Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi

Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi

Ngôn TìnhĐô thịHài HướcHiện ĐạiundefinedHuyền huyễnLinh Dị

Nhà họ Hoắc là đệ nhất gia tộc ở nước Hoa, người cầm quyền đã nhận nuôi một cô bé có tính tình rất kì lạ, nhưng rất đáng yêu, ban ngày thì vùi đầu mà ngủ, buổi tối thì có tinh thần phấn chấn gấp trăm lần! Mọi người đều nghĩ, đây có phải là một con cú đêm chuyển thế đầu thai không? Minh Tể Tể: Tể Tể bị lệch múi giờ, dù sao sống ở địa phủ đều là ban ngày ngủ, ban đêm mới sinh hoạt bình thường! Cha bảo mẫu: Tể Tể của nhà chúng ta muốn ngủ lúc nào cũng được! Người kế nghiệp của gia tộc tâm linh: nếu không thì đưa Tể Tể đến địa phủ một ngày để vui chơi? Tìm hiểu một chút trước khi chết? Minh Vương: hoan nghênh tiến vào thế giới của tôi! -------------------------------------------------------------- Trích đoạn: Tống Thanh yêu thương mà “ừ” một tiếng, đau lòng sờ lên cái đầu nhỏ đen nhánh của bé. "Tể Tể, về sau con ở cùng với cha Hoắc được không?" Minh Tể Tể càng mờ mịt. Cha Hoắc là ai? Bé có cha mà! Cha của bé ở địa phủ mà! Không đúng! Cha muốn bé đến nhân gian tìm loài người làm bảo mẫu nuôi dạy bé!

500000

2721 chương

Truyện cùng tác giả

Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi
Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi
Đóa Mễ Đại Nhân

Nhà họ Hoắc là đệ nhất gia tộc ở nước Hoa, người cầm quyền đã nhận nuôi một cô bé có tính tình rất kì lạ, nhưng rất đáng yêu, ban ngày thì vùi đầu mà ngủ, buổi tối thì có tinh thần phấn chấn gấp trăm lần! Mọi người đều nghĩ, đây có phải là một con cú đêm chuyển thế đầu thai không? Minh Tể Tể: Tể Tể bị lệch múi giờ, dù sao sống ở địa phủ đều là ban ngày ngủ, ban đêm mới sinh hoạt bình thường! Cha bảo mẫu: Tể Tể của nhà chúng ta muốn ngủ lúc nào cũng được! Người kế nghiệp của gia tộc tâm linh: nếu không thì đưa Tể Tể đến địa phủ một ngày để vui chơi? Tìm hiểu một chút trước khi chết? Minh Vương: hoan nghênh tiến vào thế giới của tôi! -------------------------------------------------------------- Trích đoạn: Tống Thanh yêu thương mà “ừ” một tiếng, đau lòng sờ lên cái đầu nhỏ đen nhánh của bé. "Tể Tể, về sau con ở cùng với cha Hoắc được không?" Minh Tể Tể càng mờ mịt. Cha Hoắc là ai? Bé có cha mà! Cha của bé ở địa phủ mà! Không đúng! Cha muốn bé đến nhân gian tìm loài người làm bảo mẫu nuôi dạy bé!

500000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể
Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể

Sau khi xuyên qua, Úc Ly trở thành con gái của một hộ nhà nông, bị người thân bán đi để gả cho một thư sinh bệnh tật trong làng để xung hỉ. Ban đầu nàng tưởng xung hỉ chỉ là cái danh, chắc là vào nhà người ta làm nha hoàn, ai ngờ lại thành chính thất, đường hoàng làm chủ gia đình, không còn cảnh bữa đói bữa no. Nhưng niềm vui chưa kịp nở hoa thì nàng phát hiện ra nhà thư sinh cũng nghèo rớt mồng tơi, nồi niêu lạnh tanh, gió thổi qua nghe tiếng bụng réo. Nhìn thư sinh nằm trên giường bệnh, khuôn mặt thanh tú như tiên nhưng hiện lên sắc đỏ vì bệnh tật, Úc Ly thầm thở dài. Chẳng phải chỉ là bắt đầu từ đầu sao? Cuộc sống thế nào còn phải do nàng quyết định. Nhà có phu quân bệnh tật, bà bà yếu đuối cùng hai đứa trẻ, cả nhà đều cần ăn cơm nên Úc Ly chỉ có thể gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng gia đình, chuẩn bị đi tìm việc làm. Nàng không giỏi nữ công, giặt giũ quần áo kiếm được quá ít tiền, đi bến tàu khuân vác sẽ bị bóc lột, vận may không tốt thì đừng nghĩ đến việc vào rừng nhặt của hời. Chỉ có sức lực là còn khá tốt... Người đàn ông hỏi: “Ngươi định tìm việc gì?” Úc Ly: “Mổ lợn.” Người đàn ông: "Ngươi đã từng mổ lợn bao giờ chưa?” Úc Ly tự tin đáp: “Chưa, nhưng ta đã xem qua!” Người đàn ông: “...” Úc Ly làm việc hăng say, chàng thư sinh cũng dần khỏe lại, hơn nữa còn thi đỗ khoa cử, cuối cùng trở thành quốc công gia, Úc Ly cũng trở thành quốc công phu nhân. Đối với việc này, Úc Ly chỉ biết tỏ vẻ cạn lời: “...”

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Sư Huynh, Chúng Ta Lần Sau Đoạt Tông Môn Nào?
Đại Sư Huynh, Chúng Ta Lần Sau Đoạt Tông Môn Nào?

“Vô địch, khôi hài, càng xem càng thoải mái.” Một tiểu nam hài chừng hai, ba tuổi, người yếu ớt hỏi: “Đại sư huynh, lần sau chúng ta có định cướp tông môn kia không?” Trương Bất Phàm búng nhẹ vào đầu tiểu nam hài rồi giận dữ nói: “Ngươi không hiểu thì đừng nói lung tung. Không phải là cướp, mà là đi lấy lại những đồ vật thuộc về chúng ta, hiểu chưa?” Nói xong, Trương Bất Phàm rút ra một cuốn sổ dày, lật xem rồi thầm thì: “Cái này, cái này... còn có cái này nữa. Chỗ đó khá gần chúng ta. Trước kia đi... à không, phải nói là đi lấy về đồ của tông môn chúng ta.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Một Trăm Lẻ Tám Cách Lười Biếng Của Nhân Vật Phản Diện
Một Trăm Lẻ Tám Cách Lười Biếng Của Nhân Vật Phản Diện

Mạnh Quy Đề cứ ngỡ rằng đời này mình chắc chắn là kẻ mạnh đứng đầu thiên hạ, ai ngờ mở mắt ra đã trở thành nhân vật phụ số một thiên hạ rồi. Sau khi tự bạo mà chết, nàng không may bị mắc kẹt trong cõi hỗn độn, phải bất đắc dĩ xem đi xem lại cuộc đời huy hoàng của nữ chính mấy trăm lần. Lúc này nàng mới ngậm ngùi phát hiện, hóa ra mình chỉ là nữ phụ phản diện đáng thương trong một cuốn tiểu thuyết mà thôi. Lần nữa mở mắt, nàng quyết định buông xuôi tất cả, chỉ muốn nằm dài chờ ngày tháng trôi qua. Đánh thì chẳng đánh nổi ai, tranh giành cũng không giành nổi người ta, thôi thì đành ngoan ngoãn đi theo cốt truyện kiếm miếng ăn cho qua ngày. Nhưng mà đời không như ý, Mạnh Quy Đề chỉ biết ngửa mặt than trời: “Ta thực sự mệt mỏi lắm rồi! Chỉ muốn an ổn nằm yên, vậy mà thiên hạ lại cứ bắt ta phải vùng lên cho bằng được!”

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm
Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm

[Thiếu nữ sinh ra có khả năng thông linh bắt ma × Đội trưởng hình sự trẻ tuổi, ngoài lạnh trong ấm. Trinh thám – Phá án – Linh dị nhẹ pha rùng rợn – Tình cảm đôi lứa cùng tiến.] Đội trưởng đội hình sự – Giang Thước, tuổi trẻ tài cao, từng là một người kiên trung với chủ nghĩa duy vật, suốt một thời chẳng mảy may tin vào chuyện quỷ thần. Cho đến ngày anh gặp Du Phi Phàm – thế giới quan trong anh bị bóp vụn rồi nhào nặn lại không biết bao nhiêu lần. “Cảnh sát Giang, anh bảo tôi truyền bá mê tín dị đoan. Vậy để tôi bắt cho anh xem một con ma cho anh nhé.” Từ nghi ngờ đến tin tưởng, từ đối lập đến hợp tác, từ như nước với lửa đến âm thầm nảy sinh tình ý. Những vụ án ly kỳ được lần giở từng lớp từng lớp như bóc kén tằm, để rồi cuối cùng người ta mới ngộ ra, thứ đáng sợ nhất, không phải oan hồn quỷ quái mà là lòng dạ con người. Mà đằng sau từng vụ án ấy, dường như còn ẩn giấu một âm mưu lớn hơn nhiều... *Lưu ý từ tác giả: Đây không phải truyện "sảng văn", không có tình tiết ngược tâm, không máu chó, không theo công thức lối mòn. Bối cảnh có yếu tố giả tưởng, hệ thống điều tra hình sự được người viết tham khảo từ tư liệu thực tế trước khi sáng tác, nhưng dẫu sao cũng chỉ là tiểu thuyết – có chỗ nào sơ suất mong được lượng thứ, xin miễn bàn sâu hơn.

150000 Giỏ hàng

Chạy Mau! Bạo Quân Phản Diện Cầm Nhầm Kịch Bản Rồi
Chạy Mau! Bạo Quân Phản Diện Cầm Nhầm Kịch Bản Rồi

Diễn viên tuyến mười tám Vân Nhuyễn bất ngờ xuyên vào chính kịch bản mà mình đang chuẩn bị diễn, trở thành nhân vật nữ phụ pháo hôi mang tên... Vân Nhuyễn Nhuyễn. Vừa mở mắt ra, nàng đã thấy nam chính đang giơ kiếm kề lên cổ mình, định tiễn nàng một vé về chầu ông bà. Để giữ được cái mạng nhỏ này, Vân Nhuyễn Nhuyễn đành phải bám chặt lấy kịch bản, bật hết toàn lực “trợ công” ôm chặt lấy đùi nam chính, quyết tâm phò tá hắn tiêu diệt phản diện, thuận lợi ngồi lên ngôi vị Thái tử. Nào có ai ngờ, khi đã xong xuôi đâu đấy, nàng đang định rút lui êm đẹp, chuẩn bị lên đường đi nhận đất phong, từ nay sẽ nằm dài hưởng vinh hoa phú quý thì trùm phản diện Thẩm Mộ Chi - người đáng lẽ ra phải toi đời từ nửa bộ phim trước - đột ngột đội mồ sống dậy, một kiếm chém bay đầu nam chính! Vân Nhuyễn Nhuyễn: “???” Đại lão phản diện kia ơi, hình như anh cầm nhầm kịch bản rồi thì phải? Trong lúc còn đang hoảng hốt chưa kịp chạy, nàng đã bị Thẩm Mộ Chi chặn đứng ngay trước cửa nhà. Nàng tưởng phen này mình cũng sẽ bị một kiếm chém bay đầu chó, ai dè phản diện lại như phát điên vì yêu, ngày cưng đêm sủng, cứ như vậy sủng nàng một mạch lên đến tận trời. “Nhuyễn Nhuyễn, chỉ cần nàng đừng chạy thì mạng ta cũng dâng cho nàng.” Từ đó về sau, toàn dân Đại Hạ đều biết bạo quân của họ có một bảo bối trong lòng. Nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, ai mà dám động vào thì chém!

100000 Giỏ hàng

Hệ Thống Rất Trừu Tượng, May Ta Cũng Vậy
Hệ Thống Rất Trừu Tượng, May Ta Cũng Vậy

Nhiệm vụ 1: Vừa vào Tu Tiên Giới, ngươi đã đạt Trúc Cơ — mời thử đi tiêu diệt “Bất tử thần long” một chút. "Hệ thống ơi, tạm thời chưa nói đến chuyện nhiệm vụ tân thủ bắt phải giết rồng này — có một vấn đề nhỏ: tôi không bị xuyên không." Nhiệm vụ 2: Ngày tận thế đến, thức tỉnh dị năng cấp E về sau, cần phải đại triển thân thủ — mời đơn đấu “Zombie vương” thử một chút. "Anh hệ thống, trước đừng nói là tôi vẫn còn ở hiện đại nhé — theo logic của cậu thì chẳng phải tôi vừa mới cũng đang ở Tu Tiên Giới sao? Hơn nữa là cậu mới là người cho tôi thức tỉnh dị năng cấp A, vậy giết Zombie vương, để tôi làm sao?" Nhiệm vụ 3: Toàn nữ thế giới, ngươi trở thành duy nhất nam tính được trân quý — mời đối mặt ít nhất ba mục tiêu khác nhau, trải nghiệm cảm giác bị rắc mồ hôi một chút. "Anh hệ thống, đời tôi không cầu qua ai, bây giờ tôi quỳ xuống van nài: xin anh đưa tôi khỏi thế giới này đi, thật lòng van xin." ... "Chờ đã, con mẹ nó — cậu sai bảo tôi đi bắt 'Bất tử thần long' à?" "Chờ đã, hình thức sinh hóa trong thân vật cũng tính là 'giết' sao?" "Chờ đã, hừ một tiếng nhẹ cũng được tính là 'gieo rắc thành công' á?" ... Nhiệm vụ 4: Thanh lâu chém yêu. "Hì hì." ... "Này, đừng cười! Tôi thật sự là đến để... chém yêu!" "Hai tay ôm đầu ngồi xuống! Ai bảo mày đứng lên hả?" "Hệ thống, cậu làm hại tôi thật là khốn nạn!!!"

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn
Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn

Đây là ký chủ thứ ba mà hệ thống số 009 tiếp quản. Trước mắt nó là một thiếu nữ, làn da trắng như tuyết, môi hồng như anh đào, mềm mại động lòng người. Nhưng hệ thống không hề dao động. Nó đã chuẩn bị đầy đủ những hình phạt nghiêm khắc nhất để buộc cô phải hoàn thành cốt truyện. Hệ thống nói: [Hiện giờ cô đang ở trong một quyển tiểu thuyết cẩu huyết kiểu cũ. Năm nay cô 16 tuổi. Cô là thiên kim giả của gia đình hào môn họ Giang, từ nhỏ đã xấu xa tận xương tủy. Còn trẻ mà đã tìm mọi cách quyến rũ anh ruột nữ chính, anh họ nữ chính, bạn thân của nữ chính, thậm chí cả người mà nữ chính thầm mến. Cô muốn cướp hết mọi thứ thuộc về nữ chính. Kết cục, cô bị nhà họ Giang vạch trần thân phận, đuổi ra khỏi nhà, lang thang đầu đường xó chợ, rơi vào bóng tối và chết thảm. Cô chính là vai nữ phụ pháo hôi bị mọi người căm ghét nhất trong truyện này.] Hệ thống nhấn mạnh: [Cô có đang nghe tôi nói không?] Hệ thống: [Cô đang làm gì vậy?] Thiếu nữ đáp: "Vẽ vòng tròn." Hệ thống: [Vẽ vòng tròn làm gì?] Thiếu nữ: [Triệu hồi mà.] Tên cô là A Tích, vốn là vu nữ của một quốc gia cổ xưa. Linh hồn lạc tới nơi này, cô nghĩ ngợi một chút rồi bắt đầu triệu hồi đám Ma Vương. Có kẻ mọc cánh xương dài thượt, có kẻ từ vực sâu biển cả trồi lên, có kẻ hóa thành rồng trên đỉnh cửu trùng sơn... Sức mạnh của chúng đủ sức hủy diệt cả thế giới này. Hệ thống tái mặt: [Cô muốn làm gì? Mau dừng lại! Cô định hủy diệt thế giới này sao?] Thiếu nữ vô tội hỏi: ? Thiếu nữ: "Không phải đâu, tôi chỉ đang thiếu một người lau chân cho mình, một người bưng nước cho mình và một người kể chuyện cho tôi nghe trước khi ngủ thôi mà..." Hệ thống: [?] Dùng mấy thứ khủng khϊếp đó — không, phải gọi là Ma Vương — chỉ để lau chân, bưng nước, kể chuyện ngủ? ... Ngày đầu tiên A Tích xuyên tới, nguyên chủ vừa mới tỏ tình thất bại. Anh họ nữ chính lạnh giọng mắng cô: "Không biết xấu hổ, nhà họ Giang dạy dỗ cô kiểu gì vậy?" Theo nguyên tác, cô phải chịu nhục nhã trước mặt mọi người, sau đó nhẫn nhịn nói "không sao đâu", rồi lại càng thêm căm hận nữ chính. Nhưng A Tích nghiêng đầu: "Không ai được phép nói với tôi như vậy." Tối hôm đó, anh họ nữ chính về nhà thì bị cha mình lôi ra đánh một trận tơi bời. Ngày thứ tư A Tích xuyên tới, nam chính và phản diện đánh nhau, gục ngay bên chân cô. Theo cốt truyện, cô phải chạy tới đỡ nam chính dậy. Nhưng A Tích thẳng thừng giẫm lên mặt nam chính một cái. Hệ thống: [? Sao cô lại làm vậy?] A Tích ngơ ngác: "Hả? Nhưng Đại Hộ Pháp của tôi bảo rằng, đáng ra bọn họ phải quỳ rạp dưới chân tôi mà?" ... Khi anh họ nữ chính lên mạng bêu riếu, kể lể con nhỏ thiên kim giả kia xấu xa thế nào, chiếm tổ quạ thế nào. Thì ngoài đời A Tích đã giành luôn chức vô địch cưỡi ngựa toàn quốc, vô địch bắn cung toàn quốc... Sau lễ trao giải, đích thân ông trùm – nhà tài trợ cuộc thi là Ân Lĩnh – tiễn cô rời đi, còn ông trùm Diệp Đức Minh thì tự mình mở cửa xe cho cô... Thân phận của cô gái lập tức trở thành đề tài bí ẩn được cả mạng xã hội sục sôi bàn tán. Chuyện thường ngày của các Ma Vương cùng nhau nuôi nhóc, trưởng thành rồi yêu nhau.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Thành Nữ Phụ Não Tàn Trong Truyện Mạt Thế
Xuyên Thành Nữ Phụ Não Tàn Trong Truyện Mạt Thế

Nữ chính là một "chị đại" với sức mạnh vượt trội, thẳng thắn như thép, còn nam chính là bộ não của đội, ngoài ngây thơ trong đen tối. Tiêu Họa xuyên thành một nữ phụ ngốc nghếch trong truyện mạt thế. Người ta đánh giá cô bằng những từ như "ngực to óc nhỏ", "lười biếng, không cầu tiến", và "tâm địa xấu xa". Để tránh kết cục thê thảm trong đám thây ma như trong truyện, Tiêu Họa không ngừng chiến đấu, nâng cao dị năng, quyết tâm trở thành phiên bản nữ của "Long Ngạo Thiên" trong thế giới mạt thế, bắt kẻ thù quỳ xuống gọi là "baba". Ban đầu, cô định tránh xa cặp nam nữ chính để sống yên ổn một mình, nhưng lại phát hiện ra rằng: Ồ? Tính cách nữ chính lại khá hợp gu. Gì cơ? Nam chính cũng là người tử tế đấy chứ. Hửm? Đội ngũ nhân vật chính cũng thú vị thật. Thế là cô quyết định trở thành đồng đội của họ và cùng nhau bước lêи đỉиɦ cao của thế giới mạt thế! Bạch Mục vốn không được trời ưu ái, đáng lẽ đã sớm lụi tàn, nhưng rồi một biến số lại xuất hiện. Người đó tình cờ cứu anh, bảo vệ anh, từng chút từng chút vượt qua mọi hiểm nguy. Một người tốt như vậy, làm sao anh nỡ buông tay...

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nữ Vương Thét Chói Tai
Nữ Vương Thét Chói Tai

Truyện kinh dị nhưng người nhát gan cũng có thể ăn được! Chúc Ương biết ngày mai mình sẽ chết trong tay một ma nữ, ngay đêm đó mua một đêm say cuồng hoan. Hôm sau tỉnh lại, đầu óc choáng váng vì say, trong nhà hỗn loạn, trên TV còn có một con ma nữ mới chui được một nửa ra ngoài. Con ma nữ đã chết! Đám bạn cây khế liên tục kết án cô độc ác hành hạ ma nữ đến chết như thế nào. Chúc Ương: Tôi không phải! Tôi không có! Đừng nói linh tinh! Tôi yếu đuối nhát gan như một đóa hoa nhỏ bé, khi sợ hãi chỉ biết khóc thét thôi. Ma nữ tưởng rằng sẽ dễ dàng giết chết được đũy kia tỏ vẻ có lời muốn nói. Đôi lời của Dã Linh: Mị và một người bạn khác hợp tác làm bộ này, vì vã chị nữ chính quá =))) Cả hai đều không có nhiều kinh nghiệm trong việc làm truyện tranh, có gì sai sót mong mọi người góp ý, cảm ơn rất nhiều!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng