉ còn lại cô ta và nam chính. Là một trong những pháo hôi, Khương Nhuyễn Nhuyễn quyết định quay đầu ôm chặt đùi phản diện. Sau này cô phát hiện, mình có không gian rồi, có vật tư rồi, đàn ông cũng có nốt. ... Lạc Ngữ từng đọc một cuốn tiểu thuyết, trong đó người bạn thân Khương Nhuyễn Nhuyễn là nữ chính, không chỉ sở hữu không gian vô hạn và thức tỉnh dị năng mạnh mẽ, mà còn được phản diện nâng niu như bảo vật trong tay. Cô ta ghen tị nên đã sửa đổi cốt truyện, biến mình thành nữ chính, còn Khương Nhuyễn Nhuyễn thành nữ phụ độc ác. Cho đến một ngày cô ta xuyên vào chính cuốn truyện mình viết. Chỉ là... Khương Nhuyễn Nhuyễn tại sao vẫn chưa chết? Tại sao vẫn chưa chết? Tại sao vẫn... chưa? Tại... sao...

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới

Giới thiệu nội dung: Sau khi tốt nghiệp đại học, Hoa Quyển thừa kế một quán ăn nhỏ thần bí, cứ đến buổi tối sẽ dẫn cô xuyên về thời cổ đại. Khả năng nấu nướng không giỏi? Không sao, đã có thức ăn chế biến sẵn tới giúp. Bánh bông lan cuộn, bánh cá hầm, bánh phô mai, cá dưa chua, muốn gì cũng có hết, đổi lấy tiền đồng, tranh cổ... kiếm tiền đầy túi!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

“Xuyên qua đến Tứ Cửu Thành, Khương Phàm có gia cảnh hạnh phúc: trên có cha mẹ, anh trai, dưới có em gái. Vốn định an ổn vui vẻ mà sống hết một đời, nhưng đáng tiếc, cái tứ hợp viện này chẳng có ai là người tốt. Vì cuộc sống hạnh phúc của bản thân, cũng chỉ đành ‘ủy khuất’ các vị trong viện một phen vậy.”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc

Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”

350000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Trọng Sinh Chi Độc Sủng
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Độc Sủng

Khoảnh khắc tự sát, cô tràn đầy vui sướng, chỉ vì mối thù lớn đã được báo, tâm nguyện đã hoàn thành. Nhưng ông trời lại để cô trọng sinh về trước thời kỳ mạt thế. Ở kiếp trước, cô mang trong lòng nỗi sợ hãi vì sự chiếm hữu và ràng buộc từ người anh trai không huyết thống. Trong kiếp này, cô dựa vào anh, yêu anh, quấn quýt bên anh, và trân trọng tình cảm ấy. Họ cùng nhau đối mặt với mưu kế quỷ quyệt, cùng nhau vượt qua địa ngục trần gian, từ đó không bao giờ chia lìa. Đây là một câu chuyện tình yêu giả danh tình anh em trong bối cảnh mạt thế! NAM NỮ CHÍNH KHÔNG PHẢI ANH EM RUỘT. CHỈ LÀ ANH EM TRÊN DANH NGHĨA.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương
Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương

Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, “một bữa khó cầu”, Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy. Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách. Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng: “Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?” May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm. Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng: “Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi.” Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh. Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng
Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng

Bão tuyết, cực lạnh, cực nóng, động đất, lốc xoáy, dung nham tâm Trái Đất... Hạ Kiều đã vật lộn sinh tồn suốt bốn năm trong tận thế, cuối cùng lại bị những kẻ cướp bóc chém chết. Trùng sinh vào đúng ngày tận thế ập đến, cô giành lấy tiên cơ để mở ra không gian. Mua, mua, mua, tích, tích, tích, lần lượt xử lý từng cặp tra nam tiện nữ, có thù báo thù. May mắn hơn nữa là trong không gian có một chiếc máy sao chép, có thể sao chép vật tư vô hạn. Sau tận thế, trật tự pháp luật không còn tồn tại, đạo đức suy đồi. Vốn dĩ cô chỉ muốn một mình sinh tồn, ai ngờ lại gặp phải... Căn cứ trưởng thành phố M cao ngạo - Cố Thiên Hàn. Thành viên tổ chức sát thủ lạnh lùng vô tình - Chu Dã. Con ông cháu cha của căn cứ trung ương - Thẩm Nam Cẩn. [Nữ chính sát phạt quyết đoán nhưng sẽ không gϊếŧ người vô tội vạ.] [Nữ chính có tuyến tình cảm nhưng sẽ không vì đàn ông mà đánh mất bản thân, càng không đi cứu vớt đàn ông.]

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng