Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh

Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh

Ngôn TìnhHETình CảmCổ Đại

Úc Khanh xuyên thành ánh trăng sáng của nam chính tiểu thuyết lâm ly bi đát. Lúc rơi vào đường cùng, có người đưa nàng ba quan tiền rồi bảo nàng thành thân với một nam nhân vừa tàn phế vừa mù mắt. Nam nhân ấy tên là Lâm Uyên, có dung mạo tuyệt đẹp, không cần mở miệng cũng toát ra khí chất vương tôn. Trong nguyên tác hình như chẳng có nhân vật này. Ban đầu Úc Khanh nghĩ chỉ là lấy tiền giúp một tay, bèn nhận lời. Nhưng trong quãng ngày khốn khó bên nhau, Úc Khanh và hắn cùng động lòng và hai người thề nguyện trọn đời bên nhau. Về sau nàng bất cẩn bị nam chính bắt đi, dẫu trải qua bao nhiêu khổ cực nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ Lâm Uyên đang chờ mình. Thế nhưng đến ngày thực sự trở về, Lâm Uyên lại biến mất. Úc Khanh tìm mãi không thấy mới hay mình bị hắn lừa. Những lời hứa chỉ có ánh nến nơi căn phòng cũ làm chứng, hóa ra chỉ là lời dối trá của một công tử nhà quyền quý. Nàng không còn vướng bận, yên ổn sống cuộc sống nhỏ của mình. – Tạ Lâm Uyên đăng cơ rồi thì căm hận những tháng ngày mù lòa tàn tật, hạ lệnh sử quan xóa sạch mọi dấu vết về hắn tại ngôi làng nhỏ ấy, như thể che đậy một nỗi ô nhục. Mãi đến khi hắn nghe tin Úc Khanh thành thân. Toàn bộ ngự lâm quân đều biết hôm ấy bệ hạ bỗng hạ chỉ xuất cung, ngự giá thẳng đến ngôi làng nhỏ kia. Hắn dừng ngựa trước sân viện đổ nát cháy đen, mắt đỏ đậm như máu, sát khí bừng bừng xông vào đống đổ nát mà chỉ tìm được một mảnh khăn đỏ cháy sém. Nghe nói đêm tân hôn ấy, hai vợ chồng cùng chết trong biển lửa. Từ đó Tạ Lâm Uyên hận Úc Khanh đến thấu xương, lệnh tăng nhân đạo sĩ lên trời xuống đất tìm hồn nàng để đem về băm vằm thành nghìn mảnh mới hả được cơn giận trong lòng. Thế nhưng suốt năm năm chẳng thu được gì, cuối cùng hắn như tro tàn gỗ mục, vạn ý niệm đều mất. Về sau tại buổi yến tiệc Nguyên Tiêu trong cung, đèn cá múa rồng, mọi người vây quanh đôi vợ chồng tân khoa trạng nguyên mà không ngớt lời khen ngợi trai tài gái sắc, xứng lứa vừa đôi. Vị thiên tử xưa nay vẫn luôn ngồi một mình sau bình phong bạch ngọc lại bất ngờ bước ra, giữa hàng hàng quỳ bái của chư vị công hầu, hắn nâng gương mặt rưng rưng sợ hãi của trạng nguyên phu nhân lên. Hắn mím chặt môi, bình tĩnh nhìn nàng, cảm xúc nơi đáy mắt gần như mất kiểm soát, chẳng ai thấy được sự điên cuồng khi tìm lại thứ đã mất kia. Úc Khanh nước mắt lưng tròng, môi đỏ run run, không thành tiếng mà cầu xin: "Đừng ở đây..." Mặc kệ sắc mặt trắng bệch của trạng nguyên lang bên cạnh, thiên tử bế ngang nàng lên, nghiêng người ghé sát, khẽ cười bên tai nàng: “Phu nhân cùng trẫm xưa kia từng có tình ý, sao lại phải hành đại lễ như thế?" --- 1. Phu quân tái giá của nữ chính là nữ giả nam, hai người kết hôn giả để tránh họa, về sau nam chính đoạt thê. 2. Xuyên sách chỉ là bối cảnh, không dính dáng nhiều đến cốt truyện nguyên tác phức tạp, triều đại hư cấu không có nguyên mẫu, tất cả vì tuyến tình cảm nam nữ chính. 3.Tính cách nam chính âm trầm điên cuồng! Hắn là quân vương phong kiến cổ đại, không phải người hiện đại, xin đừng dùng chuẩn mực đạo đức hiện đại để đòi hỏi hắn, ai muốn đọc nam chính đạo đức hoàn hảo xin đừng nhấn đọc truyện này!

100000

271 chương

Truyện cùng tác giả

Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh
Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh
Bách Niên Cô Xuân

Úc Khanh xuyên thành ánh trăng sáng của nam chính tiểu thuyết lâm ly bi đát. Lúc rơi vào đường cùng, có người đưa nàng ba quan tiền rồi bảo nàng thành thân với một nam nhân vừa tàn phế vừa mù mắt. Nam nhân ấy tên là Lâm Uyên, có dung mạo tuyệt đẹp, không cần mở miệng cũng toát ra khí chất vương tôn. Trong nguyên tác hình như chẳng có nhân vật này. Ban đầu Úc Khanh nghĩ chỉ là lấy tiền giúp một tay, bèn nhận lời. Nhưng trong quãng ngày khốn khó bên nhau, Úc Khanh và hắn cùng động lòng và hai người thề nguyện trọn đời bên nhau. Về sau nàng bất cẩn bị nam chính bắt đi, dẫu trải qua bao nhiêu khổ cực nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ Lâm Uyên đang chờ mình. Thế nhưng đến ngày thực sự trở về, Lâm Uyên lại biến mất. Úc Khanh tìm mãi không thấy mới hay mình bị hắn lừa. Những lời hứa chỉ có ánh nến nơi căn phòng cũ làm chứng, hóa ra chỉ là lời dối trá của một công tử nhà quyền quý. Nàng không còn vướng bận, yên ổn sống cuộc sống nhỏ của mình. – Tạ Lâm Uyên đăng cơ rồi thì căm hận những tháng ngày mù lòa tàn tật, hạ lệnh sử quan xóa sạch mọi dấu vết về hắn tại ngôi làng nhỏ ấy, như thể che đậy một nỗi ô nhục. Mãi đến khi hắn nghe tin Úc Khanh thành thân. Toàn bộ ngự lâm quân đều biết hôm ấy bệ hạ bỗng hạ chỉ xuất cung, ngự giá thẳng đến ngôi làng nhỏ kia. Hắn dừng ngựa trước sân viện đổ nát cháy đen, mắt đỏ đậm như máu, sát khí bừng bừng xông vào đống đổ nát mà chỉ tìm được một mảnh khăn đỏ cháy sém. Nghe nói đêm tân hôn ấy, hai vợ chồng cùng chết trong biển lửa. Từ đó Tạ Lâm Uyên hận Úc Khanh đến thấu xương, lệnh tăng nhân đạo sĩ lên trời xuống đất tìm hồn nàng để đem về băm vằm thành nghìn mảnh mới hả được cơn giận trong lòng. Thế nhưng suốt năm năm chẳng thu được gì, cuối cùng hắn như tro tàn gỗ mục, vạn ý niệm đều mất. Về sau tại buổi yến tiệc Nguyên Tiêu trong cung, đèn cá múa rồng, mọi người vây quanh đôi vợ chồng tân khoa trạng nguyên mà không ngớt lời khen ngợi trai tài gái sắc, xứng lứa vừa đôi. Vị thiên tử xưa nay vẫn luôn ngồi một mình sau bình phong bạch ngọc lại bất ngờ bước ra, giữa hàng hàng quỳ bái của chư vị công hầu, hắn nâng gương mặt rưng rưng sợ hãi của trạng nguyên phu nhân lên. Hắn mím chặt môi, bình tĩnh nhìn nàng, cảm xúc nơi đáy mắt gần như mất kiểm soát, chẳng ai thấy được sự điên cuồng khi tìm lại thứ đã mất kia. Úc Khanh nước mắt lưng tròng, môi đỏ run run, không thành tiếng mà cầu xin: "Đừng ở đây..." Mặc kệ sắc mặt trắng bệch của trạng nguyên lang bên cạnh, thiên tử bế ngang nàng lên, nghiêng người ghé sát, khẽ cười bên tai nàng: “Phu nhân cùng trẫm xưa kia từng có tình ý, sao lại phải hành đại lễ như thế?" --- 1. Phu quân tái giá của nữ chính là nữ giả nam, hai người kết hôn giả để tránh họa, về sau nam chính đoạt thê. 2. Xuyên sách chỉ là bối cảnh, không dính dáng nhiều đến cốt truyện nguyên tác phức tạp, triều đại hư cấu không có nguyên mẫu, tất cả vì tuyến tình cảm nam nữ chính. 3.Tính cách nam chính âm trầm điên cuồng! Hắn là quân vương phong kiến cổ đại, không phải người hiện đại, xin đừng dùng chuẩn mực đạo đức hiện đại để đòi hỏi hắn, ai muốn đọc nam chính đạo đức hoàn hảo xin đừng nhấn đọc truyện này!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Dược Môn Tiên Y
Dược Môn Tiên Y

Nàng, đến từ ẩn thế gia tộc trăm năm, đường đường là chí tôn dược môn cao quý. Nàng, sinh ở thế gia quý tộc trăm năm, đường đường là thiếu chủ thế gia cao quý. Một thân tử, một hồn diệt. Một triều dịch hồn trọng sinh, thiên hạ phong vân sắp nổi! Hắn với nàng, là thanh mai trúc mã, từng hứa rằng, ngày cây hoa Ngọc Lan trưởng thành, chính là lúc cưới. Hắn với nàng, mới quen nhau, lại kết xuống Phật duyên, một tiểu đầu trọc giảo hoạt như hồ ly, để hắn ấn tượng sâu sắc, sau này, ai tới nói cho hắn biết, tại sao tiểu đầu trọc lại biến thành mỹ nhân tuyệt thế khuynh thành không?

450000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ác Độc Chủ Mẫu Mỗi Ngày Đều Nổ Lực Tẩy Trắng
Ác Độc Chủ Mẫu Mỗi Ngày Đều Nổ Lực Tẩy Trắng

Cố Uyển Ninh xuyên thành ác độc chủ mẫu, vừa mở mắt ra liền trông thấy bốn vị tiểu thϊếp thân hình kẻ tròn người thon, run rẩy như cầy sấy. Đại di nương khéo tay thêu thùa, Nhị di nương giỏi quản sổ sách, Tam di nương tinh thông y thuật, Tứ di nương võ nghệ cao cường. Cố Uyển Ninh: "Phúc khí tề nhân thế này, một tên nam nhân khốn kiếp dựa vào đâu mà được hưởng?" "Để bổn phu nhân thay trời hành đạo!" ... Từ Vị Bắc khải hoàn trở về, lại phát hiện cả nhà mình bị kẻ khác chiếm dụng. "Tất cả lui ra! Phu nhân chỉ có thể là của bổn hầu!" ... Lưu ý: Nam chính sạch, không có bất kỳ nữ nhân nào khác.

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tiểu Mỹ Nhân Làm Trời Làm Đất
Tiểu Mỹ Nhân Làm Trời Làm Đất

Hệ thống thông báo tới một tin xấu, Tô Thiều Đường đã xuyên vào một quyển sách, là quyển sách mà trước khi đi ngủ nàng đã đọc, viết về câu chuyện thượng vị của một tiểu tam. Mà nàng lại xuyên vào chính thất, vợ cả của nam chính, người luôn tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận cùng quy củ, cẩn thận chủ trì cả việc bếp núc. Kết quả, nam chính bị nữ nhân bên ngoài câu lấy hồn lúc nào không hay. Hệ thống: "Cô nhất định phải công lược nam chính thì mới có thể sống sót được a!" Tô Thiều Đường nhíu mày: "Thật bẩn nha!" Nàng có thói ở sạch nghiêm trọng, nam chính bẩn như thế, nàng nhất định phải công lược hắn sao? Sau khi nam chính bồi Thánh Thượng đi phía Nam tuần tra hồi Kinh, hắn liền phát hiện vị phu nhân luôn an phận thủ thường kia của mình dường như biến thành người khác. Không cho phép hắn chạm vào người, không cho phép hắn lên giường. Thậm chí về sau còn không cho phép hắn tiến vào phòng ngủ. Những thứ nàng ăn, nàng mặc đều phải là những thứ tinh túy, sạch sẽ không chứa một hạt bụi. Nếu không nàng thà bị đói chết cũng không động vào một chút. Thậm chí, cứ cách ba ngày là nàng phải dùng sữa bò tắm rửa. Ngắn ngủi một tháng, nàng đã tiêu sạch một năm bổng lộc của hắn! Ngay khi hắn vừa uyển chuyển khuyên nàng nên tiết kiệm một chút, vẻ mặt nàng không dám tin nhìn về phía hắn: "Ba ngày ta mới dùng sữa bò tắm rửa một lần, chàng không nuôi nổi ta sao?" Thẩm Ngọc Án: "..." Thẩm Ngọc Án không còn lời nào để nói, chỉ có thể liều mạng thăng quan tiến chức mang tiền về cho phu nhân, chứng minh với Tô Thiều Đường, hắn nuôi nổi phu nhân mình! --- Trong lúc đang dùng bữa, Thẩm Ngọc Án gắp thức ăn cho Tô Thiều Đường. Đôi lông mày mỏng của nàng đột nhiên nhíu lại, nhìn hắn phảng phất như nhìn thấy cái gì đó bẩn thỉu. Thẩm Ngọc Án như mắc nghẹn ở cổ, cảm thấy nàng ngày càng vô pháp vô thiên, vừa định trách cứ nàng, không ngờ tính tình nàng so với hắn còn lớn hơn, trực tiếp ném đũa: "Chàng là muốn để ta đói chết sao?" Bị nàng phản bác, Thẩm Ngọc Án tức đến cười. Một bàn đồ ăn này, toàn bộ đều là món nàng thích ăn, chỉ cho hắn ăn một đĩa rau xanh, đến tột cùng là ai đói chết ai? Tô Thiều Đường không chút chột dạ đối mặt với hắn. Nam nhân thật bẩn, chết đói liền khỏi cần công lược!

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Mạt Thế: Cầu Quân Thiếu Buông Tha
Trọng Sinh Mạt Thế: Cầu Quân Thiếu Buông Tha

Một nữ quân nhân hết lòng vì nhiệm vụ lại bị chính đồng đội của mình phản bội mà mất mạng. Bất ngờ thay, một hệ thống quân sự bí ẩn xuất hiện, đưa cô xuyên không đến một thế giới khác và sống lại trong thân xác của một phiên bản khác của mình. "Hệ thống ơi, chắc không phải là đang troll đúng không?" Tận thế? Zombie? Tận thế là cái gì cơ? Zombie là cái giống gì vậy? Kiều Tử Lâm, một người chưa từng đọc tiểu thuyết hay xem phim viễn tưởng, hoàn toàn mù tịt về mấy thứ như tận thế với zombie.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Sách: Ta Dựa Vào Nổi Điên Quậy Tung Nóc Giới Tu Chân
Xuyên Sách: Ta Dựa Vào Nổi Điên Quậy Tung Nóc Giới Tu Chân

Hạ Thanh Tâm xuyên vào một quyển sách tiên hiệp "thầy trò luyến" mà mình từng đọc qua, trở thành vợ sắp cưới của nam chính độc ác trong truyện, rõ ràng bên người sở hữu dị thú nhật thiên nhật địa, nhưng thế méo nào lại là một đứa luyến ái não, đem một ván bài tốt đánh cho nát bét. Cốt truyện mới diễn biến được một phần ba, liền bởi vì hãm hại nữ chính mà trực tiếp đi đời nhà ma, chết vô cùng thê thảm. Sau khi xuyên qua, thời gian của cốt truyện vừa đúng lúc nữ phụ pháo hôi như nàng sắp gả cho nam chính. Người bình thường đối mặt với cái loại cốt truyện vớ vẩn kiểu này, phản ứng đầu tiên chính là cao chạy xa bay, dù sao, nguyên tắc sinh tồn của pháo hôi xưa nay chính là rời xa nam chính cùng nữ chính, bảo toàn mạng sống. Nhưng mà khi Hạ Thanh Tâm nhìn thấy Vân Tê Cung đẹp như tiên cảnh, chà chà, biệt thự xa hoa! Nhìn thấy mấy ngàn con linh thú nuôi ở sau hậu viện, chà chà, siêu xe! Nghĩ tới đã có một đứa "con riêng" hơn trăm tuổi, chà chà, không cần đẻ, khỏi cần nuôi! Mà yêu cầu duy nhất của nam chính đó là: Nàng chỉ cần ngoan ngoãn sống ở trên núi, tất cả mọi thứ trong Vân Tê Cung, nàng đều có thể tùy ý hưởng thụ. Hơn nữa, nam chính độc ác cùng nữ phụ vốn không có tương lai, trong cốt truyện bọn họ chỉ là hôn nhân hình thức mà thôi. Có phòng, có xe, địa vị siêu mạnh, có sẵn con cái... vì thế, nàng trực tiếp đồng ý hết thảy điều kiện của hắn. Trời má, loại yêu cầu tuyệt vời như thế, cả đời nàng chưa bao giờ nghe qua nha! Đây chẳng phải là cuộc sống về hưu an nhàn mà nàng tha thiết mơ ước hay sao? Ngu gì mà không đồng ý? P/S: Nữ chính cá mặn cẩu thả, gọi tắt là cẩu cá mặn. Nam chính là lão vương bát, đầu óc có vấn đề. Nữ chính sở hữu thuộc tính vạn người mê!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trước Khi Bị Lưu Đày, Vương Phi Xông Vào Hoàng Cung Dọn Sạch Quốc Khố
Trước Khi Bị Lưu Đày, Vương Phi Xông Vào Hoàng Cung Dọn Sạch Quốc Khố

Giang Nhược vốn là một cô gái trong thời mạt thế, không sở hữu dị năng nào nên cuối cùng chết thảm trên đường chạy trốn. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện linh hồn mình đã xuyên vào thân xác của một thiên kim tiểu thư không được sủng ái trong một cuốn tiểu thuyết. Hiện tại, tình tiết câu chuyện đang ở đoạn phụ thân - một vị thừa tướng nhẫn tâm - ép buộc nàng phải gả cho An Vương để làm xung hỉ. Thế nhưng, nắm trong tay kịch bản, Giang Nhược chẳng hề nao núng hay lo sợ. Vào ngày đại hôn, Giang Nhược thản nhiên véo mặt Tiêu Thừa Cẩn - vị An Vương nổi tiếng lạnh lùng - và nói: “Ờ, ta tới đây là để xung hỉ cho ngươi đấy.” Không lâu sau, tin dữ đến: Hoàng Thượng ra lệnh lưu đày cả hai vợ chồng nàng đến Tễ Châu. Thay vì hoảng loạn, Giang Nhược lại vui mừng thầm nghĩ: “Lưu đày à? Tốt quá! Ta muốn đến Tễ Châu làm phú bà!” Từ khi bị lưu đày, Giang Nhược bắt đầu sống theo ý mình, hoàn toàn tự do và thoải mái. Thậm chí, khi nữ phụ trọng sinh truy đuổi tới Tễ Châu để làm khó nàng, Giang Nhược chỉ nhàn nhã nhìn kẻ kia tự tìm đường chết. Không chỉ có vậy, địch quốc còn muốn nàng giao ra “tiểu phượng hoàng” - một vật quý mà nàng sở hữu. Giang Nhược lập tức hành động, bí mật xâm nhập lãnh thổ của địch quốc và dọn sạch kho lương thực cùng quốc khố của họ. Trong khi đó, tại kinh thành, Lâm tổng quản báo cáo với Hoàng Thượng: “Hoàng Thượng, không xong rồi, thế tử phu nhân mời Hoàng Hậu nương nương ra cung du ngoạn.” Tiêu Thừa Cẩn chỉ bình thản buông tấu chương rồi gọi con trai đến. Chỉ mười lăm phút sau, Lâm tổng quản trông thấy Tiểu Thái Tử vừa phê duyệt tấu chương vừa lau nước mắt, trông đau lòng vô cùng. Cậu nhóc mới sáu tuổi thôi mà...

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh
Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh

Úc Khanh xuyên thành ánh trăng sáng của nam chính tiểu thuyết lâm ly bi đát. Lúc rơi vào đường cùng, có người đưa nàng ba quan tiền rồi bảo nàng thành thân với một nam nhân vừa tàn phế vừa mù mắt. Nam nhân ấy tên là Lâm Uyên, có dung mạo tuyệt đẹp, không cần mở miệng cũng toát ra khí chất vương tôn. Trong nguyên tác hình như chẳng có nhân vật này. Ban đầu Úc Khanh nghĩ chỉ là lấy tiền giúp một tay, bèn nhận lời. Nhưng trong quãng ngày khốn khó bên nhau, Úc Khanh và hắn cùng động lòng và hai người thề nguyện trọn đời bên nhau. Về sau nàng bất cẩn bị nam chính bắt đi, dẫu trải qua bao nhiêu khổ cực nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ Lâm Uyên đang chờ mình. Thế nhưng đến ngày thực sự trở về, Lâm Uyên lại biến mất. Úc Khanh tìm mãi không thấy mới hay mình bị hắn lừa. Những lời hứa chỉ có ánh nến nơi căn phòng cũ làm chứng, hóa ra chỉ là lời dối trá của một công tử nhà quyền quý. Nàng không còn vướng bận, yên ổn sống cuộc sống nhỏ của mình. – Tạ Lâm Uyên đăng cơ rồi thì căm hận những tháng ngày mù lòa tàn tật, hạ lệnh sử quan xóa sạch mọi dấu vết về hắn tại ngôi làng nhỏ ấy, như thể che đậy một nỗi ô nhục. Mãi đến khi hắn nghe tin Úc Khanh thành thân. Toàn bộ ngự lâm quân đều biết hôm ấy bệ hạ bỗng hạ chỉ xuất cung, ngự giá thẳng đến ngôi làng nhỏ kia. Hắn dừng ngựa trước sân viện đổ nát cháy đen, mắt đỏ đậm như máu, sát khí bừng bừng xông vào đống đổ nát mà chỉ tìm được một mảnh khăn đỏ cháy sém. Nghe nói đêm tân hôn ấy, hai vợ chồng cùng chết trong biển lửa. Từ đó Tạ Lâm Uyên hận Úc Khanh đến thấu xương, lệnh tăng nhân đạo sĩ lên trời xuống đất tìm hồn nàng để đem về băm vằm thành nghìn mảnh mới hả được cơn giận trong lòng. Thế nhưng suốt năm năm chẳng thu được gì, cuối cùng hắn như tro tàn gỗ mục, vạn ý niệm đều mất. Về sau tại buổi yến tiệc Nguyên Tiêu trong cung, đèn cá múa rồng, mọi người vây quanh đôi vợ chồng tân khoa trạng nguyên mà không ngớt lời khen ngợi trai tài gái sắc, xứng lứa vừa đôi. Vị thiên tử xưa nay vẫn luôn ngồi một mình sau bình phong bạch ngọc lại bất ngờ bước ra, giữa hàng hàng quỳ bái của chư vị công hầu, hắn nâng gương mặt rưng rưng sợ hãi của trạng nguyên phu nhân lên. Hắn mím chặt môi, bình tĩnh nhìn nàng, cảm xúc nơi đáy mắt gần như mất kiểm soát, chẳng ai thấy được sự điên cuồng khi tìm lại thứ đã mất kia. Úc Khanh nước mắt lưng tròng, môi đỏ run run, không thành tiếng mà cầu xin: "Đừng ở đây..." Mặc kệ sắc mặt trắng bệch của trạng nguyên lang bên cạnh, thiên tử bế ngang nàng lên, nghiêng người ghé sát, khẽ cười bên tai nàng: “Phu nhân cùng trẫm xưa kia từng có tình ý, sao lại phải hành đại lễ như thế?" --- 1. Phu quân tái giá của nữ chính là nữ giả nam, hai người kết hôn giả để tránh họa, về sau nam chính đoạt thê. 2. Xuyên sách chỉ là bối cảnh, không dính dáng nhiều đến cốt truyện nguyên tác phức tạp, triều đại hư cấu không có nguyên mẫu, tất cả vì tuyến tình cảm nam nữ chính. 3.Tính cách nam chính âm trầm điên cuồng! Hắn là quân vương phong kiến cổ đại, không phải người hiện đại, xin đừng dùng chuẩn mực đạo đức hiện đại để đòi hỏi hắn, ai muốn đọc nam chính đạo đức hoàn hảo xin đừng nhấn đọc truyện này!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Loạn Thế Nông Nữ: Mô Phỏng Cầu Sinh
Loạn Thế Nông Nữ: Mô Phỏng Cầu Sinh

Hứa Tri Nam sớm mai xuyên qua, trở thành Hứa Đại Nha, tiểu oa nhi thôn quê không rõ triều đại. Đang lúc hạn hán kéo dài, nhà vốn cực phẩm, cha mẹ lại hiền lành như bánh bao. Ngày ngày đói rét, ngủ chẳng yên, nàng không cam, quyết đổi đời. [Đinh! Hệ thống Mô phỏng Nhân sinh trói định! 6 tuổi, vụ thu lao lực quá sức, thể chất giảm 1. Phụ thân tử trận, mẫu thân sầu thảm sinh non. 7 tuổi, bị ép phân gia, nàng gắng sức tăng sản lượng ruộng, song thuế nặng, lương thừa chẳng bao, đói khổ thêm, thể chất giảm 1. 8 tuổi, mẫu thân gặp ác nhân trên đường, giãy chết thảm. Nàng và muội chịu tiếng xấu, sống càng khốn. 9 tuổi, hạn hán liên miên, nàng dẫn muội lên núi đào vỏ cây, bị đại bá nương bán vào núi đổi lương. 10 tuổi, trốn chẳng thành, bị đánh, nhịn đói ba ngày, thể chất giảm 1. Lao lực liên ngày, thiếu ăn, nàng bệnh thoi thóp, chết đói trong chuồng heo trống.] [Nhân sinh bắt chước kết thúc, xin chọn: Lựa một: Ký ức trải qua. Lựa hai: Vật tùy thân một món. Lựa ba: Kỹ năng ngẫu nhiên.] Hứa Tri Nam: “Hử? Cái gì cơ?” Lại bắt chước, lần lượt [bị thiêu chết], [bị sói ăn], [bị lợn rừng húc chết], [bị đánh lén mà chết]... Hứa Tri Nam ngửa mặt lên trời: “Chẳng lẽ mệnh ta đã tận?” Hệ thống: [Chúc mừng, ngươi mang mệnh pháo hôi chết yểu.] Nàng bóp mũi nhận, nghĩ bụng: “Thôi thì sáng tạo vài thứ vậy! Xà phòng, đậu hũ, món kho, ta bắt chước hết!”. S ong hiện thực chỉ toàn [thất bại]. Hứa Tri Nam: “Sao lại thế?” Hệ thống: Chúc mừng, trí lực pháo hôi: 4. Nương tựa hệ thống chẳng đáng tin cậy, nàng xử lý cực phẩm, nâng cấp hệ thống, mở ra [kỹ năng mô phỏng] và [kỳ ngộ bản khối]. Tuy nhiên đường tỷ sau khi rơi xuống nước bỗng lạ thường. Biết được bí mật trọng sinh của tỷ ấy qua hệ thống, nàng quyết theo tỷ tới Vĩnh Châu, lặng lẽ trưởng thành. Gian khó ngàn phen tới được an toàn khu của đường tỷ, nàng phát hiện vận mệnh trêu ngươi, nơi đây chẳng an toàn như tưởng. Hứa Tri Nam: “Vừa xuống xe bò, vào đến Vĩnh Châu đã bị lừa gạt thì phá giải thế nào?” [Đinh, hệ thống thăng cấp, mở bản khối lãnh địa mô phỏng.] Chiến loạn liên miên, thiên tai chồng chất, nàng theo đường tỷ trọng sinh về, lặng lẽ trưởng thành. Trên đường nhặt được nam tử tuấn tú trọng thương. Hứa Tri Nam: “Tướng quân? Vương gia? Hoàng tử?” Tiêu Diễn: “Ta xem thiên văn, biết mình là phu quân định mệnh của nàng.” Hứa Tri Nam: “Chờ chút, để ta mô phỏng thử xem!” Chú thích: Cốt truyện thăng cấp là chủ yếu, xen làm ruộng, kinh doanh, xây dựng; hệ thống hay chết máy. Nữ chính khởi đầu là bé con 6 tuổi, thân thể yếu ớt, kiếp trước làm xã súc, chẳng phải đặc công hay bộ đội, không thể gϊếŧ sạch kẻ chướng mắt, cũng chẳng khống chế được biến số, không trừ nổi nhà cực phẩm, xin lưu ý kẻo tự làm khó mình. Nam chính chính thức xuất hiện muộn, nhặt nam nhân chỉ là tình tiết nhỏ cần cho cốt truyện. Nữ chính khởi đầu là tiểu nữ hài 6 tuổi, thân yếu, kiếp trước làm xã súc, không phải đặc công hay bộ đội, nên không thể gϊếŧ sạch kẻ chướng mắt. Nàng chẳng thể khống chế biến số, cũng không trừ được nhà cực phẩm, xin lưu ý kẻo tự làm khó mình. Nhân vật: Hứa Tri Nam, Tiêu Diễn (chính); Hứa Quyện Bách (phụ). Tóm tắt: Nàng chơi trò nhân sinh mô phỏng phiên bản cổ đại. Lập ý: Nỗ lực đổi vận mệnh.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng