Dư Tội

Dư Tội

Đô thịTrinh ThámHiện ĐạiHiện Thực Bách TháiTâm Lý

Trung Quốc thập niên 90, làn sóng đóng cửa các quốc xĩ khiến không ít gia đình tan nát, trong đó có cả gia đình Dư Tội. Mẹ hắn bỏ đi khi hắn vẫn còn ắm ngửa, Dư Tội được người cha đặt lên xe bán hoa quả kéo đi khắp nơi kiếm sống. Từ nhỏ Dư Tội đã tiếp xúc đủ thủ đoạn đường phố, thiếu thốn tình cảm từ mẹ, thêm kiểu giáo dục đòn roi từ cha. Dư Tội biến thành kẻ bất trị, từ trộm cắp, đánh nhau, thu tiền bảo kê, không chuyện tệ hại nào không làm. Lo cho tương lai của con, cha Dư Tội dồn hết tiền bạc chạy cho hắn vào trường cảnh sát, mong con thành người tử tế. Dư Tội càng lớn càng hiểu chuyện, biết cha mình nuôi mình không dễ, hắn chỉ có một ước mơ nhỏ bé, được về quê làm cảnh sát để bảo kê cho cha bán hoa quả. Ngày tốt nghiệp sắp tới gần, Dư Tội vô ý đắc tội với hoa khôi trường cảnh sát, rắc rối kéo tới ngay hôm đó khi Dư Tội bị một đám người đột nhập vào trường tấn công. Bằng vào thủ đoạn ranh ma, Dư Tội không những thoát được mà còn truy ra nguồn gốc của chúng, dẫn theo đám anh em được gọi là 13 con sâu hại đánh cho những kẻ này nhập viện. Sự việc bị trường phát hiện, 13 con sâu hại đối diện với nguy cơ đuổi học ... đây cũng trở thành bước ngoặt cuộc đời của Dư Tội.

100000

1014 chương

Truyện cùng tác giả

Nội Tuyến
Nội Tuyến
Thường Thư Hân

Cảnh sát có đồng nghiệp làm bạn, tội phạm có đồng bọn kết bạn. Cảnh sát và tội phạm là kẻ địch trời sinh, không cách nào dung hòa, thế nhưng bọn họ lại có một người bạn chung, vừa là cộng sự của cảnh sát, lại là đồng lõa của tội phạm. Bọn họ chính là nội tuyến. Bọn họ chính là cộng sự nguy hiểm nhất.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thương Hải Điệp Ảnh
Thương Hải Điệp Ảnh
Thường Thư Hân

Cừu Địch là một Bắc phiêu, tức là người hộ khẩu vùng ngoài đang cố gắng bám trụ kiếm sống ở Bắc Kinh. Tuy không có gia thế, cũng chẳng có bằng cấp tốt, song nhờ vào sự nhạy bén, chịu khó và nhiều tài lẻ, Cừu Địch vẫn sống không đến nỗi nào, dẫu vậy, y luôn mưu cầu một công việc đàng hoàng có thể diện, chứ không phải một người giao hàng như hiện nay. Bất ngờ nhận được một lời mời tham gia phỏng vấn vào công ty có tiếng trong giới, rồi vì lý do cực kỳ ngớ ngẩn hoàn toàn không chủ động, Cừu Địch và ba người nữa trúng tuyển thành gián điệp thương mại. Thế là một anh giao hàng với bản tính đa nghi, một tên ngốc xấu xí lớn gan không gì không dám làm, một chàng trai xinh đẹp hơn cả mỹ nữ, một cô em nhìn như học sinh rụt rè lại hiếu thắng vô cùng, tổ hợp bốn người kỳ quái đó không biết nói là ngốc hay là nghé con không biết sợ cọp, vừa đọc hướng dẫn làm gián điệp vừa hành nghề, tạo ra đống chuyện oái oăm, dở khóc dở cười ...

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đối Dịch
Đối Dịch
Thường Thư Hân

Soái Lãng 25 tuổi, tốt nghiệp đại học hơn hai năm rồi, nhưng vì thiếu học phần, y bị trường giam bằng. Không có bằng đại học, Soái Lãng phải chật vật sinh tồn ngoài xã hội, trải qua mười mấy công việc từ bốc vác, tiếp thị, bán thuốc giả, sách giả, tư vấn hôn nhân, bán bảo hiểm, bán nước giải khát ... nếm đủ đắng cay ngọt bùi của cuộc sống. Có câu nói, ngay cả thiên tài cũng có thể bị cuộc sống đè bẹp biến thành kẻ tầm thường, thậm chí ngu ngốc hơn cả bình thường. Cuộc đời Soái Lãng có lẽ mãi là kẻ vất vưởng đường phố, cùng lắm chỉ như một con gián đánh không chết tồn tại dưới đáy xã hội. Cho đến khi y tình cờ gặp được một ông già, người đầu tiên nhìn ra được tài năng khác thường của y, cổ vũ y, khuyến khích y, đồng thời cũng uy hiếp y, ép buộc y. Học được bản lĩnh, một lần Soái Lãng chớp được thời cơ bước vào hàng ngũ người có tiền, những tưởng đạt được mục tiêu minh đuổi nhưng chẳng biết mình đã bị cuốn vào cuộc tranh đấu giang hồ khốc liệt. Ông già đó là người y khâm phục nhất, cùng là người y đề phòng nhất, "ngay cả dấu chấm câu trong lời của lão già đó cũng không tin được." Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng cuối xuân đẹp trời, Soái Lãng lại thất nghiệp, lại lần nữa đi xin việc, đi qua cái một cái công viên, hoài niệm cái ghế đá nơi mình từng nằm ngủ qua đêm, ở đây y gặp được "lão già đó" ... P/s: Thứ tự đọc truyện Lão Thường là: Hắc Oa - Dư Tội - Hương Sắc Khuynh Thành - Đối Dịch, tuy đọc riêng bất kỳ truyện nào cũng không hề gì.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hương Sắc Khuynh Thành
Hương Sắc Khuynh Thành
Thường Thư Hân

Ăn uống là để sống, muốn tiếp tục sống thì phải ăn no uống say, nói cầu kỳ một chút thì hương sắc vị hình đều không thể thiếu. Mặc dù ăn uống là để sống, nhưng sống không thể chỉ để ăn uống được, chơi bời và vui vẻ cũng không thể thiếu. Thánh nhân nói " Thực, sắc, tính dã". Giảng giải một cách thông tục thì đó là thánh nhân bảo chúng ta, ngoài ăn no uống say, đừng quên kiếm một em gái xinh đẹp bồi tiếp, có như thế thì ăn mới cao hứng, chơi mới khoan khoái, sống mới thư thái. Nói ngắn gọn đó chính là phẩm vị của Hương Sắc Khuynh Thành, nói một các cao nhã thì tổng kết lại một câu: Đó chính là cuộc sống. Hương Sắc Khuynh Thành là tác phẩm rất hoàn mỹ của Thường Thư Hân, nếu nói đánh giá cá nhân mình thì: - Hài hước 10 điểm - Tình cảm 10 điểm - Văn bút 10 điểm - Đấu trí 10 điểm Nếu nhất định phải kiếm một khuyết điểm thì tình cảm nam nữ chính quá đẹp, quá hoàn mỹ, gần đây khẩu vị hơi nặng, thích mấy truyện phải éo le máu chó kiểu phim Hàn tí mới đã. Đây cũng là truyện đơn nữ chủ đầu tiên của Lão Thường sau một loạt truyện NVC thường dính líu tới nhiều cô gái. Cũng là truyện mà fan Lão Thường tuyên bố Quỳnh Dao qua mà đọc xem viết tình cảm phải thế nào.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Dư Tội
Dư Tội
Thường Thư Hân

Trung Quốc thập niên 90, làn sóng đóng cửa các quốc xĩ khiến không ít gia đình tan nát, trong đó có cả gia đình Dư Tội. Mẹ hắn bỏ đi khi hắn vẫn còn ắm ngửa, Dư Tội được người cha đặt lên xe bán hoa quả kéo đi khắp nơi kiếm sống. Từ nhỏ Dư Tội đã tiếp xúc đủ thủ đoạn đường phố, thiếu thốn tình cảm từ mẹ, thêm kiểu giáo dục đòn roi từ cha. Dư Tội biến thành kẻ bất trị, từ trộm cắp, đánh nhau, thu tiền bảo kê, không chuyện tệ hại nào không làm. Lo cho tương lai của con, cha Dư Tội dồn hết tiền bạc chạy cho hắn vào trường cảnh sát, mong con thành người tử tế. Dư Tội càng lớn càng hiểu chuyện, biết cha mình nuôi mình không dễ, hắn chỉ có một ước mơ nhỏ bé, được về quê làm cảnh sát để bảo kê cho cha bán hoa quả. Ngày tốt nghiệp sắp tới gần, Dư Tội vô ý đắc tội với hoa khôi trường cảnh sát, rắc rối kéo tới ngay hôm đó khi Dư Tội bị một đám người đột nhập vào trường tấn công. Bằng vào thủ đoạn ranh ma, Dư Tội không những thoát được mà còn truy ra nguồn gốc của chúng, dẫn theo đám anh em được gọi là 13 con sâu hại đánh cho những kẻ này nhập viện. Sự việc bị trường phát hiện, 13 con sâu hại đối diện với nguy cơ đuổi học ... đây cũng trở thành bước ngoặt cuộc đời của Dư Tội.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hắc Oa
Hắc Oa
Thường Thư Hân

Hiện thực bách thái một thể loại khó viết nhất của văn học mạng đòi hỏi tác giả không chỉ có văn bút cần có chiêm nghiệm, thấu hiểu cuộc sống, tuy từng được xếp làm một nhánh nhỏ của đô thị, nhưng nó kỳ thực nó khác xa so với truyện đô thị thông thường, chẳng qua vì viết truyện hiện thực thì tất nhiên về cuộc sống hiện tại nên xếp vào loại đô thị mà thôi. Vậy hiện thực là gì? Nói một cách đơn giản nhất là không trùng sinh, không dị năng, không hệ thống, chỉ có cuộc sống chân thực. Hấp, xào, chiên, luộc, cả một nồi mỹ vị. Sướng, vui, buồn, lo, đầy ắp hết nhân sinh. Cuộc sống giống như một cái nồi, chúng ta đều là thức ăn trong đó. Giản Phàm là một người bình thường, từ nhỏ tới lớn chỉ say mê tìm hiểu ngọt bùi chua cay trong các món ăn, nhưng không rõ là định mệnh an bài, hay là trò đùa số phận, trải qua nhiều sự kiện đã trở thành một cảnh sát hình sự, dần dần phát hiện ra ngọt bùi chua cay trong hiện thực sinh hoạt còn phong phú hơn mùi vị trong cái nồi, càng đáng nghiền ngẫm hơn, càng thêm mê người hơn ... Nếu nói hiện thực bách thái là đỉnh cao của đô thị thì Hắc Oa là tinh hoa trong hiện thực bách thái, đây là thể loại kén người đọc, mọi người có thể ít nghe tên, nhưng nếu dạo qua vài diễn đàn lớn bàn về văn học mạng TQ, thì những chủ đề tương tự “mười năm nhân sinh vội vã, tác phẩm nào đọng lại trong lòng”, hay “đọc sách lâu năm, đâu mới là tinh phầm”, thì cái tên Hắc Oa chắc chắn sẽ xuất hiện. Hắc Oa là một tinh phẩm cực hiếm của thể hoại hiện thực, không nên bỏ qua với ai muốn tìm truyện đô thị chất thực nhất, nhưng không mất chất phiêu của tiểu thuyết mạng.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Ngỗ Tác Kinh Hoa
Ngỗ Tác Kinh Hoa

Nữ chủ Thích Tầm là một vị ngỗ tác tài nghệ cao cường, vì oan án của gia tộc mà phải ẩn danh đổi tính, nương nhờ nghề nghiệm thi để sinh sống. Nàng dựa vào bản lĩnh tinh tế cùng nhãn lực sắc bén, nhiều lần trợ giúp quan phủ phá giải những vụ án kỳ dị, uẩn khúc. Trong quá trình ấy, nàng gặp được nam chủ Phó Quyết, một người xuất thân tôn quý, tâm cơ kín đáo. Từ hoài nghi lẫn nhau ban đầu, hai người dần sinh tín nhiệm, cùng vai kề vai tra ra chân tướng những âm mưu ẩn sâu phía sau các vụ án. Thích Tầm chẳng những thay người chết rửa sạch oan khiên, mà từng bước cũng tiến gần tới bí mật bị chôn vùi của gia môn. Tác phẩm thông qua những vụ án gay cấn hồi hộp cùng tình cảm khắc họa tinh tế, đã phản chiếu sự phức tạp của xã hội cổ đại và nhiều mặt của nhân tâm. Vừa có trí tuệ suy luận, vừa mang xúc cảm lay động lòng người, đây là một bộ cổ phong huyền nghi – tình cảm dung hòa lý và tình, trí và tâm.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tạ Yêu, Ta, Học Sinh Tiểu Học, Đã Thành Trù Thần!
Tạ Yêu, Ta, Học Sinh Tiểu Học, Đã Thành Trù Thần!

“Học sinh tiểu học, việc duy nhất phải làm chính là học cho giỏi... Nhưng ta nghĩ, Phương lão sư đến trường chỉ để... nấu ăn thôi thì phải.” “Xếp hàng cuối cùng cũng tới lượt ta rồi... Phương lão sư, việc học để sau, trước tiên giúp ta xào một phần cơm chiên nhé?” “Ngươi tưởng ta đứng trước cổng trường tiểu học này để đón con ư? Không, ta là chờ Phương lão sư tan học, để được ăn món ngon hắn nấu đầu tiên đó!” Ta tên là Yêu, người từ thế giới song song, vốn cao lớn như cái đấu. Vậy mà trong chớp mắt xuyên thành... một học sinh tiểu học. Vậy thì phải làm sao? Cũng may, ta kích hoạt hệ thống, đạt được thiên phú Trù Thần! Mỗi món ăn ta làm ra không chỉ khiến người ta thèm nhỏ dãi, ăn một lần là không thể dừng, mà còn gợi lại trong ký ức vị ngon thân thuộc: - Là hương vị món ăn bà ngoại nấu thuở ấu thơ. - Là mùi vị quen thuộc từ tay mẹ. - Là miếng cơm hiếm hoi thời đói khổ, ba ngày nhịn mới được một bát... Kết quả là ... “Hảo gia hỏa, đây rốt cuộc là trường tiểu học gì vậy? Trước cổng toàn xe sang trọng xếp hàng dài, thậm chí còn có cả trực thăng? Quá ngang tàng!” “Không, ngươi nhầm rồi. Đây chỉ là một trường tiểu học bình thường thôi. Còn xe sang trọng, máy bay trực thăng gì đó... đều là vì muốn chờ đầu bếp tan học đấy!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút
Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Giang Đường Tri bất ngờ về đầu thập niên 80, vừa xuất hiện đã liên tục cảm thấy chấn động. Cái gì? Người ông duy nhất đối xử tốt với cô vừa mới qua đời rồi? Cái gì? Cô mới là thiên kim thật của nhà họ Giang ở Tứ Cửu Thành, nhưng khi còn nhỏ lại bị bọn buôn người bắt đi? Cái gì? Cô còn có một vị hôn phu, đưa sính lễ xong liền mất tích suốt một năm rưỡi? Cái gì? Thiên kim giả của nhà họ Giang lại là người trọng sinh, một lòng muốn hại chết cô? Cái gì? Cô không chỉ có một vị hôn phu thôi sao? Giang Đường Tri khẽ cười, đúng lúc quá nhỉ. Cô vốn thích thách thức giới hạn bản thân. Một khởi đầu cấp độ địa ngục à? Không có gì to tát cả. Chỉ cần cô muốn thì tất cả sẽ nhường đường, từng bước đưa cô lêи đỉиɦ cao cuộc đời. Tiểu thư thiên tài x Quân thiếu lạnh lùng

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Trinh Thám Hình Sự] Tôi Có Thể Nghe Thấy Âm Thanh Từ Hiện Trường Vụ Án Mạng
[Trinh Thám Hình Sự] Tôi Có Thể Nghe Thấy Âm Thanh Từ Hiện Trường Vụ Án Mạng

Năm 2002, Thẩm Thanh Diệp tốt nghiệp đại học, trở thành một cảnh sát nữ làm việc ở văn phòng tại đội điều tra hình sự thành phố Bình Giang. Công việc văn phòng nhàn hạ, cuộc sống thường ngày ổn định, là lựa chọn lý tưởng để an dưỡng tuổi già. Cho đến một lần tình cờ, cô được đưa đến hiện trường một vụ án mạng. Sau khi điều tra hiện trường, cảnh sát đã xác định nghi phạm và chuẩn bị triệu tập đối tượng. Đúng lúc đó, bên tai Thẩm Thanh Diệp đột nhiên vang lên một giọng nói gào khóc: “Hung thủ không phải là Lâm Hiểu Phong! Là Lý Đại Chí! Là tên khốn ở tầng trên!” Biểu cảm của Thẩm Thanh Diệp khựng lại, ánh mắt từ từ dừng trên người đàn ông đứng ngoài cửa đang mang vẻ mặt ngây thơ chất phác... Từ đó trở đi... Vụ án gϊếŧ người liên hoàn trong đêm mưa, vụ án phanh thây ở công viên, vụ án gϊếŧ chồng... hàng loạt vụ án lớn được phá với tốc độ chưa từng có. Cuộc sống bình tĩnh của Thẩm Thanh Diệp hoàn toàn thay đổi, thay vào đó là sự ra đời của một huyền thoại mới trong giới cảnh sát. Đội trưởng tổ trọng án số 3, Nhạc Lăng Xuyên nổi tiếng với tài phá án như thần, được mọi người trong ngành cảnh sát kính nể. Tuy nhiên, anh vốn lạnh lùng, nguyên tắc, ít khi nể mặt người khác. Cho đến một lần khi đi thực địa, có người thấy anh đối xử với một cô gái nhỏ nhắn bằng thái độ ôn hòa, kiên nhẫn, lại còn đặc biệt quan tâm. Mọi người không khỏi tò mò: [Người đó là ai mà lại có thể khiến vị đội trưởng khó tính này để mắt đến?] Mãi đến khi phá được một vụ án lớn liên quan đến quốc tế, Thẩm Thanh Diệp bước lên bục nhận tấm huy chương cao quý nhất trong ngành cảnh sát, dáng vẻ uy nghi, rực rỡ như ánh mặt trời. Lúc đó, mọi người mới bàng hoàng nhận ra: [Cô không phải chỉ là một bông hoa đẹp, mà là một huyền thoại mà không ai có thể vượt qua.] Ban đầu, khi nghe những lời đồn đại về mối quan hệ giữa hai người, Nhạc Lăng Xuyên cười khẩy, nói bằng giọng đầy khinh thường: “Tôi chỉ quý trọng nhân tài thôi, các người hiểu gì chứ?” Nhưng về sau, khi ánh hào quang của cô gái này ngày càng rực rỡ, có nhiều người đàn ông ngưỡng mộ và tìm cách theo đuổi cô, Nhạc Lăng Xuyên không khỏi đen mặt. Chú thích: Truyện hình sự, không mang yếu tố kinh dị.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung
Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung

Khi phụ thân ngỗ tác qua đời ly kỳ , Diệp Thải Đường vì món nợ lớn năm mươi lượng bạc, không thể không bán mình vào Lục Phiến Môn làm trâu làm ngựa cho chủ nợ Hạ Việt, người vốn là thần bổ. May mắn Diệp Thải Đường có linh hồn pháp y thâm niên của thời hiện đại, nàng dùng pháp y học hiện đại phá giải bí mật trên thi thể, điều tra dấu vết từ xương cốt. Khiến vụ án được tái diễn, nghe người chết nói chuyện, từng cọng cây ngọn cỏ đều làm chứng, ông trời có mắt không thể lừa. Hạ Việt vươn tay: "Nào, nắm tay ta đi." Diệp Thải Đường: "...?" Hạ Việt: "Như vậy chúng ta có thể cùng nhau phá án, trở thành một đôi cộng sự thần tiên." ***** Trích đoạn 1 Hạ Việt nói tiếp: “Tuy một tháng hai lượng không nhiều lắm, ngươi tiêu tiết kiệm một chút, ba bốn năm cũng có thể trả hết tiền, nói không chừng còn có thể tiết kiệm một ít.” Diệp Thải Đường cười khổ. Hạ Việt cũng mỉm cười: “Nếu không thì, ngươi chỉ có thể đi ăn xin, ta tặng người một cái bát, ngươi cứ ăn xin ở gần Lục Phiến Môn đi, một cô nương như ngươi nếu đυ.ng phải tiểu lưu manh gì đó, hét một tiếng, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.” Nói xong, Hạ Việt đi đến cửa gọi Lưu Sa: “Vào phòng bếp lấy một cái bát cũ cho ta, nhớ lấy cái bát nào bị sứt mẻ ấy, sau này Diệp cô nương ăn xin, các ngươi nhìn thấy thì chiếu cố một chút.” Lưu Sa ngốc nghếch lại đáp lời, thật sự ra ngoài. Nói đến nước này, Diệp Thải Đường còn có thể nói gì nữa, nàng biết rõ đây là một miếng bánh ngọt có bôi thuốc độc, cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt cầm ăn mà thôi. “Ta làm.” Diệp Thải Đường không đợi Hạ Việt nói xong, liền nói: “Đại nhân, ngài thật sự quá tốt bụng, ta bị thuyết phục vì sự tốt bụng của ngài. Đừng nói bao ăn bao ở, còn có tiền, cho dù không có tiền, ta cũng làm. Có thể làm việc ở Lục Phiến Môn, còn ăn xin gì nữa chứ.” Câu nói này nghe có vẻ không có vấn đề gì, nhưng ở đâu cũng có vấn đề, Lục Phiến Môn tạo nghiệt gì mà phải so tốt xấu với ăn xin, nhất thời Hạ Việt cũng biết phải phản bác thế nào. Trích đoạn 2: Diệp Thải Đường khinh bỉ nói: “Cơm mềm cứng rắn ăn, còn ăn đúng lý hợp tình, Lư phu nhân đã tạo nghiệt gì vậy, năm đó nếu như bà ấy tìm một tiểu bạch kiểm, chỉ cần mặt đẹp dáng người đẹp, tự mình bỏ tiền bao nuôi, chẳng phải cuộc sống sẽ thoải mái hơn bây giờ à.” Diệp Thải Đường nói xong, lại liếc nhìn Hạ Việt. Hạ Việt còn chưa kịp tiêu hóa mấy lời nói kinh hãi thế tục này của Diệp Thải Đường, bị nàng liếc nhìn, nhất thời cảm thấy không đúng lắm. Muội ấy nhìn ta làm gì vậy, cảm thấy ta là cơm mềm cứng rắn ăn, hay là tiểu bạch kiểm? Trích đoạn 3: Diệp Thải Đường vô cùng cạn lời, nàng lẩm bẩm nói: “Nhìn không ra, đại nhân còn là một người ngạo kiều nữa.” Vương Thống không hiểu liền hỏi: “Ngạo kiều là ý gì?” Lưu Sa đọc hiểu một trăm điểm: “Chính là kiêu căng ngạo mạn đó.” “Không không không.” Diệp Thải Đường lắc lắc ngón tay: “Chính là vừa kiêu ngạo vừa nũng nịu.” Hạ Việt thật sự không thể ngờ rằng trong lòng Diệp Thải Đường mình lại có hình tượng như vậy, giật mình đến mức suýt chút nữa vấp ngã. Diệp Thải Đường còn tiến thêm một bước giải thích: “Con người ấy mà, chính là thích ngạo kiều trước mặt những người thương mình.” Hạ Việt không muốn trở thành quan viên đầu tiên của Đại Lương đánh chết thủ hạ trên đường, cho nên hắn chỉ có thể nén giận, cố gắng nhớ lại Diệp Minh đã gặp lúc trước, Diệp Minh là một người rất bình thường, sao nữ nhi của ông ấy lại không đáng tin như vậy. Trích đoạn 4: Trên trán của Trạng Nguyên có một vầng trăng lưỡi liềm, lúc trước Diệp Thải Đường cũng đã từng xem qua các loại chân dung mặt nạ hí kịch. Lần này lại liếc nhìn, Diệp Thải Đường lập tức nhận ra chỗ không đúng. "Hình như vị trí của mặt trăng này không giống với mấy cái ta đã từng nhìn thấy trước đây." "Phải." Lão bản gánh hát hí kịch đáp: "Đáng lẽ phải vẽ lệch vầng trăng này mới được, nhưng hôm nay hắn không chú ý, lại vẽ thẳng." Diệp Thải Đường liếc nhìn, đúng thật là như vậy, vầng trăng trên trán vị Trạng Nguyên này là thẳng, mà những cái nàng từng thấy trước đây đều là lệch. Nhưng đây cũng không phải chuyện gì to tát, đến mức phải tức giận như vậy, mắng như mắng tôn tử vậy à? Diệp Thải Đường không khỏi hỏi: "Vầng trăng này thẳng hay lệch, có quy tắc gì đặc biệt à?" Hoặc nên nói, có điều cấm kỵ gì à? Lão bản tức giận như vậy, giống như vị Trạng Nguyên này đã phạm phải sai lầm lớn. Lão bản gánh hát hí kịch thở dài: "Tiểu thư có điều không biết, nghề nào cũng có quy tắc của nghề nấy. Nhân vật trong vở hí kịch này là một vị Trạng Nguyên nổi tiếng thời tiền triều, chính trực vô tư. Nghe nói ông ấy là Chung Quỳ lão gia chuyển thế, ban ngày đòi lại công bằng xử án cho bá tánh. Ban đêm, có thể nhìn thấy quỷ hồn. Nếu có ai chết oan, sẽ báo mộng để đòi lại công bằng." Diệp Thải Đường "a" một tiếng, nhất thời không phản ứng kịp lão bản đang ám chỉ gì, dừng lại một lát mới vỡ lẽ: "Ông đang nói quỷ ấy à." Trích đoạn 5: Thấy tên hỏa kế cũng không nghĩ ra được nội dung gì thêm, Tạ Chỉ lại hỏi: "Chẳng phải nam nhân không thể hát, nữ nhân có thể hát à? Ngươi đi tìm một nha đầu đến hát cho bọn ta nghe thử." Thật phiền muộn, người khác đều là uống hoa tửu nghe tiểu khúc. Còn bọn họ thì sao, ăn bánh bao nghe quỷ ca dao. Sự khác biệt thật sự quá lớn. Tên hỏa kế nhận được tiền thưởng vẫn rất tích cực, rất nhanh đã tìm một tiểu nha đầu đến. Tiểu nha đầu liền cất tiếng hát. "Ánh trăng sáng, lòng hoang mang." "Quỷ tân nương, tìm tân lang." "Tân lang là tình lang của ta, tân phòng là mộ phần của ta." "Giá y một màu đỏ thẫm, dùng máu ta thêu một đôi uyên ương." "Kèn xô na thổi vang một đường. Tình lang hỡi, chúng ta vào động phòng hoa chúc... chàng xem kìa, tim chàng gan chàng vương khắp sàn." Giọng của tiểu nha đầu cũng khá hay, nhưng hát lên lại hơi rợn người. Diệp Thải Đường nghe rồi, xoa xoa lớp da gà trên cánh tay. Đây là tiểu khúc dân gian gì chứ, đây là bài ca dao kinh dị mà. Trích đoạn 5: -------- Truyện chủ yếu về trinh thám phá án, vụ án liên tục, tình cảm là phụ, mọi người cùng gu với mình thì nhảy hố nhé. Chúc mọi người một ngày tốt lành và đọc truyện vui vẻ nha ~

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Lão Huyền Học Chỉ Muốn Kiếm Tiền
Đại Lão Huyền Học Chỉ Muốn Kiếm Tiền

Quy Nguyên phái có một đạo quán ẩn cư giữa núi rừng, đã truyền thừa được nghìn năm, có thể tự động chuyển hóa tiền tài thành công đức, che chở các đệ tử không bị ngũ tệ tam khuyết quấy nhiễu. Không ngờ đến đời quán chủ thứ một trăm lẻ một, quán chủ bất ngờ bị hại, quán chủ thế hệ thứ hai – Trì Tây chỉ có thể mượn xác hoàn hồn, từ dưới lòng đất bò lên thu dọn tàn cục, tạm thời thay thế chức vị quán chủ đời thứ một trăm lẻ một. Nhưng ai ngờ đạo quán đã chi tiêu quá nhiều tiền để đổi lấy công đức, giờ còn nợ một số tiền khổng lồ. Cho dù lúc còn sống làm đại lão huyền học hay là sau khi chết làm quỷ tự do ở dưới địa ngục đều chưa từng bị ngũ tệ tam khuyết làm phiền não, vậy mà chớp mắt cái đã biến thành một con quỷ nghèo triệt để. Hôm nay cũng là một ngày đau đầu vì tiền. Vì trả tiền mà cô đã phải đánh đổi quá nhiều. Khi nào mới có thể tìm được đệ tử kế thừa khoản nợ khổng lồ này đây. ... Nội dung chính: Hào môn thế gia, dị năng, sảng văn, truyền thuyết đô thị, nhẹ nhàng. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trì Tây, Lục Thừa Cảnh. Nhân vật phụ: những người khác. Giới thiệu vắn tắt: Sau khi thừa kế đạo quán, cô trở thành tài sản đi kèm. Lập ý: Cố gắng kiếm tiền mới có thể thực hiện tự do tài chính. (*) Ngũ tệ tam khuyết là một loại mệnh mà các nhà tướng số, phong thủy đều phải chịu do đã tiết lộ quá nhiều thiên cơ. ‘Ngũ tệ’ (5 hại) gồm: quan, quả, cô, độc, tàn. ‘Tam khuyết’ (3 điều thiếu thốn) gồm: tiền, mệnh, quyền

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

Giới thiệu tác phẩm: Dao là vật chứng, lời là chứng cứ. Lời tiên tri trở thành sự thật chính là ngày lấy thù lao. Đây là một người bán dao chịu trong huyền môn. Đồ Sơn Cửu thân là người bán dao chịu đời thứ hai trăm tám mươi ba, thiên phú huyền học vượt xa tất cả những người khác trong gia tộc, xem bói cực kỳ chuẩn xác, có thể thông với quỷ thần. Chỉ tiếc rằng vì một lời nguyền đã giáng xuống nhà họ Đồ Sơn từ một trăm năm trước khiến cô không thể sống thọ được. Từ nhỏ cô đã biết mình có một người chồng chưa cưới, đó là người định mệnh được ông nội của cô đính ước cho cô. Chỉ có kết hôn với anh thì cô mới có thể viên mãn. Trước khi ông nội qua đời đã nhiều lần dặn dò cô phải xuống núi tìm nhà họ Tạ. Nên đi thu nợ của nhà chồng chưa cưới rồi. ... Nghe đồn người nắm quyền của nhà họ Tạ giàu có nhất Nam Thành Tạ Thời Dữ từ nhỏ đã có hôn ước, vợ chưa cưới còn là một đứa nhà quê sống trong vùng núi hẻo lánh. Mọi người thật sự không tài nào hiểu được lý do tại sao lúc trước ông cụ Tạ lại sắp đặt một hôn ước không môn đăng hộ đối như thế cho cháu trai trưởng của mình. Mãi cho đến sau này gặp được người thật, thấy cô dịu dàng điềm tĩnh, lời nói cử chỉ đều rất có lễ phép lịch sự, mọi người mới biết hóa ra lời đồn hoàn toàn không đáng tin. Nhất là cho đến sau này, khi đại lão ở các ngành nghề đều cung kính gọi cô một tiếng cô Đồ Sơn là lại càng được mở mang tầm mắt. Có người tò mò hỏi bọn họ tại sao lại kính trọng cô như thế? Các đại lão: “Bởi vì cô ấy là chủ nợ của chúng tôi!” Từ nhỏ Đồ Sơn Cửu đã hay quên, thường xuyên quên việc thu nợ. Sau khi kết hôn cô dứt khoát ném sổ nợ cho chồng mình là Tạ Thời Dữ để anh nhắc mình đi đòi nợ. Tạ Thời Dữ nhìn một đống sổ sách dày cộp trên mặt bàn của mình mà lập tức rơi vào trầm tư...

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May
Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May

Nếu bạn phát hiện chính mình xuyên tới một thế giới hoang tàn đổ nát không có hy vọng, bạn sẽ làm gì? Chỗ này đâu đâu cũng là phóng xạ cấp độ cao, còn có các loại động vật, thực vật biến dị trông vừa kỳ dị vừa đáng sợ, con người từ đỉnh chuỗi đồ ăn ngã vào bụi bặm... Chỗ nơi được gọi là phế thổ này, con người không hề là chúa tể, ở chỗ này, có thể sống sót cũng là hy vọng xa vời. Trang Hiểu xuyên tới chính là một thế giới thời khắc làm người nơm nớp lo sợ như vậy, ấm no, an toàn... Đây đều là những vấn đề cơ bản nhất cô cần giải quyết. May mắn, mới vừa tới, cô đã ôm được một cái “đùi”, tuy thân thể tàn phá, không có tiền tài dư thừa, nhưng tốt xấu gì người ta có một căn phòng ở trên phế thổ này, một gian nhà gỗ nhỏ cũ nát... Từ đây hai người trải qua quãng thời gian sống chung ngượng ngùng sao? Không, ở phế thổ này, cơm còn chẳng có mà ăn, sao mà có thời gian nói chuyện yêu đương... Trước giải quyết vấn đề sinh tồn đi!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

【Năm ba mươi lăm tuổi, đứng trước ngã rẽ cuộc đời, nhìn ánh mắt mong mỏi của cha mẹ, ngươi đành đồng ý đi xem mắt. Nhưng khi đến nơi hẹn, ngươi mới phát hiện cô gái kia hóa ra lại là thanh mai trúc mã thuở nhỏ của mình.】 【Mời Lê Tri – người đã lâu không gặp – ăn một bữa cơm. Phần thưởng: 1.000 tệ.】 Mười tám tuổi, Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri đang ngồi đối diện, bất giác rơi vào im lặng. Hệ thống này... có phải đến hơi sớm rồi không? Nhưng đó vẫn chưa phải mấu chốt của vấn đề. Thẩm Nguyên nhìn thẳng Lê Tri, nghiêm túc nói: “Lê Tri, ta xem tướng ngươi rồi, đến ba mươi lăm tuổi vẫn chưa gả nổi đâu.” Lê Tri cười khẩy một tiếng: “Ta chúc ngươi sống thọ. Ba mươi lăm năm sau, mộ cỏ chắc cao lắm rồi.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng