Ta Là Chị Dâu Của Nam Chính

Ta Là Chị Dâu Của Nam Chính

Ngôn TìnhHECổ ĐạiTrọng Sinh

Mộ Minh Đường là thế thân của bạch nguyệt quang trong truyện đại nam chính. Sau khi cửa nát nhà tan, nàng được Tưởng gia thu nhận, sau đó thay thế bạch nguyệt quang đã mất tích, cùng nam chính Tấn Vương đính hôn. Nàng vẫn luôn biết mình là thế thân, cho nên nàng thu lại nanh vuốt, sống thành bộ dáng của bạch nguyệt quang trong tưởng tượng của Tấn Vương. Nàng không dám nói không dám cười, an phận thủ thường làm bóng dáng của một nữ nhân khác. Cho đến một ngày, Tưởng đại tiểu thư chân chính đã trở lại. Tưởng đại tiểu thư trọng sinh, biết được thì ra nàng ta mới thật sự là bạch nguyệt quang trong lòng nam chính, lập tức trở về đoạt hôn ước đoạt thân phận. Tấn Vương vì lấy lòng bạch nguyệt quang, đem thế thân Mộ Minh Đường đưa cho Kỳ Dương Vương đã thành một người thực vật. Dù sao nàng cũng chỉ là một vật thay thế, dám trêu chọc chính chủ không vui, hắn sẽ khiến cho nàng sống không con không cái, không nơi nương tựa, thủ tiết cả đời. Bị cười nhạo là bùn nhão không trét được tường, Mộ Minh Đường hoàn toàn bùng nổ: Được thôi, ngươi dám đem ta đưa cho nam nhân khác, ta đây sẽ khiến ngươi phải gọi ta bằng tẩu tẩu! Nhưng bọn họ đều không ai nghĩ đến, sát thần Kỳ Dương Vương đã tỉnh lại. —- Tạ Huyền Thần là con vợ cả của Tiên đế, phần lớn giang sơn đều là do hắn đánh chiếm. Tạ Huyền Thần là con trai trưởng của tiên đế, phần lớn giang sơn đều do hắn đánh chiếm. Sau này không biết vì sao tính tình thay đổi, trở nên tàn bạo hiếu sát. Phụ hoàng hắn truyền ngôi cho thúc thúc, hắn cũng chịu không nổi bệnh đau đầu, rơi vào hôn mê. Khi tỉnh lại, bên giường có một mỹ nhân đang kinh ngạc nhìn hắn. Sau này, vì tiểu yêu tinh ngang ngược này, hắn chỉ có thể khôi phục danh tiếng chiến thần, đoạt lại ngôi vua, thống nhất thiên hạ. Trước đây tung hoành thiên hạ vì dã tâm, giờ đây tất cả dã tâm đều vì nàng. Chú thích: Thế thân của bạch nguyệt quang không làm nên trò trống gì x chiến thần từ đỉnh cao rơi xuống, nữ chính đẹp và ngang ngược, nam chính chiến đấu hết sức mình.

60000

441 chương

Truyện cùng tác giả

Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước
Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước
Cửu Nguyệt Lưu Hỏa

Thế tử Yến vương phủ có gia thế hiển hách, thân phận mê người, là quý công tử, tương lai trượng phu trong mắt các thiếu nữ. Lâm Vị Hi chính là thê tử của hắn. Nhưng nữ chính không phải là nàng. Nàng chết một lần mới biết mình chỉ là nữ phụ, tác dụng của nàng chính là đá kê chân cho nữ chính đường hoàng bước lên. Nhiệm vụ của nàng là làm nổi bật sự ôn nhu quan tâm của nữ chính. Nữ chính là thứ muội của nàng, là người mà thế tử cầu không được, nên là ánh trăng sáng trong lòg hắn. Tất cả mọi người đều đem nàng và thứ muội ra so sánh, dùng sự thành công thượng vị của thứ muội để chê cười sự thất bại của nguyên thê là nàng. Lâm Vị Hi cười lạnh, tốt. Tình yêu của các ngươi cảm động trời đất, vậy người tỷ tỷ như ta trở về làm mẹ kế của các ngươi đi! Thế là, nàng vì tức giận gả cho phụ thân của chồng trước, cha chồng chưa từng gặp mặt ở kiếp trước - chiến thần bảo vệ Đại Tề, sau tang vợ một mực không có tục cưới, nắm giữ binh quyền một vùng trời, uy danh hiển hách - Yến vương. Về sau, đang bước vào tuổi trung niên, sát phạt quả quyết như Yến vương, nhìn xem kiều thê nhỏ hơn mình cả một con giáp, có chút đau đầu nghĩ. Thôi, nàng còn nhỏ, hắn sủng ái nàng, dung túng nàng, sau này hãy dạy nàng. Những tên gọi khác # Ta làm mẹ chồng của nữ chính # # Sau khi quay về, ta gả cho phụ thân của chồng trước # 2. Thành hôn lúc Lâm Vị Hi mười bảy, Yến vương ba mươi bốn, nam nữ chủ tuổi tác chênh lệch khá lớn, để ý người cẩn thận khi đi vào 3. Nữ chính kiếp trước đã chết mất tiêu rồi nhé, nên sau khi cưới, quan hệ luân lý gì đó cũng không thể thành lập, giữa nàng và Yến Vương hoàn toàn không tồn tại cái gọi là luân thường đạo lý, ta chỉ tính thân phận mới của nữ chính thôi. Nhân vật chính: Lâm Vị Hi, Cố Huy Ngạn ┃ vai phụ: Cao Nhiên, Cố Trình Diệu ┃

70000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ngọc Bội Thái Tử Gia
Ngọc Bội Thái Tử Gia
Cửu Nguyệt Lưu Hỏa

Một câu chuỵện đánh tráo thanh phận với nhau khiến cho cuộc đời của hai nữ nhân bị đảo ngược hoàn toàn. Một người đường đường là thiên kim tiểu thư ngũ cô nương của Hầu phủ vừa ra đời đã bị ôm nhầm. Con gái nhà nông ngẫu nhiên biến thành tiểu thư, còn tiểu thư thực sự của Hầu phủ thì lại lưu lạc dân gian, chịu khổ đủ 13 năm. Sau 13 năm, cuối cùng Sở Cẩm Dao cũng được trở về bên cha mẹ đẻ, nhưng điều khó xử là mẫu thân nàng ngại nàng cử chỉ thô tục nên một lòng cưng chiều "con gái". Ngay cả tổ mẫu cũng không nhịn đau dứt được đứa cháu gái mình nuôi 13 năm để đưa về nhà nông, thế nên họ để thiên kim tiểu thư giả ở lại, tiếp tục làm tiểu thư nhà giàu. Lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khổ nên Sở Cẩm Dao cảm thấy Hầu phủ hoàn toàn xa lạ với mình. Lần nữa bị em gái mình sai bảo, Sở Cẩm Dao ở trong phòng rơi nước mắt, rồi đột nhiên nàng phát hiện ngọc bội của mình biết nói chuyện. Ngọc bội của nàng tính khí không tốt, nhưng lại lắng nghe nàng kể khổ, giúp nàng mấy chuyện đấu đá trong nhà, chỉ nàng cách đánh trả. Cho đến một ngày, Sở Cẩm Dao gặp được Thái tử điện hạ khó tính ở bên ngoài. #Có thể mấy người không tin, nhưng ngọc bội của ta có dáng dấp giống hệt như Thái tử đấy# Bởi vì hồn lìa khỏi xác, nên xuất hiện nhiều chi tiết huyền huyễn. Trừ cái này ra thì còn nhiều chi tiết ma quái, tu chân nữa, cứ coi như đây là một câu chuyện cổ đại đơn giản là được rồi.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Là Chị Dâu Của Nam Chính
Ta Là Chị Dâu Của Nam Chính
Cửu Nguyệt Lưu Hỏa

Mộ Minh Đường là thế thân của bạch nguyệt quang trong truyện đại nam chính. Sau khi cửa nát nhà tan, nàng được Tưởng gia thu nhận, sau đó thay thế bạch nguyệt quang đã mất tích, cùng nam chính Tấn Vương đính hôn. Nàng vẫn luôn biết mình là thế thân, cho nên nàng thu lại nanh vuốt, sống thành bộ dáng của bạch nguyệt quang trong tưởng tượng của Tấn Vương. Nàng không dám nói không dám cười, an phận thủ thường làm bóng dáng của một nữ nhân khác. Cho đến một ngày, Tưởng đại tiểu thư chân chính đã trở lại. Tưởng đại tiểu thư trọng sinh, biết được thì ra nàng ta mới thật sự là bạch nguyệt quang trong lòng nam chính, lập tức trở về đoạt hôn ước đoạt thân phận. Tấn Vương vì lấy lòng bạch nguyệt quang, đem thế thân Mộ Minh Đường đưa cho Kỳ Dương Vương đã thành một người thực vật. Dù sao nàng cũng chỉ là một vật thay thế, dám trêu chọc chính chủ không vui, hắn sẽ khiến cho nàng sống không con không cái, không nơi nương tựa, thủ tiết cả đời. Bị cười nhạo là bùn nhão không trét được tường, Mộ Minh Đường hoàn toàn bùng nổ: Được thôi, ngươi dám đem ta đưa cho nam nhân khác, ta đây sẽ khiến ngươi phải gọi ta bằng tẩu tẩu! Nhưng bọn họ đều không ai nghĩ đến, sát thần Kỳ Dương Vương đã tỉnh lại. —- Tạ Huyền Thần là con vợ cả của Tiên đế, phần lớn giang sơn đều là do hắn đánh chiếm. Tạ Huyền Thần là con trai trưởng của tiên đế, phần lớn giang sơn đều do hắn đánh chiếm. Sau này không biết vì sao tính tình thay đổi, trở nên tàn bạo hiếu sát. Phụ hoàng hắn truyền ngôi cho thúc thúc, hắn cũng chịu không nổi bệnh đau đầu, rơi vào hôn mê. Khi tỉnh lại, bên giường có một mỹ nhân đang kinh ngạc nhìn hắn. Sau này, vì tiểu yêu tinh ngang ngược này, hắn chỉ có thể khôi phục danh tiếng chiến thần, đoạt lại ngôi vua, thống nhất thiên hạ. Trước đây tung hoành thiên hạ vì dã tâm, giờ đây tất cả dã tâm đều vì nàng. Chú thích: Thế thân của bạch nguyệt quang không làm nên trò trống gì x chiến thần từ đỉnh cao rơi xuống, nữ chính đẹp và ngang ngược, nam chính chiến đấu hết sức mình.

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Song Bích
Song Bích
Cửu Nguyệt Lưu Hỏa

Minh Hoa Thường là muội muội trong cặp thai long phượng, bởi vì tượng trưng cho điềm lành lại mất mẹ khi còn nhỏ tuổi nên Trấn Quốc Công vô cùng yêu chiều nàng, nuông chiều nàng tới nỗi bất tài, không có chí tiến thủ, khác biệt hoàn toàn với huynh trưởng song thai nổi danh Trường An. Minh Hoa Thường vốn an tâm sống những ngày vô lo vô nghĩ, mãi tới một ngày, nàng có một giấc mơ, biết được thật ra nàng là thiên kim giả. Hai đứa trẻ bị ôm nhầm, thiên kim thật lưu lạc dân gian, tuy xuất thân bần hàn nhưng cố gắng vươn lên, còn nhỏ đã trở thành tài nữ nổi danh, tạo nên trái ngược rõ ràng với hàng giả nàng đây. Về sau chân tướng phơi bày, thiên kim thật được đón về công phủ, địa vị của thiên kim giả nàng rơi xuống vực sâu rồi lặng lẽ bị hạ độc chết vào một đêm khuya. Minh Hoa Thường có mơ ước lớn nhất là sống tới già sợ tới mức giật mình, thấy chỉ còn một năm nữa là thiên kim thật trở về, Minh Hoa Thường làm người khiêm tốn, nỗ lực lấy lòng huynh trưởng thai long phượng trên danh nghĩa của nàng - Minh Hoa Chương. Nhưng huynh trưởng ưu tú lạnh lùng chẳng để ý tới kẻ vô dụng nàng, Minh Hoa Thường nịnh nọt vô ích, quyết định bỏ cuộc và dõi theo huynh trưởng thật của mình - Trạng nguyên lang Tô Hành Chỉ, Tể Tướng hàn môn ngày sau. Sau lần thứ ba Minh Hoa Thường lặng lẽ chuồn ra ngoài gặp tân khoa Trạng nguyên, vào đêm khuya Minh Hoa Chương xuất hiện trong phòng nàng, thất vọng nói: "Muội muội, không ngờ lòng kiên nhẫn của muội kém như vậy." Chú thích: 1. Muội muội cá mặn [*] và huynh trưởng cao ngạo lạnh lùng, biết là huynh muội giả trước khi có tình cảm. 2. Bối cảnh sau khi Võ Tắc Thiên nắm quyền, phá án tâm lý tội phạm, mượn bối cảnh xây dựng tình tiết riêng, sự kiện lịch sử được dàn dựng, xin đừng cho là thật. [*] Cá mặn: Lười biếng, không có chí tiến thủ.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu
Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu

Vì một chuyện ngoài ý muốn mà Dịch Tiệp về lại thời cấp ba. Có được cơ hội sống lại, cô phải làm bằng được những chuyện mình muốn! Cái gì? Cô có cả thứ tốt như hệ thống luôn á hả? Được lắm, phải cố gắng làm nhiệm vụ mới được, phải dựa vào bản thân thôi! Cô chỉ muốn học cho giỏi, kiếm cho nhiều tiền, bạn bè, người thân được sống hạnh phúc, không rảnh đâu mà giúp đỡ người khác! ... Nhiều năm sau, cô mới biết được cuộc sống như thế nào mới thật sự có ý nghĩa: Ủng hộ người thân, bạn bè của mình vô điều kiện, được quốc gia hết lòng hậu thuẫn. Cô trở thành ngôi sao lấp lánh trong lòng mọi người. Những thứ mình muốn đã có được hết, cuối cùng là đền đáp và giúp đỡ người khác. Đây không phải sảng văn có ý nghĩa như thường, có chút tình tiết trinh thám, nhân vật chính thiện lương chính trực, không phải thánh mẫu.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ
Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ

Một tai nạn bất ngờ đã đưa Tô Tửu – người từng bỏ mạng trong mạt thế xuyên vào một tiểu thuyết về thế giới thú nhân tinh tế, trở thành nhị tiểu thư không được yêu thương của phủ Công tước. Tô Tửu: "Chẳng lẽ nằm không sống thoải mái thì không thơm sao? Đã xuyên không rồi, sao lại cho mình cái thân thể yếu ớt thế này chứ! Tốn tiền ghê!" Trong lúc đang đau đầu tìm cách thoát khỏi hoàn cảnh éo le, đại tiểu thư trọng sinh Tô Nhuế lại không muốn thực hiện hôn ước với quan chỉ huy, mà còn nằng nặc đòi đổi hôn với cô. Tô Nhuế: "Tôi không muốn sống cả đời với một người đàn ông bất lực đâu!" Tô Tửu nghĩ nghĩ, Cố Lăng Sách vừa đẹp trai, vừa có quyền, vừa giàu, lại không thể có con và có khả năng chết sớm – đúng là đối tượng kết hôn lý tưởng. Cô không nói hai lời, đồng ý ngay lập tức. Sau khi kết hôn, từng giây từng phút, Tô Tửu đều mong sớm trở thành quả phụ để kế thừa toàn bộ tài sản của chồng. Cố Lăng Sách – đại hoàng tử của đế quốc, quan chỉ huy mạnh nhất tinh tế– là người tận tụy với quốc gia, tự nhận mình vô tâm với tình yêu. Khi hôn sự được định đoạt, phủ Công tước bất ngờ đổi cô dâu. Bị ép cưới, Cố Lăng Sách chỉ chờ hết một năm kỳ hạn kết hôn để ly hôn. Cho đến một ngày, Cố Lăng Sách nghe thấy cô vợ nhỏ lẩm bẩm trong mơ rằng cô đang mong trở thành quả phụ. Anh bật cười vì tức: “Chết rồi em vẫn là người của tôi!" Kiếp trước Tô Nhuế sống trong sự yêu thương, chiều chuộng, không ai trong gia đình dám làm cô tổn thương. Thế nhưng, sau khi mưu tính kết hôn với Cố Lăng Sách, cô hoàn toàn bị anh lạnh nhạt, trở thành trò cười của cả đế quốc. Trái lại, Tô Tửu lại được mọi người ngưỡng mộ, sống hạnh phúc bên Cáp Nạp Nhĩ. Trọng sinh một lần nữa, Tô Nhuế thề thà chết cũng không gả cho Cố Lăng Sách. Cô tìm mọi cách cướp lại hôn sự từ tay Tô Tửu. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại cay đắng khôn cùng, thậm chí còn khổ hơn cả kiếp trước. Có một ngày, Tô Nhuế tình cờ thấy Cố Lăng Sách cẩn thận đỡ Tô Tửu, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương chiều chuộng, trong khi Tô Tửu thì với vẻ mặt tuyệt vọng cầm tờ kết quả siêu âm thai càng trở nên nổi bật. Tô Nhuế tức đến nỗi suýt nghiến nát răng.

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn
[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn

Nữ chính không hiểu sao lại xuyên không đến thập niên 70, mang trong mình dị năng hệ tinh thần và chữa trị, tay nắm giữ một không gian thần kỳ của Thương thành. Cô nhận được tình thân ấm áp! Tình yêu duy nhất và nồng nàn! Quan trường đen tối, bị hãm hại sau lưng, những ân oán năm xưa dần được hé lộ, không ngờ người ba ruột của cô lại có lai lịch ghê gớm như vậy! Những toan tính trong quan trường. Yêu, hận, tình, thù của những người trung niên. Một nhóm thanh niên với tính cách khác nhau. Khí phách hừng hực! Tự do phóng khoáng! Ngỗ nghịch khó thuần! Nỗ lực phấn đấu! Chuyện gì sẽ xảy ra? Mời các bạn đến với nội dung chính! Trà xanh, cực phẩm, phản diện đều sẽ xuất hiện, nhưng sẽ nhanh chóng bị nữ chính giải quyết. Hãy xem cô sống một cách tự do tự tại như thế nào trong thời đại này! Không phải kiểu truyện niên đại làm ruộng truyền thống, trong truyện có rất nhiều câu chuyện, đều rất đặc sắc! Có nam chính, bạn nào thích đẩy thuyền, cẩn thận. Giới thiệu không thể diễn tả hết sự đặc sắc của câu chuyện này, khác với thể loại truyện niên đại làm ruộng truyền thống, mời các bạn đón đọc! (Uống ít nước thôi, truyện gần như không có điểm nào nhàm chán, không dám nói là toàn bộ cao trào, đọc không hề chán luôn)

500000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trùng Sinh Trở Về Làm Đạo Sĩ
Trùng Sinh Trở Về Làm Đạo Sĩ

Nhân vật chính Trần Minh vì một tai nạn bất ngờ mà chết. Khi vừa bước lên cầu Nại Hà, chuẩn bị đầu thai chuyển kiếp, nào ngờ cây cầu lại đột nhiên sụp đổ. Trong khoảnh khắc rơi xuống, Trần Minh vô tình nắm được một đóa Bỉ Ngạn Hoa, rồi cùng nó trở về thời kỳ sơ sinh. Sau khi trùng sinh, hắn phát hiện mình có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không nhìn thấy, và từ đó cũng注 định sẽ dây dưa không dứt với những tồn tại quỷ dị ấy suốt cả đời. Có lão nãi nãi vì cất giấu vàng bạc mà chưa kịp nói cho con cháu, nên chần chừ không chịu đầu thai. Có lưu lãng hán vì cả đời chưa từng trải qua nam nữ hoan ái, nên mang theo chấp niệm không muốn rời đi. Dưới vô số kỳ ngộ quái lạ mà người thường khó lòng gặp được, Trần Minh từng bước tu hành, cuối cùng chứng đạo thành Chân Tiên duy nhất của Đạo gia!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bị Chồng Cũ Nhốt Vào Viện Tâm Thần, Tôi Nằm Thắng Năm 80
Bị Chồng Cũ Nhốt Vào Viện Tâm Thần, Tôi Nằm Thắng Năm 80

Vì tát một người phụ nữ khác, Thư Yên Sơ bị chồng nhốt vào viện tâm thần suốt năm ngày. Từ bệnh viện trở về, cô lại trải qua một giấc mơ dài — trọng sinɧ. Kiếp trước, cô dốc hết tâm sức níu kéo trái tim Lục Tri Hành, cuối cùng suýt bị bức đến phát điêŋ thật sự. Đến tận lúc hấp hối, cô vẫn phải trơ mắt nhìn chồng mình ôm người đàn bà khác bỏ đi. Kiếp này, Thư Yên Sơ thề phải tránh xa tra nam, tập trung kiếm tiền và gây dựng sự nghiệp! Cô đứng trước cổng sàn chứng khoán bán cơm hộp, vào công trường làm nữ cai thầu, cuối cùng trở thành nữ đại gia bất động sản số một Hải Thành! Nhưng đúng lúc ấy, người chồng cũ bắt đầu hối hận. Ngày nào anh ta cũng đến tìm cô, cầu xin nối lại tình xưa. “Tra nam, tránh xa tôi ra!” Cô còn bận làm giàu, không có thời gian để yêu! (Truyện nữ chủ mạnh mẽ, làm sự nghiệp, có tình tiết “truy thê hỏa táng trường” + nam phụ thăng cấp. Nữ chính quyết đoán, không tha thứ, không quay đầu!)

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?
Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

Chẳng hiểu sao Lộc Ngữ lại lạc vào một phó bản. Oái oăm thay, đây lại chính là thể loại kinh dị vô hạn lưu trong truyền thuyết. Vừa mới chân ướt chân ráo nhập bọn với quyết tâm tìm một "đùi to" để ôm thì cô đã phát hiện thế giới này có gì đó rất không ổn. Ánh mắt cô lướt qua đỉnh đầu của các đồng đội. [Tên lụy tình yêu đơn phương.] Lộc Ngữ: ... Hửm? [Boss phó bản đang nằm vùng.] Lộc Ngữ: ... Hả? Rồi trên đầu một người phụ nữ khác, hai chữ [Đại lão] to tổ chảng suýt thì chọc mù mắt cô! Lộc Ngữ: ... Á! Tò mò, cô vớ vội một chiếc gương soi thử và chết lặng khi thấy dòng chữ xám xịt trên đầu mình: [Sinh viên mỏng manh (Người xuyên không).] Lộc - sinh viên mỏng manh - Ngữ: ... [Run lẩy bẩy.] Thế là trong một đội hình "toang" đến mức này, Lộc Ngữ đã dựa vào trực giác của một người qua đường thứ thiệt để thuận lợi sống sót qua phó bản đầu tiên. Mãi về sau cô mới nhận ra không có gì là hoang đường nhất mà chỉ có hoang đường hơn! Dàn nhân vật cô gặp sau này cũng chẳng phải dạng vừa với những cái tên sương sương như: [Kẻ xui xẻo trăm năm có một], [Con bạc điên cuồng], [Vạn quỷ mê phiên bản đời thực], [Bạn của phụ nữ lớn tuổi], vân vân và mây mây. Lộc Ngữ: ... Thôi xong, thật sự toang rồi. Giữa thế giới điên rồ này, cô quyết định ôm chặt lấy người đồng đội duy nhất có vẻ ngoài bình thường. Lộc Ngữ cảm thấy an tâm đến lạ khi nhìn dòng chữ [Công dân nhiệt tình (Người xuyên không)] siêu to khổng lồ trên đầu anh. Quả nhiên vẫn là đồng hương đáng tin cậy nhất! Nhìn cái danh hiệu này mà xem, vừa bình thường lại vừa đáng tin biết bao! Mãi cho đến sau này, cô mới kinh hoàng phát hiện l*иg ngực của người đồng đội thân thiết đã thủng một lỗ lớn và trái tim bên trong cũng biến mất tự bao giờ. Ấy thế mà anh vẫn đứng đó mỉm cười với cô, trong khi danh hiệu trên đầu anh bắt đầu tự động thay đổi. [Kẻ bất tử cố chấp.] Lộc Ngữ: ... Đệt, hóa ra anh không phải đồng hương của tôi, mà đến người bình thường cũng không phải nốt à? [Em gái ngọt ngào có lối suy nghĩ khác người × Chàng trai bất tử "nhiệt tình".]

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Dậy Đi, Thừa Kế Gia Sản Nào!
Dậy Đi, Thừa Kế Gia Sản Nào!

Năm 20 tuổi, Lộc Lộ được chẩn đoán mắc một căn bệnh nan y mà y học hiện đại thời đó không thể chữa khỏi. Cha mẹ cô quyết định đưa con gái vào buồng đông lạnh, gửi gắm hy vọng rằng trong tương lai sẽ có phép màu cứu lấy cô. Ba trăm năm sau, cô tỉnh dậy sau giấc ngủ dài. Thế giới lúc này đã phát triển vượt bậc: tài nguyên dồi dào, công nghệ tiên tiến, phúc lợi xã hội toàn diện. Quan trọng hơn cả, khối tài sản mà cha mẹ để lại cho cô nhiều đến mức tiêu cả đời cũng không hết! Vừa bước chân ra khỏi buồng đông lạnh, cô đã trở thành một đại gia siêu cấp. Một cuộc sống như thế mà từ chối thì... có vẻ hơi thiếu lịch sự nhỉ? Tất nhiên, làm đại gia cũng chẳng dễ dàng gì. Làm sao tiêu sao cho hết tiền, hội nghị cổ đông sao mà nhiều đến thế, sao cám dỗ thì cứ kéo tới không ngừng thế? Còn có người còn nói rằng, ở thời đại liên hành tinh này, có một chân lý phổ biến là phụ nữ nên có vài người bạn đời. Phiền phức quá đi mất! ... Cô nàng ngủ đông vs Người chồng toàn năng. Nam chính chỉ có một, nhưng có thêm các nam phụ. Nếu bạn quan tâm đến yếu tố này, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc nhé.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tái Giá Quyền Thần
Tái Giá Quyền Thần

Biểu ca xa đến nhà ở nhờ, phong thái chi lan ngọc thụ, xa xa tựa ngọn núi cao đứng sừng sững một mình. Dù gia tộc hắn đã sa sút, nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm. Thiếu nữ vừa tuổi cập kê, dung mạo như hoa. Cả trái tim của Phùng Y Y đều trao trọn cho hắn, nàng e thẹn hành lễ: “Chiếu biểu ca.” Phụ thân nàng vốn yêu nữ nhi như mạng nghe được tâm sự của nàng, bèn lấy ơn ra ép hắn báo đáp, buộc Lâu Chiếu phải ở rể, làm con rể nhà họ Phùng. Sau khi thành hôn, Lâu Chiếu một lòng chuyên tâm thi cử, thái độ lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần hỏi han thế nào, cũng chỉ là tấm lòng nhiệt thành đổ sông đổ bể. Lúc này nàng mới hiểu ra, dưa hái xanh thì không ngọt. Năm sau, Lâu Chiếu lên kinh dự kỳ thi mùa xuân. Đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một mồi lửa đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót. ... Hai năm sau, Phùng Y Y vốn đã mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ Trung thư thị lang. Nam tử ngồi ở vị trí cao nhất, mặc quan phục thêu ngũ sắc, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thuở ban đầu. Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên đất, gạch men xanh vừa lạnh vừa cứng. Chuyện cũ hiện về rõ mồn một, Phùng gia chính là vết nhơ trên người Lâu Chiếu, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nữ tử mặc áo vải thô màu xám, che đi dung mạo và dáng người, giọng nói trong trẻo như suối: “Đại nhân, chuyện xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.” Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiếu quét qua, thấy tiểu nữ tử sợ đến mức rụt cả cổ lại. Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có cha già, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng...” Ngón tay Lâu Chiếu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan có thù tất báo.” Hắn đã tìm nàng hai năm, mà nàng lại nghĩ ra cả ngàn con đường, chỉ duy nhất không nghĩ đến việc đến tìm hắn. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đây?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng