Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream

Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream

Ngôn TìnhHETình CảmHiện ĐạiSảng VănHài HướcNữ Phụ

Phong Ngâm, một đại lão xuyên nhanh nổi tiếng độc mồm độc miệng, mang theo ước mơ nghỉ hưu sớm để mở viện dưỡng lão mỹ nhân, đã xuyên sách và trở thành "pháo hôi cống hiến" vừa mở màn đã vội vàng đăng xuất. Mở màn đã gánh khoản nợ một trăm triệu? Không sao, vác xi măng, mở livestream, đổi lượt xem lấy độ nổi tiếng. Bị cả cộng đồng mạng ghét bỏ? Không sao không sao, ba trăm sáu mươi nghề không chê ghét nghề nào, tiền tài lẫn độ nổi cầm đến mỏi cả tay, ai còn quan tâm thiên hạ thích hay không chứ. Đối mặt với antifan xuất khẩu cuồng ngôn, Phong Ngâm dỗi ngược không chút lưu tình. "Đừng nói là chửi thằng mặt, nếu nghe không rõ thì để bà đây khắc lên bia mộ cho đọc luôn!" "Mắc bệnh điên thì liền phát bệnh, trời cũng chả sập được! Tố chất không mạnh, gặp mạnh tự khắc mạnh." "Chị đây bẩm sinh cứng đầu, sao có thể nhận thua! Trả tiền, thật ra chuyện gì cũng có thể thương lượng." Kể từ đó, Phong Ngâm áp đảo nữ chính nguyên tác, chiếm sóng hotsearch ngày đêm. #PhongNgâm khiêng xác trong nhà tang lễ, xác chết sợ quá sống lại# #PhongNgâm làm nghề thủ công giấy, thật giả khó phân# #PhongNgâm phá khóa bị bắt ba lần, chuyện gì đằng sau# #Sốc! PhongNgâm bày sạp vỉa hè bán thứ đó# ... Sau khi Phong Ngâm nhờ vào chuỗi nghề tay trái "kỳ quái” để trả xong hết nợ và đang chuẩn bị về hưu, một vị ảnh đế hai mươi lăm tuổi, có "thâm niên công tác" hai mươi ba năm bất ngờ chặn đường cô. "Nhìn tôi xem, có đạt tiêu chuẩn tuyển dụng của cô không?” Phong Ngâm chớp chớp mắt, nhận lấy chiếc thẻ đen: "Không phải vấn đề có tiền hay không, chủ yếu là... anh phù hợp tiêu chuẩn."

300000

1507 chương

Truyện cùng tác giả

Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream
Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream
Thất Sơ Cửu

Phong Ngâm, một đại lão xuyên nhanh nổi tiếng độc mồm độc miệng, mang theo ước mơ nghỉ hưu sớm để mở viện dưỡng lão mỹ nhân, đã xuyên sách và trở thành "pháo hôi cống hiến" vừa mở màn đã vội vàng đăng xuất. Mở màn đã gánh khoản nợ một trăm triệu? Không sao, vác xi măng, mở livestream, đổi lượt xem lấy độ nổi tiếng. Bị cả cộng đồng mạng ghét bỏ? Không sao không sao, ba trăm sáu mươi nghề không chê ghét nghề nào, tiền tài lẫn độ nổi cầm đến mỏi cả tay, ai còn quan tâm thiên hạ thích hay không chứ. Đối mặt với antifan xuất khẩu cuồng ngôn, Phong Ngâm dỗi ngược không chút lưu tình. "Đừng nói là chửi thằng mặt, nếu nghe không rõ thì để bà đây khắc lên bia mộ cho đọc luôn!" "Mắc bệnh điên thì liền phát bệnh, trời cũng chả sập được! Tố chất không mạnh, gặp mạnh tự khắc mạnh." "Chị đây bẩm sinh cứng đầu, sao có thể nhận thua! Trả tiền, thật ra chuyện gì cũng có thể thương lượng." Kể từ đó, Phong Ngâm áp đảo nữ chính nguyên tác, chiếm sóng hotsearch ngày đêm. #PhongNgâm khiêng xác trong nhà tang lễ, xác chết sợ quá sống lại# #PhongNgâm làm nghề thủ công giấy, thật giả khó phân# #PhongNgâm phá khóa bị bắt ba lần, chuyện gì đằng sau# #Sốc! PhongNgâm bày sạp vỉa hè bán thứ đó# ... Sau khi Phong Ngâm nhờ vào chuỗi nghề tay trái "kỳ quái” để trả xong hết nợ và đang chuẩn bị về hưu, một vị ảnh đế hai mươi lăm tuổi, có "thâm niên công tác" hai mươi ba năm bất ngờ chặn đường cô. "Nhìn tôi xem, có đạt tiêu chuẩn tuyển dụng của cô không?” Phong Ngâm chớp chớp mắt, nhận lấy chiếc thẻ đen: "Không phải vấn đề có tiền hay không, chủ yếu là... anh phù hợp tiêu chuẩn."

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Nghiên Cứu Khoa Học Đại Lão Làm Ruộng Đền Đáp Tổ Quốc
Thập Niên 80: Nghiên Cứu Khoa Học Đại Lão Làm Ruộng Đền Đáp Tổ Quốc
Thất Sơ Cửu

An Ninh là người được nuôi dưỡng tỉ mỉ để thực hiện kế hoạch lấy hạt giống từ cổ địa cầu, từ tinh tế xuyên qua đến thập niên 80, một lòng tìm kiếm hạt giống chất lượng tốt nhất, truyền tống về tinh tế. Từ nay về sau, con gái nhỏ vốn câm điếc của nhà họ An, không giống với lúc trước. Anh hai nhà họ An bị cướp chặn đường, còn không đợi động thủ, mấy người đối diện run rẩy nói: "Cậu đừng tìm em gái cậu, chính cậu liền có thể đánh được chúng tôi!" Anh hai An nhìn bảy người đàn ông vạm vỡ đối diện lâm vào trầm tư. Hạn hán và thiếu nước, cô phát minh ra máy bơm nước; Mưa to ngập ruộng, cô phát minh ra máy hút nước. Vô số phát minh, máy móc chế tạo từ một thôn xóm nhỏ truyền ra ngoài. Một bữa tiệc cao cấp nào đó, An Ninh bị nữ phụ đứng ở một bên cười nhạo: "Một cái trồng trọt bán đồ ăn còn dám tới bữa tiệc này, mau cút ra ngoài!" “An lão đại, tôi tìm ngài khắp nơi!” Nữ phụ run rẩy nhìn An Ninh đứng ở vị trí đại lão bí ẩn trong truyền thuyết có mấy trăm hạng mục phát minh độc quyền. Bây giờ cô ta đi tìm chết, còn kịp hay không. Cùng lúc đó, một đại lão nam nào đó vẫn không dám thổ lộ, nhìn An Ninh nhìn như chuyên chú, kỳ thật đã đi vào cõi thần tiên, liền hiểu rõ tháo đồng hồ đeo tay xuống, xắn tay áo lên. —— Nên về nhà nấu cơm. Một chọi một nữ cường, cực phẩm thưa thớt không kéo dài, chủ yếu là làm giàu và nghiên cứu khoa học để thay đổi cuộc sống.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream
Mắc Nợ 100 Triệu, Thánh Độc Miệng Nổi Điên Sát Phạt Trên Livestream

Phong Ngâm, một đại lão xuyên nhanh nổi tiếng độc mồm độc miệng, mang theo ước mơ nghỉ hưu sớm để mở viện dưỡng lão mỹ nhân, đã xuyên sách và trở thành "pháo hôi cống hiến" vừa mở màn đã vội vàng đăng xuất. Mở màn đã gánh khoản nợ một trăm triệu? Không sao, vác xi măng, mở livestream, đổi lượt xem lấy độ nổi tiếng. Bị cả cộng đồng mạng ghét bỏ? Không sao không sao, ba trăm sáu mươi nghề không chê ghét nghề nào, tiền tài lẫn độ nổi cầm đến mỏi cả tay, ai còn quan tâm thiên hạ thích hay không chứ. Đối mặt với antifan xuất khẩu cuồng ngôn, Phong Ngâm dỗi ngược không chút lưu tình. "Đừng nói là chửi thằng mặt, nếu nghe không rõ thì để bà đây khắc lên bia mộ cho đọc luôn!" "Mắc bệnh điên thì liền phát bệnh, trời cũng chả sập được! Tố chất không mạnh, gặp mạnh tự khắc mạnh." "Chị đây bẩm sinh cứng đầu, sao có thể nhận thua! Trả tiền, thật ra chuyện gì cũng có thể thương lượng." Kể từ đó, Phong Ngâm áp đảo nữ chính nguyên tác, chiếm sóng hotsearch ngày đêm. #PhongNgâm khiêng xác trong nhà tang lễ, xác chết sợ quá sống lại# #PhongNgâm làm nghề thủ công giấy, thật giả khó phân# #PhongNgâm phá khóa bị bắt ba lần, chuyện gì đằng sau# #Sốc! PhongNgâm bày sạp vỉa hè bán thứ đó# ... Sau khi Phong Ngâm nhờ vào chuỗi nghề tay trái "kỳ quái” để trả xong hết nợ và đang chuẩn bị về hưu, một vị ảnh đế hai mươi lăm tuổi, có "thâm niên công tác" hai mươi ba năm bất ngờ chặn đường cô. "Nhìn tôi xem, có đạt tiêu chuẩn tuyển dụng của cô không?” Phong Ngâm chớp chớp mắt, nhận lấy chiếc thẻ đen: "Không phải vấn đề có tiền hay không, chủ yếu là... anh phù hợp tiêu chuẩn."

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn
Thấy Trước Tai Ương, Quốc Gia Đuổi Theo Cho Tôi Ăn

Sau một trận sốt cao, Hạ Lễ Lễ bị cận nặng bỗng phát hiện mắt mình không chỉ hồi phục thị lực bình thường, mà còn có thể nhìn thấy hình ảnh người khác sắp gặp tai ương! Lúc phát tờ rơi bên đường, cô “thấy” một nam sinh khoa thể thao đang đợi xe, trong tương lai sẽ bị xe cán trúng mắt cá chân, lỡ mất trận thi đấu, chỉ có thể ngồi dưới khán đài rơi nước mắt nhìn vận động viên nước khác giành chức quán quân. Dù có là ảo giác, Hạ Lễ Lễ cũng quyết định mạo hiểm, dù có bị coi là thần kinh đi chăng nữa cô vẫn phải cứu người. Nhỡ đâu bi kịch thật sự xảy ra thì sao? Cô lập tức đẩy mạnh chàng trai kia ra. Ngay khoảnh khắc đó, cả dãy xe đạp dựng bên đường đổ sập ầm ầm! Thì ra chàng trai ấy là thiên tài bơi bướm. Nhờ tránh được chấn thương ở chân, anh thuận lợi tham dự giải vô địch thế giới, nổi danh chỉ sau một trận và còn phá vỡ kỷ lục thế giới! Sau đó, Hạ Lễ Lễ tỉnh dậy rửa mặt, ngẩng đầu nhìn vào gương, “thấy” trong gương lại hiện lên cảnh tượng tương lai: Có người xông vào nhà cô, trốn trong tủ quần áo... Về sau... Cháu gái của ảnh đế bị bắt cóc, bản thân ảnh đế bị đám phóng viên bao vây phỏng vấn. Hạ Lễ Lễ “thấy” bọn họ đuổi theo quá gắt khiến kẻ bắt cóc nổi giận, cháu gái bị gϊếŧ, ảnh đế vì ân hận với anh trai giao con nhờ cậy mà trầm cảm nhảy lầu... Rạng sáng tan làm, Hạ Lễ Lễ lại “thấy” một vị giáo sư vừa kết thúc nghiên cứu bị cướp cặp tài liệu, trong lúc giằng co với tên cướp thì phát bệnh tim mà qua đời. Đất nước mất đi một nhân tài hàng đầu trong ngành nghiên cứu chip, tổn thất lên đến hàng trăm tỷ... Nhờ năng lực tiên tri, Hạ Lễ Lễ nhiều lần thoát hiểm, giúp hóa giải vô số nguy cơ. Bạn bè quyền thế của cô càng lúc càng nhiều, tiền thưởng tích góp cũng càng ngày càng lớn. Hạ Lễ Lễ than thở: “Mong sao ít gặp mấy người xui xẻo hơn, lần nào cứu người cũng dọa tôi muốn khóc!” Cơ quan nhà nước: “Con gái đừng khóc, bồi thường cho con một anh bạn trai tiêu chuẩn quốc gia nhé! Quán quân thế giới, đội trưởng đặc chiến, bác sĩ thiên tài... Con chọn ai? Bọn chú dọn luôn Cục Dân Chính tới cho!”

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

Năm thứ 5 kể từ khi dịch zombie bùng phát, toàn bộ nhân loại diệt vong, Phù Thanh – người duy nhất chống cự đến cuối cùng – cũng tuyệt vọng mà chết. Mở mắt ra, cô lại quay về thời điểm trước khi tai họa giáng xuống. Thành phố trời trong gió nhẹ, cảnh sắc yên bình. Đang định tranh thủ thời gian tận hưởng cuộc sống, trong đầu Phù Thanh đột nhiên vang lên một giọng nói. [Đã kích hoạt hệ thống mô phỏng vận hành trường học!] [Mục tiêu nhiệm vụ: Truyền dạy kỹ năng sinh tồn, bồi dưỡng lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, xây dựng một [Trường học Sinh Tồn] với cơ sở vật chất hoàn thiện, trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại!] [Đếm ngược thời gian bùng phát đại dịch còn: 364 ngày 23 giờ 35 phút 48 giây.] Phù Thanh: "..." Đùa kiểu gì vậy, năm huy hoàng cuối cùng của nền văn minh Lam Tinh, các người lại bắt tôi trông trẻ? – Tân sinh viên khóa 9999 của Đại học Phương Châu phát hiện, hình như trường mình có gì đó... không ổn! ... Các môn "Phân loại zombie", "Kỹ thuật trồng trọt" và "Khái luận tích trữ hàng hóa cơ bản" trên thời khóa biểu là cái quái gì vậy? ... Người ta học phát thanh truyền hình, tại sao môn thể dục bắt buộc lại là... vượt địa hình vũ trang? ... Trường khác khai giảng huấn luyện quân sự là đứng nghiêm phơi nắng, sao đến lượt bọn họ lại bị nhét vào khoang giả lập, mở màn đã là cảnh zombie máu me đầy mặt? Thủ khoa khối Văn run rẩy bị đẩy vào lớp Chỉ huy Quân sự, nét mặt đờ đẫn: Sao kẻ địch trong miệng giáo viên... hình như đều không phải con người? Vận động viên chuyên nghiệp mơ mơ màng màng bị nhét vào lớp tinh anh, hai mắt tối sầm: Vừa bắt đầu đã học "cách chặt gân tay, gân chân", thật sự phù hợp sao? Mà mỗi lần bọn họ muốn nghỉ học, trước mặt lại tự động bật ra một khung thông báo [Yêu cầu bị từ chối!] Một tháng sau, các tân sinh viên hoàn toàn sụp đổ. Bọn họ đồng loạt tìm đến hiệu trưởng khiếu nại: "Thế giới này căn bản không có người nào gϊếŧ được ba con zombie trong vòng một phút!" Hiệu trưởng trẻ tuổi khẽ nâng mắt, nhướng mày một cái. Ba mươi giây sau, đám sinh viên nhìn hiệu trưởng vung tay chém mười con zombie như chặt rau, toàn trường lặng ngắt như tờ. Phù Thanh xoay cổ tay, quay người: "Còn ai có vấn đề gì nữa không?" Các tân sinh viên co rúm lại như đàn gà con: "..." Bọn họ nuốt nước bọt: "Không, không còn." – Năm 10000 lịch Lam Tinh, một loại virus không rõ lan rộng toàn cầu. Khi mọi người rơi vào tuyệt vọng, từ trên trời bỗng rơi xuống một nhóm sinh viên, động tác thuần thục rút ra rìu chiến, một rìu hạ một zombie. Bọn họ dẫn theo những con người hoảng loạn lập căn cứ, trồng rau, tích trữ hàng hóa. Hướng dẫn mọi người cách phân biệt chính xác các loại zombie, đúng cách diệt trừ. Thậm chí còn lập ra một đội quân tinh nhuệ, càn quét tận sào huyệt của vua zombie... Dưới sự dẫn dắt của sinh viên Đại học Phương Châu, Hoa Quốc trở thành trung tâm chiến lược toàn cầu, hòn đảo kiên cường giữa giông bão, khiến các quốc gia khác lần lượt đến cầu viện. Khi thế giới dần yên ổn, công cuộc tái thiết bắt đầu, truyền thông ùn ùn kéo đến phỏng vấn: "Xin hỏi điều gì đã thúc đẩy các bạn trở thành anh hùng như vậy?" Các sinh viên rưng rưng nước mắt: "Tất cả là nhờ hiệu trưởng của chúng tôi!"

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng
Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng

Lê Dạng trúng tuyển vào Học viện quân sự hàng đầu của Hoa Hạ, hiện cô đang đối mặt với việc chọn khoa. Mọi người xung quanh đều nhìn cô đầy hy vọng, họ cho rằng cô chắc chắn sẽ gia nhập các khoa chiến đấu đứng đầu bảng xếp hạng. Nhưng... khi cô mở miệng lại nói: "Em muốn vào Khoa Nông học." Bạn học: "???" Thầy cô: "???" Tại sao một thiên tài hệ chiến đấu lại muốn vào cái Khoa Nông học "khỉ ho cò gáy" đó? Thầy cô tiếc tài, kiên nhẫn khuyên nhủ, nhưng Lê Dạng kiên định: "Em. Muốn. Vào. Khoa. Nông. Học." Dưới ánh mắt đầy thắc mắc của giảng viên, sự khinh thường và hả hê của bạn học, Lê Dạng không hề do dự mà bước vào Khoa Nông học. Tui cũng không muốn đâu huhu, nhưng không đi không được! Trước mắt cô hiện rõ một dòng chữ lớn: [Tuổi thọ chỉ còn lại 1 ngày. Vui lòng nhanh chóng thu hoạch cây trồng để kéo dài tuổi thọ.] Lê Dạng thu hoạch lúa mì bình thường, tuổi thọ tăng 1 năm. Lê Dạng thu hoạch lúa mì chất lượng cao, tuổi thọ tăng 10 năm. Lê Dạng đảm nhận toàn bộ công việc của Khoa Nông học, tuổi thọ tăng 100 năm! [Ting!] [Tuổi thọ vượt mốc 100 năm, mở khóa tăng cường thiên phú, chiến pháp, và tinh thần.] Lê Dạng: "Hả? Còn có chuyện tốt vậy à?" Lê Dạng tiêu hao 10 năm tuổi thọ, thiên phú được tăng cường. Lê Dạng tiêu hao 30 năm tuổi thọ, học được chiến pháp xuất sắc. Lê Dạng tiêu hao 50 năm tuổi thọ, tinh thần đột phá giới hạn! Nửa năm sau, bảng xếp hạng top 100 của Trường Quân sự Trung Quốc xuất hiện một cái tên mới: Lê Dạng, khoa Nông học. Ai đây? Người của khoa Nông học á? Sao có thể chứ! *** Tóm tắt trong một câu: Xin hãy nhanh chóng thu hoạch thực vật, giành lấy tuổi thọ. Ý tưởng: Tự lực cánh sinh, không bao giờ khuất phục.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mị Thiếp Thượng Vị
Mị Thiếp Thượng Vị

Cảnh Hi Đế tính tình nghiêm khắc, lạnh lùng, không ham mê nữ sắc, dưới gối chỉ có một vị thái tử. Thái tử là bậc quân tử thanh cao, phong nhã, đối với nhi tử này, Cảnh Hi Đế tạm coi như hài lòng. Không ai ngờ được, tuổi còn trẻ mà thái tử lại vì một nữ tử xinh đẹp mà suýt mất đi thể thống. Nghe nói nữ tử này rất giỏi thuật quyến rũ, lại tham tiền như mạng. Cảnh Hi Đế nhìn thoáng qua nàng, trong lòng đầy khinh miệt. Vừa nhìn đã biết không phải loại nữ tử an phận thủ thường. Một kẻ lả lơi như vậy, giữ bên thái tử rồi sớm muộn cũng thành họa lớn. Chỉ một lời phán xuống, Cảnh Hi Đế lệnh nàng xuất gia làm đạo cô. Thái tử kêu lên: “Phụ hoàng không hiểu A Vũ là người thế nào!” Cảnh Hi Đế nhàn nhạt đáp: “Trẫm cần phải hiểu sao?” Thái tử vì chuyện này mà tranh cãi suốt mấy ngày. Nhưng dù vậy, với trái tim sắt đá của Cảnh Hi Đế, A Vũ vẫn bị đưa ra khỏi phủ thái tử. Về phần A Vũ, nàng chẳng có gì là không vui, khóc lóc bịn rịn từ biệt thái tử, sau đó vui vẻ thu dọn hành trang, chuẩn bị làm một đạo cô nhàn nhã, sống cuộc đời thong dong, giàu có. Nhưng ai ngờ, hôm ấy nàng vô tình đi lạc vào một suối nước nóng, trượt chân ngã xuống, còn đυ.ng trúng một nam nhân mình đầy cơ bắp. Kẻ đó chính là Cảnh Hi Đế. Tối hôm ấy, A Vũ – cựu thị thϊếp của thái tử – bị đưa vào hành cung của Cảnh Hi Đế. Ba ngày hai đêm sau, A Vũ được một chiếc kiệu lạnh lẽo đưa ra khỏi hành cung. Đồng hành với nàng lại là Phúc Thái công công – người thân tín được Cảnh Hi Đế vô cùng coi trọng. Phúc Thái công công tươi cười chúc mừng: “A Vũ cô nương, xin chúc mừng cô nương.” A Vũ ôm eo, trong lòng thầm than: Sao bảo là đạo cô nhàn nhã cơ mà... ... Thái tử trẻ tuổi xông thẳng vào Ngự Thư Phòng, tức giận nói: “Phụ hoàng không cho nhi thần giữ A Vũ, vậy mà phụ hoàng lại chiếm lấy nàng ấy!” Cảnh Hi Đế nhìn đứa con trai do chính mình nuôi dạy bao năm qua, lạnh nhạt nói: “Thiên hạ này không thiếu nữ tử, trừ A Vũ ra, ngươi muốn ai, trẫm cũng sẽ không can thiệp.” Thái tử run run rút thanh kiếm bên hông, nghiến răng: “Nhưng nhi thần chỉ muốn A Vũ!” Cảnh Hi Đế đặt tay lên long án, sắc mặt không đổi: “Nàng đã là phi tần của trẫm. Ngươi nên biết xưng hô thế nào cho đúng.” Thái tử hai mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng: “Phụ hoàng... Nhi thần... Nhi thần... Phụ hoàng sao có thể! Sao phụ hoàng lại...” Cảnh Hi Đế nhàn nhạt nói: “Hôm ấy ngươi bảo trẫm không hiểu, bây giờ trẫm chỉ là đã hiểu mà thôi.” ... Lưu ý: Nam nữ đều không trong sạch, nữ chính 16 tuổi, nam chính 32 tuổi, cả hai trước đó đều đã có con ruột. Nam chính động lòng trước, nữ chính mãi về sau mới động tâm. Nữ chính là yêu cơ họa quốc, sinh ra hoàng tử, khiến thái tử bị phế truất. Hoàng tử do nữ chính sinh ra sau này thành công đăng cơ.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa
Xuyên Nhanh Hôm Nay Đại Lão Không Muốn Mở Cửa

Dạo gần đây trên diễn đàn Tinh Tế đang có một chủ đề cực hot, thu hút nhiều sự chú ý: "Chuyện khó tin nhất từng xảy ra ngay bên cạnh bạn là gì?" Xuân Miên: “Cảm ơn đã hỏi. Khó tin nhất là lúc mình đang ngồi trong nhà, cửa tự dưng từ trên trời rơi xuống!” Cuộc sống giống như một cánh cửa lớn luôn đóng chặt. Trước khi mở nó ra, bạn sẽ không bao giờ biết được. Bạn sẽ phải đối mặt với cái gì: Một người sống sờ sờ hay là một thanh trường đao dài 40 mét!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

TN 80: Đoàn Sủng Phúc Tinh Huyền Học Có Không Gian
TN 80: Đoàn Sủng Phúc Tinh Huyền Học Có Không Gian

Vì làm việc quá sức mà đột ngột qua đời, Đường Tảo Tảo ngoài ý muốn xuyên đến một thế giới khác, lại còn kế thừa y bát* của một cao nhân huyền môn. (*Y bát (truyền từ đời này sang đời khác): chỉ áo cà sa và cái bát mà những nhà sư đạo Phật truyền lại cho môn đồ, sau này chỉ chung tư tưởng, học thuật, kỹ năng ... truyền lại cho đời sau) Cuộc sống vinh hoa phú quý ngày nào tan biến, thay vào đó là cảnh nhà cửa tiêu điều, người thân và dân thôn đều khốn đốn vì thiên tai, sâu bệnh, chẳng biết sống sao cho qua ngày. Đường Tảo Tảo cắn răng, quyết tâm dùng những gì mình học được để mang lại ấm no cho gia đình và cả thôn xóm. Nhà ai xây chỗ xấu, phong thủy không tốt? Không sao cả. Cô chỉ cần khẽ bấm ngón tay tính toán, chớp mắt đã chọn được đất lành. Đứa trẻ nào khóc quấy mãi không dừng? Cũng chẳng hề gì. Chỉ cần cô khẽ chấm một cái lên trán, bé lập tức ngoan ngoãn như cũ. Dần dần, dân thôn phát hiện trong thôn thường xuyên có ô tô con ra vào, còn xuất hiện cả những nhân vật lớn mà bình thường cả đời họ chưa từng gặp. Người thì đến xin chữa bệnh, kẻ lại hỏi về vận mệnh, tiền đồ. Chỉ là... Đường Tảo Tảo nhìn người đàn ông ngồi nghiêng trên xe lăn trước mặt, nhíu mày, lòng đầy oán thầm. “Anh không có bệnh mà, đến đây kiếm chuyện hả?” Người đàn ông chỉ cười, không nói. Quản gia đứng bên cạnh lên tiếng thay: “Cô Tảo Tảo, ông chủ nhà tôi bảo, tà khí nhập thân, muốn trừ thì phải ở nơi có linh khí. Cô vừa có thiên linh trong sạch, người lại xinh tươi như hoa, rất hợp để ở lâu dài.”

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế
Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Ba năm tận thế sống trong tận thế, gian nan khổ sở. Chu Thất trơ mắt nhìn Tiểu Lang Tử của mình bị mổ sống lấy tinh hạch. Còn bản thân cô cũng sắp bị cưỡng ép tách tinh hạch, cướp đoạt dị năng. Cô thà chết chứ nhất định không để người khác chiếm được chút lợi ích nào. Cuối cùng cô kích nổ tinh hạch, kéo theo kẻ thù cùng chết. Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã quay về thời điểm trước tận thế. Việc đầu tiên Chu Thất làm là siết chặt ngọc bội không gian trong tay, tìm cho bằng được Tiểu Lang Tử của cô rồi bắt đầu điên cuồng mua sắm, không ngừng tích trữ. Dị năng, thể thuật, không gian... Cô đều giành được hết. Dị năng hệ thực vật đời trước của cô vậy mà biến dị, có thể xúc tiến sự phát triển của thực vật, dụ bắt động vật biến dị, xây dựng nơi trú ẩn trong tận thế. Cô tự tay xé xác kẻ thù, mối hận đời trước thì đời này phải trả gấp đôi.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc

Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”

350000 Giỏ hàng Giỏ hàng