Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ

Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ

Ngôn TìnhXuyên KhôngCổ ĐạiĐô thịSảng VănNữ CườngTrọng Sinh

Một tai nạn bất ngờ đã đưa Tô Tửu – người từng bỏ mạng trong mạt thế xuyên vào một tiểu thuyết về thế giới thú nhân tinh tế, trở thành nhị tiểu thư không được yêu thương của phủ Công tước. Tô Tửu: "Chẳng lẽ nằm không sống thoải mái thì không thơm sao? Đã xuyên không rồi, sao lại cho mình cái thân thể yếu ớt thế này chứ! Tốn tiền ghê!" Trong lúc đang đau đầu tìm cách thoát khỏi hoàn cảnh éo le, đại tiểu thư trọng sinh Tô Nhuế lại không muốn thực hiện hôn ước với quan chỉ huy, mà còn nằng nặc đòi đổi hôn với cô. Tô Nhuế: "Tôi không muốn sống cả đời với một người đàn ông bất lực đâu!" Tô Tửu nghĩ nghĩ, Cố Lăng Sách vừa đẹp trai, vừa có quyền, vừa giàu, lại không thể có con và có khả năng chết sớm – đúng là đối tượng kết hôn lý tưởng. Cô không nói hai lời, đồng ý ngay lập tức. Sau khi kết hôn, từng giây từng phút, Tô Tửu đều mong sớm trở thành quả phụ để kế thừa toàn bộ tài sản của chồng. Cố Lăng Sách – đại hoàng tử của đế quốc, quan chỉ huy mạnh nhất tinh tế– là người tận tụy với quốc gia, tự nhận mình vô tâm với tình yêu. Khi hôn sự được định đoạt, phủ Công tước bất ngờ đổi cô dâu. Bị ép cưới, Cố Lăng Sách chỉ chờ hết một năm kỳ hạn kết hôn để ly hôn. Cho đến một ngày, Cố Lăng Sách nghe thấy cô vợ nhỏ lẩm bẩm trong mơ rằng cô đang mong trở thành quả phụ. Anh bật cười vì tức: “Chết rồi em vẫn là người của tôi!" Kiếp trước Tô Nhuế sống trong sự yêu thương, chiều chuộng, không ai trong gia đình dám làm cô tổn thương. Thế nhưng, sau khi mưu tính kết hôn với Cố Lăng Sách, cô hoàn toàn bị anh lạnh nhạt, trở thành trò cười của cả đế quốc. Trái lại, Tô Tửu lại được mọi người ngưỡng mộ, sống hạnh phúc bên Cáp Nạp Nhĩ. Trọng sinh một lần nữa, Tô Nhuế thề thà chết cũng không gả cho Cố Lăng Sách. Cô tìm mọi cách cướp lại hôn sự từ tay Tô Tửu. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại cay đắng khôn cùng, thậm chí còn khổ hơn cả kiếp trước. Có một ngày, Tô Nhuế tình cờ thấy Cố Lăng Sách cẩn thận đỡ Tô Tửu, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương chiều chuộng, trong khi Tô Tửu thì với vẻ mặt tuyệt vọng cầm tờ kết quả siêu âm thai càng trở nên nổi bật. Tô Nhuế tức đến nỗi suýt nghiến nát răng.

130000

500 chương

Truyện cùng tác giả

Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực
Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực

Tống Tân Nhiễm xuyên sách trở thành mẹ ruột của nam phụ. Nguyên chủ là công nhân nhà máy, vì phải cố lê tấm thân bệnh tật đi làm ca đêm mấy ngày liền mà kiệt sức qua đời. Tống Tân Nhiễm xoa cái đầu đau quay cuồng vì say xe, dứt khoát xin nghỉ việc, sau đó làm theo di nguyện của nguyên chủ, về quê thăm con trai. Lúc này, nam phụ Tống Dư mới lên ba đang phải sống nhờ ở nhà họ hàng, chịu cảnh ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Sau một trận mưa thu, tiết trời se lạnh, cậu vẫn chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh không vừa người để lộ cẳng chân gầy khẳng khiu. Vừa thấy cô, cậu đã vội trốn sau cánh cửa, chỉ dám ló đôi mắt to tròn ra, vừa rụt rè vừa sợ sệt nhìn cô. Thế là, Tống Tân Nhiễm đón cậu về tự mình chăm sóc. Trong tay vỏn vẹn một nghìn tệ, hai mẹ con thuê một căn nhà cũ nát, cửa sổ lùa tứ phía. Ngoài trời mưa rơi tí tách lạnh buốt, mà trong nhà đến cái giường hay chăn bông mới cũng không có. Đối mặt với cuộc sống túng quẫn, Tống Tân Nhiễm quyết định làm lại nghề cũ của mình ở kiếp trước. Bắt đầu kiếm tiền từ việc mở quán bán đồ ăn vặt. Trước cổng trường Trung học số 3 bỗng xuất hiện một quán ăn vặt mới, thực đơn toàn những món lạ: xiên gà chiên, sườn non chiên xù, lẩu Oden, mì lạnh nướng,... Học sinh nơi đây vô cùng kinh ngạc, bởi chúng chưa từng được nếm thử món nào ngon đến thế. Chỉ trong một thời gian ngắn, quán ăn vặt nổi như cồn, đến nỗi làm chấn động cả thầy cô và ban giám hiệu nhà trường. Thầy hiệu trưởng còn đặc biệt nhắc nhở trong buổi chào cờ đầu tuần, không được mua đồ ăn vặt lề đường vì tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất vệ sinh. Cho đến một hôm, đám học sinh vừa đi học ngoại khóa về tới cổng trường thì bắt gặp những người lớn quen mặt đang chen chúc trước quán. Người nào người nấy một tay cầm đồ ăn, một tay trả tiền, trên tay còn lỉnh kỉnh các món ăn vặt gói to gói nhỏ. Đám học sinh: “Thầy Thẩm? Chủ nhiệm Nhậm? Phó hiệu trưởng?” Lưu ý. Truyện thuộc thể loại điền văn, xoay quanh các chủ đề ẩm thực, kiếm tiền, nuôi con và những câu chuyện đời thường. Nam chính chỉ đóng vai trò làm nền. Nhân vật chính: Tống Tân Nhiễm, Tống Dư Tóm tắt trong một câu: Mở quán! Kiếm tiền! Nuôi con! Hướng tới ngày tháng tốt đẹp! Chủ đề: Dùng chính đôi tay của mình để kiến tạo một tương lai tươi sáng.

230000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Trọng Sinh Chi Độc Sủng
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Độc Sủng

Khoảnh khắc tự sát, cô tràn đầy vui sướng, chỉ vì mối thù lớn đã được báo, tâm nguyện đã hoàn thành. Nhưng ông trời lại để cô trọng sinh về trước thời kỳ mạt thế. Ở kiếp trước, cô mang trong lòng nỗi sợ hãi vì sự chiếm hữu và ràng buộc từ người anh trai không huyết thống. Trong kiếp này, cô dựa vào anh, yêu anh, quấn quýt bên anh, và trân trọng tình cảm ấy. Họ cùng nhau đối mặt với mưu kế quỷ quyệt, cùng nhau vượt qua địa ngục trần gian, từ đó không bao giờ chia lìa. Đây là một câu chuyện tình yêu giả danh tình anh em trong bối cảnh mạt thế! NAM NỮ CHÍNH KHÔNG PHẢI ANH EM RUỘT. CHỈ LÀ ANH EM TRÊN DANH NGHĨA.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới
Sau Khi Hoà Ly, Tàn Vương Cấm Dục Mỗi Ngày Đều Muốn Phá Giới

Kiếp trước, nàng hy sinh tất cả vì người nhà nhưng lại bị bỏ đi như giày rách. Sau khi trọng sinh, nàng dứt khoát hoà ly với người chồng mù, đoạn tuyệt quan hệ với tướng phủ. Đấu kỹ nữ ngược tra, từ một người vợ bị bỏ rơi biến thành quốc sủng mà tất cả các đại lão thi nhau tranh sủng. Một nhà ngoại tổ vô cùng yêu thương nàng. Ca ca và chồng trước đã từng bỏ nàng như giày rách tỏ ra hối hận, xếp hàng cầu xin tha thứ. Khi biết được người đã cứu và bảo vệ nàng ở kiếp trước thực ra chính là "đại biểu ca" của nàng, nàng đỏ mắt, ôm chặt người nọ không chịu buông. Nam nhân muốn cự tuyệt mím chặt khoé môi: "Ban ngày ban mặt, còn ra thể thống gì!" Nhưng mặt mày lạnh lùng kia của hắn đã cong thành hình trăng non. Giọng nói trầm khàn: "Đóng cửa."

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang
Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang

Ở khu Vượng Giác có một tiệm ăn Quảng Đông đã hoạt động hơn ba mươi năm, lúc nào cũng đông khách và nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ thực khách. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thịnh vượng ấy lại ẩn giấu một nguy cơ - ông chủ đã cao tuổi mà không có người kế nghiệp, người học trò của ông còn tự mở một quán đối diện, cạnh tranh bằng cách hạ giá để kéo khách về phía mình. Các thực khách âm thầm tiếc nuối, rằng có lẽ tiệm ăn này sẽ không thể tồn tại được lâu nữa. * Một ngày nọ, ông chủ tiệm đón cháu gái từ đại lục đến và quyết định giao lại tiệm ăn cho cô. Nghe đồn rằng cô gái này là một mục nữ lớn lên từ vùng sa mạc phía Tây Bắc khô cằn. Thực khách lại thở dài: “Chắc quán này không trụ nổi mấy ngày nữa rồi.” * Vốn là đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng với tài nghệ chọn lọc nguyên liệu và kỹ tính trong phục vụ, nhưng lại được giới sành ăn yêu thích, giờ đây Nhạc Ninh bất ngờ xuyên không về vùng Tây Bắc khắc nghiệt những năm 70 và trở thành một mục nữ. Đừng nói tới bào ngư, hải sâm, hay yến sào, đến cả bò và cừu cũng là tài sản quốc gia, cô chỉ có thể chăm sóc chứ không được ăn. Khi thấy đất nước đang trên đà đổi mới, Nhạc Ninh nghĩ đến việc vào thành phố mở một quán ăn nhỏ và tự nhủ sẽ không còn kén chọn nguyên liệu hay thực khách nữa. Rồi một ngày, một ông lão tự xưng là ông nội tìm đến cô, nói rằng ông có một tiệm ăn Quảng Đông tại Hồng Kông...

290000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Quán Cơm Nhỏ Đến Khu Nghỉ Dưỡng
Từ Quán Cơm Nhỏ Đến Khu Nghỉ Dưỡng

Văn án: Hề Hi – một cô gái trẻ đang thất nghiệp, đành tiếp nhận quán ăn cũ nát của gia đình. Nhưng cô chẳng có chút tài buôn bán, quán ăn lại nằm ở nơi hẻo lánh nên càng không thể vực dậy nổi. Hề Hi chán nản: “Thôi thì bán luôn cho rồi...” [Đinh! Chúc mừng bạn đã gia nhập nhóm Giao Lưu Nấu Nướng – Làm Ruộng – Kinh Doanh – Xây Dựng.] Chị Năm Tống: [Bao lì xì: Canh Cá Chị Tống.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã học được công thức chế biến món Canh Cá Chị Tống!] Hề Hi: “?” Bà Ma Trần: [Bao lì xì: Đậu Hũ Ma Bà.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã học được công thức chế biến món Đậu Hũ Ma Bà!] Hề Hi: “?” Thẩm Vạn Tam: [Bao lì xì: Bí Quyết Kinh Doanh.] [Đã nhận bao lì xì, chúc mừng bạn đã kích hoạt hệ thống Bí Quyết Kinh Doanh!] Hề Hi: “?” ... Sau đó, mọi người phát hiện ra, hương vị của quán ăn nhỏ hẻo lánh này ngon đến kinh ngạc. Tiếp đó lại càng ngạc nhiên hơn khi thấy thực đơn phong phú, món nào cũng khiến người ta tấm tắc. Chưa hết, không chỉ món chính khiến người ta nhớ mãi, mà ngay cả tráng miệng và đồ ăn vặt của quán cũng ngon đến bất ngờ. Mọi người nhận ra, quán ăn nhỏ hẻo lánh ấy ngày một phát triển hơn, mở thêm hết chi nhánh này đến chi nhánh khác, thậm chí quán chính còn được phát triển thành cả một khu nghỉ dưỡng.

70000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay
Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

Tần Dung vốn là một blogger ẩm thực, chẳng may gặp tai nạn bất ngờ rồi xuyên không đến một thị trấn nhỏ ven sông thuộc triều Đại Lương. Mẫu thân của nguyên chủ mà nàng xuyên vào vì sinh liền ba nữ nhi nên bị mẹ chồng cùng chị em dâu khinh rẻ. Phụ thân thì là kẻ bạc tình, lén lút qua lại với người đàn bà khác rồi trở về nhà đòi bỏ vợ. Mẫu thân tuy ngoài mặt dịu dàng, nhưng tính tình lại cương quyết, dứt khoát dẫn theo ba đứa con gái xin hòa ly, rời khỏi nhà chồng. Khi tỉnh lại, Tần Dung chỉ biết câm nín trước hoàn cảnh hiện tại. Quả là một khởi đầu "địa ngục". Cũng may, căn homestay nàng vừa xây xong ở hiện đại cũng xuyên theo cùng. Tin tốt: Có bàn tay vàng. Tin xấu: Bàn tay vàng này chẳng giúp được bao nhiêu, gần như vô dụng. Nhờ có tay nghề nấu nướng thượng thừa, Tần Dung cùng nương và các muội muội thức khuya dậy sớm, bắt đầu gây dựng cơ nghiệp từ một quán ăn nhỏ ven đường. Nào là trà sữa ngọt thơm, chả cá dai mềm, măng chua giòn rụm, rồi món kho dậy mùi hấp dẫn... Chỉ có điều, mấy tên bổ đầu trong trấn chẳng hiểu sao cứ ngày nào cũng đến quán ăn của nàng...

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu
TN80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu

Tiểu thư nhà giàu kiêu ngạo Tô Hi Hi vô tình xuyên vào một quyển tiểu thuyết niên đại. Vừa tỉnh dậy, cô ôm ngực, tim đập thình thịch. May quá, là những năm 80, ít nhất thì đời sống vật chất sẽ ngày càng phát triển. Nhưng chẳng mấy chốc, cô không thể cười nổi nữa. Cô không xuyên thành nữ chính, cũng chẳng phải nữ phụ có tên... Mà là một “mẹ kế nền”, nhân vật phông nền không có cốt truyện. Vai trò của cô trong nguyên tác? Ra sức ngược đãi phản diện lúc nhỏ, trở thành bóng ma thời thơ ấu, ép phản diện hắc hóa! Mà kết cục là bị phản diện tống vào viện tâm thần, sống không bằng chết. Tô Hi Hi run rẩy: “Giờ học làm mẹ kế tốt còn kịp không hả trời?” --- Hàn Mục Viễn, quân nhân thành phố, vừa ly hôn đã bị ép cưới một cô gái nhà quê. Ngày cưới, anh lạnh lùng nói: “Yên tâm, tôi sẽ không ép cô. Không thích thì sau này ly hôn.” Không ngờ, mắt cô dâu lại sáng lấp lánh, cô nói: “Nghe nói anh có con trai à? Đem về đây đi, để tôi làm mẹ kế cho!” Hàn Mục Viễn: “???” Cô còn nói: “Dù nghèo cũng không thể nghèo giáo dục, dù khổ cũng không thể để con trẻ chịu khổ được!” --- Cả khu đại viện quân đội, ai nấy cũng đều ghét cô vợ mới của Hàn Mục Viễn. Gái quê, không biết làm việc nhà, còn ăn diện như con hồ ly tinh. Nhưng chẳng bao lâu sau, Hàn Mục Viễn là người đầu tiên mua ti vi, xe máy, trở thành phú ông. Cậu con trai từng nổi loạn giờ lại được dạy dỗ nề nếp, biết đàn, thư pháp, múa hát, đủ cả. Người thân bạn bè: “Cô ta có độc thật đấy!” Tô Hi Hi: “Đúng vậy, tôi chính là mẹ kế cực phẩm thích “ép con học thành gà chọi” trong truyện niên đại!” --- Thẩm Mỹ Kỳ là đóa hoa nổi bật của Bệnh viện Nhân dân, mưu mô tính toán đủ mọi đường, cuối cùng gả được cho Hàn Mục Viễn là con nhà quân đội, lại còn sinh cho anh ta một đứa con trai. Thế nhưng Hàn Mục Viễn lại nổi tiếng là thanh tâm quả dục, cưới nhau sáu năm, đến cả cơ bụng sáu múi của anh, cô ta cũng chưa được chạm vào, sống y như góa bụa. Không cam lòng sống cảnh cô đơn, Thẩm Mỹ Kỳ ly hôn rồi rời khỏi nơi chốn cũ. Nghe nói Hàn Mục Viễn sắp tái hôn, đối phương chỉ là một cô gái quê. Vậy mà kể từ hôm đó, cô ta bắt đầu mơ cùng một giấc mộng lặp đi lặp lại. Trong mơ, cô ta thấy toàn bộ nội dung một quyển sách, trong truyện đó, phản diện lớn nhất chính là... con trai cô ta! Còn Tô Hi Hi, mẹ kế của đứa trẻ, lại có kết cục vô cùng bi thảm. Thẩm Mỹ Kỳ vui mừng đến phát điên. Có một đứa con trai bảo bối như vậy, sao cô không nhanh chóng cướp lại? Làm mẹ của đại ca giới kinh thành chẳng tốt hơn sao! Về phần Tô Hi Hi, cho dù không làm mẹ kế, cô ta vẫn sẽ phải vào viện tâm thần. Ai bảo Hàn Mục Viễn lại đặc biệt chỉ đối xử khác với một mình cô ta chứ. Cố Lâm, bác sĩ khoa ngoại chỉnh hình danh tiếng mà Thẩm Mỹ Kỳ đã nhòm ngó nhiều năm, vậy mà trong truyện cũng chính là người cùng Tô Hi Hi nɠɵạı ŧìиɧ. Mọi điều tốt đẹp đều để cô ta chiếm hết, Thẩm Mỹ Kỳ không cam lòng! Nay đã có quyển sách đó trong tay, Thẩm Mỹ Kỳ quyết tâm. Là mẹ ruột của phản diện tương lai, sao cô ta có thể thua được! Lưu ý: - Con trai nam chính không phải con ruột. - 1x1 --- Một câu giới thiệu: Vật lộn sinh tồn trong văn học mẹ kế, ai ngờ lại nuôi được thiên tài! Thông điệp: Không ngừng hoàn thiện bản thân, kiến tạo cuộc sống hạnh phúc viên mãn.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Thành Mỹ Nhân Bình Hoa, Tôi Bất Ngờ Gây Bão Toàn Mạng
Xuyên Thành Mỹ Nhân Bình Hoa, Tôi Bất Ngờ Gây Bão Toàn Mạng

Được mệnh danh là "Nữ Sát Thần" trong thời kỳ tận thế, sau khi chết lần thứ hai, Thẩm Mính bất ngờ tỉnh lại trong một thế giới hòa bình, cô bỗng trở thành Thẩm Xu Mính, một nữ nghệ sĩ tuyến mười tám tai tiếng đầy mình, dựa vào ngoại hình mới được mọi người biết đến. Để kiếm cơm ăn, Thẩm Mính tuyên bố: "Có việc là tôi nhận hết!" Từ đó, mỹ nhân “bình hoa” bắt đầu phủ sóng khắp mọi chương trình truyền hình. --- Khi tham gia show thực tế “Đấu Trường Diễn Xuất”, cô được giao một vai "thảm họa". Thẩm Mính: “Ồ, chẳng phải chỉ là làm nền cho người ta, rồi diễn sai chút thôi à? Dễ mà.” Thế nhưng ngay trên sóng trực tiếp, Thẩm Mính với gương mặt kiều diễm như mật đào, uyển chuyển yêu kiều lại khiến khán giả câm nín khi... Đấm vỡ bàn gỗ nguyên khối trong lúc diễn cảnh “Quý phi say rượu”. Khán giả: “... Đây mà là Dương Quý Phi mềm mại yếu đuối cần thị nữ dìu sao? Rõ ràng là nữ tráng sĩ vừa từ Lương Sơn Bạc xuống núi đấy chứ!” --- Khi tham gia chương trình “Cùng Đi Du Lịch” với kịch bản "tiểu thư đỏng đảnh". Thẩm Mính: “Giả vờ yếu đuối thôi đúng không? Dễ ợt.” Ai ngờ mỹ nhân mong manh như cành liễu lại tay xách hai vali to, mang giày cao gót đi lên đi xuống cầu thang mấy lần mà mặt không biến sắc. Sau đó còn nhìn thẳng vào ống kính nũng nịu: “Mệt chết đi được.” Khán giả: “... Cô có thể thở dốc hay đổ tí mồ hôi cho giống người thật không? Nam chính cơ bắp bên cạnh đã mệt đến run chân kia kìa!” --- Khi nhận lời mời tham gia show “Cuộc Sống Nhàn Nhã” với kịch bản "couple tình cảm" cùng ảnh đế họ Lục. Thẩm Mính: “Tỏ tình thôi mà, chuyện nhỏ.” Tập đầu tiên lên sóng, cô một mình vác rìu chẻ củi, nhóm lửa nấu cơm, còn tự mình cày ba mẫu ruộng. Giữa ban ngày ban mặt, cô vừa gặm bắp ngô vừa dửng dưng nói với ảnh đế: “Tôi thích anh.” Khán giả: “... Cô mà chịu cười một cái, gặm bắp ngô chậm lại một chút thì tụi tôi đã tin rồi đấy!” Ảnh đế Lục, người từng bị kéo vào đủ loại scandal với cô, khẽ nheo mắt nhìn cô rất lâu rồi mỉm cười. “Vậy từ hôm nay chúng ta hẹn hò đi.” Tập đầu vừa chiếu, rating phá kỷ lục, mạng xã hội tê liệt. Dân mạng thi nhau đặt cược xem cặp đôi này sẽ "toang" lúc nào. Nhưng khi tận mắt chứng kiến mỹ nhân “bình hoa” ấy vào show sinh tồn ngoài trời gánh team, đóng phim hành động mà không cần diễn viên đóng thế, dám đứng lên bảo vệ đồng nghiệp bị bắt nạt, rồi ẵm luôn danh hiệu ảnh hậu và được cầu hôn ngay trên sân khấu... Họ mới hiểu ra rằng cặp đôi này đã thật sự khóa chặt rồi!

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quốc Công Gia Sủng Ta
Quốc Công Gia Sủng Ta

Cố Hằng từ nhỏ đã bị di nương dạy dỗ chỉ để củng cố địa vị cho đích tỷ. Đích tỷ và chồng tình thâm, dùng nàng như món đồ chơi, chơi xong là có thể vứt bỏ. Trước khi chết, nàng mới biết mình mới là con vợ cả. Trọng sinh vào đêm trước khi bị gửi đến cho chồng của đích tỷ, thì cha của hắn vừa khải hoàn trở về. Nghe nói em vợ của nhi tử mình viết chữ Trâm Hoa Tiểu Khải đẹp như hoa, liền mời vào thư phòng để hầu mực. Cả phủ chấn động, Quốc Công gia độc thân vốn không để bất kỳ nữ tử nào đến gần, kể cả một con muỗi cái. Từ đó, Quốc Công gia miệt mài học tập ngày đêm trong thư phòng. Không ai biết, đêm khuya khi mọi thứ yên tĩnh, Quốc Công gia thường nắm chặt eo của người ta mãi đến canh ba mới chịu thả người. Ung Quốc Công nửa đời chinh chiến, trong hai mươi năm chỉ ở nhà hơn một tháng, nhưng lần này về phủ suốt cả tháng mà không bước ra khỏi cửa phủ. Một buổi sáng, đích tỷ định đến thỉnh an cha chồng và dâng trà, thì thấy thứ muội mày mắt đưa tình, tóc vấn tán nhẹ bước ra từ thư phòng mà không ai dễ vào được. Không lâu sau Ung Quốc Công tổ chức hôn lễ rầm rộ, khách khứa đông nghịt, nạp thϊếp nhưng lễ nghi hoành tráng chẳng khác gì cưới chính thê. Nữ tử trong bộ đồ đỏ cao quý, mỉm cười đặt phong bao vào tay con kế cùng con dâu đang quỳ dưới chân mình, dịu dàng nói: "Đích tỷ, con ngoan, đây là chút lì xì nhỏ mẹ kế thưởng cho hai ngươi." Dựa vào Ung Quốc Công làm chỗ dựa, nàng giành lại thân phận thật của mình, khiến đôi cẩu nam nữ thân bại danh liệt, chết không toàn thây. Ung Quốc Công qua đời trẻ ở tuổi ba mươi, nô bộc bên cạnh đều được giải phóng. Cố Hằng dự tính rằng nếu nàng có thể mang thai trước khi Ung Quốc Công qua đời, nàng sẽ nhận được khối tài sản lớn và sống tự do. Nhưng ai ngờ sau khi sinh một nhi tử, Ung Quốc Công ngày càng mạnh mẽ hơn. Cây già nở hoa, nhà cũ bốc cháy, 1V1 [ngọt sủng 1V1] + [ngược tra vả mặt] + [chữa lành từ hai phía].

240000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc

Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”

350000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực
Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực

Tống Tân Nhiễm xuyên sách trở thành mẹ ruột của nam phụ. Nguyên chủ là công nhân nhà máy, vì phải cố lê tấm thân bệnh tật đi làm ca đêm mấy ngày liền mà kiệt sức qua đời. Tống Tân Nhiễm xoa cái đầu đau quay cuồng vì say xe, dứt khoát xin nghỉ việc, sau đó làm theo di nguyện của nguyên chủ, về quê thăm con trai. Lúc này, nam phụ Tống Dư mới lên ba đang phải sống nhờ ở nhà họ hàng, chịu cảnh ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Sau một trận mưa thu, tiết trời se lạnh, cậu vẫn chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh không vừa người để lộ cẳng chân gầy khẳng khiu. Vừa thấy cô, cậu đã vội trốn sau cánh cửa, chỉ dám ló đôi mắt to tròn ra, vừa rụt rè vừa sợ sệt nhìn cô. Thế là, Tống Tân Nhiễm đón cậu về tự mình chăm sóc. Trong tay vỏn vẹn một nghìn tệ, hai mẹ con thuê một căn nhà cũ nát, cửa sổ lùa tứ phía. Ngoài trời mưa rơi tí tách lạnh buốt, mà trong nhà đến cái giường hay chăn bông mới cũng không có. Đối mặt với cuộc sống túng quẫn, Tống Tân Nhiễm quyết định làm lại nghề cũ của mình ở kiếp trước. Bắt đầu kiếm tiền từ việc mở quán bán đồ ăn vặt. Trước cổng trường Trung học số 3 bỗng xuất hiện một quán ăn vặt mới, thực đơn toàn những món lạ: xiên gà chiên, sườn non chiên xù, lẩu Oden, mì lạnh nướng,... Học sinh nơi đây vô cùng kinh ngạc, bởi chúng chưa từng được nếm thử món nào ngon đến thế. Chỉ trong một thời gian ngắn, quán ăn vặt nổi như cồn, đến nỗi làm chấn động cả thầy cô và ban giám hiệu nhà trường. Thầy hiệu trưởng còn đặc biệt nhắc nhở trong buổi chào cờ đầu tuần, không được mua đồ ăn vặt lề đường vì tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất vệ sinh. Cho đến một hôm, đám học sinh vừa đi học ngoại khóa về tới cổng trường thì bắt gặp những người lớn quen mặt đang chen chúc trước quán. Người nào người nấy một tay cầm đồ ăn, một tay trả tiền, trên tay còn lỉnh kỉnh các món ăn vặt gói to gói nhỏ. Đám học sinh: “Thầy Thẩm? Chủ nhiệm Nhậm? Phó hiệu trưởng?” Lưu ý. Truyện thuộc thể loại điền văn, xoay quanh các chủ đề ẩm thực, kiếm tiền, nuôi con và những câu chuyện đời thường. Nam chính chỉ đóng vai trò làm nền. Nhân vật chính: Tống Tân Nhiễm, Tống Dư Tóm tắt trong một câu: Mở quán! Kiếm tiền! Nuôi con! Hướng tới ngày tháng tốt đẹp! Chủ đề: Dùng chính đôi tay của mình để kiến tạo một tương lai tươi sáng.

230000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Quốc Hình Cảnh 1990
Đại Quốc Hình Cảnh 1990

Thẩm Trân Châu xuyên không về thập niên 90, trở thành một cảnh sát khu vực. Công việc hàng ngày của cô là giao tiếp với các ông bà già ở đầu đường cuối hẻm. Cuộc sống nhàn nhã, lại gần nhà, ngày nào cũng thoải mái. Cho đến khi cô "tình cờ" phát hiện hung khí gây án trong lúc tuần tra, hé lộ sự thật đằng sau vụ "gϊếŧ người cướp của tại nhà" gây hoang mang dư luận. Mà trong thời gian toàn học sinh trong thành phố phải nghỉ học vì sợ hãi, cô đã phá vụ án "tay chặt gõ cửa sổ" chỉ bằng một giọt máu nhỏ, bắt giữ hung thủ ngay trên đường phố và hạ gục gã ta. Mọi người đều nói cô may mắn, nhưng cô biết là vì cô đã "nhìn thấy" hiện trường vụ án! Lúc được đặc cách điều về tổ trọng án của Cục cảnh sát thành phố, mọi người đều nói: “Cô gái này quá mềm yếu, sớm muộn gì cũng bị hung thủ ăn thịt đến xương cũng không còn, rồi sẽ khóc lóc quay về đồn cảnh sát tiếp tục làm cảnh sát khu vực.” Ai ngờ, sau khi Thẩm Trân Châu vào tổ trọng án lại như được khai sáng. Các vụ án lớn như vụ án tù nhân dưới hầm, vụ án lẩu chim cút, vụ án xác chết xi măng trong l*иg chó, vụ án ghép xác biếи ŧɦái,... Đều được cô phá giải liên tiếp với tốc độ chưa từng có. Đối mặt với nguy hiểm, dù cận kề cái chết, cô không lùi bước. Cô liên tiếp nhận được bằng khen từ Bộ cảnh sát và tỉnh, trở thành một huyền thoại cảnh sát nổi tiếng khắp cả nước. Cô dùng mắt để "nhìn", dùng trái tim để suy xét, từ một cảnh sát khu vực lanh lợi, cô từng bước trở thành một cảnh sát hình sự hàng đầu quốc gia, khắc tinh của tội phạm, ánh sáng của công lý. Tin tức về việc cô hù dọa hung thủ bằng diễn xuất, tìm kiếm manh mối bằng "thiên nhãn" và phá án thần tốc lan truyền khắp cả nước. Trong thời đại mà các ngôi sao lớn đầy rẫy, cô bất ngờ nổi lên và tỏa sáng rực rỡ, trở thành thần tượng, kẻ kết thúc tội ác của toàn dân.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào
Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào

Năm mười bốn tuổi, Tần Khả cùng lúc mất đi phụ mẫu, đôi mắt cũng mù lòa. Nàng được cữu mẫu đón về kinh thành, sống nhờ ở nhà họ Tạ. Người trong nhà họ Tạ từ trên xuống dưới đều đối xử rất tốt với nàng. Kể từ đó, nàng có thêm bốn vị biểu ca. Tứ biểu ca chu đáo, Tam biểu ca ôn hòa, Nhị biểu ca ân cần, chỉ có Đại biểu ca... Tần Khả có chút sợ hắn. Trưởng tử nhà họ Tạ là Tạ Diệu có phong thái nhẹ nhàng, nhưng tính tình lại có phần lạnh lùng, khiến người ta vừa kính trọng vừa sợ hãi. Ban đầu, Tần Khả kính trọng hắn, lảng tránh hắn, nhưng sau này... Chẳng ai ngờ được, tiểu biểu muội nhà họ Tạ lại trở nên thân thiết nhất với vị Tạ đại công tử mà ngay cả hoàng tử cũng phải nể mặt ba phần. Năm nàng cập kê, Thái tử sống chết đòi xin thánh chỉ để rước Tần Khả vào cung. Ngày hôm sau liền có tin đồn: Thái tử đang trên đường trở về hoàng cung đã bị một đám chó điên cắn bị thương cả hai chân. Tạ Diệu từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, thong thả dẫm lên một cái. Thứ vứt đi mà cũng dám nhòm ngó cô nương mà hắn nuôi lớn. Trời dần tối, Tần Khả đi qua hành lang dài trong hậu hoa viên, bỗng bị một đôi tay rắn chắc ôm vào trong hòn non bộ. Vị trưởng tử nhà họ Tạ, ban ngày là một quân tử ôn hoà, giỏi kiềm chế và nhẫn nhịn, nhưng bản tính thật lại bộc lộ không sót một chút nào trong nụ hôn này. Tần Khả mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đại biểu ca...” Tạ Diệu ôm chặt người trong lòng, nhỏ giọng dụ dỗ, hơi thở nguy hiểm tiến lại gần: “Gả cho hắn hay là gả cho ta, nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.” Ba tháng sau, triều Đại Chu nghiêng trời lệch đất, nhà họ Tạ quyền thế ngút trời. Chẳng ai ngờ được, hoàng cung chỉ trong một đêm đã đổi chủ. Chỉ vì một câu nói của nàng: “Gả cho huynh.”**** Tạ Diệu giữ nàng trong lòng, hỏi: “Bức thư kia để Thanh Liên đi xử lý rồi sao?” “Hắn ta nói muốn đến đón nàng hay là muốn gặp nàng?” Tần Khả biết ngay hắn sẽ hỏi câu này trước, rõ ràng là đã thấy hết rồi... rõ ràng là rất để ý. Giọng Tần Khả rất nhỏ, còn mang theo một tia hờn dỗi: “Hắn ta đâu có nói những thứ đó...” Tạ Diệu nhìn vào mắt nàng: “Vậy trong thư viết gì? Biểu cô mẫu thật sự có ý định tác hợp cho hai người à? Hắn ta ở trong phủ bao lâu?” “Đại biểu ca vẫn chưa thoát ra khỏi Đô Sát Viện sao? Muội đâu phải là phạm nhân của huynh...” “Ta đâu có thẩm vấn nàng, ta rõ ràng là...” “Ta rõ ràng là ghen thôi.” Tần Khả: “Đường đường là Trung thừa đại nhân, lại đi ghen với một tiểu quan thấp hơn huynh mấy bậc... muội không tin.” “Vào ngày sinh nhật của ta, nàng lại vì thư của hắn ta mà trốn ta, nên ta ghen.” “Không thể quen biết nàng sớm hơn hắn ta, nên ta ghen.” “Hắn ta còn từng được biểu cô mẫu để mắt đến, nên ta càng ghen.” “Nàng nói xem, ta phải làm sao đây?”

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng