Tích Trữ Vật Tư Sống Sót Hằng Ngày Tại Mạt Thế

Tích Trữ Vật Tư Sống Sót Hằng Ngày Tại Mạt Thế

Ngôn TìnhHETình CảmTrọng SinhNữ CườngSảng VănMạt Thế

[Thiên tai + Không gian + Tích trữ + Làm ruộng + Đời sống thường ngày] Giang Mộ Vân đã vật lộn trong mạt thế suốt mười năm dài đằng đẵng. Điều cô cảm thấy tiếc nuối nhất không phải là những thứ đã mất đi, mà là việc không thể đọc đến kết cục của một cuốn tiểu thuyết mà cô tình cờ tìm thấy. Cuốn sách ấy là thứ cô nhặt được từ đống đổ nát sau một trận động đất. Chỉ còn lại vài chục trang ở phần giữa, không tiêu đề, không kết thúc, chẳng thể biết nội dung hoàn chỉnh. Trong suốt mười năm đó, cô ôm chặt những trang sách còn sót lại như báu vật. Những lúc lạnh thấu xương và tuyệt vọng, cô run rẩy mở ra một trang, đọc những câu trích dẫn đầy cảm thán, như thể chúng có thể sưởi ấm trái tim đã nguội lạnh của cô. Cô thậm chí còn tự trào phúng rằng, những trang sách này còn "hữu dụng" hơn lửa để sưởi ấm. Với cô, chúng chính là thần khí bảo mệnh giữa vùng địa cực khắc nghiệt. Đáng tiếc, trước khi cô kịp tìm thấy phần còn lại của cuốn sách, sinh mạng của chính cô và gia đình đều bị dập tắt bởi thảm họa. Nhưng số phận không nỡ bỏ rơi cô. Khi mở mắt ra lần nữa, Giang Mộ Vân phát hiện mình đã trọng sinh trở về mười năm trước, mang theo một không gian thần kỳ mà cô không thể ngờ đến. Lần này, cô không do dự. Vào đêm đầu tiên sau khi trọng sinh, cô hưng phấn thu dọn hành lý, nhanh chóng quay về quê nhà. Cô rốt cuộc cũng có cơ hội khám phá xem liệu "108 bảo vật" mà cuốn sách nhắc đến có thực sự tồn tại, và chúng có thể thống trị thế giới hay không!

200000

540 chương

Truyện cùng tác giả

Tích Trữ Vật Tư Sống Sót Hằng Ngày Tại Mạt Thế
Tích Trữ Vật Tư Sống Sót Hằng Ngày Tại Mạt Thế
Lạt Tiêu Chung Kết Gỉa

[Thiên tai + Không gian + Tích trữ + Làm ruộng + Đời sống thường ngày] Giang Mộ Vân đã vật lộn trong mạt thế suốt mười năm dài đằng đẵng. Điều cô cảm thấy tiếc nuối nhất không phải là những thứ đã mất đi, mà là việc không thể đọc đến kết cục của một cuốn tiểu thuyết mà cô tình cờ tìm thấy. Cuốn sách ấy là thứ cô nhặt được từ đống đổ nát sau một trận động đất. Chỉ còn lại vài chục trang ở phần giữa, không tiêu đề, không kết thúc, chẳng thể biết nội dung hoàn chỉnh. Trong suốt mười năm đó, cô ôm chặt những trang sách còn sót lại như báu vật. Những lúc lạnh thấu xương và tuyệt vọng, cô run rẩy mở ra một trang, đọc những câu trích dẫn đầy cảm thán, như thể chúng có thể sưởi ấm trái tim đã nguội lạnh của cô. Cô thậm chí còn tự trào phúng rằng, những trang sách này còn "hữu dụng" hơn lửa để sưởi ấm. Với cô, chúng chính là thần khí bảo mệnh giữa vùng địa cực khắc nghiệt. Đáng tiếc, trước khi cô kịp tìm thấy phần còn lại của cuốn sách, sinh mạng của chính cô và gia đình đều bị dập tắt bởi thảm họa. Nhưng số phận không nỡ bỏ rơi cô. Khi mở mắt ra lần nữa, Giang Mộ Vân phát hiện mình đã trọng sinh trở về mười năm trước, mang theo một không gian thần kỳ mà cô không thể ngờ đến. Lần này, cô không do dự. Vào đêm đầu tiên sau khi trọng sinh, cô hưng phấn thu dọn hành lý, nhanh chóng quay về quê nhà. Cô rốt cuộc cũng có cơ hội khám phá xem liệu "108 bảo vật" mà cuốn sách nhắc đến có thực sự tồn tại, và chúng có thể thống trị thế giới hay không!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Livestream Ẩm Thực Tôi Nổi Tiếng Toàn Mạng
Livestream Ẩm Thực Tôi Nổi Tiếng Toàn Mạng

Đinh Linh có biệt danh là "Tiểu Linh Đang", nhưng cô không thể ngờ rằng một ngày nào đó cô lại thực sự biến thành một cái chuông. Một cái chuông dùng để báo giờ ăn trong căng tin giới tu chân! Trải qua bao năm tháng dài đằng đẵng, cuối cùng một tia sét giáng xuống đã đưa cô trở về thế giới hiện đại. Điều bất ngờ hơn nữa là, chiếc chuông mà cô từng trú ngụ cũng theo cô trở về, hơn thế nữa nó còn mang theo một kho tàng khổng lồ toàn bộ đồ ăn cúng tế từ căng tin tu chân! Tu chân thật tốt! Tu chân thật tuyệt vời! Một tu sĩ có thể ăn lượng thức ăn gấp tám lần người thường! Ngồi thưởng thức món ăn gia đình do chính tay ba mình nấu, Đinh Linh xoa bụng đầy mãn nguyện, quyết định tiếp tục con đường tu luyện (ăn uống) của mình. Nhân tiện đăng vài video ngắn, kiếm chút tiền mua đồ ăn vặt. *** Tống Hi Hòa — đạo diễn thiên tài , vừa ra mắt đã chạm đến đỉnh cao. Tác phẩm đầu tay của anh nổi danh khắp trong và ngoài nước, sau đó anh lại biến mất khỏi tầm mắt công chúng. Bị giới truyền thông cho rằng đã cạn kiệt ý tưởng, nhưng thực tế anh đang phải chịu đựng căn bệnh dạ dày hành hạ, cuộc sống đầy đau đớn và tuyệt vọng. Cho đến một ngày, anh vô tình xem được một video mỹ thực trên mạng. Món sườn xào chua ngọt giòn tan bên ngoài, mềm mại bên trong. Mì tương đen dậy mùi nước sốt đậm đà. Lòng heo xào cay tê, mặn mà hấp dẫn. Mỗi món ăn dưới góc quay của blogger này đều trở nên đặc biệt hấp dẫn. Từ giây phút đó, một người đã không còn thiết tha với cuộc sống như Tống Hi Hòa, đột nhiên có một thú vui mới: nhìn cô ăn cơm.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khởi Động Lại Nhân Sinh
Khởi Động Lại Nhân Sinh

Khi cuộc đời nhấn nút “khởi động lại”, ngỡ rằng mọi thứ sẽ bắt đầu lại suôn sẻ... mới lạ thật đấy! Sống lại sau kỳ thi đại học thì còn đỡ, không thì chí ít cho tôi quay lại đầu năm cấp 3 cũng được mà. Đằng này lại cho sống lại ngay lớp 12 là thế nào? Đã thế còn mẹ nó tỉnh lại ngay trong phòng thi! Cả nhà ơi, đề toán câu này giải sao đây? Cấp bách quá, online chờ gấp!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Huyền Học] Sau Khi Nhặt Tiểu Phúc Tinh, Cả Nhà Phát Tài
[Huyền Học] Sau Khi Nhặt Tiểu Phúc Tinh, Cả Nhà Phát Tài

Nhà họ Khương vốn là một gia đình bình thường trong làng, sống nhờ mấy mẫu ruộng nhỏ và nghề làm đồ thủ công. Cuộc sống của họ luôn vất vả, khó khăn, mọi người phải nai lưng làm lụng nhưng vẫn chẳng đủ ăn. Rồi một ngày nọ, trong cơn mưa lớn, gia đình nhặt được một bé gái bị bỏ rơi bên vệ đường. Đứa trẻ nhỏ xíu, trắng trẻo bụ bẫm, trông đáng yêu như một viên ngọc, bèn đặt tên là Tiểu Nhu Bảo, với hy vọng rằng cô bé sẽ mang đến chút may mắn cho nhà họ Khương. Từ khi Tiểu Nhu Bảo xuất hiện, những chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Cây lúa trong ruộng nhà họ Khương bất ngờ phát triển tốt lạ thường, mỗi bông lúa đều trĩu nặng, mang lại vụ mùa bội thu. Đồ thủ công gia đình làm ra cũng được nhiều người tìm mua, đơn hàng ùn ùn kéo tới. Thậm chí, người trong nhà có đau ốm cũng mau chóng khỏi bệnh, sức khỏe ngày càng tốt lên. Dân làng bắt đầu xì xầm, bảo Tiểu Nhu Bảo chính là "tiểu phúc tinh" - người mang lại phúc lành cho cả gia đình. Không chỉ mang đến vận may, Tiểu Nhu Bảo còn thông minh lanh lợi hơn người. Tuy nhỏ tuổi nhưng cô bé đã thể hiện sự tinh ý, nhanh trí, thường giúp đỡ gia đình tránh được những rắc rối. Cả nhà ai cũng yêu thương Tiểu Nhu Bảo và tin rằng vận may của họ đều nhờ cô bé mà có. Từ một gia đình nghèo khó, nhà họ Khương dần trở nên phát đạt, đến mức tiếng lành đồn xa, khắp nơi đều biết tới “gia đình được phúc tinh chiếu rọi” này. Nhưng vận may đi kèm với thử thách, gia đình Khương cũng phải đối mặt với không ít âm mưu và kẻ xấu ganh ghét, muốn lợi dụng “phúc tinh” Tiểu Nhu Bảo. Liệu họ có bảo vệ được cô bé và giữ vững hạnh phúc đang có? Những câu chuyện ly kỳ, hài hước và cảm động xung quanh Tiểu Nhu Bảo và nhà họ Khương sẽ khiến độc giả không thể dừng bước trong hành trình theo dõi. PS: Đây là một câu chuyện ấm áp về tình cảm gia đình, lòng nhân ái và niềm tin vào phép màu. Mỗi trang truyện đều chứa đựng tiếng cười, những bài học về tình người, và cả những thử thách giúp các nhân vật trưởng thành. Đây là câu chuyện không chỉ dành cho những ai muốn tìm kiếm niềm vui, mà còn cho những người tin rằng may mắn thực sự đến từ tấm lòng và sự lạc quan.

600000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trước Khi Bị Lưu Đày, Vương Phi Xông Vào Hoàng Cung Dọn Sạch Quốc Khố
Trước Khi Bị Lưu Đày, Vương Phi Xông Vào Hoàng Cung Dọn Sạch Quốc Khố

Giang Nhược vốn là một cô gái trong thời mạt thế, không sở hữu dị năng nào nên cuối cùng chết thảm trên đường chạy trốn. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện linh hồn mình đã xuyên vào thân xác của một thiên kim tiểu thư không được sủng ái trong một cuốn tiểu thuyết. Hiện tại, tình tiết câu chuyện đang ở đoạn phụ thân - một vị thừa tướng nhẫn tâm - ép buộc nàng phải gả cho An Vương để làm xung hỉ. Thế nhưng, nắm trong tay kịch bản, Giang Nhược chẳng hề nao núng hay lo sợ. Vào ngày đại hôn, Giang Nhược thản nhiên véo mặt Tiêu Thừa Cẩn - vị An Vương nổi tiếng lạnh lùng - và nói: “Ờ, ta tới đây là để xung hỉ cho ngươi đấy.” Không lâu sau, tin dữ đến: Hoàng Thượng ra lệnh lưu đày cả hai vợ chồng nàng đến Tễ Châu. Thay vì hoảng loạn, Giang Nhược lại vui mừng thầm nghĩ: “Lưu đày à? Tốt quá! Ta muốn đến Tễ Châu làm phú bà!” Từ khi bị lưu đày, Giang Nhược bắt đầu sống theo ý mình, hoàn toàn tự do và thoải mái. Thậm chí, khi nữ phụ trọng sinh truy đuổi tới Tễ Châu để làm khó nàng, Giang Nhược chỉ nhàn nhã nhìn kẻ kia tự tìm đường chết. Không chỉ có vậy, địch quốc còn muốn nàng giao ra “tiểu phượng hoàng” - một vật quý mà nàng sở hữu. Giang Nhược lập tức hành động, bí mật xâm nhập lãnh thổ của địch quốc và dọn sạch kho lương thực cùng quốc khố của họ. Trong khi đó, tại kinh thành, Lâm tổng quản báo cáo với Hoàng Thượng: “Hoàng Thượng, không xong rồi, thế tử phu nhân mời Hoàng Hậu nương nương ra cung du ngoạn.” Tiêu Thừa Cẩn chỉ bình thản buông tấu chương rồi gọi con trai đến. Chỉ mười lăm phút sau, Lâm tổng quản trông thấy Tiểu Thái Tử vừa phê duyệt tấu chương vừa lau nước mắt, trông đau lòng vô cùng. Cậu nhóc mới sáu tuổi thôi mà...

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tận Thế Luân Hồi
Tận Thế Luân Hồi

[Ngày tận thế đã đến, bạn có muốn níu giữ mạng sống không?] Sự bùng phát của một loại virus bí ẩn đã đẩy Tần Diệc vào một trò chơi sinh tồn khắc nghiệt giữa thời tận thế. Để giành giật sự sống, cô buộc phải chiến đấu không ngừng qua những thế giới đổ nát, hoang tàn...

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sống Lại Trước Mạt Thế, Tôi Chọn Phát Điên Ngay Từ Đầu
Sống Lại Trước Mạt Thế, Tôi Chọn Phát Điên Ngay Từ Đầu

Ở kiếp trước, Tần Tinh Nguyệt đã vật lộn trong mạt thế suốt bảy năm. Mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã quay về một tháng trước khi mạt thế diễn ra, lúc này bản thân đang bị đám người do em gái nuôi tìm đến chặn đánh trong góc tối. Được làm lại một lần nữa, sao cô có thể để mặc người khác đánh đập mình chứ? Muốn mạng của cô ư? Ha! Trước tiên, hãy nộp mạng của mình ra đây đã! Xắn tay áo xông lên, vớ lấy cây gậy mà đập thẳng xuống! Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là tích trữ vật tư. Không có tiền? Phải làm sao đây? Chơi xổ số, bán trang sức, cái gì không cần thì bán hết, rồi mua mua mua! Nếu vẫn không đủ, thì "mua sắm miễn phí"! Kiếp này, cô sẽ không để bản thân có không gian mà lại chẳng có vật tư! Cô muốn trở thành người giàu nhất mạt thế! Gì cơ? Đám côn đồ kia còn dám kiện cô? Mạt thế đến rồi, cô cứ làm càn đấy thì sao nào!!! Mọi người đều nói rằng đại tiểu thư nhà họ Tần bỗng nhiên phát điên, bán sạch quà cáp của trưởng bối để lấy tiền, không kính trọng người lớn, ai thấy cũng ghét. Tần Tinh Nguyệt cười lớn: Đúng vậy, cô điên rồi! Cô không chỉ muốn bị người đời ghét bỏ, mà còn muốn khiến người ta vừa nhìn thấy cô đã sợ hãi!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ
Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ

Phòng thí nghiệm nổ mạnh làm Lâm Đường trở về cái niên đại nghèo khó thiếu thốn vật tư kia, còn buộc chặt với một cái hệ thống đánh dấu. Cô còn chưa kịp lấy món quà của người mới thì vị hôn phu được định ra từ bé đã chạy tới cửa từ hôn. Nguyên nhân từ hôn là vì hắn sắp trở thành công nhân, đi vào thành phố làm việc. Lâm Đường nhìn người nam nhân có khuôn mặt bình thường mà lại tỏ ra rất tự tin kia, môi đỏ hé mở: "Được.” Chưa tới một tháng, vị hôn phu bị đuổi việc. Lâm Đường đi dạo quanh huyện một vòng liền trở thành cán bộ của xưởng dệt. Nội tâm của vị hôn phu: Hiện tại cầu hợp lại còn kịp sao? * Cái niên đại này thật sự rất quá thiếu thốn vật tư rồi. Tuy rằng được ba người anh và cha mẹ yêu chiều, nhưng ăn cơm cần có phiếu gạo, mua vải cần có phiếu vải, mua thịt cần phiếu thịt, thậm chí ngay cả mua một khối xà bông cũng cần có phiếu. Cho dù thắt chặt lưng quần để sinh hoạt thì vẫn vô cùng khó khăn. Nhìn thứ đen sì sì trong chén, Lâm Đường im lặng: “...” May mà cô có một cái hệ thống! Muốn cái gì? Chỉ cần đánh dấu là sẽ có. - Nhiều năm sau. Người nam nhân tuấn mỹ nào đó nhìn người vợ yếu đuối mong manh, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, cố gắng không thay đổi sắc mặt hỏi: “Nghe nói năm đó em đánh hai đấm đã hạ gục một con lợn rừng?” Ánh mắt Lâm Đường hơi lóe lên, đầu ngón tay hơi dùng một chút lực thì cái chén sứ tráng men trong tay liền biến hình, nghiêm túc nói: “Nào có? Anh đừng nghe mấy người đó nói hươu nói vượn, chúng ta đều là người làm công tác văn hoá, sao có thể bạo lực như vậy được!”

550000 Giỏ hàng Giỏ hàng