Mạt Thế Thiên Tai: Ta Mang Theo Không Gian Trồng Trọt

Mạt Thế Thiên Tai: Ta Mang Theo Không Gian Trồng Trọt

Đô thịDị GiớiHuyền huyễnHệ ThốngDị NăngTrọng SinhThám HiểmNữ CườngGia ĐấuĐiền VănMạt ThếNữ PhụHiện Đại

[Trọng Sinh + Thiên Tai + Tích Hàng + Hệ Thống + Không Gian + Điền Văn + Cầu Sinh.] Vì một quốc gia nào đó kiên quyết xả nước thải nhiễm phóng xạ ra nước biển, cộng thêm một hành tinh thần bí nào đó nổ tung, dưới màn giáp công của hai bên, Địa Cầu phải đối mặt với tai họa tấn công, bắt đầu mạt thế... Tiêu Minh Nguyệt bị người thân hại chết được trọng sinh trở về một tháng trước mạt thế. Cô xây dựng hàng phòng thủ kiên cố cho biệt thự nhà mình, thiên tai sắp giáng xuống, cực nóng, gió bão, mưa to, cực hàn, động đất, nạn sâu bệnh... Tiêu Minh Nguyệt nắm trong tay không gian thế ngoại đào viên, có tiểu viện nông thôn còn có thể trồng trọt. Ngoài kia mạt thế, lòng người sợ hãi, một cái lá rau cũng có vạn người giành nhau. Còn cô ở trong không gian bận cho heo ăn, cho heo ăn anh đào để bồi bổ sức khỏe. Kẻ thù thèm đến phát khóc, quỳ xuống cầu xin cô cho anh ta gặm sườn xào chua ngọt mà mình ăn thừa, cô trở tay ném cho Phú Quý. Muốn ăn? Nằm mơ đi!

300000

883 chương

Truyện cùng tác giả

Mạt Thế Thiên Tai: Ta Mang Theo Không Gian Trồng Trọt
Mạt Thế Thiên Tai: Ta Mang Theo Không Gian Trồng Trọt
Tấu Bát Trường Cảnh Lộc

[Trọng Sinh + Thiên Tai + Tích Hàng + Hệ Thống + Không Gian + Điền Văn + Cầu Sinh.] Vì một quốc gia nào đó kiên quyết xả nước thải nhiễm phóng xạ ra nước biển, cộng thêm một hành tinh thần bí nào đó nổ tung, dưới màn giáp công của hai bên, Địa Cầu phải đối mặt với tai họa tấn công, bắt đầu mạt thế... Tiêu Minh Nguyệt bị người thân hại chết được trọng sinh trở về một tháng trước mạt thế. Cô xây dựng hàng phòng thủ kiên cố cho biệt thự nhà mình, thiên tai sắp giáng xuống, cực nóng, gió bão, mưa to, cực hàn, động đất, nạn sâu bệnh... Tiêu Minh Nguyệt nắm trong tay không gian thế ngoại đào viên, có tiểu viện nông thôn còn có thể trồng trọt. Ngoài kia mạt thế, lòng người sợ hãi, một cái lá rau cũng có vạn người giành nhau. Còn cô ở trong không gian bận cho heo ăn, cho heo ăn anh đào để bồi bổ sức khỏe. Kẻ thù thèm đến phát khóc, quỳ xuống cầu xin cô cho anh ta gặm sườn xào chua ngọt mà mình ăn thừa, cô trở tay ném cho Phú Quý. Muốn ăn? Nằm mơ đi!

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?
Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Lộc Nam Ca xuyên sách rồi, xuyên thành nhân vật tốt thí trong truyện tận thế – em gái chết yểu của nam phụ! Trong truyện gốc, Lộc Nam Ca sở dĩ có tên chỉ đơn giản là vì nam phụ thường xuyên lấy ảnh gia đình ra ngắm để tưởng nhớ người nhà. Nam chính tình cờ nhìn thấy tấm ảnh, thuận miệng hỏi một câu, lại còn khen ngợi cô! Không ngờ rằng, chỉ vì một câu khen ngợi ấy, nhân vật tốt thí này đã thành công trở thành ánh trăng sáng mềm mại dịu dàng trong lòng độc giả! Dù sao thì, nam chính một lòng tập trung vào sự nghiệp, từ đầu đến cuối, cô gái duy nhất từng được anh khen ngợi chỉ có Lộc Nam Ca! ... Lộc Nam Ca sau khi xuyên sách, giữa lựa chọn chờ chết và vật lộn sinh tồn giữa tận thế, đã chọn cách vùng vẫy để sống sót... (Các tình yêu ơi, phần giới thiệu có hơi bất lực, mời mọi người đọc thử vài chương rồi hãy quyết định nhé!) (Lưu ý: Truyện đồng đội, nữ chính không phải kiểu sói đơn độc!) (Trước khi xuyên sách, nữ chính cũng chỉ là một người bình thường giữa muôn vàn chúng sinh, không thể nào lập tức quyết đoán sát phạt, cần phải trưởng thành từ từ. Ai để ý điểm này xin cân nhắc kỹ trước khi đọc!) (Tuyến truyện chính là sự trưởng thành của nữ chính và đồng đội, tạm thời chưa có couple (CP). Nếu có thì cũng sẽ xuất hiện ở giai đoạn giữa/cuối truyện hoặc trong ngoại truyện!) Bởi vì tác giả thích kiểu tình yêu cân tài cân sức! Nữ chính không thể nào là dạng dây leo yếu đuối!!! Lưu ý: Giai đoạn đầu truyện có đề cập nguyên tác mà nữ chính xuyên vào là truyện nam tần, do đó phần miêu tả nam chính của nguyên tác ở giai đoạn đầu sẽ hơi mang hơi hướng truyện nam tần. Ai để ý điểm này xin cân nhắc kỹ trước khi đọc!!!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng
Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng

Lê Dạng trúng tuyển vào Học viện quân sự hàng đầu của Hoa Hạ, hiện cô đang đối mặt với việc chọn khoa. Mọi người xung quanh đều nhìn cô đầy hy vọng, họ cho rằng cô chắc chắn sẽ gia nhập các khoa chiến đấu đứng đầu bảng xếp hạng. Nhưng... khi cô mở miệng lại nói: "Em muốn vào Khoa Nông học." Bạn học: "???" Thầy cô: "???" Tại sao một thiên tài hệ chiến đấu lại muốn vào cái Khoa Nông học "khỉ ho cò gáy" đó? Thầy cô tiếc tài, kiên nhẫn khuyên nhủ, nhưng Lê Dạng kiên định: "Em. Muốn. Vào. Khoa. Nông. Học." Dưới ánh mắt đầy thắc mắc của giảng viên, sự khinh thường và hả hê của bạn học, Lê Dạng không hề do dự mà bước vào Khoa Nông học. Tui cũng không muốn đâu huhu, nhưng không đi không được! Trước mắt cô hiện rõ một dòng chữ lớn: [Tuổi thọ chỉ còn lại 1 ngày. Vui lòng nhanh chóng thu hoạch cây trồng để kéo dài tuổi thọ.] Lê Dạng thu hoạch lúa mì bình thường, tuổi thọ tăng 1 năm. Lê Dạng thu hoạch lúa mì chất lượng cao, tuổi thọ tăng 10 năm. Lê Dạng đảm nhận toàn bộ công việc của Khoa Nông học, tuổi thọ tăng 100 năm! [Ting!] [Tuổi thọ vượt mốc 100 năm, mở khóa tăng cường thiên phú, chiến pháp, và tinh thần.] Lê Dạng: "Hả? Còn có chuyện tốt vậy à?" Lê Dạng tiêu hao 10 năm tuổi thọ, thiên phú được tăng cường. Lê Dạng tiêu hao 30 năm tuổi thọ, học được chiến pháp xuất sắc. Lê Dạng tiêu hao 50 năm tuổi thọ, tinh thần đột phá giới hạn! Nửa năm sau, bảng xếp hạng top 100 của Trường Quân sự Trung Quốc xuất hiện một cái tên mới: Lê Dạng, khoa Nông học. Ai đây? Người của khoa Nông học á? Sao có thể chứ! *** Tóm tắt trong một câu: Xin hãy nhanh chóng thu hoạch thực vật, giành lấy tuổi thọ. Ý tưởng: Tự lực cánh sinh, không bao giờ khuất phục.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

Vĩnh Ninh Vương Tạ Linh Du là nữ Vương gia đầu tiên và duy nhất kể từ khi vương triều Đại Chu được thành lập. Nàng sống một cuộc sống cẩn thận, điệu thấp, chưa bao giờ tham dự vào cuộc chiến hoàng quyền. Vậy mà đến khi hoàng đế mới lên ngôi, nàng lại rơi vào cái kết bị giam lỏng suốt đời. Hôm ấy, nàng lặng lẽ nhìn người từng đầu ấp tay gối - nay lại sắp thành phò mã tương lai của Chiêu Dương công chúa, muội muội ruột của tân quân - nhẹ giọng hỏi: “Vì sao?” Bùi Tĩnh An, kẻ nổi tiếng là bậc công tử ôn hòa nhã nhặn trong mắt thiên hạ, cúi đầu nhìn nàng, chậm rãi đáp: “Điện hạ, dạo thuyền trên hồ vốn chẳng phải điều ta muốn. Nàng có địa vị như vậy mà không tranh không đấu gì, đó mới chính là sai lầm.” Tạ Linh Du nhìn gã, bỗng bật cười. Hóa ra ngay từ khi bắt đầu, bọn họ đã không hợp nhau rồi. Nàng chỉ cầu mong một cuộc sống yên bình, nhưng gã, sâu trong thâm tâm chỉ mong cầu quyền thế. Vậy nên, vào ngày Bùi Tĩnh An thành thân cùng Chiêu Dương công chúa, thứ chờ đợi Tạ Linh Du là một chén rượu độc. Khi mở mắt ra một lần nữa, nàng kinh ngạc nhận ra mình đã quay về quá khứ. Nàng vẫn là vị Vương gia tôn quý của Đại Chu, là Vĩnh Ninh Vương điện hạ cao cao tại thượng. Được, nếu như kiếp trước không tranh, không đấu là sai lầm. Vậy thì kiếp này, nàng sẽ tranh đến cùng, chỉ mong sao được sống thật trọn vẹn! Việc đầu tiên Tạ Linh Du làm chính là sai người đi tìm Tiêu Yến Hành, kẻ từng là đại công thần giúp tân quân lên ngôi ở kiếp trước. Chỉ có điều, khi nàng trông thấy hắn giữa trời mưa, người khoác một thân áo vải thô sơ, chẳng còn lấy nửa phần khí thế năm nào của bậc quyền thần nắm giữ sinh sát trong tay. Máu tươi hòa lẫn với nước mưa rả rích rơi xuống, loang đầy mặt đất, chiếu sáng đáy mắt nguội lạnh như tro tàn sau một hồi rực lửa đầy bi thương. Thiếu nữ khoác xiêm y rực rỡ, tay cầm chiếc ô giấy dầu, chậm rãi ngồi xuống trước mặt hắn, khẽ nghiêng đầu, mỉm cười nói: “Nếu ngươi thật lòng trung thành, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.” Tạ Linh Du vốn ngỡ, mối quan hệ giữa nàng và Tiêu Yến Hành sẽ giống như kiếp trước giữa hắn và tân quân: chủ tớ rõ ràng, lợi dụng lẫn nhau. Cho đến khi trong cung định chỉ hôn cho nàng, Tiêu Yến Hành đè chặt nàng nơi rèm trướng, gằn giọng như sắp phát điên: “Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội.” Tạ Linh Du: “...” Nhưng ý nàng, đâu phải là loại cơ hội này. ..... Cả đời này, Tiêu Yến Hành chẳng thể nào quên được khoảnh khắc năm ấy. Đêm Thượng Nguyên ngập tràn ánh đèn hoa, bóng dáng nàng rực rỡ chói mắt, rạng ngời hơn cả vầng trăng trên cao. Hắn từng ngỡ, người ấy cũng như ánh trăng nơi trời xa, đẹp đẽ, lộng lẫy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể với tay chạm tới. Cũng đúng như những gì hắn nghĩ, người nọ chưa bao giờ để hắn vào trong mắt. Khi Bùi Tĩnh An vừa thành thân cùng công chúa, được nàng ta hậu thuẫn, tưởng đâu từ đây sẽ một bước lên mây, dấn thân vào con đường quan lộ rộng mở. Nào ngờ chưa được bao lâu, gã đã bị người hãm hại, rơi vào ngục tối. Trong ánh sáng mờ mịt nơi cuối nhà lao, khi thấy bóng một người chậm rãi bước ra từ màn đêm... Gã kinh hãi lùi lại, giọng run rẩy: “Vì sao?” Người kia chính là Tiêu Yến Hành. Nhưng Bùi Tĩnh An không sao hiểu nổi, giữa gã và hắn xưa nay vốn không oán không thù. Tiêu Yến Hành cúi đầu nhìn cổ tay mình. Ở đó, lờ mờ hiện ra một dải buộc tóc cũ kỹ nhưng tinh xảo, đã sờn theo năm tháng. Hắn khẽ nói: “Kẻ phản bội nàng đều đáng chết.” Ánh mắt Bùi Tĩnh An như muốn nứt toác, còn chưa kịp mở miệng đã nghe Tiêu Yến Hành thì thầm, giọng mang theo một sự cuồng dại: “Kẻ đầu tiên chính là ngươi, và cả ta cũng vậy.” ..... Góc nhìn chính: Tạ Linh Du - Tiêu Yến Hành. Tóm tắt một câu: Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội. Thông điệp: Vậy thì, hãy tranh đến cùng!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Chờ Chồng Nuôi Con
Thập Niên 70: Chờ Chồng Nuôi Con

Nguyên chủ xinh đẹp như hoa, có hai đứa con đáng yêu, chồng quanh năm không có ở nhà nhưng tiền lương cao có thể nuôi cô. Mẹ chồng dữ dằn đành hanh nhưng lại vui vẻ hòa nhã với cô, còn không cần cô ra đồng làm việc. Cô lại nhạy cảm và yếu ớt tự biến mình thành cái túi trút giận, chồng vừa chết thì mình cũng nghẹn chết tươi. Lâm Thù: Có em bé đáng yêu để ngắm, có tiền để ăn thịt, không có chồng gây rắc rối lại có mẹ chồng dũng mãnh bảo vệ, cuộc sống tốt đẹp này biết đi đâu mà tìm? Dứt khoát nằm yên đợi chết cho rồi, ngày nào cũng dẫn con đi trồng hoa, nấu món ngon, ăn dưa xem kịch. Người toàn thôn đều đang đợi xem trò cười của Lâm Thù, chồng của ả đàn bà diêm dúa này chết rồi, chắc chắn sẽ bị nhà chồng ngược đãi, bắt nạt đến chết cho mà xem. Mẹ chồng đanh đá: Giữ lại gà mái già của nhà các người nhé, tôi mua về bồi bổ cho con dâu thứ ba của tôi, ngày nào nó cũng vất vả quá. Thôn dân: Nhàn rỗi đi dạo mà cũng vất vả? Lâm Thù cầm cái cuốc lên định đi trồng ít rau. Chị dâu cả lập tức giành lấy: Em dâu, em mau đi nghỉ đi, chút việc này chị chỉ làm mấy phút là xong ngay! ... Người trong thôn: Hừ, đều là giả dối hết, cô ta còn trẻ chắc chắn không thủ tiết nổi đâu, đảm bảo sẽ gả cho một lão già nào đó! Ngày hôm sau, các cán bộ kết hôn lần đầu vừa trẻ tuổi vừa tuấn tú trong thành phố nháo nhào xách túi to túi nhỏ đến tận cửa cầu hôn, trông rất chân thành thâm tình: Đồng chí Lâm Thù, cô thật cần cù và dũng cảm, tôi muốn kết làm bạn đời cách mạng với cô. Lâm Thù đáp với vẻ nhẹ nhàng bâng quơ: Anh rất tốt nhưng tôi rất tiếc, tôi phải thủ tiết với chồng tôi cả đời. Cánh đàn ông ưu tú tiếc nuối rời đi: Hu hu hu, cô ấy rất yêu Lục Thiệu Đường. Cha mẹ có con gái trong thôn: Hay là cô giới thiệu cho con bé nhà chúng tôi với! Người trong thôn: Cô ta có năng lực đến đâu thì đã sao? Không có chồng thương, không có chồng... Sau đó người chồng cao lớn và tuấn mỹ đó của Lâm Thù trở về, lái trên con xe Jeep lớn, mặc bộ quân trang phẳng phiu, tuổi còn trẻ mà đã vinh dự thăng chức làm tham mưu trưởng! Người trong thôn: Chuyện tốt đều bị cô ta húp hết trơn! ... Lục Thiệu Đường kết hôn được ba ngày đã phải rời nhà về bộ đội, sau năm năm trải qua thập tử nhất sinh mới có thể về nhà, vậy mà lúc đi ngang qua quán cơm lại nhìn thấy vợ mình và một người đàn ông khác... đang xem mắt? Người đàn ông: Đồng chí Lâm Thù, tôi đã ngưỡng mộ cô từ rất lâu rồi, xin hãy kết làm bạn đời cách mạng... Lâm Thù: Chắc anh nói đùa rồi, tuy rằng chồng tôi đã không còn nhưng tôi sẽ yêu anh ấy cả đời, thủ tiết cả đời vì anh ấy. Lục Thiệu Đường: ! Anh sải bước đi về phía cô nhưng cô lại... bỏ qua anh mà đi mất? Lâm Thù: Má ơi, vừa rồi có phải cô nhìn thấy hồn ma của Lục Thiệu Đường không vậy? Anh rất cao lớn, rất đẹp trai, rất dũng mãnh, rất lạnh lùng! Chắc là anh không nhận ra mình đâu... không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình, chuồn là thượng sách. Sĩ quan Lục tuổi trẻ đầy hứa hẹn, cao lớn lại tuấn tú phát hiện sau khi có vợ có con, vậy mà anh lại phải theo đuổi lại vợ mình từ đầu! ... Suy nghĩ không muốn người biết của Lâm Thù: Oa, anh ấy vừa cao vừa đẹp trai, vai rộng eo thon ngực nở! Bụng có cơ, ngực có cơ, chân lại còn dài! Mình ưng nha! Sau đó, này này này, Lục Thiệu Đường, anh là cái giống chó ngốc gì vậy, đừng có động vào tôi!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Tôn: Nghịch Đồ Này Không Phải Thánh Tử
Sư Tôn: Nghịch Đồ Này Không Phải Thánh Tử

Sở Hưu, một linh hồn đến từ Lam Tinh, đã xuyên việt đến Thiên Khung Đại Lục cách đây trăm năm. Hắn bị trói buộc bởi hệ thống nhân vật phản diện thiên mệnh, tàn sát vô số Thánh Tử, Thánh Nữ của các thánh địa, giết đến mức cùng thế hệ không ai địch nổi. Cuối cùng, hắn bị các cường giả thế hệ trước vây giết, tự bạo mà chết. Nhưng may mắn thay, hắn đã đoạt xá thành công, trùng sinh vào thân xác của đại đệ tử Thái Tố Vân Hà Phong, một thánh địa rực rỡ. Lần này, hắn quyết định "ẩn mình chờ thời", âm thầm phát triển thế lực. Mục tiêu trước mắt: trở thành một Thánh Tử được vạn người kính ngưỡng! Tề Mộng Điệp, phong chủ của Vân Hà Phong, một cường giả Đại Thánh cảnh, lại bị chính tên nghịch đồ Sở Hưu phong ấn tu vi, biến thành lô đỉnh song tu để hắn tăng tiến tu vi. Nàng không cam chịu sống trong bóng tối, khao khát thoát khỏi sự giam cầm, phản kháng và thanh lý môn hộ, tiêu diệt tên nghịch đồ. Nửa năm sau, Tề Mộng Điệp bắt đầu bồn chồn: "Sao hôm nay nghịch đồ không nhắc đến chuyện thăng cấp tư chất nữa?" Một năm sau: "Sao nghịch đồ còn chưa tới? Chẳng lẽ hắn chán ghét ta già rồi?" Hai năm sau, Tề Mộng Điệp không thể nhịn được nữa, triệu hồi Sở Hưu đến. Sở Hưu lại tỏ vẻ ghét bỏ: "Sư tôn, người đã quá già rồi, không còn hấp dẫn nữa." Tề Mộng Điệp tức giận, tìm đến những người khác, vạch trần bộ mặt thật của Sở Hưu: "Sở Hưu là một tên nghịch đồ, hắn làm việc ác độc, tâm địa xấu xa, không phải là vị Thánh Tử vĩ quang chính nghĩa như các ngươi nghĩ đâu! Bằng chứng là... hãy nhìn bụng ta!" Truyện Cùng Tác Giả

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lạn Kha Kỳ Duyên
Lạn Kha Kỳ Duyên

Kế Duyên bên cạnh ván cờ lá rụng, ở giữa rừng cây đánh cờ không người. Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại quay đầu sơn hải mênh mông ... Tỉnh lại sau giấc ngủ, Kế Duyên trở thành một hành khất nửa mù trong miếu sơn thần cũ nát. Thực lực không đủ miệng pháo đến gom góp, Chân Nhân một thanh kiếm, Thần Côn một cái miệng, chính là căn bản cho Kế Duyên an thân đặt chân ở thế giới đáng sợ này. ... Thơ Dạo núi Lạn Kha Dịch: Chưởng Thiên Tay chống gậy thong dong dạo núi Dõi mắt trông bốn phía biển mây Rừng xa gió lộng thu hiu hắt Suối cạnh hang róc rách nước reo Ván cờ tàn Tiên đâu chẳng thấy Xương Phật lạnh lẽo cùng tháng năm Trần thế nay được bao người trải Di tích còn gì cho đời sau Review Truyện: Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn. Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái xuyên không, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười. Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý nghĩa, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cô Dâu Của Quỷ Vương
Cô Dâu Của Quỷ Vương

Tiểu thư nhà họ Tô, Tô Già Nguyệt, mỹ nữ yêu kiều mang trong mình vận mệnh kỳ lạ, vốn dĩ đáng lẽ sống một đời giàu sang an nhàn. Thế nhưng, vì tuổi trẻ nông nổi, nàng chống đối cuộc hôn nhân sắp đặt bởi gia tộc, cùng thư sinh nghèo Lý Kỳ bỏ trốn. Nàng cam chịu vất vả, tận tụy hầu hạ Lý Kỳ suốt những năm tháng đèn sách gian khổ, cuối cùng cũng đợi được ngày hắn đỗ trạng nguyên. Tưởng rằng từ đây có thể cùng hắn nâng khăn sửa túi, chung sống đến bạc đầu. Nào ngờ, khi đã có công danh quyền thế, người đàn ông ấy lập tức rước thϊếp vào nhà, hờ hững xem nàng như tấm áo cũ. Tô Già Nguyệt đau đớn đến tận cùng, lâm bệnh ngày càng trầm trọng, nghĩ rằng đời này chỉ có thể kết thúc trong thê lương. Nào ngờ, thời khắc đến, sự kết thúc của nàng với Lý Kỳ chính là sự tái khởi đầu mối nhân duyên định mệnh vốn có của tiểu thư Tô gia với nhân vật Quỷ Vương bí ẩn trong truyền thuyết. Mê hoặc và đầy cuốn hút..

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hồng Hoang: Vu Tộc Ta Không Tranh Bá, Hồng Quân Sững Sờ
Hồng Hoang: Vu Tộc Ta Không Tranh Bá, Hồng Quân Sững Sờ

Xuyên qua Hồng Hoang, Chu Minh trở thành đại lão của Vu tộc. Mang theo ký ức tương lai, hắn sớm biết đến kiếp nạn ngút trời giữa Vu và Yêu. Hệ thống ư? Vừa mới bắt đầu đã bị Bàn Cổ Đại Thần nắm lấy luyện hoá, chỉ còn sót lại một đạo hạch tâm bản nguyên. Nhìn mười hai vị đệ muội tương lai đều là Tổ Vu hung danh hiển hách, Chu Minh liền thở dài: “Tranh bá? Cho ta cũng chẳng thèm! Các huynh đệ, nghe ta này, chém giết thì có gì hay? Không bằng chúng ta tích công đức, tu hành pháp đạo, chẳng phải càng thơm hơn sao?” Thế là, Hồng Hoang từ đây phong cách liền đổi khác. Yêu tộc lập Thiên Đình, khí thế ngập trời; Vu tộc thì cặm cụi thanh trừ sát khí đại địa. Tam Thanh giảng đạo, tử khí đông lai; Vu tộc lại âm thầm sắp xếp ổn định địa mạch. Chư đại năng tranh bảo, huyết lưu thành hà; Vu tộc công đức lại tăng thêm một tầng! Đế Tuấn kinh hãi: “Đám man tộc Vu này đang giở trò gì thế?” Hồng Quân sững sờ: “??? Khí vận cùng công đức của Vu tộc có gì đó bất thường.” Đến khi mọi người đều cho rằng Vu tộc là một đám “người thật thà”, thì mới bàng hoàng phát hiện đám mãng phu này, từ lúc nào đã trở thành tồn tại mà không ai dám dễ dàng trêu chọc!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trò Chơi Sinh Tồn: Bắt Đầu Từ Tảng Đá Ngầm
Trò Chơi Sinh Tồn: Bắt Đầu Từ Tảng Đá Ngầm

Vân Lạc Hòa đang loay hoay bọc rác vào túi thì chớp mắt một cái, cô đã thấy mình đứng trên một tảng đá ngầm khổng lồ, sóng biển vỗ tới tận chân. [Chào mừng đến với gói sinh tồn tận thế trên biển — phiên bản VIP!] Hệ thống hào phóng phát ngay quà tân thủ: Một tấm lưới đánh cá rách bươm, kéo nhẹ một cái là tan tành. Hai cái bánh bao... đã tự nuôi ra penicillin tự nhiên. Và... năm khúc gỗ mục, vừa sũng nước vừa nứt vỡ. "Đây mà là phúc lợi à?!" Cô nhìn chằm chằm, mặt đầy thất vọng. [Đinh! Chúc mừng ký chủ, phát hiện bàn tay vàng cấp truyền thuyết — Thùng rác thần kỳ!] [Thùng rác cấp 1 (có thể nâng cấp)] [Kỹ năng: Tái chế thần sầu] [Gợi ý: Quăng rác vào thùng để thu hồi tài nguyên.] Vân Lạc Hòa lập tức sáng mắt, ôm chặt cái thùng rác: "Bảo bối, tất cả nhờ mi đấy!" "Người khác vứt rác đi, mình nhặt lại — chỉ cần nhặt rác, mình cũng có thể thành đại địa chủ!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng