Hãn Thê Đồ Tể Của Thủ Phụ

Hãn Thê Đồ Tể Của Thủ Phụ

Cổ ĐạiĐiền VănHệ ThốngNgôn TìnhNữ CườngNữ PhụQuan TrườngSảng VănTrọng SinhXuyên Không

Văn án:Khương Xuân viết một nhân vật mỹ cường thảm một lần là nổi tiếng, khó khăn lắm mới sắp phát tài, thì không nghĩ rằng lại bất ngờ đi đời nhà ma. Tin tốt là nàng trọng sinh. Tin xấu là nàng xuyên vào chính tiểu thuyết mình đã viết, trở thành thê tử nguyên phối của nhân vật nam phụ mỹ cường thảm Tống Thời An, một nữ nhân xinh đẹp như hoa nhưng có sức mạnh vô địch chuyên mổ lợn, cuối cùng bởi vì hồng hạnh xuất tường mà bị dìm chết thẳng cẳng trong l*иg lợn. Khương Xuân: "..." Có cần phải chơi ta như vậy không?! Cũng may bản thân thuộc làu cốt truyện, lại thêm một hệ thống có bàn tay vàng giúp đỡ, ừm, có thể cứu chữa! Còn có thể cứu chữa! * Tống Thời An tỉnh dậy sau một giấc ngủ, phát hiện mình đã trở lại kiếp trước, thời điểm đang làm rể ở Khương gia. Đối diện với thê tử nguyên phối tương lai sẽ phản bội mình, quét sạch mặt mũi của một hán tử như mình, trở thành nỗi nhục của cả đời mình, hắn quyết định ra tay trước để kiểm soát tình hình! Nhưng ai ngờ đến, nữ nhân gϊếŧ lợn này không chỉ bỏ tiền lớn để điều trị sức khỏe cho hắn, chăm sóc hắn đủ mọi cách, mà còn nửa đêm mặc áo yếm đỏ chui vào giường để nũng nịu cầu viên phòng... Tống Thời An thu lại con dao: Chờ một lát, để xem nàng ta đang diễn kịch gì. Tiểu kịch trường: Một ngày nọ, Khương Xuân đến dự tiệc tại một phủ hầu tước, bị một nhóm phu nhân cười nhạo xuất thân thấp kém, chỉ là một nữ nhân gϊếŧ lợn không đáng giá. Khương Xuân liền xắn tay áo kéo váy, tay đấm chân đá các nàng một trận, đánh các nàng đến kêu cha gọi mẹ, khóc như phu quân mất. Xong việc này, những phu quân của đám phu nhân đó tìm đến Tống Thời An, muốn hắn chủ trì công đạo. Tống Thời An thản nhiên nói: "Ta chỉ là người ở rể Khương gia, chỉ có phần thê chủ quản ta, chứ không có phần ta quản thê chủ, thứ lỗi cho Tống mỗ vô năng." Mọi người: "..." Có việc thì là người ở rể Khương gia, không việc gì thì là thủ phụ Nội Các kiêm Quốc cữu gia, đúng không? *Thủ phụ: một chức vị cao cấp trong hệ thống quan lại thời phong kiến ở Trung Quốc. Chức vị này thường được trao cho quan chức đứng đầu trong cơ quan hành chính cao nhất của triều đình, như Nội Các.

400000

921 chương

Truyện cùng tác giả

Hãn Thê Đồ Tể Của Thủ Phụ
Hãn Thê Đồ Tể Của Thủ Phụ
Phong Quá Thủy Vô Ngân

Văn án:Khương Xuân viết một nhân vật mỹ cường thảm một lần là nổi tiếng, khó khăn lắm mới sắp phát tài, thì không nghĩ rằng lại bất ngờ đi đời nhà ma. Tin tốt là nàng trọng sinh. Tin xấu là nàng xuyên vào chính tiểu thuyết mình đã viết, trở thành thê tử nguyên phối của nhân vật nam phụ mỹ cường thảm Tống Thời An, một nữ nhân xinh đẹp như hoa nhưng có sức mạnh vô địch chuyên mổ lợn, cuối cùng bởi vì hồng hạnh xuất tường mà bị dìm chết thẳng cẳng trong l*иg lợn. Khương Xuân: "..." Có cần phải chơi ta như vậy không?! Cũng may bản thân thuộc làu cốt truyện, lại thêm một hệ thống có bàn tay vàng giúp đỡ, ừm, có thể cứu chữa! Còn có thể cứu chữa! * Tống Thời An tỉnh dậy sau một giấc ngủ, phát hiện mình đã trở lại kiếp trước, thời điểm đang làm rể ở Khương gia. Đối diện với thê tử nguyên phối tương lai sẽ phản bội mình, quét sạch mặt mũi của một hán tử như mình, trở thành nỗi nhục của cả đời mình, hắn quyết định ra tay trước để kiểm soát tình hình! Nhưng ai ngờ đến, nữ nhân gϊếŧ lợn này không chỉ bỏ tiền lớn để điều trị sức khỏe cho hắn, chăm sóc hắn đủ mọi cách, mà còn nửa đêm mặc áo yếm đỏ chui vào giường để nũng nịu cầu viên phòng... Tống Thời An thu lại con dao: Chờ một lát, để xem nàng ta đang diễn kịch gì. Tiểu kịch trường: Một ngày nọ, Khương Xuân đến dự tiệc tại một phủ hầu tước, bị một nhóm phu nhân cười nhạo xuất thân thấp kém, chỉ là một nữ nhân gϊếŧ lợn không đáng giá. Khương Xuân liền xắn tay áo kéo váy, tay đấm chân đá các nàng một trận, đánh các nàng đến kêu cha gọi mẹ, khóc như phu quân mất. Xong việc này, những phu quân của đám phu nhân đó tìm đến Tống Thời An, muốn hắn chủ trì công đạo. Tống Thời An thản nhiên nói: "Ta chỉ là người ở rể Khương gia, chỉ có phần thê chủ quản ta, chứ không có phần ta quản thê chủ, thứ lỗi cho Tống mỗ vô năng." Mọi người: "..." Có việc thì là người ở rể Khương gia, không việc gì thì là thủ phụ Nội Các kiêm Quốc cữu gia, đúng không? *Thủ phụ: một chức vị cao cấp trong hệ thống quan lại thời phong kiến ở Trung Quốc. Chức vị này thường được trao cho quan chức đứng đầu trong cơ quan hành chính cao nhất của triều đình, như Nội Các.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới

Giới thiệu nội dung: Sau khi tốt nghiệp đại học, Hoa Quyển thừa kế một quán ăn nhỏ thần bí, cứ đến buổi tối sẽ dẫn cô xuyên về thời cổ đại. Khả năng nấu nướng không giỏi? Không sao, đã có thức ăn chế biến sẵn tới giúp. Bánh bông lan cuộn, bánh cá hầm, bánh phô mai, cá dưa chua, muốn gì cũng có hết, đổi lấy tiền đồng, tranh cổ... kiếm tiền đầy túi!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi

[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trường Sinh: Ta Có Thể Thăng Cấp Vạn Vật
Trường Sinh: Ta Có Thể Thăng Cấp Vạn Vật

Xuyên đến tu tiên giới, hắn đạt được trường sinh, đồng thời còn có năng lực giao tiếp với vạn vật, thậm chí có thể khiến vạn vật thăng cấp. Để tránh chết oan chết uổng, Hứa Ninh quyết tâm bóp chết mọi nguy hiểm từ trong trứng nước. Người khác bắt nạt hắn một lần, hắn nhịn. Lần thứ hai, hắn vẫn nhịn. Đến lần thứ ba... hắn vẫn không dám liều, trực tiếp xách thùng chạy mất. Từ đó về sau, châm ngôn sống của hắn chỉ có một câu: Việc gì không có đủ một trăm phần trăm nắm chắc, hắn tuyệt đối không làm.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu
TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu

Tiểu thư nhà giàu kiêu ngạo Tô Hi Hi vô tình xuyên vào một quyển tiểu thuyết niên đại. Vừa tỉnh dậy, cô ôm ngực, tim đập thình thịch. May quá, là những năm 80, ít nhất thì đời sống vật chất sẽ ngày càng phát triển. Nhưng chẳng mấy chốc, cô không thể cười nổi nữa. Cô không xuyên thành nữ chính, cũng chẳng phải nữ phụ có tên... Mà là một “mẹ kế nền”, nhân vật phông nền không có cốt truyện. Vai trò của cô trong nguyên tác? Ra sức ngược đãi phản diện lúc nhỏ, trở thành bóng ma thời thơ ấu, ép phản diện hắc hóa! Mà kết cục là bị phản diện tống vào viện tâm thần, sống không bằng chết. Tô Hi Hi run rẩy: “Giờ học làm mẹ kế tốt còn kịp không hả trời?” --- Hàn Mục Viễn, quân nhân thành phố, vừa ly hôn đã bị ép cưới một cô gái nhà quê. Ngày cưới, anh lạnh lùng nói: “Yên tâm, tôi sẽ không ép cô. Không thích thì sau này ly hôn.” Không ngờ, mắt cô dâu lại sáng lấp lánh, cô nói: “Nghe nói anh có con trai à? Đem về đây đi, để tôi làm mẹ kế cho!” Hàn Mục Viễn: “???” Cô còn nói: “Dù nghèo cũng không thể nghèo giáo dục, dù khổ cũng không thể để con trẻ chịu khổ được!” --- Cả khu đại viện quân đội, ai nấy cũng đều ghét cô vợ mới của Hàn Mục Viễn. Gái quê, không biết làm việc nhà, còn ăn diện như con hồ ly tinh. Nhưng chẳng bao lâu sau, Hàn Mục Viễn là người đầu tiên mua ti vi, xe máy, trở thành phú ông. Cậu con trai từng nổi loạn giờ lại được dạy dỗ nề nếp, biết đàn, thư pháp, múa hát, đủ cả. Người thân bạn bè: “Cô ta có độc thật đấy!” Tô Hi Hi: “Đúng vậy, tôi chính là mẹ kế cực phẩm thích “ép con học thành gà chọi” trong truyện niên đại!” --- Thẩm Mỹ Kỳ là đóa hoa nổi bật của Bệnh viện Nhân dân, mưu mô tính toán đủ mọi đường, cuối cùng gả được cho Hàn Mục Viễn là con nhà quân đội, lại còn sinh cho anh ta một đứa con trai. Thế nhưng Hàn Mục Viễn lại nổi tiếng là thanh tâm quả dục, cưới nhau sáu năm, đến cả cơ bụng sáu múi của anh, cô ta cũng chưa được chạm vào, sống y như góa bụa. Không cam lòng sống cảnh cô đơn, Thẩm Mỹ Kỳ ly hôn rồi rời khỏi nơi chốn cũ. Nghe nói Hàn Mục Viễn sắp tái hôn, đối phương chỉ là một cô gái quê. Vậy mà kể từ hôm đó, cô ta bắt đầu mơ cùng một giấc mộng lặp đi lặp lại. Trong mơ, cô ta thấy toàn bộ nội dung một quyển sách, trong truyện đó, phản diện lớn nhất chính là... con trai cô ta! Còn Tô Hi Hi, mẹ kế của đứa trẻ, lại có kết cục vô cùng bi thảm. Thẩm Mỹ Kỳ vui mừng đến phát điên. Có một đứa con trai bảo bối như vậy, sao cô không nhanh chóng cướp lại? Làm mẹ của đại ca giới kinh thành chẳng tốt hơn sao! Về phần Tô Hi Hi, cho dù không làm mẹ kế, cô ta vẫn sẽ phải vào viện tâm thần. Ai bảo Hàn Mục Viễn lại đặc biệt chỉ đối xử khác với một mình cô ta chứ. Cố Lâm, bác sĩ khoa ngoại chỉnh hình danh tiếng mà Thẩm Mỹ Kỳ đã nhòm ngó nhiều năm, vậy mà trong truyện cũng chính là người cùng Tô Hi Hi nɠɵạı ŧìиɧ. Mọi điều tốt đẹp đều để cô ta chiếm hết, Thẩm Mỹ Kỳ không cam lòng! Nay đã có quyển sách đó trong tay, Thẩm Mỹ Kỳ quyết tâm. Là mẹ ruột của phản diện tương lai, sao cô ta có thể thua được! Lưu ý: - Con trai nam chính không phải con ruột. - 1x1 --- Một câu giới thiệu: Vật lộn sinh tồn trong văn học mẹ kế, ai ngờ lại nuôi được thiên tài! Thông điệp: Không ngừng hoàn thiện bản thân, kiến tạo cuộc sống hạnh phúc viên mãn.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu
Tận Thế Không Nên Xuất Hiện Thánh Mẫu

Sống hai mươi năm, đến lúc chết đi Khương Nhuyễn Nhuyễn mới biết mình chỉ là một vai phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết. Là bệ đỡ cho nữ chính bước lên con đường vinh quang. Trong cuốn truyện ấy, nữ chính là một thánh mẫu chính hiệu. Mạt thế vừa bắt đầu, mọi người tụ tập lại cùng nhau sưởi ấm vượt qua thời khắc nguy nan. Ngày đầu tiên, nữ chính ngẫu nhiên cứu một người bạn bị zombie cắn. Kết quả người đó biến dị, cả đội bị tàn sát. Ngày thứ hai, nữ chính vì lòng tốt mà đưa cho một người xa lạ một ổ bánh mì. Kết quả đối phương dẫn theo một đám người quay lại cướp sạch vật tư của họ. Ngày thứ ba, gặp người lạ chặn xe trên đường, nữ chính không nỡ nhẫn tâm gϊếŧ chết. Kết quả bị cướp xe, lại gặp phải đàn zombie, vai phụ Khương Nhuyễn Nhuyễn bị đồng đội nhẫn tâm vứt bỏ. Ngày thứ n... trong đội của nữ chính chỉ còn lại cô ta và nam chính. Là một trong những pháo hôi, Khương Nhuyễn Nhuyễn quyết định quay đầu ôm chặt đùi phản diện. Sau này cô phát hiện, mình có không gian rồi, có vật tư rồi, đàn ông cũng có nốt. ... Lạc Ngữ từng đọc một cuốn tiểu thuyết, trong đó người bạn thân Khương Nhuyễn Nhuyễn là nữ chính, không chỉ sở hữu không gian vô hạn và thức tỉnh dị năng mạnh mẽ, mà còn được phản diện nâng niu như bảo vật trong tay. Cô ta ghen tị nên đã sửa đổi cốt truyện, biến mình thành nữ chính, còn Khương Nhuyễn Nhuyễn thành nữ phụ độc ác. Cho đến một ngày cô ta xuyên vào chính cuốn truyện mình viết. Chỉ là... Khương Nhuyễn Nhuyễn tại sao vẫn chưa chết? Tại sao vẫn chưa chết? Tại sao vẫn... chưa? Tại... sao...

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!

"Tận thế sắp đến, sinh vật toàn cầu đối mặt với biến dị, muốn sống sót! Thì hãy đi trồng trọt!" Con mèo béo trong không gian nói như vậy. * Mẹ của Mạt Bảo đã chết vì khó sinh cô, chưa đến hai tháng sau, ba cô đã cưới một người vợ trẻ, còn đón cả đứa con riêng từ bên ngoài về nhà. Mạt Bảo mới hai tuổi, không biết nói chuyện, bị chẩn đoán là mắc chứng tự kỷ. Ba và mẹ kế nhốt cô trong một căn phòng nhỏ, mặc kệ sống chết. Không ai biết rằng, mỗi ngày cô đều bước vào không gian mang theo bên mình, dưới sự thúc giục của mèo béo, không ngừng trồng trọt, không ngừng thu hoạch lương thực. Cho đến khi tận thế thật sự ập đến, Mạt Bảo mở cửa ra, nhìn thấy căn biệt thự đã bị "cướp sạch", trong bếp đến một hạt gạo cũng không còn. Ba và mẹ kế mang theo đứa con riêng bỏ trốn khỏi thành phố hoang tàn bị zombie xâm chiếm, duy chỉ bỏ quên Mạt Bảo đang bị nhốt trong căn phòng nhỏ. Từ đó, hành trình của một người một mèo bắt đầu!

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương
Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương

Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, “một bữa khó cầu”, Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy. Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách. Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng: “Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?” May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm. Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng: “Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi.” Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh. Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

“Xuyên qua đến Tứ Cửu Thành, Khương Phàm có gia cảnh hạnh phúc: trên có cha mẹ, anh trai, dưới có em gái. Vốn định an ổn vui vẻ mà sống hết một đời, nhưng đáng tiếc, cái tứ hợp viện này chẳng có ai là người tốt. Vì cuộc sống hạnh phúc của bản thân, cũng chỉ đành ‘ủy khuất’ các vị trong viện một phen vậy.”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng