Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream

Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream

Ngôn TìnhHETình CảmHiện ĐạiSảng VănHài HướcNữ Phụ

Phong Ngâm, một đại lão xuyên nhanh nổi tiếng độc mồm độc miệng, mang theo ước mơ nghỉ hưu sớm để mở viện dưỡng lão mỹ nhân, đã xuyên sách và trở thành "pháo hôi cống hiến" vừa mở màn đã vội vàng đăng xuất. Mở màn đã gánh khoản nợ một trăm triệu? Không sao, vác xi măng, mở livestream, đổi lượt xem lấy độ nổi tiếng. Bị cả cộng đồng mạng ghét bỏ? Không sao không sao, ba trăm sáu mươi nghề không chê ghét nghề nào, tiền tài lẫn độ nổi cầm đến mỏi cả tay, ai còn quan tâm thiên hạ thích hay không chứ. Đối mặt với antifan xuất khẩu cuồng ngôn, Phong Ngâm dỗi ngược không chút lưu tình. "Đừng nói là chửi thằng mặt, nếu nghe không rõ thì để bà đây khắc lên bia mộ cho đọc luôn!" "Mắc bệnh điên thì liền phát bệnh, trời cũng chả sập được! Tố chất không mạnh, gặp mạnh tự khắc mạnh." "Chị đây bẩm sinh cứng đầu, sao có thể nhận thua! Trả tiền, thật ra chuyện gì cũng có thể thương lượng." Kể từ đó, Phong Ngâm áp đảo nữ chính nguyên tác, chiếm sóng hotsearch ngày đêm. #PhongNgâm khiêng xác trong nhà tang lễ, xác chết sợ quá sống lại# #PhongNgâm làm nghề thủ công giấy, thật giả khó phân# #PhongNgâm phá khóa bị bắt ba lần, chuyện gì đằng sau# #Sốc! PhongNgâm bày sạp vỉa hè bán thứ đó# ... Sau khi Phong Ngâm nhờ vào chuỗi nghề tay trái "kỳ quái” để trả xong hết nợ và đang chuẩn bị về hưu, một vị ảnh đế hai mươi lăm tuổi, có "thâm niên công tác" hai mươi ba năm bất ngờ chặn đường cô. "Nhìn tôi xem, có đạt tiêu chuẩn tuyển dụng của cô không?” Phong Ngâm chớp chớp mắt, nhận lấy chiếc thẻ đen: "Không phải vấn đề có tiền hay không, chủ yếu là... anh phù hợp tiêu chuẩn."

300000

1507 chương

Truyện cùng tác giả

Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream
Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream
Thất Sơ Cửu

Phong Ngâm, một đại lão xuyên nhanh nổi tiếng độc mồm độc miệng, mang theo ước mơ nghỉ hưu sớm để mở viện dưỡng lão mỹ nhân, đã xuyên sách và trở thành "pháo hôi cống hiến" vừa mở màn đã vội vàng đăng xuất. Mở màn đã gánh khoản nợ một trăm triệu? Không sao, vác xi măng, mở livestream, đổi lượt xem lấy độ nổi tiếng. Bị cả cộng đồng mạng ghét bỏ? Không sao không sao, ba trăm sáu mươi nghề không chê ghét nghề nào, tiền tài lẫn độ nổi cầm đến mỏi cả tay, ai còn quan tâm thiên hạ thích hay không chứ. Đối mặt với antifan xuất khẩu cuồng ngôn, Phong Ngâm dỗi ngược không chút lưu tình. "Đừng nói là chửi thằng mặt, nếu nghe không rõ thì để bà đây khắc lên bia mộ cho đọc luôn!" "Mắc bệnh điên thì liền phát bệnh, trời cũng chả sập được! Tố chất không mạnh, gặp mạnh tự khắc mạnh." "Chị đây bẩm sinh cứng đầu, sao có thể nhận thua! Trả tiền, thật ra chuyện gì cũng có thể thương lượng." Kể từ đó, Phong Ngâm áp đảo nữ chính nguyên tác, chiếm sóng hotsearch ngày đêm. #PhongNgâm khiêng xác trong nhà tang lễ, xác chết sợ quá sống lại# #PhongNgâm làm nghề thủ công giấy, thật giả khó phân# #PhongNgâm phá khóa bị bắt ba lần, chuyện gì đằng sau# #Sốc! PhongNgâm bày sạp vỉa hè bán thứ đó# ... Sau khi Phong Ngâm nhờ vào chuỗi nghề tay trái "kỳ quái” để trả xong hết nợ và đang chuẩn bị về hưu, một vị ảnh đế hai mươi lăm tuổi, có "thâm niên công tác" hai mươi ba năm bất ngờ chặn đường cô. "Nhìn tôi xem, có đạt tiêu chuẩn tuyển dụng của cô không?” Phong Ngâm chớp chớp mắt, nhận lấy chiếc thẻ đen: "Không phải vấn đề có tiền hay không, chủ yếu là... anh phù hợp tiêu chuẩn."

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Nghiên Cứu Khoa Học Đại Lão Làm Ruộng Đền Đáp Tổ Quốc
Thập Niên 80: Nghiên Cứu Khoa Học Đại Lão Làm Ruộng Đền Đáp Tổ Quốc
Thất Sơ Cửu

An Ninh là người được nuôi dưỡng tỉ mỉ để thực hiện kế hoạch lấy hạt giống từ cổ địa cầu, từ tinh tế xuyên qua đến thập niên 80, một lòng tìm kiếm hạt giống chất lượng tốt nhất, truyền tống về tinh tế. Từ nay về sau, con gái nhỏ vốn câm điếc của nhà họ An, không giống với lúc trước. Anh hai nhà họ An bị cướp chặn đường, còn không đợi động thủ, mấy người đối diện run rẩy nói: "Cậu đừng tìm em gái cậu, chính cậu liền có thể đánh được chúng tôi!" Anh hai An nhìn bảy người đàn ông vạm vỡ đối diện lâm vào trầm tư. Hạn hán và thiếu nước, cô phát minh ra máy bơm nước; Mưa to ngập ruộng, cô phát minh ra máy hút nước. Vô số phát minh, máy móc chế tạo từ một thôn xóm nhỏ truyền ra ngoài. Một bữa tiệc cao cấp nào đó, An Ninh bị nữ phụ đứng ở một bên cười nhạo: "Một cái trồng trọt bán đồ ăn còn dám tới bữa tiệc này, mau cút ra ngoài!" “An lão đại, tôi tìm ngài khắp nơi!” Nữ phụ run rẩy nhìn An Ninh đứng ở vị trí đại lão bí ẩn trong truyền thuyết có mấy trăm hạng mục phát minh độc quyền. Bây giờ cô ta đi tìm chết, còn kịp hay không. Cùng lúc đó, một đại lão nam nào đó vẫn không dám thổ lộ, nhìn An Ninh nhìn như chuyên chú, kỳ thật đã đi vào cõi thần tiên, liền hiểu rõ tháo đồng hồ đeo tay xuống, xắn tay áo lên. —— Nên về nhà nấu cơm. Một chọi một nữ cường, cực phẩm thưa thớt không kéo dài, chủ yếu là làm giàu và nghiên cứu khoa học để thay đổi cuộc sống.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Thập Niên 80: Cải Tạo Chồng Lười Biếng, Bắt Đầu Dưỡng Lão Từ 20 Tuổi
Thập Niên 80: Cải Tạo Chồng Lười Biếng, Bắt Đầu Dưỡng Lão Từ 20 Tuổi

Lâm Tuệ mơ một giấc mơ, trong mơ mình tròn 50 tuổi, lại làm quả phụ 27 năm, vất vả nuôi nấng đứa nhỏ lớn lên, kết quả mắc bệnh ung thư, còn chưa hưởng phúc đã đi đời nhà ma. Sau khi tỉnh mộng, phát hiện mình vẫn còn ở năm 1980, một năm này cô vừa gả cho Từ Đông Thăng "lười biếng" nổi tiếng mười dặm tám xã. Cô cắn chặt răng, tuyệt đối không thể đi con đường trong mộng kia. Từ giờ khắc này trở đi, Lâm Tuệ "rửa tay hưởng phúc", một lòng cải tạo chồng phế vật, tất cả thủ đoạn gì mà PUA, trà xanh, giáp mặt một bộ sau lưng một bộ đều dùng tới, để anh gánh vác gánh nặng nuôi sống gia đình. Còn mình từ năm 20 tuổi đã bắt đầu dưỡng lão, ăn dưa xem kịch... Ít nhất không thể để tên đàn ông kia chết sớm như vậy! Từ Đông Thăng: "..." Mẹ già nói thanh danh của anh ở mười dặm tám xã này đều không nghe được một câu nói hay, cho nên bà đi mấy chục dặm đường, tìm cho anh một người vợ trong núi, tính cách dịu dàng còn chịu khó. Ba ngày trước khi kết hôn, cô ấy quả nhiên ngoan ngoãn phục tùng, còn lấy tiền cho mình đi chơi bài. Sau đó, cô nói ôm mấy con gà con tới, nuôi tốt về sau gϊếŧ gà hầm canh mỗi ngày bồi bổ thân thể cho anh. Nhưng sao việc nuôi gà xúc phân lại để anh làm? Sau đó, cô nói muốn kiếm tiền, có tiền thì có thể mua cho anh ba chuyển một vang (đồng hồ, máy may, radio, xe đạp), mua xe máy. Anh vui vẻ không chịu được, trong lòng trong mắt vợ anh đều là anh! Vì thế anh bận trước bận sau chân không chạm đất... Mẹ Từ: "..." Rõ ràng lúc trước cưới một đứa con dâu chịu khó, đã nói để bổ sung cho đứa con lười biếng, sao bỗng nhiên thay đổi? Con trai trở nên chịu khó, nhưng sao mà con dâu trở nên còn lười hơn so với anh??? Âm mưu, đều là âm mưu!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết
Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết

Tô Dư thức đêm đọc hết một quyển tiểu thuyết thể loại tổng tài bá đạo dài hàng triệu chữ, sau đó đột tử, rồi xuyên vào cô em gái kế độc ác giả mạo nữ chính trong truyện. Tô Dư đếm trên đầu ngón tay, tính toán còn mấy ngày nữa nữ chính sẽ mang theo cặp song sinh khí thế trở về nước, lập tức bắt đầu điên cuồng tìm cách đá nam chính đi. Kết quả, nam chính vốn chẳng để tâm đến cô lại não tàn cố chấp không chịu chia tay, mắt thấy nữ chính đã đến sân bay rồi. Tô Dư lòng đầy ham muốn sống sót, gọi một cuộc điện thoại về nhà nam chính, quát: “Tôi là bạn gái của Hoắc Khải, các người phải cho tôi một danh phận, nếu không... nếu không...” “Nếu không thì sao?” Trong điện thoại, một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên. Tô Dư: “???” Anh là ai vậy? “Một trăm triệu, rời khỏi em trai tôi.” Tô Dư: “Được!!!” Hoắc Tần: “...” Mười phút sau, Tô Dư nơm nớp lo sợ mà nhìn tin nhắn ngân hàng trên điện thoại, nước mắt lưng tròng gọi điện lần nữa, cô khóc: “Anh, em trai anh chuyển cho em hai trăm triệu, không cho em chia tay với anh ấy.” “Anh, cứu mạng!” Hoắc Tần: “...” “Anh, anh nói gì đi, anh!” “Anh!” Một lúc lâu sau, Hoắc Tần mới nhả ra mấy chữ: “Tôi không phải anh trai cô...” Điều hoang mang nhất cả đời này của Hoắc Tần đó là, rốt cuộc Tô Dư đã trở thành vợ của anh như thế nào.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

Dạo gần đây trên diễn đàn Tinh Tế đang có một chủ đề cực hot, thu hút nhiều sự chú ý: "Chuyện khó tin nhất từng xảy ra ngay bên cạnh bạn là gì?" Xuân Miên: “Cảm ơn đã hỏi. Khó tin nhất là lúc mình đang ngồi trong nhà, cửa tự dưng từ trên trời rơi xuống!” Cuộc sống giống như một cánh cửa lớn luôn đóng chặt. Trước khi mở nó ra, bạn sẽ không bao giờ biết được. Bạn sẽ phải đối mặt với cái gì: Một người sống sờ sờ hay là một thanh trường đao dài 40 mét!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tinh Tế: Nữ Thần Hậu Cần Gánh Team
Tinh Tế: Nữ Thần Hậu Cần Gánh Team

[Văn có thể nổ súng xào rau nước sốt, võ có thể vác nồi đánh tan quân địch.] Giản Ninh một giây trước còn đang tung hoành nơi mưa bom bão đạn, giây sau đã xuyên thẳng vào một quyển tiểu thuyết tinh tế kiểu Mary Sue, trở thành "chị gái tiện lợi" được tặng kèm cho nam chính. Nguyên thân của cô là con riêng bị mẹ ruột đem làm quân cờ tranh gia sản, bị đẩy vào Quân khu số 13 nơi chuyên thu nhận phế thải. Sau này, để bảo vệ nữ chính, cô ấy chết dưới làn sóng dị thú trong một cuộc tập kích bất ngờ. Giản Ninh vừa mở mắt đã thấy sân huấn luyện hoang tàn, đồng đội thì lười biếng, nhà bếp thì nát bươm, đồ ăn thì khó nuốt tới mức không biết là cứu người hay gϊếŧ người. Thôi thì, bảo vệ nữ chính thì được, nhưng không nấu được bữa cơm ra hồn là không xong. Một lần nướng thịt ngoài sân, mùi thơm lan xa, nữ chính chưa kịp mò đến thì mấy anh em chiến hữu đã bị hạ gục bởi vị giác, cảm động đến mức suýt khóc. Từ đó, hậu cần binh số 1 chính thức ra sân. “Tổ tông. Huấn luyện cứ để bọn em lo, chị chỉ cần nấu ăn là được rồi.” Cho đến một ngày, quân khu tổ chức giải đấu liên minh. Giản Ninh tay cầm hộp cơm, lưng đeo bình giữ nhiệt, đứng giữa chiến trường nhìn một nửa đội trinh sát bị mình "tiện tay" quét sạch, nét mặt đầy vô tội: “Tôi chỉ định đưa cơm thôi mà. Là họ ngăn tôi trước.” “Tôi sắp trễ giờ ăn rồi, nên chỉ dùng một chút biện pháp đặc biệt.” Đội trinh sát bị "biện pháp đặc biệt" chiếu cố: “...” Không cần đưa cơm nữa đâu chị, tụi em no rồi, no đến tận kiếp sau luôn ấy. P/S: 1. Nữ chính: Giản Ninh hậu cần binh đa năng, văn võ toàn tài 2. Nam chính: Bá vương quân khu, mẫu "trà xanh" đỉnh cao giữa nhân gian 3. Bối cảnh: Tinh tế, xuyên thư, dị năng, nữ cường 4. Tóm tắt: Không có chuyện gì là một mâm thịt nướng không giải quyết được. Nếu có, vậy thì nướng thêm một mâm nữa.

200000 Giỏ hàng

Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream
Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream

Phong Ngâm, một đại lão xuyên nhanh nổi tiếng độc mồm độc miệng, mang theo ước mơ nghỉ hưu sớm để mở viện dưỡng lão mỹ nhân, đã xuyên sách và trở thành "pháo hôi cống hiến" vừa mở màn đã vội vàng đăng xuất. Mở màn đã gánh khoản nợ một trăm triệu? Không sao, vác xi măng, mở livestream, đổi lượt xem lấy độ nổi tiếng. Bị cả cộng đồng mạng ghét bỏ? Không sao không sao, ba trăm sáu mươi nghề không chê ghét nghề nào, tiền tài lẫn độ nổi cầm đến mỏi cả tay, ai còn quan tâm thiên hạ thích hay không chứ. Đối mặt với antifan xuất khẩu cuồng ngôn, Phong Ngâm dỗi ngược không chút lưu tình. "Đừng nói là chửi thằng mặt, nếu nghe không rõ thì để bà đây khắc lên bia mộ cho đọc luôn!" "Mắc bệnh điên thì liền phát bệnh, trời cũng chả sập được! Tố chất không mạnh, gặp mạnh tự khắc mạnh." "Chị đây bẩm sinh cứng đầu, sao có thể nhận thua! Trả tiền, thật ra chuyện gì cũng có thể thương lượng." Kể từ đó, Phong Ngâm áp đảo nữ chính nguyên tác, chiếm sóng hotsearch ngày đêm. #PhongNgâm khiêng xác trong nhà tang lễ, xác chết sợ quá sống lại# #PhongNgâm làm nghề thủ công giấy, thật giả khó phân# #PhongNgâm phá khóa bị bắt ba lần, chuyện gì đằng sau# #Sốc! PhongNgâm bày sạp vỉa hè bán thứ đó# ... Sau khi Phong Ngâm nhờ vào chuỗi nghề tay trái "kỳ quái” để trả xong hết nợ và đang chuẩn bị về hưu, một vị ảnh đế hai mươi lăm tuổi, có "thâm niên công tác" hai mươi ba năm bất ngờ chặn đường cô. "Nhìn tôi xem, có đạt tiêu chuẩn tuyển dụng của cô không?” Phong Ngâm chớp chớp mắt, nhận lấy chiếc thẻ đen: "Không phải vấn đề có tiền hay không, chủ yếu là... anh phù hợp tiêu chuẩn."

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cả Kinh Thành Đang Bàn Tán Về Ta Và Vương Gia!
Cả Kinh Thành Đang Bàn Tán Về Ta Và Vương Gia!

GIỚI THIỆU Dư Niễu Niễu xuyên không về cổ đại, trở thành đích trưởng nữ của một gia đình quan lại. Nàng ở nhà không được cha yêu, mẹ thương? Không sao, chỉ cần có cơm ăn, nước uống là đủ! Đệ đệ, muội muội không coi nàng ra gì? Không vấn đề, mấy đứa nhóc nghịch ngợm không nghe lời thì đ á nh vài trận là xong. Cổ đại ngay cả món xào cũng không có mà ăn? Đừng lo, nàng là đại đầu bếp! ......... Kinh thành đột nhiên lan truyền một tin động trời— Đại tiểu thư Dư gia cùng Lăng Quận Vương đã hẹn ước chung thân, thậm chí còn m a ng th a i! Người trong cuộc - Dư Niễu Niễu lập tức phản bác: Tin đồn! Tất cả đều là tin đồn! Nhưng chưa kịp ra mặt đính chính, một đạo thánh chỉ giáng xuống, ban hôn cho nàng và Lăng Quận Vương! Dư Niễu Niễu như bị s é t đ á nh giữa trời quang, cả người cứng đờ. Lăng Quận Vương là ai? Đó là vị nắm quyền lực to lớn, gi ế t người không chớp mắt, được mệnh danh là "Diêm Vương sống"! Danh tiếng hung ác của hắn đủ làm trẻ con ngừng khóc, khiến bá quan văn võ nghe thấy cũng mặt mày tái mét. Đối diện với nam nhân nguy hiểm từng bước áp sát, nàng sợ đến mức run rẩy, lắp bắp nói: "Hu hu hu... ta sai rồi! Ta thật ra không hề m a ng th a i!" Lăng Quận Vương: "Không sao, bây giờ m a ng th a i vẫn còn kịp." Dư Niễu Niễu: ??? 1. Canh ba đêm khuya thanh vắng, vạn vật đều yên tĩnh. Tại một góc nào đó trong phủ đệ Dư gia, có hai người đang lén lút ngồi xổm. Đương Quy nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thư, chúng ta thật sự muốn bỏ trốn như vậy sao?" Dư Niễu Niễu ra sức bới đống cỏ trước mặt, không quay đầu lại nói. "Mọi người đều nói ta với Lăng Quận Vương có gian tình, nhưng ngươi cũng biết, ta chưa từng nói với Lăng Quận Vương một câu nào, hắn căn bản không biết ta là ai, càng không thể có quan hệ gì với ta. Chờ Lăng Quận Vương trở về kinh thành Ngọc Kinh, nghe được những lời đồn đãi đó, chắc chắn sẽ gi ế t ta mất!" Nghĩ đến danh tiếng hung ác của Lăng Quận Vương, Đương Quy không khỏi rùng mình một cái. Dư Niễu Niễu: "Nhân lúc Lăng Quận Vương còn chưa trở về, chúng ta nhanh chóng rời đi, yên tâm, dựa vào tay nghề nấu nướng của ta, chắc chắn sẽ không để ngươi bị đói." Đương Quy gật đầu lia lịa. Đi theo tiểu thư, sẽ có thịt ăn! Bới đống cỏ ra, lộ ra cái lỗ chó ẩn dưới chân tường. Hai chủ tớ lần lượt chui ra ngoài. Dư Niễu Niễu có người quen trong thành, nàng định tìm người đó, mượn nhà hắn ở một đêm, đợi trời sáng sẽ ra khỏi thành. Đương Quy nắm chặt bọc đồ, vừa căng thẳng vừa phấn khích. "Tiểu thư, theo như cốt truyện trong sách truyện, tiếp theo có phải chúng ta sẽ gặp một vị công tử tuấn mỹ phong độ, rồi người với chàng s é t đ á nh ngang tai, từ đó bắt đầu một câu chuyện tình yêu rung động lòng người không?" Dư Niễu Niễu cười khẩy: "Nam nhân chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ ta chạy đến tự do." Nửa canh giờ sau. Trong đại lao Kinh Triệu Phủ. Đương Quy và Dư Niễu Niễu hai tay bám vào song sắt, vẻ mặt đơ ra, mắt vô hồn. Đương Quy: "Cốt truyện này phát triển sai rồi!" Dư Niễu Niễu tựa đầu vào song sắt, đau khổ nói. "Ta không biết trong thành Ngọc Kinh lại còn có lệnh c ấ m đi lại ban đêm!" Trong thành khắp nơi đều có quan binh tuần đêm, chuyên bắt những kẻ nửa đêm không ngủ còn lảng vảng trên đường, hai người họ vừa chạy ra khỏi Dư phủ không lâu, đã rơi vào tay quan binh tuần đêm, được tặng một bộ còng tay sang trọng tại chỗ!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng