Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền

Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền

Ngôn TìnhCổ ĐạiSảng VănTiên hiệpTu Chân

Liên Mộ là một người tu tiên hiện đại, vào ngày độ thiên kiếp, nàng không cẩn thận mà thất bại nên gặp phải cắn trả, khi tỉnh dậy thì nàng đã sống lại. Tình cờ, nàng sống lại trên thân xác của một tiểu cô nương có linh căn tắc nghẽn, trên người không có được một đồng tiền, tiểu cô nương này là đệ tử ngoại môn bị loại ra từ Quy Tiên Tông, dựa vào quét dọn bậc thang của tiên môn mà sống. Liên Mộ kiếp trước đã tu luyện tới đại đạo viên mãn: “Không phải chỉ bắt đầu lại từ đầu thôi sao? Chuyện này có gì khó!” Nhưng cho đến khi bước vào Quy Tiên Tông lần thứ hai, nàng mới phát hiện: Bắt đầu lại từ đầu ở thế giới này, cái nàng thiếu không phải là kỹ thuật hay kinh nghiệm, mà là tiền. Nàng là một kiếm tu, lại nghèo tới mức ngay cả một thanh kiếm cũng không mua nổi, nhưng sau khi đúc lại thành tam linh căn, đan điền bị tổn thương, thân thể tả tơi, cần mời đan tu và khí sư chuyên môn tới giúp đỡ, phải tiêu một số tiền lớn. Để có thể tiếp tục tu luyện và tiêu ít tiền, nàng không thể không lén đổi nghề, dứt khoát tự học luyện đan luyện khí, tự cung tự cấp. Ban đầu, mọi người đối xử với Liên Mộ... Tôn trưởng: “Đệ tử kiếm tu này không làm việc đàng hoàng, cả ngày đều chơi bời lêu lổng, thật làm người ta tức giận.” Sư huynh kiếm tu: “Tam linh căn này đúng là vô dụng, rốt cuộc có thể làm được gì? Ngay cả thể tu cũng chê thừa thải!” Các đan tu: “Ai có thể nói với ta, tại sao nàng ta không làm việc mà lại chạy tới Dẫn Hương Phong của chúng ta không?” Khí sư: “Hóa ra không chỉ phong của chúng ta gặp họa, vậy ta yên tâm rồi.” Nhưng sau đó, trong trận đấu tiên môn, ma thú cao cấp náo loạn, các tông môn bị đánh cho trở tay không kịp, mọi người đều hoảng loạn. Chỉ có duy nhất một kiếm tu áo xanh của Quy Tiên Tông cưỡi cây chổi bay “vυ"t” ra, tay trái cầm bùa, tay phải cầm kiếm, dùng mấy đá đạp chết luôn ma thú. Mọi người: “???” Trong trận đấu tiên môn nào đó, Liên Mộ bị cô lập, chỉ có một thân một mình. Những người khác: “Lần này chắc bị loại rồi chứ!” Sau đó bọn họ trơ mắt nhìn nàng móc lò luyện đan và bệ rèn cực phẩm ra, tay nặn đan dược cao cấp, tiện tay sửa luôn được linh khí đỉnh cấp. Tứ đại tông môn kinh hãi: “Rốt cuộc người này làm gì vậy?” Sau khi Liên Mộ đi ra, nhún vai bất lực nói: “Xin lỗi, ta quá nghèo, chỉ có thể cái gì cũng học một ít. Mặc dù ta biết luyện đan rèn khí, nhưng ta vẫn là một vị kiếm tu kiên định.” Mọi người: “...” Thì ra tam linh căn của một người không phải là tam linh căn thuần túy, mà là tam thiên linh căn tổ hợp.

300000

1056 chương

Truyện cùng tác giả

Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền
Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền
Minh Ngọc Kính

Liên Mộ là một người tu tiên hiện đại, vào ngày độ thiên kiếp, nàng không cẩn thận mà thất bại nên gặp phải cắn trả, khi tỉnh dậy thì nàng đã sống lại. Tình cờ, nàng sống lại trên thân xác của một tiểu cô nương có linh căn tắc nghẽn, trên người không có được một đồng tiền, tiểu cô nương này là đệ tử ngoại môn bị loại ra từ Quy Tiên Tông, dựa vào quét dọn bậc thang của tiên môn mà sống. Liên Mộ kiếp trước đã tu luyện tới đại đạo viên mãn: “Không phải chỉ bắt đầu lại từ đầu thôi sao? Chuyện này có gì khó!” Nhưng cho đến khi bước vào Quy Tiên Tông lần thứ hai, nàng mới phát hiện: Bắt đầu lại từ đầu ở thế giới này, cái nàng thiếu không phải là kỹ thuật hay kinh nghiệm, mà là tiền. Nàng là một kiếm tu, lại nghèo tới mức ngay cả một thanh kiếm cũng không mua nổi, nhưng sau khi đúc lại thành tam linh căn, đan điền bị tổn thương, thân thể tả tơi, cần mời đan tu và khí sư chuyên môn tới giúp đỡ, phải tiêu một số tiền lớn. Để có thể tiếp tục tu luyện và tiêu ít tiền, nàng không thể không lén đổi nghề, dứt khoát tự học luyện đan luyện khí, tự cung tự cấp. Ban đầu, mọi người đối xử với Liên Mộ... Tôn trưởng: “Đệ tử kiếm tu này không làm việc đàng hoàng, cả ngày đều chơi bời lêu lổng, thật làm người ta tức giận.” Sư huynh kiếm tu: “Tam linh căn này đúng là vô dụng, rốt cuộc có thể làm được gì? Ngay cả thể tu cũng chê thừa thải!” Các đan tu: “Ai có thể nói với ta, tại sao nàng ta không làm việc mà lại chạy tới Dẫn Hương Phong của chúng ta không?” Khí sư: “Hóa ra không chỉ phong của chúng ta gặp họa, vậy ta yên tâm rồi.” Nhưng sau đó, trong trận đấu tiên môn, ma thú cao cấp náo loạn, các tông môn bị đánh cho trở tay không kịp, mọi người đều hoảng loạn. Chỉ có duy nhất một kiếm tu áo xanh của Quy Tiên Tông cưỡi cây chổi bay “vυ"t” ra, tay trái cầm bùa, tay phải cầm kiếm, dùng mấy đá đạp chết luôn ma thú. Mọi người: “???” Trong trận đấu tiên môn nào đó, Liên Mộ bị cô lập, chỉ có một thân một mình. Những người khác: “Lần này chắc bị loại rồi chứ!” Sau đó bọn họ trơ mắt nhìn nàng móc lò luyện đan và bệ rèn cực phẩm ra, tay nặn đan dược cao cấp, tiện tay sửa luôn được linh khí đỉnh cấp. Tứ đại tông môn kinh hãi: “Rốt cuộc người này làm gì vậy?” Sau khi Liên Mộ đi ra, nhún vai bất lực nói: “Xin lỗi, ta quá nghèo, chỉ có thể cái gì cũng học một ít. Mặc dù ta biết luyện đan rèn khí, nhưng ta vẫn là một vị kiếm tu kiên định.” Mọi người: “...” Thì ra tam linh căn của một người không phải là tam linh căn thuần túy, mà là tam thiên linh căn tổ hợp.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới
Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới

"Thái Tố Mạch, là một loại tướng thuật, có thể xem sang hèn, đoán cát hung, tính họa phúc. Này thiện nam tín nữ, có dám để ta bắt mạch không? Một lần bắt mạch đáng giá vạn lượng hoàng kim." Ngươi xem, kiếm tiền dễ dàng như vậy, có ai làm không? ... Sống hai kiếp, lý tưởng của Tần Lưu Tây vẫn luôn là sống qua ngày chờ qua đời, bởi vì trên thế gian này luôn có những kẻ cam tâm làm cá mặn, chẳng cầu tiến thủ, mà cái việc vô dụng này, cứ để nàng gánh. Nhưng khi cả gia tộc thê lương, ảm đạm xuất hiện trước mặt, những ngày tháng làm cá mặn của Tần Lưu Tây cũng theo đó mà tan biến. Đối diện với Tần gia đang bên bờ vực sụp đổ, nha hoàn cầm chiếc hộp tiền trống rỗng đứng trước mặt, Tần Lưu Tây không thể không gánh vác trọng trách của đại tiểu thư, quản lý gia tộc, dưỡng trưởng bối, dạy trẻ con. Tần Lưu Tây: Rõ ràng ta cầm kịch bản cá mặn, ai lén tráo đổi của ta rồi? Đường muội bị đại tiểu thư làm cho hoài nghi nhân sinh: Cảm giác đại tỷ tỷ xem chúng ta giống như phiền phức vậy. Tần tứ công tử bị đại tiểu thư đánh cho tỉnh người: Mạnh dạn lên, bỏ hai chữ "cảm giác" đi. Tần tiểu ngũ bị đại tiểu thư "sủng" đến mức tự kỷ, nghiêm túc giơ tay trả lời câu hỏi về việc đại tỷ tỷ nàng chẳng có tài cán gì: Tỷ ấy biết trừ tà bắt quỷ, biết xem tướng vẽ bùa, biết chữa bệnh cứu người, mà này, ngươi hỏi cái nào? Sau này, có người hỏi Tần Lưu Tây, nếu cuộc đời được làm lại, ước mơ của nàng là gì? Tần Lưu Tây trầm mặc hồi lâu: Không cầu tiến thủ, sống lay lắt trăm năm!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu
Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu

Là người sống sót cuối cùng trong phiên bản thử nghiệm của game [Tận Thế Thiên Duyên], Quan Nhất Hạc nhận được ba phần thưởng độc nhất vô nhị: [Lệnh Bài Lãnh Chúa], một thiên phú cấp S và thân phận chủng tộc ẩn. Thế nhưng vào đúng ngày game ra mắt, cô lại bất ngờ xuyên không, trở thành một người sống sót nhỏ nhoi giữa lục địa Thiên Duyên đang chìm trong thảm họa. Đối mặt với thế giới sụp đổ, Quan Nhất Hạc, một tay chơi lão luyện, bình tĩnh kích hoạt thiên phú cấp S của mình. [Hệ Thống Đánh Dấu] được kích hoạt! [Đinh! Sống sót được 1 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Sơ Đồ Phân Tích Vị Trí Lãnh Địa.] [Đinh! Sống sót được 7 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Bản Vẽ Kiến Trúc Cao Cấp ×1.] [Đinh! Sống sót được 100 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được...] Từ hai bàn tay trắng, cô dẫn dắt người dân của mình xây dựng, sản xuất, kiến thiết nên một lãnh địa an toàn giữa trùng vây hiểm nguy. Họ cùng nhau đối mặt với tận thế, trở thành pháo đài cuối cùng và là niềm hy vọng của cả lục địa Thiên Duyên. Tóm tắt một câu: Đánh dấu mỗi ngày, ta xây dựng đế chế thời tận thế. Chủ đề: Giữa thế giới tro tàn, ánh sáng và hy vọng vẫn luôn tồn tại.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn
Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn

Vân Thất Thất đã sống như một con cá mặn suốt cả đời ở hiện đại, không ngờ sau khi chết lại xuyên không đến một thế giới tu tiên, một thế giới ai ai cũng là vua của sự chăm chỉ. Nhưng nàng vẫn không muốn cố gắng làm gì cả! Khi chọn sư tôn, Vân Thất Thất đã suy nghĩ rất nhiều. Kiếm tu thì quá mệt mà lại không có tiền. Phù tu thì ngày nào cũng vẽ bùa, nàng còn viết chữ không đẹp, huống chi là vẽ bùa. Nghĩ đi nghĩ lại, âm tu vẫn là tốt nhất, hơn nữa về âm nhạc, nàng cảm thấy mình vẫn có chút thiên phú, dù sao khi còn là một con cá mặn, nàng cũng đã nghe khá nhiều nhạc để tu dưỡng tâm hồn. Nhưng tại sao pháp khí của người ta đều là đàn tỳ bà, đàn cổ cầm, mà của nàng lại là kèn sorna! Chẳng lẽ chỉ vì hồi nhỏ nàng đã học kèn sorna với ông nội sao! Thế là từ đó, Thiên Âm Môn thường xuyên xuất hiện một hiện tượng như sau. Đại sư huynh đang tĩnh tọa, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm gián đoạn, lập tức khí huyết dâng trào, mắt trắng dã rồi ngất xỉu. “Có ai không! Sư huynh ngất rồi!” Nhị sư tỷ đang thổi sáo một cách tao nhã, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm lệch nhịp, nhị sư tỷ tao nhã bắt đầu thổi Tinh Thần Không Yên. “Có ai không! Mau cản nhị sư tỷ lại, nàng sắp điên rồi!” Từ đó trở đi, phong cách của cả Thiên Âm Môn đã thay đổi hoàn toàn, và thủ phạm nhờ vào tài năng thổi kèn sô na xuất chúng, đã trở thành người nổi tiếng trong giới tu chân. Còn sư tôn của Vân Thất Thất, Thẩm Nhược Hư, lại trở thành tội phạm lớn nhất khi dung túng cho Vân Thất Thất. “Sư tôn, người không quản lý tiểu sư muội sao!” Thẩm Nhược Hư nhìn Vân Thất Thất đang vui vẻ thổi kèn sô na, đương nhiên nói: “Quản cái gì, tiểu sư muội của các ngươi chẳng phải rất tốt sao, vui tươi nhảy nhót.” Mọi người ngất xỉu, có vẻ không ai có thể quản được Vân Thất Thất rồi!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tọa Khán Tiên Khuynh
Tọa Khán Tiên Khuynh

Ta vốn chỉ là một sinh viên bình thường. Không biết vì sao lại lạc vào thế giới này. Người ở đây lại gọi ta là “Quý thiếu gia”, còn khuyên ta hãy nén bi thương, thuận theo số mệnh. Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì thiên kim của Tiên Môn Huyện lệnh đã đến, nói muốn từ hôn với ta. Ha, mở đầu thật thú vị. Từ đó, ta bắt đầu tìm hiểu thế giới kỳ quái này — nơi tiên đạo thịnh hành, vương triều phồn vinh, nhưng phía sau lại là người dân chết đói ngàn dặm, cuộc sống bấp bênh. Những kẻ tu tiên kia, ăn hết mồ hôi nước mắt của nhân dân, còn luyện hóa cả linh mạch của đất trời, cuối cùng chỉ cười lớn một tiếng rồi phi thăng mà đi — khác gì những quan tham ô bỏ trốn mang theo của cải? Ta vốn không định can dự vào cuộc phân tranh này, chỉ muốn lặng lẽ làm những gì mình có thể. Nhưng đến khi đứng trên đỉnh Quần Sơn, nhìn xuống tiên đạo sụp đổ, ta mới thấm thía — ta cũng không còn vô tội nữa.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng
Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cố Nhân ngất xỉu khi tăng ca, sau khi mở mắt nàng liền phát hiện mình đã xuyên không, trở thành một tiểu tức phụ nhà nông. Cuộc đời của tiểu tức phụ này cũng rất bi thảm, khi còn nhỏ đã bị bán làm con dâu nuôi từ bé, cố gắng chịu đựng được vài năm thì trượng phu bị triều đình bắt đi tòng quân, chết không thấy xác. Trong nhà chỉ còn người mẹ chồng hung dữ ngoài lạnh trong nóng và chú em chồng nhỏ tuổi. Nhưng Cố Nhân cũng không cam chịu số phận, nàng đã dựa vào tay nghề gia truyền để mở sạp buôn bán thức ăn. Khi cuộc sống dần khởi sắc, mẹ chồng khuyên nàng nhân lúc tuổi còn trẻ nên sớm tái giá. Thậm chí còn tìm cho nàng một chàng thư sinh nghèo nhưng thành thật để làm chồng. Mãi cho đến ngày 15 tháng 7 năm nọ, một người đàn ông tưởng chừng đã chết trên chiến trường bất ngờ trở về. * Võ Thanh Ý đã cống hiến nửa đời mình cho quốc gia và thiên hạ. Hắn không thẹn với huynh đệ với thiên hạ, chỉ thẹn với mẹ già, em nhỏ và người vợ hiền đã chết trong một trận lũ lụt. Khi đất nước được ổn định, Võ Thanh Ý được phong làm Đại nguyên soái thống lĩnh quân đội. Việc đầu tiên mà hắn làm là trở về quê tìm mộ của những người thân trong nhà. Thật không khéo, hôm hắn trở về đúng lúc là ngày 15 tháng 7. “Con dâu ơi! Có quỷ!” Tiếng kêu của nương vẫn mạnh mẽ hệt như trong trí nhớ của hắn. “Tẩu tẩu, cứu mạng với!” Ấu đệ chính là ấu đệ lớn lên như trong trí tưởng tượng của hắn. “Bọn chuột nhắt vô sỉ này từ đâu tới vậy, dám giả thần giả quỷ trước cửa Võ gia ta?” Người vợ hiền trong trí nhớ (?) khua một cây dao phay vọt lại đây! “Không được ăn hϊếp nương của ta!” Một cậu nhóc khoảng năm sáu tuổi không có ở trong trí nhớ của hắn cũng vọt lai đây! Võ Thanh Ý: "?" Ai tới giải thích cho hắn một chút với, rời nhà tám năm mà hài tử năm tuổi, tình huống này là sao vậy?

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền
Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền

Liên Mộ là một người tu tiên hiện đại, vào ngày độ thiên kiếp, nàng không cẩn thận mà thất bại nên gặp phải cắn trả, khi tỉnh dậy thì nàng đã sống lại. Tình cờ, nàng sống lại trên thân xác của một tiểu cô nương có linh căn tắc nghẽn, trên người không có được một đồng tiền, tiểu cô nương này là đệ tử ngoại môn bị loại ra từ Quy Tiên Tông, dựa vào quét dọn bậc thang của tiên môn mà sống. Liên Mộ kiếp trước đã tu luyện tới đại đạo viên mãn: “Không phải chỉ bắt đầu lại từ đầu thôi sao? Chuyện này có gì khó!” Nhưng cho đến khi bước vào Quy Tiên Tông lần thứ hai, nàng mới phát hiện: Bắt đầu lại từ đầu ở thế giới này, cái nàng thiếu không phải là kỹ thuật hay kinh nghiệm, mà là tiền. Nàng là một kiếm tu, lại nghèo tới mức ngay cả một thanh kiếm cũng không mua nổi, nhưng sau khi đúc lại thành tam linh căn, đan điền bị tổn thương, thân thể tả tơi, cần mời đan tu và khí sư chuyên môn tới giúp đỡ, phải tiêu một số tiền lớn. Để có thể tiếp tục tu luyện và tiêu ít tiền, nàng không thể không lén đổi nghề, dứt khoát tự học luyện đan luyện khí, tự cung tự cấp. Ban đầu, mọi người đối xử với Liên Mộ... Tôn trưởng: “Đệ tử kiếm tu này không làm việc đàng hoàng, cả ngày đều chơi bời lêu lổng, thật làm người ta tức giận.” Sư huynh kiếm tu: “Tam linh căn này đúng là vô dụng, rốt cuộc có thể làm được gì? Ngay cả thể tu cũng chê thừa thải!” Các đan tu: “Ai có thể nói với ta, tại sao nàng ta không làm việc mà lại chạy tới Dẫn Hương Phong của chúng ta không?” Khí sư: “Hóa ra không chỉ phong của chúng ta gặp họa, vậy ta yên tâm rồi.” Nhưng sau đó, trong trận đấu tiên môn, ma thú cao cấp náo loạn, các tông môn bị đánh cho trở tay không kịp, mọi người đều hoảng loạn. Chỉ có duy nhất một kiếm tu áo xanh của Quy Tiên Tông cưỡi cây chổi bay “vυ"t” ra, tay trái cầm bùa, tay phải cầm kiếm, dùng mấy đá đạp chết luôn ma thú. Mọi người: “???” Trong trận đấu tiên môn nào đó, Liên Mộ bị cô lập, chỉ có một thân một mình. Những người khác: “Lần này chắc bị loại rồi chứ!” Sau đó bọn họ trơ mắt nhìn nàng móc lò luyện đan và bệ rèn cực phẩm ra, tay nặn đan dược cao cấp, tiện tay sửa luôn được linh khí đỉnh cấp. Tứ đại tông môn kinh hãi: “Rốt cuộc người này làm gì vậy?” Sau khi Liên Mộ đi ra, nhún vai bất lực nói: “Xin lỗi, ta quá nghèo, chỉ có thể cái gì cũng học một ít. Mặc dù ta biết luyện đan rèn khí, nhưng ta vẫn là một vị kiếm tu kiên định.” Mọi người: “...” Thì ra tam linh căn của một người không phải là tam linh căn thuần túy, mà là tam thiên linh căn tổ hợp.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tái Giá Quyền Thần
Tái Giá Quyền Thần

Biểu ca xa đến nhà ở nhờ, phong thái chi lan ngọc thụ, xa xa tựa ngọn núi cao đứng sừng sững một mình. Dù gia tộc hắn đã sa sút, nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm. Thiếu nữ vừa tuổi cập kê, dung mạo như hoa. Cả trái tim của Phùng Y Y đều trao trọn cho hắn, nàng e thẹn hành lễ: “Chiếu biểu ca.” Phụ thân nàng vốn yêu nữ nhi như mạng nghe được tâm sự của nàng, bèn lấy ơn ra ép hắn báo đáp, buộc Lâu Chiếu phải ở rể, làm con rể nhà họ Phùng. Sau khi thành hôn, Lâu Chiếu một lòng chuyên tâm thi cử, thái độ lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần hỏi han thế nào, cũng chỉ là tấm lòng nhiệt thành đổ sông đổ bể. Lúc này nàng mới hiểu ra, dưa hái xanh thì không ngọt. Năm sau, Lâu Chiếu lên kinh dự kỳ thi mùa xuân. Đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một mồi lửa đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót. ... Hai năm sau, Phùng Y Y vốn đã mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ Trung thư thị lang. Nam tử ngồi ở vị trí cao nhất, mặc quan phục thêu ngũ sắc, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thuở ban đầu. Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên đất, gạch men xanh vừa lạnh vừa cứng. Chuyện cũ hiện về rõ mồn một, Phùng gia chính là vết nhơ trên người Lâu Chiếu, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nữ tử mặc áo vải thô màu xám, che đi dung mạo và dáng người, giọng nói trong trẻo như suối: “Đại nhân, chuyện xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.” Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiếu quét qua, thấy tiểu nữ tử sợ đến mức rụt cả cổ lại. Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có cha già, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng...” Ngón tay Lâu Chiếu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan có thù tất báo.” Hắn đã tìm nàng hai năm, mà nàng lại nghĩ ra cả ngàn con đường, chỉ duy nhất không nghĩ đến việc đến tìm hắn. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đây?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Dậy Đi, Thừa Kế Gia Sản Nào!
Dậy Đi, Thừa Kế Gia Sản Nào!

Năm 20 tuổi, Lộc Lộ được chẩn đoán mắc một căn bệnh nan y mà y học hiện đại thời đó không thể chữa khỏi. Cha mẹ cô quyết định đưa con gái vào buồng đông lạnh, gửi gắm hy vọng rằng trong tương lai sẽ có phép màu cứu lấy cô. Ba trăm năm sau, cô tỉnh dậy sau giấc ngủ dài. Thế giới lúc này đã phát triển vượt bậc: tài nguyên dồi dào, công nghệ tiên tiến, phúc lợi xã hội toàn diện. Quan trọng hơn cả, khối tài sản mà cha mẹ để lại cho cô nhiều đến mức tiêu cả đời cũng không hết! Vừa bước chân ra khỏi buồng đông lạnh, cô đã trở thành một đại gia siêu cấp. Một cuộc sống như thế mà từ chối thì... có vẻ hơi thiếu lịch sự nhỉ? Tất nhiên, làm đại gia cũng chẳng dễ dàng gì. Làm sao tiêu sao cho hết tiền, hội nghị cổ đông sao mà nhiều đến thế, sao cám dỗ thì cứ kéo tới không ngừng thế? Còn có người còn nói rằng, ở thời đại liên hành tinh này, có một chân lý phổ biến là phụ nữ nên có vài người bạn đời. Phiền phức quá đi mất! ... Cô nàng ngủ đông vs Người chồng toàn năng. Nam chính chỉ có một, nhưng có thêm các nam phụ. Nếu bạn quan tâm đến yếu tố này, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc nhé.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng