Thập Niên 80: Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Thập Niên 80: Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Xuyên KhôngTrọng SinhNữ CườngGia ĐấuHài HướcĐiền VănHiện Đại

#NiênĐại #SốngLại #NữCường #NghịchTập #LàmGiàu #ThanhMaiTrúcMã #CựcPhẩm #VảMặt Từ nhỏ Khương Lệ Vân đã muốn làm người có tiền, mặc dù lúc trẻ long đong, nhưng về sau chăm chỉ phấn đấu cũng kiếm được tài sản trăm triệu. Chỉ là cô gả nhầm cho người xấu, còn bị tra nam làm hại nửa người tàn phế, nếu không có Phùng Dịch – Người lớn lên từ nhỏ với cô không rời không bỏ chăm sóc cho cô, chưa chắc cô đã có thể sống sót. Nhưng ngay cả Phùng Dịch cũng mất sớm. Đời này của cô tràn ngập tiếc nuối. Lại lần nữa mở mắt ra, cô quay về năm 1987, ngày thứ hai sau khi cùng tra nam xem mắt. Lúc này cô còn trẻ, sống trên mảnh đất này, có vô số cơ hội buôn bán chờ cô khai thác. Lần này cho dù là hôn nhân hay sự nghiệp, cô đều sẽ đi rất thuận lợi. ... Sau khi sống lại Khương Lệ Vân từ chối tra nam, sau đó nhìn Phùng Dịch nhà hàng xóm vừa đen lại vừa gầy thở dài một tiếng. Một Phùng Dịch đời trước có thể chăm sóc cô ổn thỏa, bế một người hơn năm mươi kilogram như cô đi lại tự nhiên, bây giờ lại như cây trúc vậy. Cô có thể làm sao bây giờ? Chỉ có thể nỗ lực nuôi anh cường tráng. ... Cha Phùng Dịch mất sớm, mẹ dẫn theo anh tái giá, trong nhà có năm đứa nhỏ, anh là đứa nhỏ không được coi trọng nhất, ngoại trừ Khương Lệ Vân nhà bên, không ai để ý đến anh. Mộng tưởng lớn nhất của anh chính là có thể cùng Khương Lệ Vân kết hôn, nếu như không thể kết hôn, đời này đi theo Khương Lệ Vân cũng được. Bắt đầu từ ngày nọ, Khương Lệ Vân đút cho anh ăn... Phùng Dịch hạnh phúc đến mức sắp hôn mê. ... Người trong thôn đều thấy rất rõ ràng, nhà họ Phùng sẽ không để cho một kẻ vướng víu như Phùng Dịch cưới vợ, Phùng Dịch nhất định là một kẻ độc thân đến già. Kết quả: Phùng Dịch đem mình “gả” ra ngoài, gả cho cô con gái nhà họ Khương. Theo nhà Khương lão tam càng lúc càng có tiền, anh cũng trở thành người đàn ông khiến cho người ta hâm mộ nhất.

300000

501 chương

Truyện cùng tác giả

Tôi Viết Tiểu Thuyết Ở Dân Quốc
Tôi Viết Tiểu Thuyết Ở Dân Quốc
Quyết Tuyệt

Tang Cảnh Vân xuyên không đến thời dân quốc, trở thành tiểu thư nhà thương nhân sa sút, bị người ta chặn cửa đòi nợ. Cha là một kẻ nghiện thuốc phiện, mẹ không có chính kiến, bên dưới còn có mấy đứa em trai em gái đang tuổi ăn tuổi lớn. Tang Cảnh Vân cơm ăn không đủ no bắt đầu cầm bút lên, viết cho mình một tương lai rạng rỡ. __________________ Tóm tắt một câu: Sinh hoạt của nhân vật nhỏ thời dân quốc. Ý nghĩa: Dù gặp phải tình cảnh tồi tệ đến đâu, cũng đừng từ bỏ. _________________ Hướng dẫn đọc: 1. Điền văn, chủ tuyến là nữ chính viết tiểu thuyết, làm giàu, tiến tới thịnh vượng, cũng sẽ có mô tả liên quan đến gia đình và hàng xóm 2. Bối cảnh thời dân quốc, sẽ không viết về nhân vật lịch sử, các nhân vật xuất hiện trong truyện đều không có nguyên mẫu, mọi người có thể xem như là hư cấu. 3. Vai chính: Tang Cảnh Vân, Đàm Tranh Hoằng

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Phu Quân Đến Từ Tận Thế
Phu Quân Đến Từ Tận Thế
Quyết Tuyệt

Lê Thanh Chấp sống một mình trong thời kỳ mạt thế nhiều năm, chết đói rồi xuyên không thành một người đàn ông đáng thương ở thời cổ đại bị bắt đi đào đá, vất vả lắm mới sống sót trở về nhà thì lại bệnh chết. Thế giới này chỗ nào cũng có đồ ăn! Người đàn ông này lại còn có một người vợ, hai đứa con! Lê Thanh Chấp thấy gì cũng nhét vào miệng, còn ôm chặt lấy vợ mình không buông tay - đây chính là người sống sờ sờ mềm mại thơm tho! Ôi chao vợ hắn thật xinh đẹp thật dịu dàng! Còn có hai đứa con nhem nhuốc nhà hắn, quả thực là đáng yêu nhất thiên hạ! Kim Tiểu Diệp, người phụ nữ nổi tiếng hung dữ của thôn Miếu Tiền: "..." Hai đứa trẻ sinh đôi nổi tiếng nghịch ngợm của thôn Miếu Tiền: "..." ... Dân làng thôn Miếu Tiền đều biết, người đàn ông bị bắt đi lính nhà họ Lê tuy rằng sống sót trở về, nhưng đã bị ngốc. Hắn cả ngày cười ngây ngô, cả ngày dính lấy vợ con, bị người ta mắng lại còn cười hề hề hoàn toàn không tức giận! Lê Thanh Chấp đang trong trạng thái hưng phấn: Người này thật hoạt bát, hoàn toàn không giống zombie! ... Mọi người đều cảm thấy Kim Tiểu Diệp thật đáng thương, vất vả lắm mới đợi được chồng về, còn bỏ ra một số tiền lớn để chữa bệnh cho chồng, kết quả chồng lại biến thành kẻ ngốc. Nhưng bọn họ không ngờ, chính kẻ ngốc này, lại từng bước một thi đậu khoa cử, thi đỗ Trạng nguyên. ... Hướng dẫn đọc: 1. Truyện viết theo góc nhìn của cả nam và nữ chính. 2. Bối cảnh hư cấu, không khảo chứng, triều đại được tác giả thiết lập theo mạch truyện. 3. Thể loại điền văn, gia đấu, có cực phẩm, không thích xin đừng đọc. Thẻ nội dung: Xuyên không, Điền văn, Hệ thống, Khoa cử, Chính kịch Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lê Thanh Chấp, Kim Tiểu Diệp | Nhân vật phụ: | Khác: Giới thiệu ngắn gọn: Cuộc sống thời cổ đại của chàng trai đến từ mạt thế. Lập ý: Chỉ cần tâm hồn hướng thiện, thế giới sẽ trở nên tươi đẹp. Giải thưởng VIP Lê Thanh Chấp sống một mình trong thời kỳ mạt thế nhiều năm, chết đói rồi xuyên không thành một người đàn ông thời cổ đại bị bệnh chết, có một người vợ và hai đứa con, vốn luôn khao khát gia đình, hắn vô cùng vui mừng, thề sẽ khiến người nhà sống tốt hơn. Trong truyện, tuy nam chính đến từ mạt thế, nhưng lại tràn đầy nhiệt huyết với cuộc sống, nữ chính nhiệt tình phóng khoáng, nỗ lực dùng hai bàn tay tạo dựng tương lai tươi đẹp, họ cùng nhau tiến bộ, giúp đỡ lẫn nhau, cuối cùng đã có được cuộc sống viên mãn. Đây là một bộ truyện điền văn, rất dễ đọc, trong đó có những đoạn đối thoại ấm áp cũng có những tình tiết sự nghiệp gay cấn, đáng để đọc.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng
Thập Niên 80: Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng
Quyết Tuyệt

#NiênĐại #SốngLại #NữCường #NghịchTập #LàmGiàu #ThanhMaiTrúcMã #CựcPhẩm #VảMặt Từ nhỏ Khương Lệ Vân đã muốn làm người có tiền, mặc dù lúc trẻ long đong, nhưng về sau chăm chỉ phấn đấu cũng kiếm được tài sản trăm triệu. Chỉ là cô gả nhầm cho người xấu, còn bị tra nam làm hại nửa người tàn phế, nếu không có Phùng Dịch – Người lớn lên từ nhỏ với cô không rời không bỏ chăm sóc cho cô, chưa chắc cô đã có thể sống sót. Nhưng ngay cả Phùng Dịch cũng mất sớm. Đời này của cô tràn ngập tiếc nuối. Lại lần nữa mở mắt ra, cô quay về năm 1987, ngày thứ hai sau khi cùng tra nam xem mắt. Lúc này cô còn trẻ, sống trên mảnh đất này, có vô số cơ hội buôn bán chờ cô khai thác. Lần này cho dù là hôn nhân hay sự nghiệp, cô đều sẽ đi rất thuận lợi. ... Sau khi sống lại Khương Lệ Vân từ chối tra nam, sau đó nhìn Phùng Dịch nhà hàng xóm vừa đen lại vừa gầy thở dài một tiếng. Một Phùng Dịch đời trước có thể chăm sóc cô ổn thỏa, bế một người hơn năm mươi kilogram như cô đi lại tự nhiên, bây giờ lại như cây trúc vậy. Cô có thể làm sao bây giờ? Chỉ có thể nỗ lực nuôi anh cường tráng. ... Cha Phùng Dịch mất sớm, mẹ dẫn theo anh tái giá, trong nhà có năm đứa nhỏ, anh là đứa nhỏ không được coi trọng nhất, ngoại trừ Khương Lệ Vân nhà bên, không ai để ý đến anh. Mộng tưởng lớn nhất của anh chính là có thể cùng Khương Lệ Vân kết hôn, nếu như không thể kết hôn, đời này đi theo Khương Lệ Vân cũng được. Bắt đầu từ ngày nọ, Khương Lệ Vân đút cho anh ăn... Phùng Dịch hạnh phúc đến mức sắp hôn mê. ... Người trong thôn đều thấy rất rõ ràng, nhà họ Phùng sẽ không để cho một kẻ vướng víu như Phùng Dịch cưới vợ, Phùng Dịch nhất định là một kẻ độc thân đến già. Kết quả: Phùng Dịch đem mình “gả” ra ngoài, gả cho cô con gái nhà họ Khương. Theo nhà Khương lão tam càng lúc càng có tiền, anh cũng trở thành người đàn ông khiến cho người ta hâm mộ nhất.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ
Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ

Phòng thí nghiệm nổ mạnh làm Lâm Đường trở về cái niên đại nghèo khó thiếu thốn vật tư kia, còn buộc chặt với một cái hệ thống đánh dấu. Cô còn chưa kịp lấy món quà của người mới thì vị hôn phu được định ra từ bé đã chạy tới cửa từ hôn. Nguyên nhân từ hôn là vì hắn sắp trở thành công nhân, đi vào thành phố làm việc. Lâm Đường nhìn người nam nhân có khuôn mặt bình thường mà lại tỏ ra rất tự tin kia, môi đỏ hé mở: "Được.” Chưa tới một tháng, vị hôn phu bị đuổi việc. Lâm Đường đi dạo quanh huyện một vòng liền trở thành cán bộ của xưởng dệt. Nội tâm của vị hôn phu: Hiện tại cầu hợp lại còn kịp sao? * Cái niên đại này thật sự rất quá thiếu thốn vật tư rồi. Tuy rằng được ba người anh và cha mẹ yêu chiều, nhưng ăn cơm cần có phiếu gạo, mua vải cần có phiếu vải, mua thịt cần phiếu thịt, thậm chí ngay cả mua một khối xà bông cũng cần có phiếu. Cho dù thắt chặt lưng quần để sinh hoạt thì vẫn vô cùng khó khăn. Nhìn thứ đen sì sì trong chén, Lâm Đường im lặng: “...” May mà cô có một cái hệ thống! Muốn cái gì? Chỉ cần đánh dấu là sẽ có. - Nhiều năm sau. Người nam nhân tuấn mỹ nào đó nhìn người vợ yếu đuối mong manh, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, cố gắng không thay đổi sắc mặt hỏi: “Nghe nói năm đó em đánh hai đấm đã hạ gục một con lợn rừng?” Ánh mắt Lâm Đường hơi lóe lên, đầu ngón tay hơi dùng một chút lực thì cái chén sứ tráng men trong tay liền biến hình, nghiêm túc nói: “Nào có? Anh đừng nghe mấy người đó nói hươu nói vượn, chúng ta đều là người làm công tác văn hoá, sao có thể bạo lực như vậy được!”

550000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khởi Động Lại Nhân Sinh
Khởi Động Lại Nhân Sinh

Khi cuộc đời nhấn nút “khởi động lại”, ngỡ rằng mọi thứ sẽ bắt đầu lại suôn sẻ... mới lạ thật đấy! Sống lại sau kỳ thi đại học thì còn đỡ, không thì chí ít cho tôi quay lại đầu năm cấp 3 cũng được mà. Đằng này lại cho sống lại ngay lớp 12 là thế nào? Đã thế còn mẹ nó tỉnh lại ngay trong phòng thi! Cả nhà ơi, đề toán câu này giải sao đây? Cấp bách quá, online chờ gấp!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Mạt Thế] Trò Chơi Vườn Rau
[Mạt Thế] Trò Chơi Vườn Rau

Mạt thế buông xuống, nền văn minh vật chất sụp đổ, cả thế giới hóa thành một vùng đất hoang tàn. Để tồn tại, con người buộc phải tham gia một trò chơi kỳ lạ mang tên "Vườn Rau". Trong đó, họ phải hoàn thành các nhiệm vụ để đổi lấy những nhu yếu phẩm thiết yếu như thức ăn, quần áo, chỗ ở, phương tiện đi lại, và phải chật vật đấu tranh giành giật sự sống. Trớ trêu thay, trò chơi này lại tôn thờ vẻ bề ngoài một cách cực đoan: Nó khoan dung và ưu ái những người chơi xinh đẹp, nhưng lại vô cùng lạnh lùng, tàn nhẫn với những ai có ngoại hình không ưa nhìn. Tả Anh đã chết vào năm thứ tư của thời kỳ mạt thế. Cô may mắn sống lại vào thời điểm nửa tháng trước khi thảm họa ập đến. Lúc này, khuôn mặt xinh đẹp trời ban của cô vẫn còn nguyên vẹn. Đây là một trò chơi trồng trọt nhàn nhã! Đây là một trò chơi diệt quái thú vị! Đây là một trò chơi thám hiểm đầy kí©h thí©ɧ! Và đây... cũng là một trò chơi săn gϊếŧ tàn khốc! Ghi chú của tác giả: Nữ chính tim lạnh, nam chính vô tâm vô phế.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Loạn Thế Nông Nữ: Mô Phỏng Cầu Sinh
Loạn Thế Nông Nữ: Mô Phỏng Cầu Sinh

Hứa Tri Nam sớm mai xuyên qua, trở thành Hứa Đại Nha, tiểu oa nhi thôn quê không rõ triều đại. Đang lúc hạn hán kéo dài, nhà vốn cực phẩm, cha mẹ lại hiền lành như bánh bao. Ngày ngày đói rét, ngủ chẳng yên, nàng không cam, quyết đổi đời. [Đinh! Hệ thống Mô phỏng Nhân sinh trói định! 6 tuổi, vụ thu lao lực quá sức, thể chất giảm 1. Phụ thân tử trận, mẫu thân sầu thảm sinh non. 7 tuổi, bị ép phân gia, nàng gắng sức tăng sản lượng ruộng, song thuế nặng, lương thừa chẳng bao, đói khổ thêm, thể chất giảm 1. 8 tuổi, mẫu thân gặp ác nhân trên đường, giãy chết thảm. Nàng và muội chịu tiếng xấu, sống càng khốn. 9 tuổi, hạn hán liên miên, nàng dẫn muội lên núi đào vỏ cây, bị đại bá nương bán vào núi đổi lương. 10 tuổi, trốn chẳng thành, bị đánh, nhịn đói ba ngày, thể chất giảm 1. Lao lực liên ngày, thiếu ăn, nàng bệnh thoi thóp, chết đói trong chuồng heo trống.] [Nhân sinh bắt chước kết thúc, xin chọn: Lựa một: Ký ức trải qua. Lựa hai: Vật tùy thân một món. Lựa ba: Kỹ năng ngẫu nhiên.] Hứa Tri Nam: “Hử? Cái gì cơ?” Lại bắt chước, lần lượt [bị thiêu chết], [bị sói ăn], [bị lợn rừng húc chết], [bị đánh lén mà chết]... Hứa Tri Nam ngửa mặt lên trời: “Chẳng lẽ mệnh ta đã tận?” Hệ thống: [Chúc mừng, ngươi mang mệnh pháo hôi chết yểu.] Nàng bóp mũi nhận, nghĩ bụng: “Thôi thì sáng tạo vài thứ vậy! Xà phòng, đậu hũ, món kho, ta bắt chước hết!”. S ong hiện thực chỉ toàn [thất bại]. Hứa Tri Nam: “Sao lại thế?” Hệ thống: Chúc mừng, trí lực pháo hôi: 4. Nương tựa hệ thống chẳng đáng tin cậy, nàng xử lý cực phẩm, nâng cấp hệ thống, mở ra [kỹ năng mô phỏng] và [kỳ ngộ bản khối]. Tuy nhiên đường tỷ sau khi rơi xuống nước bỗng lạ thường. Biết được bí mật trọng sinh của tỷ ấy qua hệ thống, nàng quyết theo tỷ tới Vĩnh Châu, lặng lẽ trưởng thành. Gian khó ngàn phen tới được an toàn khu của đường tỷ, nàng phát hiện vận mệnh trêu ngươi, nơi đây chẳng an toàn như tưởng. Hứa Tri Nam: “Vừa xuống xe bò, vào đến Vĩnh Châu đã bị lừa gạt thì phá giải thế nào?” [Đinh, hệ thống thăng cấp, mở bản khối lãnh địa mô phỏng.] Chiến loạn liên miên, thiên tai chồng chất, nàng theo đường tỷ trọng sinh về, lặng lẽ trưởng thành. Trên đường nhặt được nam tử tuấn tú trọng thương. Hứa Tri Nam: “Tướng quân? Vương gia? Hoàng tử?” Tiêu Diễn: “Ta xem thiên văn, biết mình là phu quân định mệnh của nàng.” Hứa Tri Nam: “Chờ chút, để ta mô phỏng thử xem!” Chú thích: Cốt truyện thăng cấp là chủ yếu, xen làm ruộng, kinh doanh, xây dựng; hệ thống hay chết máy. Nữ chính khởi đầu là bé con 6 tuổi, thân thể yếu ớt, kiếp trước làm xã súc, chẳng phải đặc công hay bộ đội, không thể gϊếŧ sạch kẻ chướng mắt, cũng chẳng khống chế được biến số, không trừ nổi nhà cực phẩm, xin lưu ý kẻo tự làm khó mình. Nam chính chính thức xuất hiện muộn, nhặt nam nhân chỉ là tình tiết nhỏ cần cho cốt truyện. Nữ chính khởi đầu là tiểu nữ hài 6 tuổi, thân yếu, kiếp trước làm xã súc, không phải đặc công hay bộ đội, nên không thể gϊếŧ sạch kẻ chướng mắt. Nàng chẳng thể khống chế biến số, cũng không trừ được nhà cực phẩm, xin lưu ý kẻo tự làm khó mình. Nhân vật: Hứa Tri Nam, Tiêu Diễn (chính); Hứa Quyện Bách (phụ). Tóm tắt: Nàng chơi trò nhân sinh mô phỏng phiên bản cổ đại. Lập ý: Nỗ lực đổi vận mệnh.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trước Khi Bị Lưu Đày, Vương Phi Xông Vào Hoàng Cung Dọn Sạch Quốc Khố
Trước Khi Bị Lưu Đày, Vương Phi Xông Vào Hoàng Cung Dọn Sạch Quốc Khố

Giang Nhược vốn là một cô gái trong thời mạt thế, không sở hữu dị năng nào nên cuối cùng chết thảm trên đường chạy trốn. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện linh hồn mình đã xuyên vào thân xác của một thiên kim tiểu thư không được sủng ái trong một cuốn tiểu thuyết. Hiện tại, tình tiết câu chuyện đang ở đoạn phụ thân - một vị thừa tướng nhẫn tâm - ép buộc nàng phải gả cho An Vương để làm xung hỉ. Thế nhưng, nắm trong tay kịch bản, Giang Nhược chẳng hề nao núng hay lo sợ. Vào ngày đại hôn, Giang Nhược thản nhiên véo mặt Tiêu Thừa Cẩn - vị An Vương nổi tiếng lạnh lùng - và nói: “Ờ, ta tới đây là để xung hỉ cho ngươi đấy.” Không lâu sau, tin dữ đến: Hoàng Thượng ra lệnh lưu đày cả hai vợ chồng nàng đến Tễ Châu. Thay vì hoảng loạn, Giang Nhược lại vui mừng thầm nghĩ: “Lưu đày à? Tốt quá! Ta muốn đến Tễ Châu làm phú bà!” Từ khi bị lưu đày, Giang Nhược bắt đầu sống theo ý mình, hoàn toàn tự do và thoải mái. Thậm chí, khi nữ phụ trọng sinh truy đuổi tới Tễ Châu để làm khó nàng, Giang Nhược chỉ nhàn nhã nhìn kẻ kia tự tìm đường chết. Không chỉ có vậy, địch quốc còn muốn nàng giao ra “tiểu phượng hoàng” - một vật quý mà nàng sở hữu. Giang Nhược lập tức hành động, bí mật xâm nhập lãnh thổ của địch quốc và dọn sạch kho lương thực cùng quốc khố của họ. Trong khi đó, tại kinh thành, Lâm tổng quản báo cáo với Hoàng Thượng: “Hoàng Thượng, không xong rồi, thế tử phu nhân mời Hoàng Hậu nương nương ra cung du ngoạn.” Tiêu Thừa Cẩn chỉ bình thản buông tấu chương rồi gọi con trai đến. Chỉ mười lăm phút sau, Lâm tổng quản trông thấy Tiểu Thái Tử vừa phê duyệt tấu chương vừa lau nước mắt, trông đau lòng vô cùng. Cậu nhóc mới sáu tuổi thôi mà...

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Nhân Cầm Quân, Đánh Đâu Thắng Đó!
Mỹ Nhân Cầm Quân, Đánh Đâu Thắng Đó!

[Trường quân sự + Thi đấu đoàn đội + Cùng nhau trưởng thành + Nữ cường] Chỉ huy Lạc Tấc xuyên vào thân xác của hoa khôi khoa Xã hội học, Học viện Quân sự Số Một Liên Minh. Trong trận Đại loạn đấu, cô chỉ dẫn theo năm người, vậy mà vẫn thắng áp đảo đội quân cả ngàn người! Tại giải đấu tinh vực, cô bứt phá ngoạn mục, đưa Đan Trạch từ đội bét bảng lên ngôi vô địch! Hai năm sau, cô leo thẳng lên ghế Tổng đốc Đan Trạch. "Người trẻ thì phải biết tiến từng bước một, đặt mục tiêu nhỏ thôi. Ví dụ như làm Tổng đốc một tinh vực!" Mọi người: ??? "Sau đó, thống nhất Lãnh Hồ, biến Đan Trạch thành khu tự trị giàu nhất vũ trụ!" Mọi người: !!! Ngay trong ngày hôm đó, một bài viết với tiêu đề: "Vị Tổng đốc trẻ nhất lịch sử Liên Minh phát điên chỉ sau ba ngày nhậm chức" leo thẳng lên top tìm kiếm. Tinh vực Trung Ương: "Nằm mơ giữa ban ngày!" Hàng xóm Đế Quốc: "Trẻ trâu!" Cư dân mạng vũ trụ: "Chị đại quá đỉnh!" ... "Tôi biết rõ có một chiến sĩ cấp siêu S sắp tiến hành tập kích bất ngờ mà đội quân của tôi không thể địch lại. Vậy tại sao không tận dụng dân thường làm lớp phòng thủ? Vì không hợp với đạo nghĩa ư? Nhưng tôi là chỉ huy quân địch, cậu lại muốn nói chuyện đạo nghĩa với tôi sao? Chỉ cần cậu có một đồng đội bên cạnh thì bây giờ cậu đã không bị bắt giữ dễ dàng như vậy, để một đám dân thường tay trói gà không chặt khống chế! Bây giờ hãy trả lời tôi, Hoắc An, cậu có cần đồng đội không?" ... "Khóc gì thế?" "Chị liên thủ với người ngoài bắt nạt em! Nhưng rõ ràng chị đã có ấn ký của em, chị là của em cơ mà!" "Tôi không hề cùng hắn bắt nạt cậu." Lạc Tấc dịu giọng, ánh mắt ôn hòa: "Tôi đang cứu cậu." "Chị!" "Ừ?" "Em... Em đau lắm." "Đau ở đâu?" Hoắc An bé nhỏ chỉ vào vị trí bên trái l*иg ngực: "Chỗ này là gì?" Lạc Tấc thoáng trầm ngâm rồi chắc chắn đáp: "Là dạ dày." Nhóc con ngẩn người, sau đó chỉ vào vị trí thực sự của dạ dày trên cơ thể mình: "Dạ dày ở đây mà?" Mắt cậu nhóc bỗng sáng lên tràn đầy vẻ tinh quái: "Em biết rồi! Đây là tim! Chị ơi, nếu chị hôn em một cái, có lẽ em sẽ không đau nữa đâu!"

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sống Lại Trước Mạt Thế, Tôi Chọn Phát Điên Ngay Từ Đầu
Sống Lại Trước Mạt Thế, Tôi Chọn Phát Điên Ngay Từ Đầu

Ở kiếp trước, Tần Tinh Nguyệt đã vật lộn trong mạt thế suốt bảy năm. Mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã quay về một tháng trước khi mạt thế diễn ra, lúc này bản thân đang bị đám người do em gái nuôi tìm đến chặn đánh trong góc tối. Được làm lại một lần nữa, sao cô có thể để mặc người khác đánh đập mình chứ? Muốn mạng của cô ư? Ha! Trước tiên, hãy nộp mạng của mình ra đây đã! Xắn tay áo xông lên, vớ lấy cây gậy mà đập thẳng xuống! Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là tích trữ vật tư. Không có tiền? Phải làm sao đây? Chơi xổ số, bán trang sức, cái gì không cần thì bán hết, rồi mua mua mua! Nếu vẫn không đủ, thì "mua sắm miễn phí"! Kiếp này, cô sẽ không để bản thân có không gian mà lại chẳng có vật tư! Cô muốn trở thành người giàu nhất mạt thế! Gì cơ? Đám côn đồ kia còn dám kiện cô? Mạt thế đến rồi, cô cứ làm càn đấy thì sao nào!!! Mọi người đều nói rằng đại tiểu thư nhà họ Tần bỗng nhiên phát điên, bán sạch quà cáp của trưởng bối để lấy tiền, không kính trọng người lớn, ai thấy cũng ghét. Tần Tinh Nguyệt cười lớn: Đúng vậy, cô điên rồi! Cô không chỉ muốn bị người đời ghét bỏ, mà còn muốn khiến người ta vừa nhìn thấy cô đã sợ hãi!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng