Trước Khi Lưu Đày Ta Dùng Không Gian Khoắng Sạch Hoàng Cung

Trước Khi Lưu Đày Ta Dùng Không Gian Khoắng Sạch Hoàng Cung

Điền VănXuyên KhôngDị NăngTrọng SinhCung ĐấuNữ CườngGia ĐấuHài HướcCổ ĐạiNữ Phụ

[Lưu Đày + Không Gian + Điền Văn + Vật Tư + Chạy Nạn + Xây Dựng Cơ Sở + Sảng Văn] Một ngày nọ, lính đặc chủng Tiêu Vũ mang theo không gian vật tư xuyên không, trở thành một công chúa vong quốc. Cả gia đình vị hôn phu cùng bạch liên hoa mưu đồ phản nghịch còn ép nàng phải đi đày đến nơi hoang sơ. Nàng cố gắng trong ba ngày quét sạch toàn bộ quốc khố, thuận tiện dọn luôn nhà của tra nam, vơ vét sạch nhà mẹ đẻ của bạch liên hoa, kiếm đủ tiền tài và lương thực rồi mới vui vẻ đi lưu đày. Đợi đã... Tại sao các nương nương trong hậu cung cũng phải cùng đi lưu đày với nàng? Nhìn các nương nương liễu yếu đào tơ không làm nổi việc gì này, Tiêu Vũ mỉm cười, có thể làm thế nào được đây? Đây là đã quen ăn sung mặc sướng rồi đi! Bộ đồ vải đũi giá chín, mười tệ từ kiếp trước mà các nương nương lại cho rằng đó là vật không tầm thường. Khăn tay lụa giá hai mươi lăm, hai mươi sáu đồng lại được dệt bằng tiên ti. Con đường lưu đày không dễ đi, mưa gió bão bùng, tháng sáu tuyết bay, động đất... và đủ các loại thời tiết cực đoan ùn ùn kéo đến. Cũng may mà có không gian mới có thể thuận lợi đến chỗ lưu đày, xây dựng lên thiên đường mới. Nhưng không ngờ... con tin từ Bắc Ngụy từng bị nàng vứt bỏ trước kia lại tới cửa báo thù. “Tiêu Vũ, nàng còn định vứt bỏ bản vương thêm một lần nữa sao?” Nam tử có dung mạo đẹp mắt nói với đôi mắt đỏ ngầu.

300000

979 chương

Truyện cùng tác giả

Trước Khi Lưu Đày Ta Dùng Không Gian Khoắng Sạch Hoàng Cung
Trước Khi Lưu Đày Ta Dùng Không Gian Khoắng Sạch Hoàng Cung
Bảo Kỳ

[Lưu Đày + Không Gian + Điền Văn + Vật Tư + Chạy Nạn + Xây Dựng Cơ Sở + Sảng Văn] Một ngày nọ, lính đặc chủng Tiêu Vũ mang theo không gian vật tư xuyên không, trở thành một công chúa vong quốc. Cả gia đình vị hôn phu cùng bạch liên hoa mưu đồ phản nghịch còn ép nàng phải đi đày đến nơi hoang sơ. Nàng cố gắng trong ba ngày quét sạch toàn bộ quốc khố, thuận tiện dọn luôn nhà của tra nam, vơ vét sạch nhà mẹ đẻ của bạch liên hoa, kiếm đủ tiền tài và lương thực rồi mới vui vẻ đi lưu đày. Đợi đã... Tại sao các nương nương trong hậu cung cũng phải cùng đi lưu đày với nàng? Nhìn các nương nương liễu yếu đào tơ không làm nổi việc gì này, Tiêu Vũ mỉm cười, có thể làm thế nào được đây? Đây là đã quen ăn sung mặc sướng rồi đi! Bộ đồ vải đũi giá chín, mười tệ từ kiếp trước mà các nương nương lại cho rằng đó là vật không tầm thường. Khăn tay lụa giá hai mươi lăm, hai mươi sáu đồng lại được dệt bằng tiên ti. Con đường lưu đày không dễ đi, mưa gió bão bùng, tháng sáu tuyết bay, động đất... và đủ các loại thời tiết cực đoan ùn ùn kéo đến. Cũng may mà có không gian mới có thể thuận lợi đến chỗ lưu đày, xây dựng lên thiên đường mới. Nhưng không ngờ... con tin từ Bắc Ngụy từng bị nàng vứt bỏ trước kia lại tới cửa báo thù. “Tiêu Vũ, nàng còn định vứt bỏ bản vương thêm một lần nữa sao?” Nam tử có dung mạo đẹp mắt nói với đôi mắt đỏ ngầu.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Mang Bốn Con Trai Phấn Đấu Thành Cáo Mệnh Phu Nhân
Mang Bốn Con Trai Phấn Đấu Thành Cáo Mệnh Phu Nhân

Lâm Vân Thư xuyên không đến cổ đại, trở thành một quả phụ có tới bốn người con trai. Nhưng mà... Con cả thì thật thà, chăm chỉ và lương thiện, lại rất hiếu thuận với nương; con thứ hai thì thông minh, khéo léo, có tài kiếm tiền nuôi cả gia đình; con thứ ba thì khỏe mạnh, cường tráng, võ công cao cường; còn con út thì thật không ngờ lại cho nàng trở thành một cáo mệnh phu nhân?! Lâm Vân Thư thốt lên: "Thật là may mắn!" P/s: Truyện có nam chính.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tinh Tế: Nữ Thần Hậu Cần Gánh Team
Tinh Tế: Nữ Thần Hậu Cần Gánh Team

[Văn có thể nổ súng xào rau nước sốt, võ có thể vác nồi đánh tan quân địch.] Giản Ninh một giây trước còn đang tung hoành nơi mưa bom bão đạn, giây sau đã xuyên thẳng vào một quyển tiểu thuyết tinh tế kiểu Mary Sue, trở thành "chị gái tiện lợi" được tặng kèm cho nam chính. Nguyên thân của cô là con riêng bị mẹ ruột đem làm quân cờ tranh gia sản, bị đẩy vào Quân khu số 13 nơi chuyên thu nhận phế thải. Sau này, để bảo vệ nữ chính, cô ấy chết dưới làn sóng dị thú trong một cuộc tập kích bất ngờ. Giản Ninh vừa mở mắt đã thấy sân huấn luyện hoang tàn, đồng đội thì lười biếng, nhà bếp thì nát bươm, đồ ăn thì khó nuốt tới mức không biết là cứu người hay gϊếŧ người. Thôi thì, bảo vệ nữ chính thì được, nhưng không nấu được bữa cơm ra hồn là không xong. Một lần nướng thịt ngoài sân, mùi thơm lan xa, nữ chính chưa kịp mò đến thì mấy anh em chiến hữu đã bị hạ gục bởi vị giác, cảm động đến mức suýt khóc. Từ đó, hậu cần binh số 1 chính thức ra sân. “Tổ tông. Huấn luyện cứ để bọn em lo, chị chỉ cần nấu ăn là được rồi.” Cho đến một ngày, quân khu tổ chức giải đấu liên minh. Giản Ninh tay cầm hộp cơm, lưng đeo bình giữ nhiệt, đứng giữa chiến trường nhìn một nửa đội trinh sát bị mình "tiện tay" quét sạch, nét mặt đầy vô tội: “Tôi chỉ định đưa cơm thôi mà. Là họ ngăn tôi trước.” “Tôi sắp trễ giờ ăn rồi, nên chỉ dùng một chút biện pháp đặc biệt.” Đội trinh sát bị "biện pháp đặc biệt" chiếu cố: “...” Không cần đưa cơm nữa đâu chị, tụi em no rồi, no đến tận kiếp sau luôn ấy. P/S: 1. Nữ chính: Giản Ninh hậu cần binh đa năng, văn võ toàn tài 2. Nam chính: Bá vương quân khu, mẫu "trà xanh" đỉnh cao giữa nhân gian 3. Bối cảnh: Tinh tế, xuyên thư, dị năng, nữ cường 4. Tóm tắt: Không có chuyện gì là một mâm thịt nướng không giải quyết được. Nếu có, vậy thì nướng thêm một mâm nữa.

200000 Giỏ hàng

Năm Mất Mùa Xuyên Thành Mụ La Sát, Ta Có Siêu Thị Vạn Năng
Năm Mất Mùa Xuyên Thành Mụ La Sát, Ta Có Siêu Thị Vạn Năng

Văn án: [Xuyên thư + thường ngày + ngược cặn bã + siêu thị + Trung y + nam chính xuất hiện muộn] Thần y trứ danh nghiệp giới Tiền Mộc Mộc bỗng một ngày bị đột tử, xuyên thư thành nhân vật phản diện mẫu thân ác độc. Chính vào năm mất mùa, mẫu thân ác độc không chăm chỉ nuôi sống gia đình, ngược lại quen thói cờ bạc, đi khắp nơi kiếm chuyện, còn mặc kệ sống chết của mấy hài tử. Mấu chốt nhất là, trong sách hai nhân vật phản diện vì yêu mà hóa điên, là kiểu ngay cả mẫu thân ruột thịt của mình cũng có thể đánh chết. . . Hệ thống còn nhảy ra nhảy vô, nói phải uốn nắn tính cách của nhân vật phản diện. Vừa năm mất mùa, vừa nuôi hài tử. Còn phải uốn nắn tâm tính của hai nhân vật phản diện. Trực tiếp khiến Tiền Mộc Mộc choáng váng. Nhưng đến cũng đến rồi, cũng không thể bỏ đó không làm. Vượt qua hạn hán, sống qua tuyết tai, gắng gượng qua lũ lụt, tiêu diệt châu chấu, sống qua chạy nạn. . . Một năm rồi lại một năm trôi qua, mắt nhìn thấy mấy hài tử đã trưởng thành, Tiền Mộc Mộc coi như rốt cục có thể thở phào, kết quả là gặp nam nhân cao tám thước, tướng mạo tuấn lãng nằm nghiêng ở trên giường, vỗ vỗ bên gối, ôn nhu cưng chiều mà nói: "Phu nhân, nên đi ngủ rồi." Tiền Mộc Mộc: ". . ." Cứu mạng! ! !

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới
Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới

"Thái Tố Mạch, là một loại tướng thuật, có thể xem sang hèn, đoán cát hung, tính họa phúc. Này thiện nam tín nữ, có dám để ta bắt mạch không? Một lần bắt mạch đáng giá vạn lượng hoàng kim." Ngươi xem, kiếm tiền dễ dàng như vậy, có ai làm không? ... Sống hai kiếp, lý tưởng của Tần Lưu Tây vẫn luôn là sống qua ngày chờ qua đời, bởi vì trên thế gian này luôn có những kẻ cam tâm làm cá mặn, chẳng cầu tiến thủ, mà cái việc vô dụng này, cứ để nàng gánh. Nhưng khi cả gia tộc thê lương, ảm đạm xuất hiện trước mặt, những ngày tháng làm cá mặn của Tần Lưu Tây cũng theo đó mà tan biến. Đối diện với Tần gia đang bên bờ vực sụp đổ, nha hoàn cầm chiếc hộp tiền trống rỗng đứng trước mặt, Tần Lưu Tây không thể không gánh vác trọng trách của đại tiểu thư, quản lý gia tộc, dưỡng trưởng bối, dạy trẻ con. Tần Lưu Tây: Rõ ràng ta cầm kịch bản cá mặn, ai lén tráo đổi của ta rồi? Đường muội bị đại tiểu thư làm cho hoài nghi nhân sinh: Cảm giác đại tỷ tỷ xem chúng ta giống như phiền phức vậy. Tần tứ công tử bị đại tiểu thư đánh cho tỉnh người: Mạnh dạn lên, bỏ hai chữ "cảm giác" đi. Tần tiểu ngũ bị đại tiểu thư "sủng" đến mức tự kỷ, nghiêm túc giơ tay trả lời câu hỏi về việc đại tỷ tỷ nàng chẳng có tài cán gì: Tỷ ấy biết trừ tà bắt quỷ, biết xem tướng vẽ bùa, biết chữa bệnh cứu người, mà này, ngươi hỏi cái nào? Sau này, có người hỏi Tần Lưu Tây, nếu cuộc đời được làm lại, ước mơ của nàng là gì? Tần Lưu Tây trầm mặc hồi lâu: Không cầu tiến thủ, sống lay lắt trăm năm!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hồng Hoang: Vu Tộc Ta Không Tranh Bá, Hồng Quân Sững Sờ
Hồng Hoang: Vu Tộc Ta Không Tranh Bá, Hồng Quân Sững Sờ

Xuyên qua Hồng Hoang, Chu Minh trở thành đại lão của Vu tộc. Mang theo ký ức tương lai, hắn sớm biết đến kiếp nạn ngút trời giữa Vu và Yêu. Hệ thống ư? Vừa mới bắt đầu đã bị Bàn Cổ Đại Thần nắm lấy luyện hoá, chỉ còn sót lại một đạo hạch tâm bản nguyên. Nhìn mười hai vị đệ muội tương lai đều là Tổ Vu hung danh hiển hách, Chu Minh liền thở dài: “Tranh bá? Cho ta cũng chẳng thèm! Các huynh đệ, nghe ta này, chém giết thì có gì hay? Không bằng chúng ta tích công đức, tu hành pháp đạo, chẳng phải càng thơm hơn sao?” Thế là, Hồng Hoang từ đây phong cách liền đổi khác. Yêu tộc lập Thiên Đình, khí thế ngập trời; Vu tộc thì cặm cụi thanh trừ sát khí đại địa. Tam Thanh giảng đạo, tử khí đông lai; Vu tộc lại âm thầm sắp xếp ổn định địa mạch. Chư đại năng tranh bảo, huyết lưu thành hà; Vu tộc công đức lại tăng thêm một tầng! Đế Tuấn kinh hãi: “Đám man tộc Vu này đang giở trò gì thế?” Hồng Quân sững sờ: “??? Khí vận cùng công đức của Vu tộc có gì đó bất thường.” Đến khi mọi người đều cho rằng Vu tộc là một đám “người thật thà”, thì mới bàng hoàng phát hiện đám mãng phu này, từ lúc nào đã trở thành tồn tại mà không ai dám dễ dàng trêu chọc!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

Tô Nguyệt đã vật lộn suốt ba năm trong thời kỳ tận thế. Trong lúc cơ thể yếu ớt vì tiến hóa dị năng thứ hai, cô lại bị chính bạn trai mình gϊếŧ chết. Thời điểm mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã xuyên đến khu dân tị nạn của một thế giới hoang tàn. Thân phận mới là một cô bé 13 tuổi, mồ côi cha mẹ, dắt theo một em gái nhỏ. Nơi này ngập tràn bức xạ chết người, động thực vật đều bị biến dị, mọi người chỉ có thể sống nhờ nhặt nhạnh phế liệu. Nằm trong túp lều tạm bợ gió lùa bốn phía, Tô Nguyệt nhìn vết thương trên người nhanh chóng liền lại, khẽ cười. "Thì ra mình đã tiến hóa được dị năng hệ trị liệu." Từ đây, Tô Nguyệt bắt đầu những ngày lang thang khắp vùng đất hoang, nhặt nhạnh bất cứ thứ gì có thể ăn được. Trong tay sở hữu cả dị năng hệ mộc và hệ trị liệu, cô vừa săn bắt vừa trồng trọt, mọi việc đều dễ dàng. Nỗ lực nhặt mót, mục tiêu lớn nhất là cùng em gái dọn vào “thành phố an toàn” càng sớm càng tốt. Nhưng không ngờ, trong một lần nhặt phế liệu, cô lại bắt gặp gã cặn bã đã gϊếŧ mình ở kiếp trước. Kế hoạch thay đổi, xử lý tra nam trước, dọn vào thành phố an toàn sau! Vậy mà khi mọi chuyện xong xuôi, chuẩn bị an cư tại thành phố an toàn, Tô Nguyệt lại bị một mỹ nam bám riết. Một khi đã bám thì là cả đời, giữa thời kỳ tận thế, hai người cùng nhau gây dựng nên một căn cứ an toàn thuộc về riêng mình.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian, Xoay Chuyển Cuộc Đời Pháo Hôi
Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian, Xoay Chuyển Cuộc Đời Pháo Hôi

Sau ba tháng sống sót vật vờ trong thế giới biến dị, Thẩm An An đói đến mức không chịu nổi, buộc phải ra ngoài tìm đồ ăn. Ai ngờ lại bị người ta hãm hại, đẩy cô thẳng vào miệng một đóa hoa ăn thịt người. Tỉnh lại, cô phát hiện mình đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết thập niên, trở thành một nhân vật vừa xuất hiện đầu truyện đã “bay màu”. Mở màn chính là thời kỳ ba năm thiên tai, khiến cô sợ đến mức hoảng loạn, chỉ lo mình lại chết đói một lần nữa. May thay ông trời không tuyệt đường sống, không chỉ để ngôi nhà kiếp trước của cô xuyên không theo, mà còn để cô kế thừa năng lực của bông hoa ăn thịt người biến dị. Có bàn tay vàng, Thẩm An An lập tức tự tin hẳn. Đúng lúc cô còn đang suy nghĩ xem nên tích trữ lương thực vượt qua nạn đói thế nào, thì người nhà họ Lục lại kéo nhau đến tận cửa cầu hôn! Mà đối tượng cầu hôn... lại là chính cô? Sao có thể như thế được? Rõ ràng trong sách là chị họ của cô cơ mà? Sao lại đồi thành cô rồi? Mười năm sau, chị họ Thẩm Châu Châu trùng sinh quay về: “Em à, em cứ lấy đi. Vốn dĩ cái hố lửa này là của em, chị chỉ giúp em quay lại cho đúng chỗ thôi.” Ăn liền hai ngày bánh bột ngô, lại nhìn anh bộ đội đẹp trai mang đầy túi lớn túi nhỏ đến gặp mặt, Thẩm An An nghĩ bụng: “Còn phải do dự gì nữa?” Chồng bị thương à? Cô có dị năng trị liệu, chữa lành chỉ trong phút chốc. Mẹ chồng nàng dâu không hợp? Xin lỗi, cô và mẹ chồng luôn thân thiết. Em chồng gây chuyện? Không đâu, đó là bạn thân của cô! Chị em dâu kỳ quặc? Một cái nhấc tay khi đang xem kịch cũng đủ khiến đối phương trở thành người hâm mộ trung thành của cô. Hố lửa gì chứ? Rõ ràng là hố phúc! Thế là, trong khi chị họ còn đang chăm chăm đi tranh giành với nữ chính trong sách, thì cô đã sống cuộc đời nhỏ hạnh phúc của riêng mình.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ
Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Bất ngờ bị xe tông chết, Cố Gia xuyên thẳng vào một quyển sách, trở thành một nhân vật phụ xui xẻo chuyên mang đồ tốt cho nữ chính. Cố Gia: “?” Đừng có vô lý quá đáng như vậy chứ! Trong truyện, nhân vật nữ phụ Cố Gia vốn là một cô gái mồ côi, toàn bộ gia sản bị người ta nhòm ngó, thậm chí còn bị họ hàng chiếm đoạt sạch, cuối cùng phải chết một cách thê thảm dưới gầm cầu. Vừa biết được kết cục bi thảm của mình, Cố Gia liền nổi giận, cô thẳng tay phá hủy miếng ngọc bội ngay trước mặt nữ chính, rồi tống luôn cặp mẹ con có âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô vào đồn công an. Sau đó, cô ung dung xách theo túi đồ, mang cả gia tài của mình xuống vùng quê hẻo lánh để nương tựa vị hôn phu. Vị hôn phu của cô là người đã có thân hình hấp dẫn lại còn đẹp trai ngời ngời, tính tình thì dịu dàng chu đáo, việc trong nhà ngoài ngõ đều quán xuyến đâu ra đấy, nói chung là điểm nào cũng hoàn hảo. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất đó là chân anh bị tật, dáng đi không được đẹp cho lắm. Nhưng không sao cả, bởi vì cô sở hữu không gian nước suối linh, nên việc chữa trị vết thương ở chân cho anh chỉ là chuyện nhỏ. Thế là, những ngày tháng yên bình của Cố Gia và vị hôn phu cứ thế trôi qua trong ngọt ngào, hạnh phúc, cuộc sống ngày càng sung túc, cuối cùng cô còn sinh được một lượt ba đứa con kháu khỉnh. Đêm đến, sau khi dỗ dành ba đứa trẻ ngủ say, Ôn Thời Khiêm ôm chặt cô vào lòng, thì thầm: “Bà xã ơi, hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa nhé?” Cố Gia: “...”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng