
Ta Là Tiểu Tổ Tông Thiên Đạo
- Tác giả:undefined
- Trạng thái:Hoàn thành
- Loại:Truyện Dịch
"Đây là thế giới tu tiên." Chỉ sáu chữ ngắn ngủi, nhưng như sấm vang trong đầu Sơ Hoan. Nàng bật dậy, mở to mắt, kinh ngạc nghĩ thầm: Thế giới tu tiên? Lời vừa dứt, Linh Vũ lật tay một cái, lập tức xuất hiện ba món đồ. Sơ Hoan nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt mở to kinh ngạc — Mẹ ơi, là tiên nhân thật sao?! Trái tim Sơ Hoan bỗng thắt lại, nhớ đến lời lão đạo từng nói, nàng mười sáu tuổi có một kiếp nạn, nếu bình an vượt qua, thuật bói toán của nàng sẽ dần dần hiển lộ. Nàng ngẩng đầu vô thức nhìn lên trời, vượt kiếp mà lại trực tiếp xuyên tới thế giới tu tiên sao? Sơ Hoan nheo mắt, trong mắt lóe lên ánh sáng, khóe miệng khẽ cong, cảm thán: "Tu luyện thành tiên? Thật là hấp dẫn." Khi nàng còn nhỏ, cha mẹ lần lượt qua đời. Lão đạo thấy nàng đáng thương liền nhận về nuôi. Lão đạo yêu thương nàng hết mực, những thứ mà những đứa trẻ khác có, nàng đều có, những thứ mà những đứa trẻ khác không có, lão đạo cũng cố gắng hết sức cho nàng. Nàng thầm nghĩ sau này có năng lực nhất định phải tìm được lão đạo, dù là luân hồi chuyển thế cũng được, nếu lão có linh căn, nàng sẽ giúp lão một tay. "Con đường thông thiên đã đứt, ngươi còn tu tiên làm gì?" "Nếu như ba ngàn đại đạo không thể thông thiên, vậy ta sẽ dùng đạo của riêng ta mà bước ra một con đường thông thiên!" Tu đạo thành tiên, con đường này, đâu có dễ đi như vậy. Nếu ngay cả chút đau đớn này cũng không chịu nổi, thì thà về nhà làm ruộng cho rồi. Tu hành, đắc đạo thành tiên, nhưng tiên là gì, đạo là gì? Những điều này chưa từng có ai nói cho nàng biết. Nàng chỉ dựa vào một số ghi chép và đạo pháp truyền miệng mà từ từ mò mẫm. "Sở tiền bối, ngài nói xem, nếu ta ngay cả đạo của mình cũng không kiên trì được, thì con đường tu hành sau này của ta có thể đi được bao xa?” "Đồ nhi, bổn quân mong con hãy ghi nhớ, ở vị trí cao đương nhiên phải có trách nhiệm cứu rỗi chúng sinh, nhưng mọi việc phải lượng sức mà làm. Con đường tu hành cần phải từng bước cẩn thận, nếu linh hồn bị hủy, con thậm chí còn không có cơ hội luân hồi chuyển thế."
246 chương
Truyện cùng tác giả
Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên
Diệp Xu xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên, trở thành nữ phụ độc ác trong truyện. Nữ phụ ấy tu đạo Vô Tình, chọn con đường tu hành máu lạnh vô tình. Trước khi gϊếŧ phu quân để chứng đạo, nàng từng ra tay sát hại vô số thiên tài kiệt xuất, cướp đoạt tài nguyên của bọn họ. Cuối cùng, đến cả huynh trưởng của nữ chính cũng bị nàng hại chết. Diệp Xu xuyên đến vào lúc nữ phụ vẫn chỉ là một phàm nhân, không có linh căn, hoàn toàn không thể tu hành. Chỉ vì sở hữu dung mạo khuynh thành mà nàng bị ép gả làm tiểu thϊếp cho một lão già. “Trời ơi, cứu mạng với!” Nhìn gương mặt già nua kia, lại ngửi thấy mùi hôi nồng nặc tỏa ra từ thân thể lão, Diệp Xu thật sự không sao nuốt trôi được. Nàng quyết tâm bỏ trốn, nào ngờ vừa chạy đã đυ.ng ngay một loạt “người tình cũ” từng bị nữ phụ bội bạc. “Kẻ đó đã đoạt mất nội đan của ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng diệt cả nhà ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng làm nhục thanh danh gia tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” “Nàng phá nát căn cơ dòng tộc ta, ta phải gϊếŧ nàng!” Miệng thì nói yêu thương nàng, nhưng tất cả bọn họ đều muốn đoạt mạng nàng. “Ta chỉ muốn sống thôi mà, sao mà khó dữ vậy trời?”
Ta Là Tiểu Tổ Tông Thiên Đạo
"Đây là thế giới tu tiên." Chỉ sáu chữ ngắn ngủi, nhưng như sấm vang trong đầu Sơ Hoan. Nàng bật dậy, mở to mắt, kinh ngạc nghĩ thầm: Thế giới tu tiên? Lời vừa dứt, Linh Vũ lật tay một cái, lập tức xuất hiện ba món đồ. Sơ Hoan nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt mở to kinh ngạc — Mẹ ơi, là tiên nhân thật sao?! Trái tim Sơ Hoan bỗng thắt lại, nhớ đến lời lão đạo từng nói, nàng mười sáu tuổi có một kiếp nạn, nếu bình an vượt qua, thuật bói toán của nàng sẽ dần dần hiển lộ. Nàng ngẩng đầu vô thức nhìn lên trời, vượt kiếp mà lại trực tiếp xuyên tới thế giới tu tiên sao? Sơ Hoan nheo mắt, trong mắt lóe lên ánh sáng, khóe miệng khẽ cong, cảm thán: "Tu luyện thành tiên? Thật là hấp dẫn." Khi nàng còn nhỏ, cha mẹ lần lượt qua đời. Lão đạo thấy nàng đáng thương liền nhận về nuôi. Lão đạo yêu thương nàng hết mực, những thứ mà những đứa trẻ khác có, nàng đều có, những thứ mà những đứa trẻ khác không có, lão đạo cũng cố gắng hết sức cho nàng. Nàng thầm nghĩ sau này có năng lực nhất định phải tìm được lão đạo, dù là luân hồi chuyển thế cũng được, nếu lão có linh căn, nàng sẽ giúp lão một tay. "Con đường thông thiên đã đứt, ngươi còn tu tiên làm gì?" "Nếu như ba ngàn đại đạo không thể thông thiên, vậy ta sẽ dùng đạo của riêng ta mà bước ra một con đường thông thiên!" Tu đạo thành tiên, con đường này, đâu có dễ đi như vậy. Nếu ngay cả chút đau đớn này cũng không chịu nổi, thì thà về nhà làm ruộng cho rồi. Tu hành, đắc đạo thành tiên, nhưng tiên là gì, đạo là gì? Những điều này chưa từng có ai nói cho nàng biết. Nàng chỉ dựa vào một số ghi chép và đạo pháp truyền miệng mà từ từ mò mẫm. "Sở tiền bối, ngài nói xem, nếu ta ngay cả đạo của mình cũng không kiên trì được, thì con đường tu hành sau này của ta có thể đi được bao xa?” "Đồ nhi, bổn quân mong con hãy ghi nhớ, ở vị trí cao đương nhiên phải có trách nhiệm cứu rỗi chúng sinh, nhưng mọi việc phải lượng sức mà làm. Con đường tu hành cần phải từng bước cẩn thận, nếu linh hồn bị hủy, con thậm chí còn không có cơ hội luân hồi chuyển thế."
Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng
Bão tuyết, cực lạnh, cực nóng, động đất, lốc xoáy, dung nham tâm Trái Đất... Hạ Kiều đã vật lộn sinh tồn suốt bốn năm trong tận thế, cuối cùng lại bị những kẻ cướp bóc chém chết. Trùng sinh vào đúng ngày tận thế ập đến, cô giành lấy tiên cơ để mở ra không gian. Mua, mua, mua, tích, tích, tích, lần lượt xử lý từng cặp tra nam tiện nữ, có thù báo thù. May mắn hơn nữa là trong không gian có một chiếc máy sao chép, có thể sao chép vật tư vô hạn. Sau tận thế, trật tự pháp luật không còn tồn tại, đạo đức suy đồi. Vốn dĩ cô chỉ muốn một mình sinh tồn, ai ngờ lại gặp phải... Căn cứ trưởng thành phố M cao ngạo - Cố Thiên Hàn. Thành viên tổ chức sát thủ lạnh lùng vô tình - Chu Dã. Con ông cháu cha của căn cứ trung ương - Thẩm Nam Cẩn. [Nữ chính sát phạt quyết đoán nhưng sẽ không gϊếŧ người vô tội vạ.] [Nữ chính có tuyến tình cảm nhưng sẽ không vì đàn ông mà đánh mất bản thân, càng không đi cứu vớt đàn ông.]
Đại Quốc Hình Cảnh 1990
Thẩm Trân Châu xuyên không về thập niên 90, trở thành một cảnh sát khu vực. Công việc hàng ngày của cô là giao tiếp với các ông bà già ở đầu đường cuối hẻm. Cuộc sống nhàn nhã, lại gần nhà, ngày nào cũng thoải mái. Cho đến khi cô "tình cờ" phát hiện hung khí gây án trong lúc tuần tra, hé lộ sự thật đằng sau vụ "gϊếŧ người cướp của tại nhà" gây hoang mang dư luận. Mà trong thời gian toàn học sinh trong thành phố phải nghỉ học vì sợ hãi, cô đã phá vụ án "tay chặt gõ cửa sổ" chỉ bằng một giọt máu nhỏ, bắt giữ hung thủ ngay trên đường phố và hạ gục gã ta. Mọi người đều nói cô may mắn, nhưng cô biết là vì cô đã "nhìn thấy" hiện trường vụ án! Lúc được đặc cách điều về tổ trọng án của Cục cảnh sát thành phố, mọi người đều nói: “Cô gái này quá mềm yếu, sớm muộn gì cũng bị hung thủ ăn thịt đến xương cũng không còn, rồi sẽ khóc lóc quay về đồn cảnh sát tiếp tục làm cảnh sát khu vực.” Ai ngờ, sau khi Thẩm Trân Châu vào tổ trọng án lại như được khai sáng. Các vụ án lớn như vụ án tù nhân dưới hầm, vụ án lẩu chim cút, vụ án xác chết xi măng trong l*иg chó, vụ án ghép xác biếи ŧɦái,... Đều được cô phá giải liên tiếp với tốc độ chưa từng có. Đối mặt với nguy hiểm, dù cận kề cái chết, cô không lùi bước. Cô liên tiếp nhận được bằng khen từ Bộ cảnh sát và tỉnh, trở thành một huyền thoại cảnh sát nổi tiếng khắp cả nước. Cô dùng mắt để "nhìn", dùng trái tim để suy xét, từ một cảnh sát khu vực lanh lợi, cô từng bước trở thành một cảnh sát hình sự hàng đầu quốc gia, khắc tinh của tội phạm, ánh sáng của công lý. Tin tức về việc cô hù dọa hung thủ bằng diễn xuất, tìm kiếm manh mối bằng "thiên nhãn" và phá án thần tốc lan truyền khắp cả nước. Trong thời đại mà các ngôi sao lớn đầy rẫy, cô bất ngờ nổi lên và tỏa sáng rực rỡ, trở thành thần tượng, kẻ kết thúc tội ác của toàn dân.
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”
Mở Livestream Bán Đồ Ăn Vặt Tôi Phát Tài
Sau khi xuyên không, Lưu Du Du mới phát hiện mình đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết, trong truyện cô là nữ phụ có kết cục vô cùng thê thảm. Để thay đổi số phận, dưới sự hỗ trợ của Hệ thống đồ ăn vặt, Lưu Du Du bắt đầu livestream bán đồ ăn vặt. [Chủ livestream không dám lộ mặt là vì xấu quá đúng không?] [Cái tiệm đồ ăn vặt này chưa nghe bao giờ, chắc chắn không ai mua đâu.] Nhưng sau đó: [Trời đất ơi! Chủ kênh xinh quá đi mất, cô ấy hoàn toàn đủ tiêu chuẩn debut làm ngôi sao hạng A luôn!] [Chủ kênh ơi, khoai tây chiên nhà chị ngon muốn xỉu, em muốn đặt thêm hai thùng nữa!] [Trời ơi sao có thể thế này! Vừa mới lên kệ đã cháy hàng, không thể cướp được, tôi bắt đầu nghi ngờ cuộc đời rồi.] [Khô heo của tôi đâu, khô bò của tôi đâu, hạt dinh dưỡng của tôi nữa, không săn được món nào hết!] Cứ như vậy, phòng livestream của Lưu Du Du bùng nổ. Đến giờ livestream, sinh viên trong lớp lén lấy điện thoại ra đặt hàng. Tổng tài vì muốn mua được một thùng đồ ăn vặt mà huy động cả công ty “giành hàng”. Lưu Hạ là kế toán, lại bị sếp giao nhiệm vụ cướp đồ ăn trong livestream, cướp được một thùng là được thưởng thêm một ngày nghỉ phép. Ngôi sao nổi tiếng tự đến livestream giúp cô quảng cáo chỉ để đổi lấy một thùng khô bò.








