Đông Cung

Đông Cung

Ngôn TìnhCung ĐấuNữ CườngCổ ĐạiNgược

Truyện Đông Cung của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn kể về mối tình giữa hai con người thuộc về hai đất nước. Nàng là Cửu công chúa của Tây Lương, từ nhỏ đã luôn sống trong sự yêu thương che chở. Còn chàng là thái tử cao quý của Trung Nguyên, địa vị dưới một người mà trên vạn người. Chàng và nàng, đã từng có một khởi đầu rất đẹp. Nhưng hóa ra mọi thứ lại chẳng đơn thuần. Tình yêu của hai con người trẻ tuổi ấy, cuối cùng, bị vùi đi giữa những bức tường thành dày dằng dặc, giữa những âm mưu thù hận và toan tính lọc lừa chốn cung đình. Đông cung là một câu chuyện đầy nuối tiếc, đau khổ và dằn vặt. Người đọc như xoay vần đi trong cái vòng xoáy của hiện tại và quá khứ, giữa những kí ức mờ ảo về một tình yêu đã từng rất đẹp, và hiện thực cung đấu lạnh lùng đến tàn khốc. Trong quá khứ, chàng đã từng là chàng trai áo trắng buôn chè đến từ Trung Nguyên, từng là người vui vẻ trêu đùa nàng, cười với nàng, vì nàng mà liều mạng tìm bắt vua sói, vì nàng mà gom đủ một trăm con đom đóm. Chàng khi ấy không phải là một Lí Thừa Ngân tâm cơ tàn độc, Chàng chỉ là Cố Tiểu Ngũ, Cố Tiểu Ngũ của riêng nàng, người mà nàng yêu, người mà nàng muốn tự tay thắt chiếc dây lưng của mình trong ngày cưới, lòng nhủ thầm vô vàn những yêu thương... Nhưng mọi chuyện nào đâu chỉ thế...

0

43 chương

Truyện cùng tác giả

Đông Cung
Đông Cung
Phỉ Ngã Tư Tồn

Truyện Đông Cung của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn kể về mối tình giữa hai con người thuộc về hai đất nước. Nàng là Cửu công chúa của Tây Lương, từ nhỏ đã luôn sống trong sự yêu thương che chở. Còn chàng là thái tử cao quý của Trung Nguyên, địa vị dưới một người mà trên vạn người. Chàng và nàng, đã từng có một khởi đầu rất đẹp. Nhưng hóa ra mọi thứ lại chẳng đơn thuần. Tình yêu của hai con người trẻ tuổi ấy, cuối cùng, bị vùi đi giữa những bức tường thành dày dằng dặc, giữa những âm mưu thù hận và toan tính lọc lừa chốn cung đình. Đông cung là một câu chuyện đầy nuối tiếc, đau khổ và dằn vặt. Người đọc như xoay vần đi trong cái vòng xoáy của hiện tại và quá khứ, giữa những kí ức mờ ảo về một tình yêu đã từng rất đẹp, và hiện thực cung đấu lạnh lùng đến tàn khốc. Trong quá khứ, chàng đã từng là chàng trai áo trắng buôn chè đến từ Trung Nguyên, từng là người vui vẻ trêu đùa nàng, cười với nàng, vì nàng mà liều mạng tìm bắt vua sói, vì nàng mà gom đủ một trăm con đom đóm. Chàng khi ấy không phải là một Lí Thừa Ngân tâm cơ tàn độc, Chàng chỉ là Cố Tiểu Ngũ, Cố Tiểu Ngũ của riêng nàng, người mà nàng yêu, người mà nàng muốn tự tay thắt chiếc dây lưng của mình trong ngày cưới, lòng nhủ thầm vô vàn những yêu thương... Nhưng mọi chuyện nào đâu chỉ thế...

0 Miễn phí Giỏ hàng

Truyện liên quan

Hầu Phủ Phu Nhân Muốn Hưu Phu
Hầu Phủ Phu Nhân Muốn Hưu Phu

[Cổ ngôn trạch đấu truyền thống + nữ cường nam cường + đôi bên cùng cố gắng + vương gia sủng thê.] Con gái thương nhân trèo cao gả được vào Hầu phủ đã trở thành trò cười ở kinh đô. Phòng không gối chiếc nuôi Hầu phủ sáu năm mà Khương Thư không oán không trách. Nhưng phu quân mà nàng vất vả đợi ròng rã nhiều năm từ biên quan trở về lại dẫn theo một vợ hai con, không chỉ như thế, Thẩm Trường Trạch còn xin ý chỉ được lập bình thê, khiến Khương Thư mất sạch mặt mũi, biến thành trò cười ở thượng kinh. Ha! Thật sự nghĩ nàng là đất sét, không biết tức giận hay sao? Khương Thư cắt trợ cấp cho Hầu phủ để bọn họ biết rõ cuộc sống không có tiền khổ sở đến cỡ nào. Nhiều lần mềm lòng, nhiều lần thất vọng! Khương Thư hạ quyết tâm phải hòa ly. Thẩm Trường Trạch cho rằng một hạ đường phụ như nàng sẽ không được ai yêu mến, nhưng không ngờ nàng lại được các thế gia quý tục tranh nhau hỏi cưới. Hắn ta đã hoàn toàn tỉnh ngộ rồi, một lần nữa cầu hôn nhưng lại bị hất cho một xô máu chó. Lúc rời đi với bộ dạng chật vật, hắn ta nhìn thấy người hầu cận thân của hoàng đế vào Khương phủ tuyên chỉ. Khương Thư được tứ hôn cho Cảnh vương, vậy là hắn ta đã không còn cơ hội nào nữa. Một lần nữa gặp lại thì Khương Thư đã đứng bên cạnh Cảnh vương, đoan trang nhã nhặn, tỏa sáng chói mắt. Thẩm Trường Trạch quỳ xuống hành lễ, nhìn nàng và Cảnh vương phu thê hòa hợp. Ánh mắt của Úc Tranh dần dần lạnh đi: “Mong An hầu tự trọng!”

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Theo Siêu Thị Đi Chạy Nạn
Mang Theo Siêu Thị Đi Chạy Nạn

Tuyên Ninh xuyên không rồi, chiến tranh bùng nổ ở khắp nơi, quần hùng tranh bá, mà nàng đang ở giữa đám người tị nạn, còn không có cả vỏ cây để ăn. Tuyên Ninh: "..." Hết thuốc chữa, chờ chết thôi, chương trình sinh tồn hoang dã cũng không khó khăn đến thế này! May thay, trời không tuyệt đường người, nàng còn có một bàn tay vàng - một siêu thị lớn, hàng hóa phong phú, cái gì cũng có, chỉ là hơi không thân thiện với ví tiền. Vì để thực hiện mục tiêu có thể lấp đầy bụng, thoải mái ăn sữa chua, khoai tây chiên, kem, Tuyên Ninh xắn tay áo lên, bắt đầu buôn bán. Từng hạt gạo trắng tinh, có ai muốn thử không? Làm việc một ngày có thể đổi được hai cân*. *1 cân TQ = 0,5 cân VN Trái cây, rau củ tươi ngon tha hồ lựa chọn, đủ loại từ khắp nơi trên thế giới, mùa đông cũng có thể ăn được nhé. Dao thái sắc bén, bút mực giá rẻ, gia vị thơm phức, giấy trắng tinh, các loại đồ dùng vệ sinh thơm tho... Ngươi muốn gì ở đây đều có! Người tị nạn nghe tin kéo đến, ở lại rồi không muốn đi nữa. Vài năm sau, bốn biển thái bình, một đế chế công nghiệp mới dần dần trỗi dậy.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ
Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ

Tương Ly một sớm bế quan, khi ra tới đã là 800 năm sau, vừa mở mắt, cô phát hiện thế giới đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Tiền tài cất trữ và tứ hợp viện của cô cũng đã không còn, thay thế chính là một món nợ khổng lồ. Còn có một tên đồ đệ ngây ngốc. Tương Ly chỉ có thể rưng rưng xắn tay áo làm lại nghề cũ. Dần dần, rất nhanh liền có người phát hiện, đạo quan ban đầu kề bên phá sản bị dỡ bỏ, bỗng nhiên rực rỡ lên, các nhân vật tai to mặt lớn tiến đến xin giúp đỡ nối liền không dứt. Ảnh đế nổi danh, người nổi tiếng lưu lượng cao, tổng tài công ty, đại già chính giới: “Đại lão cứu mạng!” Nhưng mà, ai cũng không có phát hiện, đại lão trong miệng bọn họ, trầm mê phát sóng trực tiếp. Ở trong phòng phát sóng trực tiếp của đại lão, hàng năm có một vị kim chủ bá chiếm bảng xếp hạng. Khi tất cả mọi người còn đang suy đoán, vị kim chủ ba ba tiêu tiền như nước này rốt cuộc là ai, thì một lần ngoài ý muốn, Tương Ly trong phát sóng trực tiếp nói một câu: “Cảm ơn chồng......” Fans: “Khϊếp sợ!!! Chồng của đại lão được cho hấp thụ ánh sáng!!!!”

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ
Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Bất ngờ bị xe tông chết, Cố Gia xuyên thẳng vào một quyển sách, trở thành một nhân vật phụ xui xẻo chuyên mang đồ tốt cho nữ chính. Cố Gia: “?” Đừng có vô lý quá đáng như vậy chứ! Trong truyện, nhân vật nữ phụ Cố Gia vốn là một cô gái mồ côi, toàn bộ gia sản bị người ta nhòm ngó, thậm chí còn bị họ hàng chiếm đoạt sạch, cuối cùng phải chết một cách thê thảm dưới gầm cầu. Vừa biết được kết cục bi thảm của mình, Cố Gia liền nổi giận, cô thẳng tay phá hủy miếng ngọc bội ngay trước mặt nữ chính, rồi tống luôn cặp mẹ con có âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô vào đồn công an. Sau đó, cô ung dung xách theo túi đồ, mang cả gia tài của mình xuống vùng quê hẻo lánh để nương tựa vị hôn phu. Vị hôn phu của cô là người đã có thân hình hấp dẫn lại còn đẹp trai ngời ngời, tính tình thì dịu dàng chu đáo, việc trong nhà ngoài ngõ đều quán xuyến đâu ra đấy, nói chung là điểm nào cũng hoàn hảo. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất đó là chân anh bị tật, dáng đi không được đẹp cho lắm. Nhưng không sao cả, bởi vì cô sở hữu không gian nước suối linh, nên việc chữa trị vết thương ở chân cho anh chỉ là chuyện nhỏ. Thế là, những ngày tháng yên bình của Cố Gia và vị hôn phu cứ thế trôi qua trong ngọt ngào, hạnh phúc, cuộc sống ngày càng sung túc, cuối cùng cô còn sinh được một lượt ba đứa con kháu khỉnh. Đêm đến, sau khi dỗ dành ba đứa trẻ ngủ say, Ôn Thời Khiêm ôm chặt cô vào lòng, thì thầm: “Bà xã ơi, hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa nhé?” Cố Gia: “...”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nàng Không Muốn Làm Hoàng Hậu
Nàng Không Muốn Làm Hoàng Hậu

Phụ mẫu Vân Kiều mất sớm, một mình nàng tự buôn bán nhỏ, còn nhặt được một thư sinh nghèo mi thanh mục tú về làm phu quân, mỗi ngày trôi qua cũng có chút thú vị. Sau này, khi phu quân nàng vào kinh đi thi, hắn bỗng nhiên trở thành Thái tử tôn quý. Ai ai cũng đều nói Vân Kiều nàng có phúc, ấy vậy mà lại được gả cho hoàng tử lưu lạc ở dân gian. Song, Vân Kiều lại cảm thấy vô cùng hụt hẫng. Nàng không quen với cuộc sống cẩm y ngọc thực, cũng không am hiểu cầm kỳ thi hoạ, phong hoa tuyết nguyệt, thậm chí chữ viết cũng rất xấu. Hoa phục của Trung cung mặc lên người nàng không hề giống một Hoàng Hậu. Vân Kiều cẩn tuân lời dạy bảo của Thái hậu, học quy củ, tuân thủ lễ nghi, không sân si, không đố kị, mãi đến khi Bùi Thừa Tư tìm được bạch nguyệt quang trong lòng hắn. Cuối cùng, nàng mới hiểu, hoá ra Bùi Thừa Tư cũng có thể yêu một người đến vậy. Ngày Bùi Thừa Tư sửa tên đổi họ cho bạch nguyệt quang đã mất phu quân kia, cho nàng ta tiến cung phong phi, Vân Kiều uống chén thuốc ph* thai làm mất đi hài tử mà chính nàng đã mong đợi. Đối mặt với cơn giận lôi đình của Bùi Thừa Tư, nàng không màng đến vị trí Hoàng hậu, nàng muốn về lại trấn Quế Hoa. Nàng ghét phải nhìn bầu trời nhỏ hẹp trong cung cấm, nàng muốn trở về thị trấn nhỏ, thiên hạ rộng lớn, hương thơm tỏa khắp đất trời vào cuối thu. Nàng cũng ghét nhìn thấy Bùi Thừa Tư. Từ đầu tới cuối, nàng chỉ yêu chàng thư sinh áo xanh phóng khoáng nọ, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy yêu thích vô cùng. Tiếc là, từ lúc hắn rời trấn vào kinh, hắn đã chết rồi. Vai chính: Vân Kiều ┃ vai phụ: Những người còn lại. Lập ý: Nếu ngươi vô tình vậy thì ta sẽ hưu.

0 Miễn phí Giỏ hàng

Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ
Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ

Một tai nạn bất ngờ đã đưa Tô Tửu – người từng bỏ mạng trong mạt thế xuyên vào một tiểu thuyết về thế giới thú nhân tinh tế, trở thành nhị tiểu thư không được yêu thương của phủ Công tước. Tô Tửu: "Chẳng lẽ nằm không sống thoải mái thì không thơm sao? Đã xuyên không rồi, sao lại cho mình cái thân thể yếu ớt thế này chứ! Tốn tiền ghê!" Trong lúc đang đau đầu tìm cách thoát khỏi hoàn cảnh éo le, đại tiểu thư trọng sinh Tô Nhuế lại không muốn thực hiện hôn ước với quan chỉ huy, mà còn nằng nặc đòi đổi hôn với cô. Tô Nhuế: "Tôi không muốn sống cả đời với một người đàn ông bất lực đâu!" Tô Tửu nghĩ nghĩ, Cố Lăng Sách vừa đẹp trai, vừa có quyền, vừa giàu, lại không thể có con và có khả năng chết sớm – đúng là đối tượng kết hôn lý tưởng. Cô không nói hai lời, đồng ý ngay lập tức. Sau khi kết hôn, từng giây từng phút, Tô Tửu đều mong sớm trở thành quả phụ để kế thừa toàn bộ tài sản của chồng. Cố Lăng Sách – đại hoàng tử của đế quốc, quan chỉ huy mạnh nhất tinh tế– là người tận tụy với quốc gia, tự nhận mình vô tâm với tình yêu. Khi hôn sự được định đoạt, phủ Công tước bất ngờ đổi cô dâu. Bị ép cưới, Cố Lăng Sách chỉ chờ hết một năm kỳ hạn kết hôn để ly hôn. Cho đến một ngày, Cố Lăng Sách nghe thấy cô vợ nhỏ lẩm bẩm trong mơ rằng cô đang mong trở thành quả phụ. Anh bật cười vì tức: “Chết rồi em vẫn là người của tôi!" Kiếp trước Tô Nhuế sống trong sự yêu thương, chiều chuộng, không ai trong gia đình dám làm cô tổn thương. Thế nhưng, sau khi mưu tính kết hôn với Cố Lăng Sách, cô hoàn toàn bị anh lạnh nhạt, trở thành trò cười của cả đế quốc. Trái lại, Tô Tửu lại được mọi người ngưỡng mộ, sống hạnh phúc bên Cáp Nạp Nhĩ. Trọng sinh một lần nữa, Tô Nhuế thề thà chết cũng không gả cho Cố Lăng Sách. Cô tìm mọi cách cướp lại hôn sự từ tay Tô Tửu. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại cay đắng khôn cùng, thậm chí còn khổ hơn cả kiếp trước. Có một ngày, Tô Nhuế tình cờ thấy Cố Lăng Sách cẩn thận đỡ Tô Tửu, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương chiều chuộng, trong khi Tô Tửu thì với vẻ mặt tuyệt vọng cầm tờ kết quả siêu âm thai càng trở nên nổi bật. Tô Nhuế tức đến nỗi suýt nghiến nát răng.

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đông Cung
Đông Cung

Truyện Đông Cung của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn kể về mối tình giữa hai con người thuộc về hai đất nước. Nàng là Cửu công chúa của Tây Lương, từ nhỏ đã luôn sống trong sự yêu thương che chở. Còn chàng là thái tử cao quý của Trung Nguyên, địa vị dưới một người mà trên vạn người. Chàng và nàng, đã từng có một khởi đầu rất đẹp. Nhưng hóa ra mọi thứ lại chẳng đơn thuần. Tình yêu của hai con người trẻ tuổi ấy, cuối cùng, bị vùi đi giữa những bức tường thành dày dằng dặc, giữa những âm mưu thù hận và toan tính lọc lừa chốn cung đình. Đông cung là một câu chuyện đầy nuối tiếc, đau khổ và dằn vặt. Người đọc như xoay vần đi trong cái vòng xoáy của hiện tại và quá khứ, giữa những kí ức mờ ảo về một tình yêu đã từng rất đẹp, và hiện thực cung đấu lạnh lùng đến tàn khốc. Trong quá khứ, chàng đã từng là chàng trai áo trắng buôn chè đến từ Trung Nguyên, từng là người vui vẻ trêu đùa nàng, cười với nàng, vì nàng mà liều mạng tìm bắt vua sói, vì nàng mà gom đủ một trăm con đom đóm. Chàng khi ấy không phải là một Lí Thừa Ngân tâm cơ tàn độc, Chàng chỉ là Cố Tiểu Ngũ, Cố Tiểu Ngũ của riêng nàng, người mà nàng yêu, người mà nàng muốn tự tay thắt chiếc dây lưng của mình trong ngày cưới, lòng nhủ thầm vô vàn những yêu thương... Nhưng mọi chuyện nào đâu chỉ thế...

0 Miễn phí Giỏ hàng

Tái Giá Quyền Thần
Tái Giá Quyền Thần

Biểu ca xa đến nhà ở nhờ, phong thái chi lan ngọc thụ, xa xa tựa ngọn núi cao đứng sừng sững một mình. Dù gia tộc hắn đã sa sút, nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm. Thiếu nữ vừa tuổi cập kê, dung mạo như hoa. Cả trái tim của Phùng Y Y đều trao trọn cho hắn, nàng e thẹn hành lễ: “Chiếu biểu ca.” Phụ thân nàng vốn yêu nữ nhi như mạng nghe được tâm sự của nàng, bèn lấy ơn ra ép hắn báo đáp, buộc Lâu Chiếu phải ở rể, làm con rể nhà họ Phùng. Sau khi thành hôn, Lâu Chiếu một lòng chuyên tâm thi cử, thái độ lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần hỏi han thế nào, cũng chỉ là tấm lòng nhiệt thành đổ sông đổ bể. Lúc này nàng mới hiểu ra, dưa hái xanh thì không ngọt. Năm sau, Lâu Chiếu lên kinh dự kỳ thi mùa xuân. Đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một mồi lửa đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót. ... Hai năm sau, Phùng Y Y vốn đã mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ Trung thư thị lang. Nam tử ngồi ở vị trí cao nhất, mặc quan phục thêu ngũ sắc, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thuở ban đầu. Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên đất, gạch men xanh vừa lạnh vừa cứng. Chuyện cũ hiện về rõ mồn một, Phùng gia chính là vết nhơ trên người Lâu Chiếu, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nữ tử mặc áo vải thô màu xám, che đi dung mạo và dáng người, giọng nói trong trẻo như suối: “Đại nhân, chuyện xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.” Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiếu quét qua, thấy tiểu nữ tử sợ đến mức rụt cả cổ lại. Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có cha già, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng...” Ngón tay Lâu Chiếu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan có thù tất báo.” Hắn đã tìm nàng hai năm, mà nàng lại nghĩ ra cả ngàn con đường, chỉ duy nhất không nghĩ đến việc đến tìm hắn. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đây?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sắc Nước Hương Trời
Sắc Nước Hương Trời

Tống Gia Ninh càng trưởng thành càng xinh đẹp, đi theo mẫu thân tái giá vào Quốc Công Phủ, Tống Gia Ninh cố gắng đoan trang, nhưng vẫn là bị kế huynh bá đạo để mắt tới. Tim gan rối bời rung động, Tống Gia Ninh vụng trộm đút một viên kẹo đường cho Triệu Hằng: ta đối với chàng tốt, tương lai chàng phải làm chỗ dựa cho ta. Triệu Hằng thích thú giữ chặt eo nàng, cùng hưởng một đường vinh hoa, quốc sắc sinh hương. Nhân vật chính: Tống Gia Ninh, Triệu Hằng

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng