
Bị Mắng Là Ngôi Sao Chổi Ư? Toàn Thôn Khóc Chít Chít Cầu Ta Dẫn Theo Làm Giàu
- Tác giả:Nam Phi Nhất Khách
- Trạng thái:Hoàn thành
- Loại:Truyện Dịch
Điền VănDị GiớiNữ CườngGia ĐấuHài HướcCổ ĐạiNữ Phụ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Dị năng , Trọng sinh , Hào môn thế gia , Cung đình hầu tước , Vả mặt , Thị giác nữ cường. Tất cả mọi người đều nói, sớm muộn gì thì nhị phòng của Thẩm gia cũng sẽ bị khuê nữ nhặt được kia khắc chết. Hạt dưa và ghế ngồi đều đã chuẩn bị sẵn, chỉ chờ xem diễn. Ai ngờ —— Nhà người ta không chỉ không chết, mà còn ngày càng tốt hơn! Đại nhi tử trở thành thần y nổi tiếng khắp vùng; con thứ hai trở thành đại tướng quân; tiểu nhi tử thông minh vượt trội, học hành xuất sắc, mười lăm tuổi đã đỗ Trạng Nguyên... Còn Thẩm Niệm, lại càng khó lường hơn. Vốn là đích nữ của Quốc công phủ, lại lưu lạc ở thôn quê bị mọi người khinh thường. Đại lão ở mạt thế xuyên không đến. Một thân quái lực, mang ba loại dị năng, vận may tốt đến nghịch thiên. Cha nàng là quốc công gia được lòng đế vương, người nàng tùy tay cứu giúp lại là đầu lĩnh của kim lân vệ, bên người còn có vị lão nhân là quái y nổi tiếng khắp thiên hạ... —-- Nghe nói Tiêu Thế tử phải rời kinh đô, giới quyền quý vui mừng điên cuồng, cầu nguyện hắn chết ở bên ngoài. Nhưng hắn không chỉ trở về an toàn, mà còn mang theo một cô nương kiêu ngạo hơn cả hắn. Mọi người cười chê Thẩm Niệm là cô gái nông thôn thô bỉ. Thánh Thượng lạnh lùng, “Dẫn dắt bá tánh một phương trở lên giàu có, các ngươi nói nàng thô bỉ ư?” Thế tử cười khẽ, ánh mắt hiện lên sự hung tàn khiến người ta sợ hãi. Ngày hôm sau, những kẻ dám nói xấu sau lưng đều bị hủy hoại dung nhan hoặc gãy chân... Thẩm Niệm thò đầu ra xem diễn, “A, ta đã nói ai truyền tin đồn nhảm sẽ gặp báo ứng, bây giờ thì tin chưa.” Tiêu Thế tử ẩn giấu tài năng và danh tiếng, gật đầu, cười ôn nhu vô hại, “Hẳn là đều tin rồi.” Nếu vẫn chưa tin, hắn có thể khiến họ gặp nhiều xui xẻo hơn nữa.
1303 chương
Truyện cùng tác giả
Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ
Nam Phi Nhất Khách
Phòng thí nghiệm nổ mạnh làm Lâm Đường trở về cái niên đại nghèo khó thiếu thốn vật tư kia, còn buộc chặt với một cái hệ thống đánh dấu. Cô còn chưa kịp lấy món quà của người mới thì vị hôn phu được định ra từ bé đã chạy tới cửa từ hôn. Nguyên nhân từ hôn là vì hắn sắp trở thành công nhân, đi vào thành phố làm việc. Lâm Đường nhìn người nam nhân có khuôn mặt bình thường mà lại tỏ ra rất tự tin kia, môi đỏ hé mở: "Được.” Chưa tới một tháng, vị hôn phu bị đuổi việc. Lâm Đường đi dạo quanh huyện một vòng liền trở thành cán bộ của xưởng dệt. Nội tâm của vị hôn phu: Hiện tại cầu hợp lại còn kịp sao? * Cái niên đại này thật sự rất quá thiếu thốn vật tư rồi. Tuy rằng được ba người anh và cha mẹ yêu chiều, nhưng ăn cơm cần có phiếu gạo, mua vải cần có phiếu vải, mua thịt cần phiếu thịt, thậm chí ngay cả mua một khối xà bông cũng cần có phiếu. Cho dù thắt chặt lưng quần để sinh hoạt thì vẫn vô cùng khó khăn. Nhìn thứ đen sì sì trong chén, Lâm Đường im lặng: “...” May mà cô có một cái hệ thống! Muốn cái gì? Chỉ cần đánh dấu là sẽ có. - Nhiều năm sau. Người nam nhân tuấn mỹ nào đó nhìn người vợ yếu đuối mong manh, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, cố gắng không thay đổi sắc mặt hỏi: “Nghe nói năm đó em đánh hai đấm đã hạ gục một con lợn rừng?” Ánh mắt Lâm Đường hơi lóe lên, đầu ngón tay hơi dùng một chút lực thì cái chén sứ tráng men trong tay liền biến hình, nghiêm túc nói: “Nào có? Anh đừng nghe mấy người đó nói hươu nói vượn, chúng ta đều là người làm công tác văn hoá, sao có thể bạo lực như vậy được!”
Bị Mắng Là Ngôi Sao Chổi Ư? Toàn Thôn Khóc Chít Chít Cầu Ta Dẫn Theo Làm Giàu
Nam Phi Nhất Khách
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Dị năng , Trọng sinh , Hào môn thế gia , Cung đình hầu tước , Vả mặt , Thị giác nữ cường. Tất cả mọi người đều nói, sớm muộn gì thì nhị phòng của Thẩm gia cũng sẽ bị khuê nữ nhặt được kia khắc chết. Hạt dưa và ghế ngồi đều đã chuẩn bị sẵn, chỉ chờ xem diễn. Ai ngờ —— Nhà người ta không chỉ không chết, mà còn ngày càng tốt hơn! Đại nhi tử trở thành thần y nổi tiếng khắp vùng; con thứ hai trở thành đại tướng quân; tiểu nhi tử thông minh vượt trội, học hành xuất sắc, mười lăm tuổi đã đỗ Trạng Nguyên... Còn Thẩm Niệm, lại càng khó lường hơn. Vốn là đích nữ của Quốc công phủ, lại lưu lạc ở thôn quê bị mọi người khinh thường. Đại lão ở mạt thế xuyên không đến. Một thân quái lực, mang ba loại dị năng, vận may tốt đến nghịch thiên. Cha nàng là quốc công gia được lòng đế vương, người nàng tùy tay cứu giúp lại là đầu lĩnh của kim lân vệ, bên người còn có vị lão nhân là quái y nổi tiếng khắp thiên hạ... —-- Nghe nói Tiêu Thế tử phải rời kinh đô, giới quyền quý vui mừng điên cuồng, cầu nguyện hắn chết ở bên ngoài. Nhưng hắn không chỉ trở về an toàn, mà còn mang theo một cô nương kiêu ngạo hơn cả hắn. Mọi người cười chê Thẩm Niệm là cô gái nông thôn thô bỉ. Thánh Thượng lạnh lùng, “Dẫn dắt bá tánh một phương trở lên giàu có, các ngươi nói nàng thô bỉ ư?” Thế tử cười khẽ, ánh mắt hiện lên sự hung tàn khiến người ta sợ hãi. Ngày hôm sau, những kẻ dám nói xấu sau lưng đều bị hủy hoại dung nhan hoặc gãy chân... Thẩm Niệm thò đầu ra xem diễn, “A, ta đã nói ai truyền tin đồn nhảm sẽ gặp báo ứng, bây giờ thì tin chưa.” Tiêu Thế tử ẩn giấu tài năng và danh tiếng, gật đầu, cười ôn nhu vô hại, “Hẳn là đều tin rồi.” Nếu vẫn chưa tin, hắn có thể khiến họ gặp nhiều xui xẻo hơn nữa.