Thập Niên 90: Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ

Thập Niên 90: Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ

Điền VănHuyền huyễnXuyên KhôngDị NăngLinh DịNữ CườngGia ĐấuHài HướcHiện Đại

#ThậpNiên #NiênĐại #DịNăng #HuyềnHọc #VảMặt #SảngVăn Văn Án: Tô Niệm Tinh xuyên đến thời đại những năm chín mươi, trở thành dân nhập cư trái phép ở Hương Giang, vốn chỉ muốn kiếm ít tiền vốn rồi về nội địa gây dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, lại làm rạng danh tổ tiên. Nhưng ai ngờ, cô tình cờ phát hiện ra mình sở hữu năng lực nhìn rõ vận mệnh của người khác. Từ đó Vịnh Đồng La có một bà đồng hai mươi tuổi, mới đầu mọi người cho rằng đối phương chỉ là một tên lừa đảo, thẳng đến khi... “Trư Nhục Vinh, vợ anh ngoại tình, đứa con trong bụng không phải của anh.” Sau một tiếng, bắt gian ngay tại hiện trường, ba người đánh nhau túi bụi. “Anh Hổ, trong vòng ba ngày anh chắc chắn có họa máu tươi...” Sau ba ngày, đường chủ giang hồ khét tiếng ở Vịnh Đồng La nằm phơi thây đầu đường. “Cô Lục, số cô đào hoa, họa đào hoa lắm quá, hôn nhân đã định trước sẽ trắc trở, nhưng đường sự nghiệp của cô lại không tồi.” Từ đó trong giới giải trí có thêm một vị thiên hậu. Từ đây tiếng tăm nổi như cồn, người tới đây xin quẻ nối liền không dứt, Tô Niệm Tinh thừa thắng xông lên mở luôn quán ăn, chen mình vào giới nhà giàu Hương Giang. Tag: Vả mặt, sảng văn, văn niên đại. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tô Niệm Tinh. Vai phụ: Người khác. Một câu vắn tắt: Người khác đoán mệnh dựa vào đoán còn ta đoán mệnh dựa vào bàn tay vàng!

100000

1329 chương

Truyện cùng tác giả

Mang Bốn Con Trai Phấn Đấu Thành Cáo Mệnh Phu Nhân
Mang Bốn Con Trai Phấn Đấu Thành Cáo Mệnh Phu Nhân
Dịch Nam Tô Y

Lâm Vân Thư xuyên không đến cổ đại, trở thành một quả phụ có tới bốn người con trai. Nhưng mà... Con cả thì thật thà, chăm chỉ và lương thiện, lại rất hiếu thuận với nương; con thứ hai thì thông minh, khéo léo, có tài kiếm tiền nuôi cả gia đình; con thứ ba thì khỏe mạnh, cường tráng, võ công cao cường; còn con út thì thật không ngờ lại cho nàng trở thành một cáo mệnh phu nhân?! Lâm Vân Thư thốt lên: "Thật là may mắn!" P/s: Truyện có nam chính.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 90: Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ
Thập Niên 90: Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ
Dịch Nam Tô Y

#ThậpNiên #NiênĐại #DịNăng #HuyềnHọc #VảMặt #SảngVăn Văn Án: Tô Niệm Tinh xuyên đến thời đại những năm chín mươi, trở thành dân nhập cư trái phép ở Hương Giang, vốn chỉ muốn kiếm ít tiền vốn rồi về nội địa gây dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, lại làm rạng danh tổ tiên. Nhưng ai ngờ, cô tình cờ phát hiện ra mình sở hữu năng lực nhìn rõ vận mệnh của người khác. Từ đó Vịnh Đồng La có một bà đồng hai mươi tuổi, mới đầu mọi người cho rằng đối phương chỉ là một tên lừa đảo, thẳng đến khi... “Trư Nhục Vinh, vợ anh ngoại tình, đứa con trong bụng không phải của anh.” Sau một tiếng, bắt gian ngay tại hiện trường, ba người đánh nhau túi bụi. “Anh Hổ, trong vòng ba ngày anh chắc chắn có họa máu tươi...” Sau ba ngày, đường chủ giang hồ khét tiếng ở Vịnh Đồng La nằm phơi thây đầu đường. “Cô Lục, số cô đào hoa, họa đào hoa lắm quá, hôn nhân đã định trước sẽ trắc trở, nhưng đường sự nghiệp của cô lại không tồi.” Từ đó trong giới giải trí có thêm một vị thiên hậu. Từ đây tiếng tăm nổi như cồn, người tới đây xin quẻ nối liền không dứt, Tô Niệm Tinh thừa thắng xông lên mở luôn quán ăn, chen mình vào giới nhà giàu Hương Giang. Tag: Vả mặt, sảng văn, văn niên đại. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tô Niệm Tinh. Vai phụ: Người khác. Một câu vắn tắt: Người khác đoán mệnh dựa vào đoán còn ta đoán mệnh dựa vào bàn tay vàng!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới
Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới

Lê Ôn Thư, một đại thần trong giới sáng tác tiểu thuyết mạng, vì thức khuya viết lách mà đột tử. Hệ thống dốc hết vốn liếng để giúp cô trùng sinh về tuổi mười sáu. Đó là thời đại mà cả giải trí lẫn internet đều chưa phát triển. Đứng trước kho tàng sách từ ba nghìn thế giới trong không gian hệ thống, Lê Ôn Thư xoa cằm, cảm thán: “Đột tử cũng đáng lắm!” ... Trước khi đọc: “Ủa? Đây là thể loại tiểu thuyết gì vậy, thử đọc xem sao.” Sau khi đọc: “Trời ơi! Đọc chưa đã, hoàn toàn chưa đủ, giờ này mà chưa cập nhật xong, làm sao ngủ nổi đây!” ... Trước khi đọc: “Tiểu thuyết thì có gì hay, ngàn truyện như một, biết đầu là đoán được đuôi, chán chết.” Sau khi đọc: “Cứu tôi với! Não tôi phát triển đủ chưa vậy, chỉ lỡ bỏ qua một câu mà đã không hiểu gì rồi!” ... Trước khi đọc: “Kinh dị á? Kinh dị cỡ nào được chứ? Anh đây từng cười ha hả bước ra từ nhà ma, xem phim kinh dị như phim hài ấy.” Sau khi đọc: “Mẹ ơi! Cô ấy viết cứ như thật sự có thứ gì đó bò ra ngoài được vậy!” ... Ở thế giới cổ đại, một cuốn tiểu thuyết về đích nữ trùng sinh báo thù đấu đá trong phủ trở thành sách gối đầu giường của các tiểu thư khuê các ở kinh thành. Sách vừa phát hành đã lập tức cháy hàng. Trước khi đọc: “Đàn ông đại trượng phu phải ra chiến trường chinh chiến, ai rảnh xem mấy chuyện đấu đá trong nhà với cung đình chứ.” Sau khi đọc: “Ai bảo tôi là đàn ông? Chị em với nhau thì sao không được mua chứ!” ... Ở thế giới tu tiên, một cuốn tiểu thuyết về xuyên không, phế vật nghịch tập vả mặt khiến tam giới đại chiến. “Đừng đánh nữa, tác giả vừa cập nhật chương mới rồi kìa!”

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian, Xoay Chuyển Cuộc Đời Pháo Hôi
Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian, Xoay Chuyển Cuộc Đời Pháo Hôi

Sau ba tháng sống sót vật vờ trong thế giới biến dị, Thẩm An An đói đến mức không chịu nổi, buộc phải ra ngoài tìm đồ ăn. Ai ngờ lại bị người ta hãm hại, đẩy cô thẳng vào miệng một đóa hoa ăn thịt người. Tỉnh lại, cô phát hiện mình đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết thập niên, trở thành một nhân vật vừa xuất hiện đầu truyện đã “bay màu”. Mở màn chính là thời kỳ ba năm thiên tai, khiến cô sợ đến mức hoảng loạn, chỉ lo mình lại chết đói một lần nữa. May thay ông trời không tuyệt đường sống, không chỉ để ngôi nhà kiếp trước của cô xuyên không theo, mà còn để cô kế thừa năng lực của bông hoa ăn thịt người biến dị. Có bàn tay vàng, Thẩm An An lập tức tự tin hẳn. Đúng lúc cô còn đang suy nghĩ xem nên tích trữ lương thực vượt qua nạn đói thế nào, thì người nhà họ Lục lại kéo nhau đến tận cửa cầu hôn! Mà đối tượng cầu hôn... lại là chính cô? Sao có thể như thế được? Rõ ràng trong sách là chị họ của cô cơ mà? Sao lại đồi thành cô rồi? Mười năm sau, chị họ Thẩm Châu Châu trùng sinh quay về: “Em à, em cứ lấy đi. Vốn dĩ cái hố lửa này là của em, chị chỉ giúp em quay lại cho đúng chỗ thôi.” Ăn liền hai ngày bánh bột ngô, lại nhìn anh bộ đội đẹp trai mang đầy túi lớn túi nhỏ đến gặp mặt, Thẩm An An nghĩ bụng: “Còn phải do dự gì nữa?” Chồng bị thương à? Cô có dị năng trị liệu, chữa lành chỉ trong phút chốc. Mẹ chồng nàng dâu không hợp? Xin lỗi, cô và mẹ chồng luôn thân thiết. Em chồng gây chuyện? Không đâu, đó là bạn thân của cô! Chị em dâu kỳ quặc? Một cái nhấc tay khi đang xem kịch cũng đủ khiến đối phương trở thành người hâm mộ trung thành của cô. Hố lửa gì chứ? Rõ ràng là hố phúc! Thế là, trong khi chị họ còn đang chăm chăm đi tranh giành với nữ chính trong sách, thì cô đã sống cuộc đời nhỏ hạnh phúc của riêng mình.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hồng Hoang: Vu Tộc Ta Không Tranh Bá, Hồng Quân Sững Sờ
Hồng Hoang: Vu Tộc Ta Không Tranh Bá, Hồng Quân Sững Sờ

Xuyên qua Hồng Hoang, Chu Minh trở thành đại lão của Vu tộc. Mang theo ký ức tương lai, hắn sớm biết đến kiếp nạn ngút trời giữa Vu và Yêu. Hệ thống ư? Vừa mới bắt đầu đã bị Bàn Cổ Đại Thần nắm lấy luyện hoá, chỉ còn sót lại một đạo hạch tâm bản nguyên. Nhìn mười hai vị đệ muội tương lai đều là Tổ Vu hung danh hiển hách, Chu Minh liền thở dài: “Tranh bá? Cho ta cũng chẳng thèm! Các huynh đệ, nghe ta này, chém giết thì có gì hay? Không bằng chúng ta tích công đức, tu hành pháp đạo, chẳng phải càng thơm hơn sao?” Thế là, Hồng Hoang từ đây phong cách liền đổi khác. Yêu tộc lập Thiên Đình, khí thế ngập trời; Vu tộc thì cặm cụi thanh trừ sát khí đại địa. Tam Thanh giảng đạo, tử khí đông lai; Vu tộc lại âm thầm sắp xếp ổn định địa mạch. Chư đại năng tranh bảo, huyết lưu thành hà; Vu tộc công đức lại tăng thêm một tầng! Đế Tuấn kinh hãi: “Đám man tộc Vu này đang giở trò gì thế?” Hồng Quân sững sờ: “??? Khí vận cùng công đức của Vu tộc có gì đó bất thường.” Đến khi mọi người đều cho rằng Vu tộc là một đám “người thật thà”, thì mới bàng hoàng phát hiện đám mãng phu này, từ lúc nào đã trở thành tồn tại mà không ai dám dễ dàng trêu chọc!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Thành Thứ Nữ Gả Thay, Rồi Thành Chủ Mẫu Hầu Môn Dưỡng Oa Hằng Ngày
Xuyên Thành Thứ Nữ Gả Thay, Rồi Thành Chủ Mẫu Hầu Môn Dưỡng Oa Hằng Ngày

Đích tỷ trọng sinh, liều mạng không chịu gả vào cái hố lửa Hầu phủ nữa. Thịnh Mịch Mịch vốn là thứ nữ xuyên không, bị sắp đặt thay đích tỷ gả vào cái Hầu phủ mà nàng ấy bảo là hố lửa, vừa vào cửa đã trở thành kế mẫu, hai đứa nhỏ thì đều là những tiểu ma vương quấy rối nhân gian. Không cần phải lo lắng! Con hư thì phải dạy, tiểu cẩu tử trèo lên bếp cũng phải đánh! Không phục thì cứ đánh! Ngay trong ngày thành thân liền đánh con, ngày thứ hai vẫn cứ đánh con... Mỗi ngày đều lặp lại cảnh đánh con chẳng chút nương tay! Không cẩn thận, lại đánh ra được một cặp trạng nguyên văn võ song toàn! Rốt cuộc cũng đến ngày trượng phu mất tích đã lâu quay về, dẫn theo tiểu thϊếp bạch liên hoa đi cùng! Thịnh Mịch Mịch đã sớm kiếm được núi vàng núi bạc, dạy con thành tài nên rửa tay chờ chia gia sản, hòa ly, tìm kiếm cuộc sống hạnh phúc! Không ngờ, hai tiểu tử lại đồng tâm hiệp lực, trực tiếp đuổi tiểu thϊếp ra ngoài. Không phải chứ? Tiểu hầu gia mà đích tỷ bảo rằng sủng thϊếp diệt thê, hình tượng của ngươi không đúng rồi nha! Ta quản tốt con của ta, ngươi cứ sủng ái tiểu thϊếp của ngươi đi! Một tiểu hầu gia nào đó: Sủng thϊếp diệt thê? Chuyện đó không bao giờ có đâu! Đời này tuyệt đối không có chuyện đó! Một cặp song sinh nào đó: Mẫu thân đi đâu chúng ta theo đó, cha và nương chọn một trong hai người, quyết chọn nương!

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]
Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]

Năm 1995, Hạ Mộc Phồn tốt nghiệp trường cảnh sát, được phân đến đồn công an đường An Bình làm một cảnh sát nhỏ. Đường An Bình, đường như tên, đồn cảnh sát bình yên, đám cảnh sát rảnh đến mức lười biếng. Lần thứ nhất ra quân là vào tháng bảy, giúp phú bà tìm kiếm chó Poodle mất tích. Các đồng nghiệp vô cùng vui vẻ lên đường: Cuối cùng cũng có cơ hội thân thiết giữa cảnh sát và nhân dân rồi. Hạ Mộc Phồn gọi một cái, con chó Poodle nhỏ chạy về. Hạ Mộc Phồn nhìn ánh mắt mất mác của đồng nghiệp trong đồn cảnh sát, từ nhỏ cô đã nghe hiểu được tiếng lòng động vật chỉ vào thùng rác màu lam cách đó không xa: Nơi đó có vài thứ vụn vặt, tràn ngập mùi máu tươi. Từ đó, đồn công an đường An Bình không còn an bình nữa.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!
Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!

Thẩm Kiều Kiều bất ngờ xuyên không, trở thành mẹ ruột của Tiêu Nguyệt Nguyệt, nữ hung thủ trong một vụ án liên hoàn vừa đáng thương, lại vừa đáng hận. Tuổi thơ của Tiêu Nguyệt Nguyệt tựa như chìm trong vực sâu tăm tối, cha ruột không rõ sống chết, mẹ ruột chẳng thèm đoái hoài, thậm chí còn là tòng phạm của cha dượng. Trên suốt chặng đường trưởng thành, cô bé chẳng hề nhận được lấy một chút tình yêu thương của gia đình, để rồi khi lớn lên, cô bé đã bắt đầu trả thù thế giới này. Lúc này, Tiêu Nguyệt Nguyệt mới lên tám tuổi, Thẩm Kiều Kiều quyết định phải kéo bằng được đứa trẻ này ra khỏi vũng lầy tăm tối. Với những kẻ khốn kiếp dám bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều liền lôi ra cây kim to, khích lệ: "Con yêu, đâm thật mạnh vào cho mẹ!" Gặp phải bạn học ở trường bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đích thân chỉ dạy: "Con ngoan, chúng ta trùm bao tải đánh nó." Đối với hàng xóm láng giềng dám bắt nạt hai mẹ con, Thẩm Kiều Kiều liền kéo tay Nguyệt Nguyệt, hùng hổ xông đến tận cửa: "Con gái, đập nát nồi nhà nó cho mẹ!" Để uốn nắn lại sở thích mổ xẻ động vật của Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đã dắt cô bé ra chợ mổ cá. Kỹ thuật mổ bụng lóc xương vừa nhanh vừa gọn của hai mẹ con nhanh chóng nổi danh khắp khu chợ, giúp họ buôn may bán đắt, tiền vô như nước. Bất ngờ thay, người cha ruột đã mất trí nhớ suốt tám năm đột nhiên tìm đến tận cửa. Lúc này, anh ta đã trở thành một vị tổng tài hào môn với khối tài sản bạc tỷ, mặt dày mày dạn đến cầu xin tha thứ. Đáp lại anh ta, hai mẹ con chỉ đồng loạt giơ con dao còn dính máu lên, trợn mắt lườm một cái rồi hét: "Cút!" Châm ngôn sống của Thẩm Kiều Kiều là, đàn ông mà đáng tin thì heo nái cũng biết leo cây.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?
Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Lộc Nam Ca xuyên sách rồi, xuyên thành nhân vật tốt thí trong truyện tận thế – em gái chết yểu của nam phụ! Trong truyện gốc, Lộc Nam Ca sở dĩ có tên chỉ đơn giản là vì nam phụ thường xuyên lấy ảnh gia đình ra ngắm để tưởng nhớ người nhà. Nam chính tình cờ nhìn thấy tấm ảnh, thuận miệng hỏi một câu, lại còn khen ngợi cô! Không ngờ rằng, chỉ vì một câu khen ngợi ấy, nhân vật tốt thí này đã thành công trở thành ánh trăng sáng mềm mại dịu dàng trong lòng độc giả! Dù sao thì, nam chính một lòng tập trung vào sự nghiệp, từ đầu đến cuối, cô gái duy nhất từng được anh khen ngợi chỉ có Lộc Nam Ca! ... Lộc Nam Ca sau khi xuyên sách, giữa lựa chọn chờ chết và vật lộn sinh tồn giữa tận thế, đã chọn cách vùng vẫy để sống sót... (Các tình yêu ơi, phần giới thiệu có hơi bất lực, mời mọi người đọc thử vài chương rồi hãy quyết định nhé!) (Lưu ý: Truyện đồng đội, nữ chính không phải kiểu sói đơn độc!) (Trước khi xuyên sách, nữ chính cũng chỉ là một người bình thường giữa muôn vàn chúng sinh, không thể nào lập tức quyết đoán sát phạt, cần phải trưởng thành từ từ. Ai để ý điểm này xin cân nhắc kỹ trước khi đọc!) (Tuyến truyện chính là sự trưởng thành của nữ chính và đồng đội, tạm thời chưa có couple (CP). Nếu có thì cũng sẽ xuất hiện ở giai đoạn giữa/cuối truyện hoặc trong ngoại truyện!) Bởi vì tác giả thích kiểu tình yêu cân tài cân sức! Nữ chính không thể nào là dạng dây leo yếu đuối!!! Lưu ý: Giai đoạn đầu truyện có đề cập nguyên tác mà nữ chính xuyên vào là truyện nam tần, do đó phần miêu tả nam chính của nguyên tác ở giai đoạn đầu sẽ hơi mang hơi hướng truyện nam tần. Ai để ý điểm này xin cân nhắc kỹ trước khi đọc!!!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng