Thê Tử Của Ta Được Phúc Tinh Cao Chiếu

Thê Tử Của Ta Được Phúc Tinh Cao Chiếu

Cổ ĐạiĐiền VănNhẹ NhàngQuan TrườngXuyên Không

Tống Sư Trúc từ khi còn nhỏ đã được phúc tinh chiếu mệnh, sau khi xuyên việt thì vận khí cũng rất tốt. Gia đình khá giả, cha mẹ nghiêm khắc, có thêm một đứa em trai, nàng cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại. Gần đến tuổi trưởng thành, nàng đã chọn trúng một chàng trai trong số các đối tượng cầu hôn, đó là Phong gia nhị thiếu gia có học thức vững vàng và xuất thân tốt. Trong ngày cưới, Phong đại thái thái vui vẻ đến mức không ngừng cười. Con trai chỉ biết vùi đầu chăm chỉ học hành kia của bà, cuối cùng cũng có thể lấy vợ. Sau hai ba tháng gặp phải ác mộng, Phong đại thái thái quyết định ngày mai sẽ đốt vài lời khấn để cầu xin tổ tiên Phong gia giúp đỡ cho con trai có được cuộc đời bình an, không phải chết sớm. Ghi chú: Nữ chính có khả năng xu cát tị hung, nam chính theo con đường khoa cử làm quan, cuộc sống của nữ chính thuận lợi, mọi rắc rối đều tự khắc lui đi, có thể coi đây như là một cách sống thoải mái. Mặc dù nữ chính có bàn tay vàng, nhưng không có gây ra sự thay đổi lớn lao nào, phúc khí của nàng mỗi ngày nhẹ nhàng, giúp chồng mình từ từ thăng tiến.

150000

583 chương

Truyện cùng tác giả

Thê Tử Của Ta Được Phúc Tinh Cao Chiếu
Thê Tử Của Ta Được Phúc Tinh Cao Chiếu
Hôi Lam

Tống Sư Trúc từ khi còn nhỏ đã được phúc tinh chiếu mệnh, sau khi xuyên việt thì vận khí cũng rất tốt. Gia đình khá giả, cha mẹ nghiêm khắc, có thêm một đứa em trai, nàng cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại. Gần đến tuổi trưởng thành, nàng đã chọn trúng một chàng trai trong số các đối tượng cầu hôn, đó là Phong gia nhị thiếu gia có học thức vững vàng và xuất thân tốt. Trong ngày cưới, Phong đại thái thái vui vẻ đến mức không ngừng cười. Con trai chỉ biết vùi đầu chăm chỉ học hành kia của bà, cuối cùng cũng có thể lấy vợ. Sau hai ba tháng gặp phải ác mộng, Phong đại thái thái quyết định ngày mai sẽ đốt vài lời khấn để cầu xin tổ tiên Phong gia giúp đỡ cho con trai có được cuộc đời bình an, không phải chết sớm. Ghi chú: Nữ chính có khả năng xu cát tị hung, nam chính theo con đường khoa cử làm quan, cuộc sống của nữ chính thuận lợi, mọi rắc rối đều tự khắc lui đi, có thể coi đây như là một cách sống thoải mái. Mặc dù nữ chính có bàn tay vàng, nhưng không có gây ra sự thay đổi lớn lao nào, phúc khí của nàng mỗi ngày nhẹ nhàng, giúp chồng mình từ từ thăng tiến.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Bắt Đầu Với Một Căn Hộ, Làm Bà Chủ Nhà Trong Tận Thế
Bắt Đầu Với Một Căn Hộ, Làm Bà Chủ Nhà Trong Tận Thế

Ngày thứ hai sau khi Cố Vi Vi chính thức trở thành bà chủ nhà, tận thế đã ập đến! Tòa nhà giữa trung tâm thành phố của cô không còn giá trị nữa! Ngay sau đó, một giọng nói bất ngờ vang lên trong đầu cô. [Thân mến, có muốn liên kết với Hệ Thống Bà Chủ Nhà Tận Thế không?] ** 1. Thảm họa tận thế — Cực nóng · Khu hạn hán. 2. Thảm họa tận thế — Cực lạnh · Khu băng tuyết. 3. Thảm họa tận thế — Thiên thạch · Khu virus. 4. Thảm họa tận thế — Thiên tai · Khu đảo. 5. Thảm họa tận thế — Biến dị · Khu sương mù. 6. Thảm họa tận thế — Địa chất · Khu đất sụt. 7. Thảm họa tận thế — Trò chơi hóa · Khu quỷ dị. 8. Thảm họa tận thế — Sinh vật · Dị chủng. 9. Hiện thực — Cuộc phản công của Trái Đất. Nhân vật chính: Cố Vi Vi, ??. Nhân vật phụ: Hệ thống. Một câu tóm tắt: Giữa thời tận thế, chỉ muốn yên ổn thu tiền thuê nhà. Lập ý: Từng bước kinh doanh, thay đổi vận mệnh của chính mình và người khác.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng
Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cố Nhân ngất xỉu khi tăng ca, sau khi mở mắt nàng liền phát hiện mình đã xuyên không, trở thành một tiểu tức phụ nhà nông. Cuộc đời của tiểu tức phụ này cũng rất bi thảm, khi còn nhỏ đã bị bán làm con dâu nuôi từ bé, cố gắng chịu đựng được vài năm thì trượng phu bị triều đình bắt đi tòng quân, chết không thấy xác. Trong nhà chỉ còn người mẹ chồng hung dữ ngoài lạnh trong nóng và chú em chồng nhỏ tuổi. Nhưng Cố Nhân cũng không cam chịu số phận, nàng đã dựa vào tay nghề gia truyền để mở sạp buôn bán thức ăn. Khi cuộc sống dần khởi sắc, mẹ chồng khuyên nàng nhân lúc tuổi còn trẻ nên sớm tái giá. Thậm chí còn tìm cho nàng một chàng thư sinh nghèo nhưng thành thật để làm chồng. Mãi cho đến ngày 15 tháng 7 năm nọ, một người đàn ông tưởng chừng đã chết trên chiến trường bất ngờ trở về. * Võ Thanh Ý đã cống hiến nửa đời mình cho quốc gia và thiên hạ. Hắn không thẹn với huynh đệ với thiên hạ, chỉ thẹn với mẹ già, em nhỏ và người vợ hiền đã chết trong một trận lũ lụt. Khi đất nước được ổn định, Võ Thanh Ý được phong làm Đại nguyên soái thống lĩnh quân đội. Việc đầu tiên mà hắn làm là trở về quê tìm mộ của những người thân trong nhà. Thật không khéo, hôm hắn trở về đúng lúc là ngày 15 tháng 7. “Con dâu ơi! Có quỷ!” Tiếng kêu của nương vẫn mạnh mẽ hệt như trong trí nhớ của hắn. “Tẩu tẩu, cứu mạng với!” Ấu đệ chính là ấu đệ lớn lên như trong trí tưởng tượng của hắn. “Bọn chuột nhắt vô sỉ này từ đâu tới vậy, dám giả thần giả quỷ trước cửa Võ gia ta?” Người vợ hiền trong trí nhớ (?) khua một cây dao phay vọt lại đây! “Không được ăn hϊếp nương của ta!” Một cậu nhóc khoảng năm sáu tuổi không có ở trong trí nhớ của hắn cũng vọt lai đây! Võ Thanh Ý: "?" Ai tới giải thích cho hắn một chút với, rời nhà tám năm mà hài tử năm tuổi, tình huống này là sao vậy?

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

Vĩnh Ninh Vương Tạ Linh Du là nữ Vương gia đầu tiên và duy nhất kể từ khi vương triều Đại Chu được thành lập. Nàng sống một cuộc sống cẩn thận, điệu thấp, chưa bao giờ tham dự vào cuộc chiến hoàng quyền. Vậy mà đến khi hoàng đế mới lên ngôi, nàng lại rơi vào cái kết bị giam lỏng suốt đời. Hôm ấy, nàng lặng lẽ nhìn người từng đầu ấp tay gối - nay lại sắp thành phò mã tương lai của Chiêu Dương công chúa, muội muội ruột của tân quân - nhẹ giọng hỏi: “Vì sao?” Bùi Tĩnh An, kẻ nổi tiếng là bậc công tử ôn hòa nhã nhặn trong mắt thiên hạ, cúi đầu nhìn nàng, chậm rãi đáp: “Điện hạ, dạo thuyền trên hồ vốn chẳng phải điều ta muốn. Nàng có địa vị như vậy mà không tranh không đấu gì, đó mới chính là sai lầm.” Tạ Linh Du nhìn gã, bỗng bật cười. Hóa ra ngay từ khi bắt đầu, bọn họ đã không hợp nhau rồi. Nàng chỉ cầu mong một cuộc sống yên bình, nhưng gã, sâu trong thâm tâm chỉ mong cầu quyền thế. Vậy nên, vào ngày Bùi Tĩnh An thành thân cùng Chiêu Dương công chúa, thứ chờ đợi Tạ Linh Du là một chén rượu độc. Khi mở mắt ra một lần nữa, nàng kinh ngạc nhận ra mình đã quay về quá khứ. Nàng vẫn là vị Vương gia tôn quý của Đại Chu, là Vĩnh Ninh Vương điện hạ cao cao tại thượng. Được, nếu như kiếp trước không tranh, không đấu là sai lầm. Vậy thì kiếp này, nàng sẽ tranh đến cùng, chỉ mong sao được sống thật trọn vẹn! Việc đầu tiên Tạ Linh Du làm chính là sai người đi tìm Tiêu Yến Hành, kẻ từng là đại công thần giúp tân quân lên ngôi ở kiếp trước. Chỉ có điều, khi nàng trông thấy hắn giữa trời mưa, người khoác một thân áo vải thô sơ, chẳng còn lấy nửa phần khí thế năm nào của bậc quyền thần nắm giữ sinh sát trong tay. Máu tươi hòa lẫn với nước mưa rả rích rơi xuống, loang đầy mặt đất, chiếu sáng đáy mắt nguội lạnh như tro tàn sau một hồi rực lửa đầy bi thương. Thiếu nữ khoác xiêm y rực rỡ, tay cầm chiếc ô giấy dầu, chậm rãi ngồi xuống trước mặt hắn, khẽ nghiêng đầu, mỉm cười nói: “Nếu ngươi thật lòng trung thành, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.” Tạ Linh Du vốn ngỡ, mối quan hệ giữa nàng và Tiêu Yến Hành sẽ giống như kiếp trước giữa hắn và tân quân: chủ tớ rõ ràng, lợi dụng lẫn nhau. Cho đến khi trong cung định chỉ hôn cho nàng, Tiêu Yến Hành đè chặt nàng nơi rèm trướng, gằn giọng như sắp phát điên: “Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội.” Tạ Linh Du: “...” Nhưng ý nàng, đâu phải là loại cơ hội này. ..... Cả đời này, Tiêu Yến Hành chẳng thể nào quên được khoảnh khắc năm ấy. Đêm Thượng Nguyên ngập tràn ánh đèn hoa, bóng dáng nàng rực rỡ chói mắt, rạng ngời hơn cả vầng trăng trên cao. Hắn từng ngỡ, người ấy cũng như ánh trăng nơi trời xa, đẹp đẽ, lộng lẫy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể với tay chạm tới. Cũng đúng như những gì hắn nghĩ, người nọ chưa bao giờ để hắn vào trong mắt. Khi Bùi Tĩnh An vừa thành thân cùng công chúa, được nàng ta hậu thuẫn, tưởng đâu từ đây sẽ một bước lên mây, dấn thân vào con đường quan lộ rộng mở. Nào ngờ chưa được bao lâu, gã đã bị người hãm hại, rơi vào ngục tối. Trong ánh sáng mờ mịt nơi cuối nhà lao, khi thấy bóng một người chậm rãi bước ra từ màn đêm... Gã kinh hãi lùi lại, giọng run rẩy: “Vì sao?” Người kia chính là Tiêu Yến Hành. Nhưng Bùi Tĩnh An không sao hiểu nổi, giữa gã và hắn xưa nay vốn không oán không thù. Tiêu Yến Hành cúi đầu nhìn cổ tay mình. Ở đó, lờ mờ hiện ra một dải buộc tóc cũ kỹ nhưng tinh xảo, đã sờn theo năm tháng. Hắn khẽ nói: “Kẻ phản bội nàng đều đáng chết.” Ánh mắt Bùi Tĩnh An như muốn nứt toác, còn chưa kịp mở miệng đã nghe Tiêu Yến Hành thì thầm, giọng mang theo một sự cuồng dại: “Kẻ đầu tiên chính là ngươi, và cả ta cũng vậy.” ..... Góc nhìn chính: Tạ Linh Du - Tiêu Yến Hành. Tóm tắt một câu: Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội. Thông điệp: Vậy thì, hãy tranh đến cùng!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự
[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự

Văn án: Cố An Khanh – tiểu thư duy nhất thế hệ thứ ba trong gia đình giàu có và quyền lực nhất thành phố, tốt nghiệp một trường danh tiếng thuộc Ivy League. Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người, cô lại mở một... quán ăn! Tin này lan ra khiến biết bao người trong giới phải tròn mắt kinh ngạc. Ngay sau ngày khai trương, mọi người ùn ùn kéo đến xem náo nhiệt. Miệng thì nói đến để ủng hộ, nhưng trong số đó cũng không thiếu người chỉ muốn nhìn cô bị chê cười. Kết quả là, sau khi ăn xong... “Mẹ hỏi tôi sao cứ ôm cánh cửa không chịu buông tay?” “Bởi vì tôi yêu quán ăn này đến mức không thể rời, món ở đây ngon đến nỗi muốn nuốt luôn... cả lưỡi vào bụng.” Một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, sao lại nấu ăn ngon đến thế này? Thật là... Không thể tin nổi! Điều khó tin hơn nữa, bà chủ Cố nói quán mỗi ngày chỉ nhận hai mươi bàn! Đùa gì vậy chứ, hai mươi bàn thì làm sao đủ, cho hai trăm bàn cũng vẫn còn thiếu! “Bà chủ ơi, mở thêm bàn đi!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hồng Hoang: Vu Tộc Ta Không Tranh Bá, Hồng Quân Sững Sờ
Hồng Hoang: Vu Tộc Ta Không Tranh Bá, Hồng Quân Sững Sờ

Xuyên qua Hồng Hoang, Chu Minh trở thành đại lão của Vu tộc. Mang theo ký ức tương lai, hắn sớm biết đến kiếp nạn ngút trời giữa Vu và Yêu. Hệ thống ư? Vừa mới bắt đầu đã bị Bàn Cổ Đại Thần nắm lấy luyện hoá, chỉ còn sót lại một đạo hạch tâm bản nguyên. Nhìn mười hai vị đệ muội tương lai đều là Tổ Vu hung danh hiển hách, Chu Minh liền thở dài: “Tranh bá? Cho ta cũng chẳng thèm! Các huynh đệ, nghe ta này, chém giết thì có gì hay? Không bằng chúng ta tích công đức, tu hành pháp đạo, chẳng phải càng thơm hơn sao?” Thế là, Hồng Hoang từ đây phong cách liền đổi khác. Yêu tộc lập Thiên Đình, khí thế ngập trời; Vu tộc thì cặm cụi thanh trừ sát khí đại địa. Tam Thanh giảng đạo, tử khí đông lai; Vu tộc lại âm thầm sắp xếp ổn định địa mạch. Chư đại năng tranh bảo, huyết lưu thành hà; Vu tộc công đức lại tăng thêm một tầng! Đế Tuấn kinh hãi: “Đám man tộc Vu này đang giở trò gì thế?” Hồng Quân sững sờ: “??? Khí vận cùng công đức của Vu tộc có gì đó bất thường.” Đến khi mọi người đều cho rằng Vu tộc là một đám “người thật thà”, thì mới bàng hoàng phát hiện đám mãng phu này, từ lúc nào đã trở thành tồn tại mà không ai dám dễ dàng trêu chọc!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Sách Đại Tiểu Thư Phản Diện Thời Dân Quốc
Xuyên Sách Đại Tiểu Thư Phản Diện Thời Dân Quốc

Văn án một: Lâm Tập Tập bất ngờ xuyên vào cuốn sách mình viết, trở thành một nhân vật phụ không quan trọng, anh trai của cô lại là phản diện lớn nhất trong sách! Đúng là số phận trớ trêu. Lâm Tập Tập cho rằng, nhân vật phụ thì đã sao, phản diện thì thế nào, với tư cách là người thiết lập câu chuyện, cô có thể dễ dàng xoay chuyển cốt truyện bất cứ lúc nào. Chỉ là không ngờ nam chính mình viết ra lại khá đẹp trai, khiến cô không kiềm lòng nổi muốn trêu ghẹo một chút... ... Văn án hai: Khi Lâm Tập Tập phát hiện mình xuyên không đến thời dân quốc, cô còn khá bình tĩnh, vì cô nhận ra thế giới này chính là cuốn tiểu thuyết dân quốc mà cô đang viết, cô rất quen thuộc với bối cảnh và nhân vật ở đây, tất cả đều trong tầm kiểm soát của cô. Nhưng khi biết được thân phận hiện tại của mình, cô không còn bình tĩnh nữa, cô không xuyên thành nữ chính??? Mà là em gái ruột của Boss phản diện lớn nhất trong sách!! Đó là một vai yêu nữ yêu tinh, điên cuồng làm loạn trời đất! Lâm Tập Tập muốn yên tĩnh... Để tự cứu mình, cô quyết định phải nỗ lực tẩy trắng cho anh trai, ngăn chặn mọi hành vi ác độc của anh... Tẩy mãi tẩy mãi, anh trai thì trắng ra, còn cô lại đen đi! Mặt hỏi chấm của người da đen??? Lâm Tập Tập: "Quý thiếu soái, anh nghe tôi giải thích!" Quý Du Hồng: "Tôi chỉ yên lặng nhìn cô làm loạn!"

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng
Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

Năm thứ nhất, công chúa Đại Càn lần đầu gặp vị được xưng là “quân tử”. Người ấy quang minh lỗi lạc, đứng ra chủ trì công đạo. Nàng cười lạnh: “Ngụy quân tử.” Năm thứ hai, hoàng tử tranh vị, chỉ thiếu một bước là thua sạch. Trong lúc nhắm mắt chờ chết, chỉ có người ấy bước ra khỏi hàng, lấy thân gia tính mạng hộ tống nàng trở về kinh. Nàng hừ nhẹ: “Cũng coi như là quân tử.” Năm thứ năm, chính biến thành công, đăng cơ xưng đế. Nữ Đế lâm triều, ban cho người ấy quan cao lộc hậu, quý nữ mỹ nhân, tất cả đều bị cự tuyệt. Nàng khẽ cau mày: “Quả thực là quân tử.” Năm thứ mười, sáng sớm tỉnh lại, toàn thân đau nhức, nàng nghiến răng mắng kẻ nằm bên cạnh: “Uổng là quân tử!” ... “Ba thứ có thể khiến đế quốc một lần nữa vĩ đại,” hắn nói với Nữ Đế, “Là kiếm; là vi thần và là Nho – Đạo – Phật.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hãn Thê Đồ Tể Của Thủ Phụ
Hãn Thê Đồ Tể Của Thủ Phụ

Văn án:Khương Xuân viết một nhân vật mỹ cường thảm một lần là nổi tiếng, khó khăn lắm mới sắp phát tài, thì không nghĩ rằng lại bất ngờ đi đời nhà ma. Tin tốt là nàng trọng sinh. Tin xấu là nàng xuyên vào chính tiểu thuyết mình đã viết, trở thành thê tử nguyên phối của nhân vật nam phụ mỹ cường thảm Tống Thời An, một nữ nhân xinh đẹp như hoa nhưng có sức mạnh vô địch chuyên mổ lợn, cuối cùng bởi vì hồng hạnh xuất tường mà bị dìm chết thẳng cẳng trong l*иg lợn. Khương Xuân: "..." Có cần phải chơi ta như vậy không?! Cũng may bản thân thuộc làu cốt truyện, lại thêm một hệ thống có bàn tay vàng giúp đỡ, ừm, có thể cứu chữa! Còn có thể cứu chữa! * Tống Thời An tỉnh dậy sau một giấc ngủ, phát hiện mình đã trở lại kiếp trước, thời điểm đang làm rể ở Khương gia. Đối diện với thê tử nguyên phối tương lai sẽ phản bội mình, quét sạch mặt mũi của một hán tử như mình, trở thành nỗi nhục của cả đời mình, hắn quyết định ra tay trước để kiểm soát tình hình! Nhưng ai ngờ đến, nữ nhân gϊếŧ lợn này không chỉ bỏ tiền lớn để điều trị sức khỏe cho hắn, chăm sóc hắn đủ mọi cách, mà còn nửa đêm mặc áo yếm đỏ chui vào giường để nũng nịu cầu viên phòng... Tống Thời An thu lại con dao: Chờ một lát, để xem nàng ta đang diễn kịch gì. Tiểu kịch trường: Một ngày nọ, Khương Xuân đến dự tiệc tại một phủ hầu tước, bị một nhóm phu nhân cười nhạo xuất thân thấp kém, chỉ là một nữ nhân gϊếŧ lợn không đáng giá. Khương Xuân liền xắn tay áo kéo váy, tay đấm chân đá các nàng một trận, đánh các nàng đến kêu cha gọi mẹ, khóc như phu quân mất. Xong việc này, những phu quân của đám phu nhân đó tìm đến Tống Thời An, muốn hắn chủ trì công đạo. Tống Thời An thản nhiên nói: "Ta chỉ là người ở rể Khương gia, chỉ có phần thê chủ quản ta, chứ không có phần ta quản thê chủ, thứ lỗi cho Tống mỗ vô năng." Mọi người: "..." Có việc thì là người ở rể Khương gia, không việc gì thì là thủ phụ Nội Các kiêm Quốc cữu gia, đúng không? *Thủ phụ: một chức vị cao cấp trong hệ thống quan lại thời phong kiến ở Trung Quốc. Chức vị này thường được trao cho quan chức đứng đầu trong cơ quan hành chính cao nhất của triều đình, như Nội Các.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng
Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng

Lê Dạng trúng tuyển vào Học viện quân sự hàng đầu của Hoa Hạ, hiện cô đang đối mặt với việc chọn khoa. Mọi người xung quanh đều nhìn cô đầy hy vọng, họ cho rằng cô chắc chắn sẽ gia nhập các khoa chiến đấu đứng đầu bảng xếp hạng. Nhưng... khi cô mở miệng lại nói: "Em muốn vào Khoa Nông học." Bạn học: "???" Thầy cô: "???" Tại sao một thiên tài hệ chiến đấu lại muốn vào cái Khoa Nông học "khỉ ho cò gáy" đó? Thầy cô tiếc tài, kiên nhẫn khuyên nhủ, nhưng Lê Dạng kiên định: "Em. Muốn. Vào. Khoa. Nông. Học." Dưới ánh mắt đầy thắc mắc của giảng viên, sự khinh thường và hả hê của bạn học, Lê Dạng không hề do dự mà bước vào Khoa Nông học. Tui cũng không muốn đâu huhu, nhưng không đi không được! Trước mắt cô hiện rõ một dòng chữ lớn: [Tuổi thọ chỉ còn lại 1 ngày. Vui lòng nhanh chóng thu hoạch cây trồng để kéo dài tuổi thọ.] Lê Dạng thu hoạch lúa mì bình thường, tuổi thọ tăng 1 năm. Lê Dạng thu hoạch lúa mì chất lượng cao, tuổi thọ tăng 10 năm. Lê Dạng đảm nhận toàn bộ công việc của Khoa Nông học, tuổi thọ tăng 100 năm! [Ting!] [Tuổi thọ vượt mốc 100 năm, mở khóa tăng cường thiên phú, chiến pháp, và tinh thần.] Lê Dạng: "Hả? Còn có chuyện tốt vậy à?" Lê Dạng tiêu hao 10 năm tuổi thọ, thiên phú được tăng cường. Lê Dạng tiêu hao 30 năm tuổi thọ, học được chiến pháp xuất sắc. Lê Dạng tiêu hao 50 năm tuổi thọ, tinh thần đột phá giới hạn! Nửa năm sau, bảng xếp hạng top 100 của Trường Quân sự Trung Quốc xuất hiện một cái tên mới: Lê Dạng, khoa Nông học. Ai đây? Người của khoa Nông học á? Sao có thể chứ! *** Tóm tắt trong một câu: Xin hãy nhanh chóng thu hoạch thực vật, giành lấy tuổi thọ. Ý tưởng: Tự lực cánh sinh, không bao giờ khuất phục.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng