Sau Khi Đại Lão Huyền Môn Trở Về, Cả Nhà Quỳ Cầu Tha Thứ

Sau Khi Đại Lão Huyền Môn Trở Về, Cả Nhà Quỳ Cầu Tha Thứ

Ngôn TìnhHiện ĐạiSảng VănNữ CườngDị Giới

Đại vu sư Dương Sơ Huyền ngủ một giấc, bỗng nhiên trở thành tiểu thư nhà họ Tống thất lạc mười bảy năm. Vừa mở mắt ra, cô đã thấy mình đang ở trong một đám minh hôn! Gia đình đối xử với con nuôi như báu vật, xem con ruột như cỏ rác? Nhanh chóng cắt đứt quan hệ, dọn đi khỏi nhà họ Tống, tránh xa những kẻ tồi tệ. Thể chất yếu ớt, bệnh tật nhiều, không còn sống được bao lâu? Cô quay lại nghề cũ, livestream bói toán để thu hút niềm tin và tự cứu mình. Sau đó, cô nổi tiếng toàn mạng, bộ mặt giả dối của con nuôi bị vạch trần, cả gia đình quỳ xuống cầu xin tha thứ, mọi người muốn bám đùi. Trên đường trốn chạy cuộc hôn nhân, cô đã tiện tay cứu một kẻ số mệnh ngắn ngủi tên là Thẩm Đại Uyên, và anh bám riết lấy cô không buông. Thẩm Đại Uyên: "Ơn cứu mạng của đại sư, tôi nhất định sẽ đền đáp bằng mọi giá." Dương Sơ Huyền giơ hai tay ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc: "Không cần đền đáp bằng mọi giá, cứ cho tiền là được." Thẩm Đại Uyên dịu dàng: "Được thôi." Vì vậy, Dương Sơ Huyền mở livestream, và Thẩm Đại Uyên trở thành người donate nhiều nhất. Dương Sơ Huyền tham gia show truyền hình thực tế, anh dốc hết vốn liếng vào đoàn, chỉ để được gần gũi ân nhân. Thẩm Đại Uyên ôm lấy vòng eo thon thả của cô: “Ơn cứu mạng không thể đền đáp, tôi nguyện lấy thân báo đáp." Dương Sơ Huyền: ... Tôi thấy anh là muốn lấy oán trả ơn.

300000

1185 chương

Truyện cùng tác giả

Sau Khi Đại Lão Huyền Môn Trở Về, Cả Nhà Quỳ Cầu Tha Thứ
Sau Khi Đại Lão Huyền Môn Trở Về, Cả Nhà Quỳ Cầu Tha Thứ
Thị Mao Bất Thị Miêu

Đại vu sư Dương Sơ Huyền ngủ một giấc, bỗng nhiên trở thành tiểu thư nhà họ Tống thất lạc mười bảy năm. Vừa mở mắt ra, cô đã thấy mình đang ở trong một đám minh hôn! Gia đình đối xử với con nuôi như báu vật, xem con ruột như cỏ rác? Nhanh chóng cắt đứt quan hệ, dọn đi khỏi nhà họ Tống, tránh xa những kẻ tồi tệ. Thể chất yếu ớt, bệnh tật nhiều, không còn sống được bao lâu? Cô quay lại nghề cũ, livestream bói toán để thu hút niềm tin và tự cứu mình. Sau đó, cô nổi tiếng toàn mạng, bộ mặt giả dối của con nuôi bị vạch trần, cả gia đình quỳ xuống cầu xin tha thứ, mọi người muốn bám đùi. Trên đường trốn chạy cuộc hôn nhân, cô đã tiện tay cứu một kẻ số mệnh ngắn ngủi tên là Thẩm Đại Uyên, và anh bám riết lấy cô không buông. Thẩm Đại Uyên: "Ơn cứu mạng của đại sư, tôi nhất định sẽ đền đáp bằng mọi giá." Dương Sơ Huyền giơ hai tay ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc: "Không cần đền đáp bằng mọi giá, cứ cho tiền là được." Thẩm Đại Uyên dịu dàng: "Được thôi." Vì vậy, Dương Sơ Huyền mở livestream, và Thẩm Đại Uyên trở thành người donate nhiều nhất. Dương Sơ Huyền tham gia show truyền hình thực tế, anh dốc hết vốn liếng vào đoàn, chỉ để được gần gũi ân nhân. Thẩm Đại Uyên ôm lấy vòng eo thon thả của cô: “Ơn cứu mạng không thể đền đáp, tôi nguyện lấy thân báo đáp." Dương Sơ Huyền: ... Tôi thấy anh là muốn lấy oán trả ơn.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án
Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án

Chào mừng người chơi bước vào trò chơi mô phỏng thực tế [Phân tích hiện trường hung án] (bài kiểm tra tư cách người mới). Thân phận mà bạn đã đăng ký là [Nạn nhân]. Ký ức liên quan đến vụ án đã bị khóa, xin hãy dựa theo gợi ý của nhân vật, cố gắng thoát khỏi kết cục tử vong, hoặc hỗ trợ những người chơi khác hoàn thành việc khôi phục lại hiện trường phạm tội. Thân phận: Vương Đông Nhan (tên giả). Phương thức tử vong: Ngã lầu (đã lưu hồ sơ). Điểm đánh giá người chơi: 92 (Thiên tài như bạn nhất định có thể phá kén tái sinh). Độ tương thích với nhân vật: 36% (Bạn và người chết là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau). Tiến độ tự sát: 87% (Nhân vật của bạn đã ở bờ vực sụp đổ tinh thần).

90000 Giỏ hàng

Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi

[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lạn Kha Kỳ Duyên
Lạn Kha Kỳ Duyên

Kế Duyên bên cạnh ván cờ lá rụng, ở giữa rừng cây đánh cờ không người. Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại quay đầu sơn hải mênh mông ... Tỉnh lại sau giấc ngủ, Kế Duyên trở thành một hành khất nửa mù trong miếu sơn thần cũ nát. Thực lực không đủ miệng pháo đến gom góp, Chân Nhân một thanh kiếm, Thần Côn một cái miệng, chính là căn bản cho Kế Duyên an thân đặt chân ở thế giới đáng sợ này. ... Thơ Dạo núi Lạn Kha Dịch: Chưởng Thiên Tay chống gậy thong dong dạo núi Dõi mắt trông bốn phía biển mây Rừng xa gió lộng thu hiu hắt Suối cạnh hang róc rách nước reo Ván cờ tàn Tiên đâu chẳng thấy Xương Phật lạnh lẽo cùng tháng năm Trần thế nay được bao người trải Di tích còn gì cho đời sau Review Truyện: Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn. Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái xuyên không, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười. Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý nghĩa, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

TN 80: Đoàn Sủng Phúc Tinh Huyền Học Có Không Gian
TN 80: Đoàn Sủng Phúc Tinh Huyền Học Có Không Gian

Vì làm việc quá sức mà đột ngột qua đời, Đường Tảo Tảo ngoài ý muốn xuyên đến một thế giới khác, lại còn kế thừa y bát* của một cao nhân huyền môn. (*Y bát (truyền từ đời này sang đời khác): chỉ áo cà sa và cái bát mà những nhà sư đạo Phật truyền lại cho môn đồ, sau này chỉ chung tư tưởng, học thuật, kỹ năng ... truyền lại cho đời sau) Cuộc sống vinh hoa phú quý ngày nào tan biến, thay vào đó là cảnh nhà cửa tiêu điều, người thân và dân thôn đều khốn đốn vì thiên tai, sâu bệnh, chẳng biết sống sao cho qua ngày. Đường Tảo Tảo cắn răng, quyết tâm dùng những gì mình học được để mang lại ấm no cho gia đình và cả thôn xóm. Nhà ai xây chỗ xấu, phong thủy không tốt? Không sao cả. Cô chỉ cần khẽ bấm ngón tay tính toán, chớp mắt đã chọn được đất lành. Đứa trẻ nào khóc quấy mãi không dừng? Cũng chẳng hề gì. Chỉ cần cô khẽ chấm một cái lên trán, bé lập tức ngoan ngoãn như cũ. Dần dần, dân thôn phát hiện trong thôn thường xuyên có ô tô con ra vào, còn xuất hiện cả những nhân vật lớn mà bình thường cả đời họ chưa từng gặp. Người thì đến xin chữa bệnh, kẻ lại hỏi về vận mệnh, tiền đồ. Chỉ là... Đường Tảo Tảo nhìn người đàn ông ngồi nghiêng trên xe lăn trước mặt, nhíu mày, lòng đầy oán thầm. “Anh không có bệnh mà, đến đây kiếm chuyện hả?” Người đàn ông chỉ cười, không nói. Quản gia đứng bên cạnh lên tiếng thay: “Cô Tảo Tảo, ông chủ nhà tôi bảo, tà khí nhập thân, muốn trừ thì phải ở nơi có linh khí. Cô vừa có thiên linh trong sạch, người lại xinh tươi như hoa, rất hợp để ở lâu dài.”

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng
Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng

[Sảng văn + vả mặt + nữ cường + quyền mưu] Thôi An Như vốn là tiểu thư khuê các nhà tướng môn, lại là đệ tử của Y Tiên. Một lòng vâng theo lời dạy bảo của phụ mẫu, cẩn trọng hành sự, giấu tài dưỡng chí. Nhưng gả thấp ba năm đổi lại chỉ là cảnh cha huynh chết thảm, một đạo thánh chỉ biến nàng thành bình thê. Phu quân vào đêm tân hôn đã lập tức lên đường ra chiến trường, lại mang theo thanh mai trúc mã đang mang thai trở về. Hắn ta còn trơ trẽn buông lời vô sỉ: "Tri Âm y thuật siêu quần xuất chúng, há phải hạng nữ tử thâm trạch như ngươi có thể sánh bằng!" "Tri Âm vì cứu ta mà hy sinh, ta nhất định phải cưới nàng!" Thôi An Như cười lạnh một tiếng, không giả bộ nữa. Hòa ly, lấy lại của hồi môn, vả mặt cả nhà tra nam, chăm sóc quả phụ đại tẩu và cháu ruột, chấn hưng phủ Trấn Quốc Công! Một tay cầm huyền châm cứu nhân độ thế, các loại cực phẩm hối hận không thôi nhưng chẳng ích gì. Không cẩn thận, nàng lại trị khỏi chứng bệnh ẩn của vị vương gia bệnh tật nọ! Thôi An Như còn chưa kịp chạy đã bị hắn ôm vào lòng: "Đại phu thần y cứu mạng, bản vương chỉ có thể lấy thân báo đáp..." Trăm dặm hồng trang, lấy giang sơn làm sính lễ. Thôi An Như chết trân tại chỗ, nàng thật sự không muốn gả cao mà!

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thủ Tự Bạo Quân
Thủ Tự Bạo Quân

“Ta có thể sừng sững trên đỉnh vũ trụ, tất cả đều nhờ vào — nghị lực vô song và trí tuệ vô biên của chính ta!” “A? Khoan đã... hình như còn thiếu một bước nữa mới tới đỉnh cao...” “Không sao! Ta tạm ứng trước thành quả tu luyện năm vạn năm sau là được!” “Sao lại không tính? Tại sao lại không tính là dựa vào bản thân?” “Ta chỉ là... hưởng trước thành quả, rồi từ từ tu lại quá trình, có gì mà không phải tự lực cánh sinh?” ⸻ Trong vũ trụ mênh mông, tinh không vô tận, vạn tộc tranh hùng, chiến hỏa ngập trời. Hắn – từ một kẻ nhỏ bé không có thiên phú — Chỉ sở hữu một năng lực duy nhất: có thể “trả trước” thành quả tu luyện trong tương lai! Không ai biết, hắn từng “tạm ứng” cả ngàn năm công pháp, vạn năm pháp tắc, thậm chí cả cảnh giới đỉnh phong từ... 50.000 năm sau! Một lần ngộ đạo, hắn đạp nát xiềng xích sinh mệnh, Một niệm thông suốt, hắn nắm quyền năng cả một vũ trụ, Trong lúc nói cười, phá tan hàng rào giữa thực tại và tinh thần. Bí tịch cao thâm? Hắn chỉ liếc qua đã ngáp dài chán ngắt. Tuyệt học thời viễn cổ? Với hắn chỉ là mấy trò nghịch ngợm của trẻ con! Chỉ là... sau vinh quang ấy — Hắn phải “trả nợ” từng chút một cho quá trình tu luyện mà hắn đã nhảy qua. ⸻ Người đời chỉ thấy hắn phong quang vô hạn, là thiên tài vô song của vũ trụ. Nhưng ít ai biết, phía sau vầng sáng ấy là từng đêm âm thầm trả lại “nợ tu hành” — khổ luyện điên cuồng để xứng với chính mình trong tương lai.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Trước Mạt Thế: Điên Cuồng Tích Trữ Vật Tư
Trọng Sinh Trước Mạt Thế: Điên Cuồng Tích Trữ Vật Tư

Mạt thế ập đến, Tống Khả Khả nỗ lực sống sót, tạm bợ qua ngày, nhưng cuối cùng vẫn không thể trụ được đến năm thứ năm của tận thế. Vừa mở mắt, cô phát hiện mình đã trọng sinh trở lại, quay về một tháng trước khi mạt thế bắt đầu. Mạt thế chưa tới, cha mẹ vẫn còn sống khỏe mạnh. Tống Khả Khả lập tức hạ quyết tâm: Lần này, cô nhất định phải để cha mẹ sống sót càng lâu càng tốt! Tiền bạc sẽ trở thành giấy vụn trong mạt thế ư? Vậy thì tiêu sạch trước đi! Mua, mua nữa, mua hết! Tất cả thức ăn, nước uống, vật dụng, cô đều gom về, thu hết vào không gian lưu trữ. Các bản phụ (phó bản) mà cô sẽ phải đối mặt: 1. Phó bản: Nắng nóng cực đoan 2. Phó bản: Núi lửa và động đất 3. Phó bản: Đại hồng thủy 4. Phó bản: Băng giá cực đoan 5. Phó bản: Dịch bệnh 6. Phó bản: Thây ma 7. Phó bản: Tiến hóa chủng loài...... Gợi ý đọc truyện: 1. Cốt truyện là chính, thiên về tích trữ và sinh tồn, tuyến tình cảm không nhiều. 2. Giai đoạn đầu chủ yếu xoay quanh tích trữ vật tư và sống sót cùng gia đình, về sau sẽ xây dựng đội ngũ nhỏ. 3. Nam nữ chính không cố ý hãm hại người khác, nhưng cũng không phải dạng “thánh mẫu”, đôi khi vẫn sẽ tính toán.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Đại Lão Huyền Môn Trở Về, Cả Nhà Quỳ Cầu Tha Thứ
Sau Khi Đại Lão Huyền Môn Trở Về, Cả Nhà Quỳ Cầu Tha Thứ

Đại vu sư Dương Sơ Huyền ngủ một giấc, bỗng nhiên trở thành tiểu thư nhà họ Tống thất lạc mười bảy năm. Vừa mở mắt ra, cô đã thấy mình đang ở trong một đám minh hôn! Gia đình đối xử với con nuôi như báu vật, xem con ruột như cỏ rác? Nhanh chóng cắt đứt quan hệ, dọn đi khỏi nhà họ Tống, tránh xa những kẻ tồi tệ. Thể chất yếu ớt, bệnh tật nhiều, không còn sống được bao lâu? Cô quay lại nghề cũ, livestream bói toán để thu hút niềm tin và tự cứu mình. Sau đó, cô nổi tiếng toàn mạng, bộ mặt giả dối của con nuôi bị vạch trần, cả gia đình quỳ xuống cầu xin tha thứ, mọi người muốn bám đùi. Trên đường trốn chạy cuộc hôn nhân, cô đã tiện tay cứu một kẻ số mệnh ngắn ngủi tên là Thẩm Đại Uyên, và anh bám riết lấy cô không buông. Thẩm Đại Uyên: "Ơn cứu mạng của đại sư, tôi nhất định sẽ đền đáp bằng mọi giá." Dương Sơ Huyền giơ hai tay ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc: "Không cần đền đáp bằng mọi giá, cứ cho tiền là được." Thẩm Đại Uyên dịu dàng: "Được thôi." Vì vậy, Dương Sơ Huyền mở livestream, và Thẩm Đại Uyên trở thành người donate nhiều nhất. Dương Sơ Huyền tham gia show truyền hình thực tế, anh dốc hết vốn liếng vào đoàn, chỉ để được gần gũi ân nhân. Thẩm Đại Uyên ôm lấy vòng eo thon thả của cô: “Ơn cứu mạng không thể đền đáp, tôi nguyện lấy thân báo đáp." Dương Sơ Huyền: ... Tôi thấy anh là muốn lấy oán trả ơn.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào
Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào

Năm mười bốn tuổi, Tần Khả cùng lúc mất đi phụ mẫu, đôi mắt cũng mù lòa. Nàng được cữu mẫu đón về kinh thành, sống nhờ ở nhà họ Tạ. Người trong nhà họ Tạ từ trên xuống dưới đều đối xử rất tốt với nàng. Kể từ đó, nàng có thêm bốn vị biểu ca. Tứ biểu ca chu đáo, Tam biểu ca ôn hòa, Nhị biểu ca ân cần, chỉ có Đại biểu ca... Tần Khả có chút sợ hắn. Trưởng tử nhà họ Tạ là Tạ Diệu có phong thái nhẹ nhàng, nhưng tính tình lại có phần lạnh lùng, khiến người ta vừa kính trọng vừa sợ hãi. Ban đầu, Tần Khả kính trọng hắn, lảng tránh hắn, nhưng sau này... Chẳng ai ngờ được, tiểu biểu muội nhà họ Tạ lại trở nên thân thiết nhất với vị Tạ đại công tử mà ngay cả hoàng tử cũng phải nể mặt ba phần. Năm nàng cập kê, Thái tử sống chết đòi xin thánh chỉ để rước Tần Khả vào cung. Ngày hôm sau liền có tin đồn: Thái tử đang trên đường trở về hoàng cung đã bị một đám chó điên cắn bị thương cả hai chân. Tạ Diệu từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, thong thả dẫm lên một cái. Thứ vứt đi mà cũng dám nhòm ngó cô nương mà hắn nuôi lớn. Trời dần tối, Tần Khả đi qua hành lang dài trong hậu hoa viên, bỗng bị một đôi tay rắn chắc ôm vào trong hòn non bộ. Vị trưởng tử nhà họ Tạ, ban ngày là một quân tử ôn hoà, giỏi kiềm chế và nhẫn nhịn, nhưng bản tính thật lại bộc lộ không sót một chút nào trong nụ hôn này. Tần Khả mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đại biểu ca...” Tạ Diệu ôm chặt người trong lòng, nhỏ giọng dụ dỗ, hơi thở nguy hiểm tiến lại gần: “Gả cho hắn hay là gả cho ta, nghĩ kỹ rồi hãy trả lời.” Ba tháng sau, triều Đại Chu nghiêng trời lệch đất, nhà họ Tạ quyền thế ngút trời. Chẳng ai ngờ được, hoàng cung chỉ trong một đêm đã đổi chủ. Chỉ vì một câu nói của nàng: “Gả cho huynh.”**** Tạ Diệu giữ nàng trong lòng, hỏi: “Bức thư kia để Thanh Liên đi xử lý rồi sao?” “Hắn ta nói muốn đến đón nàng hay là muốn gặp nàng?” Tần Khả biết ngay hắn sẽ hỏi câu này trước, rõ ràng là đã thấy hết rồi... rõ ràng là rất để ý. Giọng Tần Khả rất nhỏ, còn mang theo một tia hờn dỗi: “Hắn ta đâu có nói những thứ đó...” Tạ Diệu nhìn vào mắt nàng: “Vậy trong thư viết gì? Biểu cô mẫu thật sự có ý định tác hợp cho hai người à? Hắn ta ở trong phủ bao lâu?” “Đại biểu ca vẫn chưa thoát ra khỏi Đô Sát Viện sao? Muội đâu phải là phạm nhân của huynh...” “Ta đâu có thẩm vấn nàng, ta rõ ràng là...” “Ta rõ ràng là ghen thôi.” Tần Khả: “Đường đường là Trung thừa đại nhân, lại đi ghen với một tiểu quan thấp hơn huynh mấy bậc... muội không tin.” “Vào ngày sinh nhật của ta, nàng lại vì thư của hắn ta mà trốn ta, nên ta ghen.” “Không thể quen biết nàng sớm hơn hắn ta, nên ta ghen.” “Hắn ta còn từng được biểu cô mẫu để mắt đến, nên ta càng ghen.” “Nàng nói xem, ta phải làm sao đây?”

130000 Giỏ hàng Giỏ hàng