Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Ngôn TìnhHEXuyên KhôngSảng VănNữ CườngHệ ThốngTrọng Sinh

Tần Tiểu Vi đang chơi game thì đột tử rồi xuyên không. Trò chơi nông trại cô chơi trước khi chết cũng xuyên không theo, thậm chí cô còn có thể lấy đồ trong không gian nông trại nữa chứ. Tần Tiểu Vi quyết định cứ thế chấp nhận thân phận mới, học lên đại học,rồi mở một cửa tiệm nhỏ, tận dụng thành phẩm trong không gian nông trại để kiếm tiền. Dần dà, cô phát hiện thời tiết trong thế giới này ngày càng kỳ lạ: Tuyết to, nắng nóng bất thường, lũ quét, động đất,... Đủ loại thiên tai kéo đến. May là cô có không gian nông trại, không cần đau đầu về vấn đề vật tư. Cảnh báo thiên tai của chính phủ cũng được tung lên kịp thời để cô luôn có thể chuẩn bị sẵn sàng từ sớm. Nữ chính xuyên không vs Nam chính trọng sinh. Nội dung chủ yếu: Sảng văn thăng cấp lưu, cuộc sống hằng ngày của nữ chính xuyên không về mạt thế. Giới thiệu vắn tắt: Không gian nông trại giúp tôi giữ cái mạng nhỏ của bản thân.

160000

598 chương

Truyện cùng tác giả

Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế
Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế
Kim Thiên Nhất Khối Nhục

Tần Tiểu Vi đang chơi game thì đột tử rồi xuyên không. Trò chơi nông trại cô chơi trước khi chết cũng xuyên không theo, thậm chí cô còn có thể lấy đồ trong không gian nông trại nữa chứ. Tần Tiểu Vi quyết định cứ thế chấp nhận thân phận mới, học lên đại học,rồi mở một cửa tiệm nhỏ, tận dụng thành phẩm trong không gian nông trại để kiếm tiền. Dần dà, cô phát hiện thời tiết trong thế giới này ngày càng kỳ lạ: Tuyết to, nắng nóng bất thường, lũ quét, động đất,... Đủ loại thiên tai kéo đến. May là cô có không gian nông trại, không cần đau đầu về vấn đề vật tư. Cảnh báo thiên tai của chính phủ cũng được tung lên kịp thời để cô luôn có thể chuẩn bị sẵn sàng từ sớm. Nữ chính xuyên không vs Nam chính trọng sinh. Nội dung chủ yếu: Sảng văn thăng cấp lưu, cuộc sống hằng ngày của nữ chính xuyên không về mạt thế. Giới thiệu vắn tắt: Không gian nông trại giúp tôi giữ cái mạng nhỏ của bản thân.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Kiếp trước, cả gia đình Ôn Ninh đều mất mạng, lúc đó cô mới biết đứa con gái mà mình dốc lòng nuôi dưỡng hóa ra là giả. Em dâu nhân lúc cô yếu ớt sau sinh đã tráo đổi con của ả với con gái ruột của cô! Con gái giả thi đại học, trở thành nghệ sĩ piano đi khắp thế giới, gả vào gia đình giàu có. Con gái ruột thì bị ngược đãi, gả cho một lão già, vào tù rồi chết trong biển lửa. Ôn Ninh hận đến mức kéo theo con gái giả cùng chết chung! Sau khi sống lại ở thập niên 80, Ôn Ninh trả lại con gái giả cho em dâu, mỉm cười nhìn ả ngày ngày ngược đãi chính con ruột của mình. Ôn Ninh quay người sánh đôi với người chồng quân nhân, làm giàu, nuôi ba đứa con, dạy dỗ chúng thành đạt, vinh quang. Đứa con gái giả bị ngược đãi từ nhỏ thì bỏ trốn trong ngày cưới, bị đánh gãy chân, đau đến ngất đi. Sau khi tỉnh lại thì cô ta phát điên, nói rằng người bác dâu giàu có mới chính là mẹ của mình.

500000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Năm 90: Vả Mặt Ngược Tra Thiên Kim Thật Trở Về Làm Giàu
Trọng Sinh Năm 90: Vả Mặt Ngược Tra Thiên Kim Thật Trở Về Làm Giàu

Kiếp trước, cha mẹ Trình Dao bị hại c.h/ế..t một cách thảm khốc. Bản thân cô thì bị chú và thím ruột b//á.n sang Myanmar, mất đi một quả t//h.ậ..n và một ngón tay, cuối cùng trở thành nô lệ của một chủ trang trại. Cho đến lúc chết, cô vẫn không hề hay biết mình vốn là tiểu thư thật sự của một gia đình danh giá, chỉ vì bị tráo đổi từ nhỏ mà chịu hết thảy oan khuất. Chú thím nhẫn tâm bán cô chỉ để loại trừ hậu họa cho con gái ruột của mình. Tỉnh dậy quay về đúng thời điểm bi kịch chuẩn bị xảy ra, Trình Dao đã không còn yếu đuối nữa. Cô xắn tay áo bắt đầu tự mình xây dựng cuộc sống mới! Ai khiến cô không vui, cô liền dạy kẻ đó cách làm người. Hành trình trả lại từng món nợ của cô càng trở nên đặc biệt khi cô gặp Quyền cửu gia - vị quân nhân công thành doanh toại khiến bao cô gái trẻ say mê, ngưỡng mộ. Quyền Cửu gia có tiêu chuẩn chọn vợ rất nghiêm khắc. Anh không thích những cô gái nhỏ hơn mình ba tuổi, cũng không thích những người quá xinh đẹp. Lần đầu gặp mặt, nhận xét của Quyền Cửu gia về Trình Dao là: “Tuổi còn nhỏ, non nớt, chênh lệch thế hệ, lại còn là hồng nhan họa thủy.” Về sau, có người thấy vị Quyền gia cao cao tại thượng ấy lại quỳ một chân trước Trình Dao, khóe mắt hơi đỏ, cầu hôn: “A Dao, anh lớn hơn em sáu tuổi thì sao? Đàn ông lớn tuổi biết quan tâm chăm sóc, sau này em bảo anh đi hướng Đông, anh tuyệt đối không đi hướng Tây. Em chơi ở phương Bắc, anh tuyệt đối không đến phương Nam! Mọi chuyện đều nghe theo phu nhân.” Cũng sau đó, Quyền Cửu gia hận không thể cầm loa mà tuyên bố khắp thiên hạ: “Vợ tôi là người đẹp nhất thế gian.” 1. "Mẹ ơi, người kia... sao lại... xấu xí đến vậy? Cô ta... có phải là quái vật không ạ?" Giọng nói non nớt của trẻ con vang lên xen lẫn sự sợ hãi và tò mò. Gió mạnh táp vào cuốn phăng chiếc khẩu trang mỏng manh đang che chắn gương mặt người phụ nữ. Lộ ra trước mắt là một khung cảnh kinh hoàng khiến người ta rùng mình. Khuôn mặt ấy, dường như đã bị thời gian và số phận tàn phá không thương tiếc, các đường nét ngũ quan mờ nhạt, chỉ còn lại những mảng phẳng lì, méo mó. Đôi mắt và miệng chỉ còn là ba cái hốc sâu hoắm, da mặt nhăn nheo bừng lên sắc hồng quái dị chẳng khác nào một con quỷ dữ bước ra từ bóng đêm. Nó gieo rắc nỗi sợ hãi khiến người ta liên tưởng đến những con quái vật ăn thịt người trong truyền thuyết. "Kinh tởm quá... Sao cái thứ ghê rợn này không ở yên trong nhà, lại ra đây dọa người khác thế này!" Tiếng xì xào bàn tán cùng ánh mắt ghẻ lạnh của những người xung quanh như những mũi dao sắc bén, đâm thẳng vào trái tim người phụ nữ. "Đồ xấu xí! Tránh xa chúng ta ra!" "A! Đừng! Đừng nhìn tôi!" Trình Dao giật mình tỉnh giấc, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh thấm ướt trán. Cô đưa tay run rẩy sờ lên mặt. Mắt đây, mũi đây, miệng và tay vẫn còn nguyên vẹn. Khuôn mặt cô... không phải đã bị hủy hoại rồi sao? Chuyện gì đang xảy ra thế này? Cô vội vàng chộp lấy chiếc gương nhỏ trên tủ đầu giường. Bóng hình phản chiếu trong gương khiến trái tim cô như vỡ òa. Trong gương là một cô gái xinh đẹp, với khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt long lanh quyến rũ, hàng mi cong vút tựa cánh quạt giấy khẽ lay động. Vẻ đẹp ấy như được vẽ nên từ những nét bút tài hoa nhất, khiến người ta không thể rời mắt. Cô đưa tay lên vuốt nhẹ má, người trong gương cũng làm theo, đôi bàn tay trắng nõn, với mười ngón tay thon dài, đẹp đến nao lòng. Là cô! Đây chính là cô! Chính xác hơn là cô của hơn bốn mươi năm về trước, khi cô mười tám tuổi, khi dung nhan chưa bị tàn phá, khi những ngón tay còn nguyên vẹn. Để xác nhận những suy nghĩ trong đầu mình, Trình Dao ngước lên nhìn tờ lịch trên tường. Đúng là vậy! Ngày trên lịch rõ ràng là ngày 2 tháng 4 năm 1998. Trình Dao còn chưa kịp hoàn hồn thì cánh cửa phòng hé mở, một người phụ nữ trung niên với thân hình gầy gò, xanh xao bước vào. Dáng vẻ hốc hác, thiếu sức sống của bà cho thấy cuộc sống khó khăn đã dày vò bà đến nhường nào. "A Dao," bà khẽ gọi. Trình Dao nhìn người phụ nữ ấy. Đầu tiên là ngỡ ngàng, sau đó cô lao đến ôm chặt lấy bà, nghẹn ngào: "Mẹ!" Lý Thục Phân mỉm cười hiền hậu, xoa nhẹ mái tóc con gái: "Con bé ngốc này, làm sao thế?" Chỉ đến khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ vòng tay mẹ, Trình Dao mới tin rằng đây không phải là một giấc mơ. Cô thật sự đã được trùng sinh! Trình Dao lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo khó. Mẹ cô, Lý Thục Phân, là một người phụ nữ bất hạnh. Trong thời buổi đói khổ, để nuôi sống các em, bà đã phải bán mình cho người chồng hiện tại. Cha cô, Trình Quang Huy bị khuyết tật bẩm sinh ở mắt nên không nhìn thấy gì. Vì vậy mà mãi không lấy được vợ. Ông vô cùng trân trọng người vợ "mua" về này. Hôn nhân không tình yêu như một sợi dây trói buộc hai con người vào một cuộc sống ngột ngạt. Dù Trình Quang Huy và Lý Thục Phân yêu thương nhau, nhưng lại không thể thoát khỏi cái bóng của sự bất công trong gia đình nhà chồng. Trình lão thái thái vốn đã thiên vị con trai út, nay lại càng ghét bỏ đôi vợ chồng hiếm muộn, xem họ như những cái gai trong mắt. Từ đó, Trình Quang Huy và Lý Thục Phân trở thành những kẻ lao động không công, phải còng lưng gánh vác mọi việc trong nhà. Trình Quang Huy là người cần cù. Ông dốc hết sức lực làm việc trong hầm mỏ, nhưng đồng lương ít ỏi đều phải nộp cho mẹ, không dám giữ lại một đồng. Lý Thục Phân là người hiền lành, chịu thương chịu khó, lặng lẽ ôm đồm mọi việc nặng nhọc không một lời oán than. Cuộc đời hai người tưởng chừng như cứ thế trôi qua thì một ngày, số phận đã mang đến cho họ một tia sáng. Một bé gái sơ sinh còn chưa đầy mười ngày tuổi bị bỏ rơi bên đường đã trở thành con của họ. Trình lão thái thái lạnh lùng tuyên bố đó là đứa bé "nhặt" được. Nhưng Lý Thục Phân và Trình Quang Huy thì không nghĩ vậy. Họ đã coi đứa bé như con ruột. Đặt tên cho con là Trình Dao với mong muốn đứa bé sẽ luôn là viên ngọc quý được nâng niu trân trọng. Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, Trình Quang Huy và Lý Thục Phân vẫn không bao giờ đánh mất niềm tin. Họ luôn mơ về một ngày Trình Dao trưởng thành, đỗ vào đại học, đưa họ thoát khỏi chốn quê nghèo này và có một tương lai tươi sáng hơn. Vì vậy, dù phải ăn bữa đói bữa no, họ vẫn quyết tâm cho Trình Dao được đến trường, không để con chịu thiệt thòi. Nhưng cuộc đời vốn dĩ đầy rẫy những bất trắc. Ngày định mệnh ấy đã đến, cướp đi tất cả hy vọng của họ. Trong lúc đang làm đồng, Trình Quang Huy bất ngờ bị rắn độc cắn. Chất độc nhanh chóng ngấm vào cơ thể, khiến ông ra đi mãi mãi. Đêm hôm đó, khi nỗi đau mất chồng còn chưa nguôi ngoai, Lý Thục Phân bị chính con trai út và con dâu của Trình lão thái thái vu oan tội tư thông, bị đánh đập đến chết. Một người phụ nữ hiền lành, chất phác như Lý Thục Phân làm sao có thể có nhân tình? Tất cả đều là một vở kịch tàn nhẫn được dựng lên bởi Trình lão thái thái và đám con cháu độc ác. Thậm chí, cái chết của Trình Quang Huy cũng là một phần trong kế hoạch của chúng. Năm 1998, vùng quê hẻo lánh còn quá lạc hậu. Dân không dám báo chính quyền, không dám truy hỏi. Miễn là không có ai báo cảnh sát thì cái chết của Trình Quang Huy và Lý Thục Phân sẽ mãi mãi bị chìm vào bóng tối. Mất đi cả cha lẫn mẹ, Trình Dao- cô bé mồ côi bị chú thím đưa đến thành phố. Nhưng tấm mặt nạ "tốt bụng" đã nhanh chóng bị lật tẩy. Ngay trong đêm đầu tiên, Mã Lan đã không ngần ngại tạt cả nồi nước sôi vào mặt cô.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nằm Ngửa: Lão Bà Tu Luyện Ta Biến Cường
Nằm Ngửa: Lão Bà Tu Luyện Ta Biến Cường

Một kẻ không thể tu luyện, chỉ muốn nằm yên cả đời, bị sư tỷ — người không muốn gả cho ai khác — chọn làm đạo lữ. Nhờ mối nhân duyên ấy, hắn nhận được nhân duyên chi phúc: Đạo lữ mỗi khi tăng một lần tu vi, hắn lập tức nhận mười lần phản hồi. Đưa cho đạo lữ bất kỳ vật gì, hắn cũng nhận lại mười lần trả về. Càng về sau, theo tu vi tăng lên, số lần phản hồi càng lớn mạnh hơn. Từ đó, Hàn Phong chính thức bước lên con đường “nằm cũng mạnh”. Đạo lữ ngày ngày chăm chỉ tu luyện không nghỉ; còn hắn thì trồng hoa, nuôi thú, tắm nắng, nằm dài... Nỗ lực không chắc thành công. Nhưng nằm ngửa thì nhất định là nhẹ nhàng!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tinh Cầu Hoang Phế Tới Nông Trường Số 1 Vũ Trụ
Từ Tinh Cầu Hoang Phế Tới Nông Trường Số 1 Vũ Trụ

Tô Đại vừa mở mắt đã nhận được thông báo kết quả xét xử của đế quốc. Cô sẽ bị cưỡng chế đưa đến tinh cầu được phân cho mình. Vừa đặt chân lên tinh cầu, cô đã bị cát vàng bay mù mịt táp vào mặt mày lấm lem. Nhìn một vùng sa mạc mênh mông và bầu trời không rõ màu sắc. Cuối cùng cô cũng tiêu hóa hết ký ức trong đầu. Hình như cô đã xuyên không từ thời mạt thế, còn bị phân phối đến một tinh cầu hoang phế. Là đại công chúa của đế quốc, anh chị em cô đều được phân mấy tinh cầu giàu có. Còn cô, vì phạm pháp, chỉ được phân đến một tinh cầu nhỏ tồi tàn. Tô Đại mặt không cảm xúc nhìn tinh cầu lồi lõm một màu xám xịt trên bản đồ tinh hệ. Trong đầu vang lên giọng nói của hệ thống: “Ký chủ, muốn sống sót thì phải cố gắng trồng trọt đó nha...” ... Ngày thứ nhất: Không ra khỏi khu vực cát vàng, phát hiện một con rết, ăn hay không ăn? Ngày thứ hai: Không ra khỏi khu vực cát vàng, chỉ có đất cát, ăn hay không ăn? Ngày thứ ba: Tôi trồng trọt, tôi trồng trọt... Có con rết nào không? Ngày thứ n, cô nhờ trồng trọt đã trở thành truyền thuyết đứng đầu toàn tinh hệ!

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80, Xé Rách Mặt Nhà Tra Nam
Thập Niên 80, Xé Rách Mặt Nhà Tra Nam

Văn Án: [Thập niên 80 + xuyên việt + ngược tra + chuyện nhà + ngọt sủng] Sinh viên Dương Lệ Quyên của học viện hí khúc vừa mở mắt dậy đã thấy mình ở những năm 80, không chỉ có nhiều hơn hai đứa con mà còn vừa thăng chức thành phụ nữ đã ly hôn, nói chính xác hơn là bị tra nam đá...

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

Tô Nguyệt đã vật lộn suốt ba năm trong thời kỳ tận thế. Trong lúc cơ thể yếu ớt vì tiến hóa dị năng thứ hai, cô lại bị chính bạn trai mình gϊếŧ chết. Thời điểm mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã xuyên đến khu dân tị nạn của một thế giới hoang tàn. Thân phận mới là một cô bé 13 tuổi, mồ côi cha mẹ, dắt theo một em gái nhỏ. Nơi này ngập tràn bức xạ chết người, động thực vật đều bị biến dị, mọi người chỉ có thể sống nhờ nhặt nhạnh phế liệu. Nằm trong túp lều tạm bợ gió lùa bốn phía, Tô Nguyệt nhìn vết thương trên người nhanh chóng liền lại, khẽ cười. "Thì ra mình đã tiến hóa được dị năng hệ trị liệu." Từ đây, Tô Nguyệt bắt đầu những ngày lang thang khắp vùng đất hoang, nhặt nhạnh bất cứ thứ gì có thể ăn được. Trong tay sở hữu cả dị năng hệ mộc và hệ trị liệu, cô vừa săn bắt vừa trồng trọt, mọi việc đều dễ dàng. Nỗ lực nhặt mót, mục tiêu lớn nhất là cùng em gái dọn vào “thành phố an toàn” càng sớm càng tốt. Nhưng không ngờ, trong một lần nhặt phế liệu, cô lại bắt gặp gã cặn bã đã gϊếŧ mình ở kiếp trước. Kế hoạch thay đổi, xử lý tra nam trước, dọn vào thành phố an toàn sau! Vậy mà khi mọi chuyện xong xuôi, chuẩn bị an cư tại thành phố an toàn, Tô Nguyệt lại bị một mỹ nam bám riết. Một khi đã bám thì là cả đời, giữa thời kỳ tận thế, hai người cùng nhau gây dựng nên một căn cứ an toàn thuộc về riêng mình.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thừa Tướng Hôm Nay Có Lâm Vào Tu La Tràng Không
Thừa Tướng Hôm Nay Có Lâm Vào Tu La Tràng Không

Là một thứ nữ của Hầu phủ, việc táo bạo nhất mà Khương Họa từng làm trong đời, chính là tự tiến cử mình làm thϊếp khi hảo hữu của huynh trưởng - Tạ Dục Vãn bị người ta bày mưu hãm hại. Tạ Dục Vãn là vị Thừa tướng trẻ tuổi nhất đương triều, phong quang tế nguyệt, quyền cao chức trọng. Nếu không phải vì sự tình cờ này, hắn vốn là người mà cả đời này Khương Họa khó lòng với tới. Sau một phen hoang đường, dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, nàng như Ý nguyện trở thành Thừa tướng phu nhân. Khương Họa tự biết mình có lỗi với Tạ Dục Vãn, nên luôn luôn nhường nhịn hắn trăm bề. Nàng là phu nhân hiền lương đoan trang nhất của Tạ Dục Vãn, cũng là người tình chung thủy nhất của hắn. Nàng vốn tưởng, trong mười năm này, dù Tạ Dục Vãn không yêu nàng, thì cũng nên kính trọng, nâng niu nàng. Cho đến một ngày đông năm ấy, khi nàng mang canh nóng đến thư phòng, bên ngoài cửa nghe được giọng điệu lạnh lẽo như băng của hắn: "Tự hủy thanh danh, đúng là hành vi của kẻ tiểu nhân." Tuyết năm ấy rất lạnh, một phút thất thần, Khương Họa không cẩn thận rơi xuống hồ. Khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã trở về năm mười lăm tuổi. Lúc này huynh trưởng đang dẫn Tạ Dục Vãn vào cửa, nàng nhìn người phu quân đã chung sống ngày đêm suốt mấy chục năm này, nhẹ nhàng thi lễ một cách xa lạ. Khương Họa nghĩ, nàng không còn muốn gả cho Tạ Dục Vãn nữa. Tạ Dục Vãn sau khi trọng sinh, luôn chờ đợi những toan tính của Khương Họa. Ngay khi hắn tưởng rằng mọi chuyện sẽ diễn ra theo trình tự, hắn đã tận mắt chứng kiến chén rượu có mùi hương mê người kia, được Khương Họa mỉm cười trao cho vị thư sinh ngồi bàn bên.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trò Chơi Sinh Tồn: Bắt Đầu Từ Tảng Đá Ngầm
Trò Chơi Sinh Tồn: Bắt Đầu Từ Tảng Đá Ngầm

Vân Lạc Hòa đang loay hoay bọc rác vào túi thì chớp mắt một cái, cô đã thấy mình đứng trên một tảng đá ngầm khổng lồ, sóng biển vỗ tới tận chân. [Chào mừng đến với gói sinh tồn tận thế trên biển — phiên bản VIP!] Hệ thống hào phóng phát ngay quà tân thủ: Một tấm lưới đánh cá rách bươm, kéo nhẹ một cái là tan tành. Hai cái bánh bao... đã tự nuôi ra penicillin tự nhiên. Và... năm khúc gỗ mục, vừa sũng nước vừa nứt vỡ. "Đây mà là phúc lợi à?!" Cô nhìn chằm chằm, mặt đầy thất vọng. [Đinh! Chúc mừng ký chủ, phát hiện bàn tay vàng cấp truyền thuyết — Thùng rác thần kỳ!] [Thùng rác cấp 1 (có thể nâng cấp)] [Kỹ năng: Tái chế thần sầu] [Gợi ý: Quăng rác vào thùng để thu hồi tài nguyên.] Vân Lạc Hòa lập tức sáng mắt, ôm chặt cái thùng rác: "Bảo bối, tất cả nhờ mi đấy!" "Người khác vứt rác đi, mình nhặt lại — chỉ cần nhặt rác, mình cũng có thể thành đại địa chủ!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng