
Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương
- Tác giả:Lăng Hựu Niên
- Trạng thái:Hoàn thành
- Loại:Truyện Dịch
Ngôn TìnhCổ ĐạiSảng VănNữ Cường
Mạnh Vãn Đào xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết phản công, trở thành nhân vật qua đường Giáp không hề liên quan đến cốt truyện... cô nhi ở tam phòng của phủ Thừa Dự Bá. Vì cha mẹ qua đời sớm, lại không được tổ mẫu yêu thích, nàng chẳng khác nào người vô hình, quanh năm sống ở thôn trang ngoại ô kinh thành, chi phí ăn mặc còn thua kém cả nha hoàn được sủng trong phủ. Đã xuyên không đến đây, đương nhiên phải sống tiếp cuộc đời này. Sau khi dạy dỗ đám ác nô khinh chủ, đòi lại những gì vốn thuộc về mình, nàng an tâm ở lại thôn trang cày ruộng, mở cửa hàng kiếm tiền, cuộc sống mỗi ngày tự do thoải mái, cho đến một ngày nọ, vì thèm ăn mà nàng dạo bên bờ hồ nướng cá, gặp được đứa con riêng không biết của nhà quý tộc nào đang được nuôi dưỡng ở thôn trang bên cạnh. Hắn có vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú, chỉ là sắc mặt quá trắng, thân thể quá yếu ớt, như thể sắp bị gió thổi bay đi. Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn, Mạnh Vãn Đào ngẫm nghĩ rồi giơ con cá vừa nướng lên: "Ngươi, có muốn ăn không?" Cung Giác đã lén lút rút kiếm ra khỏi vỏ: "..." ... Sau đó, hai người gặp nhau nhiều lần, nàng chẳng hề sợ hãi sát khí trên người hắn, ngược lại còn thấy thương cảm cho thân phận của hắn, mỗi khi làm món ngon đều mang cho hắn một ít. Một ngày nọ, có người từ trong cung đột nhiên đến tuyên đọc ý chỉ tứ hôn của Thái Hậu, muốn gả nàng cho Nhiếp Chính Vương làm phi. Nhiếp Chính Vương nắm trong tay nửa giang sơn, địa vị ngang hàng Thái Hậu, nhưng sau khi nam chính (ấu đế) trưởng thành, kết cục lại vô cùng thê thảm. Mạnh Vãn Đào không cần nghĩ cũng biết, đến lúc đó thân là Nhiếp Chính Vương Phi, nàng sẽ thảm hại đến mức nào. Nàng thật sự không hiểu, nàng chỉ là một NPC không liên quan gì đến cốt truyện, luôn an phận sống cuộc sống của mình, sao lại đột nhiên bị ép gả cho đại nhân vật phản diện tàn bạo? Đang ngẩn người thì nàng nhìn thấy đứa con riêng nhà bên nhận lấy ý chỉ của Thái Hậu từ tay thái giám, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên: "Thái Hậu đã lo thay bản vương rồi." Mạnh Vãn Đào: "..." ... Lục hoàng tử Cung Giác lớn lên trong lãnh cung, vốn thuần khiết ngây thơ, sau nhiều lần bị hãm hại suýt mất mạng đã hoàn toàn trở nên tàn độc, từng bước tính toán, trở thành Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ. Năm đó hắn bị ám sát, bị trọng thương, dưỡng thương tại biệt viện ngoại ô, tiểu nha đầu ở sát vách hắn mấy lần suýt ᴄʜếᴛ, lại không hề sợ hắn, ngày ngày mang mỹ thực đến hỏi hắn có muốn nếm thử không. Ban đầu hắn chỉ cho rằng nàng có dụng ý riêng, lạnh lùng quan sát nàng làm mọi việc, chỉ chờ nàng lộ ra sơ hở là sẽ gιếт nàng. Cho đến ngày đó, hắn bị thuộc hạ phản bội, lệ khí bùng phát. Tiểu nha đầu kia nhét một chén rượu ủ hoa quế vào tay hắn, dịu dàng khuyên nhủ: "Người sống nên nghĩ thoáng một chút, đừng bi quan, cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn thôi, tỷ xem ta này, hiện tại chẳng phải đang sống rất thoải mái sao?" Những lời nàng nói, hắn chẳng nghe lọt tai câu nào, hắn chỉ nhớ rõ, tay nàng rất mềm mại, cũng rất ấm áp, có thể xua tan lớp sương lạnh đã tích tụ nhiều năm trong lòng hắn.
435 chương
Truyện cùng tác giả
Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương
Lăng Hựu Niên
Mạnh Vãn Đào xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết phản công, trở thành nhân vật qua đường Giáp không hề liên quan đến cốt truyện... cô nhi ở tam phòng của phủ Thừa Dự Bá. Vì cha mẹ qua đời sớm, lại không được tổ mẫu yêu thích, nàng chẳng khác nào người vô hình, quanh năm sống ở thôn trang ngoại ô kinh thành, chi phí ăn mặc còn thua kém cả nha hoàn được sủng trong phủ. Đã xuyên không đến đây, đương nhiên phải sống tiếp cuộc đời này. Sau khi dạy dỗ đám ác nô khinh chủ, đòi lại những gì vốn thuộc về mình, nàng an tâm ở lại thôn trang cày ruộng, mở cửa hàng kiếm tiền, cuộc sống mỗi ngày tự do thoải mái, cho đến một ngày nọ, vì thèm ăn mà nàng dạo bên bờ hồ nướng cá, gặp được đứa con riêng không biết của nhà quý tộc nào đang được nuôi dưỡng ở thôn trang bên cạnh. Hắn có vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú, chỉ là sắc mặt quá trắng, thân thể quá yếu ớt, như thể sắp bị gió thổi bay đi. Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn, Mạnh Vãn Đào ngẫm nghĩ rồi giơ con cá vừa nướng lên: "Ngươi, có muốn ăn không?" Cung Giác đã lén lút rút kiếm ra khỏi vỏ: "..." ... Sau đó, hai người gặp nhau nhiều lần, nàng chẳng hề sợ hãi sát khí trên người hắn, ngược lại còn thấy thương cảm cho thân phận của hắn, mỗi khi làm món ngon đều mang cho hắn một ít. Một ngày nọ, có người từ trong cung đột nhiên đến tuyên đọc ý chỉ tứ hôn của Thái Hậu, muốn gả nàng cho Nhiếp Chính Vương làm phi. Nhiếp Chính Vương nắm trong tay nửa giang sơn, địa vị ngang hàng Thái Hậu, nhưng sau khi nam chính (ấu đế) trưởng thành, kết cục lại vô cùng thê thảm. Mạnh Vãn Đào không cần nghĩ cũng biết, đến lúc đó thân là Nhiếp Chính Vương Phi, nàng sẽ thảm hại đến mức nào. Nàng thật sự không hiểu, nàng chỉ là một NPC không liên quan gì đến cốt truyện, luôn an phận sống cuộc sống của mình, sao lại đột nhiên bị ép gả cho đại nhân vật phản diện tàn bạo? Đang ngẩn người thì nàng nhìn thấy đứa con riêng nhà bên nhận lấy ý chỉ của Thái Hậu từ tay thái giám, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên: "Thái Hậu đã lo thay bản vương rồi." Mạnh Vãn Đào: "..." ... Lục hoàng tử Cung Giác lớn lên trong lãnh cung, vốn thuần khiết ngây thơ, sau nhiều lần bị hãm hại suýt mất mạng đã hoàn toàn trở nên tàn độc, từng bước tính toán, trở thành Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ. Năm đó hắn bị ám sát, bị trọng thương, dưỡng thương tại biệt viện ngoại ô, tiểu nha đầu ở sát vách hắn mấy lần suýt ᴄʜếᴛ, lại không hề sợ hắn, ngày ngày mang mỹ thực đến hỏi hắn có muốn nếm thử không. Ban đầu hắn chỉ cho rằng nàng có dụng ý riêng, lạnh lùng quan sát nàng làm mọi việc, chỉ chờ nàng lộ ra sơ hở là sẽ gιếт nàng. Cho đến ngày đó, hắn bị thuộc hạ phản bội, lệ khí bùng phát. Tiểu nha đầu kia nhét một chén rượu ủ hoa quế vào tay hắn, dịu dàng khuyên nhủ: "Người sống nên nghĩ thoáng một chút, đừng bi quan, cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn thôi, tỷ xem ta này, hiện tại chẳng phải đang sống rất thoải mái sao?" Những lời nàng nói, hắn chẳng nghe lọt tai câu nào, hắn chỉ nhớ rõ, tay nàng rất mềm mại, cũng rất ấm áp, có thể xua tan lớp sương lạnh đã tích tụ nhiều năm trong lòng hắn.
Xuyên Vào Văn Mỹ Thực, Vị Hôn Phu Cũ Hắn Lại Giả Vờ Nhu Nhược
Lăng Hựu Niên
Trần Hi xuyên vào một quyển tiểu thuyết điền văn, trở thành nhân vật phản diện nhằm làm nổi bật vẻ đẹp và sự thiện lương của nữ chính. Trong nguyên tác, nữ chính đã đính hôn với nam chính, là một thư sinh cùng thôn, hai người giúp đỡ, tương trợ lẫn nhau. Sau đó, nam chính thi đỗ Trạng nguyên, thăng quan tiến chức, nữ chính trở thành người giàu có nhất triều đình, sự nghiệp và tình yêu đều viên mãn. Còn Trần Hi, vai trò của nàng là nhân vật phản diện, trong nhà tài tử thư sinh đã định hôn ước với nàng đột nhiên gặp biến cố, không bàn đến việc đột nhiên trở nên nghèo rớt mồng tơi, hắn còn lâm bệnh nặng, nằm liệt giường quanh năm không có thuốc nào chữa được. Không bao lâu sau khi Trần Hi từ hôn cùng tài tử thân thể ốm yếu kia, tài tử cũng buông tay nhân gian, bởi vì bị cho là có số khắc phu, cho nên không có ai tới cửa cầu hôn, mới hai mươi tuổi, Trần Hi đã buồn bực mà chết. Vai trò phản diện quá rõ ràng. Ngay khi Trần Hi vừa xuyên qua, chàng thư sinh mà cô vừa từ hôn đã tìm đến cửa. Nhìn người trước mặt, mặt mũi không chút huyết sắc, trông giống như gió thổi qua cũng có thể tan biến, đều là nhân vật phụ, đột nhiên Trần Hi cảm thấy rất thương xót cho chàng thư sinh đoản mệnh này. Không đợi cô mở miệng, chàng thư sinh bệnh tật đầy người đã lạnh mặt ném tất cả những món đồ bồi thường sau khi từ hôn tới trước mặt cô. Ném xong, hắn xoay người rời đi, như thể nhìn cô thêm một cái cũng làm bẩn mắt mình. Trần Hi: "?" Tính khí cũng rất lớn đấy chứ. Nhưng mà Trần Hi không hề bận tâm, cô sẽ không làm nhân vật phản diện nữa, cô muốn tập trung kiếm tiền và phát triển sự nghiệp! ** Trần Hi từ bỏ việc kinh doanh bánh ngọt của gia đình, không cạnh tranh với nữ chính nữa, chuyển sang làm đồ ăn có vị cay, kinh doanh phát đạt đến mức không tưởng. Cuộc sống thuận lợi, tâm tình tốt hơn, cho nên thuận tay chăm sóc cho tài tử ốm yếu, một nhân vật phụ giống như cô. Không ngờ, chăm sóc một thời gian, người vốn dĩ ốm yếu quanh năm lại không những không chết mà còn sống thêm một năm, hai năm, ba năm, cho đến khi trưởng thành hắn đã biến thành một thiếu niên tuấn tú, còn đứng đầu trong kỳ thi Hương và Giải Nguyên. Mà Trần Hi cũng nhờ vào tay nghề nấu ăn của mình mà danh tiếng lan truyền khắp mười dặm tám thôn, người đến cửa cầu hôn cô nối liền không dứt. Ngày hôm đó, hai vợ chồng Trần gia cuối cùng cũng chọn được một vị hôn phu hài lòng cho nữ nhi nhà mình, đang định gật đầu đồng ý, tân Giải Nguyên Lang đột nhiên đến nhà. Nhìn sắc mặt hắn nặng nề, rõ ràng là không có ý tốt, Trần Hi chắn ở trước mặt cha mẹ, không đợi nàng mở miệng, chợt nghe Tiểu Giải Nguyên kia nặng nề nói: "Chuyện hôn sự giữa ta và thiên kim Trần Hi của quý phủ, cũng nên đưa ra để tính toán rồi." Trần Hi: "...?" Trần Hi cho rằng hắn đang mỉa mai mình có mắt không tròng, nhíu mày nói: "Hôn ước của ta với Giải Nguyên Lang đã được giải trừ từ ba năm trước." Tiểu Giải Nguyên liếc nàng một cái, móc ra một tờ giấy ố vàng, đưa tới trước mặt nàng: "Hôn thư vẫn còn, hôn ước vẫn giữ nguyên như cũ." Trần Hi: "???" Không phải hắn chỉ cần liếc nhìn nàng một cái đã cảm thấy chán ghét, sao ngay cả hôn thư cũng vẫn còn giữ? Sau đó, Trần Hi mới biết được, ngày đó hắn mang theo hôn thư một đường chạy đến nhà cô, sợ chậm một bước thì nàng sẽ định hôn với người khác.




![[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự](/images/novels/5393.png)



