Thập Niên 70: Phát Sóng Trực Tiếp Bán Hàng

Thập Niên 70: Phát Sóng Trực Tiếp Bán Hàng

Điền VănĐô thịHEHiện ĐạiNữ CườngTình CảmXuyên Không

Bánh nhân đậu làm hệ thống lâu như vậy nhưng chưa bao giờ gặp chuyện nào không có thể nói gì như vậy. Lúc đầu nó đồng tình với ký chủ này, cảm thấy cô quá thảm. Đang đi bình thường trên đường thì trở thành đệm giảm xóc bằng thịt, bị người nhảy lầu tự tử đập trúng, người nhảy lầu còn sống mà cô lại đi đời nhà ma. Bánh Nhân Đậu phá lệ nói với cô: Vì cô chết quá oan uổng nên tôi định mang cô đến thập niên 70 sống tạm, hơn nữa có thể thõa mãn một yêu cầu của cô. Nhưng nào ngờ, từ đây cơn ác mộng bắt đầu. Cô ký chủ này không làm theo kịch bản đã an bài, mở miệng đã không khách khí một tí nào: “Có thể xuyên qua đến thập niên 70, nhưng cậu phải cho tôi mang điện thoại đi cùng! Con người bi thảm nhất là gì? Có phải là người đã chết mà chưa xài hết tiền không. Hiện tại dù là Thiên Vương lão tử tới, tôi cũng phải tiêu cho hết tiền?” Vốn dĩ Bánh Nhân Đậu cảm thấy việc này không có gì khó nhưng mà không nghĩ rằng, từ bây giờ nó trở thành một trạm trung chuyển hậu cần. Ký chủ không chỉ tiêu tiền mua sắm chờ chuyển phát nhanh, cô còn cầm di động phát sóng trực tiếp bán hàng. Thậm chí cô còn để người chồng miễn phí mới nhặt được dùng di động học bài trực tuyến. Nghe xem cô nói với người chồng tiện nghi kia cái gì? Không học trực tuyến, anh đừng mơ hôn tôi? Không làm xong tuyển tập đề thi này, đến lúc đó thi đại học mở lại, anh không có cách nào đi cùng tôi bay ra vùng núi này? Nhìn vẻ mặt say đắm của anh chồng hờ, anh ta thật sự xem ký chủ như trân bảo. Luôn nâng niu cô trong lòng bàn tay, cưng chiều cô thành một đóa hoa kiều diễm. Bánh Nhân Đậu thở dài một hơi, thật khó khăn cho nó, ngày đó thật không nên mềm lòng. Tag: Làm ruộng văn, Vả mặt, Niên đại văn Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Phương Tình, Trần Sinh ┃ vai phụ: Hạ Ngôn, Hứa Thải Liên ┃ cái khác: Một câu tóm tắt: Phát sóng trực tiếp bán hàng, làm giàu. Lập ý: Cho dù sống trong hoàn cảnh ác liệt cũng nên bảo trì sự lạc quan, tích cực hướng về phía trước. Thể loại truyện: Nguyên sang - ngôn tình - cận đại hiện đại - tình yêu Thị giác tác phẩm: Nữ chủ

100000

366 chương

Truyện hiện tại chưa có EBook. Chúng tôi sẽ cập nhật sớm nhất có thể.

Bạn có thể liên hệ Hỗ trợ để yêu cầu tạo EBook

Truyện cùng tác giả

Thập Niên 70: Phát Sóng Trực Tiếp Bán Hàng
Thập Niên 70: Phát Sóng Trực Tiếp Bán Hàng
Mê Tháp

Bánh nhân đậu làm hệ thống lâu như vậy nhưng chưa bao giờ gặp chuyện nào không có thể nói gì như vậy. Lúc đầu nó đồng tình với ký chủ này, cảm thấy cô quá thảm. Đang đi bình thường trên đường thì trở thành đệm giảm xóc bằng thịt, bị người nhảy lầu tự tử đập trúng, người nhảy lầu còn sống mà cô lại đi đời nhà ma. Bánh Nhân Đậu phá lệ nói với cô: Vì cô chết quá oan uổng nên tôi định mang cô đến thập niên 70 sống tạm, hơn nữa có thể thõa mãn một yêu cầu của cô. Nhưng nào ngờ, từ đây cơn ác mộng bắt đầu. Cô ký chủ này không làm theo kịch bản đã an bài, mở miệng đã không khách khí một tí nào: “Có thể xuyên qua đến thập niên 70, nhưng cậu phải cho tôi mang điện thoại đi cùng! Con người bi thảm nhất là gì? Có phải là người đã chết mà chưa xài hết tiền không. Hiện tại dù là Thiên Vương lão tử tới, tôi cũng phải tiêu cho hết tiền?” Vốn dĩ Bánh Nhân Đậu cảm thấy việc này không có gì khó nhưng mà không nghĩ rằng, từ bây giờ nó trở thành một trạm trung chuyển hậu cần. Ký chủ không chỉ tiêu tiền mua sắm chờ chuyển phát nhanh, cô còn cầm di động phát sóng trực tiếp bán hàng. Thậm chí cô còn để người chồng miễn phí mới nhặt được dùng di động học bài trực tuyến. Nghe xem cô nói với người chồng tiện nghi kia cái gì? Không học trực tuyến, anh đừng mơ hôn tôi? Không làm xong tuyển tập đề thi này, đến lúc đó thi đại học mở lại, anh không có cách nào đi cùng tôi bay ra vùng núi này? Nhìn vẻ mặt say đắm của anh chồng hờ, anh ta thật sự xem ký chủ như trân bảo. Luôn nâng niu cô trong lòng bàn tay, cưng chiều cô thành một đóa hoa kiều diễm. Bánh Nhân Đậu thở dài một hơi, thật khó khăn cho nó, ngày đó thật không nên mềm lòng. Tag: Làm ruộng văn, Vả mặt, Niên đại văn Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Phương Tình, Trần Sinh ┃ vai phụ: Hạ Ngôn, Hứa Thải Liên ┃ cái khác: Một câu tóm tắt: Phát sóng trực tiếp bán hàng, làm giàu. Lập ý: Cho dù sống trong hoàn cảnh ác liệt cũng nên bảo trì sự lạc quan, tích cực hướng về phía trước. Thể loại truyện: Nguyên sang - ngôn tình - cận đại hiện đại - tình yêu Thị giác tác phẩm: Nữ chủ

100000 Giỏ hàng

Truyện liên quan

Bắt Đầu Ngưng Đọng Thời Gian, Tà Thần Cũng Phải Quỳ Xuống Cho Ta!
Bắt Đầu Ngưng Đọng Thời Gian, Tà Thần Cũng Phải Quỳ Xuống Cho Ta!

Bạch Dã xuyên đến hai trăm năm sau thời đại đại tai biến. Thế giới này đầy rẫy nguy cơ, dã thú dị hóa hoành hành, con người tuy thuần phác nhưng lại sống trong sợ hãi. Thế nhưng, Bạch Dã vẫn rất bình tĩnh — vì hắn có một năng lực đặc biệt: mỗi ngày có thể đứng im thời gian một phút đồng hồ, nếu không dùng, còn có thể tích lũy lại cho hôm sau. Từ đó, hắn dần thấu hiểu một chân lý: “Thời gian chính là sinh mệnh.” Đối mặt với đám thống lĩnh tàn bạo của vùng đất chết, Bạch Dã bình thản nói: “Ta thật không muốn lãng phí thời gian để giết các ngươi. Nếu các ngươi chịu quỳ xuống van xin, chuyện này xem như bỏ qua được không?” Nhìn thi thể Tà Thần nằm trong vũng máu, hắn lại thở dài: “Ngươi có biết để giết ngươi ta phải lãng phí bao nhiêu thời gian không? Mười giây! Trọn vẹn mười giây! Một đời người có bao nhiêu lần mười giây như thế chứ!?” Nhiều năm sau. Phóng viên: “Bạch Dã tiên sinh, ngài là người đã thay đổi cả thời đại đại tai biến. Mọi người đều muốn biết, đâu là bí quyết thành công của ngài?” Bạch Dã: “Trân quý thời gian.” Phóng viên: “Ý ngài là, đừng lãng phí thời gian vào những việc vô nghĩa, phải tận dụng từng phút từng giây để phấn đấu, để nắm bắt tương lai đúng không?” Bạch Dã: “À... Ừm, đúng, ta chính là ý đó.” Phóng viên: “Vậy xin hỏi, trong thời đại mới, khi nhiều người vẫn còn mơ hồ, không biết mục tiêu cuối cùng của cuộc sống là gì, ngài nghĩ họ nên làm thế nào?” Bạch Dã: “Trân quý thời gian.” Phóng viên: “Không, ý ta là... sống đến cuối cùng, con người tồn tại là vì điều gì?” Bạch Dã: “Cũng vì... trân quý thời gian.”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970
Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970

Nghe nói trong khu đại viện, người từng học đại học hẳn hoi như Đường Hoài Dã lại cưới một cô vợ nhà quê? Tin tức này vừa lan ra, cả đám bà tám trong viện liền xôn xao, như bắt được một chuyện động trời. Chuyện này đúng là khiến người ta hả giận mà! Vào những năm 60, ai đã từng học đại học đều như được dát vàng quanh người, bao nhiêu tiểu thư danh giá tranh nhau muốn gả vào nhà họ Đường. Vậy mà mẹ của Đường Hoài Dã lại chướng mắt tất cả những cô gái ấy! Thế mà bây giờ thì sao? Cái miếng thịt ngon ấy lại rơi vào miệng một cô gái nông thôn! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến đỏ cả mắt, nhưng trước mặt người ngoài vẫn phải cố kìm nén! Đến khi hai bên gặp mặt, nhà họ Đường mới phát hiện cô con dâu này... có gì đó không bình thường! Không có bằng cấp ư? Người ta đọc Tứ thư Ngũ kinh vanh vách! Nhà quê ư? Ôi trời ơi, cái rương sính lễ kia sáng lóa đến mức chói cả mắt! Xấu xí ư? Nếu cô mà xấu thì cả khu đại viện này chẳng còn ai đẹp nổi! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến run cả người, lập tức xắn tay áo lên, quay sang đám bà tám xung quanh mà cao giọng: "Nhà ai có con dâu danh giá hơn con dâu nhà tôi thì đứng ra đây xem nào!" Trong mắt người nhà họ Đường, cô con dâu này đúng là chẳng có lấy một khuyết điểm! Đường Hoài Dã thì lại nghĩ khác, nhưng anh nào dám nói ra? Tham ăn, lại còn lười! Mà hễ bị chọc giận thì liền phớt lờ anh, nếu anh mà dám cằn nhằn thêm vài câu thì cô dám mở miệng đòi ly hôn ngay! Ha hả! Không thể trêu vào! Không thể trêu vào! Thế là Đường Hoài Dã chủ động nhượng bộ, còn Tần Thanh thì được thể sống sung sướиɠ hơn bao giờ hết! Cô nằm dài trên ghế, thảnh thơi phơi nắng trong sân. Bầu trời cao vời vợi, mây trôi bồng bềnh, xuân sang ngày dài... thật là thoải mái mà!

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trồng Rau Trong Lâu Đài Phép Thuật Sau Tận Thế
Trồng Rau Trong Lâu Đài Phép Thuật Sau Tận Thế

Nguyễn Nhuyễn bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, nam chính là người mạnh nhất trong thời tận thế, còn cô là nữ phụ pháo hôi với dị năng vô dụng. Trong khi những người khác thức tỉnh dị năng, Nguyễn Nhuyễn lại thức tỉnh một hệ thống ma pháp. Vì dị năng của hệ thống quá yếu kém, Nguyễn Nhuyễn bị đồng đội của mình bỏ rơi, thậm chí còn bị chọn làm mồi nhử xác sống, trở thành hòn đá lót đường cho sự trỗi dậy của nam chính. Bị xác sống vây công, kiệt sức và không còn lối thoát, Nguyễn Nhuyễn nhắm chặt mắt, nghiến răng, ném củ khoai tây trong tay ra xa và hét lớn: "Úm ba la xì bùa, triệu hồi: Hỏa Thuật!" Củ khoai tây lập tức biến thành quả cầu lửa, thiêu rụi đầu một con xác sống trước mặt! Đây... đây chính là ma pháp trong truyền thuyết ư!? Không lâu sau, tại một thị trấn biên giới hẻo lánh, đột nhiên mọc lên một tòa thành căn cứ kiên cố. Bên trong có một dị năng giả, nghe đồn từng bị ruồng bỏ tàn nhẫn vì quá vô dụng. Thế nhưng... Bắp do cô trồng không chỉ thơm ngon mà còn có thể biến thành đại bác, dễ dàng tiêu diệt xác sống. Dây leo do cô trồng còn cứng hơn thép, có thể dùng để chế tạo vũ khí và công trình phòng thủ, chống lại động vật biến dị hung hãn. Hoa hướng dương do cô trồng lại có khả năng chữa lành, thậm chí còn giải trừ được trạng thái xác sống! Lãnh đạo các căn cứ lớn nhao nhao: "Các người không cần, chúng tôi cần!" Mọi người: "Xin đại lão hãy để mắt tới chúng tôi!" Nam chính nguyên tác: "Giờ tôi hối hận còn kịp không?" Tóm tắt ngắn gọn: Bắt đầu học ma pháp từ việc trồng rau

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!
Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!

Thẩm Kiều Kiều bất ngờ xuyên không, trở thành mẹ ruột của Tiêu Nguyệt Nguyệt, nữ hung thủ trong một vụ án liên hoàn vừa đáng thương, lại vừa đáng hận. Tuổi thơ của Tiêu Nguyệt Nguyệt tựa như chìm trong vực sâu tăm tối, cha ruột không rõ sống chết, mẹ ruột chẳng thèm đoái hoài, thậm chí còn là tòng phạm của cha dượng. Trên suốt chặng đường trưởng thành, cô bé chẳng hề nhận được lấy một chút tình yêu thương của gia đình, để rồi khi lớn lên, cô bé đã bắt đầu trả thù thế giới này. Lúc này, Tiêu Nguyệt Nguyệt mới lên tám tuổi, Thẩm Kiều Kiều quyết định phải kéo bằng được đứa trẻ này ra khỏi vũng lầy tăm tối. Với những kẻ khốn kiếp dám bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều liền lôi ra cây kim to, khích lệ: "Con yêu, đâm thật mạnh vào cho mẹ!" Gặp phải bạn học ở trường bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đích thân chỉ dạy: "Con ngoan, chúng ta trùm bao tải đánh nó." Đối với hàng xóm láng giềng dám bắt nạt hai mẹ con, Thẩm Kiều Kiều liền kéo tay Nguyệt Nguyệt, hùng hổ xông đến tận cửa: "Con gái, đập nát nồi nhà nó cho mẹ!" Để uốn nắn lại sở thích mổ xẻ động vật của Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đã dắt cô bé ra chợ mổ cá. Kỹ thuật mổ bụng lóc xương vừa nhanh vừa gọn của hai mẹ con nhanh chóng nổi danh khắp khu chợ, giúp họ buôn may bán đắt, tiền vô như nước. Bất ngờ thay, người cha ruột đã mất trí nhớ suốt tám năm đột nhiên tìm đến tận cửa. Lúc này, anh ta đã trở thành một vị tổng tài hào môn với khối tài sản bạc tỷ, mặt dày mày dạn đến cầu xin tha thứ. Đáp lại anh ta, hai mẹ con chỉ đồng loạt giơ con dao còn dính máu lên, trợn mắt lườm một cái rồi hét: "Cút!" Châm ngôn sống của Thẩm Kiều Kiều là, đàn ông mà đáng tin thì heo nái cũng biết leo cây.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?
Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

Chẳng hiểu sao Lộc Ngữ lại lạc vào một phó bản. Oái oăm thay, đây lại chính là thể loại kinh dị vô hạn lưu trong truyền thuyết. Vừa mới chân ướt chân ráo nhập bọn với quyết tâm tìm một "đùi to" để ôm thì cô đã phát hiện thế giới này có gì đó rất không ổn. Ánh mắt cô lướt qua đỉnh đầu của các đồng đội. [Tên lụy tình yêu đơn phương.] Lộc Ngữ: ... Hửm? [Boss phó bản đang nằm vùng.] Lộc Ngữ: ... Hả? Rồi trên đầu một người phụ nữ khác, hai chữ [Đại lão] to tổ chảng suýt thì chọc mù mắt cô! Lộc Ngữ: ... Á! Tò mò, cô vớ vội một chiếc gương soi thử và chết lặng khi thấy dòng chữ xám xịt trên đầu mình: [Sinh viên mỏng manh (Người xuyên không).] Lộc - sinh viên mỏng manh - Ngữ: ... [Run lẩy bẩy.] Thế là trong một đội hình "toang" đến mức này, Lộc Ngữ đã dựa vào trực giác của một người qua đường thứ thiệt để thuận lợi sống sót qua phó bản đầu tiên. Mãi về sau cô mới nhận ra không có gì là hoang đường nhất mà chỉ có hoang đường hơn! Dàn nhân vật cô gặp sau này cũng chẳng phải dạng vừa với những cái tên sương sương như: [Kẻ xui xẻo trăm năm có một], [Con bạc điên cuồng], [Vạn quỷ mê phiên bản đời thực], [Bạn của phụ nữ lớn tuổi], vân vân và mây mây. Lộc Ngữ: ... Thôi xong, thật sự toang rồi. Giữa thế giới điên rồ này, cô quyết định ôm chặt lấy người đồng đội duy nhất có vẻ ngoài bình thường. Lộc Ngữ cảm thấy an tâm đến lạ khi nhìn dòng chữ [Công dân nhiệt tình (Người xuyên không)] siêu to khổng lồ trên đầu anh. Quả nhiên vẫn là đồng hương đáng tin cậy nhất! Nhìn cái danh hiệu này mà xem, vừa bình thường lại vừa đáng tin biết bao! Mãi cho đến sau này, cô mới kinh hoàng phát hiện l*иg ngực của người đồng đội thân thiết đã thủng một lỗ lớn và trái tim bên trong cũng biến mất tự bao giờ. Ấy thế mà anh vẫn đứng đó mỉm cười với cô, trong khi danh hiệu trên đầu anh bắt đầu tự động thay đổi. [Kẻ bất tử cố chấp.] Lộc Ngữ: ... Đệt, hóa ra anh không phải đồng hương của tôi, mà đến người bình thường cũng không phải nốt à? [Em gái ngọt ngào có lối suy nghĩ khác người × Chàng trai bất tử "nhiệt tình".]

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Cải Tạo Chồng Lười Biếng, Bắt Đầu Dưỡng Lão Từ 20 Tuổi
Thập Niên 80: Cải Tạo Chồng Lười Biếng, Bắt Đầu Dưỡng Lão Từ 20 Tuổi

Lâm Tuệ mơ một giấc mơ, trong mơ mình tròn 50 tuổi, lại làm quả phụ 27 năm, vất vả nuôi nấng đứa nhỏ lớn lên, kết quả mắc bệnh ung thư, còn chưa hưởng phúc đã đi đời nhà ma. Sau khi tỉnh mộng, phát hiện mình vẫn còn ở năm 1980, một năm này cô vừa gả cho Từ Đông Thăng "lười biếng" nổi tiếng mười dặm tám xã. Cô cắn chặt răng, tuyệt đối không thể đi con đường trong mộng kia. Từ giờ khắc này trở đi, Lâm Tuệ "rửa tay hưởng phúc", một lòng cải tạo chồng phế vật, tất cả thủ đoạn gì mà PUA, trà xanh, giáp mặt một bộ sau lưng một bộ đều dùng tới, để anh gánh vác gánh nặng nuôi sống gia đình. Còn mình từ năm 20 tuổi đã bắt đầu dưỡng lão, ăn dưa xem kịch... Ít nhất không thể để tên đàn ông kia chết sớm như vậy! Từ Đông Thăng: "..." Mẹ già nói thanh danh của anh ở mười dặm tám xã này đều không nghe được một câu nói hay, cho nên bà đi mấy chục dặm đường, tìm cho anh một người vợ trong núi, tính cách dịu dàng còn chịu khó. Ba ngày trước khi kết hôn, cô ấy quả nhiên ngoan ngoãn phục tùng, còn lấy tiền cho mình đi chơi bài. Sau đó, cô nói ôm mấy con gà con tới, nuôi tốt về sau gϊếŧ gà hầm canh mỗi ngày bồi bổ thân thể cho anh. Nhưng sao việc nuôi gà xúc phân lại để anh làm? Sau đó, cô nói muốn kiếm tiền, có tiền thì có thể mua cho anh ba chuyển một vang (đồng hồ, máy may, radio, xe đạp), mua xe máy. Anh vui vẻ không chịu được, trong lòng trong mắt vợ anh đều là anh! Vì thế anh bận trước bận sau chân không chạm đất... Mẹ Từ: "..." Rõ ràng lúc trước cưới một đứa con dâu chịu khó, đã nói để bổ sung cho đứa con lười biếng, sao bỗng nhiên thay đổi? Con trai trở nên chịu khó, nhưng sao mà con dâu trở nên còn lười hơn so với anh??? Âm mưu, đều là âm mưu!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới
Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới

Lê Ôn Thư, một đại thần trong giới sáng tác tiểu thuyết mạng, vì thức khuya viết lách mà đột tử. Hệ thống dốc hết vốn liếng để giúp cô trùng sinh về tuổi mười sáu. Đó là thời đại mà cả giải trí lẫn internet đều chưa phát triển. Đứng trước kho tàng sách từ ba nghìn thế giới trong không gian hệ thống, Lê Ôn Thư xoa cằm, cảm thán: “Đột tử cũng đáng lắm!” ... Trước khi đọc: “Ủa? Đây là thể loại tiểu thuyết gì vậy, thử đọc xem sao.” Sau khi đọc: “Trời ơi! Đọc chưa đã, hoàn toàn chưa đủ, giờ này mà chưa cập nhật xong, làm sao ngủ nổi đây!” ... Trước khi đọc: “Tiểu thuyết thì có gì hay, ngàn truyện như một, biết đầu là đoán được đuôi, chán chết.” Sau khi đọc: “Cứu tôi với! Não tôi phát triển đủ chưa vậy, chỉ lỡ bỏ qua một câu mà đã không hiểu gì rồi!” ... Trước khi đọc: “Kinh dị á? Kinh dị cỡ nào được chứ? Anh đây từng cười ha hả bước ra từ nhà ma, xem phim kinh dị như phim hài ấy.” Sau khi đọc: “Mẹ ơi! Cô ấy viết cứ như thật sự có thứ gì đó bò ra ngoài được vậy!” ... Ở thế giới cổ đại, một cuốn tiểu thuyết về đích nữ trùng sinh báo thù đấu đá trong phủ trở thành sách gối đầu giường của các tiểu thư khuê các ở kinh thành. Sách vừa phát hành đã lập tức cháy hàng. Trước khi đọc: “Đàn ông đại trượng phu phải ra chiến trường chinh chiến, ai rảnh xem mấy chuyện đấu đá trong nhà với cung đình chứ.” Sau khi đọc: “Ai bảo tôi là đàn ông? Chị em với nhau thì sao không được mua chứ!” ... Ở thế giới tu tiên, một cuốn tiểu thuyết về xuyên không, phế vật nghịch tập vả mặt khiến tam giới đại chiến. “Đừng đánh nữa, tác giả vừa cập nhật chương mới rồi kìa!”

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng
Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng

Lê Dạng trúng tuyển vào Học viện quân sự hàng đầu của Hoa Hạ, hiện cô đang đối mặt với việc chọn khoa. Mọi người xung quanh đều nhìn cô đầy hy vọng, họ cho rằng cô chắc chắn sẽ gia nhập các khoa chiến đấu đứng đầu bảng xếp hạng. Nhưng... khi cô mở miệng lại nói: "Em muốn vào Khoa Nông học." Bạn học: "???" Thầy cô: "???" Tại sao một thiên tài hệ chiến đấu lại muốn vào cái Khoa Nông học "khỉ ho cò gáy" đó? Thầy cô tiếc tài, kiên nhẫn khuyên nhủ, nhưng Lê Dạng kiên định: "Em. Muốn. Vào. Khoa. Nông. Học." Dưới ánh mắt đầy thắc mắc của giảng viên, sự khinh thường và hả hê của bạn học, Lê Dạng không hề do dự mà bước vào Khoa Nông học. Tui cũng không muốn đâu huhu, nhưng không đi không được! Trước mắt cô hiện rõ một dòng chữ lớn: [Tuổi thọ chỉ còn lại 1 ngày. Vui lòng nhanh chóng thu hoạch cây trồng để kéo dài tuổi thọ.] Lê Dạng thu hoạch lúa mì bình thường, tuổi thọ tăng 1 năm. Lê Dạng thu hoạch lúa mì chất lượng cao, tuổi thọ tăng 10 năm. Lê Dạng đảm nhận toàn bộ công việc của Khoa Nông học, tuổi thọ tăng 100 năm! [Ting!] [Tuổi thọ vượt mốc 100 năm, mở khóa tăng cường thiên phú, chiến pháp, và tinh thần.] Lê Dạng: "Hả? Còn có chuyện tốt vậy à?" Lê Dạng tiêu hao 10 năm tuổi thọ, thiên phú được tăng cường. Lê Dạng tiêu hao 30 năm tuổi thọ, học được chiến pháp xuất sắc. Lê Dạng tiêu hao 50 năm tuổi thọ, tinh thần đột phá giới hạn! Nửa năm sau, bảng xếp hạng top 100 của Trường Quân sự Trung Quốc xuất hiện một cái tên mới: Lê Dạng, khoa Nông học. Ai đây? Người của khoa Nông học á? Sao có thể chứ! *** Tóm tắt trong một câu: Xin hãy nhanh chóng thu hoạch thực vật, giành lấy tuổi thọ. Ý tưởng: Tự lực cánh sinh, không bao giờ khuất phục.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu
Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu

Là người sống sót cuối cùng trong phiên bản thử nghiệm của game [Tận Thế Thiên Duyên], Quan Nhất Hạc nhận được ba phần thưởng độc nhất vô nhị: [Lệnh Bài Lãnh Chúa], một thiên phú cấp S và thân phận chủng tộc ẩn. Thế nhưng vào đúng ngày game ra mắt, cô lại bất ngờ xuyên không, trở thành một người sống sót nhỏ nhoi giữa lục địa Thiên Duyên đang chìm trong thảm họa. Đối mặt với thế giới sụp đổ, Quan Nhất Hạc, một tay chơi lão luyện, bình tĩnh kích hoạt thiên phú cấp S của mình. [Hệ Thống Đánh Dấu] được kích hoạt! [Đinh! Sống sót được 1 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Sơ Đồ Phân Tích Vị Trí Lãnh Địa.] [Đinh! Sống sót được 7 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Bản Vẽ Kiến Trúc Cao Cấp ×1.] [Đinh! Sống sót được 100 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được...] Từ hai bàn tay trắng, cô dẫn dắt người dân của mình xây dựng, sản xuất, kiến thiết nên một lãnh địa an toàn giữa trùng vây hiểm nguy. Họ cùng nhau đối mặt với tận thế, trở thành pháo đài cuối cùng và là niềm hy vọng của cả lục địa Thiên Duyên. Tóm tắt một câu: Đánh dấu mỗi ngày, ta xây dựng đế chế thời tận thế. Chủ đề: Giữa thế giới tro tàn, ánh sáng và hy vọng vẫn luôn tồn tại.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng