Xuyên Đến Thập Niên 80 Làm Pháp Y

Xuyên Đến Thập Niên 80 Làm Pháp Y

Ngôn TìnhHEXuyên KhôngHiện ĐạiTình CảmNhẹ NhàngSảng VănTrinh Thám

Hứa Thiên, một pháp y vừa chật vật vượt qua kỳ thi để vào được cơ quan giám định pháp y, khiến bạn học vô cùng ngưỡng mộ. Đang định tận hưởng đãi ngộ cực cao và môi trường làm việc thoải mái, thì xui xẻo xuyên vào những năm 80 khi ngành pháp y mới bắt đầu phát triển. Nguyên chủ là một sinh viên y khoa đàng hoàng lại cứ đòi đổi sang pháp y, khiến người nhà tức muốn chết, hàng xóm chê cười, gọi thẳng là "kẻ thu xác". Ba Hứa: “Học mấy năm lại đi làm bác sĩ cho người chết?” Mẹ Hứa: “Lúc đính hôn cho con nói là làm bác sĩ, sao bây giờ lại thành pháp y? Đây là nên ăn nói thế nào với nhà họ Mạnh đây?” Em trai em gái nhà họ Hứa: “Pháp y là làm gì? Có thể được đơn vị phát bánh ngọt như chị Tiểu Phượng không ạ?” Hứa Thiên nhìn người nhà không quen thuộc, nghiêm túc nói: “Pháp y là vì sứ giả truyền lời cho người chết, rất quan trọng rất vĩ đại. Nếu các người không hiểu, con sẽ dọn ra ngoài ở, thuận tiện từ hôn với nhà họ Mạnh.” Không đợi ba Hứa mẹ Hứa nói chuyện, ông nội bà nội Hứa chưa từng lên tiếng về nghề nghiệp của Hứa Thiên lập tức đập bàn, nằm mơ! Trong nhà mới có sinh viên đại học còn chưa khoe khoang đủ với mọi người, sao có thể để cô chạy. Ba Hứa: “Khoe khoang gì chứ? Trước kia mỗi ngày vẫn luôn khoe khoang là học y, kết quả thành pháp y, không châm chọc nhà chúng ta đã tốt lắm rồi.” Quả thật sau đó trong khu nhà tập thể vang lên đủ loại trào phúng. Nhưng theo chuyện Hứa Thiên thăng chức tăng lương, hưởng thụ các loại phúc lợi đãi ngộ, các loại trào phúng cũng biến thành hâm mộ, ghen tị, hận. Chờ Hứa Thiên được bầu thành Thanh niên Ưu Tú cả nước. Ba Hứa cầm giấy chứng nhận màu đỏ đi dạo từng vòng, từng vòng trong khu nhà tập thể: “Pháp y thì sao? Thật quá vĩ đại!”

150000

562 chương

Truyện cùng tác giả

Xuyên Đến Thập Niên 80 Làm Pháp Y
Xuyên Đến Thập Niên 80 Làm Pháp Y
Nam Pha Ngư

Hứa Thiên, một pháp y vừa chật vật vượt qua kỳ thi để vào được cơ quan giám định pháp y, khiến bạn học vô cùng ngưỡng mộ. Đang định tận hưởng đãi ngộ cực cao và môi trường làm việc thoải mái, thì xui xẻo xuyên vào những năm 80 khi ngành pháp y mới bắt đầu phát triển. Nguyên chủ là một sinh viên y khoa đàng hoàng lại cứ đòi đổi sang pháp y, khiến người nhà tức muốn chết, hàng xóm chê cười, gọi thẳng là "kẻ thu xác". Ba Hứa: “Học mấy năm lại đi làm bác sĩ cho người chết?” Mẹ Hứa: “Lúc đính hôn cho con nói là làm bác sĩ, sao bây giờ lại thành pháp y? Đây là nên ăn nói thế nào với nhà họ Mạnh đây?” Em trai em gái nhà họ Hứa: “Pháp y là làm gì? Có thể được đơn vị phát bánh ngọt như chị Tiểu Phượng không ạ?” Hứa Thiên nhìn người nhà không quen thuộc, nghiêm túc nói: “Pháp y là vì sứ giả truyền lời cho người chết, rất quan trọng rất vĩ đại. Nếu các người không hiểu, con sẽ dọn ra ngoài ở, thuận tiện từ hôn với nhà họ Mạnh.” Không đợi ba Hứa mẹ Hứa nói chuyện, ông nội bà nội Hứa chưa từng lên tiếng về nghề nghiệp của Hứa Thiên lập tức đập bàn, nằm mơ! Trong nhà mới có sinh viên đại học còn chưa khoe khoang đủ với mọi người, sao có thể để cô chạy. Ba Hứa: “Khoe khoang gì chứ? Trước kia mỗi ngày vẫn luôn khoe khoang là học y, kết quả thành pháp y, không châm chọc nhà chúng ta đã tốt lắm rồi.” Quả thật sau đó trong khu nhà tập thể vang lên đủ loại trào phúng. Nhưng theo chuyện Hứa Thiên thăng chức tăng lương, hưởng thụ các loại phúc lợi đãi ngộ, các loại trào phúng cũng biến thành hâm mộ, ghen tị, hận. Chờ Hứa Thiên được bầu thành Thanh niên Ưu Tú cả nước. Ba Hứa cầm giấy chứng nhận màu đỏ đi dạo từng vòng, từng vòng trong khu nhà tập thể: “Pháp y thì sao? Thật quá vĩ đại!”

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm
Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm

[Thiếu nữ sinh ra có khả năng thông linh bắt ma × Đội trưởng hình sự trẻ tuổi, ngoài lạnh trong ấm. Trinh thám – Phá án – Linh dị nhẹ pha rùng rợn – Tình cảm đôi lứa cùng tiến.] Đội trưởng đội hình sự – Giang Thước, tuổi trẻ tài cao, từng là một người kiên trung với chủ nghĩa duy vật, suốt một thời chẳng mảy may tin vào chuyện quỷ thần. Cho đến ngày anh gặp Du Phi Phàm – thế giới quan trong anh bị bóp vụn rồi nhào nặn lại không biết bao nhiêu lần. “Cảnh sát Giang, anh bảo tôi truyền bá mê tín dị đoan. Vậy để tôi bắt cho anh xem một con ma cho anh nhé.” Từ nghi ngờ đến tin tưởng, từ đối lập đến hợp tác, từ như nước với lửa đến âm thầm nảy sinh tình ý. Những vụ án ly kỳ được lần giở từng lớp từng lớp như bóc kén tằm, để rồi cuối cùng người ta mới ngộ ra, thứ đáng sợ nhất, không phải oan hồn quỷ quái mà là lòng dạ con người. Mà đằng sau từng vụ án ấy, dường như còn ẩn giấu một âm mưu lớn hơn nhiều... *Lưu ý từ tác giả: Đây không phải truyện "sảng văn", không có tình tiết ngược tâm, không máu chó, không theo công thức lối mòn. Bối cảnh có yếu tố giả tưởng, hệ thống điều tra hình sự được người viết tham khảo từ tư liệu thực tế trước khi sáng tác, nhưng dẫu sao cũng chỉ là tiểu thuyết – có chỗ nào sơ suất mong được lượng thứ, xin miễn bàn sâu hơn.

150000 Giỏ hàng

Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ
Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ

Tương Ly một sớm bế quan, khi ra tới đã là 800 năm sau, vừa mở mắt, cô phát hiện thế giới đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Tiền tài cất trữ và tứ hợp viện của cô cũng đã không còn, thay thế chính là một món nợ khổng lồ. Còn có một tên đồ đệ ngây ngốc. Tương Ly chỉ có thể rưng rưng xắn tay áo làm lại nghề cũ. Dần dần, rất nhanh liền có người phát hiện, đạo quan ban đầu kề bên phá sản bị dỡ bỏ, bỗng nhiên rực rỡ lên, các nhân vật tai to mặt lớn tiến đến xin giúp đỡ nối liền không dứt. Ảnh đế nổi danh, người nổi tiếng lưu lượng cao, tổng tài công ty, đại già chính giới: “Đại lão cứu mạng!” Nhưng mà, ai cũng không có phát hiện, đại lão trong miệng bọn họ, trầm mê phát sóng trực tiếp. Ở trong phòng phát sóng trực tiếp của đại lão, hàng năm có một vị kim chủ bá chiếm bảng xếp hạng. Khi tất cả mọi người còn đang suy đoán, vị kim chủ ba ba tiêu tiền như nước này rốt cuộc là ai, thì một lần ngoài ý muốn, Tương Ly trong phát sóng trực tiếp nói một câu: “Cảm ơn chồng......” Fans: “Khϊếp sợ!!! Chồng của đại lão được cho hấp thụ ánh sáng!!!!”

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu
Lãnh Chúa: Bắt Đầu Từ Hệ Thống Đánh Dấu

Là người sống sót cuối cùng trong phiên bản thử nghiệm của game [Tận Thế Thiên Duyên], Quan Nhất Hạc nhận được ba phần thưởng độc nhất vô nhị: [Lệnh Bài Lãnh Chúa], một thiên phú cấp S và thân phận chủng tộc ẩn. Thế nhưng vào đúng ngày game ra mắt, cô lại bất ngờ xuyên không, trở thành một người sống sót nhỏ nhoi giữa lục địa Thiên Duyên đang chìm trong thảm họa. Đối mặt với thế giới sụp đổ, Quan Nhất Hạc, một tay chơi lão luyện, bình tĩnh kích hoạt thiên phú cấp S của mình. [Hệ Thống Đánh Dấu] được kích hoạt! [Đinh! Sống sót được 1 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Sơ Đồ Phân Tích Vị Trí Lãnh Địa.] [Đinh! Sống sót được 7 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được vật phẩm: Bản Vẽ Kiến Trúc Cao Cấp ×1.] [Đinh! Sống sót được 100 ngày, đánh dấu thành công. Nhận được...] Từ hai bàn tay trắng, cô dẫn dắt người dân của mình xây dựng, sản xuất, kiến thiết nên một lãnh địa an toàn giữa trùng vây hiểm nguy. Họ cùng nhau đối mặt với tận thế, trở thành pháo đài cuối cùng và là niềm hy vọng của cả lục địa Thiên Duyên. Tóm tắt một câu: Đánh dấu mỗi ngày, ta xây dựng đế chế thời tận thế. Chủ đề: Giữa thế giới tro tàn, ánh sáng và hy vọng vẫn luôn tồn tại.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]
Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]

Năm 1995, Hạ Mộc Phồn tốt nghiệp trường cảnh sát, được phân đến đồn công an đường An Bình làm một cảnh sát nhỏ. Đường An Bình, đường như tên, đồn cảnh sát bình yên, đám cảnh sát rảnh đến mức lười biếng. Lần thứ nhất ra quân là vào tháng bảy, giúp phú bà tìm kiếm chó Poodle mất tích. Các đồng nghiệp vô cùng vui vẻ lên đường: Cuối cùng cũng có cơ hội thân thiết giữa cảnh sát và nhân dân rồi. Hạ Mộc Phồn gọi một cái, con chó Poodle nhỏ chạy về. Hạ Mộc Phồn nhìn ánh mắt mất mác của đồng nghiệp trong đồn cảnh sát, từ nhỏ cô đã nghe hiểu được tiếng lòng động vật chỉ vào thùng rác màu lam cách đó không xa: Nơi đó có vài thứ vụn vặt, tràn ngập mùi máu tươi. Từ đó, đồn công an đường An Bình không còn an bình nữa.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!
Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!

Thẩm Kiều Kiều bất ngờ xuyên không, trở thành mẹ ruột của Tiêu Nguyệt Nguyệt, nữ hung thủ trong một vụ án liên hoàn vừa đáng thương, lại vừa đáng hận. Tuổi thơ của Tiêu Nguyệt Nguyệt tựa như chìm trong vực sâu tăm tối, cha ruột không rõ sống chết, mẹ ruột chẳng thèm đoái hoài, thậm chí còn là tòng phạm của cha dượng. Trên suốt chặng đường trưởng thành, cô bé chẳng hề nhận được lấy một chút tình yêu thương của gia đình, để rồi khi lớn lên, cô bé đã bắt đầu trả thù thế giới này. Lúc này, Tiêu Nguyệt Nguyệt mới lên tám tuổi, Thẩm Kiều Kiều quyết định phải kéo bằng được đứa trẻ này ra khỏi vũng lầy tăm tối. Với những kẻ khốn kiếp dám bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều liền lôi ra cây kim to, khích lệ: "Con yêu, đâm thật mạnh vào cho mẹ!" Gặp phải bạn học ở trường bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đích thân chỉ dạy: "Con ngoan, chúng ta trùm bao tải đánh nó." Đối với hàng xóm láng giềng dám bắt nạt hai mẹ con, Thẩm Kiều Kiều liền kéo tay Nguyệt Nguyệt, hùng hổ xông đến tận cửa: "Con gái, đập nát nồi nhà nó cho mẹ!" Để uốn nắn lại sở thích mổ xẻ động vật của Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đã dắt cô bé ra chợ mổ cá. Kỹ thuật mổ bụng lóc xương vừa nhanh vừa gọn của hai mẹ con nhanh chóng nổi danh khắp khu chợ, giúp họ buôn may bán đắt, tiền vô như nước. Bất ngờ thay, người cha ruột đã mất trí nhớ suốt tám năm đột nhiên tìm đến tận cửa. Lúc này, anh ta đã trở thành một vị tổng tài hào môn với khối tài sản bạc tỷ, mặt dày mày dạn đến cầu xin tha thứ. Đáp lại anh ta, hai mẹ con chỉ đồng loạt giơ con dao còn dính máu lên, trợn mắt lườm một cái rồi hét: "Cút!" Châm ngôn sống của Thẩm Kiều Kiều là, đàn ông mà đáng tin thì heo nái cũng biết leo cây.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bắt Đầu Với Một Căn Hộ, Làm Bà Chủ Nhà Trong Tận Thế
Bắt Đầu Với Một Căn Hộ, Làm Bà Chủ Nhà Trong Tận Thế

Ngày thứ hai sau khi Cố Vi Vi chính thức trở thành bà chủ nhà, tận thế đã ập đến! Tòa nhà giữa trung tâm thành phố của cô không còn giá trị nữa! Ngay sau đó, một giọng nói bất ngờ vang lên trong đầu cô. [Thân mến, có muốn liên kết với Hệ Thống Bà Chủ Nhà Tận Thế không?] ** 1. Thảm họa tận thế — Cực nóng · Khu hạn hán. 2. Thảm họa tận thế — Cực lạnh · Khu băng tuyết. 3. Thảm họa tận thế — Thiên thạch · Khu virus. 4. Thảm họa tận thế — Thiên tai · Khu đảo. 5. Thảm họa tận thế — Biến dị · Khu sương mù. 6. Thảm họa tận thế — Địa chất · Khu đất sụt. 7. Thảm họa tận thế — Trò chơi hóa · Khu quỷ dị. 8. Thảm họa tận thế — Sinh vật · Dị chủng. 9. Hiện thực — Cuộc phản công của Trái Đất. Nhân vật chính: Cố Vi Vi, ??. Nhân vật phụ: Hệ thống. Một câu tóm tắt: Giữa thời tận thế, chỉ muốn yên ổn thu tiền thuê nhà. Lập ý: Từng bước kinh doanh, thay đổi vận mệnh của chính mình và người khác.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!
Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Khương Tước xuyên vào một quyển truyện tu tiên, trở thành nữ phụ độc ác không chỉ có kết cục thê thảm mà còn là một kẻ chuyên làm nền cho nữ chính đúng nghĩa. Nữ chính thì khí chất thanh tao thoát tục, còn nàng... chỉ là một nữ nhân bình thường. Nữ chính thiên phú dị bẩm, còn nàng... chỉ có mỗi cái mạng cùi. Nữ chính vô số người theo đuổi, còn nàng... đến cả tay nam nhân cũng chưa từng nắm qua. Thảm hơn nữa là, ngày nàng xuyên sách cũng chính là ngày tận mạng của nguyên chủ, bốn vị nam chính cùng tụ tập ở hình đường đòi lấy mạng nàng. Để sống sót, Khương Tước không từ một thủ đoạn nào, uy hϊếp, dụ dỗ, ôm đùi, cứ thế hiên ngang vạch ra một lối đi riêng đầy "tai tiếng" giữa tông môn toàn những vị thánh mẫu. Đi mãi đi mãi, chẳng hiểu sao lại thành bảo bối của cả đám. Bốn vị nam chính một tiếng "tiểu sư muội", hai tiếng cũng "tiểu sư muội", đi đâu cũng kè kè theo nàng. Sư phụ dẫn nàng vào trận đạo, cưng nàng như cưng trứng mỏng. Tông chủ các tông phái khác thì ngày nào cũng lăm le cướp nàng về làm đệ tử thân truyền. Ngay cả nữ chính nguyên tác cũng cam tâm tình nguyện gia nhập "liên minh thất đức" của nàng. Khương Tước dẫn dắt đội quân nhân vật chính quậy tưng bừng, suýt chút nữa lật tung cả giới tu chân! Cuối cùng, Khương Tước tự mình trở thành chỗ dựa vững chắc, chuẩn bị nói lời chia tay với "cái đùi" mình đã ôm suốt bấy lâu: “Tiên chủ, chúng ta từ nay đường ai nấy đi.” Cái "đùi" đó, chính là Tiên chủ đại nhân đứng trên vạn người, chỉ dưới Thiên Đạo, vốn thanh lãnh cao ngạo không nhiễm bụi trần, vậy mà khi nghe "ái thê" đòi chạy thì tức đến độ suýt nữa là sụp đổ hình tượng. “Thay ngươi gánh thiên lôi, giúp ngươi đỡ Thiên Mệnh Kiếm, cùng ngươi vào Minh Giới đoạt hồn... Sao những lúc đó không nói lời từ biệt với ta đi, hả? Định dùng ta xong rồi vứt à?” Khương Tước: "... Ngươi nói bậy bạ gì thế, ta nào có "dùng" ngươi bao giờ." Tiên chủ đại nhân chậm rãi cởϊ áσ. Khương Tước la lên: "Ngươi đừng qua đây!"

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?
Logic Của Vô Hạn Lưu Đâu Rồi?

Chẳng hiểu sao Lộc Ngữ lại lạc vào một phó bản. Oái oăm thay, đây lại chính là thể loại kinh dị vô hạn lưu trong truyền thuyết. Vừa mới chân ướt chân ráo nhập bọn với quyết tâm tìm một "đùi to" để ôm thì cô đã phát hiện thế giới này có gì đó rất không ổn. Ánh mắt cô lướt qua đỉnh đầu của các đồng đội. [Tên lụy tình yêu đơn phương.] Lộc Ngữ: ... Hửm? [Boss phó bản đang nằm vùng.] Lộc Ngữ: ... Hả? Rồi trên đầu một người phụ nữ khác, hai chữ [Đại lão] to tổ chảng suýt thì chọc mù mắt cô! Lộc Ngữ: ... Á! Tò mò, cô vớ vội một chiếc gương soi thử và chết lặng khi thấy dòng chữ xám xịt trên đầu mình: [Sinh viên mỏng manh (Người xuyên không).] Lộc - sinh viên mỏng manh - Ngữ: ... [Run lẩy bẩy.] Thế là trong một đội hình "toang" đến mức này, Lộc Ngữ đã dựa vào trực giác của một người qua đường thứ thiệt để thuận lợi sống sót qua phó bản đầu tiên. Mãi về sau cô mới nhận ra không có gì là hoang đường nhất mà chỉ có hoang đường hơn! Dàn nhân vật cô gặp sau này cũng chẳng phải dạng vừa với những cái tên sương sương như: [Kẻ xui xẻo trăm năm có một], [Con bạc điên cuồng], [Vạn quỷ mê phiên bản đời thực], [Bạn của phụ nữ lớn tuổi], vân vân và mây mây. Lộc Ngữ: ... Thôi xong, thật sự toang rồi. Giữa thế giới điên rồ này, cô quyết định ôm chặt lấy người đồng đội duy nhất có vẻ ngoài bình thường. Lộc Ngữ cảm thấy an tâm đến lạ khi nhìn dòng chữ [Công dân nhiệt tình (Người xuyên không)] siêu to khổng lồ trên đầu anh. Quả nhiên vẫn là đồng hương đáng tin cậy nhất! Nhìn cái danh hiệu này mà xem, vừa bình thường lại vừa đáng tin biết bao! Mãi cho đến sau này, cô mới kinh hoàng phát hiện l*иg ngực của người đồng đội thân thiết đã thủng một lỗ lớn và trái tim bên trong cũng biến mất tự bao giờ. Ấy thế mà anh vẫn đứng đó mỉm cười với cô, trong khi danh hiệu trên đầu anh bắt đầu tự động thay đổi. [Kẻ bất tử cố chấp.] Lộc Ngữ: ... Đệt, hóa ra anh không phải đồng hương của tôi, mà đến người bình thường cũng không phải nốt à? [Em gái ngọt ngào có lối suy nghĩ khác người × Chàng trai bất tử "nhiệt tình".]

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng