
Xuyên Nhanh: Thiên Kim Thật Trở Thành Đại Lão Trong Lĩnh Vực Nghiên Cứu Khoa Học
- Tác giả:Sa Lịch Chước Chước
- Trạng thái:Hoàn thành
- Loại:Truyện Dịch
Ngôn TìnhĐô thịXuyên KhôngHệ ThốngXuyên NhanhTrọng SinhNữ CườngNữ PhụHiện Đại
Khương Dư Linh chỉ biết mình là nhân vật phản diện độc ác sau khi chết. Khi mở mắt trở lại, cô đã nhận được hệ thống tỉnh ngộ của nhân vật phản diện. Lần này, cô quyết định trả thù mọi oán hận, quyết không cho bất kỳ ai cơ hội ức hiếp mình.
521 chương
Truyện cùng tác giả
Xuyên Nhanh: Thiên Kim Thật Trở Thành Đại Lão Trong Lĩnh Vực Nghiên Cứu Khoa Học
Sa Lịch Chước Chước
Khương Dư Linh chỉ biết mình là nhân vật phản diện độc ác sau khi chết. Khi mở mắt trở lại, cô đã nhận được hệ thống tỉnh ngộ của nhân vật phản diện. Lần này, cô quyết định trả thù mọi oán hận, quyết không cho bất kỳ ai cơ hội ức hiếp mình.
Truyện liên quan
Thập Niên 70: Chờ Chồng Nuôi Con
Nguyên chủ xinh đẹp như hoa, có hai đứa con đáng yêu, chồng quanh năm không có ở nhà nhưng tiền lương cao có thể nuôi cô. Mẹ chồng dữ dằn đành hanh nhưng lại vui vẻ hòa nhã với cô, còn không cần cô ra đồng làm việc. Cô lại nhạy cảm và yếu ớt tự biến mình thành cái túi trút giận, chồng vừa chết thì mình cũng nghẹn chết tươi. Lâm Thù: Có em bé đáng yêu để ngắm, có tiền để ăn thịt, không có chồng gây rắc rối lại có mẹ chồng dũng mãnh bảo vệ, cuộc sống tốt đẹp này biết đi đâu mà tìm? Dứt khoát nằm yên đợi chết cho rồi, ngày nào cũng dẫn con đi trồng hoa, nấu món ngon, ăn dưa xem kịch. Người toàn thôn đều đang đợi xem trò cười của Lâm Thù, chồng của ả đàn bà diêm dúa này chết rồi, chắc chắn sẽ bị nhà chồng ngược đãi, bắt nạt đến chết cho mà xem. Mẹ chồng đanh đá: Giữ lại gà mái già của nhà các người nhé, tôi mua về bồi bổ cho con dâu thứ ba của tôi, ngày nào nó cũng vất vả quá. Thôn dân: Nhàn rỗi đi dạo mà cũng vất vả? Lâm Thù cầm cái cuốc lên định đi trồng ít rau. Chị dâu cả lập tức giành lấy: Em dâu, em mau đi nghỉ đi, chút việc này chị chỉ làm mấy phút là xong ngay! ... Người trong thôn: Hừ, đều là giả dối hết, cô ta còn trẻ chắc chắn không thủ tiết nổi đâu, đảm bảo sẽ gả cho một lão già nào đó! Ngày hôm sau, các cán bộ kết hôn lần đầu vừa trẻ tuổi vừa tuấn tú trong thành phố nháo nhào xách túi to túi nhỏ đến tận cửa cầu hôn, trông rất chân thành thâm tình: Đồng chí Lâm Thù, cô thật cần cù và dũng cảm, tôi muốn kết làm bạn đời cách mạng với cô. Lâm Thù đáp với vẻ nhẹ nhàng bâng quơ: Anh rất tốt nhưng tôi rất tiếc, tôi phải thủ tiết với chồng tôi cả đời. Cánh đàn ông ưu tú tiếc nuối rời đi: Hu hu hu, cô ấy rất yêu Lục Thiệu Đường. Cha mẹ có con gái trong thôn: Hay là cô giới thiệu cho con bé nhà chúng tôi với! Người trong thôn: Cô ta có năng lực đến đâu thì đã sao? Không có chồng thương, không có chồng... Sau đó người chồng cao lớn và tuấn mỹ đó của Lâm Thù trở về, lái trên con xe Jeep lớn, mặc bộ quân trang phẳng phiu, tuổi còn trẻ mà đã vinh dự thăng chức làm tham mưu trưởng! Người trong thôn: Chuyện tốt đều bị cô ta húp hết trơn! ... Lục Thiệu Đường kết hôn được ba ngày đã phải rời nhà về bộ đội, sau năm năm trải qua thập tử nhất sinh mới có thể về nhà, vậy mà lúc đi ngang qua quán cơm lại nhìn thấy vợ mình và một người đàn ông khác... đang xem mắt? Người đàn ông: Đồng chí Lâm Thù, tôi đã ngưỡng mộ cô từ rất lâu rồi, xin hãy kết làm bạn đời cách mạng... Lâm Thù: Chắc anh nói đùa rồi, tuy rằng chồng tôi đã không còn nhưng tôi sẽ yêu anh ấy cả đời, thủ tiết cả đời vì anh ấy. Lục Thiệu Đường: ! Anh sải bước đi về phía cô nhưng cô lại... bỏ qua anh mà đi mất? Lâm Thù: Má ơi, vừa rồi có phải cô nhìn thấy hồn ma của Lục Thiệu Đường không vậy? Anh rất cao lớn, rất đẹp trai, rất dũng mãnh, rất lạnh lùng! Chắc là anh không nhận ra mình đâu... không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình, chuồn là thượng sách. Sĩ quan Lục tuổi trẻ đầy hứa hẹn, cao lớn lại tuấn tú phát hiện sau khi có vợ có con, vậy mà anh lại phải theo đuổi lại vợ mình từ đầu! ... Suy nghĩ không muốn người biết của Lâm Thù: Oa, anh ấy vừa cao vừa đẹp trai, vai rộng eo thon ngực nở! Bụng có cơ, ngực có cơ, chân lại còn dài! Mình ưng nha! Sau đó, này này này, Lục Thiệu Đường, anh là cái giống chó ngốc gì vậy, đừng có động vào tôi!
Địa Ngục Mười Tám Tầng : Ở Đây Cấm Nói Dối
Tìm ra kẻ nói dối, học tập kẻ nói dối, giết chết kẻ nói dối, trở thành kẻ nói dối...
Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn
Đây là ký chủ thứ ba mà hệ thống số 009 tiếp quản. Trước mắt nó là một thiếu nữ, làn da trắng như tuyết, môi hồng như anh đào, mềm mại động lòng người. Nhưng hệ thống không hề dao động. Nó đã chuẩn bị đầy đủ những hình phạt nghiêm khắc nhất để buộc cô phải hoàn thành cốt truyện. Hệ thống nói: [Hiện giờ cô đang ở trong một quyển tiểu thuyết cẩu huyết kiểu cũ. Năm nay cô 16 tuổi. Cô là thiên kim giả của gia đình hào môn họ Giang, từ nhỏ đã xấu xa tận xương tủy. Còn trẻ mà đã tìm mọi cách quyến rũ anh ruột nữ chính, anh họ nữ chính, bạn thân của nữ chính, thậm chí cả người mà nữ chính thầm mến. Cô muốn cướp hết mọi thứ thuộc về nữ chính. Kết cục, cô bị nhà họ Giang vạch trần thân phận, đuổi ra khỏi nhà, lang thang đầu đường xó chợ, rơi vào bóng tối và chết thảm. Cô chính là vai nữ phụ pháo hôi bị mọi người căm ghét nhất trong truyện này.] Hệ thống nhấn mạnh: [Cô có đang nghe tôi nói không?] Hệ thống: [Cô đang làm gì vậy?] Thiếu nữ đáp: "Vẽ vòng tròn." Hệ thống: [Vẽ vòng tròn làm gì?] Thiếu nữ: [Triệu hồi mà.] Tên cô là A Tích, vốn là vu nữ của một quốc gia cổ xưa. Linh hồn lạc tới nơi này, cô nghĩ ngợi một chút rồi bắt đầu triệu hồi đám Ma Vương. Có kẻ mọc cánh xương dài thượt, có kẻ từ vực sâu biển cả trồi lên, có kẻ hóa thành rồng trên đỉnh cửu trùng sơn... Sức mạnh của chúng đủ sức hủy diệt cả thế giới này. Hệ thống tái mặt: [Cô muốn làm gì? Mau dừng lại! Cô định hủy diệt thế giới này sao?] Thiếu nữ vô tội hỏi: ? Thiếu nữ: "Không phải đâu, tôi chỉ đang thiếu một người lau chân cho mình, một người bưng nước cho mình và một người kể chuyện cho tôi nghe trước khi ngủ thôi mà..." Hệ thống: [?] Dùng mấy thứ khủng khϊếp đó — không, phải gọi là Ma Vương — chỉ để lau chân, bưng nước, kể chuyện ngủ? ... Ngày đầu tiên A Tích xuyên tới, nguyên chủ vừa mới tỏ tình thất bại. Anh họ nữ chính lạnh giọng mắng cô: "Không biết xấu hổ, nhà họ Giang dạy dỗ cô kiểu gì vậy?" Theo nguyên tác, cô phải chịu nhục nhã trước mặt mọi người, sau đó nhẫn nhịn nói "không sao đâu", rồi lại càng thêm căm hận nữ chính. Nhưng A Tích nghiêng đầu: "Không ai được phép nói với tôi như vậy." Tối hôm đó, anh họ nữ chính về nhà thì bị cha mình lôi ra đánh một trận tơi bời. Ngày thứ tư A Tích xuyên tới, nam chính và phản diện đánh nhau, gục ngay bên chân cô. Theo cốt truyện, cô phải chạy tới đỡ nam chính dậy. Nhưng A Tích thẳng thừng giẫm lên mặt nam chính một cái. Hệ thống: [? Sao cô lại làm vậy?] A Tích ngơ ngác: "Hả? Nhưng Đại Hộ Pháp của tôi bảo rằng, đáng ra bọn họ phải quỳ rạp dưới chân tôi mà?" ... Khi anh họ nữ chính lên mạng bêu riếu, kể lể con nhỏ thiên kim giả kia xấu xa thế nào, chiếm tổ quạ thế nào. Thì ngoài đời A Tích đã giành luôn chức vô địch cưỡi ngựa toàn quốc, vô địch bắn cung toàn quốc... Sau lễ trao giải, đích thân ông trùm – nhà tài trợ cuộc thi là Ân Lĩnh – tiễn cô rời đi, còn ông trùm Diệp Đức Minh thì tự mình mở cửa xe cho cô... Thân phận của cô gái lập tức trở thành đề tài bí ẩn được cả mạng xã hội sục sôi bàn tán. Chuyện thường ngày của các Ma Vương cùng nhau nuôi nhóc, trưởng thành rồi yêu nhau.
Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm
[Thiếu nữ sinh ra có khả năng thông linh bắt ma × Đội trưởng hình sự trẻ tuổi, ngoài lạnh trong ấm. Trinh thám – Phá án – Linh dị nhẹ pha rùng rợn – Tình cảm đôi lứa cùng tiến.] Đội trưởng đội hình sự – Giang Thước, tuổi trẻ tài cao, từng là một người kiên trung với chủ nghĩa duy vật, suốt một thời chẳng mảy may tin vào chuyện quỷ thần. Cho đến ngày anh gặp Du Phi Phàm – thế giới quan trong anh bị bóp vụn rồi nhào nặn lại không biết bao nhiêu lần. “Cảnh sát Giang, anh bảo tôi truyền bá mê tín dị đoan. Vậy để tôi bắt cho anh xem một con ma cho anh nhé.” Từ nghi ngờ đến tin tưởng, từ đối lập đến hợp tác, từ như nước với lửa đến âm thầm nảy sinh tình ý. Những vụ án ly kỳ được lần giở từng lớp từng lớp như bóc kén tằm, để rồi cuối cùng người ta mới ngộ ra, thứ đáng sợ nhất, không phải oan hồn quỷ quái mà là lòng dạ con người. Mà đằng sau từng vụ án ấy, dường như còn ẩn giấu một âm mưu lớn hơn nhiều... *Lưu ý từ tác giả: Đây không phải truyện "sảng văn", không có tình tiết ngược tâm, không máu chó, không theo công thức lối mòn. Bối cảnh có yếu tố giả tưởng, hệ thống điều tra hình sự được người viết tham khảo từ tư liệu thực tế trước khi sáng tác, nhưng dẫu sao cũng chỉ là tiểu thuyết – có chỗ nào sơ suất mong được lượng thứ, xin miễn bàn sâu hơn.
150000 Giỏ hàng
Vợ quân nhân thập niên 1960 có chút “cay”: Sĩ quan độc miệng bá đạo cưng chiều
Du Uyển Khanh nắm trong tay khối tài sản hàng trăm tỷ, trong một lần thám hiểm ở núi Côn Lôn thì phát hiện ninja Nhật Bản đang âm mưu phá hoại long mạch của Hoa Quốc. Sau khi cô tiêu diệt hết bọn chúng thì bản thân bị trọng thương, lúc tỉnh lại thì phát hiện mình đã xuyên về những năm 60, trở thành một cô gái trẻ suýt bị một gã đàn ông bẩn thỉu làm nhục do bị anh trai cặn bã và chị dâu đê tiện bày mưu hãm hại. Xem cô làm sao “đá bay” tên đàn ông ghê tởm kia khiến anh ta thành phế nhân, rồi tự tay xé xác cặp đôi cặn bã kia, thiết kế một phen đuổi vợ chồng độc ác ấy ra khỏi nhà, tịch thu nhà tên háo sắc, sau đó trở tay một cú tố cáo, đưa cả lũ xuống chầu Diêm Vương. Đại đội Hồng Tinh bỗng xuất hiện một nữ thanh niên tri thức xinh đẹp không dễ chọc, văn có thể đấu võ mồm khiến người tức chết, võ có thể đánh bật người khác ngã sấp mặt, trong đội không ai là đối thủ. Đám lưu manh quanh vùng thấy cô đều phải né đường. Du Uyển Khanh – một tín đồ mê sắc đẹp và đặc biệt nghiện tay đẹp – vừa đến điểm tập kết của thanh niên tri thức đã phát hiện ra một nam thanh niên cao lớn điển trai, mạnh mẽ vô song, nhưng lại cực kỳ độc miệng. Gương mặt anh tuấn đến mức người và thần đều oán, ngón tay trắng trẻo thon dài, cơ bụng sáu múi, tất cả đều khiến tim cô rung rinh. Mỹ nam như vậy, sao có thể để người khác giành mất? Tốt nhất là “gài” ngay vào chăn mình cho an toàn! Chỉ là... người chồng thanh niên tri thức này thân thủ quá tốt, xuất quỷ nhập thần, còn che giấu vô số bí mật. Ban đầu chỉ muốn vạch trần thân phận thật, ai ngờ cuối cùng lại bị anh dỗ dành nhập ngũ. Từ đó trở đi, bên ngoài cô có thể bảo vệ quốc gia, bên trong có thể xé xác kẻ địch, ai dám ra tay, cô chém tay kẻ đó!
Đoàn Tàu Sinh Tồn, Cướp Lấy Thân Phận Người Chơi
Khương Khải sống lại, trở về ba ngày trước khi thảm họa giá rét ập xuống quê hương Xuân Thành của cô. Theo đó, trong suốt một tháng ròng, toàn bộ Xuân Thành sẽ bị một thế lực vô hình phong tỏa, người bên trong không thể ra, người bên ngoài không thể vào. Một tháng sau, phong tỏa được hủy bỏ, cái lạnh thấu xương cũng kết thúc nhưng Xuân Thành đã biến thành một bãi tha ma khổng lồ, xác người la liệt, cảnh tượng vô cùng thê thảm. Chỉ có Khương Khải biết, nguyên nhân là do Xuân Thành bị một trò chơi mang tên “Chuyến Tàu Vô Tận” chọn làm phó bản. Trong một tháng đó, mười vạn người chơi được đưa đến Xuân Thành tham gia thử thách sinh tồn kéo dài một tháng. Cũng chính những người chơi này đã ra sức vơ vét tài nguyên của thành phố, tàn sát người dân bản địa, chỉ để hoàn thành nhiệm vụ và thỏa mãn thú tính của mình. Và đây mới chỉ là sự khởi đầu. Sau Xuân Thành, nhiều nơi khác trên hành tinh Xanh sẽ lần lượt trở thành phó bản, đối mặt với những thảm họa còn khủng khϊếp hơn, cùng với những người chơi cấp cao và tàn bạo hơn. Trong mắt những người chơi này, người dân bản địa chẳng khác nào đám NPC kiến cỏ. Trước thảm họa, người dân bản địa hoàn toàn không có sức chống cự. Để thay đổi tương lai tăm tối này, Khương Khải quyết định báo cáo toàn bộ sự việc về trò chơi này cho chính phủ. --- Giới lãnh đạo cấp cao của nước C nhận được một tin tức kinh hoàng: Toàn cầu sẽ dần trở thành phó bản của một trò chơi sinh tồn và phó bản đầu tiên sẽ mở ra tại Xuân Thành. Nhà nước bí mật điều động một lượng lớn vật tư chống rét vào Xuân Thành, đồng thời khẩn cấp điều động vô số binh lính tinh nhuệ, cải trang thành dân thường trà trộn vào thành phố. Ba ngày sau, mười vạn người chơi đột nhiên xuất hiện, Xuân Thành bị một thế lực vô hình phong tỏa, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài, nhiệt độ bắt đầu giảm mạnh. Bộ chỉ huy Xuân Thành thông qua hệ thống camera giám sát dày đặc trên toàn thành phố, theo dõi sát sao hành động của những người chơi hung hãn, tàn ác này, lực lượng tinh nhuệ bí mật bắt đầu hành động. “Nhiệm vụ của chúng ta là: Thứ nhất, bảo vệ người dân Xuân Thành khỏi sự tấn công của người chơi. Thứ hai, bảo vệ người dân Xuân Thành vượt qua thảm họa giá rét. Thứ ba, chiếm đoạt thân phận của người chơi, thay thế họ quay trở lại chuyến tàu vô tận, đến các phó bản khác để giành lấy cơ hội, tài nguyên, công nghệ, làm cho đất nước, hành tinh Xanh trở nên hùng mạnh, sẵn sàng đối phó với những thử thách lớn hơn sau này!”
[Xuyên Nhanh] Mấy Người Bảo Tôi Trà, Tôi Liền Biểu Diễn Trà Nghệ Cao Cấp
Bích Minh là một trà xanh kì cựu. Cô gần đây rất thích xem các loại chương trình chuyên hẹn hò, nhưng sau khi xem xong cô lại phát hiện ra một hiện tượng rất thú vị. Chỉ cần là một cô gái khá được yêu thích và không tìm thấy mặt xấu nào thì sẽ có một số người thích gọi cô ấy là "trà xanh". Thậm chí, chỉ cần không thích một cô gái, việc dùng từ "trà" để miêu tả đối phương dường như có thể xem là một cách sỉ nhục ác ý. Bất kể cô gái đó có tính cách như thế nào, dù ngây thơ và hoạt bát hay dịu dàng và lương thiện, cũng có thể rực rỡ và hào phóng, chỉ cần dùng một từ "trà" để dán nhãn cho đối phương là có thể tùy tiện mắng chửi. "Cái này cũng tính là trà xanh sao?" Bích Minh nhìn những quả chanh tinh trong khu vực bình luận đang mắng chửi cô gái xinh đẹp và tính cách tốt nhất trong chương trình là trà xanh. Cô không nhịn được cười khẩy: "Hiểu biết của họ về trà xanh vẫn là quá ít." Nếu là trà xanh thật sự, thì có thể khiến người khác khóc không ra nước mắt. Là một trà xanh chính hiệu, Bích Minh rất am hiểu nghệ thuật trà. Cho dù cô thay đàn ông như thay áo, nhưng chỉ bằng một cái ngoắc tay thì vẫn có người quay lại liếʍ láp, hơn nữa còn có thể khiến những chanh tinh kia ghen tị với cô tức đến mức không nói nên lời. Ngay khi cô đang thở dài vì điều này, một quả cầu ánh sáng tự xưng là "Hệ Thống Trà Xanh" xuất hiện... [Chúc mừng bạn đã nhìn thấu bản chất trà và triệu hồi hệ thống này.] [Ai cũng biết, trà xanh đã trở thành cách tốt nhất để bôi nhọ những cô gái quyến rũ, tính cách tốt đẹp trong xã hội ngày nay.] [Một số cô gái không đạt tiêu chuẩn những vẫn bị vu khống là trà xanh mà không có khả năng chống trả, điều này đã làm ảnh hưởng đáng kể danh tiếng của những người là trà xanh thật sự.] [Bích Minh, cô là một trà xanh kỳ cựu của thế giới này, liệu cô có muốn đến các thế giới khác để cho một số con ếch ngồi đáy giếng thiếu hiểu biết, oan uổng người tốt được chứng kiến nghệ thuật trà thực sự không?] Bích Minh khẽ cười: [Nghe có vẻ rất thú vị.] Câu chuyện viết về một trà xanh thật sự xuyên không vào những nhân vật bị vu khống là "trà xanh" để vả mặt những kẻ chua ngoa. Thế giới một xuyên thành trà xanh trong truyện trọng sinh học đường: "Kẹo sữa nhỏ mềm yếu bị nữ phụ trọng sinh vu khống là nữ trà xanh tâm cơ thì phải làm sao? Vậy thì hãy để bạn thấy trà xanh thật sự đã cướp đi nam chính mà bạn si mê mười năm như thế nào, sau đó còn huấn luyện anh ta thành một con chó dữ nhưng lại rất nghe lời." Thế giới hai xuyên thành trà xanh trong truyện xuyên sách giải trí: "Nữ diễn viên mới yếu đuối vì diễn vai phụ quá xuất sắc, đắc tội với nữ minh tinh hàng đầu và bị mua bài viết mắng chửi khắp mạng là trà xanh thì phải làm sao? Vậy thì như bạn mong muốn, giẫm lên bạn mà thượng vị." Thế giới ba xuyên thành trà xanh trong truyện ngọt ngào e-sports: "Nữ MC e-sports gợi cảm quyến rũ, vừa A vừa ngầu bị bạn trai cũ trong đội chuyên nghiệp và bạn gái hot girl của anh ta ám chỉ là trà xanh bắt cá nhiều tay thì phải làm sao? Ngay lập tức đổi nghề làm tuyển thủ và trên sân đấu đối đầu đập nát bạn, tiện thể giành chức vô địch thế giới!" Thế giới bốn xuyên thành trà xanh trong truyện hẹn hò liên hành tinh: "Đại tiểu thư phản diện trông cao quý lạnh lùng nhưng thực chất bướng bỉnh kiêu ngạo bị khán giả mắng là trà xanh hải vương, tra nữ thì phải làm sao? Vậy thì hãy làm một trà xanh thật sự mà ai cũng yêu tôi, khiến bạn hận đến chết mà không thể làm gì được."
Muội Muội Phản Diện Của Nữ Chính Cá Chép May Mắn Thời Cổ Đại
Cố Tri Chước trọng sinh. Mãi đến khi chết, nàng mới biết mình chỉ là nữ phụ trong một quyển tiểu thuyết cổ trang, còn nữ chính là biểu tỷ của nàng, Quý Nam Kha. Trong sách viết, Quý Nam Kha là người có số mệnh phú quý, nàng phù trợ cho Tam hoàng tử Tạ Cảnh, giúp hắn đăng cơ, dùng phúc khí của mình che chở cho thiên hạ, mở ra thời đại thịnh trị của Đại Khải. Còn Cố Tri Chước chính là vị hôn thê [cũ] của Tam hoàng tử. Nàng là chất xúc tác cho những tranh chấp ban đầu của họ, là chướng ngại vật cho tình yêu của họ ở giai đoạn giữa, và là bàn đạp cho vinh quang của họ ở giai đoạn sau. Thậm chí, sau khi họ tâm đầu ý hợp, nàng đã phải trả giá bằng cả mạng sống của gia tộc để Quý Nam Kha có thể bước lên ngôi vị cao quý. Cố Tri Chước: ??? Tin tốt: Nàng đã trọng sinh. Tin xấu: Vừa mở mắt ra, ngự y đang cầm một hộp thuốc độc bôi lên mặt nàng. Sau đó, dung mạo của nàng sẽ bị hủy hoại, Cố gia sẽ bị kết tội thông đồng với địch phản quốc, cả nhà bị tội. "Vị hôn phu" của nàng, Tạ Cảnh, để lấy lòng người mới, sẽ vạch khăn che mặt của nàng trước mặt mọi người, nhìn khuôn mặt lở loét của nàng mà chế giễu. Cố Tri Chước: "Điện hạ, ta xem bói thấy ngài sắp gặp họa chết người đó." Nàng cầm lấy lọ thuốc độc đã từng khiến mình hủy dung, hất thẳng về phía vị hôn phu [cũ]! Kệ cmn cái gì mà dè dặt cẩn trọng, mẫu mực khuê tú! Nữ phụ ác độc như nàng nên sống một đời cao quý, muốn làm gì thì làm. * Sư phụ Vô Vi Tử đã từng hỏi nàng: “Con có biết người kia chết là do thiên mệnh không?” Cố Tri Chước nghiêm mặt đáp: “Con biết. Sư phụ, con muốn nghịch thiên sửa mệnh." Sư phụ Vô Vi Tử lắc đầu nói: “Thiên mệnh không thể trái.” Giọng nàng đanh thép tràn đầy quyết tâm: “Giữa con và Thiên Đạo, hoặc là con tan xương nát thịt, hoặc là nó phải thuận theo ý con.” “Con tuyệt đối không thỏa hiệp.” Thuận theo Thiên Đạo, kết quả chính là cửa nát nhà tan. Dù cho linh hồn có tiêu tan, Cố Tri Chước cũng quyết không muốn chịu đựng nỗi đau đớn thấu tim gan của kiếp trước thêm một lần nào nữa. * Kiếp trước, Cố Tri Chước bị đày ải, chín chết mười sống. Mãi đến khi gặp được Tạ Ứng Thầm cũng đang sống lay lắt mới có được cơ hội thở dốc. Tạ Ứng Thầm dạy dỗ nàng, nuôi nấng nàng, trải đường cho tương lai của nàng. Rồi mang theo thù hận nửa đời và bệnh tật đầy mình rời khỏi nhân gian. Giờ đây, mọi thứ được sắp xếp lại, Tạ Ứng Thầm vẫn chưa bệnh nặng. Cố Tri Chước phải tìm thấy hắn, chữa khỏi bệnh cho hắn. * Nhiều năm sau, Tạ Ứng Thầm hỏi nàng: "Tại sao lần đầu gặp ta, nàng đã đối xử tốt với ta như vậy?" Giọng Cố Tri Chước nhàn nhạt, như đang tự nói với chính mình: "Bởi vì lần đầu gặp ta, chàng cũng đối xử tốt với ta như vậy." Tạ Ứng Thầm không biết, tiểu cô nương trước mặt đến từ mười mấy năm sau, tương tư hắn thành bệnh, khó chữa.