Manh Sủng

Manh Sủng

Cổ ĐạiHECung Đấu

Manh sủng Tác giả: Bố Đinh Lưu Ly Văn Án: Từ Nam Phong tuy là một cô nương xinh đẹp, nhưng lại là một thứ nữ lớn tuổi. Kỷ vương tuy anh tuấn, nhưng lại là một người mù nên không ai dám lấy. Hôn sự của hai người bị khắp nơi tính kế, cuối cùng họ lại tự quyết định việc chung thân của mình. Từ Nam Phong: Vương gia, trước tiên chúng ta giả thành thân. Chờ vài năm nữa chúng ta đều đạt được thứ mình muốn rồi sẽ hòa li, được không ? Kỷ vương cố nén sự vui mừng như điên: Như thế cũng được ! Thành thân xong Từ Nam Phong mới dần dần phát hiện ra, thôi xong, biến giả thành thật mất rồi ! Kỷ vương: Từ Nam Phong, đã làm vương phi của bổn vương rồi thì nàng đừng nghĩ tới chuyện hòa li nữa. Từ Nam Phong: !!! Kỷ vương: Nếu nàng muốn thì có thể tuẫn phu. Từ Nam Phong: ...

0

70 chương

Truyện cùng tác giả

Manh Sủng
Manh Sủng
Bố Đinh Lưu Ly

Manh sủng Tác giả: Bố Đinh Lưu Ly Văn Án: Từ Nam Phong tuy là một cô nương xinh đẹp, nhưng lại là một thứ nữ lớn tuổi. Kỷ vương tuy anh tuấn, nhưng lại là một người mù nên không ai dám lấy. Hôn sự của hai người bị khắp nơi tính kế, cuối cùng họ lại tự quyết định việc chung thân của mình. Từ Nam Phong: Vương gia, trước tiên chúng ta giả thành thân. Chờ vài năm nữa chúng ta đều đạt được thứ mình muốn rồi sẽ hòa li, được không ? Kỷ vương cố nén sự vui mừng như điên: Như thế cũng được ! Thành thân xong Từ Nam Phong mới dần dần phát hiện ra, thôi xong, biến giả thành thật mất rồi ! Kỷ vương: Từ Nam Phong, đã làm vương phi của bổn vương rồi thì nàng đừng nghĩ tới chuyện hòa li nữa. Từ Nam Phong: !!! Kỷ vương: Nếu nàng muốn thì có thể tuẫn phu. Từ Nam Phong: ...

0 Miễn phí Giỏ hàng

Truyện liên quan

Sắc Nước Hương Trời
Sắc Nước Hương Trời

Tống Gia Ninh càng trưởng thành càng xinh đẹp, đi theo mẫu thân tái giá vào Quốc Công Phủ, Tống Gia Ninh cố gắng đoan trang, nhưng vẫn là bị kế huynh bá đạo để mắt tới. Tim gan rối bời rung động, Tống Gia Ninh vụng trộm đút một viên kẹo đường cho Triệu Hằng: ta đối với chàng tốt, tương lai chàng phải làm chỗ dựa cho ta. Triệu Hằng thích thú giữ chặt eo nàng, cùng hưởng một đường vinh hoa, quốc sắc sinh hương. Nhân vật chính: Tống Gia Ninh, Triệu Hằng

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bị Ép Học, Sau Tôi Bạo Hồng Ở Giới Giải Trí
Bị Ép Học, Sau Tôi Bạo Hồng Ở Giới Giải Trí

Giới thiệu: Tuyên Oanh một minh tinh tuyến mười tám, nổi danh khắp showbiz nhờ gương mặt đẹp. Còn lại thì không có gì cả. Diễn dở, EQ thấp, học vấn không tới, hở ra là ngủ gật. Báo chí gọi cô là “bình hoa không có trí não”, fan thì gọi là “cá mặn sống giữa người nổi tiếng”. Nhưng Tuyên Oanh chẳng quan tâm. Cô thật sự chỉ muốn sống đời nằm dài, ăn no rồi ngủ, ngủ dậy rồi nằm, một ngày qua đi thật bình yên. Cho đến khi. Tủ sách trong phòng cô bỗng thành tinh. Không nghe nhầm đâu. Một đêm nọ, khi đang định lướt mạng chơi game, cô bị cái tủ sách hút thẳng vào thế giới mới nơi mỗi lần cô lười biếng, là y như rằng bị bắt học đến sứt đầu mẻ trán. Không học thì bị hành. Không làm bài thì bị phạt. Từ đó trở đi, mỗi lần muốn làm cá mặn, cô lại bị kéo vào trò chơi sinh tồn, thi đấu, thuyết trình, diễn xuất, kiểm tra IQ... đủ kiểu ép học lên trình. Trích đoạn: Trong chương trình thực tế sống còn, người ta bối rối nhóm lửa, đốt mãi không cháy. Còn cô? Bình thản lắp kính lúp hội tụ ánh sáng mặt trời, dựng lò nướng tự chế, quạt một phát, cá nướng thơm lừng cả núi rừng. Khán giả trợn tròn mắt: “Không phải cô ta chỉ được cái mặt đẹp thôi sao?” Tuyên Oanh: “Đây là kiến thức vật lý cơ bản lớp 9.” Chương trình điền viên, khách mời ngồi thơ thẩn ngắm cảnh núi sông, chán đến phát ngáp. Tuyên Oanh ngồi kế bên, vừa đọc thơ vừa ký họa tranh phong cảnh, tiện tay còn bẻ lá làm bookmark. Mấy MC cứng họng: "Không phải cô ấy trượt đại học à? Sao làm được thế kia?” Tuyên Oanh cười nhẹ, đưa ra một quyển sách "Chỉ 101 Tuyệt Chiêu, dễ dàng thi đậu": "Tặng bạn." Lần đầu đóng phim cổ trang lịch sử, cô bị ép diễn cùng ảnh đế nổi tiếng khó tính. Vừa gặp mặt, ảnh đế liền lạnh lùng nói: "Không đủ trình thì biến." Tuyên Oanh không biến. Ngược lại, cô nhập vai như nuốt sống nhân vật, diễn đến mức người ta tưởng cô là nhân vật sống lại. Tuyên Oanh quay sang hỏi ảnh đế, giọng nhàn nhạt: "Ảnh đế, chừng nào đến lượt anh chạy đấy?" Người ta nói, sách là bậc thang tiến hóa của nhân loại. Còn với Tuyên Oanh, sách là máy ủi, ủi thẳng cô lêи đỉиɦ lưu. Cư dân mạng dậy sóng: #Anti quay xe vì một con cá nướng. #Phế vật có học thức đáng sợ hơn tưởng tượng. #Yêu cá mặn xinh đẹp, tôi thi đỗ Thanh Hoa. Sau khi nổi tiếng, Tuyên Oanh bị chụp lại cùng một người đàn ông bí ẩn giữa đêm khuya. Truyền thông sôi sục, hỏi ảnh đế nổi tiếng thanh tâm quả dục, không gần nữ sắc: “Xin hỏi, anh nghĩ thế nào về việc Tuyên Oanh bị nghi ngờ qua đêm với một trai bao, bảy lần trong một đêm?” Hạ Dụ Trầm mỉm cười bình tĩnh: “Không có đến bảy lần đâu. Vì kiêng trước khi cưới, nên hôm qua chưa thực hiện.” Truyền thông: “?” Hạ Dụ Trầm khí chất đĩnh đạc, tuấn tú bất phàm, nhấn từng chữ rõ ràng: “Vâng, tôi chính là vị trai bao đó. Hôm qua là lần cầu hôn thứ chín. Cảm ơn vì lời chúc phúc.” P/S: 1. Một câu giới thiệu vắn tắt: Phế vật xinh đẹp nhưng có học thức đáng sợ hơn cả boss cuối. 2. Chủ đề chính: Dù rơi vào hoàn cảnh nào, cũng phải rực rỡ và tỏa sáng theo cách của riêng mình.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc
Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc

Năm tinh lịch 7633, Long Tộc gặp đại nạn, từ đó không còn một Tiểu long nào được sinh ra, toàn tộc chìm vào giấc ngủ sâu. Mất đi sự bảo hộ của Long tộc, toàn bộ Tinh Tế trở nên khô cằn, cây cối héo úa, thời tiết trở nên khắc nghiệt, tất cả các chủng tộc buộc phải uống dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống. ... An Dịch xuyên không đến thời đại Tinh Tế, mang theo bên mình không chỉ một trò chơi trồng trọt mà cô thường chơi, mà còn có một sinh linh nhỏ chưa biết cha là ai đang nằm trong bụng cô. Vì muốn thoát khỏi loại dịch dinh dưỡng khó uống kia, cũng như để nuôi lớn đứa trẻ trong bụng, An Dịch cầm lấy cuốc, kích hoạt bản năng trồng trọt đã ăn sâu vào huyết thống người Hoa Hạ, quyết tâm trở thành thương nhân rau củ quả lớn nhất Tinh Tế! Lúc đầu, người Tinh Tế châm chọc khıêυ khí©h: “Ngày nào cũng lảm nhảm không dứt, lại có kẻ não tàn muốn trồng thực vật tự nhiên? Long tộc đã bỏ rơi chúng ta rồi, lấy đâu ra thực vật tự nhiên chứ! Ngay cả cỏ dại tôi cũng chỉ thấy trong sách mà thôi!” Về sau, người dân Tinh Tế phát cuồng vì tranh mua rau củ quả: “Bà chủ! Mau dậy kiếm tiền đi! Hôm nay tôi lại không mua được rau rồi! (T-T)” Muốn ăn một cọng rau khó quá! ... Ngay ngày đầu tiên bán rau củ, An Dịch đã nhận được lời mời hợp tác từ quý tộc đế quốc, nhưng vì trong bụng mang theo đứa nhỏ, diện tích có thể trồng rau cũng rất hạn chế nên những quý tộc nhiệt tình liền lập tức sắp xếp nhân lực đến giúp cô trồng rau! Nông trại của An Dịch trở thành nơi ẩn náu của các cao thủ, từ những nhân vật quyền lực nhất các chủng tộc, ai cũng có mặt. Ở một góc mà cô không thể nhìn thấy, những tiểu long trong bụng cô không ngừng phun long tức lên rau củ, mệt đến mức thè lưỡi ra. “Ying ying ying ~ Chăm sóc ma ma thật là mệt quá đi!” Trong khi đó, tại Long Vực xa xôi, nơi vốn đã chìm trong giấc ngủ thì một nhóm lão rồng nhìn thấy hình ảnh ba tiểu long con thè lưỡi, trong lòng bỗng cảm thấy như bị đáng yêu đến mức tan chảy. “Đừng lo, cháu cưng! Ông bà đến giúp ngay đây!” “Á á á! Đừng chen chúc! Ta phải là người đầu tiên gặp cháu cưng!”

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương
Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương

Mạnh Vãn Đào xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết phản công, trở thành nhân vật qua đường Giáp không hề liên quan đến cốt truyện... cô nhi ở tam phòng của phủ Thừa Dự Bá. Vì cha mẹ qua đời sớm, lại không được tổ mẫu yêu thích, nàng chẳng khác nào người vô hình, quanh năm sống ở thôn trang ngoại ô kinh thành, chi phí ăn mặc còn thua kém cả nha hoàn được sủng trong phủ. Đã xuyên không đến đây, đương nhiên phải sống tiếp cuộc đời này. Sau khi dạy dỗ đám ác nô khinh chủ, đòi lại những gì vốn thuộc về mình, nàng an tâm ở lại thôn trang cày ruộng, mở cửa hàng kiếm tiền, cuộc sống mỗi ngày tự do thoải mái, cho đến một ngày nọ, vì thèm ăn mà nàng dạo bên bờ hồ nướng cá, gặp được đứa con riêng không biết của nhà quý tộc nào đang được nuôi dưỡng ở thôn trang bên cạnh. Hắn có vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú, chỉ là sắc mặt quá trắng, thân thể quá yếu ớt, như thể sắp bị gió thổi bay đi. Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn, Mạnh Vãn Đào ngẫm nghĩ rồi giơ con cá vừa nướng lên: "Ngươi, có muốn ăn không?" Cung Giác đã lén lút rút kiếm ra khỏi vỏ: "..." ... Sau đó, hai người gặp nhau nhiều lần, nàng chẳng hề sợ hãi sát khí trên người hắn, ngược lại còn thấy thương cảm cho thân phận của hắn, mỗi khi làm món ngon đều mang cho hắn một ít. Một ngày nọ, có người từ trong cung đột nhiên đến tuyên đọc ý chỉ tứ hôn của Thái Hậu, muốn gả nàng cho Nhiếp Chính Vương làm phi. Nhiếp Chính Vương nắm trong tay nửa giang sơn, địa vị ngang hàng Thái Hậu, nhưng sau khi nam chính (ấu đế) trưởng thành, kết cục lại vô cùng thê thảm. Mạnh Vãn Đào không cần nghĩ cũng biết, đến lúc đó thân là Nhiếp Chính Vương Phi, nàng sẽ thảm hại đến mức nào. Nàng thật sự không hiểu, nàng chỉ là một NPC không liên quan gì đến cốt truyện, luôn an phận sống cuộc sống của mình, sao lại đột nhiên bị ép gả cho đại nhân vật phản diện tàn bạo? Đang ngẩn người thì nàng nhìn thấy đứa con riêng nhà bên nhận lấy ý chỉ của Thái Hậu từ tay thái giám, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên: "Thái Hậu đã lo thay bản vương rồi." Mạnh Vãn Đào: "..." ... Lục hoàng tử Cung Giác lớn lên trong lãnh cung, vốn thuần khiết ngây thơ, sau nhiều lần bị hãm hại suýt mất mạng đã hoàn toàn trở nên tàn độc, từng bước tính toán, trở thành Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ. Năm đó hắn bị ám sát, bị trọng thương, dưỡng thương tại biệt viện ngoại ô, tiểu nha đầu ở sát vách hắn mấy lần suýt ᴄʜếᴛ, lại không hề sợ hắn, ngày ngày mang mỹ thực đến hỏi hắn có muốn nếm thử không. Ban đầu hắn chỉ cho rằng nàng có dụng ý riêng, lạnh lùng quan sát nàng làm mọi việc, chỉ chờ nàng lộ ra sơ hở là sẽ gιếт nàng. Cho đến ngày đó, hắn bị thuộc hạ phản bội, lệ khí bùng phát. Tiểu nha đầu kia nhét một chén rượu ủ hoa quế vào tay hắn, dịu dàng khuyên nhủ: "Người sống nên nghĩ thoáng một chút, đừng bi quan, cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn thôi, tỷ xem ta này, hiện tại chẳng phải đang sống rất thoải mái sao?" Những lời nàng nói, hắn chẳng nghe lọt tai câu nào, hắn chỉ nhớ rõ, tay nàng rất mềm mại, cũng rất ấm áp, có thể xua tan lớp sương lạnh đã tích tụ nhiều năm trong lòng hắn.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cứu Vớt Bạo Quân Tàn Tật
Cứu Vớt Bạo Quân Tàn Tật

Khương Tiểu Viên xuyên vào một quyển tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết. Trong tiểu thuyết có bạo quân hủy diệt thiên địa. Vận mệnh của Bạo quân khá nhấp nhô, là một đứa con trai bị phụ hoàng ghét bỏ, hắn nhận hết mọi khổ sở, lạnh lùng, bị dì ruột hại phế chân, thiếu chút nữa là chết. Sau đó, hắn ta vô tâm, tàn nhẫn, vì đã bị phản bội vô số lần nên hắn không còn tin tưởng vào ai nữa. Hắn gϊếŧ cha sát huynh, làm dân chúng oán thán, là một bạo quân chính cống. Mà Khương Tiểu Viên lại xuyên thành hệ thống tùy thân của thiếu niên bạo quân, nàng mở ra giao diện của hệ thống thì thấy: Làm cách nào để trở thành một minh quân. Khương Tiểu Viên:? Khương Tiểu Viên trải qua cuộc đấu tranh phức tạp tâm lý, cũng quyết định làm một cao nhân vô song bên cạnh bạo quân vị thành niên, trèo ra khỏi mặt dây chuyền ngọc bích để đối mặt với thực tại. Nhưng khi nhìn lại bản thân còn chưa cao được 10 cm. Cao nhân:...... * Lại một đêm nhàm chán và lạnh lẽo. Thiếu niên ngồi xe lăn quay người lại, nhì thấy một người tí hon đang thở hổn hển tiến ra rừ ngọc bội của mình. ............ 8cm tiểu khả ái x 18cm( không phải ) đại chó săn (18cm cái gì ấy nhể???)

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Làm Ruộng Trong Núi Hán: Mạt Thế Kiều Kiều Ba Tuổi Rưỡi
Làm Ruộng Trong Núi Hán: Mạt Thế Kiều Kiều Ba Tuổi Rưỡi

Kiếp trước, Tiết Diễm cả đời làm một đại thần quyền thế, trở lại năm bảy tuổi, hắn không muốn làm nữa, chỉ muốn ở lại trong khe núi này, cùng các huynh tưởng làm một người nông dân giống như trước đây, làm ruộng một cách bình thường, không giống như kiếp trước, hắn quyền khuynh thiên hạ, nhưng mỗi một người trong gia đình lại không được chết một cách tử tế. Không ngờ, cha hắn lại đột nhiên nhặt được một cô bé về. Chỗ nào cũng tốt, duy chỉ có một điểm không tốt, đó là không thể để cho cô lén lút ra ngoài một mình. Nếu không thì lần này nàng nhặt về một vị đại tướng quân, lần sau lại nhặt về cho ngươi một vị vua khác họ, ngay cả Thái hậu đương triều cũng cứu về... Không bao lâu sau, lại mang về cho ngươi một vị tiểu Hoàng đế... Khương Nguyệt, chỉ huy tối cao của khu A thời tận thế, vậy mà lại xuyên về cổ đại, thành một cô bé ba tuổi rưỡi. Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Ngọt sủng, Trọng sinh, Song khiết, Tùy thân không gian, Làm ruộng, Hào môn thế gia, Cường cường, Cung đình hầu tước, Kiếp trước kiếp này, Nữ cường.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Bốn Con Trai Phấn Đấu Thành Cáo Mệnh Phu Nhân
Mang Bốn Con Trai Phấn Đấu Thành Cáo Mệnh Phu Nhân

Lâm Vân Thư xuyên không đến cổ đại, trở thành một quả phụ có tới bốn người con trai. Nhưng mà... Con cả thì thật thà, chăm chỉ và lương thiện, lại rất hiếu thuận với nương; con thứ hai thì thông minh, khéo léo, có tài kiếm tiền nuôi cả gia đình; con thứ ba thì khỏe mạnh, cường tráng, võ công cao cường; còn con út thì thật không ngờ lại cho nàng trở thành một cáo mệnh phu nhân?! Lâm Vân Thư thốt lên: "Thật là may mắn!" P/s: Truyện có nam chính.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thừa Tướng Hôm Nay Có Lâm Vào Tu La Tràng Không
Thừa Tướng Hôm Nay Có Lâm Vào Tu La Tràng Không

Là một thứ nữ của Hầu phủ, việc táo bạo nhất mà Khương Họa từng làm trong đời, chính là tự tiến cử mình làm thϊếp khi hảo hữu của huynh trưởng - Tạ Dục Vãn bị người ta bày mưu hãm hại. Tạ Dục Vãn là vị Thừa tướng trẻ tuổi nhất đương triều, phong quang tế nguyệt, quyền cao chức trọng. Nếu không phải vì sự tình cờ này, hắn vốn là người mà cả đời này Khương Họa khó lòng với tới. Sau một phen hoang đường, dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, nàng như Ý nguyện trở thành Thừa tướng phu nhân. Khương Họa tự biết mình có lỗi với Tạ Dục Vãn, nên luôn luôn nhường nhịn hắn trăm bề. Nàng là phu nhân hiền lương đoan trang nhất của Tạ Dục Vãn, cũng là người tình chung thủy nhất của hắn. Nàng vốn tưởng, trong mười năm này, dù Tạ Dục Vãn không yêu nàng, thì cũng nên kính trọng, nâng niu nàng. Cho đến một ngày đông năm ấy, khi nàng mang canh nóng đến thư phòng, bên ngoài cửa nghe được giọng điệu lạnh lẽo như băng của hắn: "Tự hủy thanh danh, đúng là hành vi của kẻ tiểu nhân." Tuyết năm ấy rất lạnh, một phút thất thần, Khương Họa không cẩn thận rơi xuống hồ. Khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã trở về năm mười lăm tuổi. Lúc này huynh trưởng đang dẫn Tạ Dục Vãn vào cửa, nàng nhìn người phu quân đã chung sống ngày đêm suốt mấy chục năm này, nhẹ nhàng thi lễ một cách xa lạ. Khương Họa nghĩ, nàng không còn muốn gả cho Tạ Dục Vãn nữa. Tạ Dục Vãn sau khi trọng sinh, luôn chờ đợi những toan tính của Khương Họa. Ngay khi hắn tưởng rằng mọi chuyện sẽ diễn ra theo trình tự, hắn đã tận mắt chứng kiến chén rượu có mùi hương mê người kia, được Khương Họa mỉm cười trao cho vị thư sinh ngồi bàn bên.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng