Nhà Nghiên Cứu Khoa Học Bị Đại Lão Cưng Chiều Thành Tiểu Kiều Thê

Nhà Nghiên Cứu Khoa Học Bị Đại Lão Cưng Chiều Thành Tiểu Kiều Thê

Điền VănNgôn TìnhĐô thịXuyên KhôngHài HướcNữ CườngDị Năng

Một nhà phát minh thiên tài của thế giới giữa các vì sao, vô tình được tái sinh vào năm 1975 theo lịch Hạ Châu, mở mắt ra đã thấy mình ở trong phòng thẩm vấn, tình hình vô cùng nguy cấp, chỉ chực bị kết án tử hình, Diệp Mộ vừa định lấy ra bản lĩnh thật sự để chuộc tội lập công, tự cứu lấy mạng mình. Ai ngờ vừa quay đầu đã bị người ta thông báo vô tội, còn không hiểu sao lại thành vợ của quân nhân, có thêm một người chồng là quân nhân? Nghĩ đến cuộc hôn nhân của thời đại này, một lần là cả đời... Diệp Mộ: ... Còn không bằng để cô tự cứu. Tống Ngạn Châu là tử thần nổi tiếng trong quân đội, bất kể nhiệm vụ nào nguy hiểm đến đâu, chưa từng thất bại, thể năng huấn luyện vượt xa một đám lính, tố chất quân sự thì khỏi phải bàn. Anh ta mặt lạnh lùng, nhưng cũng không chịu nổi sự van xin khổ sở của lão lãnh đạo mà anh ta từng kính trọng, đành phải làm bàn đạp cho nhà họ Diệp cứu Diệp Mộ ra, ôm quả bom hẹn giờ là Diệp Mộ vào người mình. Bị ép buộc kết hôn, tiền đồ bị ảnh hưởng, sự an ủi duy nhất của Tống Ngạn Châu chính là người vợ của mình, nghe nói là mắc chứng tự kỷ, chẳng khác gì khúc gỗ, không nói một lời, cũng không ra khỏi cửa, sẽ không gây rắc rối cho anh ta chứ. Anh ta vốn định coi như là nuôi trước một đứa con, nhưng không ngờ nuôi lâu ngày, bản thân mình lại lặng lẽ rung động. Chỉ là... vô tình phát hiện ra đủ loại bản vẽ mà cô ấy cất trong ngăn kéo, Tống Ngạn Châu im lặng. Tống Ngạn Châu: Vợ của anh, không phải chỉ đơn giản là mắc chứng tự kỷ chứ? ... Nghe nói có một số bệnh nhân tự kỷ thực ra là thiên tài? Điểm nổi bật: Không thích đấu đá giữa phụ nữ, nhân vật phản diện chỉ đơn giản là điểm mở đầu cốt truyện. Nếu cuốn sách này nhất định phải có khuynh hướng lập trường nào đó, thì chắc chắn là ở tư tưởng của nhân vật chính.

300000

1297 chương

Truyện cùng tác giả

Nhà Nghiên Cứu Khoa Học Bị Đại Lão Cưng Chiều Thành Tiểu Kiều Thê
Nhà Nghiên Cứu Khoa Học Bị Đại Lão Cưng Chiều Thành Tiểu Kiều Thê
Chung Ly Tiên Sinh

Một nhà phát minh thiên tài của thế giới giữa các vì sao, vô tình được tái sinh vào năm 1975 theo lịch Hạ Châu, mở mắt ra đã thấy mình ở trong phòng thẩm vấn, tình hình vô cùng nguy cấp, chỉ chực bị kết án tử hình, Diệp Mộ vừa định lấy ra bản lĩnh thật sự để chuộc tội lập công, tự cứu lấy mạng mình. Ai ngờ vừa quay đầu đã bị người ta thông báo vô tội, còn không hiểu sao lại thành vợ của quân nhân, có thêm một người chồng là quân nhân? Nghĩ đến cuộc hôn nhân của thời đại này, một lần là cả đời... Diệp Mộ: ... Còn không bằng để cô tự cứu. Tống Ngạn Châu là tử thần nổi tiếng trong quân đội, bất kể nhiệm vụ nào nguy hiểm đến đâu, chưa từng thất bại, thể năng huấn luyện vượt xa một đám lính, tố chất quân sự thì khỏi phải bàn. Anh ta mặt lạnh lùng, nhưng cũng không chịu nổi sự van xin khổ sở của lão lãnh đạo mà anh ta từng kính trọng, đành phải làm bàn đạp cho nhà họ Diệp cứu Diệp Mộ ra, ôm quả bom hẹn giờ là Diệp Mộ vào người mình. Bị ép buộc kết hôn, tiền đồ bị ảnh hưởng, sự an ủi duy nhất của Tống Ngạn Châu chính là người vợ của mình, nghe nói là mắc chứng tự kỷ, chẳng khác gì khúc gỗ, không nói một lời, cũng không ra khỏi cửa, sẽ không gây rắc rối cho anh ta chứ. Anh ta vốn định coi như là nuôi trước một đứa con, nhưng không ngờ nuôi lâu ngày, bản thân mình lại lặng lẽ rung động. Chỉ là... vô tình phát hiện ra đủ loại bản vẽ mà cô ấy cất trong ngăn kéo, Tống Ngạn Châu im lặng. Tống Ngạn Châu: Vợ của anh, không phải chỉ đơn giản là mắc chứng tự kỷ chứ? ... Nghe nói có một số bệnh nhân tự kỷ thực ra là thiên tài? Điểm nổi bật: Không thích đấu đá giữa phụ nữ, nhân vật phản diện chỉ đơn giản là điểm mở đầu cốt truyện. Nếu cuốn sách này nhất định phải có khuynh hướng lập trường nào đó, thì chắc chắn là ở tư tưởng của nhân vật chính.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ
Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ

Phòng thí nghiệm nổ mạnh làm Lâm Đường trở về cái niên đại nghèo khó thiếu thốn vật tư kia, còn buộc chặt với một cái hệ thống đánh dấu. Cô còn chưa kịp lấy món quà của người mới thì vị hôn phu được định ra từ bé đã chạy tới cửa từ hôn. Nguyên nhân từ hôn là vì hắn sắp trở thành công nhân, đi vào thành phố làm việc. Lâm Đường nhìn người nam nhân có khuôn mặt bình thường mà lại tỏ ra rất tự tin kia, môi đỏ hé mở: "Được.” Chưa tới một tháng, vị hôn phu bị đuổi việc. Lâm Đường đi dạo quanh huyện một vòng liền trở thành cán bộ của xưởng dệt. Nội tâm của vị hôn phu: Hiện tại cầu hợp lại còn kịp sao? * Cái niên đại này thật sự rất quá thiếu thốn vật tư rồi. Tuy rằng được ba người anh và cha mẹ yêu chiều, nhưng ăn cơm cần có phiếu gạo, mua vải cần có phiếu vải, mua thịt cần phiếu thịt, thậm chí ngay cả mua một khối xà bông cũng cần có phiếu. Cho dù thắt chặt lưng quần để sinh hoạt thì vẫn vô cùng khó khăn. Nhìn thứ đen sì sì trong chén, Lâm Đường im lặng: “...” May mà cô có một cái hệ thống! Muốn cái gì? Chỉ cần đánh dấu là sẽ có. - Nhiều năm sau. Người nam nhân tuấn mỹ nào đó nhìn người vợ yếu đuối mong manh, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, cố gắng không thay đổi sắc mặt hỏi: “Nghe nói năm đó em đánh hai đấm đã hạ gục một con lợn rừng?” Ánh mắt Lâm Đường hơi lóe lên, đầu ngón tay hơi dùng một chút lực thì cái chén sứ tráng men trong tay liền biến hình, nghiêm túc nói: “Nào có? Anh đừng nghe mấy người đó nói hươu nói vượn, chúng ta đều là người làm công tác văn hoá, sao có thể bạo lực như vậy được!”

550000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Thiên Tai: Ta Dựa Vào Dị Năng Làm Ruộng
Sau Thiên Tai: Ta Dựa Vào Dị Năng Làm Ruộng

[Dị năng bàn tay vàng + làm ruộng + thương thành + xây dựng cơ bản + tận thế sau thiên tai + sủng vật] Thiên tai mười năm, Liễu Tô thuận lợi sống sót vượt qua. Vừa nghe nói có thể ra ngoài, Liễu Tô hận không thể ngửa mặt lên trời thét dài ba tiếng. Rốt cục cũng có thể ra ngoài ăn ngon uống say, mấy cái bánh bao ngũ cốc này ai thích ăn thì ăn, cô không thèm nữa! Thế mà, cứu mạng, nông trường họa phong của cô làm sao lại kỳ quái như thế? Nông trường nhà khác là làm việc ba trăm ngày, khắc phục tất cả khó khăn, chỉ để bội thu 1000 cân. Trong gió trong mưa, ta vẫn ở chỗ này chờ ngươi. Đến chỗ Liễu Tô thì là, củ cải này ngon quá nhưng chỉ thu được ba trăm cân. Liễu Tô liên tục nhấn mạnh, không liên quan gì đến tôi. Khẳng định là phong thuỷ không tốt, bởi vì đến chó cũng dần dần biếи ŧɦái. Thời kì thiên tai, trong lòng Đường Đuệ luôn có một bóng dáng, cô giống như một chùm sáng, xua tan bóng tối trong lòng anh, tặng ánh sáng cho anh. Khi tay cầm ánh sáng, cơ hội đặt ở trước mắt, Đường Duệ lấy dị năng xin thề sẽ xem cô quan trọng như tính mạng mình.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!
Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!

Nhan Duyệt vạn lần không ngờ rằng, đời này cô còn có cơ hội trải nghiệm mạt thế. Vừa mở mắt ra, cô từ một "cá mặn" lười biếng bỗng biến thành nhân viên tập sự của một cửa hàng nhỏ trong tận thế, lại còn bị hệ thống vô tình giao cho những nhiệm vụ livestream bán hàng không hồi kết. May mà cửa hàng của cô buôn bán ngay thẳng, không lừa già dối trẻ. Bánh bao lớn, màn thầu trắng, nước khoáng – đồ ăn, thức uống đủ cả. Xác sống tấn công ư? Không sợ, siêu thị chúng tôi có gậy chuyên dụng diệt thây ma, còn tự động thu thập tinh hạch nữa chứ... Nhớ tích đủ để quay lại mua hàng mới nhé! Thời tiết quá nóng à? Đừng lo, ở đây có quần áo bốn mùa, mát mẻ cho hè, ấm áp cho đông – đồ đánh thây ma không thể thiếu! Nhớ ghé cửa hàng tậu thêm trước khi độ bền hao hết nha! Nhan Duyệt vừa ôm lò nướng vừa ợ no nê: "Cửa hàng tiếp theo... nên mở ở đâu đây nhỉ?"

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tn70: Vợ Đầu Đã Trở Lại Lần Thứ Hai
Tn70: Vợ Đầu Đã Trở Lại Lần Thứ Hai

Hạ Nhiễm xuyên không trở lại, sau khi hoàn thành nhiệm vụ hệ thống ở thế giới xuyên không, cô trở về vào thời điểm sinh đứa con thứ ba của mình trong năm 1970. Là phần thưởng cho việc hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, hệ thống thông báo cho cô rằng thế giới cô đang sống là một cuốn sách. Trong sách, cô là vợ đầu bị hãm hại, chết khi sinh đứa con thứ ba. Em gái kế của cô là nữ chính, sau cái chết của cô, em gái kế đã cưới người đàn ông của cô, không chỉ chiếm đoạt người đàn ông đó mà còn khiến bốn đứa con của cô gọi cô ta là...

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tận Thế Luân Hồi
Tận Thế Luân Hồi

[Ngày tận thế đã đến, bạn có muốn níu giữ mạng sống không?] Sự bùng phát của một loại virus bí ẩn đã đẩy Tần Diệc vào một trò chơi sinh tồn khắc nghiệt giữa thời tận thế. Để giành giật sự sống, cô buộc phải chiến đấu không ngừng qua những thế giới đổ nát, hoang tàn...

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trước Khi Bị Lưu Đày, Vương Phi Xông Vào Hoàng Cung Dọn Sạch Quốc Khố
Trước Khi Bị Lưu Đày, Vương Phi Xông Vào Hoàng Cung Dọn Sạch Quốc Khố

Giang Nhược vốn là một cô gái trong thời mạt thế, không sở hữu dị năng nào nên cuối cùng chết thảm trên đường chạy trốn. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện linh hồn mình đã xuyên vào thân xác của một thiên kim tiểu thư không được sủng ái trong một cuốn tiểu thuyết. Hiện tại, tình tiết câu chuyện đang ở đoạn phụ thân - một vị thừa tướng nhẫn tâm - ép buộc nàng phải gả cho An Vương để làm xung hỉ. Thế nhưng, nắm trong tay kịch bản, Giang Nhược chẳng hề nao núng hay lo sợ. Vào ngày đại hôn, Giang Nhược thản nhiên véo mặt Tiêu Thừa Cẩn - vị An Vương nổi tiếng lạnh lùng - và nói: “Ờ, ta tới đây là để xung hỉ cho ngươi đấy.” Không lâu sau, tin dữ đến: Hoàng Thượng ra lệnh lưu đày cả hai vợ chồng nàng đến Tễ Châu. Thay vì hoảng loạn, Giang Nhược lại vui mừng thầm nghĩ: “Lưu đày à? Tốt quá! Ta muốn đến Tễ Châu làm phú bà!” Từ khi bị lưu đày, Giang Nhược bắt đầu sống theo ý mình, hoàn toàn tự do và thoải mái. Thậm chí, khi nữ phụ trọng sinh truy đuổi tới Tễ Châu để làm khó nàng, Giang Nhược chỉ nhàn nhã nhìn kẻ kia tự tìm đường chết. Không chỉ có vậy, địch quốc còn muốn nàng giao ra “tiểu phượng hoàng” - một vật quý mà nàng sở hữu. Giang Nhược lập tức hành động, bí mật xâm nhập lãnh thổ của địch quốc và dọn sạch kho lương thực cùng quốc khố của họ. Trong khi đó, tại kinh thành, Lâm tổng quản báo cáo với Hoàng Thượng: “Hoàng Thượng, không xong rồi, thế tử phu nhân mời Hoàng Hậu nương nương ra cung du ngoạn.” Tiêu Thừa Cẩn chỉ bình thản buông tấu chương rồi gọi con trai đến. Chỉ mười lăm phút sau, Lâm tổng quản trông thấy Tiểu Thái Tử vừa phê duyệt tấu chương vừa lau nước mắt, trông đau lòng vô cùng. Cậu nhóc mới sáu tuổi thôi mà...

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Dược Môn Tiên Y
Dược Môn Tiên Y

Nàng, đến từ ẩn thế gia tộc trăm năm, đường đường là chí tôn dược môn cao quý. Nàng, sinh ở thế gia quý tộc trăm năm, đường đường là thiếu chủ thế gia cao quý. Một thân tử, một hồn diệt. Một triều dịch hồn trọng sinh, thiên hạ phong vân sắp nổi! Hắn với nàng, là thanh mai trúc mã, từng hứa rằng, ngày cây hoa Ngọc Lan trưởng thành, chính là lúc cưới. Hắn với nàng, mới quen nhau, lại kết xuống Phật duyên, một tiểu đầu trọc giảo hoạt như hồ ly, để hắn ấn tượng sâu sắc, sau này, ai tới nói cho hắn biết, tại sao tiểu đầu trọc lại biến thành mỹ nhân tuyệt thế khuynh thành không?

450000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xác Sống Đến Rồi, Tôi Nằm Nhà Chờ Chết
Xác Sống Đến Rồi, Tôi Nằm Nhà Chờ Chết

Khi đọc tiểu thuyết tận thế, Phó Nhĩ Điệp đã nhiều lần nghĩ rằng nếu rơi vào tình huống này, cô chỉ có nước chờ chết. Xe? Không biết lái. Đường? Không nhận ra. Cơm? Không biết nấu. Thể lực? Không cần gặp xác sống, chỉ cần trời đột ngột trở lạnh là cô có thể cảm cúm sốt cao rồi đi đời ngay lập tức. Là một con người vô dụng của thế kỷ mới, Phó Nhĩ Điệp chỉ mong thế giới luôn bình yên, không bệnh tật, không thảm họa. Như vậy, cô có thể nằm nhà vẽ tranh kiếm sống và ngày ngày trôi qua một cách an nhàn. Nhưng đời không như là mơ. Sau một cơn mưa phùn kéo dài, thế giới bỗng dưng biến dị. Khắp nơi tràn ngập mùi hôi thối của xác sống và thực vật biến dị. Từ tầng mười mấy nhìn xuống, cô thấy người người hoảng loạn, xe cộ bị bỏ lại chặn cứng đường, quán mì quen thuộc cô hay ghé qua giờ đây nhuốm đầy vết máu... Mọi thứ kéo cô khỏi những ảo tưởng, ép cô phải đối mặt với sự thật. Thế giới này, thực sự đã thay đổi rồi. Phó Nhĩ Điệp quyết định ra ngoài tìm người thân, đồng thời cược một ván xem bản thân sẽ trở thành xác sống hay dị năng giả. Cô lấy hết dũng khí, mở cửa bước ra... rồi lập tức lùi lại, đóng cửa cái rầm! Hành lang đầy rẫy hàng xóm đã biến thành xác sống, đáng sợ quá đi mất! Đánh xác sống á? Đừng mơ! Cô chỉ có thể co đầu rút cổ, chờ chết thôi. May thay, trong nhà vô tình tích trữ khá nhiều lương thực, đủ cho cô cầm cự một tháng. Nhưng kết cục của cô, có vẻ chỉ có hai khả năng: chết ngay bây giờ, hoặc chết sau một tháng. Cô chọn phương án thứ hai, đồng thời chuẩn bị tinh thần đối mặt với cảnh mất điện, mất nước. Ngày thứ nhất, mọi thứ vẫn bình thường. Ngày thứ hai, vẫn vậy. Ngày thứ ba, không có gì thay đổi. Ngày thứ... Một tháng trôi qua, đến hạn đóng tiền điện nước. Không có internet, không thể thanh toán. Cả tòa nhà chìm trong bóng tối. Nhưng kỳ lạ thay, căn hộ của cô vẫn sáng choang. Nước vẫn chảy, bồn cầu xả nước bình thường, gas vẫn có để nấu ăn, thậm chí mấy cây quất, ớt và hành lá ở ban công còn lớn nhanh như thổi, hoàn toàn trái với quy luật tự nhiên. Phó Nhĩ Điệp bỗng nhận ra, không phải cô biến dị, mà là... nhà cô biến dị rồi!!! Lưu ý trước khi đọc: 1. Nam chính không phải căn hộ, mà là người, tên Tang Văn Hạo. 2. 17 chương đầu có hơi nặng nề và thực tế, từ chương 18 trở đi chuyển sang hướng ấm áp, trồng trọt, chiến đấu, xây dựng cơ sở vật chất, nuôi thực vật rồi lại đánh nhau. 3. Tên truyện là kết quả của vô số lần đắn đo, cuối cùng lười đổi nên để luôn. Phó Nhĩ Điệp chỉ “nằm chờ chết” khi chẳng còn hy vọng. Nhưng sau khi phát hiện nhà biến dị và gặp nhiều tình huống mới, cô bắt đầu vùng lên giành giật sự sống.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Loạn Thế Nông Nữ: Mô Phỏng Cầu Sinh
Loạn Thế Nông Nữ: Mô Phỏng Cầu Sinh

Hứa Tri Nam sớm mai xuyên qua, trở thành Hứa Đại Nha, tiểu oa nhi thôn quê không rõ triều đại. Đang lúc hạn hán kéo dài, nhà vốn cực phẩm, cha mẹ lại hiền lành như bánh bao. Ngày ngày đói rét, ngủ chẳng yên, nàng không cam, quyết đổi đời. [Đinh! Hệ thống Mô phỏng Nhân sinh trói định! 6 tuổi, vụ thu lao lực quá sức, thể chất giảm 1. Phụ thân tử trận, mẫu thân sầu thảm sinh non. 7 tuổi, bị ép phân gia, nàng gắng sức tăng sản lượng ruộng, song thuế nặng, lương thừa chẳng bao, đói khổ thêm, thể chất giảm 1. 8 tuổi, mẫu thân gặp ác nhân trên đường, giãy chết thảm. Nàng và muội chịu tiếng xấu, sống càng khốn. 9 tuổi, hạn hán liên miên, nàng dẫn muội lên núi đào vỏ cây, bị đại bá nương bán vào núi đổi lương. 10 tuổi, trốn chẳng thành, bị đánh, nhịn đói ba ngày, thể chất giảm 1. Lao lực liên ngày, thiếu ăn, nàng bệnh thoi thóp, chết đói trong chuồng heo trống.] [Nhân sinh bắt chước kết thúc, xin chọn: Lựa một: Ký ức trải qua. Lựa hai: Vật tùy thân một món. Lựa ba: Kỹ năng ngẫu nhiên.] Hứa Tri Nam: “Hử? Cái gì cơ?” Lại bắt chước, lần lượt [bị thiêu chết], [bị sói ăn], [bị lợn rừng húc chết], [bị đánh lén mà chết]... Hứa Tri Nam ngửa mặt lên trời: “Chẳng lẽ mệnh ta đã tận?” Hệ thống: [Chúc mừng, ngươi mang mệnh pháo hôi chết yểu.] Nàng bóp mũi nhận, nghĩ bụng: “Thôi thì sáng tạo vài thứ vậy! Xà phòng, đậu hũ, món kho, ta bắt chước hết!”. S ong hiện thực chỉ toàn [thất bại]. Hứa Tri Nam: “Sao lại thế?” Hệ thống: Chúc mừng, trí lực pháo hôi: 4. Nương tựa hệ thống chẳng đáng tin cậy, nàng xử lý cực phẩm, nâng cấp hệ thống, mở ra [kỹ năng mô phỏng] và [kỳ ngộ bản khối]. Tuy nhiên đường tỷ sau khi rơi xuống nước bỗng lạ thường. Biết được bí mật trọng sinh của tỷ ấy qua hệ thống, nàng quyết theo tỷ tới Vĩnh Châu, lặng lẽ trưởng thành. Gian khó ngàn phen tới được an toàn khu của đường tỷ, nàng phát hiện vận mệnh trêu ngươi, nơi đây chẳng an toàn như tưởng. Hứa Tri Nam: “Vừa xuống xe bò, vào đến Vĩnh Châu đã bị lừa gạt thì phá giải thế nào?” [Đinh, hệ thống thăng cấp, mở bản khối lãnh địa mô phỏng.] Chiến loạn liên miên, thiên tai chồng chất, nàng theo đường tỷ trọng sinh về, lặng lẽ trưởng thành. Trên đường nhặt được nam tử tuấn tú trọng thương. Hứa Tri Nam: “Tướng quân? Vương gia? Hoàng tử?” Tiêu Diễn: “Ta xem thiên văn, biết mình là phu quân định mệnh của nàng.” Hứa Tri Nam: “Chờ chút, để ta mô phỏng thử xem!” Chú thích: Cốt truyện thăng cấp là chủ yếu, xen làm ruộng, kinh doanh, xây dựng; hệ thống hay chết máy. Nữ chính khởi đầu là bé con 6 tuổi, thân thể yếu ớt, kiếp trước làm xã súc, chẳng phải đặc công hay bộ đội, không thể gϊếŧ sạch kẻ chướng mắt, cũng chẳng khống chế được biến số, không trừ nổi nhà cực phẩm, xin lưu ý kẻo tự làm khó mình. Nam chính chính thức xuất hiện muộn, nhặt nam nhân chỉ là tình tiết nhỏ cần cho cốt truyện. Nữ chính khởi đầu là tiểu nữ hài 6 tuổi, thân yếu, kiếp trước làm xã súc, không phải đặc công hay bộ đội, nên không thể gϊếŧ sạch kẻ chướng mắt. Nàng chẳng thể khống chế biến số, cũng không trừ được nhà cực phẩm, xin lưu ý kẻo tự làm khó mình. Nhân vật: Hứa Tri Nam, Tiêu Diễn (chính); Hứa Quyện Bách (phụ). Tóm tắt: Nàng chơi trò nhân sinh mô phỏng phiên bản cổ đại. Lập ý: Nỗ lực đổi vận mệnh.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng