Thanh Xuyên: Ngũ Phúc Tấn Chỉ Muốn Làm Ruộng

Thanh Xuyên: Ngũ Phúc Tấn Chỉ Muốn Làm Ruộng

Ngôn TìnhXuyên KhôngCổ ĐạiĐiền VănẨm Thực

Văn án: An Thanh xuyên không, từ tiến sĩ viện nông học thành cách cách Mông Cổ bị chỉ hôn cho Ngũ hoàng tử triều đại Khang Hi thời nhà Thanh. Nhìn Tử Cấm thành cao cao, An Thanh nhịn không được nâng trán thở dài, người trong cái cung này, ai không phải tâm nhãn dày như cái sàng, ở trước mặt bọn họ, nàng chính là ngốc bạch ngọt mà thôi. Nhưng mà, cũng may An Thanh không tính quá xui, bị chỉ cho Ngũ a ca Dận Kỳ - người không tham dự đoạt đích, Nhà mẹ đẻ lại là một chi đắc lực nhất Khoa Nhĩ Thấm, được Khang Hi coi trọng. Dù sao cung đấu là không thể nào cung đấu được, đóng cửa lại nằm ngửa trải qua cuộc sống phú quý không tốt hơn sao. Thế là, vào lúc đám phúc tấn cách cách vì tranh thủ tình cảm dùng hết thủ đoạn, An Thanh ăn uống hưởng lạc. Vào lúc đám chị em dâu bận rộn thể hiện sự hiền huệ của mình, An Thanh ăn uống hưởng lạc. Vào lúc các hoàng tử bận rộn kết bè kết cánh tranh quyền đoạt lợi, An Thanh lôi kéo Dận Kỳ cùng nhau ăn uống hưởng lạc. Nhưng người nào biết, chính là một người toàn cung không ai để vào mắt như An Thanh không chỉ tiện tay cứu sống mẫu đơn cực phẩm dùng để tế tự mang ý nghĩa tường thụy, còn giải quyết các vấn đề sâu bệnh nông nghiệp như ‘bệnh dịch cây lúa’, ‘quỷ mạch’ khiến đế vương cả triều văn võ từ cổ chí kim đều nhức đầu không thôi. Càng đừng đề cập đến, bên trong điền trang kia của nàng liên tiếp xuất hiện cây nông nghiệp cao sản. . . Rất nhiều năm sau, bên trong dân gian hương dã lưu truyền một vị "Nông thần nương nương" nổi danh truyền xa, hàng ngàn hàng vạn bách tính chủ động lập bia cho nàng, Nghe nói vị "Nông thần nương nương" này là quý nhân trong Tử Cấm thành, nhưng lại lưu luyến ruộng lúa, chỉ vì nàng nói. . . muốn cho hài tử khắp thiên hạ đều có thể ăn cơm no.

200000

744 chương

Truyện cùng tác giả

Thanh Xuyên: Ngũ Phúc Tấn Chỉ Muốn Làm Ruộng
Thanh Xuyên: Ngũ Phúc Tấn Chỉ Muốn Làm Ruộng
Mê Đồ Vị Phản

Văn án: An Thanh xuyên không, từ tiến sĩ viện nông học thành cách cách Mông Cổ bị chỉ hôn cho Ngũ hoàng tử triều đại Khang Hi thời nhà Thanh. Nhìn Tử Cấm thành cao cao, An Thanh nhịn không được nâng trán thở dài, người trong cái cung này, ai không phải tâm nhãn dày như cái sàng, ở trước mặt bọn họ, nàng chính là ngốc bạch ngọt mà thôi. Nhưng mà, cũng may An Thanh không tính quá xui, bị chỉ cho Ngũ a ca Dận Kỳ - người không tham dự đoạt đích, Nhà mẹ đẻ lại là một chi đắc lực nhất Khoa Nhĩ Thấm, được Khang Hi coi trọng. Dù sao cung đấu là không thể nào cung đấu được, đóng cửa lại nằm ngửa trải qua cuộc sống phú quý không tốt hơn sao. Thế là, vào lúc đám phúc tấn cách cách vì tranh thủ tình cảm dùng hết thủ đoạn, An Thanh ăn uống hưởng lạc. Vào lúc đám chị em dâu bận rộn thể hiện sự hiền huệ của mình, An Thanh ăn uống hưởng lạc. Vào lúc các hoàng tử bận rộn kết bè kết cánh tranh quyền đoạt lợi, An Thanh lôi kéo Dận Kỳ cùng nhau ăn uống hưởng lạc. Nhưng người nào biết, chính là một người toàn cung không ai để vào mắt như An Thanh không chỉ tiện tay cứu sống mẫu đơn cực phẩm dùng để tế tự mang ý nghĩa tường thụy, còn giải quyết các vấn đề sâu bệnh nông nghiệp như ‘bệnh dịch cây lúa’, ‘quỷ mạch’ khiến đế vương cả triều văn võ từ cổ chí kim đều nhức đầu không thôi. Càng đừng đề cập đến, bên trong điền trang kia của nàng liên tiếp xuất hiện cây nông nghiệp cao sản. . . Rất nhiều năm sau, bên trong dân gian hương dã lưu truyền một vị "Nông thần nương nương" nổi danh truyền xa, hàng ngàn hàng vạn bách tính chủ động lập bia cho nàng, Nghe nói vị "Nông thần nương nương" này là quý nhân trong Tử Cấm thành, nhưng lại lưu luyến ruộng lúa, chỉ vì nàng nói. . . muốn cho hài tử khắp thiên hạ đều có thể ăn cơm no.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Làm Cá Mặn Ở Chương Trình Tạp Kỹ Yêu Đương Sau Ta Bạo Hồng
Làm Cá Mặn Ở Chương Trình Tạp Kỹ Yêu Đương Sau Ta Bạo Hồng
Mê Đồ Vị Phản

Sau khi đột ngột tử vong, người nội hướng Lâm Tịch xuyên thành nữ minh tinh tuyến 18 của giới giải trí, thuộc loại liều mạng trèo lên nhưng sống chết đều không nổi tiếng được. Trong truyện, nguyên thân hiện tại đang tham gia một Gameshow yêu đương. Người chơi trong gameshow này đều rất bận rộn. Nữ trà xanh muốn dựa chương trình này để câu rể vàng. Tiểu bạch liên muốn dựa chương trình này để nổi tiếng hơn. Phú nhị đại lãng tử đến nơi này để du hí nhân gian. Hải vương đến nơi này để mở rộng ao cá. Còn có phim truyền hình tình tay ba máu chó lúc 8 giờ mà nam nữ chính và nguyên thân chuẩn bị trình diễn.... Chải vuốt rõ ràng cái cốt truyện rối như mớ đay xong, Lâm Tịch trực tiếp lựa chọn nằm yên làm cá mặn. Vì thế, khán giả liền thấy được cảnh tượng như vậy —— Trà xanh đến giả vờ quan tâm thật ra là đến khiêu khích.... Lâm Tịch vẻ mặt có lệ: "Đúng đúng đúng, cô nói đều đúng." Bạch liên hoa khóc chít chít chạy tới, hỏi có phải không thích cô ta đúng không.... Lâm Tịch buông tay: "Cô nghĩ như vậy thì tôi cũng không còn cách nào." Nam hải vương đến trêu trọc, muốn ôm Triều Hi vào ao cá của anh ta.... Lâm Tịch bưng bát cá kho, mặt vô cảm: "Tôi thích ăn cá, không thích làm cá, anh tìm người khác đi." ...... Khách quý: "???" Người xem: "Cười chết. Lâm Tịch mắc phải chứng phản xã giao à, vừa mở miệng là ra lời thoại của tra nam." Sau đó, Lâm Tịch dựa vào một ngọn cờ riêng với phong cách cá mặn trở nên nổi tiếng. Nhưng điều khiến tổ chương trình đau đầu chính là, Lâm Tịch hình như đã quên mất mình là nữ khách quý của một chương trình yêu đương. Vì thế - - Đạo diễn nói lời thấm thía: "Lâm Tịch à, chương trình của chúng ta là chương trình yêu đương, cô phải giao lưu với khách quý nam nhiều vào." Lâm Tịch lắp bắp: "Đạo diễn, thật không dám giấu giếm ngài, tôi mắc phải "chứng ghét nam". Tôi không thể ủy khuất những khách quý nam khác được." Đạo diễn: "???" Khán giả: "Ha ha ha ha, "chứng ghét nam" là cái quỷ gì. Lâm Tịch quá sa điêu rồi. Không được rồi! Hình như tôi có chút thích cô ấy." Không biết là tổ đạo diễn có phải bị Lâm Tịch kích thích không, thế nhưng thần thông quảng đại mời đến đỉnh lưu của Nội Ngu - Lục Ly Bạch - nam nghệ sĩ có tiếng mắc "chứng ghét nữ". Sau đó, tổ đạo diễn đã mạnh mẽ chỉ định hắn và Lâm Tịch là một đôi CP. Lâm Tịch: "......" Lần đầu tiên hai người gặp mặt trên chương trình, Lâm Tịch và Lục Ly Bạch liếc nhau. Sau đó hai người quyết đoán dời đi tầm mắt, hiển nhiên là không muốn phối hợp kịch bản của tổ chương trình. Khán giả: "???" Đôi CP ghét nhau như chó với mèo này chú định sẽ BE thôi. Chỉ là đến khi chương trình được chiếu, người xem lại chậm rãi phát hiện, CP ghét nhau như chó với mèo hình như cũng có chút ngọt.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

Thi Lệnh Yểu và Tạ Túng Vi kết hôn theo lệnh của phụ mẫu, qua lời mai mối. Trong mắt người ngoài, đôi phu thê này đúng là trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, không thể nào đẹp đôi hơn. Nhưng chỉ có Thi Lệnh Yểu biết, vị phu quân tuổi còn trẻ đã đỗ Tam Nguyên, chiếm trọn vẻ xuân sắc Biện Kinh kia của nàng lại lạnh lùng, khó gần trong đời sống riêng tư. Thậm chí, ngay cả khi nàng nằm trên giường đọc một quyển thoại bản, cũng sẽ nhận được ánh mắt lạnh lùng từ y. Sau đó, y lại càng ít khi ở cùng nàng, thường xuyên trú ngụ tại thư phòng, hiếm khi ngủ chung. Thi Lệnh Yểu ôm chăn lăn lộn, buồn bã nhận ra hôn nhân của mình dường như thật bất hạnh. Nhưng về sau có người nói với nàng, Tạ Túng Vi vì nàng mà giữ mình suốt mười năm không tái giá, một mình nuôi nấng hai đứa con của họ khôn lớn. Chỉ sau một giấc ngủ, Thi Lệnh Yểu phát hiện mình đã xuyên đến mười năm sau, nàng chớp mắt đầy nghi ngờ. Người mà họ đang nói có phải là Tạ Túng Vi, người nàng đã gả hay không? ... Đương triều thủ phụ Tạ Túng Vi, năm xưa chỉ mới hai mươi lăm tuổi đã bước vào Nội Các. Y còn chưa đến ba mươi đã trở thành Thủ phụ, quyền thế ngút trời, uy danh lừng lẫy. Dân gian có lời đồn đại rằng, phu nhân của Tạ thủ phụ năm đó rơi xuống vách núi, mất tích không tìm thấy thi thể. Trong cơn tuyệt vọng, y suýt nữa đã nhảy xuống vách núi để đi cùng nàng. Nếu không phải lão thái quân Tạ gia kịp thời ôm hai đứa con nhỏ của y và thê tử đến ngăn cản, thì trên đời này đã chẳng còn Tạ Túng Vi. Danh tiếng si tình của Tạ Túng Vi cứ thế mà lan truyền. Thế nhưng vào một ngày nọ, có người tình cờ trông thấy Thủ phụ đại nhân, người trước giờ luôn cao ngạo tự kiềm chế, lại đang nắm chặt cổ tay của một phụ nhân xinh đẹp giữa phố, nhất quyết không buông! Không chỉ nắm tay, y còn thấy chưa đủ, vậy mà lại ngang nhiên bế người ta lên nhét vào xe ngựa, rồi nghênh ngang rời đi! Mọi người nghe xong đều hét lên: “Đó là Tạ Túng Vi! Quan phu anh tuấn giữ mình trong sạch nhất Biện Kinh! Không thể nào! Điều này chắc chắn không thể nào!" Trong xe ngựa, Tạ Túng Vi nắm chặt tay Thi Lệnh Yểu, ánh mắt nhìn nàng không khác gì năm xưa. Khuôn mặt nàng vẫn tươi tắn, linh hoạt như trước. Y nói từng chữ một: "Nàng đã trở về." "Người đầu tiên nàng tìm, lại không phải là ta." "Sao thế, nàng chê ta già rồi sao?" Thi Lệnh Yểu: “Ta oan uổng quá mà!” #Phu quân già thêm mười tuổi bỗng nhiên thay đổi, trở nên vô cùng dính người, phải làm sao đây? Online chờ, gấp lắm!

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới
Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới

"Thái Tố Mạch, là một loại tướng thuật, có thể xem sang hèn, đoán cát hung, tính họa phúc. Này thiện nam tín nữ, có dám để ta bắt mạch không? Một lần bắt mạch đáng giá vạn lượng hoàng kim." Ngươi xem, kiếm tiền dễ dàng như vậy, có ai làm không? ... Sống hai kiếp, lý tưởng của Tần Lưu Tây vẫn luôn là sống qua ngày chờ qua đời, bởi vì trên thế gian này luôn có những kẻ cam tâm làm cá mặn, chẳng cầu tiến thủ, mà cái việc vô dụng này, cứ để nàng gánh. Nhưng khi cả gia tộc thê lương, ảm đạm xuất hiện trước mặt, những ngày tháng làm cá mặn của Tần Lưu Tây cũng theo đó mà tan biến. Đối diện với Tần gia đang bên bờ vực sụp đổ, nha hoàn cầm chiếc hộp tiền trống rỗng đứng trước mặt, Tần Lưu Tây không thể không gánh vác trọng trách của đại tiểu thư, quản lý gia tộc, dưỡng trưởng bối, dạy trẻ con. Tần Lưu Tây: Rõ ràng ta cầm kịch bản cá mặn, ai lén tráo đổi của ta rồi? Đường muội bị đại tiểu thư làm cho hoài nghi nhân sinh: Cảm giác đại tỷ tỷ xem chúng ta giống như phiền phức vậy. Tần tứ công tử bị đại tiểu thư đánh cho tỉnh người: Mạnh dạn lên, bỏ hai chữ "cảm giác" đi. Tần tiểu ngũ bị đại tiểu thư "sủng" đến mức tự kỷ, nghiêm túc giơ tay trả lời câu hỏi về việc đại tỷ tỷ nàng chẳng có tài cán gì: Tỷ ấy biết trừ tà bắt quỷ, biết xem tướng vẽ bùa, biết chữa bệnh cứu người, mà này, ngươi hỏi cái nào? Sau này, có người hỏi Tần Lưu Tây, nếu cuộc đời được làm lại, ước mơ của nàng là gì? Tần Lưu Tây trầm mặc hồi lâu: Không cầu tiến thủ, sống lay lắt trăm năm!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quán Ăn Của Tư Tế Đại Nhân Nổi Tiếng Rồi! [Mỹ Thực]
Quán Ăn Của Tư Tế Đại Nhân Nổi Tiếng Rồi! [Mỹ Thực]

Lục Trầm Ngọc nghèo kiết xác bỗng dưng được thừa kế một căn biệt thự của họ hàng xa. Chưa kịp vui mừng thì cô đã hay tin mình còn được "thừa kế" thêm một món nợ khổng lồ. Giàu sang đâu chẳng thấy, chỉ thấy nợ ngập đầu. Căn biệt thự to oành này lại còn là nhà ma, bán cũng chẳng ai mua. Lục Trầm Ngọc đành dở khóc dở cười mà dọn vào ở trong căn biệt thự bị đồn có ma ám. “Ma quỷ có là gì, nghèo mới là thứ đáng sợ nhất!” Sau đó, cô phát hiện ra một cánh cửa không gian trong biệt thự - nơi có thể đi lại giữa hai thế giới. Dâu tây to bằng nắm tay, củ cải lớn bằng bắp đùi, hành dại thơm nức mũi... Lục Trầm Ngọc mang về một loạt nguyên liệu từ thế giới bên kia và bắt đầu bán đồ ăn sáng lề đường. Ngày đầu tiên, bánh hành thơm phức đã bán sạch veo. Ngày thứ hai, đã có khách quen quay lại. Ngày thứ ba, khách hàng phàn nàn rằng cô chuẩn bị quá ít bánh hành. Ngày thứ N, để mua được đồ ăn, thực khách thậm chí còn xếp hàng từ tờ mờ sáng và tranh giành nhau vị trí. ... Sau này, quán hàng rong của Lục Trầm Ngọc đã trở thành một cửa tiệm, rồi lại phát triển thành một quán ăn lớn. Cô còn bán thêm các loại hoa tươi độc đáo, những loài cá cảnh kỳ lạ... Điều không ngờ tới hơn nữa là, ở thế giới nguyên thủy kia, Lục Trầm Ngọc không chỉ từ một tư tế trở thành thần sứ mà còn sở hữu đất đai rộng lớn và thần dân muôn vàn. Cô bán những thứ từ thế giới nguyên thủy sang thế giới hiện đại, rồi lại dùng tiền kiếm được để đổi lấy đồ ăn thức uống nuôi sống thần dân của mình. Dù tiền ngày càng nhiều, nhưng mà... Sao người cô phải nuôi cũng ngày một đông thế này?

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!
Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!

Thẩm Kiều Kiều bất ngờ xuyên không, trở thành mẹ ruột của Tiêu Nguyệt Nguyệt, nữ hung thủ trong một vụ án liên hoàn vừa đáng thương, lại vừa đáng hận. Tuổi thơ của Tiêu Nguyệt Nguyệt tựa như chìm trong vực sâu tăm tối, cha ruột không rõ sống chết, mẹ ruột chẳng thèm đoái hoài, thậm chí còn là tòng phạm của cha dượng. Trên suốt chặng đường trưởng thành, cô bé chẳng hề nhận được lấy một chút tình yêu thương của gia đình, để rồi khi lớn lên, cô bé đã bắt đầu trả thù thế giới này. Lúc này, Tiêu Nguyệt Nguyệt mới lên tám tuổi, Thẩm Kiều Kiều quyết định phải kéo bằng được đứa trẻ này ra khỏi vũng lầy tăm tối. Với những kẻ khốn kiếp dám bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều liền lôi ra cây kim to, khích lệ: "Con yêu, đâm thật mạnh vào cho mẹ!" Gặp phải bạn học ở trường bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đích thân chỉ dạy: "Con ngoan, chúng ta trùm bao tải đánh nó." Đối với hàng xóm láng giềng dám bắt nạt hai mẹ con, Thẩm Kiều Kiều liền kéo tay Nguyệt Nguyệt, hùng hổ xông đến tận cửa: "Con gái, đập nát nồi nhà nó cho mẹ!" Để uốn nắn lại sở thích mổ xẻ động vật của Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đã dắt cô bé ra chợ mổ cá. Kỹ thuật mổ bụng lóc xương vừa nhanh vừa gọn của hai mẹ con nhanh chóng nổi danh khắp khu chợ, giúp họ buôn may bán đắt, tiền vô như nước. Bất ngờ thay, người cha ruột đã mất trí nhớ suốt tám năm đột nhiên tìm đến tận cửa. Lúc này, anh ta đã trở thành một vị tổng tài hào môn với khối tài sản bạc tỷ, mặt dày mày dạn đến cầu xin tha thứ. Đáp lại anh ta, hai mẹ con chỉ đồng loạt giơ con dao còn dính máu lên, trợn mắt lườm một cái rồi hét: "Cút!" Châm ngôn sống của Thẩm Kiều Kiều là, đàn ông mà đáng tin thì heo nái cũng biết leo cây.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự
[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự

Văn án: Cố An Khanh – tiểu thư duy nhất thế hệ thứ ba trong gia đình giàu có và quyền lực nhất thành phố, tốt nghiệp một trường danh tiếng thuộc Ivy League. Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người, cô lại mở một... quán ăn! Tin này lan ra khiến biết bao người trong giới phải tròn mắt kinh ngạc. Ngay sau ngày khai trương, mọi người ùn ùn kéo đến xem náo nhiệt. Miệng thì nói đến để ủng hộ, nhưng trong số đó cũng không thiếu người chỉ muốn nhìn cô bị chê cười. Kết quả là, sau khi ăn xong... “Mẹ hỏi tôi sao cứ ôm cánh cửa không chịu buông tay?” “Bởi vì tôi yêu quán ăn này đến mức không thể rời, món ở đây ngon đến nỗi muốn nuốt luôn... cả lưỡi vào bụng.” Một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, sao lại nấu ăn ngon đến thế này? Thật là... Không thể tin nổi! Điều khó tin hơn nữa, bà chủ Cố nói quán mỗi ngày chỉ nhận hai mươi bàn! Đùa gì vậy chứ, hai mươi bàn thì làm sao đủ, cho hai trăm bàn cũng vẫn còn thiếu! “Bà chủ ơi, mở thêm bàn đi!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng
Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cố Nhân ngất xỉu khi tăng ca, sau khi mở mắt nàng liền phát hiện mình đã xuyên không, trở thành một tiểu tức phụ nhà nông. Cuộc đời của tiểu tức phụ này cũng rất bi thảm, khi còn nhỏ đã bị bán làm con dâu nuôi từ bé, cố gắng chịu đựng được vài năm thì trượng phu bị triều đình bắt đi tòng quân, chết không thấy xác. Trong nhà chỉ còn người mẹ chồng hung dữ ngoài lạnh trong nóng và chú em chồng nhỏ tuổi. Nhưng Cố Nhân cũng không cam chịu số phận, nàng đã dựa vào tay nghề gia truyền để mở sạp buôn bán thức ăn. Khi cuộc sống dần khởi sắc, mẹ chồng khuyên nàng nhân lúc tuổi còn trẻ nên sớm tái giá. Thậm chí còn tìm cho nàng một chàng thư sinh nghèo nhưng thành thật để làm chồng. Mãi cho đến ngày 15 tháng 7 năm nọ, một người đàn ông tưởng chừng đã chết trên chiến trường bất ngờ trở về. * Võ Thanh Ý đã cống hiến nửa đời mình cho quốc gia và thiên hạ. Hắn không thẹn với huynh đệ với thiên hạ, chỉ thẹn với mẹ già, em nhỏ và người vợ hiền đã chết trong một trận lũ lụt. Khi đất nước được ổn định, Võ Thanh Ý được phong làm Đại nguyên soái thống lĩnh quân đội. Việc đầu tiên mà hắn làm là trở về quê tìm mộ của những người thân trong nhà. Thật không khéo, hôm hắn trở về đúng lúc là ngày 15 tháng 7. “Con dâu ơi! Có quỷ!” Tiếng kêu của nương vẫn mạnh mẽ hệt như trong trí nhớ của hắn. “Tẩu tẩu, cứu mạng với!” Ấu đệ chính là ấu đệ lớn lên như trong trí tưởng tượng của hắn. “Bọn chuột nhắt vô sỉ này từ đâu tới vậy, dám giả thần giả quỷ trước cửa Võ gia ta?” Người vợ hiền trong trí nhớ (?) khua một cây dao phay vọt lại đây! “Không được ăn hϊếp nương của ta!” Một cậu nhóc khoảng năm sáu tuổi không có ở trong trí nhớ của hắn cũng vọt lai đây! Võ Thanh Ý: "?" Ai tới giải thích cho hắn một chút với, rời nhà tám năm mà hài tử năm tuổi, tình huống này là sao vậy?

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu
Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu

Vì một chuyện ngoài ý muốn mà Dịch Tiệp về lại thời cấp ba. Có được cơ hội sống lại, cô phải làm bằng được những chuyện mình muốn! Cái gì? Cô có cả thứ tốt như hệ thống luôn á hả? Được lắm, phải cố gắng làm nhiệm vụ mới được, phải dựa vào bản thân thôi! Cô chỉ muốn học cho giỏi, kiếm cho nhiều tiền, bạn bè, người thân được sống hạnh phúc, không rảnh đâu mà giúp đỡ người khác! ... Nhiều năm sau, cô mới biết được cuộc sống như thế nào mới thật sự có ý nghĩa: Ủng hộ người thân, bạn bè của mình vô điều kiện, được quốc gia hết lòng hậu thuẫn. Cô trở thành ngôi sao lấp lánh trong lòng mọi người. Những thứ mình muốn đã có được hết, cuối cùng là đền đáp và giúp đỡ người khác. Đây không phải sảng văn có ý nghĩa như thường, có chút tình tiết trinh thám, nhân vật chính thiện lương chính trực, không phải thánh mẫu.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ
Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ

Một tai nạn bất ngờ đã đưa Tô Tửu – người từng bỏ mạng trong mạt thế xuyên vào một tiểu thuyết về thế giới thú nhân tinh tế, trở thành nhị tiểu thư không được yêu thương của phủ Công tước. Tô Tửu: "Chẳng lẽ nằm không sống thoải mái thì không thơm sao? Đã xuyên không rồi, sao lại cho mình cái thân thể yếu ớt thế này chứ! Tốn tiền ghê!" Trong lúc đang đau đầu tìm cách thoát khỏi hoàn cảnh éo le, đại tiểu thư trọng sinh Tô Nhuế lại không muốn thực hiện hôn ước với quan chỉ huy, mà còn nằng nặc đòi đổi hôn với cô. Tô Nhuế: "Tôi không muốn sống cả đời với một người đàn ông bất lực đâu!" Tô Tửu nghĩ nghĩ, Cố Lăng Sách vừa đẹp trai, vừa có quyền, vừa giàu, lại không thể có con và có khả năng chết sớm – đúng là đối tượng kết hôn lý tưởng. Cô không nói hai lời, đồng ý ngay lập tức. Sau khi kết hôn, từng giây từng phút, Tô Tửu đều mong sớm trở thành quả phụ để kế thừa toàn bộ tài sản của chồng. Cố Lăng Sách – đại hoàng tử của đế quốc, quan chỉ huy mạnh nhất tinh tế– là người tận tụy với quốc gia, tự nhận mình vô tâm với tình yêu. Khi hôn sự được định đoạt, phủ Công tước bất ngờ đổi cô dâu. Bị ép cưới, Cố Lăng Sách chỉ chờ hết một năm kỳ hạn kết hôn để ly hôn. Cho đến một ngày, Cố Lăng Sách nghe thấy cô vợ nhỏ lẩm bẩm trong mơ rằng cô đang mong trở thành quả phụ. Anh bật cười vì tức: “Chết rồi em vẫn là người của tôi!" Kiếp trước Tô Nhuế sống trong sự yêu thương, chiều chuộng, không ai trong gia đình dám làm cô tổn thương. Thế nhưng, sau khi mưu tính kết hôn với Cố Lăng Sách, cô hoàn toàn bị anh lạnh nhạt, trở thành trò cười của cả đế quốc. Trái lại, Tô Tửu lại được mọi người ngưỡng mộ, sống hạnh phúc bên Cáp Nạp Nhĩ. Trọng sinh một lần nữa, Tô Nhuế thề thà chết cũng không gả cho Cố Lăng Sách. Cô tìm mọi cách cướp lại hôn sự từ tay Tô Tửu. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại cay đắng khôn cùng, thậm chí còn khổ hơn cả kiếp trước. Có một ngày, Tô Nhuế tình cờ thấy Cố Lăng Sách cẩn thận đỡ Tô Tửu, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương chiều chuộng, trong khi Tô Tửu thì với vẻ mặt tuyệt vọng cầm tờ kết quả siêu âm thai càng trở nên nổi bật. Tô Nhuế tức đến nỗi suýt nghiến nát răng.

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng