Xuyên Về Cổ Đại, Tiệm Buffet Ta Mở Khiến Thiên Hạ Điên Cuồng

Xuyên Về Cổ Đại, Tiệm Buffet Ta Mở Khiến Thiên Hạ Điên Cuồng

Điền VănHệ ThốngXuyên KhôngHEẨm Thực

Tiệm buffet do Tiêu Duyệt vốn đang rất thành công, nào ngờ cô lại bất cẩn xuyên không. Vừa mở mắt đã trở thành một "gái lỡ thì" ở cổ đại, cha mẹ mất sớm, mẹ kế không yêu thương, còn bị buộc phải rời khỏi nhà, đối mặt với cảnh không còn đường lui. Cũng may Tiêu Duyệt đã liên kết với một "hệ thống vô hạn", bất kể là nguyên liệu hay dụng cụ nấu ăn gì đều có thể đổi vô hạn. Nghe nói món ngon thời đại này phải đắt đỏ mới tính là ngon, một đĩa thịt xào nhỏ cũng có thể bán với giá trên trời vài trăm tiền đồng? Tiêu Duyệt xắn tay áo: Hoan nghênh quý khách đến với quán ăn buffet Nguyệt Đình, chỉ cần năm mươi đồng, ăn thỏa thích cả quán! ... Hôm nay trời oi bức, không muốn ăn? Thực đơn buffet: Hồng Tam Đóa, Cà tím phong vị, Chân gà rút xương trộn gỏi... Ngày mai nhiệt độ tăng cao, tâm trạng bực bội? Thực đơn buffet: Trà sữa đá thơm lừng, Thạch vải sữa chua, Bingsu mát lạnh... Ngày kia nhiệt độ giảm đột ngột, lạnh thấu xương? Thực đơn buffet: Mì nước súp đậm đà, Gà tam thất, Lê tuyết hầm kỷ tử... Ngày kìa... Cái gì, thời tiết đẹp ăn gì cũng được? Vậy thì càng nên đến buffet Nguyệt Đình nếm thử món mới! Tiêu Duyệt bận rộn không ngơi tay vẫn không quên quảng cáo: Buffet lẩu, buffet món tráng miệng, buffet đồ nướng, tất cả đều có! Món ngon ở Đại Thần Quốc cực kỳ đắt đỏ sao? Xin lỗi, nàng trực tiếp hạ giá xuống! ... Phó Tầm Chu thân phận tôn quý, vốn dĩ cả đời không lo cơm áo, nào ngờ bị kẻ gian hãm hại mắc phải chứng biếng ăn nghiêm trọng. Thế là hắn rời xa quê hương, sống những ngày u sầu ở một thị trấn nhỏ. Cho đến khi tình cờ nếm thử món ngon ở một quán nhỏ, chứng biếng ăn của hắn lại tự khỏi! Phó Tầm Chu tìm đến tận nơi, phát hiện chủ quán không chỉ có tài nấu nướng tuyệt vời, mà tính cách và dung mạo cũng khiến hắn rung động. Điều kỳ diệu hơn là, nàng vừa gặp mặt đã tặng hắn một món ăn! Phó Tầm Chu mặt không đổi sắc: Ân nhân người đẹp tâm thiện, món ngon nhân gian như thế lại tặng không, chẳng lẽ là có ý gì với hắn? Cũng chỉ muốn hắn lấy thân báo đáp... Phó Tầm Chu dùng hành động thực tế để biểu thị, chuyện này cũng không phải là không được. Mãi đến sau này, Phó Tầm Chu bắt gặp ân nhân bưng món ăn, đi về phía một bàn khách nào đó. "Hoạt động món ăn giới hạn của quán chỉ dành cho khách mới, vào quán là có thể nhận một phần món ăn miễn phí!" Phó Tầm Chu: ? Sau đó đám đông tan đi, quán đóng cửa. Dưới ánh đèn, Phó Tầm Chu áp mặt vào vai Tiêu Duyệt. "Chủ quán thật đúng là cao kế, trước lừa dạ dày, sau lừa trái tim." Tiêu Duyệt: Cái quái gì vậy? Cơm không thể ăn bừa, lời cũng không thể nói bậy! ... Lưu ý: 1v1, kết thúc viên mãn (HE). Chế biến món ngon, kinh doanh, giai đoạn đầu là các món ăn gia đình. Nữ chính chỉ lo sự nghiệp, nam chính chỉ lo yêu đương, tự mình cảm động. [Mỹ nhân mạnh mẽ toàn tâm với sự nghiệp x Trung khuyển tự hiến thân]

100000

688 chương

Truyện cùng tác giả

Xuyên Về Cổ Đại, Tiệm Buffet Ta Mở Khiến Thiên Hạ Điên Cuồng
Xuyên Về Cổ Đại, Tiệm Buffet Ta Mở Khiến Thiên Hạ Điên Cuồng
Lãm Ngọc Phi Tinh

Tiệm buffet do Tiêu Duyệt vốn đang rất thành công, nào ngờ cô lại bất cẩn xuyên không. Vừa mở mắt đã trở thành một "gái lỡ thì" ở cổ đại, cha mẹ mất sớm, mẹ kế không yêu thương, còn bị buộc phải rời khỏi nhà, đối mặt với cảnh không còn đường lui. Cũng may Tiêu Duyệt đã liên kết với một "hệ thống vô hạn", bất kể là nguyên liệu hay dụng cụ nấu ăn gì đều có thể đổi vô hạn. Nghe nói món ngon thời đại này phải đắt đỏ mới tính là ngon, một đĩa thịt xào nhỏ cũng có thể bán với giá trên trời vài trăm tiền đồng? Tiêu Duyệt xắn tay áo: Hoan nghênh quý khách đến với quán ăn buffet Nguyệt Đình, chỉ cần năm mươi đồng, ăn thỏa thích cả quán! ... Hôm nay trời oi bức, không muốn ăn? Thực đơn buffet: Hồng Tam Đóa, Cà tím phong vị, Chân gà rút xương trộn gỏi... Ngày mai nhiệt độ tăng cao, tâm trạng bực bội? Thực đơn buffet: Trà sữa đá thơm lừng, Thạch vải sữa chua, Bingsu mát lạnh... Ngày kia nhiệt độ giảm đột ngột, lạnh thấu xương? Thực đơn buffet: Mì nước súp đậm đà, Gà tam thất, Lê tuyết hầm kỷ tử... Ngày kìa... Cái gì, thời tiết đẹp ăn gì cũng được? Vậy thì càng nên đến buffet Nguyệt Đình nếm thử món mới! Tiêu Duyệt bận rộn không ngơi tay vẫn không quên quảng cáo: Buffet lẩu, buffet món tráng miệng, buffet đồ nướng, tất cả đều có! Món ngon ở Đại Thần Quốc cực kỳ đắt đỏ sao? Xin lỗi, nàng trực tiếp hạ giá xuống! ... Phó Tầm Chu thân phận tôn quý, vốn dĩ cả đời không lo cơm áo, nào ngờ bị kẻ gian hãm hại mắc phải chứng biếng ăn nghiêm trọng. Thế là hắn rời xa quê hương, sống những ngày u sầu ở một thị trấn nhỏ. Cho đến khi tình cờ nếm thử món ngon ở một quán nhỏ, chứng biếng ăn của hắn lại tự khỏi! Phó Tầm Chu tìm đến tận nơi, phát hiện chủ quán không chỉ có tài nấu nướng tuyệt vời, mà tính cách và dung mạo cũng khiến hắn rung động. Điều kỳ diệu hơn là, nàng vừa gặp mặt đã tặng hắn một món ăn! Phó Tầm Chu mặt không đổi sắc: Ân nhân người đẹp tâm thiện, món ngon nhân gian như thế lại tặng không, chẳng lẽ là có ý gì với hắn? Cũng chỉ muốn hắn lấy thân báo đáp... Phó Tầm Chu dùng hành động thực tế để biểu thị, chuyện này cũng không phải là không được. Mãi đến sau này, Phó Tầm Chu bắt gặp ân nhân bưng món ăn, đi về phía một bàn khách nào đó. "Hoạt động món ăn giới hạn của quán chỉ dành cho khách mới, vào quán là có thể nhận một phần món ăn miễn phí!" Phó Tầm Chu: ? Sau đó đám đông tan đi, quán đóng cửa. Dưới ánh đèn, Phó Tầm Chu áp mặt vào vai Tiêu Duyệt. "Chủ quán thật đúng là cao kế, trước lừa dạ dày, sau lừa trái tim." Tiêu Duyệt: Cái quái gì vậy? Cơm không thể ăn bừa, lời cũng không thể nói bậy! ... Lưu ý: 1v1, kết thúc viên mãn (HE). Chế biến món ngon, kinh doanh, giai đoạn đầu là các món ăn gia đình. Nữ chính chỉ lo sự nghiệp, nam chính chỉ lo yêu đương, tự mình cảm động. [Mỹ nhân mạnh mẽ toàn tâm với sự nghiệp x Trung khuyển tự hiến thân]

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

Dạo gần đây trên diễn đàn Tinh Tế đang có một chủ đề cực hot, thu hút nhiều sự chú ý: "Chuyện khó tin nhất từng xảy ra ngay bên cạnh bạn là gì?" Xuân Miên: “Cảm ơn đã hỏi. Khó tin nhất là lúc mình đang ngồi trong nhà, cửa tự dưng từ trên trời rơi xuống!” Cuộc sống giống như một cánh cửa lớn luôn đóng chặt. Trước khi mở nó ra, bạn sẽ không bao giờ biết được. Bạn sẽ phải đối mặt với cái gì: Một người sống sờ sờ hay là một thanh trường đao dài 40 mét!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Tu Tiên Trồng Trọt, Cả Thế Giới Cầu Xin Tôi Bán Rau
Sau Khi Tu Tiên Trồng Trọt, Cả Thế Giới Cầu Xin Tôi Bán Rau

Khương Hành xuyên không đến Tu Tiên giới đã mấy trăm năm. Ngay lúc đột phá lôi kiếp, một sự cố bất ngờ xảy ra, hất cô văng thẳng về thế giới cũ. Khi đó, cô vẫn là một nhân viên văn phòng bán mạng làm việc, tăng ca đến mức đột tử phải nhập viện. Khương Hành thẳng thừng "nằm ngửa", từ chức rồi về quê! Trồng ít rau, cấy ít lúa, nuôi thêm gà vịt, thầu một cái ao thả cá... hay là nuôi thêm cả ong mật nhỉ? Sản vật làm ra nhiều quá thì cứ mang đi bán. Tại phiên chợ quê, người qua đường thấy cải xà lách năm đồng một cây, cá diếc năm mươi đồng một cân, mật ong năm nghìn một cân thì cười khẩy: "Bán hay ăn cướp thế!" Nhưng nếm thử rồi, ai nấy đều nhao nhao: "Bà chủ ơi, làm ơn cướp tiền của tôi đi! Hàng ít quá, chưa đến lượt tôi đã hết sạch rồi!!!" Ban đầu, Khương Hành chỉ định về quê tự cung tự cấp, tránh xa những thực phẩm chứa đầy hóa chất độc hại. Ai ngờ, quy mô cứ thế mà lớn dần... Chẳng bao lâu sau, một thành phố nhỏ vô danh bỗng nổi như cồn trên mạng. Nghe đồn, rau củ ở đó ngọt lành tươi mát, thịt gia cầm mềm thơm đậm vị, tôm cá nước ngọt còn tươi ngon hơn cả hải sản! Cư dân mạng hùng hồn tuyên bố: [Muốn lừa chúng tôi đi du lịch thì nói thẳng đi!] [Haha, đố tôi tin đấy?!] [Không thể nào? Có nghe nói ở đó có khu nông nghiệp nào đâu? Ồ, lại chiêu trò hút khách du lịch à? Dạo này ngành du lịch ế ẩm lắm hay sao?] --- Về sau: Hội sinh viên "đặc nhiệm" lao lên núi như bay, mặc kệ đôi chân rã rời vẫn gào thét: "Đỡ tôi dậy, tôi vẫn còn bò được! Trái cây ngon trên núi nhiều như vậy, phải nếm thử hết chứ!" Một blogger ẩm thực nhìn những nguyên liệu tươi ngon mơn mởn trước mặt mà rưng rưng nước mắt: "Tôi là blogger review đồ ăn chứ có phải blogger dạy nấu ăn đâu! Thôi được, nấu thì nấu! Tôi học!" Một đại gia sành ăn rút thẳng tấm séc: "Sửa đường! Tôi bao trọn gói con đường này! Chỉ cần bà chủ bán thêm nguyên liệu cho tôi là được!" Khương Hành: [Toát mồ hôi lạnh.jpg]

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự
[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự

Văn án: Cố An Khanh – tiểu thư duy nhất thế hệ thứ ba trong gia đình giàu có và quyền lực nhất thành phố, tốt nghiệp một trường danh tiếng thuộc Ivy League. Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người, cô lại mở một... quán ăn! Tin này lan ra khiến biết bao người trong giới phải tròn mắt kinh ngạc. Ngay sau ngày khai trương, mọi người ùn ùn kéo đến xem náo nhiệt. Miệng thì nói đến để ủng hộ, nhưng trong số đó cũng không thiếu người chỉ muốn nhìn cô bị chê cười. Kết quả là, sau khi ăn xong... “Mẹ hỏi tôi sao cứ ôm cánh cửa không chịu buông tay?” “Bởi vì tôi yêu quán ăn này đến mức không thể rời, món ở đây ngon đến nỗi muốn nuốt luôn... cả lưỡi vào bụng.” Một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, sao lại nấu ăn ngon đến thế này? Thật là... Không thể tin nổi! Điều khó tin hơn nữa, bà chủ Cố nói quán mỗi ngày chỉ nhận hai mươi bàn! Đùa gì vậy chứ, hai mươi bàn thì làm sao đủ, cho hai trăm bàn cũng vẫn còn thiếu! “Bà chủ ơi, mở thêm bàn đi!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sơn Hải Thực Đường [Mỹ Thực]
Sơn Hải Thực Đường [Mỹ Thực]

Ứng Linh Lung vừa mới kế thừa gia nghiệp thì gia tộc phá sản. Sau khi điều tra rõ ràng, cô mới phát hiện không biết từ bao giờ nhà mình đã ký một hiệp định hỗ trợ đám yêu thú chỉ xuất hiện trong Sơn Hải Kinh, mà phương thức hỗ trợ chủ yếu là... nộp phạt thay cho đám yêu thú chuyên vi phạm pháp luật đó. Nhìn dòng tiền chảy khỏi tài khoản như nước, Ứng Linh Lung nuốt không trôi cục tức này, cô khí thế hừng hực tìm tới đám yêu: “Trả tiền!” Đám yêu quái (nhỏ yếu, đáng thương, lại nghèo rớt mồng tơi): "Không có tiền..." "Không có tiền thì đi làm trả nợ!" Vài ngày sau, một quán ăn nhỏ tên là Sơn Hải Thực Đường khai trương ở thành phố Giang Dư. Cá viên dai giòn, lòng mề gà chua cay giòn sật, cơm trộn gạch cua giã tay thơm ngậy béo ngậy, ốc hút luộc cay nồng hấp dẫn... tất cả đều xuất hiện trong thực đơn, thực khách thèm rỏ dãi, nườm nượp kéo đến. *** Kim Ô rũ lông gây cháy rừng, ngang nhiên vi phạm quy định phòng cháy rừng và thảo nguyên, tự ý dùng lửa trong khu vực cấm, bị phạt 200 nghìn tệ. Ứng Linh Lung nghiến răng nghiến lợi nộp phạt thay anh, từ đó thế gian vắng bóng thần điểu Kim Ô, Sơn Hải Thực Đường có thêm một đầu bếp nướng BBQ Kim sư phó. Khả năng khống chế lửa của đầu bếp Kim đã đạt trình độ xuất thần nhập hóa, dù là ba phần chín hay bảy phần chín, tái hay chín kỹ, Kim sư phó đều có thể xử lý ổn thỏa. Thực khách (muốn nói lại thôi): "Cho tôi chín kỹ nhé, cảm ơn." Chim Trọng Minh vô ý để lộ yêu khí khi đang phát sóng trực tiếp, không những không kịp thời cứu vãn mà còn nói năng lung tung: “Tôi trời sinh đã có hai con ngươi, không phải filter mắt to đâu!” Vì vi phạm quy định quản lý dịch vụ phát sóng trực tiếp trên internet, phòng phát sóng trực tiếp bị đóng cửa, còn cậu bị phạt 50 nghìn tệ. Ứng Linh Lung thấy cậu khỏe như trâu, lại chẳng cần ăn cơm, bèn cưu mang cậu, cho cậu ở Sơn Hải Thực Đường làm việc vặt, dọn dẹp, chạy bàn. Công việc làm cũng khá ổn, được Ứng Linh Lung phát cho phiếu trừ nợ 5000 tệ, khiến đám nhân viên khác nhìn mà ghen tị. Tiệm ăn ngày càng đông khách, lại còn có yêu quái chủ động đến xin vào làm. Phỉ Phỉ: "Bà chủ Ứng, tôi làm nghề mổ cá ở Đại Nhuận Phát mười năm rồi, lòng tôi sớm đã..." Ứng Linh Lung nắm lấy tay cô ấy: "Chào cô, chúng tôi đang cần phụ bếp chuyên làm cá, hôm nay cô có thể đi làm luôn không?" Một câu tóm tắt: Yêu quái Sơn Hải Kinh thất nghiệp rồi quay lại làm nghề. Lập ý: Lao động thay đổi cuộc sống.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Thực: Bày Quầy Bán Cơm Hộp, Chữa Khỏi Chứng Biếng Ăn
Mỹ Thực: Bày Quầy Bán Cơm Hộp, Chữa Khỏi Chứng Biếng Ăn

Ẩm thực chữa lành – không giận dữ, hài hước dễ tiêu, không có nữ chính, dàn nhân vật hậu trường cười vang trời. Một đầu bếp thiên tài xuyên không vào thân xác của một ông lão hơn sáu mươi tuổi và kích hoạt hệ thống kỳ diệu. Chỉ cần dựa vào tài nấu ăn để chữa lành những linh hồn tổn thương, ông sẽ nhận được những phần thưởng phi thường. Thế nhưng, nhiệm vụ đầu tiên của hệ thống lại yêu cầu ông phải chữa khỏi chứng biếng ăn! Trứng xào cà chua màu sắc rực rỡ, thịt bò hầm khoai tây ngập nước sốt, bánh nhân thịt bò ngàn lớp thơm lừng. Những món ăn ấy không phải là hình ảnh trên thực đơn mà là tác phẩm từ tay ông lão này. Kỹ năng nấu ăn đỉnh cao từ kiếp trước, kết hợp với nguyên liệu cấp thần do hệ thống cung cấp, đã tạo nên một bữa tiệc ẩm thực hoành tráng. Thông báo! Thông báo! Cổng bắc bệnh viện chưa thấy tung tích của ông lão, over. Cổng nam bệnh viện cũng không có gì bất thường, over. Gọi lại! Gọi lại! Tại cổng đông, ông lão đến rồi! Ông ấy đang đạp xe ba bánh chở theo những món ăn ngon tuyệt vời! Những bệnh nhân biếng ăn trong bệnh viện, ăn cơm của ông lão, từ đó mỗi bữa đều chén sạch hai bát cơm to. Những thiếu niên chán học ở trường, ăn cơm của ông lão, cắt tóc gọn gàng, tháo khuyên tai, hăng say học hành để vào trường danh tiếng. Những nhân viên văn phòng làm việc căng thẳng ở khu CBD, ăn cơm của ông lão, mối quan hệ trong công sở được cải thiện, sự nghiệp thăng tiến không ngừng. Đây chính là tôi – một ông lão bán cơm hộp bình thường nhưng luôn bị hiểu lầm là một ngôi sao nổi tiếng đang tổ chức buổi ký tặng sách. Một suất cơm thố thương hiệu “Ông lão” – 60 năm kinh nghiệm nấu nướng. Liệu bạn có chống đỡ nổi không?

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu
Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu

Vì một chuyện ngoài ý muốn mà Dịch Tiệp về lại thời cấp ba. Có được cơ hội sống lại, cô phải làm bằng được những chuyện mình muốn! Cái gì? Cô có cả thứ tốt như hệ thống luôn á hả? Được lắm, phải cố gắng làm nhiệm vụ mới được, phải dựa vào bản thân thôi! Cô chỉ muốn học cho giỏi, kiếm cho nhiều tiền, bạn bè, người thân được sống hạnh phúc, không rảnh đâu mà giúp đỡ người khác! ... Nhiều năm sau, cô mới biết được cuộc sống như thế nào mới thật sự có ý nghĩa: Ủng hộ người thân, bạn bè của mình vô điều kiện, được quốc gia hết lòng hậu thuẫn. Cô trở thành ngôi sao lấp lánh trong lòng mọi người. Những thứ mình muốn đã có được hết, cuối cùng là đền đáp và giúp đỡ người khác. Đây không phải sảng văn có ý nghĩa như thường, có chút tình tiết trinh thám, nhân vật chính thiện lương chính trực, không phải thánh mẫu.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng