Thập Niên 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Độc Miệng

Thập Niên 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Độc Miệng

Điền VănGia ĐấuHài HướcHiện ĐạiNữ CườngTrọng SinhXuyên Không

Hà Tinh Thần, một cô gái trẻ miệng lưỡi độc địa, đột nhiên biến thành một nữ thanh niên trí thức lương thiện nhút nhát, bị nữ thanh niên trí thức cùng ký túc xá chèn ép và lợi dụng rồi cô lập. Hà Tinh Thần: Miệng tôi ngứa, nắm đấm của tôi cũng rất cứng, không trả đũa cô ta thì tôi thấy không thoải mái chút nào. Cô mắng chửi nữ thanh niên trí thức đi đầu trong việc bắt nạt cô, biến cô ta thành đối tượng của PUA. Những gì tôi phải chịu đựng sẽ bắt cô trả giá gấp đôi, còn dân thôn xóm, tôi đến đây để cải tạo tầng lớp nông dân nghèo và trung lưu. Phải thanh lọc không khí của xã hội, bắt đầu từ tôi. Hoạt động của Hà Tinh Thần dữ dội như một con hổ, cô tự biến mình từ một nhân vật bên lề thành một nhà lãnh đạo tầng lớp thanh niên trí thức. Thành lập nhà máy, xây dựng thôn xóm mới, thể hiện khả năng của bản thân trước thế giới rộng lớn. Kỳ thi tuyển sinh đại học được hồi phục, tôi sẽ đưa bạn bè của mình vào đại học và cùng nhau khởi nghiệp. Mọi người: Sao trời lại tối thế? Hà Tinh Thần: Là vì tôi đang dẫn theo một đàn lợn bay trước đầu ngọn gió. Trần Tri Mặc lạnh lùng trưng ra khuôn mặt lạnh tanh, trông anh có vẻ không mấy thân thiện với người lạ, điều này khiến các nhà lãnh đạo và gia đình anh vô cùng đau đầu. Một người bạn chung của cả hai bên đã tiếp cận Hà Tinh Thần: "Cậu độc miệng còn anh ta lại khó ưa, tại sao hai người không thành một đôi nhỉ?" Hà Tinh Thần: "Tôi lấy tiền để chửi người, anh ta không đáng giá." Trần Tri Mặc sầm mặt đi đến chỗ Hà Tinh Thần: "Sao cô biết tôi không đáng giá, hay là cô thử xem."

100000

199 chương

Truyện cùng tác giả

Thập Niên 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Độc Miệng
Thập Niên 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Độc Miệng
Lạc Thuỷ Già Nam

Hà Tinh Thần, một cô gái trẻ miệng lưỡi độc địa, đột nhiên biến thành một nữ thanh niên trí thức lương thiện nhút nhát, bị nữ thanh niên trí thức cùng ký túc xá chèn ép và lợi dụng rồi cô lập. Hà Tinh Thần: Miệng tôi ngứa, nắm đấm của tôi cũng rất cứng, không trả đũa cô ta thì tôi thấy không thoải mái chút nào. Cô mắng chửi nữ thanh niên trí thức đi đầu trong việc bắt nạt cô, biến cô ta thành đối tượng của PUA. Những gì tôi phải chịu đựng sẽ bắt cô trả giá gấp đôi, còn dân thôn xóm, tôi đến đây để cải tạo tầng lớp nông dân nghèo và trung lưu. Phải thanh lọc không khí của xã hội, bắt đầu từ tôi. Hoạt động của Hà Tinh Thần dữ dội như một con hổ, cô tự biến mình từ một nhân vật bên lề thành một nhà lãnh đạo tầng lớp thanh niên trí thức. Thành lập nhà máy, xây dựng thôn xóm mới, thể hiện khả năng của bản thân trước thế giới rộng lớn. Kỳ thi tuyển sinh đại học được hồi phục, tôi sẽ đưa bạn bè của mình vào đại học và cùng nhau khởi nghiệp. Mọi người: Sao trời lại tối thế? Hà Tinh Thần: Là vì tôi đang dẫn theo một đàn lợn bay trước đầu ngọn gió. Trần Tri Mặc lạnh lùng trưng ra khuôn mặt lạnh tanh, trông anh có vẻ không mấy thân thiện với người lạ, điều này khiến các nhà lãnh đạo và gia đình anh vô cùng đau đầu. Một người bạn chung của cả hai bên đã tiếp cận Hà Tinh Thần: "Cậu độc miệng còn anh ta lại khó ưa, tại sao hai người không thành một đôi nhỉ?" Hà Tinh Thần: "Tôi lấy tiền để chửi người, anh ta không đáng giá." Trần Tri Mặc sầm mặt đi đến chỗ Hà Tinh Thần: "Sao cô biết tôi không đáng giá, hay là cô thử xem."

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Nữ Cường Nhân
Thập Niên 70: Nữ Cường Nhân
Lạc Thuỷ Già Nam

Nữ cường nhân Dương Quân Tô xuyên đến nông trường Đại Thắng Lợi thập niên 70, tình huống mà cô gặp phải đó là: Cha mẹ trọng nam khinh nữ, cha chỉ lo cho bản thân, mặc kệ gia đình, mẹ thì thích chèn ép con gái. Công việc cũng bị người thay thế, mẹ chồng chị cả đến cửa nhà mắng chửi. Dương Quân Tô: Con người tôi chưa bao giờ kén ăn, nhưng chưa bao giờ ăn thiệt thòi. Thể trọng 100 cân, năng lực phản kích 200 cân. Hôm nay tôi sẽ dạy cho mấy người cách làm người. Cô tiến hành dạy cho các cực phẩm lớp tư tưởng, phẩm đức, ngữ văn: Ông nội, ông nói con gái không có năng lực, vậy ông đã 70 rồi sao không thấy ông phát huy năng lực của mình, ông muốn giữ lại đến khi xuống mồ rồi phục sinh sống lại à? Mẹ, mẹ nói con là đồ vong ân bội nghĩa, dê con còn biết ơn bú quỳ, mẹ phải tin tưởng khoa khọc nha, dê con bú quỳ là bởi vì nó không đứng được. Lừa cha: Đoán mệnh nói con tiền đồ vô lượng, là người làm nên chuyện lớn. Các đồng nghiệp, tôi là tới làm việc chứ không phải tới kết bạn, các người muốn xa lánh tôi, vậy thì đúng lúc tôi đỡ phải lãng phí thời gian hòa hợp với tập thể. Một loạt hành động của Dương Quân Tô mạnh như hổ, bảo vệ công việc, chế phục nhà chồng chị cả, chinh phục một đám đồng bọn, thăng cấp lên làm chị Dương, lại từ trưởng khoa lên thẳng tới Tổng tràng trường, từng bước thăng chức, nghịch tập một cách hoàn mỹ. Đám cực phẩm vô cùng hối hận, thi nhau cầu hòa. Sự nghiệp được mùa, tình yêu cũng phải có. Lãnh đạo để cô đi xem mắt, vừa xem mắt một cái liền đánh bay đối tượng hẹn hò. Đảo mắt coi trọng tiểu thịt tươi hiền huệ ở nhà, gừng càng già càng cay, thịt thì phải non mới ngon. Cô đã phải làm công việc phức tạp thì yêu đương phải nên đơn giản thôi. Sau khi kết hôn, cả nhà cha mẹ chồng cưng chiều cô lên tận trời. Cô chuyên tâm dốc sức gầy dựng sự nghiệp, tiếp tục thăng chức. Lúc nhàn rồi, cô mở miệng trấn an cả nhà: Chồng ơi, anh vất vả rồi. Cha mẹ, mọi người vất vả rồi, không có mọi người con phải làm sao đây? Ngày cô công thành danh toại, cô nói với truyền thông: “Sau lưng mỗi một người phụ nữ thành công đều có một người đàn ông yên lặng ủng hộ cô ấy. Tôi có thể có ngày hôm nay, đều là dựa vào chồng và cha mẹ chồng ủng hộ. Công việc đúng là rất vất vả, phụ nữ thời đại mới chúng ta phải dũng cảm gánh vác vất vả và trách nhiệm, tạo dựng ra một mảnh đất trời cho đàn ông.”

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng
Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cố Nhân ngất xỉu khi tăng ca, sau khi mở mắt nàng liền phát hiện mình đã xuyên không, trở thành một tiểu tức phụ nhà nông. Cuộc đời của tiểu tức phụ này cũng rất bi thảm, khi còn nhỏ đã bị bán làm con dâu nuôi từ bé, cố gắng chịu đựng được vài năm thì trượng phu bị triều đình bắt đi tòng quân, chết không thấy xác. Trong nhà chỉ còn người mẹ chồng hung dữ ngoài lạnh trong nóng và chú em chồng nhỏ tuổi. Nhưng Cố Nhân cũng không cam chịu số phận, nàng đã dựa vào tay nghề gia truyền để mở sạp buôn bán thức ăn. Khi cuộc sống dần khởi sắc, mẹ chồng khuyên nàng nhân lúc tuổi còn trẻ nên sớm tái giá. Thậm chí còn tìm cho nàng một chàng thư sinh nghèo nhưng thành thật để làm chồng. Mãi cho đến ngày 15 tháng 7 năm nọ, một người đàn ông tưởng chừng đã chết trên chiến trường bất ngờ trở về. * Võ Thanh Ý đã cống hiến nửa đời mình cho quốc gia và thiên hạ. Hắn không thẹn với huynh đệ với thiên hạ, chỉ thẹn với mẹ già, em nhỏ và người vợ hiền đã chết trong một trận lũ lụt. Khi đất nước được ổn định, Võ Thanh Ý được phong làm Đại nguyên soái thống lĩnh quân đội. Việc đầu tiên mà hắn làm là trở về quê tìm mộ của những người thân trong nhà. Thật không khéo, hôm hắn trở về đúng lúc là ngày 15 tháng 7. “Con dâu ơi! Có quỷ!” Tiếng kêu của nương vẫn mạnh mẽ hệt như trong trí nhớ của hắn. “Tẩu tẩu, cứu mạng với!” Ấu đệ chính là ấu đệ lớn lên như trong trí tưởng tượng của hắn. “Bọn chuột nhắt vô sỉ này từ đâu tới vậy, dám giả thần giả quỷ trước cửa Võ gia ta?” Người vợ hiền trong trí nhớ (?) khua một cây dao phay vọt lại đây! “Không được ăn hϊếp nương của ta!” Một cậu nhóc khoảng năm sáu tuổi không có ở trong trí nhớ của hắn cũng vọt lai đây! Võ Thanh Ý: "?" Ai tới giải thích cho hắn một chút với, rời nhà tám năm mà hài tử năm tuổi, tình huống này là sao vậy?

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970
Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970

Nghe nói trong khu đại viện, người từng học đại học hẳn hoi như Đường Hoài Dã lại cưới một cô vợ nhà quê? Tin tức này vừa lan ra, cả đám bà tám trong viện liền xôn xao, như bắt được một chuyện động trời. Chuyện này đúng là khiến người ta hả giận mà! Vào những năm 60, ai đã từng học đại học đều như được dát vàng quanh người, bao nhiêu tiểu thư danh giá tranh nhau muốn gả vào nhà họ Đường. Vậy mà mẹ của Đường Hoài Dã lại chướng mắt tất cả những cô gái ấy! Thế mà bây giờ thì sao? Cái miếng thịt ngon ấy lại rơi vào miệng một cô gái nông thôn! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến đỏ cả mắt, nhưng trước mặt người ngoài vẫn phải cố kìm nén! Đến khi hai bên gặp mặt, nhà họ Đường mới phát hiện cô con dâu này... có gì đó không bình thường! Không có bằng cấp ư? Người ta đọc Tứ thư Ngũ kinh vanh vách! Nhà quê ư? Ôi trời ơi, cái rương sính lễ kia sáng lóa đến mức chói cả mắt! Xấu xí ư? Nếu cô mà xấu thì cả khu đại viện này chẳng còn ai đẹp nổi! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến run cả người, lập tức xắn tay áo lên, quay sang đám bà tám xung quanh mà cao giọng: "Nhà ai có con dâu danh giá hơn con dâu nhà tôi thì đứng ra đây xem nào!" Trong mắt người nhà họ Đường, cô con dâu này đúng là chẳng có lấy một khuyết điểm! Đường Hoài Dã thì lại nghĩ khác, nhưng anh nào dám nói ra? Tham ăn, lại còn lười! Mà hễ bị chọc giận thì liền phớt lờ anh, nếu anh mà dám cằn nhằn thêm vài câu thì cô dám mở miệng đòi ly hôn ngay! Ha hả! Không thể trêu vào! Không thể trêu vào! Thế là Đường Hoài Dã chủ động nhượng bộ, còn Tần Thanh thì được thể sống sung sướиɠ hơn bao giờ hết! Cô nằm dài trên ghế, thảnh thơi phơi nắng trong sân. Bầu trời cao vời vợi, mây trôi bồng bềnh, xuân sang ngày dài... thật là thoải mái mà!

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Làm Quân Tẩu
Thập Niên 70: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Làm Quân Tẩu

Đời trước, người đàn ông Tô Nhiễm Nhiễm tránh còn không kịp, lại vì cứu cô mà bị hồng thủy cuốn đi. Cảnh tượng dũng cảm đó, ở trong đêm khuya liên tục nằm mơ nhắc nhở cô, cô đã bỏ lỡ người thâm tình như thế nào. May mà ông trời rủ lòng thương xót, khiến cô trở về ngày người đàn ông nói chuyện ly hôn với cô lần nữa. Lần này cô sẽ không bỏ qua phần thâm tình đó nữa. Ôm đứa bé trong bụng, mang theo không gian linh tuyền, Tô Nhiễm Nhiễm quả quyết tùy quân đến hải đảo! ... Thẩm Hạ cảm thấy có lẽ mình đang nằm mơ! Nếu không nàng dâu nhỏ vẫn luôn sợ anh muốn chết, sao có thể làm nũng với anh, còn ôm hôn anh nữa? Nhìn cô vợ nhỏ chọc người mà không tự biết, Thẩm Hạ lại có loại cảm giác không chân thực. “Nhiễm Nhiễm, em đã suy nghĩ kỹ chưa? Sau này sẽ không còn cơ hội ly hôn nữa!” Thẩm Hạ nghiến răng, lại xác nhận với cô lần nữa. Mà đáp lại anh, là nhiệt tình anh không dám tưởng tượng.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

Vĩnh Ninh Vương Tạ Linh Du là nữ Vương gia đầu tiên và duy nhất kể từ khi vương triều Đại Chu được thành lập. Nàng sống một cuộc sống cẩn thận, điệu thấp, chưa bao giờ tham dự vào cuộc chiến hoàng quyền. Vậy mà đến khi hoàng đế mới lên ngôi, nàng lại rơi vào cái kết bị giam lỏng suốt đời. Hôm ấy, nàng lặng lẽ nhìn người từng đầu ấp tay gối - nay lại sắp thành phò mã tương lai của Chiêu Dương công chúa, muội muội ruột của tân quân - nhẹ giọng hỏi: “Vì sao?” Bùi Tĩnh An, kẻ nổi tiếng là bậc công tử ôn hòa nhã nhặn trong mắt thiên hạ, cúi đầu nhìn nàng, chậm rãi đáp: “Điện hạ, dạo thuyền trên hồ vốn chẳng phải điều ta muốn. Nàng có địa vị như vậy mà không tranh không đấu gì, đó mới chính là sai lầm.” Tạ Linh Du nhìn gã, bỗng bật cười. Hóa ra ngay từ khi bắt đầu, bọn họ đã không hợp nhau rồi. Nàng chỉ cầu mong một cuộc sống yên bình, nhưng gã, sâu trong thâm tâm chỉ mong cầu quyền thế. Vậy nên, vào ngày Bùi Tĩnh An thành thân cùng Chiêu Dương công chúa, thứ chờ đợi Tạ Linh Du là một chén rượu độc. Khi mở mắt ra một lần nữa, nàng kinh ngạc nhận ra mình đã quay về quá khứ. Nàng vẫn là vị Vương gia tôn quý của Đại Chu, là Vĩnh Ninh Vương điện hạ cao cao tại thượng. Được, nếu như kiếp trước không tranh, không đấu là sai lầm. Vậy thì kiếp này, nàng sẽ tranh đến cùng, chỉ mong sao được sống thật trọn vẹn! Việc đầu tiên Tạ Linh Du làm chính là sai người đi tìm Tiêu Yến Hành, kẻ từng là đại công thần giúp tân quân lên ngôi ở kiếp trước. Chỉ có điều, khi nàng trông thấy hắn giữa trời mưa, người khoác một thân áo vải thô sơ, chẳng còn lấy nửa phần khí thế năm nào của bậc quyền thần nắm giữ sinh sát trong tay. Máu tươi hòa lẫn với nước mưa rả rích rơi xuống, loang đầy mặt đất, chiếu sáng đáy mắt nguội lạnh như tro tàn sau một hồi rực lửa đầy bi thương. Thiếu nữ khoác xiêm y rực rỡ, tay cầm chiếc ô giấy dầu, chậm rãi ngồi xuống trước mặt hắn, khẽ nghiêng đầu, mỉm cười nói: “Nếu ngươi thật lòng trung thành, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.” Tạ Linh Du vốn ngỡ, mối quan hệ giữa nàng và Tiêu Yến Hành sẽ giống như kiếp trước giữa hắn và tân quân: chủ tớ rõ ràng, lợi dụng lẫn nhau. Cho đến khi trong cung định chỉ hôn cho nàng, Tiêu Yến Hành đè chặt nàng nơi rèm trướng, gằn giọng như sắp phát điên: “Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội.” Tạ Linh Du: “...” Nhưng ý nàng, đâu phải là loại cơ hội này. ..... Cả đời này, Tiêu Yến Hành chẳng thể nào quên được khoảnh khắc năm ấy. Đêm Thượng Nguyên ngập tràn ánh đèn hoa, bóng dáng nàng rực rỡ chói mắt, rạng ngời hơn cả vầng trăng trên cao. Hắn từng ngỡ, người ấy cũng như ánh trăng nơi trời xa, đẹp đẽ, lộng lẫy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể với tay chạm tới. Cũng đúng như những gì hắn nghĩ, người nọ chưa bao giờ để hắn vào trong mắt. Khi Bùi Tĩnh An vừa thành thân cùng công chúa, được nàng ta hậu thuẫn, tưởng đâu từ đây sẽ một bước lên mây, dấn thân vào con đường quan lộ rộng mở. Nào ngờ chưa được bao lâu, gã đã bị người hãm hại, rơi vào ngục tối. Trong ánh sáng mờ mịt nơi cuối nhà lao, khi thấy bóng một người chậm rãi bước ra từ màn đêm... Gã kinh hãi lùi lại, giọng run rẩy: “Vì sao?” Người kia chính là Tiêu Yến Hành. Nhưng Bùi Tĩnh An không sao hiểu nổi, giữa gã và hắn xưa nay vốn không oán không thù. Tiêu Yến Hành cúi đầu nhìn cổ tay mình. Ở đó, lờ mờ hiện ra một dải buộc tóc cũ kỹ nhưng tinh xảo, đã sờn theo năm tháng. Hắn khẽ nói: “Kẻ phản bội nàng đều đáng chết.” Ánh mắt Bùi Tĩnh An như muốn nứt toác, còn chưa kịp mở miệng đã nghe Tiêu Yến Hành thì thầm, giọng mang theo một sự cuồng dại: “Kẻ đầu tiên chính là ngươi, và cả ta cũng vậy.” ..... Góc nhìn chính: Tạ Linh Du - Tiêu Yến Hành. Tóm tắt một câu: Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội. Thông điệp: Vậy thì, hãy tranh đến cùng!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bà Chủ Tiệm Quan Tài
Bà Chủ Tiệm Quan Tài

Văn án: Công lực của Tảo Bả Tinh Quân tiến bộ nhiều, thể chất xui xẻo dù là Ngọc Đế kêu lại cũng không thắng gấp kịp. Tảo Bả Tinh Quân trúng kế rơi xuống phàm trần, đến trần gian mở tiệm quan tài, suốt ngày bận rộn xem đất chọn nơi cho người phàm, giải quyết tang ma. Doanh Chính sau khi thi biến: “Ngươi là ai? Tại sao ở trên giường rồng của trẫm?” Tảo Bả Tinh Quân: “Gác chuyện ta là ai sang một bên đi, mau lên, nhà của ngươi sắp bị người ta trộm tới nơi rồi!” Doanh Chính mặt đơ: “Tinh Quân, có thể nào xách nhóc con nhà cô về được không? Hoàng lăng của ta sắp bị tên nhóc đó dọn sạch rồi.” Tảo Bả Tinh Quân: “Không sao, chẳng qua là bê đồ cưới của anh đi sớm một chút thôi.” *Thể loại linh dị nên về xưng hô sẽ thay đổi tùy trường hợp, nhưng chủ yếu là: - Đối thoại người x người: Xưng hô như phong tục Việt. - Đối thoại có thần/ma/quỷ: Ta-ngươi.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học
Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học

Một lần nọ Lê Chi độ kiếp phi thăng thất bại, bị sét đánh chết. Đến khi cô mở mắt lần nữa, cô lại phát hiện hóa ra mình đã sống lại, nhập vào một thân thể trùng tên trùng họ với mình. Hơn nữa cô còn không cần phải chịu đau đớn gì mà được làm mẹ, vô duyên vô cớ có được một cậu con trai năm tuổi. Dù là một lão tổ Huyền học trâu bò đến mấy đi chăng nữa thì cũng phải ngoan ngoãn kiếm tiền nuôi con thôi. Thế là ban ngày cô đặt bàn coi bói bên đường, buổi tối livestream coi bói trên điện thoại, đôi khi còn phải tăng ca ra ngoài bắt quỷ, chỉ trong một thời gian ngắn đã nổi tiếng khắp mạng xã hội. “Lê đại sư, cô cứ xem cho tôi đi, xem gì cũng được.” Lê Chi: “Anh bị bệnh trĩ.” “Cô Lê, khi nào tôi có thể kết hôn được thế?” Lê Chi: “Anh thích người đồng giới, kết hôn cái gì hả?” ... Mãi đến một ngày nào đó, cha ruột của con trai cô tìm tới cửa. “Lén lút sinh con cho anh, Chi Chi, em nói xem anh nên trừng phạt em thế nào đây?” Lê Chi nhét phiên bản nhí của anh ta vào lòng anh ta: “Trả lại cho anh đấy.” Lê Yến Kinh nhíu mày: “Lê Chi, con không có ba, chỉ có mẹ thôi.” Lê Chi lại ôm cậu bé từ trong lòng người đàn ông kia trở về: “Nghe thấy chưa? Con trai tôi không nhận anh, kiếm chỗ nào mát mẻ mà ngồi đi.” Người đàn ông kia khẽ mỉm cười: “Anh nhận hai mẹ con em là được rồi.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!
Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!

Thẩm Kiều Kiều bất ngờ xuyên không, trở thành mẹ ruột của Tiêu Nguyệt Nguyệt, nữ hung thủ trong một vụ án liên hoàn vừa đáng thương, lại vừa đáng hận. Tuổi thơ của Tiêu Nguyệt Nguyệt tựa như chìm trong vực sâu tăm tối, cha ruột không rõ sống chết, mẹ ruột chẳng thèm đoái hoài, thậm chí còn là tòng phạm của cha dượng. Trên suốt chặng đường trưởng thành, cô bé chẳng hề nhận được lấy một chút tình yêu thương của gia đình, để rồi khi lớn lên, cô bé đã bắt đầu trả thù thế giới này. Lúc này, Tiêu Nguyệt Nguyệt mới lên tám tuổi, Thẩm Kiều Kiều quyết định phải kéo bằng được đứa trẻ này ra khỏi vũng lầy tăm tối. Với những kẻ khốn kiếp dám bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều liền lôi ra cây kim to, khích lệ: "Con yêu, đâm thật mạnh vào cho mẹ!" Gặp phải bạn học ở trường bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đích thân chỉ dạy: "Con ngoan, chúng ta trùm bao tải đánh nó." Đối với hàng xóm láng giềng dám bắt nạt hai mẹ con, Thẩm Kiều Kiều liền kéo tay Nguyệt Nguyệt, hùng hổ xông đến tận cửa: "Con gái, đập nát nồi nhà nó cho mẹ!" Để uốn nắn lại sở thích mổ xẻ động vật của Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đã dắt cô bé ra chợ mổ cá. Kỹ thuật mổ bụng lóc xương vừa nhanh vừa gọn của hai mẹ con nhanh chóng nổi danh khắp khu chợ, giúp họ buôn may bán đắt, tiền vô như nước. Bất ngờ thay, người cha ruột đã mất trí nhớ suốt tám năm đột nhiên tìm đến tận cửa. Lúc này, anh ta đã trở thành một vị tổng tài hào môn với khối tài sản bạc tỷ, mặt dày mày dạn đến cầu xin tha thứ. Đáp lại anh ta, hai mẹ con chỉ đồng loạt giơ con dao còn dính máu lên, trợn mắt lườm một cái rồi hét: "Cút!" Châm ngôn sống của Thẩm Kiều Kiều là, đàn ông mà đáng tin thì heo nái cũng biết leo cây.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng