Xuyên Thành Thê Tử Bị Hưu Của Thủ Phụ

Xuyên Thành Thê Tử Bị Hưu Của Thủ Phụ

Ngôn TìnhHECổ ĐạiẨm Thực

Lâm Huyên vốn là một blogger tinh thông các loại thủ công. Một sớm xuyên qua, nàng bỗng dưng xuyên vào một quyển sách về con đường khoa cử, hóa thành nữ phụ độc ác không ngừng tìm đường chết. Nguyên chủ làm trời làm đất cuối cùng chết thảm đầu đường, đến người nhặt xác cũng không có! Lâm Huyên đứng giữa sân nhà nông tồi tàn, nhìn nam chính lạnh lùng gia cảnh bần hàn, thầm nhủ: “Còn may, còn may, tất cả vẫn còn kịp!” Nàng muốn thay đổi cốt truyện, cũng muốn thay đổi vận mệnh! Từ đó, Lâm Huyên ngày ngày tìm cách lấy lòng người xung quanh, rửa sạch tai tiếng, đến khi nữ chính định mệnh xuất hiện, nàng nghĩ thời cơ đã chín muồi liền muốn xin nam chính một tờ thư hòa li. Ai ngờ, nam nhân vốn lạnh lùng vô cảm bỗng ôm chặt lấy nàng: “Nương tử, hài tử của chúng ta còn chưa ra đời, nàng muốn chạy đi đâu?”

140000

515 chương

Truyện hiện tại chưa có EBook. Chúng tôi sẽ cập nhật sớm nhất có thể.

Bạn có thể liên hệ Hỗ trợ để yêu cầu tạo EBook

Truyện cùng tác giả

Xuyên Thành Thê Tử Bị Hưu Của Thủ Phụ
Xuyên Thành Thê Tử Bị Hưu Của Thủ Phụ

Lâm Huyên vốn là một blogger tinh thông các loại thủ công. Một sớm xuyên qua, nàng bỗng dưng xuyên vào một quyển sách về con đường khoa cử, hóa thành nữ phụ độc ác không ngừng tìm đường chết. Nguyên chủ làm trời làm đất cuối cùng chết thảm đầu đường, đến người nhặt xác cũng không có! Lâm Huyên đứng giữa sân nhà nông tồi tàn, nhìn nam chính lạnh lùng gia cảnh bần hàn, thầm nhủ: “Còn may, còn may, tất cả vẫn còn kịp!” Nàng muốn thay đổi cốt truyện, cũng muốn thay đổi vận mệnh! Từ đó, Lâm Huyên ngày ngày tìm cách lấy lòng người xung quanh, rửa sạch tai tiếng, đến khi nữ chính định mệnh xuất hiện, nàng nghĩ thời cơ đã chín muồi liền muốn xin nam chính một tờ thư hòa li. Ai ngờ, nam nhân vốn lạnh lùng vô cảm bỗng ôm chặt lấy nàng: “Nương tử, hài tử của chúng ta còn chưa ra đời, nàng muốn chạy đi đâu?”

140000 Giỏ hàng

Nhạn Thái Tử
Nhạn Thái Tử

Ngai vàng gọi tên kẻ... giả mạo? Khi linh khí bừng dậy, yêu tộc ngoi lên, một kẻ vô danh bỗng được trời đất “điểm danh” thành... hậu nhân Thái tử lưu lạc – chỉ vì một mối dây khí vận với nàng công chúa bị phế. Vậy hắn là ai, và vì sao vận mệnh chọn nhầm? Từ một thư sinh tay trắng, hắn lao vào khoa cử, từng bước đặt chân lên bậc thềm triều chính, bộc lộ trí tuệ sắc lạnh và sức bật kinh người. Sau lưng là mồ tổ bị dòm ngó, trước mặt là triều cục như cối xay thịt, bên cạnh là hôn nhân trói bằng khí vận – mọi ngả đều đẩy hắn đến ngai vàng mang tên “Giả Thái Tử”. Nhưng ngai vàng ấy có giá bao nhiêu máu? Bởi càng tiến gần trung khu, hắn càng vén tấm màn quá khứ: năm xưa, vì cớ gì đương kim hoàng đế hạ lệnh tru sát cả phủ Thái tử? Nếu chân tướng lộ ra, liệu “giả” có thành “chân”, hay tất cả chỉ là bàn cờ đẫm sát của thiên mệnh và nhân tâm?

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970
Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970

Nghe nói trong khu đại viện, người từng học đại học hẳn hoi như Đường Hoài Dã lại cưới một cô vợ nhà quê? Tin tức này vừa lan ra, cả đám bà tám trong viện liền xôn xao, như bắt được một chuyện động trời. Chuyện này đúng là khiến người ta hả giận mà! Vào những năm 60, ai đã từng học đại học đều như được dát vàng quanh người, bao nhiêu tiểu thư danh giá tranh nhau muốn gả vào nhà họ Đường. Vậy mà mẹ của Đường Hoài Dã lại chướng mắt tất cả những cô gái ấy! Thế mà bây giờ thì sao? Cái miếng thịt ngon ấy lại rơi vào miệng một cô gái nông thôn! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến đỏ cả mắt, nhưng trước mặt người ngoài vẫn phải cố kìm nén! Đến khi hai bên gặp mặt, nhà họ Đường mới phát hiện cô con dâu này... có gì đó không bình thường! Không có bằng cấp ư? Người ta đọc Tứ thư Ngũ kinh vanh vách! Nhà quê ư? Ôi trời ơi, cái rương sính lễ kia sáng lóa đến mức chói cả mắt! Xấu xí ư? Nếu cô mà xấu thì cả khu đại viện này chẳng còn ai đẹp nổi! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến run cả người, lập tức xắn tay áo lên, quay sang đám bà tám xung quanh mà cao giọng: "Nhà ai có con dâu danh giá hơn con dâu nhà tôi thì đứng ra đây xem nào!" Trong mắt người nhà họ Đường, cô con dâu này đúng là chẳng có lấy một khuyết điểm! Đường Hoài Dã thì lại nghĩ khác, nhưng anh nào dám nói ra? Tham ăn, lại còn lười! Mà hễ bị chọc giận thì liền phớt lờ anh, nếu anh mà dám cằn nhằn thêm vài câu thì cô dám mở miệng đòi ly hôn ngay! Ha hả! Không thể trêu vào! Không thể trêu vào! Thế là Đường Hoài Dã chủ động nhượng bộ, còn Tần Thanh thì được thể sống sung sướиɠ hơn bao giờ hết! Cô nằm dài trên ghế, thảnh thơi phơi nắng trong sân. Bầu trời cao vời vợi, mây trôi bồng bềnh, xuân sang ngày dài... thật là thoải mái mà!

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

Vĩnh Ninh Vương Tạ Linh Du là nữ Vương gia đầu tiên và duy nhất kể từ khi vương triều Đại Chu được thành lập. Nàng sống một cuộc sống cẩn thận, điệu thấp, chưa bao giờ tham dự vào cuộc chiến hoàng quyền. Vậy mà đến khi hoàng đế mới lên ngôi, nàng lại rơi vào cái kết bị giam lỏng suốt đời. Hôm ấy, nàng lặng lẽ nhìn người từng đầu ấp tay gối - nay lại sắp thành phò mã tương lai của Chiêu Dương công chúa, muội muội ruột của tân quân - nhẹ giọng hỏi: “Vì sao?” Bùi Tĩnh An, kẻ nổi tiếng là bậc công tử ôn hòa nhã nhặn trong mắt thiên hạ, cúi đầu nhìn nàng, chậm rãi đáp: “Điện hạ, dạo thuyền trên hồ vốn chẳng phải điều ta muốn. Nàng có địa vị như vậy mà không tranh không đấu gì, đó mới chính là sai lầm.” Tạ Linh Du nhìn gã, bỗng bật cười. Hóa ra ngay từ khi bắt đầu, bọn họ đã không hợp nhau rồi. Nàng chỉ cầu mong một cuộc sống yên bình, nhưng gã, sâu trong thâm tâm chỉ mong cầu quyền thế. Vậy nên, vào ngày Bùi Tĩnh An thành thân cùng Chiêu Dương công chúa, thứ chờ đợi Tạ Linh Du là một chén rượu độc. Khi mở mắt ra một lần nữa, nàng kinh ngạc nhận ra mình đã quay về quá khứ. Nàng vẫn là vị Vương gia tôn quý của Đại Chu, là Vĩnh Ninh Vương điện hạ cao cao tại thượng. Được, nếu như kiếp trước không tranh, không đấu là sai lầm. Vậy thì kiếp này, nàng sẽ tranh đến cùng, chỉ mong sao được sống thật trọn vẹn! Việc đầu tiên Tạ Linh Du làm chính là sai người đi tìm Tiêu Yến Hành, kẻ từng là đại công thần giúp tân quân lên ngôi ở kiếp trước. Chỉ có điều, khi nàng trông thấy hắn giữa trời mưa, người khoác một thân áo vải thô sơ, chẳng còn lấy nửa phần khí thế năm nào của bậc quyền thần nắm giữ sinh sát trong tay. Máu tươi hòa lẫn với nước mưa rả rích rơi xuống, loang đầy mặt đất, chiếu sáng đáy mắt nguội lạnh như tro tàn sau một hồi rực lửa đầy bi thương. Thiếu nữ khoác xiêm y rực rỡ, tay cầm chiếc ô giấy dầu, chậm rãi ngồi xuống trước mặt hắn, khẽ nghiêng đầu, mỉm cười nói: “Nếu ngươi thật lòng trung thành, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.” Tạ Linh Du vốn ngỡ, mối quan hệ giữa nàng và Tiêu Yến Hành sẽ giống như kiếp trước giữa hắn và tân quân: chủ tớ rõ ràng, lợi dụng lẫn nhau. Cho đến khi trong cung định chỉ hôn cho nàng, Tiêu Yến Hành đè chặt nàng nơi rèm trướng, gằn giọng như sắp phát điên: “Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội.” Tạ Linh Du: “...” Nhưng ý nàng, đâu phải là loại cơ hội này. ..... Cả đời này, Tiêu Yến Hành chẳng thể nào quên được khoảnh khắc năm ấy. Đêm Thượng Nguyên ngập tràn ánh đèn hoa, bóng dáng nàng rực rỡ chói mắt, rạng ngời hơn cả vầng trăng trên cao. Hắn từng ngỡ, người ấy cũng như ánh trăng nơi trời xa, đẹp đẽ, lộng lẫy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể với tay chạm tới. Cũng đúng như những gì hắn nghĩ, người nọ chưa bao giờ để hắn vào trong mắt. Khi Bùi Tĩnh An vừa thành thân cùng công chúa, được nàng ta hậu thuẫn, tưởng đâu từ đây sẽ một bước lên mây, dấn thân vào con đường quan lộ rộng mở. Nào ngờ chưa được bao lâu, gã đã bị người hãm hại, rơi vào ngục tối. Trong ánh sáng mờ mịt nơi cuối nhà lao, khi thấy bóng một người chậm rãi bước ra từ màn đêm... Gã kinh hãi lùi lại, giọng run rẩy: “Vì sao?” Người kia chính là Tiêu Yến Hành. Nhưng Bùi Tĩnh An không sao hiểu nổi, giữa gã và hắn xưa nay vốn không oán không thù. Tiêu Yến Hành cúi đầu nhìn cổ tay mình. Ở đó, lờ mờ hiện ra một dải buộc tóc cũ kỹ nhưng tinh xảo, đã sờn theo năm tháng. Hắn khẽ nói: “Kẻ phản bội nàng đều đáng chết.” Ánh mắt Bùi Tĩnh An như muốn nứt toác, còn chưa kịp mở miệng đã nghe Tiêu Yến Hành thì thầm, giọng mang theo một sự cuồng dại: “Kẻ đầu tiên chính là ngươi, và cả ta cũng vậy.” ..... Góc nhìn chính: Tạ Linh Du - Tiêu Yến Hành. Tóm tắt một câu: Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội. Thông điệp: Vậy thì, hãy tranh đến cùng!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bắt Đầu Thủ Sát, Tuôn Ra Nhất Kiếm Vô Huyết Phùng Tích Phạm
Bắt Đầu Thủ Sát, Tuôn Ra Nhất Kiếm Vô Huyết Phùng Tích Phạm

Thế gian này, cường giả tung hoành, có kẻ vung kiếm khai thiên, có kẻ một quyền đánh nát sơn hà. Tô Thần xuyên việt mà đến, xem cường giả như kiến hôi, mặc thanh y đi khắp thiên hạ, dựng nên 108 lầu Thanh Y Thiên Hạ. Trong một thế giới nơi cường giả tụ hội, hắn không bái kẻ mạnh, không phục Vương giả. Hắn chỉ cần tùy ý đánh ra một quyền — đó chính là quyền! Dưới trướng hắn đều là những cường giả tuyệt đỉnh: Triều Thiên Nhất Côn – Mễ Thương Khung, một côn chấn kinh thiên hạ. A Tị Đạo Tam Đao – Quy Hải Nhất Đao, đao xuất là tà khí tràn ngập thiên hạ. Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ – Viên Nguyệt Loan Đao – Đinh Bằng – Bạch Vân thành chủ – Diệp Cô Thành – Thiên Ngoại Phi Tiên, kiếm pháp vô ngã. Vạn Mai sơn chủ – Tây Môn Xuy Tuyết, một kiếm sương lạnh từ phương Tây. Thiên hạ quyền lực, chỉ có một — Quyền Lực bang, quyền chính là quyền! Lý Trầm Chu độc bá thiên hạ, tự xưng vô địch. Yến Cuồng Đồ đứng ở vị thế cao. Còn có những cao thủ tuyệt thế như: Bàng Ban, Tống Khuyết, Nhiếp Phong, Bộ Kinh Vân, Vô Danh. Thuộc về hệ Phích Lịch, còn có Vũ Quân La Hầu, thần linh của Tử Quốc.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Sư Huynh Ngươi Thật Quá Âm Hiểm
Đại Sư Huynh Ngươi Thật Quá Âm Hiểm

"Thanh Dao tiên tử, nghe nói ngài có thể độ kiếp thành tiên, trong đó có phần trợ giúp không nhỏ của đại sư huynh ngài?" "Không sai." "Vậy xin hỏi, đại sư huynh của ngài là hạng người như thế nào?" "Hắn?" ... Hắn lấy ớt bột làm Hợp Hoan Tán để bán. Dựa vào thân phận chân truyền đệ tử mà thu phí bảo hộ của ngoại môn đệ tử. Lại dùng tu vi cường đại uy hiếp tu sĩ cấp thấp để ép mua ép bán... Tóm lại, hắn là một kẻ hèn hạ, vô sỉ, âm hiểm, tiểu nhân. Nếu các ngươi gặp phải, nhớ kỹ: tránh càng xa càng tốt."

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Cả Kinh Thành Đang Bàn Tán Về Ta Và Vương Gia!
Cả Kinh Thành Đang Bàn Tán Về Ta Và Vương Gia!

GIỚI THIỆU Dư Niễu Niễu xuyên không về cổ đại, trở thành đích trưởng nữ của một gia đình quan lại. Nàng ở nhà không được cha yêu, mẹ thương? Không sao, chỉ cần có cơm ăn, nước uống là đủ! Đệ đệ, muội muội không coi nàng ra gì? Không vấn đề, mấy đứa nhóc nghịch ngợm không nghe lời thì đ á nh vài trận là xong. Cổ đại ngay cả món xào cũng không có mà ăn? Đừng lo, nàng là đại đầu bếp! ......... Kinh thành đột nhiên lan truyền một tin động trời— Đại tiểu thư Dư gia cùng Lăng Quận Vương đã hẹn ước chung thân, thậm chí còn m a ng th a i! Người trong cuộc - Dư Niễu Niễu lập tức phản bác: Tin đồn! Tất cả đều là tin đồn! Nhưng chưa kịp ra mặt đính chính, một đạo thánh chỉ giáng xuống, ban hôn cho nàng và Lăng Quận Vương! Dư Niễu Niễu như bị s é t đ á nh giữa trời quang, cả người cứng đờ. Lăng Quận Vương là ai? Đó là vị nắm quyền lực to lớn, gi ế t người không chớp mắt, được mệnh danh là "Diêm Vương sống"! Danh tiếng hung ác của hắn đủ làm trẻ con ngừng khóc, khiến bá quan văn võ nghe thấy cũng mặt mày tái mét. Đối diện với nam nhân nguy hiểm từng bước áp sát, nàng sợ đến mức run rẩy, lắp bắp nói: "Hu hu hu... ta sai rồi! Ta thật ra không hề m a ng th a i!" Lăng Quận Vương: "Không sao, bây giờ m a ng th a i vẫn còn kịp." Dư Niễu Niễu: ??? 1. Canh ba đêm khuya thanh vắng, vạn vật đều yên tĩnh. Tại một góc nào đó trong phủ đệ Dư gia, có hai người đang lén lút ngồi xổm. Đương Quy nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thư, chúng ta thật sự muốn bỏ trốn như vậy sao?" Dư Niễu Niễu ra sức bới đống cỏ trước mặt, không quay đầu lại nói. "Mọi người đều nói ta với Lăng Quận Vương có gian tình, nhưng ngươi cũng biết, ta chưa từng nói với Lăng Quận Vương một câu nào, hắn căn bản không biết ta là ai, càng không thể có quan hệ gì với ta. Chờ Lăng Quận Vương trở về kinh thành Ngọc Kinh, nghe được những lời đồn đãi đó, chắc chắn sẽ gi ế t ta mất!" Nghĩ đến danh tiếng hung ác của Lăng Quận Vương, Đương Quy không khỏi rùng mình một cái. Dư Niễu Niễu: "Nhân lúc Lăng Quận Vương còn chưa trở về, chúng ta nhanh chóng rời đi, yên tâm, dựa vào tay nghề nấu nướng của ta, chắc chắn sẽ không để ngươi bị đói." Đương Quy gật đầu lia lịa. Đi theo tiểu thư, sẽ có thịt ăn! Bới đống cỏ ra, lộ ra cái lỗ chó ẩn dưới chân tường. Hai chủ tớ lần lượt chui ra ngoài. Dư Niễu Niễu có người quen trong thành, nàng định tìm người đó, mượn nhà hắn ở một đêm, đợi trời sáng sẽ ra khỏi thành. Đương Quy nắm chặt bọc đồ, vừa căng thẳng vừa phấn khích. "Tiểu thư, theo như cốt truyện trong sách truyện, tiếp theo có phải chúng ta sẽ gặp một vị công tử tuấn mỹ phong độ, rồi người với chàng s é t đ á nh ngang tai, từ đó bắt đầu một câu chuyện tình yêu rung động lòng người không?" Dư Niễu Niễu cười khẩy: "Nam nhân chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ ta chạy đến tự do." Nửa canh giờ sau. Trong đại lao Kinh Triệu Phủ. Đương Quy và Dư Niễu Niễu hai tay bám vào song sắt, vẻ mặt đơ ra, mắt vô hồn. Đương Quy: "Cốt truyện này phát triển sai rồi!" Dư Niễu Niễu tựa đầu vào song sắt, đau khổ nói. "Ta không biết trong thành Ngọc Kinh lại còn có lệnh c ấ m đi lại ban đêm!" Trong thành khắp nơi đều có quan binh tuần đêm, chuyên bắt những kẻ nửa đêm không ngủ còn lảng vảng trên đường, hai người họ vừa chạy ra khỏi Dư phủ không lâu, đã rơi vào tay quan binh tuần đêm, được tặng một bộ còng tay sang trọng tại chỗ!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Livestream bói toán: Thời tổng, phu nhân đang giục ngài đi ly hôn
Livestream bói toán: Thời tổng, phu nhân đang giục ngài đi ly hôn

Văn án: Để bảo vệ mạng sống, đại sư huyền học Thẩm Sơ Cẩn buộc phải kết duyên với một người đàn ông có khí chất tử kim. Vì vậy, cô đã kết hôn với người đàn ông giàu có và đẹp trai nhất kinh đô. Nhưng vừa nhận giấy kết hôn, đối phương đã nói rằng một năm sau phải ly hôn. Thôi được, người cần mặt, cây cần vỏ, ly hôn thì ly hôn, cô đồng ý. Để có thể tiếp tục sống sau khi ly hôn, cô phải tích lũy công đức. Vì vậy, cô bắt đầu livestream xem bói. Người xem: “Chủ kênh, cô có thể giúp tôi xem chồng tôi nɠɵạı ŧìиɧ với ai không?” Thẩm Sơ Cẩn: “Đó là người đã nuôi cô từ nhỏ đến lớn.” Người xem: “Sốc quá! “ Người xem: “Chủ kênh, cứu tôi với, có một con ma nữ đã ngồi gặm hạt dưa trước mặt tôi cả đêm!” Ma nữ: “Vừa gặm hạt dưa vừa hấp thụ nỗi sợ làm chất dinh dưỡng, vui quá đi mất~ “ Người xem: “Ha ha, tôi nên xếp hàng cười hay cười ngay đây?” Cô em chồng: “Chủ kênh, cô giúp tôi xem người chị dâu mới xuất hiện của tôi là ai với?” Thẩm Sơ Cẩn: “...Tôi tự xem chính mình á?” Một ngày nọ. Thẩm Sơ Cẩn: “Đi thôi, ly hôn.” Người đàn ông: “Ly hôn gì chứ?” Anh đè cô vào cửa. “Vợ à, em không biết rằng anh đã thích em từ lâu rồi sao?” Thẩm Sơ Cẩn quay mặt đi, “Thật sao? Không cảm thấy gì cả.” Người đàn ông nắm tay cô đặt vào một chỗ nào đó, giọng khàn khàn, “Bây giờ... có cảm thấy gì chưa?” Thẩm Sơ Cẩn: “!!! Đồ đàn ông khốn nạn!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970
Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970

Nghe nói trong khu đại viện, người từng học đại học hẳn hoi như Đường Hoài Dã lại cưới một cô vợ nhà quê? Tin tức này vừa lan ra, cả đám bà tám trong viện liền xôn xao, như bắt được một chuyện động trời. Chuyện này đúng là khiến người ta hả giận mà! Vào những năm 60, ai đã từng học đại học đều như được dát vàng quanh người, bao nhiêu tiểu thư danh giá tranh nhau muốn gả vào nhà họ Đường. Vậy mà mẹ của Đường Hoài Dã lại chướng mắt tất cả những cô gái ấy! Thế mà bây giờ thì sao? Cái miếng thịt ngon ấy lại rơi vào miệng một cô gái nông thôn! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến đỏ cả mắt, nhưng trước mặt người ngoài vẫn phải cố kìm nén! Đến khi hai bên gặp mặt, nhà họ Đường mới phát hiện cô con dâu này... có gì đó không bình thường! Không có bằng cấp ư? Người ta đọc Tứ thư Ngũ kinh vanh vách! Nhà quê ư? Ôi trời ơi, cái rương sính lễ kia sáng lóa đến mức chói cả mắt! Xấu xí ư? Nếu cô mà xấu thì cả khu đại viện này chẳng còn ai đẹp nổi! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến run cả người, lập tức xắn tay áo lên, quay sang đám bà tám xung quanh mà cao giọng: "Nhà ai có con dâu danh giá hơn con dâu nhà tôi thì đứng ra đây xem nào!" Trong mắt người nhà họ Đường, cô con dâu này đúng là chẳng có lấy một khuyết điểm! Đường Hoài Dã thì lại nghĩ khác, nhưng anh nào dám nói ra? Tham ăn, lại còn lười! Mà hễ bị chọc giận thì liền phớt lờ anh, nếu anh mà dám cằn nhằn thêm vài câu thì cô dám mở miệng đòi ly hôn ngay! Ha hả! Không thể trêu vào! Không thể trêu vào! Thế là Đường Hoài Dã chủ động nhượng bộ, còn Tần Thanh thì được thể sống sung sướиɠ hơn bao giờ hết! Cô nằm dài trên ghế, thảnh thơi phơi nắng trong sân. Bầu trời cao vời vợi, mây trôi bồng bềnh, xuân sang ngày dài... thật là thoải mái mà!

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn
Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn

Vân Thất Thất đã sống như một con cá mặn suốt cả đời ở hiện đại, không ngờ sau khi chết lại xuyên không đến một thế giới tu tiên, một thế giới ai ai cũng là vua của sự chăm chỉ. Nhưng nàng vẫn không muốn cố gắng làm gì cả! Khi chọn sư tôn, Vân Thất Thất đã suy nghĩ rất nhiều. Kiếm tu thì quá mệt mà lại không có tiền. Phù tu thì ngày nào cũng vẽ bùa, nàng còn viết chữ không đẹp, huống chi là vẽ bùa. Nghĩ đi nghĩ lại, âm tu vẫn là tốt nhất, hơn nữa về âm nhạc, nàng cảm thấy mình vẫn có chút thiên phú, dù sao khi còn là một con cá mặn, nàng cũng đã nghe khá nhiều nhạc để tu dưỡng tâm hồn. Nhưng tại sao pháp khí của người ta đều là đàn tỳ bà, đàn cổ cầm, mà của nàng lại là kèn sorna! Chẳng lẽ chỉ vì hồi nhỏ nàng đã học kèn sorna với ông nội sao! Thế là từ đó, Thiên Âm Môn thường xuyên xuất hiện một hiện tượng như sau. Đại sư huynh đang tĩnh tọa, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm gián đoạn, lập tức khí huyết dâng trào, mắt trắng dã rồi ngất xỉu. “Có ai không! Sư huynh ngất rồi!” Nhị sư tỷ đang thổi sáo một cách tao nhã, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm lệch nhịp, nhị sư tỷ tao nhã bắt đầu thổi Tinh Thần Không Yên. “Có ai không! Mau cản nhị sư tỷ lại, nàng sắp điên rồi!” Từ đó trở đi, phong cách của cả Thiên Âm Môn đã thay đổi hoàn toàn, và thủ phạm nhờ vào tài năng thổi kèn sô na xuất chúng, đã trở thành người nổi tiếng trong giới tu chân. Còn sư tôn của Vân Thất Thất, Thẩm Nhược Hư, lại trở thành tội phạm lớn nhất khi dung túng cho Vân Thất Thất. “Sư tôn, người không quản lý tiểu sư muội sao!” Thẩm Nhược Hư nhìn Vân Thất Thất đang vui vẻ thổi kèn sô na, đương nhiên nói: “Quản cái gì, tiểu sư muội của các ngươi chẳng phải rất tốt sao, vui tươi nhảy nhót.” Mọi người ngất xỉu, có vẻ không ai có thể quản được Vân Thất Thất rồi!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

Dạo gần đây trên diễn đàn Tinh Tế đang có một chủ đề cực hot, thu hút nhiều sự chú ý: "Chuyện khó tin nhất từng xảy ra ngay bên cạnh bạn là gì?" Xuân Miên: “Cảm ơn đã hỏi. Khó tin nhất là lúc mình đang ngồi trong nhà, cửa tự dưng từ trên trời rơi xuống!” Cuộc sống giống như một cánh cửa lớn luôn đóng chặt. Trước khi mở nó ra, bạn sẽ không bao giờ biết được. Bạn sẽ phải đối mặt với cái gì: Một người sống sờ sờ hay là một thanh trường đao dài 40 mét!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

Vĩnh Ninh Vương Tạ Linh Du là nữ Vương gia đầu tiên và duy nhất kể từ khi vương triều Đại Chu được thành lập. Nàng sống một cuộc sống cẩn thận, điệu thấp, chưa bao giờ tham dự vào cuộc chiến hoàng quyền. Vậy mà đến khi hoàng đế mới lên ngôi, nàng lại rơi vào cái kết bị giam lỏng suốt đời. Hôm ấy, nàng lặng lẽ nhìn người từng đầu ấp tay gối - nay lại sắp thành phò mã tương lai của Chiêu Dương công chúa, muội muội ruột của tân quân - nhẹ giọng hỏi: “Vì sao?” Bùi Tĩnh An, kẻ nổi tiếng là bậc công tử ôn hòa nhã nhặn trong mắt thiên hạ, cúi đầu nhìn nàng, chậm rãi đáp: “Điện hạ, dạo thuyền trên hồ vốn chẳng phải điều ta muốn. Nàng có địa vị như vậy mà không tranh không đấu gì, đó mới chính là sai lầm.” Tạ Linh Du nhìn gã, bỗng bật cười. Hóa ra ngay từ khi bắt đầu, bọn họ đã không hợp nhau rồi. Nàng chỉ cầu mong một cuộc sống yên bình, nhưng gã, sâu trong thâm tâm chỉ mong cầu quyền thế. Vậy nên, vào ngày Bùi Tĩnh An thành thân cùng Chiêu Dương công chúa, thứ chờ đợi Tạ Linh Du là một chén rượu độc. Khi mở mắt ra một lần nữa, nàng kinh ngạc nhận ra mình đã quay về quá khứ. Nàng vẫn là vị Vương gia tôn quý của Đại Chu, là Vĩnh Ninh Vương điện hạ cao cao tại thượng. Được, nếu như kiếp trước không tranh, không đấu là sai lầm. Vậy thì kiếp này, nàng sẽ tranh đến cùng, chỉ mong sao được sống thật trọn vẹn! Việc đầu tiên Tạ Linh Du làm chính là sai người đi tìm Tiêu Yến Hành, kẻ từng là đại công thần giúp tân quân lên ngôi ở kiếp trước. Chỉ có điều, khi nàng trông thấy hắn giữa trời mưa, người khoác một thân áo vải thô sơ, chẳng còn lấy nửa phần khí thế năm nào của bậc quyền thần nắm giữ sinh sát trong tay. Máu tươi hòa lẫn với nước mưa rả rích rơi xuống, loang đầy mặt đất, chiếu sáng đáy mắt nguội lạnh như tro tàn sau một hồi rực lửa đầy bi thương. Thiếu nữ khoác xiêm y rực rỡ, tay cầm chiếc ô giấy dầu, chậm rãi ngồi xuống trước mặt hắn, khẽ nghiêng đầu, mỉm cười nói: “Nếu ngươi thật lòng trung thành, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.” Tạ Linh Du vốn ngỡ, mối quan hệ giữa nàng và Tiêu Yến Hành sẽ giống như kiếp trước giữa hắn và tân quân: chủ tớ rõ ràng, lợi dụng lẫn nhau. Cho đến khi trong cung định chỉ hôn cho nàng, Tiêu Yến Hành đè chặt nàng nơi rèm trướng, gằn giọng như sắp phát điên: “Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội.” Tạ Linh Du: “...” Nhưng ý nàng, đâu phải là loại cơ hội này. ..... Cả đời này, Tiêu Yến Hành chẳng thể nào quên được khoảnh khắc năm ấy. Đêm Thượng Nguyên ngập tràn ánh đèn hoa, bóng dáng nàng rực rỡ chói mắt, rạng ngời hơn cả vầng trăng trên cao. Hắn từng ngỡ, người ấy cũng như ánh trăng nơi trời xa, đẹp đẽ, lộng lẫy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể với tay chạm tới. Cũng đúng như những gì hắn nghĩ, người nọ chưa bao giờ để hắn vào trong mắt. Khi Bùi Tĩnh An vừa thành thân cùng công chúa, được nàng ta hậu thuẫn, tưởng đâu từ đây sẽ một bước lên mây, dấn thân vào con đường quan lộ rộng mở. Nào ngờ chưa được bao lâu, gã đã bị người hãm hại, rơi vào ngục tối. Trong ánh sáng mờ mịt nơi cuối nhà lao, khi thấy bóng một người chậm rãi bước ra từ màn đêm... Gã kinh hãi lùi lại, giọng run rẩy: “Vì sao?” Người kia chính là Tiêu Yến Hành. Nhưng Bùi Tĩnh An không sao hiểu nổi, giữa gã và hắn xưa nay vốn không oán không thù. Tiêu Yến Hành cúi đầu nhìn cổ tay mình. Ở đó, lờ mờ hiện ra một dải buộc tóc cũ kỹ nhưng tinh xảo, đã sờn theo năm tháng. Hắn khẽ nói: “Kẻ phản bội nàng đều đáng chết.” Ánh mắt Bùi Tĩnh An như muốn nứt toác, còn chưa kịp mở miệng đã nghe Tiêu Yến Hành thì thầm, giọng mang theo một sự cuồng dại: “Kẻ đầu tiên chính là ngươi, và cả ta cũng vậy.” ..... Góc nhìn chính: Tạ Linh Du - Tiêu Yến Hành. Tóm tắt một câu: Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội. Thông điệp: Vậy thì, hãy tranh đến cùng!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tái Giá Quyền Thần
Tái Giá Quyền Thần

Biểu ca xa đến nhà ở nhờ, phong thái chi lan ngọc thụ, xa xa tựa ngọn núi cao đứng sừng sững một mình. Dù gia tộc hắn đã sa sút, nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm. Thiếu nữ vừa tuổi cập kê, dung mạo như hoa. Cả trái tim của Phùng Y Y đều trao trọn cho hắn, nàng e thẹn hành lễ: “Chiếu biểu ca.” Phụ thân nàng vốn yêu nữ nhi như mạng nghe được tâm sự của nàng, bèn lấy ơn ra ép hắn báo đáp, buộc Lâu Chiếu phải ở rể, làm con rể nhà họ Phùng. Sau khi thành hôn, Lâu Chiếu một lòng chuyên tâm thi cử, thái độ lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần hỏi han thế nào, cũng chỉ là tấm lòng nhiệt thành đổ sông đổ bể. Lúc này nàng mới hiểu ra, dưa hái xanh thì không ngọt. Năm sau, Lâu Chiếu lên kinh dự kỳ thi mùa xuân. Đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một mồi lửa đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót. ... Hai năm sau, Phùng Y Y vốn đã mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ Trung thư thị lang. Nam tử ngồi ở vị trí cao nhất, mặc quan phục thêu ngũ sắc, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thuở ban đầu. Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên đất, gạch men xanh vừa lạnh vừa cứng. Chuyện cũ hiện về rõ mồn một, Phùng gia chính là vết nhơ trên người Lâu Chiếu, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nữ tử mặc áo vải thô màu xám, che đi dung mạo và dáng người, giọng nói trong trẻo như suối: “Đại nhân, chuyện xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.” Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiếu quét qua, thấy tiểu nữ tử sợ đến mức rụt cả cổ lại. Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có cha già, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng...” Ngón tay Lâu Chiếu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan có thù tất báo.” Hắn đã tìm nàng hai năm, mà nàng lại nghĩ ra cả ngàn con đường, chỉ duy nhất không nghĩ đến việc đến tìm hắn. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đây?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Thành Thê Tử Bị Hưu Của Thủ Phụ
Xuyên Thành Thê Tử Bị Hưu Của Thủ Phụ

Lâm Huyên vốn là một blogger tinh thông các loại thủ công. Một sớm xuyên qua, nàng bỗng dưng xuyên vào một quyển sách về con đường khoa cử, hóa thành nữ phụ độc ác không ngừng tìm đường chết. Nguyên chủ làm trời làm đất cuối cùng chết thảm đầu đường, đến người nhặt xác cũng không có! Lâm Huyên đứng giữa sân nhà nông tồi tàn, nhìn nam chính lạnh lùng gia cảnh bần hàn, thầm nhủ: “Còn may, còn may, tất cả vẫn còn kịp!” Nàng muốn thay đổi cốt truyện, cũng muốn thay đổi vận mệnh! Từ đó, Lâm Huyên ngày ngày tìm cách lấy lòng người xung quanh, rửa sạch tai tiếng, đến khi nữ chính định mệnh xuất hiện, nàng nghĩ thời cơ đã chín muồi liền muốn xin nam chính một tờ thư hòa li. Ai ngờ, nam nhân vốn lạnh lùng vô cảm bỗng ôm chặt lấy nàng: “Nương tử, hài tử của chúng ta còn chưa ra đời, nàng muốn chạy đi đâu?”

140000 Giỏ hàng