Thay Chị Vào Hào Môn, Tôi Được Cưng Chiều Hết Mực [Thập Niên 90]

Thay Chị Vào Hào Môn, Tôi Được Cưng Chiều Hết Mực [Thập Niên 90]

Điền VănĐô thịTình CảmNữ CườngCận ĐạiHENữ Phụ

Ở thôn Phúc Thủy có hai chị em sinh đôi, sau khi bố mẹ ly hôn, người chị theo mẹ vào hào môn, người em ở lại thôn quê cùng bố. Thẩm Huệ Huệ vừa mở mắt đã thấy mình xuyên không thành em gái ruột của nữ phụ độc ác có kết cục bi thảm trong truyện hào môn... Đúng vậy, chính là người em gái ở lại thôn quê kia. Đúng lúc này, người chị sắp vào hào môn đột nhiên hối hận, nằng nặc đòi ở lại. "Huệ Huệ, em theo mẹ đến nhà mới hưởng phúc đi. Nhà mới có đầm đẹp, có đàn dương cầm, ngày nào cũng được uống sữa tươi, ăn bánh ngọt, trong nhà còn có ti vi to nữa!" Người chị ra sức khuyên nhủ. Thẩm Huệ Huệ nghi hoặc nhìn chị, sao người chị còn chưa từng đến hào môn lại biết rõ ràng đến thế? Trước sự nài nỉ mãnh liệt của chị, Thẩm Huệ Huệ đành thay chị vào hào môn, ngậm ngùi gánh lấy số phận của nữ phụ độc ác. Hôm đó trời mưa rất to, Thẩm Huệ Huệ bị ép đi, nhưng trong lòng lại cực kỳ vui vẻ. ... Ha ha ha thật là tốt quá. Tuy không thể so với mấy chục năm sau, nhưng ít nhất ở hào môn những năm 90 cũng có tủ lạnh, có điều hòa, quan trọng nhất là, còn có bồn cầu xả nước! Tuy nữ phụ độc ác cuối cùng có kết cục thê thảm, nhưng không sao, chỉ cần không phải dùng cầu tiêu, chết thì chết thôi, không phải chuyện gì to tát! Sau khi vào hào môn, Thẩm Huệ Huệ ung dung chờ chết, kết quả cái mà cô chờ được lại là lời cầu hôn của người cầm quyền hào môn. "Anh đã mua du thuyền và hòn đảo em thích nhất. Huệ Huệ, quãng đời còn lại em có thể cùng anh ngắm bình minh và hoàng hôn không?" ... Người chị ở lại thôn quê nhớ rất rõ, kiếp trước sau khi vào hào môn, cô ta không những không được hưởng phúc, ngược lại còn bị người ta khinh thường, gây khó dễ, ngày nào cũng phải sống trong đau khổ giày vò. Ngày hào môn phá sản phải trôi giạt đầu đường xó chợ, cô ta nhìn thấy tờ báo bán trên phố. Nhờ bán dược liệu mà người dân ở thôn Phúc Thủy giàu lên nhanh chóng, trở thành thôn triệu phú đầu tiên trên cả nước. Còn người em gái bị cô ta bỏ lại ở quê kia, lại được cưng chiều như công chúa! Sống lại một lần, cô ta để em gái vào hào môn, còn mình ở lại thôn quê. Khi em gái thi đỗ đại học, cô ta vừa hái quả vừa tự an ủi mình, đây chỉ là phồn hoa thoáng qua mà thôi. Khi em gái xuất hiện trên ti vi, cô ta vừa bóc bắp vừa oán độc nghĩ, hào môn sắp phá sản rồi, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ có kết cục tồi tệ mà thôi. Người chị chờ đợi mòn mỏi, đến khi tiến vào thế kỷ 21, em gái vẫn được hào môn cưng chiều hết mực, người trong thôn vẫn chưa bắt đầu kinh doanh, chứ đừng nói đến việc làm giàu... Tóm tắt một câu: Thay chị vào hào môn, tôi nằm cũng thắng. Thông điệp: Dù ở trong nghịch cảnh vẫn có thể tỏa sáng rực rỡ.

200000

755 chương

Truyện cùng tác giả

Thay Chị Vào Hào Môn, Tôi Được Cưng Chiều Hết Mực [Thập Niên 90]
Thay Chị Vào Hào Môn, Tôi Được Cưng Chiều Hết Mực [Thập Niên 90]
Tuyết Đào Tửu Tửu

Ở thôn Phúc Thủy có hai chị em sinh đôi, sau khi bố mẹ ly hôn, người chị theo mẹ vào hào môn, người em ở lại thôn quê cùng bố. Thẩm Huệ Huệ vừa mở mắt đã thấy mình xuyên không thành em gái ruột của nữ phụ độc ác có kết cục bi thảm trong truyện hào môn... Đúng vậy, chính là người em gái ở lại thôn quê kia. Đúng lúc này, người chị sắp vào hào môn đột nhiên hối hận, nằng nặc đòi ở lại. "Huệ Huệ, em theo mẹ đến nhà mới hưởng phúc đi. Nhà mới có đầm đẹp, có đàn dương cầm, ngày nào cũng được uống sữa tươi, ăn bánh ngọt, trong nhà còn có ti vi to nữa!" Người chị ra sức khuyên nhủ. Thẩm Huệ Huệ nghi hoặc nhìn chị, sao người chị còn chưa từng đến hào môn lại biết rõ ràng đến thế? Trước sự nài nỉ mãnh liệt của chị, Thẩm Huệ Huệ đành thay chị vào hào môn, ngậm ngùi gánh lấy số phận của nữ phụ độc ác. Hôm đó trời mưa rất to, Thẩm Huệ Huệ bị ép đi, nhưng trong lòng lại cực kỳ vui vẻ. ... Ha ha ha thật là tốt quá. Tuy không thể so với mấy chục năm sau, nhưng ít nhất ở hào môn những năm 90 cũng có tủ lạnh, có điều hòa, quan trọng nhất là, còn có bồn cầu xả nước! Tuy nữ phụ độc ác cuối cùng có kết cục thê thảm, nhưng không sao, chỉ cần không phải dùng cầu tiêu, chết thì chết thôi, không phải chuyện gì to tát! Sau khi vào hào môn, Thẩm Huệ Huệ ung dung chờ chết, kết quả cái mà cô chờ được lại là lời cầu hôn của người cầm quyền hào môn. "Anh đã mua du thuyền và hòn đảo em thích nhất. Huệ Huệ, quãng đời còn lại em có thể cùng anh ngắm bình minh và hoàng hôn không?" ... Người chị ở lại thôn quê nhớ rất rõ, kiếp trước sau khi vào hào môn, cô ta không những không được hưởng phúc, ngược lại còn bị người ta khinh thường, gây khó dễ, ngày nào cũng phải sống trong đau khổ giày vò. Ngày hào môn phá sản phải trôi giạt đầu đường xó chợ, cô ta nhìn thấy tờ báo bán trên phố. Nhờ bán dược liệu mà người dân ở thôn Phúc Thủy giàu lên nhanh chóng, trở thành thôn triệu phú đầu tiên trên cả nước. Còn người em gái bị cô ta bỏ lại ở quê kia, lại được cưng chiều như công chúa! Sống lại một lần, cô ta để em gái vào hào môn, còn mình ở lại thôn quê. Khi em gái thi đỗ đại học, cô ta vừa hái quả vừa tự an ủi mình, đây chỉ là phồn hoa thoáng qua mà thôi. Khi em gái xuất hiện trên ti vi, cô ta vừa bóc bắp vừa oán độc nghĩ, hào môn sắp phá sản rồi, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ có kết cục tồi tệ mà thôi. Người chị chờ đợi mòn mỏi, đến khi tiến vào thế kỷ 21, em gái vẫn được hào môn cưng chiều hết mực, người trong thôn vẫn chưa bắt đầu kinh doanh, chứ đừng nói đến việc làm giàu... Tóm tắt một câu: Thay chị vào hào môn, tôi nằm cũng thắng. Thông điệp: Dù ở trong nghịch cảnh vẫn có thể tỏa sáng rực rỡ.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Thay Chị Vào Hào Môn, Tôi Được Cưng Chiều Hết Mực [Thập Niên 90]
Thay Chị Vào Hào Môn, Tôi Được Cưng Chiều Hết Mực [Thập Niên 90]

Ở thôn Phúc Thủy có hai chị em sinh đôi, sau khi bố mẹ ly hôn, người chị theo mẹ vào hào môn, người em ở lại thôn quê cùng bố. Thẩm Huệ Huệ vừa mở mắt đã thấy mình xuyên không thành em gái ruột của nữ phụ độc ác có kết cục bi thảm trong truyện hào môn... Đúng vậy, chính là người em gái ở lại thôn quê kia. Đúng lúc này, người chị sắp vào hào môn đột nhiên hối hận, nằng nặc đòi ở lại. "Huệ Huệ, em theo mẹ đến nhà mới hưởng phúc đi. Nhà mới có đầm đẹp, có đàn dương cầm, ngày nào cũng được uống sữa tươi, ăn bánh ngọt, trong nhà còn có ti vi to nữa!" Người chị ra sức khuyên nhủ. Thẩm Huệ Huệ nghi hoặc nhìn chị, sao người chị còn chưa từng đến hào môn lại biết rõ ràng đến thế? Trước sự nài nỉ mãnh liệt của chị, Thẩm Huệ Huệ đành thay chị vào hào môn, ngậm ngùi gánh lấy số phận của nữ phụ độc ác. Hôm đó trời mưa rất to, Thẩm Huệ Huệ bị ép đi, nhưng trong lòng lại cực kỳ vui vẻ. ... Ha ha ha thật là tốt quá. Tuy không thể so với mấy chục năm sau, nhưng ít nhất ở hào môn những năm 90 cũng có tủ lạnh, có điều hòa, quan trọng nhất là, còn có bồn cầu xả nước! Tuy nữ phụ độc ác cuối cùng có kết cục thê thảm, nhưng không sao, chỉ cần không phải dùng cầu tiêu, chết thì chết thôi, không phải chuyện gì to tát! Sau khi vào hào môn, Thẩm Huệ Huệ ung dung chờ chết, kết quả cái mà cô chờ được lại là lời cầu hôn của người cầm quyền hào môn. "Anh đã mua du thuyền và hòn đảo em thích nhất. Huệ Huệ, quãng đời còn lại em có thể cùng anh ngắm bình minh và hoàng hôn không?" ... Người chị ở lại thôn quê nhớ rất rõ, kiếp trước sau khi vào hào môn, cô ta không những không được hưởng phúc, ngược lại còn bị người ta khinh thường, gây khó dễ, ngày nào cũng phải sống trong đau khổ giày vò. Ngày hào môn phá sản phải trôi giạt đầu đường xó chợ, cô ta nhìn thấy tờ báo bán trên phố. Nhờ bán dược liệu mà người dân ở thôn Phúc Thủy giàu lên nhanh chóng, trở thành thôn triệu phú đầu tiên trên cả nước. Còn người em gái bị cô ta bỏ lại ở quê kia, lại được cưng chiều như công chúa! Sống lại một lần, cô ta để em gái vào hào môn, còn mình ở lại thôn quê. Khi em gái thi đỗ đại học, cô ta vừa hái quả vừa tự an ủi mình, đây chỉ là phồn hoa thoáng qua mà thôi. Khi em gái xuất hiện trên ti vi, cô ta vừa bóc bắp vừa oán độc nghĩ, hào môn sắp phá sản rồi, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ có kết cục tồi tệ mà thôi. Người chị chờ đợi mòn mỏi, đến khi tiến vào thế kỷ 21, em gái vẫn được hào môn cưng chiều hết mực, người trong thôn vẫn chưa bắt đầu kinh doanh, chứ đừng nói đến việc làm giàu... Tóm tắt một câu: Thay chị vào hào môn, tôi nằm cũng thắng. Thông điệp: Dù ở trong nghịch cảnh vẫn có thể tỏa sáng rực rỡ.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May
Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May

Nếu bạn phát hiện chính mình xuyên tới một thế giới hoang tàn đổ nát không có hy vọng, bạn sẽ làm gì? Chỗ này đâu đâu cũng là phóng xạ cấp độ cao, còn có các loại động vật, thực vật biến dị trông vừa kỳ dị vừa đáng sợ, con người từ đỉnh chuỗi đồ ăn ngã vào bụi bặm... Chỗ nơi được gọi là phế thổ này, con người không hề là chúa tể, ở chỗ này, có thể sống sót cũng là hy vọng xa vời. Trang Hiểu xuyên tới chính là một thế giới thời khắc làm người nơm nớp lo sợ như vậy, ấm no, an toàn... Đây đều là những vấn đề cơ bản nhất cô cần giải quyết. May mắn, mới vừa tới, cô đã ôm được một cái “đùi”, tuy thân thể tàn phá, không có tiền tài dư thừa, nhưng tốt xấu gì người ta có một căn phòng ở trên phế thổ này, một gian nhà gỗ nhỏ cũ nát... Từ đây hai người trải qua quãng thời gian sống chung ngượng ngùng sao? Không, ở phế thổ này, cơm còn chẳng có mà ăn, sao mà có thời gian nói chuyện yêu đương... Trước giải quyết vấn đề sinh tồn đi!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới
Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới

Lê Ôn Thư, một đại thần trong giới sáng tác tiểu thuyết mạng, vì thức khuya viết lách mà đột tử. Hệ thống dốc hết vốn liếng để giúp cô trùng sinh về tuổi mười sáu. Đó là thời đại mà cả giải trí lẫn internet đều chưa phát triển. Đứng trước kho tàng sách từ ba nghìn thế giới trong không gian hệ thống, Lê Ôn Thư xoa cằm, cảm thán: “Đột tử cũng đáng lắm!” ... Trước khi đọc: “Ủa? Đây là thể loại tiểu thuyết gì vậy, thử đọc xem sao.” Sau khi đọc: “Trời ơi! Đọc chưa đã, hoàn toàn chưa đủ, giờ này mà chưa cập nhật xong, làm sao ngủ nổi đây!” ... Trước khi đọc: “Tiểu thuyết thì có gì hay, ngàn truyện như một, biết đầu là đoán được đuôi, chán chết.” Sau khi đọc: “Cứu tôi với! Não tôi phát triển đủ chưa vậy, chỉ lỡ bỏ qua một câu mà đã không hiểu gì rồi!” ... Trước khi đọc: “Kinh dị á? Kinh dị cỡ nào được chứ? Anh đây từng cười ha hả bước ra từ nhà ma, xem phim kinh dị như phim hài ấy.” Sau khi đọc: “Mẹ ơi! Cô ấy viết cứ như thật sự có thứ gì đó bò ra ngoài được vậy!” ... Ở thế giới cổ đại, một cuốn tiểu thuyết về đích nữ trùng sinh báo thù đấu đá trong phủ trở thành sách gối đầu giường của các tiểu thư khuê các ở kinh thành. Sách vừa phát hành đã lập tức cháy hàng. Trước khi đọc: “Đàn ông đại trượng phu phải ra chiến trường chinh chiến, ai rảnh xem mấy chuyện đấu đá trong nhà với cung đình chứ.” Sau khi đọc: “Ai bảo tôi là đàn ông? Chị em với nhau thì sao không được mua chứ!” ... Ở thế giới tu tiên, một cuốn tiểu thuyết về xuyên không, phế vật nghịch tập vả mặt khiến tam giới đại chiến. “Đừng đánh nữa, tác giả vừa cập nhật chương mới rồi kìa!”

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?
Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

Chẳng hiểu sao Lộc Ngữ lại lạc vào một phó bản. Oái oăm thay, đây lại chính là thể loại kinh dị vô hạn lưu trong truyền thuyết. Vừa mới chân ướt chân ráo nhập bọn với quyết tâm tìm một "đùi to" để ôm thì cô đã phát hiện thế giới này có gì đó rất không ổn. Ánh mắt cô lướt qua đỉnh đầu của các đồng đội. [Tên lụy tình yêu đơn phương.] Lộc Ngữ: ... Hửm? [Boss phó bản đang nằm vùng.] Lộc Ngữ: ... Hả? Rồi trên đầu một người phụ nữ khác, hai chữ [Đại lão] to tổ chảng suýt thì chọc mù mắt cô! Lộc Ngữ: ... Á! Tò mò, cô vớ vội một chiếc gương soi thử và chết lặng khi thấy dòng chữ xám xịt trên đầu mình: [Sinh viên mỏng manh (Người xuyên không).] Lộc - sinh viên mỏng manh - Ngữ: ... [Run lẩy bẩy.] Thế là trong một đội hình "toang" đến mức này, Lộc Ngữ đã dựa vào trực giác của một người qua đường thứ thiệt để thuận lợi sống sót qua phó bản đầu tiên. Mãi về sau cô mới nhận ra không có gì là hoang đường nhất mà chỉ có hoang đường hơn! Dàn nhân vật cô gặp sau này cũng chẳng phải dạng vừa với những cái tên sương sương như: [Kẻ xui xẻo trăm năm có một], [Con bạc điên cuồng], [Vạn quỷ mê phiên bản đời thực], [Bạn của phụ nữ lớn tuổi], vân vân và mây mây. Lộc Ngữ: ... Thôi xong, thật sự toang rồi. Giữa thế giới điên rồ này, cô quyết định ôm chặt lấy người đồng đội duy nhất có vẻ ngoài bình thường. Lộc Ngữ cảm thấy an tâm đến lạ khi nhìn dòng chữ [Công dân nhiệt tình (Người xuyên không)] siêu to khổng lồ trên đầu anh. Quả nhiên vẫn là đồng hương đáng tin cậy nhất! Nhìn cái danh hiệu này mà xem, vừa bình thường lại vừa đáng tin biết bao! Mãi cho đến sau này, cô mới kinh hoàng phát hiện l*иg ngực của người đồng đội thân thiết đã thủng một lỗ lớn và trái tim bên trong cũng biến mất tự bao giờ. Ấy thế mà anh vẫn đứng đó mỉm cười với cô, trong khi danh hiệu trên đầu anh bắt đầu tự động thay đổi. [Kẻ bất tử cố chấp.] Lộc Ngữ: ... Đệt, hóa ra anh không phải đồng hương của tôi, mà đến người bình thường cũng không phải nốt à? [Em gái ngọt ngào có lối suy nghĩ khác người × Chàng trai bất tử "nhiệt tình".]

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tinh Tế: Nữ Thần Hậu Cần Gánh Team
Tinh Tế: Nữ Thần Hậu Cần Gánh Team

[Văn có thể nổ súng xào rau nước sốt, võ có thể vác nồi đánh tan quân địch.] Giản Ninh một giây trước còn đang tung hoành nơi mưa bom bão đạn, giây sau đã xuyên thẳng vào một quyển tiểu thuyết tinh tế kiểu Mary Sue, trở thành "chị gái tiện lợi" được tặng kèm cho nam chính. Nguyên thân của cô là con riêng bị mẹ ruột đem làm quân cờ tranh gia sản, bị đẩy vào Quân khu số 13 nơi chuyên thu nhận phế thải. Sau này, để bảo vệ nữ chính, cô ấy chết dưới làn sóng dị thú trong một cuộc tập kích bất ngờ. Giản Ninh vừa mở mắt đã thấy sân huấn luyện hoang tàn, đồng đội thì lười biếng, nhà bếp thì nát bươm, đồ ăn thì khó nuốt tới mức không biết là cứu người hay gϊếŧ người. Thôi thì, bảo vệ nữ chính thì được, nhưng không nấu được bữa cơm ra hồn là không xong. Một lần nướng thịt ngoài sân, mùi thơm lan xa, nữ chính chưa kịp mò đến thì mấy anh em chiến hữu đã bị hạ gục bởi vị giác, cảm động đến mức suýt khóc. Từ đó, hậu cần binh số 1 chính thức ra sân. “Tổ tông. Huấn luyện cứ để bọn em lo, chị chỉ cần nấu ăn là được rồi.” Cho đến một ngày, quân khu tổ chức giải đấu liên minh. Giản Ninh tay cầm hộp cơm, lưng đeo bình giữ nhiệt, đứng giữa chiến trường nhìn một nửa đội trinh sát bị mình "tiện tay" quét sạch, nét mặt đầy vô tội: “Tôi chỉ định đưa cơm thôi mà. Là họ ngăn tôi trước.” “Tôi sắp trễ giờ ăn rồi, nên chỉ dùng một chút biện pháp đặc biệt.” Đội trinh sát bị "biện pháp đặc biệt" chiếu cố: “...” Không cần đưa cơm nữa đâu chị, tụi em no rồi, no đến tận kiếp sau luôn ấy. P/S: 1. Nữ chính: Giản Ninh hậu cần binh đa năng, văn võ toàn tài 2. Nam chính: Bá vương quân khu, mẫu "trà xanh" đỉnh cao giữa nhân gian 3. Bối cảnh: Tinh tế, xuyên thư, dị năng, nữ cường 4. Tóm tắt: Không có chuyện gì là một mâm thịt nướng không giải quyết được. Nếu có, vậy thì nướng thêm một mâm nữa.

200000 Giỏ hàng

Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết
Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết

Tô Dư thức đêm đọc hết một quyển tiểu thuyết thể loại tổng tài bá đạo dài hàng triệu chữ, sau đó đột tử, rồi xuyên vào cô em gái kế độc ác giả mạo nữ chính trong truyện. Tô Dư đếm trên đầu ngón tay, tính toán còn mấy ngày nữa nữ chính sẽ mang theo cặp song sinh khí thế trở về nước, lập tức bắt đầu điên cuồng tìm cách đá nam chính đi. Kết quả, nam chính vốn chẳng để tâm đến cô lại não tàn cố chấp không chịu chia tay, mắt thấy nữ chính đã đến sân bay rồi. Tô Dư lòng đầy ham muốn sống sót, gọi một cuộc điện thoại về nhà nam chính, quát: “Tôi là bạn gái của Hoắc Khải, các người phải cho tôi một danh phận, nếu không... nếu không...” “Nếu không thì sao?” Trong điện thoại, một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên. Tô Dư: “???” Anh là ai vậy? “Một trăm triệu, rời khỏi em trai tôi.” Tô Dư: “Được!!!” Hoắc Tần: “...” Mười phút sau, Tô Dư nơm nớp lo sợ mà nhìn tin nhắn ngân hàng trên điện thoại, nước mắt lưng tròng gọi điện lần nữa, cô khóc: “Anh, em trai anh chuyển cho em hai trăm triệu, không cho em chia tay với anh ấy.” “Anh, cứu mạng!” Hoắc Tần: “...” “Anh, anh nói gì đi, anh!” “Anh!” Một lúc lâu sau, Hoắc Tần mới nhả ra mấy chữ: “Tôi không phải anh trai cô...” Điều hoang mang nhất cả đời này của Hoắc Tần đó là, rốt cuộc Tô Dư đã trở thành vợ của anh như thế nào.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Làm Quân Tẩu
Thập Niên 70: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Làm Quân Tẩu

Đời trước, người đàn ông Tô Nhiễm Nhiễm tránh còn không kịp, lại vì cứu cô mà bị hồng thủy cuốn đi. Cảnh tượng dũng cảm đó, ở trong đêm khuya liên tục nằm mơ nhắc nhở cô, cô đã bỏ lỡ người thâm tình như thế nào. May mà ông trời rủ lòng thương xót, khiến cô trở về ngày người đàn ông nói chuyện ly hôn với cô lần nữa. Lần này cô sẽ không bỏ qua phần thâm tình đó nữa. Ôm đứa bé trong bụng, mang theo không gian linh tuyền, Tô Nhiễm Nhiễm quả quyết tùy quân đến hải đảo! ... Thẩm Hạ cảm thấy có lẽ mình đang nằm mơ! Nếu không nàng dâu nhỏ vẫn luôn sợ anh muốn chết, sao có thể làm nũng với anh, còn ôm hôn anh nữa? Nhìn cô vợ nhỏ chọc người mà không tự biết, Thẩm Hạ lại có loại cảm giác không chân thực. “Nhiễm Nhiễm, em đã suy nghĩ kỹ chưa? Sau này sẽ không còn cơ hội ly hôn nữa!” Thẩm Hạ nghiến răng, lại xác nhận với cô lần nữa. Mà đáp lại anh, là nhiệt tình anh không dám tưởng tượng.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hệ Thống Chỉ Tồn Tại Một Ngày, Ta Mở Ra Thần Hào Nhân Sinh
Hệ Thống Chỉ Tồn Tại Một Ngày, Ta Mở Ra Thần Hào Nhân Sinh

【 Thần hào 】【 Không thánh mẫu 】【 Hưởng thụ 】【 Vũ trụ 】【 Gia tộc 】【 Không mập mờ 】 Tin tức tốt, ta bị hệ thống cho trói lại. Tin tức xấu, hệ thống chỉ buộc ta một ngày.

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Đại Vương Hải Sản
Thập Niên 80: Đại Vương Hải Sản

Sau khi chồng gặp chuyện không may, Lưu Tú Hồng một mình dẫn theo hai đứa nhỏ trải qua cuộc sống vất vả, không chỉ bị nhà chồng chỉ trích, còn thường bị vận mệnh trêu đùa ác ý. Mãi cho đến khi cô có được một cái lưới bắt cá thần kỳ. 1: Truyện niên đại, chuyện nhà, mình không làm ruộng thì mình bắt cá. Nội dung chính: Mỹ thực, sảng văn, cuộc sống phố phường. Nhân vật chính: Lưu Tú Hồng. Một câu giới thiệu ngắn gọn: Một lần nữa bắt đầu cuộc sống mới. Phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng