
Thần Thám Đến Từ Tương Lai
- Tác giả:Bào Bàn
- Trạng thái:Hoàn thành
- Loại:Truyện Dịch
#Phá_Án #Hình_Sự #Kim_Thủ_Chỉ Nhân viên cảnh sát Hàn Bân, ngoài ý muốn thu được cảnh huy tới từ tương lai. Học xong kỹ năng của hình sự trinh sát tương lai, nhiều lần phá được kỳ án, giữ gìn chính nghĩa, trở thành truyền kỳ của giới cảnh sát...
1599 chương
Truyện cùng tác giả
Thần Thám Đến Từ Tương Lai
Bào Bàn
#Phá_Án #Hình_Sự #Kim_Thủ_Chỉ Nhân viên cảnh sát Hàn Bân, ngoài ý muốn thu được cảnh huy tới từ tương lai. Học xong kỹ năng của hình sự trinh sát tương lai, nhiều lần phá được kỳ án, giữ gìn chính nghĩa, trở thành truyền kỳ của giới cảnh sát...
Truyện liên quan
Trinh Thám: Nét Vẽ Tiên Tri
Năm 2015, Bùi Thanh vừa mới tốt nghiệp, vẫn còn là một hoạ sĩ đang chật vật kiếm sống. Nghe theo lời khuyên của người thân, cô bắt đầu livestream vẽ tranh, cố gắng kiếm thêm thu nhập cho bản thân. Vận may của cô không tệ lắm, ngay trong buổi livestream đầu tiên, với đôi tay thon dài và khớp xương rõ ràng, cô đã thu hút được một nhóm fan "thủ khống". Bùi Thanh tự nhủ với bản thân rằng ít nhất đó cũng là một khởi đầu tốt. Cô duy trì phong cách livestream chỉ lộ tay, không lộ mặt, không nói chuyện. Từ đó cô bắt đầu sự nghiệp livestream vẽ tranh. Nhưng mà dần dần cô nhận ra tranh vẽ của mình có điều gì đó không ổn lắm. Trong tranh của cô dường như ẩn chứa những bí mật không một ai biết. Cùng năm đó, trên mạng bỗng nhiên xuất hiện một nhà tiên tri kỳ lạ và đặc biệt. Chỉ cần khách hàng nói rõ mong muốn, nhà tiên tri ấy sẽ đốt một loại hương đặc biệt, rồi cầm bút lên vẽ tranh, câu trả lời khách hàng cần sẽ hiện ra trong bức tranh. Đứa trẻ mất tích mười năm, giờ đã thành thiếu niên trong tranh. Người đến hỏi kết quả kỳ thi, cuối cùng lại thấy trên bảng điểm là chữ "Không đạt". Cặp ba mẹ lo lắng muốn tìm con gái bỏ nhà ra đi của mình, chỉ nhận lại được hình ảnh một chiếc vali lớn, bên ngoài vali còn lấm tấm vết máu. --- Dù được khen hay bị chửi, nhà tiên tri đều im lặng chấp nhận. Thế nhưng, mọi lời tiên đoán của cô đều lần lượt ứng nghiệm. Fan của cô ngày một đông, cũng từ đó cô đã thu hút sự chú ý của nhiều người. Nhưng có điều mà mọi người không biết, đó là ngoài thân phận nhà tiên tri thần bí, Bùi Thanh còn có một thân phận khác. Cô là nhân tài đặc biệt được Cục X mời hợp tác, bắt đầu cuộc sống hai mặt của mình: Livestream tiên tri và phá án bắt hung thủ ngoài đời thực. --- Một câu tóm tắt: Bậc thầy phá án bằng tranh vẽ. Thông điệp: Trừng trị cái ác, đề cao cái thiện. --- Chú thích: Thủ khống: Chỉ người cực kỳ mê tay.
Tạ Yêu, Ta, Học Sinh Tiểu Học, Đã Thành Trù Thần!
“Học sinh tiểu học, việc duy nhất phải làm chính là học cho giỏi... Nhưng ta nghĩ, Phương lão sư đến trường chỉ để... nấu ăn thôi thì phải.” “Xếp hàng cuối cùng cũng tới lượt ta rồi... Phương lão sư, việc học để sau, trước tiên giúp ta xào một phần cơm chiên nhé?” “Ngươi tưởng ta đứng trước cổng trường tiểu học này để đón con ư? Không, ta là chờ Phương lão sư tan học, để được ăn món ngon hắn nấu đầu tiên đó!” Ta tên là Yêu, người từ thế giới song song, vốn cao lớn như cái đấu. Vậy mà trong chớp mắt xuyên thành... một học sinh tiểu học. Vậy thì phải làm sao? Cũng may, ta kích hoạt hệ thống, đạt được thiên phú Trù Thần! Mỗi món ăn ta làm ra không chỉ khiến người ta thèm nhỏ dãi, ăn một lần là không thể dừng, mà còn gợi lại trong ký ức vị ngon thân thuộc: - Là hương vị món ăn bà ngoại nấu thuở ấu thơ. - Là mùi vị quen thuộc từ tay mẹ. - Là miếng cơm hiếm hoi thời đói khổ, ba ngày nhịn mới được một bát... Kết quả là ... “Hảo gia hỏa, đây rốt cuộc là trường tiểu học gì vậy? Trước cổng toàn xe sang trọng xếp hàng dài, thậm chí còn có cả trực thăng? Quá ngang tàng!” “Không, ngươi nhầm rồi. Đây chỉ là một trường tiểu học bình thường thôi. Còn xe sang trọng, máy bay trực thăng gì đó... đều là vì muốn chờ đầu bếp tan học đấy!”
Sau Khi Tái Sinh, Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
Kiếp trước tôi là một cô gái thành thị da trắng, giàu có và xinh đẹp, coi thường những người đàn ông quê mùa, lạnh lùng và ít nói trong làng. Vì muốn có một cơ hội trở lại thành phố, tôi sống c.h.ết không chịu thừa nhận mối quan hệ với anh, để cho anh rơi vào b.ẫy của bạn thân tôi, bị k.ết á.n vì tội lư.u m.an.h, và bị dân làng tức giận đá.n.h m.ù một mắt. Cuối cùng, tôi đã nhận được "tấm vé" trở lại thành phố, nhưng mang theo sự hối tiếc và u sầu, tôi chìm trong mặc cảm tội lỗi dày vò và g.ụ.c ngã trong b.ệ.nh vi.ệ.n. Tôi thầm thề trong lòng: "Nếu có kiếp sau, tôi sẽ bù đắp cho anh." Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái đêm kinh hoàng đó với anh.
Tôi Có Kỹ Năng Điều Tra Đặc Biệt
Sinh viên trường cảnh sát Lâm Thư Nguyệt đi đời vì thấy việc nghĩa hăng hái làm, nhưng cô ấy không chết hẳn mà lại xuyên không thành thực tập sinh phóng viên cùng tên ở một thế giới song song. Nhìn thấy thời gian đếm ngược sự sống trên hệ thống thiện ác vừa được liên kết chỉ còn ba giờ, Lâm Thư Nguyệt thầm nghĩ: Cô trong sinh về đầu những năm 2000, nhưng lại chưa hoàn toàn sống, chỉ có vạch trần và hỗ trợ cảnh sát bắt tội phạm mới có thể kéo dài sự sống! May mà hệ thống có sẵn radar quét tội phạm, có thể phân biệt giá trị thiện ác của con người, còn ngẫu nhiên rơi ra các loại phần thưởng, nếu không thì mạng nhỏ của cô tiêu đời rồi! Vì để sống sót, cô trà trộn vào từng băng nhóm tội phạm. Trên con đường điều tra tội phạm và vạch trần sự thật các vụ án như: vụ án trung tâm cai nghiện internet, vụ án không nhận tội gϊếŧ vợ, vụ án sữa bột giả, vụ án thiếu nữ bị uy hϊếp, vụ án xe giao nước đoạt mạng, vụ án xác chết biến mất trong nhà tang lễ, vụ án cả nhà phú hào bị gϊếŧ, vụ án bức tượng bí ẩn,... Cô trở thành một phóng viên điều tra xuất sắc, nhận được đủ các loại giải thưởng báo chí lớn nhỏ, còn là người trẻ tuổi nhất đạt giải thưởng thành tựu trọn đời cá nhân đương thời... Một tên buôn người bị bắt: Rõ ràng tôi có khuôn mặt người lương thiện, kết quả cô ta vừa lên đã cho tôi hai cái tát. Một tên tội phạm truy nã cấp A: Cô ta nói tìm cho tôi một nơi tốt, kết quả lại đưa tôi đến đồn cảnh sát. Một hiệu trưởng trường cai nghiện internet: Lúc đó tôi chỉ muốn trị liệu bằng điện giật cho bọn trẻ, ai ngờ lại bị cô ta nhìn thấy, nhất quyết phải cho tôi nếm thử mùi vị đó. Một vị cục trưởng: “Khụ khụ, phóng viên Lâm, khi nào cô đến chỗ tôi ngồi chơi vậy?” Một vị tổ trưởng đội chuyên án: “Phóng viên Lâm, chúng tôi có một vụ án đặc biệt lớn, cô có hứng thú nghe thử không?” Cậu bớt bớt lại đi...
Ngỗ Tác Kinh Hoa
Nữ chủ Thích Tầm là một vị ngỗ tác tài nghệ cao cường, vì oan án của gia tộc mà phải ẩn danh đổi tính, nương nhờ nghề nghiệm thi để sinh sống. Nàng dựa vào bản lĩnh tinh tế cùng nhãn lực sắc bén, nhiều lần trợ giúp quan phủ phá giải những vụ án kỳ dị, uẩn khúc. Trong quá trình ấy, nàng gặp được nam chủ Phó Quyết, một người xuất thân tôn quý, tâm cơ kín đáo. Từ hoài nghi lẫn nhau ban đầu, hai người dần sinh tín nhiệm, cùng vai kề vai tra ra chân tướng những âm mưu ẩn sâu phía sau các vụ án. Thích Tầm chẳng những thay người chết rửa sạch oan khiên, mà từng bước cũng tiến gần tới bí mật bị chôn vùi của gia môn. Tác phẩm thông qua những vụ án gay cấn hồi hộp cùng tình cảm khắc họa tinh tế, đã phản chiếu sự phức tạp của xã hội cổ đại và nhiều mặt của nhân tâm. Vừa có trí tuệ suy luận, vừa mang xúc cảm lay động lòng người, đây là một bộ cổ phong huyền nghi – tình cảm dung hòa lý và tình, trí và tâm.
Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung
Khi phụ thân ngỗ tác qua đời ly kỳ , Diệp Thải Đường vì món nợ lớn năm mươi lượng bạc, không thể không bán mình vào Lục Phiến Môn làm trâu làm ngựa cho chủ nợ Hạ Việt, người vốn là thần bổ. May mắn Diệp Thải Đường có linh hồn pháp y thâm niên của thời hiện đại, nàng dùng pháp y học hiện đại phá giải bí mật trên thi thể, điều tra dấu vết từ xương cốt. Khiến vụ án được tái diễn, nghe người chết nói chuyện, từng cọng cây ngọn cỏ đều làm chứng, ông trời có mắt không thể lừa. Hạ Việt vươn tay: "Nào, nắm tay ta đi." Diệp Thải Đường: "...?" Hạ Việt: "Như vậy chúng ta có thể cùng nhau phá án, trở thành một đôi cộng sự thần tiên." ***** Trích đoạn 1 Hạ Việt nói tiếp: “Tuy một tháng hai lượng không nhiều lắm, ngươi tiêu tiết kiệm một chút, ba bốn năm cũng có thể trả hết tiền, nói không chừng còn có thể tiết kiệm một ít.” Diệp Thải Đường cười khổ. Hạ Việt cũng mỉm cười: “Nếu không thì, ngươi chỉ có thể đi ăn xin, ta tặng người một cái bát, ngươi cứ ăn xin ở gần Lục Phiến Môn đi, một cô nương như ngươi nếu đυ.ng phải tiểu lưu manh gì đó, hét một tiếng, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.” Nói xong, Hạ Việt đi đến cửa gọi Lưu Sa: “Vào phòng bếp lấy một cái bát cũ cho ta, nhớ lấy cái bát nào bị sứt mẻ ấy, sau này Diệp cô nương ăn xin, các ngươi nhìn thấy thì chiếu cố một chút.” Lưu Sa ngốc nghếch lại đáp lời, thật sự ra ngoài. Nói đến nước này, Diệp Thải Đường còn có thể nói gì nữa, nàng biết rõ đây là một miếng bánh ngọt có bôi thuốc độc, cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt cầm ăn mà thôi. “Ta làm.” Diệp Thải Đường không đợi Hạ Việt nói xong, liền nói: “Đại nhân, ngài thật sự quá tốt bụng, ta bị thuyết phục vì sự tốt bụng của ngài. Đừng nói bao ăn bao ở, còn có tiền, cho dù không có tiền, ta cũng làm. Có thể làm việc ở Lục Phiến Môn, còn ăn xin gì nữa chứ.” Câu nói này nghe có vẻ không có vấn đề gì, nhưng ở đâu cũng có vấn đề, Lục Phiến Môn tạo nghiệt gì mà phải so tốt xấu với ăn xin, nhất thời Hạ Việt cũng biết phải phản bác thế nào. Trích đoạn 2: Diệp Thải Đường khinh bỉ nói: “Cơm mềm cứng rắn ăn, còn ăn đúng lý hợp tình, Lư phu nhân đã tạo nghiệt gì vậy, năm đó nếu như bà ấy tìm một tiểu bạch kiểm, chỉ cần mặt đẹp dáng người đẹp, tự mình bỏ tiền bao nuôi, chẳng phải cuộc sống sẽ thoải mái hơn bây giờ à.” Diệp Thải Đường nói xong, lại liếc nhìn Hạ Việt. Hạ Việt còn chưa kịp tiêu hóa mấy lời nói kinh hãi thế tục này của Diệp Thải Đường, bị nàng liếc nhìn, nhất thời cảm thấy không đúng lắm. Muội ấy nhìn ta làm gì vậy, cảm thấy ta là cơm mềm cứng rắn ăn, hay là tiểu bạch kiểm? Trích đoạn 3: Diệp Thải Đường vô cùng cạn lời, nàng lẩm bẩm nói: “Nhìn không ra, đại nhân còn là một người ngạo kiều nữa.” Vương Thống không hiểu liền hỏi: “Ngạo kiều là ý gì?” Lưu Sa đọc hiểu một trăm điểm: “Chính là kiêu căng ngạo mạn đó.” “Không không không.” Diệp Thải Đường lắc lắc ngón tay: “Chính là vừa kiêu ngạo vừa nũng nịu.” Hạ Việt thật sự không thể ngờ rằng trong lòng Diệp Thải Đường mình lại có hình tượng như vậy, giật mình đến mức suýt chút nữa vấp ngã. Diệp Thải Đường còn tiến thêm một bước giải thích: “Con người ấy mà, chính là thích ngạo kiều trước mặt những người thương mình.” Hạ Việt không muốn trở thành quan viên đầu tiên của Đại Lương đánh chết thủ hạ trên đường, cho nên hắn chỉ có thể nén giận, cố gắng nhớ lại Diệp Minh đã gặp lúc trước, Diệp Minh là một người rất bình thường, sao nữ nhi của ông ấy lại không đáng tin như vậy. Trích đoạn 4: Trên trán của Trạng Nguyên có một vầng trăng lưỡi liềm, lúc trước Diệp Thải Đường cũng đã từng xem qua các loại chân dung mặt nạ hí kịch. Lần này lại liếc nhìn, Diệp Thải Đường lập tức nhận ra chỗ không đúng. "Hình như vị trí của mặt trăng này không giống với mấy cái ta đã từng nhìn thấy trước đây." "Phải." Lão bản gánh hát hí kịch đáp: "Đáng lẽ phải vẽ lệch vầng trăng này mới được, nhưng hôm nay hắn không chú ý, lại vẽ thẳng." Diệp Thải Đường liếc nhìn, đúng thật là như vậy, vầng trăng trên trán vị Trạng Nguyên này là thẳng, mà những cái nàng từng thấy trước đây đều là lệch. Nhưng đây cũng không phải chuyện gì to tát, đến mức phải tức giận như vậy, mắng như mắng tôn tử vậy à? Diệp Thải Đường không khỏi hỏi: "Vầng trăng này thẳng hay lệch, có quy tắc gì đặc biệt à?" Hoặc nên nói, có điều cấm kỵ gì à? Lão bản tức giận như vậy, giống như vị Trạng Nguyên này đã phạm phải sai lầm lớn. Lão bản gánh hát hí kịch thở dài: "Tiểu thư có điều không biết, nghề nào cũng có quy tắc của nghề nấy. Nhân vật trong vở hí kịch này là một vị Trạng Nguyên nổi tiếng thời tiền triều, chính trực vô tư. Nghe nói ông ấy là Chung Quỳ lão gia chuyển thế, ban ngày đòi lại công bằng xử án cho bá tánh. Ban đêm, có thể nhìn thấy quỷ hồn. Nếu có ai chết oan, sẽ báo mộng để đòi lại công bằng." Diệp Thải Đường "a" một tiếng, nhất thời không phản ứng kịp lão bản đang ám chỉ gì, dừng lại một lát mới vỡ lẽ: "Ông đang nói quỷ ấy à." Trích đoạn 5: Thấy tên hỏa kế cũng không nghĩ ra được nội dung gì thêm, Tạ Chỉ lại hỏi: "Chẳng phải nam nhân không thể hát, nữ nhân có thể hát à? Ngươi đi tìm một nha đầu đến hát cho bọn ta nghe thử." Thật phiền muộn, người khác đều là uống hoa tửu nghe tiểu khúc. Còn bọn họ thì sao, ăn bánh bao nghe quỷ ca dao. Sự khác biệt thật sự quá lớn. Tên hỏa kế nhận được tiền thưởng vẫn rất tích cực, rất nhanh đã tìm một tiểu nha đầu đến. Tiểu nha đầu liền cất tiếng hát. "Ánh trăng sáng, lòng hoang mang." "Quỷ tân nương, tìm tân lang." "Tân lang là tình lang của ta, tân phòng là mộ phần của ta." "Giá y một màu đỏ thẫm, dùng máu ta thêu một đôi uyên ương." "Kèn xô na thổi vang một đường. Tình lang hỡi, chúng ta vào động phòng hoa chúc... chàng xem kìa, tim chàng gan chàng vương khắp sàn." Giọng của tiểu nha đầu cũng khá hay, nhưng hát lên lại hơi rợn người. Diệp Thải Đường nghe rồi, xoa xoa lớp da gà trên cánh tay. Đây là tiểu khúc dân gian gì chứ, đây là bài ca dao kinh dị mà. Trích đoạn 5: -------- Truyện chủ yếu về trinh thám phá án, vụ án liên tục, tình cảm là phụ, mọi người cùng gu với mình thì nhảy hố nhé. Chúc mọi người một ngày tốt lành và đọc truyện vui vẻ nha ~
Bị Ép Học, Sau Tôi Bạo Hồng Ở Giới Giải Trí
Giới thiệu: Tuyên Oanh một minh tinh tuyến mười tám, nổi danh khắp showbiz nhờ gương mặt đẹp. Còn lại thì không có gì cả. Diễn dở, EQ thấp, học vấn không tới, hở ra là ngủ gật. Báo chí gọi cô là “bình hoa không có trí não”, fan thì gọi là “cá mặn sống giữa người nổi tiếng”. Nhưng Tuyên Oanh chẳng quan tâm. Cô thật sự chỉ muốn sống đời nằm dài, ăn no rồi ngủ, ngủ dậy rồi nằm, một ngày qua đi thật bình yên. Cho đến khi. Tủ sách trong phòng cô bỗng thành tinh. Không nghe nhầm đâu. Một đêm nọ, khi đang định lướt mạng chơi game, cô bị cái tủ sách hút thẳng vào thế giới mới nơi mỗi lần cô lười biếng, là y như rằng bị bắt học đến sứt đầu mẻ trán. Không học thì bị hành. Không làm bài thì bị phạt. Từ đó trở đi, mỗi lần muốn làm cá mặn, cô lại bị kéo vào trò chơi sinh tồn, thi đấu, thuyết trình, diễn xuất, kiểm tra IQ... đủ kiểu ép học lên trình. Trích đoạn: Trong chương trình thực tế sống còn, người ta bối rối nhóm lửa, đốt mãi không cháy. Còn cô? Bình thản lắp kính lúp hội tụ ánh sáng mặt trời, dựng lò nướng tự chế, quạt một phát, cá nướng thơm lừng cả núi rừng. Khán giả trợn tròn mắt: “Không phải cô ta chỉ được cái mặt đẹp thôi sao?” Tuyên Oanh: “Đây là kiến thức vật lý cơ bản lớp 9.” Chương trình điền viên, khách mời ngồi thơ thẩn ngắm cảnh núi sông, chán đến phát ngáp. Tuyên Oanh ngồi kế bên, vừa đọc thơ vừa ký họa tranh phong cảnh, tiện tay còn bẻ lá làm bookmark. Mấy MC cứng họng: "Không phải cô ấy trượt đại học à? Sao làm được thế kia?” Tuyên Oanh cười nhẹ, đưa ra một quyển sách "Chỉ 101 Tuyệt Chiêu, dễ dàng thi đậu": "Tặng bạn." Lần đầu đóng phim cổ trang lịch sử, cô bị ép diễn cùng ảnh đế nổi tiếng khó tính. Vừa gặp mặt, ảnh đế liền lạnh lùng nói: "Không đủ trình thì biến." Tuyên Oanh không biến. Ngược lại, cô nhập vai như nuốt sống nhân vật, diễn đến mức người ta tưởng cô là nhân vật sống lại. Tuyên Oanh quay sang hỏi ảnh đế, giọng nhàn nhạt: "Ảnh đế, chừng nào đến lượt anh chạy đấy?" Người ta nói, sách là bậc thang tiến hóa của nhân loại. Còn với Tuyên Oanh, sách là máy ủi, ủi thẳng cô lêи đỉиɦ lưu. Cư dân mạng dậy sóng: #Anti quay xe vì một con cá nướng. #Phế vật có học thức đáng sợ hơn tưởng tượng. #Yêu cá mặn xinh đẹp, tôi thi đỗ Thanh Hoa. Sau khi nổi tiếng, Tuyên Oanh bị chụp lại cùng một người đàn ông bí ẩn giữa đêm khuya. Truyền thông sôi sục, hỏi ảnh đế nổi tiếng thanh tâm quả dục, không gần nữ sắc: “Xin hỏi, anh nghĩ thế nào về việc Tuyên Oanh bị nghi ngờ qua đêm với một trai bao, bảy lần trong một đêm?” Hạ Dụ Trầm mỉm cười bình tĩnh: “Không có đến bảy lần đâu. Vì kiêng trước khi cưới, nên hôm qua chưa thực hiện.” Truyền thông: “?” Hạ Dụ Trầm khí chất đĩnh đạc, tuấn tú bất phàm, nhấn từng chữ rõ ràng: “Vâng, tôi chính là vị trai bao đó. Hôm qua là lần cầu hôn thứ chín. Cảm ơn vì lời chúc phúc.” P/S: 1. Một câu giới thiệu vắn tắt: Phế vật xinh đẹp nhưng có học thức đáng sợ hơn cả boss cuối. 2. Chủ đề chính: Dù rơi vào hoàn cảnh nào, cũng phải rực rỡ và tỏa sáng theo cách của riêng mình.
Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm Trùng Sinh
Là nhân viên quản lý hồ sơ tại trại giam, Khương Lăng thuộc nằm lòng những hồ sơ phạm nhân từng xử lý. Đã chứng kiến quá nhiều tội phạm, nghe qua vô số câu chuyện phía sau, Khương Lăng hiểu rõ sự phức tạp và biến đổi khôn lường của nhân tính. Có người bẩm sinɧ đã xấu, gây ra tội ác không thể dung thứ. Có người sai một bước, rồi sai mãi, đến cuối cùng không còn đường quay đầu. Có người nhất thời bốc đồng, để rồi khi hối hận đã quá muộn màng. Cũng có người, bi kịch xảy ra chỉ vì ảnh hưởng từ gia đình. ... Một ngày nọ, Khương Lăng trọng sinɧ về năm 1993, khi cô vừa tốt nghiệp trường cảnh sáτ, được phân về đồn công an đường Kim Ô làm cảnh sáτ khu vực. Trong đại sảnh đồn đang xử lý một vụ ẩu đả, cảnh sáτ phụ trách đang giáo dục hai thiếu niên: “Tiền Đại Vinh, em đừng bắt nạt Lương Cửu Thiện thế nữa...” Hai cái tên này quá đỗi quen thuộc, Khương Lăng sững người ngay tại chỗ. Lương Cửu Thiện, sinɧ năm 1978, năm 1999 ngồi tù vì tội giết người. Người bị cậu ấy sáτ hại tên là Tiền Đại Vinh. Vụ án năm ấy gây chấn động toàn thành phố. Lương Cửu Thiện bỏ học, truy lùng suốt sáu năm chỉ để tự tay giết kẻ thù đã hại cɧếτ chị gái mình. Tại toà, cậu ấy chỉ nói đúng bốn chữ: “TÔI KHÔNG HỐI HẬN.” Hiện giờ, liệu chị của cậu ấy còn sống không? Hy vọng mọi thứ vẫn còn kịp!
Trùng Sinh Trở Về Làm Đạo Sĩ
Nhân vật chính Trần Minh vì một tai nạn bất ngờ mà chết. Khi vừa bước lên cầu Nại Hà, chuẩn bị đầu thai chuyển kiếp, nào ngờ cây cầu lại đột nhiên sụp đổ. Trong khoảnh khắc rơi xuống, Trần Minh vô tình nắm được một đóa Bỉ Ngạn Hoa, rồi cùng nó trở về thời kỳ sơ sinh. Sau khi trùng sinh, hắn phát hiện mình có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không nhìn thấy, và từ đó cũng注 định sẽ dây dưa không dứt với những tồn tại quỷ dị ấy suốt cả đời. Có lão nãi nãi vì cất giấu vàng bạc mà chưa kịp nói cho con cháu, nên chần chừ không chịu đầu thai. Có lưu lãng hán vì cả đời chưa từng trải qua nam nữ hoan ái, nên mang theo chấp niệm không muốn rời đi. Dưới vô số kỳ ngộ quái lạ mà người thường khó lòng gặp được, Trần Minh từng bước tu hành, cuối cùng chứng đạo thành Chân Tiên duy nhất của Đạo gia!