Ngươi Xét Nhà, Ta Tạo Phản, Mang Không Gian Dọn Sạch Quốc Khố

Ngươi Xét Nhà, Ta Tạo Phản, Mang Không Gian Dọn Sạch Quốc Khố

Điền VănCổ ĐạiGia ĐấuHENữ CườngNữ PhụTình CảmXuyên Khôngundefined

Tống Minh Diên trong một lần độ kiếp không may bị sét đánh chết, linh hồn nàng xuyên qua, nhập vào thân thể một nữ pháo hôi trong một quyển thoại bản, bị ép buộc thay thế đại tỷ của nguyên chủ xuất giá. Cha ruột xem nàng chẳng khác nào vật hy sinh, tỷ tỷ thì mưu tính hủy hoại thanh danh của nàng. Không cam chịu số phận, nàng quyết tâm hợp tác cùng vị phu quân hờ, chẳng mấy chốc dọn sạch toàn bộ phủ Thái phó, ném mũ quan vào chuồng chó, lại treo quần cộc lên biển hiệu, khiến cha ruột sáng hôm sau lên triều phải khóc lóc thảm thiết. Lục gia vốn là gia tộc trung thần, bao phen vì Bắc Ngụy trừ ngoại địch, dương danh đất nước, thủ vững quốc môn, bảo vệ giang sơn, cho đến khi cúc cung tận tụy mới thôi, nhưng cuối cùng lại bị gán cho tội danh mơ hồ, bị phán xử lưu đày. Ai ai cũng mong Lục gia sẽ diệt vong, thế nhưng Tống Minh Diên lại không chịu khoanh tay để mặc cho số phận an bài! Trên đường lưu đày thiếu ăn thiếu mặc sao? Không lo! Nàng một đêm ra tay trừng trị đám tham quan, dọn sạch toàn bộ phủ đệ của chúng, chiếm đoạt một nửa cửa hàng của toàn thành, vơ quét vàng bạc tài bảo, tơ lụa mỹ vị, chất đầy cả không gian. Cẩu hoàng đế ngu muội bạo ngược, hại trung thần lương sĩ, thiết kế ám hại Lục gia trên đường lưu đày? Không hề nao núng! Nàng không chỉ dọn sạch sẽ tư khố của hoàng đế mà còn nhất quyết trả thù, người đến gây chuyện, liền để mạng lại, kẻ dám khıêυ khí©h, sẽ phải bỏ mạng. Toàn bộ Lục gia coi nàng là thần tiên tái thế, năm vị phu nhân xem nàng như con ruột, bốn đứa nhỏ lúc nào cũng nghĩ cách tìm phu quân cho nàng, đến mức cả Lục gia chẳng màng thần quỷ, chỉ một lòng kính phục nàng. Thời điểm đến nơi lưu đày, nàng giữ đúng lời hứa, hộ tống toàn bộ Lục gia đến nơi bình an. Tống Minh Diên: “Đến lúc nên thương lượng chuyện hòa ly rồi.” Lục Bùi Phong: “Chuyện đó, để sau hẵng tính.” Tống Minh Diên: “Nhưng trước khi lưu đày, Lục nãi nãi đã đích thân trao thư hòa ly cho ta.” Lục Bùi Phong: “Là giả.” Lục lão thái quân: “Ta tuổi cao lẫn lộn, chắc chắn là cái tên tiểu tử thúi này không đủ tài đức, không thể khiến ngươi yêu thích rồi!”

200000

760 chương

Truyện cùng tác giả

Ngươi Xét Nhà, Ta Tạo Phản, Mang Không Gian Dọn Sạch Quốc Khố
Ngươi Xét Nhà, Ta Tạo Phản, Mang Không Gian Dọn Sạch Quốc Khố
Diêm Hạ Thính Phong Khởi

Tống Minh Diên trong một lần độ kiếp không may bị sét đánh chết, linh hồn nàng xuyên qua, nhập vào thân thể một nữ pháo hôi trong một quyển thoại bản, bị ép buộc thay thế đại tỷ của nguyên chủ xuất giá. Cha ruột xem nàng chẳng khác nào vật hy sinh, tỷ tỷ thì mưu tính hủy hoại thanh danh của nàng. Không cam chịu số phận, nàng quyết tâm hợp tác cùng vị phu quân hờ, chẳng mấy chốc dọn sạch toàn bộ phủ Thái phó, ném mũ quan vào chuồng chó, lại treo quần cộc lên biển hiệu, khiến cha ruột sáng hôm sau lên triều phải khóc lóc thảm thiết. Lục gia vốn là gia tộc trung thần, bao phen vì Bắc Ngụy trừ ngoại địch, dương danh đất nước, thủ vững quốc môn, bảo vệ giang sơn, cho đến khi cúc cung tận tụy mới thôi, nhưng cuối cùng lại bị gán cho tội danh mơ hồ, bị phán xử lưu đày. Ai ai cũng mong Lục gia sẽ diệt vong, thế nhưng Tống Minh Diên lại không chịu khoanh tay để mặc cho số phận an bài! Trên đường lưu đày thiếu ăn thiếu mặc sao? Không lo! Nàng một đêm ra tay trừng trị đám tham quan, dọn sạch toàn bộ phủ đệ của chúng, chiếm đoạt một nửa cửa hàng của toàn thành, vơ quét vàng bạc tài bảo, tơ lụa mỹ vị, chất đầy cả không gian. Cẩu hoàng đế ngu muội bạo ngược, hại trung thần lương sĩ, thiết kế ám hại Lục gia trên đường lưu đày? Không hề nao núng! Nàng không chỉ dọn sạch sẽ tư khố của hoàng đế mà còn nhất quyết trả thù, người đến gây chuyện, liền để mạng lại, kẻ dám khıêυ khí©h, sẽ phải bỏ mạng. Toàn bộ Lục gia coi nàng là thần tiên tái thế, năm vị phu nhân xem nàng như con ruột, bốn đứa nhỏ lúc nào cũng nghĩ cách tìm phu quân cho nàng, đến mức cả Lục gia chẳng màng thần quỷ, chỉ một lòng kính phục nàng. Thời điểm đến nơi lưu đày, nàng giữ đúng lời hứa, hộ tống toàn bộ Lục gia đến nơi bình an. Tống Minh Diên: “Đến lúc nên thương lượng chuyện hòa ly rồi.” Lục Bùi Phong: “Chuyện đó, để sau hẵng tính.” Tống Minh Diên: “Nhưng trước khi lưu đày, Lục nãi nãi đã đích thân trao thư hòa ly cho ta.” Lục Bùi Phong: “Là giả.” Lục lão thái quân: “Ta tuổi cao lẫn lộn, chắc chắn là cái tên tiểu tử thúi này không đủ tài đức, không thể khiến ngươi yêu thích rồi!”

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Vừa Mở Đầu Đã Ly Hôn, Tôi Về Nhà Mẹ Đẻ Hô Mưa Gọi Gió
Vừa Mở Đầu Đã Ly Hôn, Tôi Về Nhà Mẹ Đẻ Hô Mưa Gọi Gió

Lý Vãn mở mắt ra, phát hiện mình đã xuyên không. Không gian? Hệ thống? Bàn tay vàng? Tất cả nàng đều không có. Từ đây, Lý Vãn sống dưới thân phận Lý Vãn Nguyệt. Mở mắt ra đã gặp gã chồng tệ bạc giăng bẫy hãm hại nàng, hắn lập kế, muốn ly hôn để chiếm hết của hồi môn. Trước mặt bao người, nàng phản công mạnh mẽ, đá thẳng tra nam ra khỏi đời mình, của hồi môn cùng tiền bồi thường cô đều mang đi sạch sẽ. Nhà mẹ đẻ vì giúp nàng mà nợ nần chồng chất, nàng liền xắn tay áo đi kiếm tiền. Nàng xây nhà, mua cửa hàng, cho con cháu học hành, lập trường học cho thôn, cuộc sống ngày càng khấm khá. Tên chồng cũ thấy nàng thành đạt thì quay lại cầu xin, Lý Vãn Nguyệt chỉ thản nhiên: "Còn muốn thở thì cút cho xa." ... Mãi sau này, một người đàn ông khác xuất hiện: "Nguyệt Nguyệt, cả đời ta chỉ nói một lần thôi. Nàng gả cho ta nhé?" Lý Vãn Nguyệt cong môi cười: "Để ta suy nghĩ đã..."

140000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết
Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết

Tô Dư thức đêm đọc hết một quyển tiểu thuyết thể loại tổng tài bá đạo dài hàng triệu chữ, sau đó đột tử, rồi xuyên vào cô em gái kế độc ác giả mạo nữ chính trong truyện. Tô Dư đếm trên đầu ngón tay, tính toán còn mấy ngày nữa nữ chính sẽ mang theo cặp song sinh khí thế trở về nước, lập tức bắt đầu điên cuồng tìm cách đá nam chính đi. Kết quả, nam chính vốn chẳng để tâm đến cô lại não tàn cố chấp không chịu chia tay, mắt thấy nữ chính đã đến sân bay rồi. Tô Dư lòng đầy ham muốn sống sót, gọi một cuộc điện thoại về nhà nam chính, quát: “Tôi là bạn gái của Hoắc Khải, các người phải cho tôi một danh phận, nếu không... nếu không...” “Nếu không thì sao?” Trong điện thoại, một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên. Tô Dư: “???” Anh là ai vậy? “Một trăm triệu, rời khỏi em trai tôi.” Tô Dư: “Được!!!” Hoắc Tần: “...” Mười phút sau, Tô Dư nơm nớp lo sợ mà nhìn tin nhắn ngân hàng trên điện thoại, nước mắt lưng tròng gọi điện lần nữa, cô khóc: “Anh, em trai anh chuyển cho em hai trăm triệu, không cho em chia tay với anh ấy.” “Anh, cứu mạng!” Hoắc Tần: “...” “Anh, anh nói gì đi, anh!” “Anh!” Một lúc lâu sau, Hoắc Tần mới nhả ra mấy chữ: “Tôi không phải anh trai cô...” Điều hoang mang nhất cả đời này của Hoắc Tần đó là, rốt cuộc Tô Dư đã trở thành vợ của anh như thế nào.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới

Giới thiệu nội dung: Sau khi tốt nghiệp đại học, Hoa Quyển thừa kế một quán ăn nhỏ thần bí, cứ đến buổi tối sẽ dẫn cô xuyên về thời cổ đại. Khả năng nấu nướng không giỏi? Không sao, đã có thức ăn chế biến sẵn tới giúp. Bánh bông lan cuộn, bánh cá hầm, bánh phô mai, cá dưa chua, muốn gì cũng có hết, đổi lấy tiền đồng, tranh cổ... kiếm tiền đầy túi!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Mở Tiệm Bánh Ngọt Trong Truyện Thập Niên
Tôi Mở Tiệm Bánh Ngọt Trong Truyện Thập Niên

Ninh Ngưng, một blogger ẩm thực vừa đạt danh hiệu kênh triệu view, bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thập niên, trở thành một bà mẹ kế tận tâm nhưng không được hưởng phúc. Người chồng hiện tại của cô khinh thường xuất thân nông thôn, không có học thức của cô, tự cho rằng anh ta phải đến với nàng thơ nữ chính - một người vừa có học thức vừa có văn hóa, và muốn cô nhường chỗ! Ninh Ngưng cười lạnh: "Thật sự nghĩ tôi dễ bắt nạt à? Muốn theo đuổi tình yêu đích thực đúng không? Được thôi! Phân chia tài sản, lập tức ly hôn!" "Ly hôn với con trai tôi, cô chỉ còn đường về quê cày ruộng! Cứ chuẩn bị sống khổ suốt đời đi!" Cô hừ một tiếng! Ninh Ngưng cầm số tiền ly hôn được chia, mở một cửa hàng bánh ngọt gần bệnh viện. Nhờ có hệ thống trồng trọt trong không gian đặc biệt, nguyên liệu của cô luôn tươi mới hàng đầu. Những món bánh như bánh bông lan trứng ngọt ngào mềm mại, bánh đậu xanh mát lạnh giải nhiệt, bánh tuyết mềm dẻo, hay bánh hải đường giòn tan đều khiến thực khách phát cuồng mỗi khi cửa hàng có món mới. Thậm chí, có người xếp hàng cả đêm chỉ để mua được một phần bánh. Ninh Ngưng nắm trong tay bí quyết làm giàu, tự sáng tạo thương hiệu điểm tâm của mình, mở rộng bán hàng tại các trung tâm thương mại trên toàn quốc, mua nhà, mua đất, sống một cuộc đời ngọt ngào khác hẳn với sự hỗn loạn của đôi nam nữ chính. === Tại bệnh viện, gần đây bác sĩ Từ Vệ Lâm phát hiện có một cửa hàng bánh rất nổi tiếng. Có cả người nhà bệnh nhân mang bánh bông lan trứng mới mua đến hỏi liệu bệnh nhân có thể ăn được không. "Bánh bông lan trứng giàu dinh dưỡng, dễ tiêu hóa, rất phù hợp cho bệnh nhân." Người nhà bệnh nhân vui mừng mang bánh về, không hiểu sao sau đó lại lan truyền tin đồn rằng bác sĩ Từ nói bánh của cửa hàng này giúp bệnh nhân phục hồi sức khỏe... Một ngày nọ, Từ Úy Lâm tan làm và tình cờ đi ngang qua cửa hàng bánh. Một giọng nói ngọt ngào gọi anh lại, đôi mắt mèo long lanh nhìn thẳng vào anh, và khi anh định thần lại, trong tay anh đã có một gói bánh bông lan trứng vẫn còn ấm. Hình như cô ấy nói đây là tiền công của anh?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào
Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào

Năm mười bốn tuổi, Tần Khả cùng lúc mất đi phụ mẫu, đôi mắt cũng mù lòa. Nàng được cữu mẫu đón về kinh thành, sống nhờ ở nhà họ Tạ. Người trong nhà họ Tạ từ trên xuống dưới đều đối xử rất tốt với nàng. Kể từ đó, nàng có thêm bốn vị biểu ca. Tứ biểu ca chu đáo, Tam biểu ca ôn hòa, Nhị biểu ca ân cần, chỉ có Đại biểu ca... Tần Khả có chút sợ hắn. Trưởng tử nhà họ Tạ là Tạ Diệu có phong thái nhẹ nhàng, nhưng tính tình lại có phần lạnh lùng, khiến người ta vừa kính trọng vừa sợ hãi. Ban đầu, Tần Khả kính trọng hắn, lảng tránh hắn, nhưng sau này... Chẳng ai ngờ được, tiểu biểu muội nhà họ Tạ lại trở nên thân thiết nhất với vị Tạ đại công tử mà ngay cả hoàng tử cũng phải nể mặt ba phần. Năm nàng cập kê, Thái tử sống chết đòi xin thánh chỉ để rước Tần Khả vào cung. Ngày hôm sau liền có tin đồn: Thái tử đang trên đường trở về hoàng cung đã bị một đám chó điên cắn bị thương cả hai chân. Tạ Diệu từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, thong thả dẫm lên một cái. Thứ vứt đi mà cũng dám nhòm ngó cô nương mà hắn nuôi lớn. Trời dần tối, Tần Khả đi qua hành lang dài trong hậu hoa viên, bỗng bị một đôi tay rắn chắc ôm vào trong hòn non bộ. Vị trưởng tử nhà họ Tạ, ban ngày là một quân tử ôn hoà, giỏi kiềm chế và nhẫn nhịn, nhưng bản tính thật lại bộc lộ không sót một chút nào trong nụ hôn này. Tần Khả mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đại biểu ca...” Tạ Diệu ôm chặt người trong lòng, nhỏ giọng dụ dỗ, hơi thở nguy hiểm tiến lại gần: “Gả cho hắn hay là gả cho ta, nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.” Ba tháng sau, triều Đại Chu nghiêng trời lệch đất, nhà họ Tạ quyền thế ngút trời. Chẳng ai ngờ được, hoàng cung chỉ trong một đêm đã đổi chủ. Chỉ vì một câu nói của nàng: “Gả cho huynh.”**** Tạ Diệu giữ nàng trong lòng, hỏi: “Bức thư kia để Thanh Liên đi xử lý rồi sao?” “Hắn ta nói muốn đến đón nàng hay là muốn gặp nàng?” Tần Khả biết ngay hắn sẽ hỏi câu này trước, rõ ràng là đã thấy hết rồi... rõ ràng là rất để ý. Giọng Tần Khả rất nhỏ, còn mang theo một tia hờn dỗi: “Hắn ta đâu có nói những thứ đó...” Tạ Diệu nhìn vào mắt nàng: “Vậy trong thư viết gì? Biểu cô mẫu thật sự có ý định tác hợp cho hai người à? Hắn ta ở trong phủ bao lâu?” “Đại biểu ca vẫn chưa thoát ra khỏi Đô Sát Viện sao? Muội đâu phải là phạm nhân của huynh...” “Ta đâu có thẩm vấn nàng, ta rõ ràng là...” “Ta rõ ràng là ghen thôi.” Tần Khả: “Đường đường là Trung thừa đại nhân, lại đi ghen với một tiểu quan thấp hơn huynh mấy bậc... muội không tin.” “Vào ngày sinh nhật của ta, nàng lại vì thư của hắn ta mà trốn ta, nên ta ghen.” “Không thể quen biết nàng sớm hơn hắn ta, nên ta ghen.” “Hắn ta còn từng được biểu cô mẫu để mắt đến, nên ta càng ghen.” “Nàng nói xem, ta phải làm sao đây?”

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Cải Tạo Chồng Lười Biếng, Bắt Đầu Dưỡng Lão Từ 20 Tuổi
Thập Niên 80: Cải Tạo Chồng Lười Biếng, Bắt Đầu Dưỡng Lão Từ 20 Tuổi

Lâm Tuệ mơ một giấc mơ, trong mơ mình tròn 50 tuổi, lại làm quả phụ 27 năm, vất vả nuôi nấng đứa nhỏ lớn lên, kết quả mắc bệnh ung thư, còn chưa hưởng phúc đã đi đời nhà ma. Sau khi tỉnh mộng, phát hiện mình vẫn còn ở năm 1980, một năm này cô vừa gả cho Từ Đông Thăng "lười biếng" nổi tiếng mười dặm tám xã. Cô cắn chặt răng, tuyệt đối không thể đi con đường trong mộng kia. Từ giờ khắc này trở đi, Lâm Tuệ "rửa tay hưởng phúc", một lòng cải tạo chồng phế vật, tất cả thủ đoạn gì mà PUA, trà xanh, giáp mặt một bộ sau lưng một bộ đều dùng tới, để anh gánh vác gánh nặng nuôi sống gia đình. Còn mình từ năm 20 tuổi đã bắt đầu dưỡng lão, ăn dưa xem kịch... Ít nhất không thể để tên đàn ông kia chết sớm như vậy! Từ Đông Thăng: "..." Mẹ già nói thanh danh của anh ở mười dặm tám xã này đều không nghe được một câu nói hay, cho nên bà đi mấy chục dặm đường, tìm cho anh một người vợ trong núi, tính cách dịu dàng còn chịu khó. Ba ngày trước khi kết hôn, cô ấy quả nhiên ngoan ngoãn phục tùng, còn lấy tiền cho mình đi chơi bài. Sau đó, cô nói ôm mấy con gà con tới, nuôi tốt về sau gϊếŧ gà hầm canh mỗi ngày bồi bổ thân thể cho anh. Nhưng sao việc nuôi gà xúc phân lại để anh làm? Sau đó, cô nói muốn kiếm tiền, có tiền thì có thể mua cho anh ba chuyển một vang (đồng hồ, máy may, radio, xe đạp), mua xe máy. Anh vui vẻ không chịu được, trong lòng trong mắt vợ anh đều là anh! Vì thế anh bận trước bận sau chân không chạm đất... Mẹ Từ: "..." Rõ ràng lúc trước cưới một đứa con dâu chịu khó, đã nói để bổ sung cho đứa con lười biếng, sao bỗng nhiên thay đổi? Con trai trở nên chịu khó, nhưng sao mà con dâu trở nên còn lười hơn so với anh??? Âm mưu, đều là âm mưu!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Muội Muội Phản Diện Của Nữ Chính Cá Chép May Mắn Thời Cổ Đại
Muội Muội Phản Diện Của Nữ Chính Cá Chép May Mắn Thời Cổ Đại

Cố Tri Chước trọng sinh. Mãi đến khi chết, nàng mới biết mình chỉ là nữ phụ trong một quyển tiểu thuyết cổ trang, còn nữ chính là biểu tỷ của nàng, Quý Nam Kha. Trong sách viết, Quý Nam Kha là người có số mệnh phú quý, nàng phù trợ cho Tam hoàng tử Tạ Cảnh, giúp hắn đăng cơ, dùng phúc khí của mình che chở cho thiên hạ, mở ra thời đại thịnh trị của Đại Khải. Còn Cố Tri Chước chính là vị hôn thê [cũ] của Tam hoàng tử. Nàng là chất xúc tác cho những tranh chấp ban đầu của họ, là chướng ngại vật cho tình yêu của họ ở giai đoạn giữa, và là bàn đạp cho vinh quang của họ ở giai đoạn sau. Thậm chí, sau khi họ tâm đầu ý hợp, nàng đã phải trả giá bằng cả mạng sống của gia tộc để Quý Nam Kha có thể bước lên ngôi vị cao quý. Cố Tri Chước: ??? Tin tốt: Nàng đã trọng sinh. Tin xấu: Vừa mở mắt ra, ngự y đang cầm một hộp thuốc độc bôi lên mặt nàng. Sau đó, dung mạo của nàng sẽ bị hủy hoại, Cố gia sẽ bị kết tội thông đồng với địch phản quốc, cả nhà bị tội. "Vị hôn phu" của nàng, Tạ Cảnh, để lấy lòng người mới, sẽ vạch khăn che mặt của nàng trước mặt mọi người, nhìn khuôn mặt lở loét của nàng mà chế giễu. Cố Tri Chước: "Điện hạ, ta xem bói thấy ngài sắp gặp họa chết người đó." Nàng cầm lấy lọ thuốc độc đã từng khiến mình hủy dung, hất thẳng về phía vị hôn phu [cũ]! Kệ cmn cái gì mà dè dặt cẩn trọng, mẫu mực khuê tú! Nữ phụ ác độc như nàng nên sống một đời cao quý, muốn làm gì thì làm. * Sư phụ Vô Vi Tử đã từng hỏi nàng: “Con có biết người kia chết là do thiên mệnh không?” Cố Tri Chước nghiêm mặt đáp: “Con biết. Sư phụ, con muốn nghịch thiên sửa mệnh." Sư phụ Vô Vi Tử lắc đầu nói: “Thiên mệnh không thể trái.” Giọng nàng đanh thép tràn đầy quyết tâm: “Giữa con và Thiên Đạo, hoặc là con tan xương nát thịt, hoặc là nó phải thuận theo ý con.” “Con tuyệt đối không thỏa hiệp.” Thuận theo Thiên Đạo, kết quả chính là cửa nát nhà tan. Dù cho linh hồn có tiêu tan, Cố Tri Chước cũng quyết không muốn chịu đựng nỗi đau đớn thấu tim gan của kiếp trước thêm một lần nào nữa. * Kiếp trước, Cố Tri Chước bị đày ải, chín chết mười sống. Mãi đến khi gặp được Tạ Ứng Thầm cũng đang sống lay lắt mới có được cơ hội thở dốc. Tạ Ứng Thầm dạy dỗ nàng, nuôi nấng nàng, trải đường cho tương lai của nàng. Rồi mang theo thù hận nửa đời và bệnh tật đầy mình rời khỏi nhân gian. Giờ đây, mọi thứ được sắp xếp lại, Tạ Ứng Thầm vẫn chưa bệnh nặng. Cố Tri Chước phải tìm thấy hắn, chữa khỏi bệnh cho hắn. * Nhiều năm sau, Tạ Ứng Thầm hỏi nàng: "Tại sao lần đầu gặp ta, nàng đã đối xử tốt với ta như vậy?" Giọng Cố Tri Chước nhàn nhạt, như đang tự nói với chính mình: "Bởi vì lần đầu gặp ta, chàng cũng đối xử tốt với ta như vậy." Tạ Ứng Thầm không biết, tiểu cô nương trước mặt đến từ mười mấy năm sau, tương tư hắn thành bệnh, khó chữa.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi

[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Kiếp trước, Lý Thư Bình vì gia đình mà vất vả cả đời, sinh ba người con, nuôi cháu lớn khôn, chưa từng hưởng một ngày thanh nhàn. Thế nhưng, những hi sinh của bà chưa bao giờ được người nhà nhìn nhận. Sau khi bị vợ của con trai thứ hai xô ngã gãy chân, rồi bị mấy đứa con coi như gánh nặng mà ném vào viện dưỡng lão. Vì không có con cháu tới thăm nom, viện phí cũng không đóng đúng hạn, bà đói bụng, bị hộ lý đánh đập đã trở thành chuyện thường ngày. Lở lở loét khắp cơ thể, không ai quan tâm. Sống không bằng chết, cuối cùng chết thảm trong viện dưỡng lão! Vậy mà lúc mở mắt ra, lại quay về đúng ngày con trai thứ hai cưới vợ! Nhìn thấy đám người nhà thờ ơ với cảnh mình bị em trai của con dâu nhục mạ, Lý Thư Bình như phát điên, quyết đoán đòi ly hôn. Đời này, chỉ muốn sống vì chính mình! Bà dẫn con gái đi bày sạp, mở quán kiếm tiền, nào ngờ lại tìm được người thân kiếp trước chưa từng xuất hiện...

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng