Ngọc Bội Thái Tử Gia

Ngọc Bội Thái Tử Gia

Ngôn TìnhCổ ĐạiNữ Cường

Một câu chuỵện đánh tráo thanh phận với nhau khiến cho cuộc đời của hai nữ nhân bị đảo ngược hoàn toàn. Một người đường đường là thiên kim tiểu thư ngũ cô nương của Hầu phủ vừa ra đời đã bị ôm nhầm. Con gái nhà nông ngẫu nhiên biến thành tiểu thư, còn tiểu thư thực sự của Hầu phủ thì lại lưu lạc dân gian, chịu khổ đủ 13 năm. Sau 13 năm, cuối cùng Sở Cẩm Dao cũng được trở về bên cha mẹ đẻ, nhưng điều khó xử là mẫu thân nàng ngại nàng cử chỉ thô tục nên một lòng cưng chiều "con gái". Ngay cả tổ mẫu cũng không nhịn đau dứt được đứa cháu gái mình nuôi 13 năm để đưa về nhà nông, thế nên họ để thiên kim tiểu thư giả ở lại, tiếp tục làm tiểu thư nhà giàu. Lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khổ nên Sở Cẩm Dao cảm thấy Hầu phủ hoàn toàn xa lạ với mình. Lần nữa bị em gái mình sai bảo, Sở Cẩm Dao ở trong phòng rơi nước mắt, rồi đột nhiên nàng phát hiện ngọc bội của mình biết nói chuyện. Ngọc bội của nàng tính khí không tốt, nhưng lại lắng nghe nàng kể khổ, giúp nàng mấy chuyện đấu đá trong nhà, chỉ nàng cách đánh trả. Cho đến một ngày, Sở Cẩm Dao gặp được Thái tử điện hạ khó tính ở bên ngoài. #Có thể mấy người không tin, nhưng ngọc bội của ta có dáng dấp giống hệt như Thái tử đấy# Bởi vì hồn lìa khỏi xác, nên xuất hiện nhiều chi tiết huyền huyễn. Trừ cái này ra thì còn nhiều chi tiết ma quái, tu chân nữa, cứ coi như đây là một câu chuyện cổ đại đơn giản là được rồi.

80000

438 chương

Truyện cùng tác giả

Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước
Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước
Cửu Nguyệt Lưu Hỏa

Thế tử Yến vương phủ có gia thế hiển hách, thân phận mê người, là quý công tử, tương lai trượng phu trong mắt các thiếu nữ. Lâm Vị Hi chính là thê tử của hắn. Nhưng nữ chính không phải là nàng. Nàng chết một lần mới biết mình chỉ là nữ phụ, tác dụng của nàng chính là đá kê chân cho nữ chính đường hoàng bước lên. Nhiệm vụ của nàng là làm nổi bật sự ôn nhu quan tâm của nữ chính. Nữ chính là thứ muội của nàng, là người mà thế tử cầu không được, nên là ánh trăng sáng trong lòg hắn. Tất cả mọi người đều đem nàng và thứ muội ra so sánh, dùng sự thành công thượng vị của thứ muội để chê cười sự thất bại của nguyên thê là nàng. Lâm Vị Hi cười lạnh, tốt. Tình yêu của các ngươi cảm động trời đất, vậy người tỷ tỷ như ta trở về làm mẹ kế của các ngươi đi! Thế là, nàng vì tức giận gả cho phụ thân của chồng trước, cha chồng chưa từng gặp mặt ở kiếp trước - chiến thần bảo vệ Đại Tề, sau tang vợ một mực không có tục cưới, nắm giữ binh quyền một vùng trời, uy danh hiển hách - Yến vương. Về sau, đang bước vào tuổi trung niên, sát phạt quả quyết như Yến vương, nhìn xem kiều thê nhỏ hơn mình cả một con giáp, có chút đau đầu nghĩ. Thôi, nàng còn nhỏ, hắn sủng ái nàng, dung túng nàng, sau này hãy dạy nàng. Những tên gọi khác # Ta làm mẹ chồng của nữ chính # # Sau khi quay về, ta gả cho phụ thân của chồng trước # 2. Thành hôn lúc Lâm Vị Hi mười bảy, Yến vương ba mươi bốn, nam nữ chủ tuổi tác chênh lệch khá lớn, để ý người cẩn thận khi đi vào 3. Nữ chính kiếp trước đã chết mất tiêu rồi nhé, nên sau khi cưới, quan hệ luân lý gì đó cũng không thể thành lập, giữa nàng và Yến Vương hoàn toàn không tồn tại cái gọi là luân thường đạo lý, ta chỉ tính thân phận mới của nữ chính thôi. Nhân vật chính: Lâm Vị Hi, Cố Huy Ngạn ┃ vai phụ: Cao Nhiên, Cố Trình Diệu ┃

70000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ngọc Bội Thái Tử Gia
Ngọc Bội Thái Tử Gia
Cửu Nguyệt Lưu Hỏa

Một câu chuỵện đánh tráo thanh phận với nhau khiến cho cuộc đời của hai nữ nhân bị đảo ngược hoàn toàn. Một người đường đường là thiên kim tiểu thư ngũ cô nương của Hầu phủ vừa ra đời đã bị ôm nhầm. Con gái nhà nông ngẫu nhiên biến thành tiểu thư, còn tiểu thư thực sự của Hầu phủ thì lại lưu lạc dân gian, chịu khổ đủ 13 năm. Sau 13 năm, cuối cùng Sở Cẩm Dao cũng được trở về bên cha mẹ đẻ, nhưng điều khó xử là mẫu thân nàng ngại nàng cử chỉ thô tục nên một lòng cưng chiều "con gái". Ngay cả tổ mẫu cũng không nhịn đau dứt được đứa cháu gái mình nuôi 13 năm để đưa về nhà nông, thế nên họ để thiên kim tiểu thư giả ở lại, tiếp tục làm tiểu thư nhà giàu. Lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khổ nên Sở Cẩm Dao cảm thấy Hầu phủ hoàn toàn xa lạ với mình. Lần nữa bị em gái mình sai bảo, Sở Cẩm Dao ở trong phòng rơi nước mắt, rồi đột nhiên nàng phát hiện ngọc bội của mình biết nói chuyện. Ngọc bội của nàng tính khí không tốt, nhưng lại lắng nghe nàng kể khổ, giúp nàng mấy chuyện đấu đá trong nhà, chỉ nàng cách đánh trả. Cho đến một ngày, Sở Cẩm Dao gặp được Thái tử điện hạ khó tính ở bên ngoài. #Có thể mấy người không tin, nhưng ngọc bội của ta có dáng dấp giống hệt như Thái tử đấy# Bởi vì hồn lìa khỏi xác, nên xuất hiện nhiều chi tiết huyền huyễn. Trừ cái này ra thì còn nhiều chi tiết ma quái, tu chân nữa, cứ coi như đây là một câu chuyện cổ đại đơn giản là được rồi.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Là Chị Dâu Của Nam Chính
Ta Là Chị Dâu Của Nam Chính
Cửu Nguyệt Lưu Hỏa

Mộ Minh Đường là thế thân của bạch nguyệt quang trong truyện đại nam chính. Sau khi cửa nát nhà tan, nàng được Tưởng gia thu nhận, sau đó thay thế bạch nguyệt quang đã mất tích, cùng nam chính Tấn Vương đính hôn. Nàng vẫn luôn biết mình là thế thân, cho nên nàng thu lại nanh vuốt, sống thành bộ dáng của bạch nguyệt quang trong tưởng tượng của Tấn Vương. Nàng không dám nói không dám cười, an phận thủ thường làm bóng dáng của một nữ nhân khác. Cho đến một ngày, Tưởng đại tiểu thư chân chính đã trở lại. Tưởng đại tiểu thư trọng sinh, biết được thì ra nàng ta mới thật sự là bạch nguyệt quang trong lòng nam chính, lập tức trở về đoạt hôn ước đoạt thân phận. Tấn Vương vì lấy lòng bạch nguyệt quang, đem thế thân Mộ Minh Đường đưa cho Kỳ Dương Vương đã thành một người thực vật. Dù sao nàng cũng chỉ là một vật thay thế, dám trêu chọc chính chủ không vui, hắn sẽ khiến cho nàng sống không con không cái, không nơi nương tựa, thủ tiết cả đời. Bị cười nhạo là bùn nhão không trét được tường, Mộ Minh Đường hoàn toàn bùng nổ: Được thôi, ngươi dám đem ta đưa cho nam nhân khác, ta đây sẽ khiến ngươi phải gọi ta bằng tẩu tẩu! Nhưng bọn họ đều không ai nghĩ đến, sát thần Kỳ Dương Vương đã tỉnh lại. —- Tạ Huyền Thần là con vợ cả của Tiên đế, phần lớn giang sơn đều là do hắn đánh chiếm. Tạ Huyền Thần là con trai trưởng của tiên đế, phần lớn giang sơn đều do hắn đánh chiếm. Sau này không biết vì sao tính tình thay đổi, trở nên tàn bạo hiếu sát. Phụ hoàng hắn truyền ngôi cho thúc thúc, hắn cũng chịu không nổi bệnh đau đầu, rơi vào hôn mê. Khi tỉnh lại, bên giường có một mỹ nhân đang kinh ngạc nhìn hắn. Sau này, vì tiểu yêu tinh ngang ngược này, hắn chỉ có thể khôi phục danh tiếng chiến thần, đoạt lại ngôi vua, thống nhất thiên hạ. Trước đây tung hoành thiên hạ vì dã tâm, giờ đây tất cả dã tâm đều vì nàng. Chú thích: Thế thân của bạch nguyệt quang không làm nên trò trống gì x chiến thần từ đỉnh cao rơi xuống, nữ chính đẹp và ngang ngược, nam chính chiến đấu hết sức mình.

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Song Bích
Song Bích
Cửu Nguyệt Lưu Hỏa

Minh Hoa Thường là muội muội trong cặp thai long phượng, bởi vì tượng trưng cho điềm lành lại mất mẹ khi còn nhỏ tuổi nên Trấn Quốc Công vô cùng yêu chiều nàng, nuông chiều nàng tới nỗi bất tài, không có chí tiến thủ, khác biệt hoàn toàn với huynh trưởng song thai nổi danh Trường An. Minh Hoa Thường vốn an tâm sống những ngày vô lo vô nghĩ, mãi tới một ngày, nàng có một giấc mơ, biết được thật ra nàng là thiên kim giả. Hai đứa trẻ bị ôm nhầm, thiên kim thật lưu lạc dân gian, tuy xuất thân bần hàn nhưng cố gắng vươn lên, còn nhỏ đã trở thành tài nữ nổi danh, tạo nên trái ngược rõ ràng với hàng giả nàng đây. Về sau chân tướng phơi bày, thiên kim thật được đón về công phủ, địa vị của thiên kim giả nàng rơi xuống vực sâu rồi lặng lẽ bị hạ độc chết vào một đêm khuya. Minh Hoa Thường có mơ ước lớn nhất là sống tới già sợ tới mức giật mình, thấy chỉ còn một năm nữa là thiên kim thật trở về, Minh Hoa Thường làm người khiêm tốn, nỗ lực lấy lòng huynh trưởng thai long phượng trên danh nghĩa của nàng - Minh Hoa Chương. Nhưng huynh trưởng ưu tú lạnh lùng chẳng để ý tới kẻ vô dụng nàng, Minh Hoa Thường nịnh nọt vô ích, quyết định bỏ cuộc và dõi theo huynh trưởng thật của mình - Trạng nguyên lang Tô Hành Chỉ, Tể Tướng hàn môn ngày sau. Sau lần thứ ba Minh Hoa Thường lặng lẽ chuồn ra ngoài gặp tân khoa Trạng nguyên, vào đêm khuya Minh Hoa Chương xuất hiện trong phòng nàng, thất vọng nói: "Muội muội, không ngờ lòng kiên nhẫn của muội kém như vậy." Chú thích: 1. Muội muội cá mặn [*] và huynh trưởng cao ngạo lạnh lùng, biết là huynh muội giả trước khi có tình cảm. 2. Bối cảnh sau khi Võ Tắc Thiên nắm quyền, phá án tâm lý tội phạm, mượn bối cảnh xây dựng tình tiết riêng, sự kiện lịch sử được dàn dựng, xin đừng cho là thật. [*] Cá mặn: Lười biếng, không có chí tiến thủ.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc
Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc

Vừa mở mắt ra, Bạch Đào Đào phát hiện mình xuyên không—không phải làm đại tiểu thư hay nữ thần y gì hết, mà là... một sản phụ bụng vượt mặt, đang nằm trên giường chờ người hạ thủ bằng bát thuốc phá thai! Chồng? Chết rồi. Nhà chồng? Lạnh lẽo như băng. Bà bà? Không phải người, là ác quỷ đội lốt mẹ chồng! Không cam chịu số phận bi thảm, Đào Đào lập tức trở mình phản kích—thuốc phá thai? Thì đưa bà bà uống thử trước xem hiệu quả ra sao! Một nhà chồng cực phẩm, lòng dạ hiểm độc, thà nuôi heo còn hơn sống cùng. Phân gia! Chạy ngay đi trước khi bị bòn rút đến mảnh vải cuối cùng. Dù có lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, thì với cái đầu hiện đại và "bàn tay vàng" mang theo, nàng vẫn có thể dựng nên một cuộc sống huy hoàng từ hai bàn tay trắng. Trồng rau, nuôi gà, chế thuốc, mở quán ăn, trị bệnh cứu người—mọi thứ đều thành công mỹ mãn. Chẳng mấy chốc, nàng đã gom đủ bạc xây tứ hợp viện, mua ruộng, mua nhà, thuê người hầu hạ, sống cuộc sống mà kiếp trước có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Mọi thứ đều đang tốt đẹp thì một người đàn ông bỗng từ trên trời rơi xuống, tự xưng là... trượng phu của nàng?! Hả? Không phải đã chết rồi sao? Giả chết là trò mới à? Nhưng nhìn hắn ngày ngày giặt quần áo, nấu cơm, cày ruộng, chăm con... lại còn đẹp trai dịu dàng, cơ bụng sáu múi—thôi thì giữ lại cũng không lỗ. Từ đó, một nhà ba người, sống vui vẻ ấm êm, tiền bạc rủng rỉnh, tình cảm ngọt đến sâu răng. Nhà mẹ chồng cũ từng xua đuổi nàng thì hối hận đến xanh lè mặt mũi, nhìn nàng sống trong phủ lớn ăn thịt uống canh, còn mình thì rách rưới lạnh lẽo, nằm co ro gặm nhấm ký ức cũ mà than khóc không ngừng. Bởi vì trên đời, có những sai lầm—sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa chữa lần thứ hai...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ
Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Bất ngờ bị xe tông chết, Cố Gia xuyên thẳng vào một quyển sách, trở thành một nhân vật phụ xui xẻo chuyên mang đồ tốt cho nữ chính. Cố Gia: “?” Đừng có vô lý quá đáng như vậy chứ! Trong truyện, nhân vật nữ phụ Cố Gia vốn là một cô gái mồ côi, toàn bộ gia sản bị người ta nhòm ngó, thậm chí còn bị họ hàng chiếm đoạt sạch, cuối cùng phải chết một cách thê thảm dưới gầm cầu. Vừa biết được kết cục bi thảm của mình, Cố Gia liền nổi giận, cô thẳng tay phá hủy miếng ngọc bội ngay trước mặt nữ chính, rồi tống luôn cặp mẹ con có âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô vào đồn công an. Sau đó, cô ung dung xách theo túi đồ, mang cả gia tài của mình xuống vùng quê hẻo lánh để nương tựa vị hôn phu. Vị hôn phu của cô là người đã có thân hình hấp dẫn lại còn đẹp trai ngời ngời, tính tình thì dịu dàng chu đáo, việc trong nhà ngoài ngõ đều quán xuyến đâu ra đấy, nói chung là điểm nào cũng hoàn hảo. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất đó là chân anh bị tật, dáng đi không được đẹp cho lắm. Nhưng không sao cả, bởi vì cô sở hữu không gian nước suối linh, nên việc chữa trị vết thương ở chân cho anh chỉ là chuyện nhỏ. Thế là, những ngày tháng yên bình của Cố Gia và vị hôn phu cứ thế trôi qua trong ngọt ngào, hạnh phúc, cuộc sống ngày càng sung túc, cuối cùng cô còn sinh được một lượt ba đứa con kháu khỉnh. Đêm đến, sau khi dỗ dành ba đứa trẻ ngủ say, Ôn Thời Khiêm ôm chặt cô vào lòng, thì thầm: “Bà xã ơi, hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa nhé?” Cố Gia: “...”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tái Giá Quyền Thần
Tái Giá Quyền Thần

Biểu ca xa đến nhà ở nhờ, phong thái chi lan ngọc thụ, xa xa tựa ngọn núi cao đứng sừng sững một mình. Dù gia tộc hắn đã sa sút, nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm. Thiếu nữ vừa tuổi cập kê, dung mạo như hoa. Cả trái tim của Phùng Y Y đều trao trọn cho hắn, nàng e thẹn hành lễ: “Chiếu biểu ca.” Phụ thân nàng vốn yêu nữ nhi như mạng nghe được tâm sự của nàng, bèn lấy ơn ra ép hắn báo đáp, buộc Lâu Chiếu phải ở rể, làm con rể nhà họ Phùng. Sau khi thành hôn, Lâu Chiếu một lòng chuyên tâm thi cử, thái độ lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần hỏi han thế nào, cũng chỉ là tấm lòng nhiệt thành đổ sông đổ bể. Lúc này nàng mới hiểu ra, dưa hái xanh thì không ngọt. Năm sau, Lâu Chiếu lên kinh dự kỳ thi mùa xuân. Đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một mồi lửa đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót. ... Hai năm sau, Phùng Y Y vốn đã mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ Trung thư thị lang. Nam tử ngồi ở vị trí cao nhất, mặc quan phục thêu ngũ sắc, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thuở ban đầu. Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên đất, gạch men xanh vừa lạnh vừa cứng. Chuyện cũ hiện về rõ mồn một, Phùng gia chính là vết nhơ trên người Lâu Chiếu, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nữ tử mặc áo vải thô màu xám, che đi dung mạo và dáng người, giọng nói trong trẻo như suối: “Đại nhân, chuyện xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.” Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiếu quét qua, thấy tiểu nữ tử sợ đến mức rụt cả cổ lại. Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có cha già, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng...” Ngón tay Lâu Chiếu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan có thù tất báo.” Hắn đã tìm nàng hai năm, mà nàng lại nghĩ ra cả ngàn con đường, chỉ duy nhất không nghĩ đến việc đến tìm hắn. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đây?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Muội Kiếm Tông Tay Cầm Ma Trượng
Sư Muội Kiếm Tông Tay Cầm Ma Trượng

Trong khi đang tự suy nghĩ cấm chú, Ôn Vân đã tự nổ chết bản thân. Sau khi tỉnh lại, nàng còn chạy từ thế giới Ma Pháp đến thế giới Tu Chân. Thấy đồng môn đều biết ngự kiếm phi hành, nàng cầm lấy que củi trầm tư suy nghĩ: “Nếu ta dẫm lên gậy ma pháp thì cũng có thể bay lên trời đúng không?” Mỗi người trong Thanh Lưu Kiếm Tông đều yêu kiếm, mỗi khi rảnh rỗi chúng đệ tử đều sẽ đào quặng và làm nghề nguội, chỉ mong có thể tự tay đúc ra một thanh tiên kiếm bản mạng. Sư muội ngoại môn Ôn sư muội bởi vì yêu thương sư huynh nên luôn chủ động hỗ trợ nhóm lửa. Mọi người đều khen ngợi: “Tuy Ôn sư muội không có thiên phú tu luyện, nhưng lại là một mỹ nhân có tâm hồn lương thiện.” Còn Ôn sư muội thì vuốt đống củi có không biết bao nhiêu là nguyên liệu đỉnh cấp làm ma pháp trượng kia, cả người đều run lẩy bẩy. “Phượng Hoàng Mộc!” “Huyết Xà Mộc!” Nàng nắm chặt một cây gậy: “Sư huynh, muội thiếu một cây củi, huynh cho muội mấy cây này được không?” Các sư huynh nhìn sư muội nghèo đến mức chỉ có mấy cây củi nát cũng yêu quý như vậy, thì càng thêm trìu mến hơn: “Cho muội đó, đều cho muội hết đó. Có đủ không? Nếu không đủ thì còn ở trong phòng củi đó!” Không lâu sau đó, các sư huynh ngây ngốc ngẩng đầu nhìn Ôn sư muội từ xa bay đến. “Vì sao Ôn sư muội không ngự kiếm mà ngự cây củi?” Nghe đồn trong giới Tu Chân có một nữ tu, tay cầm kiếm gỗ, nhưng uy thế lại vô cùng khủng bố. Mọi người đều nói là nàng nắm giữ kiếm khí hóa hình, kiếm vừa chỉ là trời giáng thiên lôi ngay chỗ đó! Ôn Vân: “Không phải, đây là lôi chú thuật.” Kiếm lại chỉ, lửa chảy ngàn dặm. Ôn Vân: “Không phải, đây là hỏa cầu thuật cơ sở nhất.” Kiếm lại chỉ, nước nhấn chìm vạn giới! Ôn Vân: Nếu ta nói đây là thanh khiết chú do ta tự nghĩ ra thì có ai tin không? PS: Thế giới quan là tác giả tự bịa ra, văn phong hài hước sa điêu, 1V1 (Ngụy thầy trò, ngụy chủ tớ.) Vai chính: Ôn Vân, Diệp Sơ Bạch. Một câu tóm tắt: Đừng ép ta trở thành cận chiến Ma Pháp Sư! Lập ý: Mạng ta do ta không phải trời.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ
Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ

Tương Ly một sớm bế quan, khi ra tới đã là 800 năm sau, vừa mở mắt, cô phát hiện thế giới đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Tiền tài cất trữ và tứ hợp viện của cô cũng đã không còn, thay thế chính là một món nợ khổng lồ. Còn có một tên đồ đệ ngây ngốc. Tương Ly chỉ có thể rưng rưng xắn tay áo làm lại nghề cũ. Dần dần, rất nhanh liền có người phát hiện, đạo quan ban đầu kề bên phá sản bị dỡ bỏ, bỗng nhiên rực rỡ lên, các nhân vật tai to mặt lớn tiến đến xin giúp đỡ nối liền không dứt. Ảnh đế nổi danh, người nổi tiếng lưu lượng cao, tổng tài công ty, đại già chính giới: “Đại lão cứu mạng!” Nhưng mà, ai cũng không có phát hiện, đại lão trong miệng bọn họ, trầm mê phát sóng trực tiếp. Ở trong phòng phát sóng trực tiếp của đại lão, hàng năm có một vị kim chủ bá chiếm bảng xếp hạng. Khi tất cả mọi người còn đang suy đoán, vị kim chủ ba ba tiêu tiền như nước này rốt cuộc là ai, thì một lần ngoài ý muốn, Tương Ly trong phát sóng trực tiếp nói một câu: “Cảm ơn chồng......” Fans: “Khϊếp sợ!!! Chồng của đại lão được cho hấp thụ ánh sáng!!!!”

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương
Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương

Mạnh Vãn Đào xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết phản công, trở thành nhân vật qua đường Giáp không hề liên quan đến cốt truyện... cô nhi ở tam phòng của phủ Thừa Dự Bá. Vì cha mẹ qua đời sớm, lại không được tổ mẫu yêu thích, nàng chẳng khác nào người vô hình, quanh năm sống ở thôn trang ngoại ô kinh thành, chi phí ăn mặc còn thua kém cả nha hoàn được sủng trong phủ. Đã xuyên không đến đây, đương nhiên phải sống tiếp cuộc đời này. Sau khi dạy dỗ đám ác nô khinh chủ, đòi lại những gì vốn thuộc về mình, nàng an tâm ở lại thôn trang cày ruộng, mở cửa hàng kiếm tiền, cuộc sống mỗi ngày tự do thoải mái, cho đến một ngày nọ, vì thèm ăn mà nàng dạo bên bờ hồ nướng cá, gặp được đứa con riêng không biết của nhà quý tộc nào đang được nuôi dưỡng ở thôn trang bên cạnh. Hắn có vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú, chỉ là sắc mặt quá trắng, thân thể quá yếu ớt, như thể sắp bị gió thổi bay đi. Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn, Mạnh Vãn Đào ngẫm nghĩ rồi giơ con cá vừa nướng lên: "Ngươi, có muốn ăn không?" Cung Giác đã lén lút rút kiếm ra khỏi vỏ: "..." ... Sau đó, hai người gặp nhau nhiều lần, nàng chẳng hề sợ hãi sát khí trên người hắn, ngược lại còn thấy thương cảm cho thân phận của hắn, mỗi khi làm món ngon đều mang cho hắn một ít. Một ngày nọ, có người từ trong cung đột nhiên đến tuyên đọc ý chỉ tứ hôn của Thái Hậu, muốn gả nàng cho Nhiếp Chính Vương làm phi. Nhiếp Chính Vương nắm trong tay nửa giang sơn, địa vị ngang hàng Thái Hậu, nhưng sau khi nam chính (ấu đế) trưởng thành, kết cục lại vô cùng thê thảm. Mạnh Vãn Đào không cần nghĩ cũng biết, đến lúc đó thân là Nhiếp Chính Vương Phi, nàng sẽ thảm hại đến mức nào. Nàng thật sự không hiểu, nàng chỉ là một NPC không liên quan gì đến cốt truyện, luôn an phận sống cuộc sống của mình, sao lại đột nhiên bị ép gả cho đại nhân vật phản diện tàn bạo? Đang ngẩn người thì nàng nhìn thấy đứa con riêng nhà bên nhận lấy ý chỉ của Thái Hậu từ tay thái giám, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên: "Thái Hậu đã lo thay bản vương rồi." Mạnh Vãn Đào: "..." ... Lục hoàng tử Cung Giác lớn lên trong lãnh cung, vốn thuần khiết ngây thơ, sau nhiều lần bị hãm hại suýt mất mạng đã hoàn toàn trở nên tàn độc, từng bước tính toán, trở thành Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ. Năm đó hắn bị ám sát, bị trọng thương, dưỡng thương tại biệt viện ngoại ô, tiểu nha đầu ở sát vách hắn mấy lần suýt ᴄʜếᴛ, lại không hề sợ hắn, ngày ngày mang mỹ thực đến hỏi hắn có muốn nếm thử không. Ban đầu hắn chỉ cho rằng nàng có dụng ý riêng, lạnh lùng quan sát nàng làm mọi việc, chỉ chờ nàng lộ ra sơ hở là sẽ gιếт nàng. Cho đến ngày đó, hắn bị thuộc hạ phản bội, lệ khí bùng phát. Tiểu nha đầu kia nhét một chén rượu ủ hoa quế vào tay hắn, dịu dàng khuyên nhủ: "Người sống nên nghĩ thoáng một chút, đừng bi quan, cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn thôi, tỷ xem ta này, hiện tại chẳng phải đang sống rất thoải mái sao?" Những lời nàng nói, hắn chẳng nghe lọt tai câu nào, hắn chỉ nhớ rõ, tay nàng rất mềm mại, cũng rất ấm áp, có thể xua tan lớp sương lạnh đã tích tụ nhiều năm trong lòng hắn.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc
Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc

Năm tinh lịch 7633, Long Tộc gặp đại nạn, từ đó không còn một Tiểu long nào được sinh ra, toàn tộc chìm vào giấc ngủ sâu. Mất đi sự bảo hộ của Long tộc, toàn bộ Tinh Tế trở nên khô cằn, cây cối héo úa, thời tiết trở nên khắc nghiệt, tất cả các chủng tộc buộc phải uống dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống. ... An Dịch xuyên không đến thời đại Tinh Tế, mang theo bên mình không chỉ một trò chơi trồng trọt mà cô thường chơi, mà còn có một sinh linh nhỏ chưa biết cha là ai đang nằm trong bụng cô. Vì muốn thoát khỏi loại dịch dinh dưỡng khó uống kia, cũng như để nuôi lớn đứa trẻ trong bụng, An Dịch cầm lấy cuốc, kích hoạt bản năng trồng trọt đã ăn sâu vào huyết thống người Hoa Hạ, quyết tâm trở thành thương nhân rau củ quả lớn nhất Tinh Tế! Lúc đầu, người Tinh Tế châm chọc khıêυ khí©h: “Ngày nào cũng lảm nhảm không dứt, lại có kẻ não tàn muốn trồng thực vật tự nhiên? Long tộc đã bỏ rơi chúng ta rồi, lấy đâu ra thực vật tự nhiên chứ! Ngay cả cỏ dại tôi cũng chỉ thấy trong sách mà thôi!” Về sau, người dân Tinh Tế phát cuồng vì tranh mua rau củ quả: “Bà chủ! Mau dậy kiếm tiền đi! Hôm nay tôi lại không mua được rau rồi! (T-T)” Muốn ăn một cọng rau khó quá! ... Ngay ngày đầu tiên bán rau củ, An Dịch đã nhận được lời mời hợp tác từ quý tộc đế quốc, nhưng vì trong bụng mang theo đứa nhỏ, diện tích có thể trồng rau cũng rất hạn chế nên những quý tộc nhiệt tình liền lập tức sắp xếp nhân lực đến giúp cô trồng rau! Nông trại của An Dịch trở thành nơi ẩn náu của các cao thủ, từ những nhân vật quyền lực nhất các chủng tộc, ai cũng có mặt. Ở một góc mà cô không thể nhìn thấy, những tiểu long trong bụng cô không ngừng phun long tức lên rau củ, mệt đến mức thè lưỡi ra. “Ying ying ying ~ Chăm sóc ma ma thật là mệt quá đi!” Trong khi đó, tại Long Vực xa xôi, nơi vốn đã chìm trong giấc ngủ thì một nhóm lão rồng nhìn thấy hình ảnh ba tiểu long con thè lưỡi, trong lòng bỗng cảm thấy như bị đáng yêu đến mức tan chảy. “Đừng lo, cháu cưng! Ông bà đến giúp ngay đây!” “Á á á! Đừng chen chúc! Ta phải là người đầu tiên gặp cháu cưng!”

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu
Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu

Là người sống sót cuối cùng trong phiên bản thử nghiệm của game [Tận Thế Thiên Duyên], Quan Nhất Hạc nhận được ba phần thưởng độc nhất vô nhị: [Lệnh Bài Lãnh Chúa], một thiên phú cấp S và thân phận chủng tộc ẩn. Thế nhưng vào đúng ngày game ra mắt, cô lại bất ngờ xuyên không, trở thành một người sống sót nhỏ nhoi giữa lục địa Thiên Duyên đang chìm trong thảm họa. Đối mặt với thế giới sụp đổ, Quan Nhất Hạc, một tay chơi lão luyện, bình tĩnh kích hoạt thiên phú cấp S của mình. [Hệ Thống Đánh Dấu] được kích hoạt! [Đinh! Sống sót được 1 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Sơ Đồ Phân Tích Vị Trí Lãnh Địa.] [Đinh! Sống sót được 7 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Bản Vẽ Kiến Trúc Cao Cấp ×1.] [Đinh! Sống sót được 100 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được...] Từ hai bàn tay trắng, cô dẫn dắt người dân của mình xây dựng, sản xuất, kiến thiết nên một lãnh địa an toàn giữa trùng vây hiểm nguy. Họ cùng nhau đối mặt với tận thế, trở thành pháo đài cuối cùng và là niềm hy vọng của cả lục địa Thiên Duyên. Tóm tắt một câu: Đánh dấu mỗi ngày, ta xây dựng đế chế thời tận thế. Chủ đề: Giữa thế giới tro tàn, ánh sáng và hy vọng vẫn luôn tồn tại.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng