Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

Điền VănXuyên KhôngĐô thịHài Hước

Cố Minh Đông ở mạt thế xuyên thành cực phẩm niên đại văn. Vào nạn đói, nguyên chủ mất đi hai đứa con trai, ba đứa em trai em gái vì chết đói. Chính anh bị tàn phế đôi chân, trở thành bàn đạp của nam nữ chính về thành phố. Cố Minh Đông nhìn một đàn anh em hồ lô: Một, hai... Hô ~ cũng còn chưa chết! Em trai hai một người nhiệt tình hăng hái luôn hướng về mặt trời; Em gái ba lòng tràn đầy ý chí muốn vào thành phố; Em gái tư mềm mại đáng yêu, ai cũng có thể bắt nạt; Trừ hai đứa con trai sinh đôi chỉ biết ăn chẳng màn tình cảm. Lại xem xét, Cố Minh Đông vui vẻ. Non xanh nước biếc, lợn rừng gà rừng béo ú, đây mà là nạn đói? Lau nước miếng, thân thể này có thể làm được, không phải chỉ là nuôi trẻ con thôi sao, làm được hết! ++ Sau khi nằm hưởng, điều phiền não duy nhất là, trong nhà quá nhiều trẻ con: Em trai thứ hai là nam chính truyện sảng văn: Đầu óc anh cả lợi hại hơn em Em gái ba trong truyện niên đại phất nhanh: Anh cả kiếm tiền lợi hại hơn em Em gái tư truyện ngọt sủng: Anh cả học giỏi hơn em Hai đứa con trai sinh đôi: Cha con tốt nhất thế giới

200000

1236 chương

Truyện cùng tác giả

Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu
Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu
Nhân Sinh Nhược Sơ

Cố Minh Đông ở mạt thế xuyên thành cực phẩm niên đại văn. Vào nạn đói, nguyên chủ mất đi hai đứa con trai, ba đứa em trai em gái vì chết đói. Chính anh bị tàn phế đôi chân, trở thành bàn đạp của nam nữ chính về thành phố. Cố Minh Đông nhìn một đàn anh em hồ lô: Một, hai... Hô ~ cũng còn chưa chết! Em trai hai một người nhiệt tình hăng hái luôn hướng về mặt trời; Em gái ba lòng tràn đầy ý chí muốn vào thành phố; Em gái tư mềm mại đáng yêu, ai cũng có thể bắt nạt; Trừ hai đứa con trai sinh đôi chỉ biết ăn chẳng màn tình cảm. Lại xem xét, Cố Minh Đông vui vẻ. Non xanh nước biếc, lợn rừng gà rừng béo ú, đây mà là nạn đói? Lau nước miếng, thân thể này có thể làm được, không phải chỉ là nuôi trẻ con thôi sao, làm được hết! ++ Sau khi nằm hưởng, điều phiền não duy nhất là, trong nhà quá nhiều trẻ con: Em trai thứ hai là nam chính truyện sảng văn: Đầu óc anh cả lợi hại hơn em Em gái ba trong truyện niên đại phất nhanh: Anh cả kiếm tiền lợi hại hơn em Em gái tư truyện ngọt sủng: Anh cả học giỏi hơn em Hai đứa con trai sinh đôi: Cha con tốt nhất thế giới

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Thập Niên 60: Sau Khi Bị Cả Nhà Ghét Bỏ, Tôi Được Quốc Gia Cưng Chiều
Thập Niên 60: Sau Khi Bị Cả Nhà Ghét Bỏ, Tôi Được Quốc Gia Cưng Chiều

Tư Ương xuyên thành thiên kim thật thất sủng trong truyện niên đại, bị thiên kim giả tâm cơ hãm hại, bị cả nhà ghét bỏ. Nơi này không giữ cô tự có chỗ giữ cô. Cô có không gian cô sợ ai? Đầu tiên dọn sạch lương thực và tài vật trong nhà, sau đó tới binh đoàn chi viện biên cương. Thiên kim giả muốn cô chết già ở biên cương, đừng có mơ! Cô tiện tay lập vài công lớn là có thể oanh động thành phố Bắc Kinh, không chỉ được đại lão các phương tâng bốc lấy lòng, còn lừa được một anh lính đẹp trai tới mức vô pháp vô thiên... Kiếp trước lao lực đến chết, kiếp này cô chỉ muốn làm cá mặn hết đời. Nhưng hiện thực là... đại lão nào đó: “Cô có thể cho tôi xem bản vẽ kỹ thuật vệ tinh của nước S không? Xong chuyện tôi làm cừu cho cô chăn.”

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bắt Đầu Ngưng Đọng Thời Gian, Tà Thần Cũng Phải Quỳ Xuống Cho Ta!
Bắt Đầu Ngưng Đọng Thời Gian, Tà Thần Cũng Phải Quỳ Xuống Cho Ta!

Bạch Dã xuyên đến hai trăm năm sau thời đại đại tai biến. Thế giới này đầy rẫy nguy cơ, dã thú dị hóa hoành hành, con người tuy thuần phác nhưng lại sống trong sợ hãi. Thế nhưng, Bạch Dã vẫn rất bình tĩnh — vì hắn có một năng lực đặc biệt: mỗi ngày có thể đứng im thời gian một phút đồng hồ, nếu không dùng, còn có thể tích lũy lại cho hôm sau. Từ đó, hắn dần thấu hiểu một chân lý: “Thời gian chính là sinh mệnh.” Đối mặt với đám thống lĩnh tàn bạo của vùng đất chết, Bạch Dã bình thản nói: “Ta thật không muốn lãng phí thời gian để giết các ngươi. Nếu các ngươi chịu quỳ xuống van xin, chuyện này xem như bỏ qua được không?” Nhìn thi thể Tà Thần nằm trong vũng máu, hắn lại thở dài: “Ngươi có biết để giết ngươi ta phải lãng phí bao nhiêu thời gian không? Mười giây! Trọn vẹn mười giây! Một đời người có bao nhiêu lần mười giây như thế chứ!?” Nhiều năm sau. Phóng viên: “Bạch Dã tiên sinh, ngài là người đã thay đổi cả thời đại đại tai biến. Mọi người đều muốn biết, đâu là bí quyết thành công của ngài?” Bạch Dã: “Trân quý thời gian.” Phóng viên: “Ý ngài là, đừng lãng phí thời gian vào những việc vô nghĩa, phải tận dụng từng phút từng giây để phấn đấu, để nắm bắt tương lai đúng không?” Bạch Dã: “À... Ừm, đúng, ta chính là ý đó.” Phóng viên: “Vậy xin hỏi, trong thời đại mới, khi nhiều người vẫn còn mơ hồ, không biết mục tiêu cuối cùng của cuộc sống là gì, ngài nghĩ họ nên làm thế nào?” Bạch Dã: “Trân quý thời gian.” Phóng viên: “Không, ý ta là... sống đến cuối cùng, con người tồn tại là vì điều gì?” Bạch Dã: “Cũng vì... trân quý thời gian.”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trường Sinh: Ta Làm Ruộng Lưu Tu Tiên Quá Vững Vàng
Trường Sinh: Ta Làm Ruộng Lưu Tu Tiên Quá Vững Vàng

Khi đồng môn thiên kiêu đỏ mắt chém giết nhau vì bí cảnh cơ duyên, ta lại ung dung tưới cho củ cải trong linh điền ba trăm năm linh tuyền. Khi ma đạo cự phách huyết tế trăm vạn tu sĩ, ta chỉ lo chống hàng rào linh điền bằng tiên đằng Khổn Yêu Thừng. Dù cho thượng giới tiên nhân vượt giới mà đến, che phủ toàn bộ Thiên Nguyên Giới, ép tu sĩ khắp nơi run rẩy... Ta vẫn cứ nên ăn thì ăn, uống thì uống, việc gì để trong lòng.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tiệm Cơm Ngõ Nhỏ Thập Niên 80
Tiệm Cơm Ngõ Nhỏ Thập Niên 80

Vào những năm 80 thời kỳ cải cách kinh tế, một đôi chị em đã chuyển đến ngõ dệt kim. Nghe nói người chị Tống Minh Du là người rất gai góc và mạnh mẽ, cô nhất quyết moi ra một căn nhà từ tay thư ký keo kiệt của xưởng dệt kim, là một người khó chơi. Hàng xóm cảm thấy đồng tình cho gia đình Lâm Hương ở sát vách hai chị em. Một người hiền lành thành thật như cô ấy phải trở thành hàng xóm với một người gai góc. Sau này có lẽ phải chịu đủ thứ chuyện, ngày tháng không còn yên ổn nữa. Trong lòng Lâm Hương cũng cảm thấy thấp thỏm. Nào ngờ vào ngày đầu tiên người ta chuyển đến, cô ấy lại nhận được món sườn xào chua ngọt do Tống Minh Du làm, thơm đến mức cả xóm đều đói cồn cào. Tống Minh Du cười, Lâm Hương thấy cô là một người sảng khoái, làm việc nhanh gọn, ăn nói khéo léo, có chỗ nào giống một người gai góc chứ? Mãi cho đến khi cô gái trẻ tuổi còn thất nghiệp Tống Minh Du xin được giấy phép hộ kinh doanh cá thể và mở tiệm cơm ở ngõ, Lâm Hương giật mình, các hàng xóm cũng ngơ ngác. Đậu hủ Tứ Xuyên, thịt xào Tứ Xuyên, gà Cung Bảo, vịt rán giòn,... Khô bò, mì gánh, sủi cảo gà chiên, bánh quẩy xoắn,... Tiệm cơm Minh Du ở ngõ dệt kim một ngày ba bữa, một năm bốn mùa luôn có món mới, danh tiếng đã truyền đến khắp mười ngõ phố. Hương thơm trong ngõ hẻm càng ngày càng lan rộng, khách khứa trong nhà ngày càng đông đúc. Ba vật dụng chính được chuyển vào nhà, tivi được trang bị ăng-ten, cả nhà Minh Du đã trở thành gia đình thời thượng nhất cả ngõ dệt kim. Lâm Hương, à không, cả ngõ dệt kim đều tham gia vào đội quân “lập nghiệp” của Minh Du. Người thì bán quần áo giày dép, người thì mở tạp hóa, còn có nhà lắp điện thoại bàn để thu phí gọi điện. Ngày tháng của mọi người càng trở nên tốt hơn. - Minh Du – một streamer ăn uống của app Bilibili vừa tỉnh dậy đã xuyên thành con gái của công nhân xưởng may thập niên 80. Bố mẹ cô đã qua đời, những người trong xưởng bắt Minh Du chọn một trong hai, chia nhà hoặc gia nhập vào xưởng. Trong xưởng làm luân phiên ba ca, nếu ngủ gật trong lúc làm việc thì không chừng bị mất cả đầu ngón tay, Minh Du thật sự không chịu nổi công việc này. Hơn nữa hiện tại đang trong những năm 80... Là thời điểm cả nền kinh tế đang bùng nổ, việc khởi nghiệp kinh doanh mới là con đường kiếm tiền đúng đắn! Như vậy còn phải chọn à? “Chia nhà!” Cô lấy căn nhà lớn nhất và phá nhà xây tiệm, mở ra tiệm cơm nhỏ của riêng mình. Sau này tiệm cơm nhỏ đó đã trở thành thương hiệu lâu năm ở khắp nước. Về sau, Minh Du trở thành nữ doanh nhân được yêu thích nhất trong thập niên 80. Cuộc đời của cô chỉ mới bắt đầu!

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự
[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự

Văn án: Cố An Khanh – tiểu thư duy nhất thế hệ thứ ba trong gia đình giàu có và quyền lực nhất thành phố, tốt nghiệp một trường danh tiếng thuộc Ivy League. Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người, cô lại mở một... quán ăn! Tin này lan ra khiến biết bao người trong giới phải tròn mắt kinh ngạc. Ngay sau ngày khai trương, mọi người ùn ùn kéo đến xem náo nhiệt. Miệng thì nói đến để ủng hộ, nhưng trong số đó cũng không thiếu người chỉ muốn nhìn cô bị chê cười. Kết quả là, sau khi ăn xong... “Mẹ hỏi tôi sao cứ ôm cánh cửa không chịu buông tay?” “Bởi vì tôi yêu quán ăn này đến mức không thể rời, món ở đây ngon đến nỗi muốn nuốt luôn... cả lưỡi vào bụng.” Một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, sao lại nấu ăn ngon đến thế này? Thật là... Không thể tin nổi! Điều khó tin hơn nữa, bà chủ Cố nói quán mỗi ngày chỉ nhận hai mươi bàn! Đùa gì vậy chứ, hai mươi bàn thì làm sao đủ, cho hai trăm bàn cũng vẫn còn thiếu! “Bà chủ ơi, mở thêm bàn đi!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

Giới thiệu tác phẩm: Dao là vật chứng, lời là chứng cứ. Lời tiên tri trở thành sự thật chính là ngày lấy thù lao. Đây là một người bán dao chịu trong huyền môn. Đồ Sơn Cửu thân là người bán dao chịu đời thứ hai trăm tám mươi ba, thiên phú huyền học vượt xa tất cả những người khác trong gia tộc, xem bói cực kỳ chuẩn xác, có thể thông với quỷ thần. Chỉ tiếc rằng vì một lời nguyền đã giáng xuống nhà họ Đồ Sơn từ một trăm năm trước khiến cô không thể sống thọ được. Từ nhỏ cô đã biết mình có một người chồng chưa cưới, đó là người định mệnh được ông nội của cô đính ước cho cô. Chỉ có kết hôn với anh thì cô mới có thể viên mãn. Trước khi ông nội qua đời đã nhiều lần dặn dò cô phải xuống núi tìm nhà họ Tạ. Nên đi thu nợ của nhà chồng chưa cưới rồi. ... Nghe đồn người nắm quyền của nhà họ Tạ giàu có nhất Nam Thành Tạ Thời Dữ từ nhỏ đã có hôn ước, vợ chưa cưới còn là một đứa nhà quê sống trong vùng núi hẻo lánh. Mọi người thật sự không tài nào hiểu được lý do tại sao lúc trước ông cụ Tạ lại sắp đặt một hôn ước không môn đăng hộ đối như thế cho cháu trai trưởng của mình. Mãi cho đến sau này gặp được người thật, thấy cô dịu dàng điềm tĩnh, lời nói cử chỉ đều rất có lễ phép lịch sự, mọi người mới biết hóa ra lời đồn hoàn toàn không đáng tin. Nhất là cho đến sau này, khi đại lão ở các ngành nghề đều cung kính gọi cô một tiếng cô Đồ Sơn là lại càng được mở mang tầm mắt. Có người tò mò hỏi bọn họ tại sao lại kính trọng cô như thế? Các đại lão: “Bởi vì cô ấy là chủ nợ của chúng tôi!” Từ nhỏ Đồ Sơn Cửu đã hay quên, thường xuyên quên việc thu nợ. Sau khi kết hôn cô dứt khoát ném sổ nợ cho chồng mình là Tạ Thời Dữ để anh nhắc mình đi đòi nợ. Tạ Thời Dữ nhìn một đống sổ sách dày cộp trên mặt bàn của mình mà lập tức rơi vào trầm tư...

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng