Thê Tử Của Ta Được Phúc Tinh Cao Chiếu

Thê Tử Của Ta Được Phúc Tinh Cao Chiếu

Cổ ĐạiĐiền VănNhẹ NhàngQuan TrườngXuyên Không

Tống Sư Trúc từ khi còn nhỏ đã được phúc tinh chiếu mệnh, sau khi xuyên việt thì vận khí cũng rất tốt. Gia đình khá giả, cha mẹ nghiêm khắc, có thêm một đứa em trai, nàng cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại. Gần đến tuổi trưởng thành, nàng đã chọn trúng một chàng trai trong số các đối tượng cầu hôn, đó là Phong gia nhị thiếu gia có học thức vững vàng và xuất thân tốt. Trong ngày cưới, Phong đại thái thái vui vẻ đến mức không ngừng cười. Con trai chỉ biết vùi đầu chăm chỉ học hành kia của bà, cuối cùng cũng có thể lấy vợ. Sau hai ba tháng gặp phải ác mộng, Phong đại thái thái quyết định ngày mai sẽ đốt vài lời khấn để cầu xin tổ tiên Phong gia giúp đỡ cho con trai có được cuộc đời bình an, không phải chết sớm. Ghi chú: Nữ chính có khả năng xu cát tị hung, nam chính theo con đường khoa cử làm quan, cuộc sống của nữ chính thuận lợi, mọi rắc rối đều tự khắc lui đi, có thể coi đây như là một cách sống thoải mái. Mặc dù nữ chính có bàn tay vàng, nhưng không có gây ra sự thay đổi lớn lao nào, phúc khí của nàng mỗi ngày nhẹ nhàng, giúp chồng mình từ từ thăng tiến.

150000

583 chương

Truyện cùng tác giả

Thê Tử Của Ta Được Phúc Tinh Cao Chiếu
Thê Tử Của Ta Được Phúc Tinh Cao Chiếu
Hôi Lam

Tống Sư Trúc từ khi còn nhỏ đã được phúc tinh chiếu mệnh, sau khi xuyên việt thì vận khí cũng rất tốt. Gia đình khá giả, cha mẹ nghiêm khắc, có thêm một đứa em trai, nàng cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại. Gần đến tuổi trưởng thành, nàng đã chọn trúng một chàng trai trong số các đối tượng cầu hôn, đó là Phong gia nhị thiếu gia có học thức vững vàng và xuất thân tốt. Trong ngày cưới, Phong đại thái thái vui vẻ đến mức không ngừng cười. Con trai chỉ biết vùi đầu chăm chỉ học hành kia của bà, cuối cùng cũng có thể lấy vợ. Sau hai ba tháng gặp phải ác mộng, Phong đại thái thái quyết định ngày mai sẽ đốt vài lời khấn để cầu xin tổ tiên Phong gia giúp đỡ cho con trai có được cuộc đời bình an, không phải chết sớm. Ghi chú: Nữ chính có khả năng xu cát tị hung, nam chính theo con đường khoa cử làm quan, cuộc sống của nữ chính thuận lợi, mọi rắc rối đều tự khắc lui đi, có thể coi đây như là một cách sống thoải mái. Mặc dù nữ chính có bàn tay vàng, nhưng không có gây ra sự thay đổi lớn lao nào, phúc khí của nàng mỗi ngày nhẹ nhàng, giúp chồng mình từ từ thăng tiến.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

Dạo gần đây trên diễn đàn Tinh Tế đang có một chủ đề cực hot, thu hút nhiều sự chú ý: "Chuyện khó tin nhất từng xảy ra ngay bên cạnh bạn là gì?" Xuân Miên: “Cảm ơn đã hỏi. Khó tin nhất là lúc mình đang ngồi trong nhà, cửa tự dưng từ trên trời rơi xuống!” Cuộc sống giống như một cánh cửa lớn luôn đóng chặt. Trước khi mở nó ra, bạn sẽ không bao giờ biết được. Bạn sẽ phải đối mặt với cái gì: Một người sống sờ sờ hay là một thanh trường đao dài 40 mét!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tiệm Cơm Ngõ Nhỏ Thập Niên 80
Tiệm Cơm Ngõ Nhỏ Thập Niên 80

Vào những năm 80 thời kỳ cải cách kinh tế, một đôi chị em đã chuyển đến ngõ dệt kim. Nghe nói người chị Tống Minh Du là người rất gai góc và mạnh mẽ, cô nhất quyết moi ra một căn nhà từ tay thư ký keo kiệt của xưởng dệt kim, là một người khó chơi. Hàng xóm cảm thấy đồng tình cho gia đình Lâm Hương ở sát vách hai chị em. Một người hiền lành thành thật như cô ấy phải trở thành hàng xóm với một người gai góc. Sau này có lẽ phải chịu đủ thứ chuyện, ngày tháng không còn yên ổn nữa. Trong lòng Lâm Hương cũng cảm thấy thấp thỏm. Nào ngờ vào ngày đầu tiên người ta chuyển đến, cô ấy lại nhận được món sườn xào chua ngọt do Tống Minh Du làm, thơm đến mức cả xóm đều đói cồn cào. Tống Minh Du cười, Lâm Hương thấy cô là một người sảng khoái, làm việc nhanh gọn, ăn nói khéo léo, có chỗ nào giống một người gai góc chứ? Mãi cho đến khi cô gái trẻ tuổi còn thất nghiệp Tống Minh Du xin được giấy phép hộ kinh doanh cá thể và mở tiệm cơm ở ngõ, Lâm Hương giật mình, các hàng xóm cũng ngơ ngác. Đậu hủ Tứ Xuyên, thịt xào Tứ Xuyên, gà Cung Bảo, vịt rán giòn,... Khô bò, mì gánh, sủi cảo gà chiên, bánh quẩy xoắn,... Tiệm cơm Minh Du ở ngõ dệt kim một ngày ba bữa, một năm bốn mùa luôn có món mới, danh tiếng đã truyền đến khắp mười ngõ phố. Hương thơm trong ngõ hẻm càng ngày càng lan rộng, khách khứa trong nhà ngày càng đông đúc. Ba vật dụng chính được chuyển vào nhà, tivi được trang bị ăng-ten, cả nhà Minh Du đã trở thành gia đình thời thượng nhất cả ngõ dệt kim. Lâm Hương, à không, cả ngõ dệt kim đều tham gia vào đội quân “lập nghiệp” của Minh Du. Người thì bán quần áo giày dép, người thì mở tạp hóa, còn có nhà lắp điện thoại bàn để thu phí gọi điện. Ngày tháng của mọi người càng trở nên tốt hơn. - Minh Du – một streamer ăn uống của app Bilibili vừa tỉnh dậy đã xuyên thành con gái của công nhân xưởng may thập niên 80. Bố mẹ cô đã qua đời, những người trong xưởng bắt Minh Du chọn một trong hai, chia nhà hoặc gia nhập vào xưởng. Trong xưởng làm luân phiên ba ca, nếu ngủ gật trong lúc làm việc thì không chừng bị mất cả đầu ngón tay, Minh Du thật sự không chịu nổi công việc này. Hơn nữa hiện tại đang trong những năm 80... Là thời điểm cả nền kinh tế đang bùng nổ, việc khởi nghiệp kinh doanh mới là con đường kiếm tiền đúng đắn! Như vậy còn phải chọn à? “Chia nhà!” Cô lấy căn nhà lớn nhất và phá nhà xây tiệm, mở ra tiệm cơm nhỏ của riêng mình. Sau này tiệm cơm nhỏ đó đã trở thành thương hiệu lâu năm ở khắp nước. Về sau, Minh Du trở thành nữ doanh nhân được yêu thích nhất trong thập niên 80. Cuộc đời của cô chỉ mới bắt đầu!

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hãn Thê Đồ Tể Của Thủ Phụ
Hãn Thê Đồ Tể Của Thủ Phụ

Văn án:Khương Xuân viết một nhân vật mỹ cường thảm một lần là nổi tiếng, khó khăn lắm mới sắp phát tài, thì không nghĩ rằng lại bất ngờ đi đời nhà ma. Tin tốt là nàng trọng sinh. Tin xấu là nàng xuyên vào chính tiểu thuyết mình đã viết, trở thành thê tử nguyên phối của nhân vật nam phụ mỹ cường thảm Tống Thời An, một nữ nhân xinh đẹp như hoa nhưng có sức mạnh vô địch chuyên mổ lợn, cuối cùng bởi vì hồng hạnh xuất tường mà bị dìm chết thẳng cẳng trong l*иg lợn. Khương Xuân: "..." Có cần phải chơi ta như vậy không?! Cũng may bản thân thuộc làu cốt truyện, lại thêm một hệ thống có bàn tay vàng giúp đỡ, ừm, có thể cứu chữa! Còn có thể cứu chữa! * Tống Thời An tỉnh dậy sau một giấc ngủ, phát hiện mình đã trở lại kiếp trước, thời điểm đang làm rể ở Khương gia. Đối diện với thê tử nguyên phối tương lai sẽ phản bội mình, quét sạch mặt mũi của một hán tử như mình, trở thành nỗi nhục của cả đời mình, hắn quyết định ra tay trước để kiểm soát tình hình! Nhưng ai ngờ đến, nữ nhân gϊếŧ lợn này không chỉ bỏ tiền lớn để điều trị sức khỏe cho hắn, chăm sóc hắn đủ mọi cách, mà còn nửa đêm mặc áo yếm đỏ chui vào giường để nũng nịu cầu viên phòng... Tống Thời An thu lại con dao: Chờ một lát, để xem nàng ta đang diễn kịch gì. Tiểu kịch trường: Một ngày nọ, Khương Xuân đến dự tiệc tại một phủ hầu tước, bị một nhóm phu nhân cười nhạo xuất thân thấp kém, chỉ là một nữ nhân gϊếŧ lợn không đáng giá. Khương Xuân liền xắn tay áo kéo váy, tay đấm chân đá các nàng một trận, đánh các nàng đến kêu cha gọi mẹ, khóc như phu quân mất. Xong việc này, những phu quân của đám phu nhân đó tìm đến Tống Thời An, muốn hắn chủ trì công đạo. Tống Thời An thản nhiên nói: "Ta chỉ là người ở rể Khương gia, chỉ có phần thê chủ quản ta, chứ không có phần ta quản thê chủ, thứ lỗi cho Tống mỗ vô năng." Mọi người: "..." Có việc thì là người ở rể Khương gia, không việc gì thì là thủ phụ Nội Các kiêm Quốc cữu gia, đúng không? *Thủ phụ: một chức vị cao cấp trong hệ thống quan lại thời phong kiến ở Trung Quốc. Chức vị này thường được trao cho quan chức đứng đầu trong cơ quan hành chính cao nhất của triều đình, như Nội Các.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cả Kinh Thành Đang Bàn Tán Về Ta Và Vương Gia!
Cả Kinh Thành Đang Bàn Tán Về Ta Và Vương Gia!

GIỚI THIỆU Dư Niễu Niễu xuyên không về cổ đại, trở thành đích trưởng nữ của một gia đình quan lại. Nàng ở nhà không được cha yêu, mẹ thương? Không sao, chỉ cần có cơm ăn, nước uống là đủ! Đệ đệ, muội muội không coi nàng ra gì? Không vấn đề, mấy đứa nhóc nghịch ngợm không nghe lời thì đ á nh vài trận là xong. Cổ đại ngay cả món xào cũng không có mà ăn? Đừng lo, nàng là đại đầu bếp! ......... Kinh thành đột nhiên lan truyền một tin động trời— Đại tiểu thư Dư gia cùng Lăng Quận Vương đã hẹn ước chung thân, thậm chí còn m a ng th a i! Người trong cuộc - Dư Niễu Niễu lập tức phản bác: Tin đồn! Tất cả đều là tin đồn! Nhưng chưa kịp ra mặt đính chính, một đạo thánh chỉ giáng xuống, ban hôn cho nàng và Lăng Quận Vương! Dư Niễu Niễu như bị s é t đ á nh giữa trời quang, cả người cứng đờ. Lăng Quận Vương là ai? Đó là vị nắm quyền lực to lớn, gi ế t người không chớp mắt, được mệnh danh là "Diêm Vương sống"! Danh tiếng hung ác của hắn đủ làm trẻ con ngừng khóc, khiến bá quan văn võ nghe thấy cũng mặt mày tái mét. Đối diện với nam nhân nguy hiểm từng bước áp sát, nàng sợ đến mức run rẩy, lắp bắp nói: "Hu hu hu... ta sai rồi! Ta thật ra không hề m a ng th a i!" Lăng Quận Vương: "Không sao, bây giờ m a ng th a i vẫn còn kịp." Dư Niễu Niễu: ??? 1. Canh ba đêm khuya thanh vắng, vạn vật đều yên tĩnh. Tại một góc nào đó trong phủ đệ Dư gia, có hai người đang lén lút ngồi xổm. Đương Quy nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thư, chúng ta thật sự muốn bỏ trốn như vậy sao?" Dư Niễu Niễu ra sức bới đống cỏ trước mặt, không quay đầu lại nói. "Mọi người đều nói ta với Lăng Quận Vương có gian tình, nhưng ngươi cũng biết, ta chưa từng nói với Lăng Quận Vương một câu nào, hắn căn bản không biết ta là ai, càng không thể có quan hệ gì với ta. Chờ Lăng Quận Vương trở về kinh thành Ngọc Kinh, nghe được những lời đồn đãi đó, chắc chắn sẽ gi ế t ta mất!" Nghĩ đến danh tiếng hung ác của Lăng Quận Vương, Đương Quy không khỏi rùng mình một cái. Dư Niễu Niễu: "Nhân lúc Lăng Quận Vương còn chưa trở về, chúng ta nhanh chóng rời đi, yên tâm, dựa vào tay nghề nấu nướng của ta, chắc chắn sẽ không để ngươi bị đói." Đương Quy gật đầu lia lịa. Đi theo tiểu thư, sẽ có thịt ăn! Bới đống cỏ ra, lộ ra cái lỗ chó ẩn dưới chân tường. Hai chủ tớ lần lượt chui ra ngoài. Dư Niễu Niễu có người quen trong thành, nàng định tìm người đó, mượn nhà hắn ở một đêm, đợi trời sáng sẽ ra khỏi thành. Đương Quy nắm chặt bọc đồ, vừa căng thẳng vừa phấn khích. "Tiểu thư, theo như cốt truyện trong sách truyện, tiếp theo có phải chúng ta sẽ gặp một vị công tử tuấn mỹ phong độ, rồi người với chàng s é t đ á nh ngang tai, từ đó bắt đầu một câu chuyện tình yêu rung động lòng người không?" Dư Niễu Niễu cười khẩy: "Nam nhân chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ ta chạy đến tự do." Nửa canh giờ sau. Trong đại lao Kinh Triệu Phủ. Đương Quy và Dư Niễu Niễu hai tay bám vào song sắt, vẻ mặt đơ ra, mắt vô hồn. Đương Quy: "Cốt truyện này phát triển sai rồi!" Dư Niễu Niễu tựa đầu vào song sắt, đau khổ nói. "Ta không biết trong thành Ngọc Kinh lại còn có lệnh c ấ m đi lại ban đêm!" Trong thành khắp nơi đều có quan binh tuần đêm, chuyên bắt những kẻ nửa đêm không ngủ còn lảng vảng trên đường, hai người họ vừa chạy ra khỏi Dư phủ không lâu, đã rơi vào tay quan binh tuần đêm, được tặng một bộ còng tay sang trọng tại chỗ!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hầu Phủ Phu Nhân Muốn Hưu Phu
Hầu Phủ Phu Nhân Muốn Hưu Phu

[Cổ ngôn trạch đấu truyền thống + nữ cường nam cường + đôi bên cùng cố gắng + vương gia sủng thê.] Con gái thương nhân trèo cao gả được vào Hầu phủ đã trở thành trò cười ở kinh đô. Phòng không gối chiếc nuôi Hầu phủ sáu năm mà Khương Thư không oán không trách. Nhưng phu quân mà nàng vất vả đợi ròng rã nhiều năm từ biên quan trở về lại dẫn theo một vợ hai con, không chỉ như thế, Thẩm Trường Trạch còn xin ý chỉ được lập bình thê, khiến Khương Thư mất sạch mặt mũi, biến thành trò cười ở thượng kinh. Ha! Thật sự nghĩ nàng là đất sét, không biết tức giận hay sao? Khương Thư cắt trợ cấp cho Hầu phủ để bọn họ biết rõ cuộc sống không có tiền khổ sở đến cỡ nào. Nhiều lần mềm lòng, nhiều lần thất vọng! Khương Thư hạ quyết tâm phải hòa ly. Thẩm Trường Trạch cho rằng một hạ đường phụ như nàng sẽ không được ai yêu mến, nhưng không ngờ nàng lại được các thế gia quý tục tranh nhau hỏi cưới. Hắn ta đã hoàn toàn tỉnh ngộ rồi, một lần nữa cầu hôn nhưng lại bị hất cho một xô máu chó. Lúc rời đi với bộ dạng chật vật, hắn ta nhìn thấy người hầu cận thân của hoàng đế vào Khương phủ tuyên chỉ. Khương Thư được tứ hôn cho Cảnh vương, vậy là hắn ta đã không còn cơ hội nào nữa. Một lần nữa gặp lại thì Khương Thư đã đứng bên cạnh Cảnh vương, đoan trang nhã nhặn, tỏa sáng chói mắt. Thẩm Trường Trạch quỳ xuống hành lễ, nhìn nàng và Cảnh vương phu thê hòa hợp. Ánh mắt của Úc Tranh dần dần lạnh đi: “Mong An hầu tự trọng!”

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn
Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn

Vân Thất Thất đã sống như một con cá mặn suốt cả đời ở hiện đại, không ngờ sau khi chết lại xuyên không đến một thế giới tu tiên, một thế giới ai ai cũng là vua của sự chăm chỉ. Nhưng nàng vẫn không muốn cố gắng làm gì cả! Khi chọn sư tôn, Vân Thất Thất đã suy nghĩ rất nhiều. Kiếm tu thì quá mệt mà lại không có tiền. Phù tu thì ngày nào cũng vẽ bùa, nàng còn viết chữ không đẹp, huống chi là vẽ bùa. Nghĩ đi nghĩ lại, âm tu vẫn là tốt nhất, hơn nữa về âm nhạc, nàng cảm thấy mình vẫn có chút thiên phú, dù sao khi còn là một con cá mặn, nàng cũng đã nghe khá nhiều nhạc để tu dưỡng tâm hồn. Nhưng tại sao pháp khí của người ta đều là đàn tỳ bà, đàn cổ cầm, mà của nàng lại là kèn sorna! Chẳng lẽ chỉ vì hồi nhỏ nàng đã học kèn sorna với ông nội sao! Thế là từ đó, Thiên Âm Môn thường xuyên xuất hiện một hiện tượng như sau. Đại sư huynh đang tĩnh tọa, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm gián đoạn, lập tức khí huyết dâng trào, mắt trắng dã rồi ngất xỉu. “Có ai không! Sư huynh ngất rồi!” Nhị sư tỷ đang thổi sáo một cách tao nhã, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm lệch nhịp, nhị sư tỷ tao nhã bắt đầu thổi Tinh Thần Không Yên. “Có ai không! Mau cản nhị sư tỷ lại, nàng sắp điên rồi!” Từ đó trở đi, phong cách của cả Thiên Âm Môn đã thay đổi hoàn toàn, và thủ phạm nhờ vào tài năng thổi kèn sô na xuất chúng, đã trở thành người nổi tiếng trong giới tu chân. Còn sư tôn của Vân Thất Thất, Thẩm Nhược Hư, lại trở thành tội phạm lớn nhất khi dung túng cho Vân Thất Thất. “Sư tôn, người không quản lý tiểu sư muội sao!” Thẩm Nhược Hư nhìn Vân Thất Thất đang vui vẻ thổi kèn sô na, đương nhiên nói: “Quản cái gì, tiểu sư muội của các ngươi chẳng phải rất tốt sao, vui tươi nhảy nhót.” Mọi người ngất xỉu, có vẻ không ai có thể quản được Vân Thất Thất rồi!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ
Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Bất ngờ bị xe tông chết, Cố Gia xuyên thẳng vào một quyển sách, trở thành một nhân vật phụ xui xẻo chuyên mang đồ tốt cho nữ chính. Cố Gia: “?” Đừng có vô lý quá đáng như vậy chứ! Trong truyện, nhân vật nữ phụ Cố Gia vốn là một cô gái mồ côi, toàn bộ gia sản bị người ta nhòm ngó, thậm chí còn bị họ hàng chiếm đoạt sạch, cuối cùng phải chết một cách thê thảm dưới gầm cầu. Vừa biết được kết cục bi thảm của mình, Cố Gia liền nổi giận, cô thẳng tay phá hủy miếng ngọc bội ngay trước mặt nữ chính, rồi tống luôn cặp mẹ con có âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô vào đồn công an. Sau đó, cô ung dung xách theo túi đồ, mang cả gia tài của mình xuống vùng quê hẻo lánh để nương tựa vị hôn phu. Vị hôn phu của cô là người đã có thân hình hấp dẫn lại còn đẹp trai ngời ngời, tính tình thì dịu dàng chu đáo, việc trong nhà ngoài ngõ đều quán xuyến đâu ra đấy, nói chung là điểm nào cũng hoàn hảo. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất đó là chân anh bị tật, dáng đi không được đẹp cho lắm. Nhưng không sao cả, bởi vì cô sở hữu không gian nước suối linh, nên việc chữa trị vết thương ở chân cho anh chỉ là chuyện nhỏ. Thế là, những ngày tháng yên bình của Cố Gia và vị hôn phu cứ thế trôi qua trong ngọt ngào, hạnh phúc, cuộc sống ngày càng sung túc, cuối cùng cô còn sinh được một lượt ba đứa con kháu khỉnh. Đêm đến, sau khi dỗ dành ba đứa trẻ ngủ say, Ôn Thời Khiêm ôm chặt cô vào lòng, thì thầm: “Bà xã ơi, hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa nhé?” Cố Gia: “...”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng
Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cố Nhân ngất xỉu khi tăng ca, sau khi mở mắt nàng liền phát hiện mình đã xuyên không, trở thành một tiểu tức phụ nhà nông. Cuộc đời của tiểu tức phụ này cũng rất bi thảm, khi còn nhỏ đã bị bán làm con dâu nuôi từ bé, cố gắng chịu đựng được vài năm thì trượng phu bị triều đình bắt đi tòng quân, chết không thấy xác. Trong nhà chỉ còn người mẹ chồng hung dữ ngoài lạnh trong nóng và chú em chồng nhỏ tuổi. Nhưng Cố Nhân cũng không cam chịu số phận, nàng đã dựa vào tay nghề gia truyền để mở sạp buôn bán thức ăn. Khi cuộc sống dần khởi sắc, mẹ chồng khuyên nàng nhân lúc tuổi còn trẻ nên sớm tái giá. Thậm chí còn tìm cho nàng một chàng thư sinh nghèo nhưng thành thật để làm chồng. Mãi cho đến ngày 15 tháng 7 năm nọ, một người đàn ông tưởng chừng đã chết trên chiến trường bất ngờ trở về. * Võ Thanh Ý đã cống hiến nửa đời mình cho quốc gia và thiên hạ. Hắn không thẹn với huynh đệ với thiên hạ, chỉ thẹn với mẹ già, em nhỏ và người vợ hiền đã chết trong một trận lũ lụt. Khi đất nước được ổn định, Võ Thanh Ý được phong làm Đại nguyên soái thống lĩnh quân đội. Việc đầu tiên mà hắn làm là trở về quê tìm mộ của những người thân trong nhà. Thật không khéo, hôm hắn trở về đúng lúc là ngày 15 tháng 7. “Con dâu ơi! Có quỷ!” Tiếng kêu của nương vẫn mạnh mẽ hệt như trong trí nhớ của hắn. “Tẩu tẩu, cứu mạng với!” Ấu đệ chính là ấu đệ lớn lên như trong trí tưởng tượng của hắn. “Bọn chuột nhắt vô sỉ này từ đâu tới vậy, dám giả thần giả quỷ trước cửa Võ gia ta?” Người vợ hiền trong trí nhớ (?) khua một cây dao phay vọt lại đây! “Không được ăn hϊếp nương của ta!” Một cậu nhóc khoảng năm sáu tuổi không có ở trong trí nhớ của hắn cũng vọt lai đây! Võ Thanh Ý: "?" Ai tới giải thích cho hắn một chút với, rời nhà tám năm mà hài tử năm tuổi, tình huống này là sao vậy?

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng