Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung

Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung

HEXuyên KhôngCổ ĐạiHài HướcTrinh Thám

Khi phụ thân ngỗ tác qua đời ly kỳ , Diệp Thải Đường vì món nợ lớn năm mươi lượng bạc, không thể không bán mình vào Lục Phiến Môn làm trâu làm ngựa cho chủ nợ Hạ Việt, người vốn là thần bổ. May mắn Diệp Thải Đường có linh hồn pháp y thâm niên của thời hiện đại, nàng dùng pháp y học hiện đại phá giải bí mật trên thi thể, điều tra dấu vết từ xương cốt. Khiến vụ án được tái diễn, nghe người chết nói chuyện, từng cọng cây ngọn cỏ đều làm chứng, ông trời có mắt không thể lừa. Hạ Việt vươn tay: "Nào, nắm tay ta đi." Diệp Thải Đường: "...?" Hạ Việt: "Như vậy chúng ta có thể cùng nhau phá án, trở thành một đôi cộng sự thần tiên." ***** Trích đoạn 1 Hạ Việt nói tiếp: “Tuy một tháng hai lượng không nhiều lắm, ngươi tiêu tiết kiệm một chút, ba bốn năm cũng có thể trả hết tiền, nói không chừng còn có thể tiết kiệm một ít.” Diệp Thải Đường cười khổ. Hạ Việt cũng mỉm cười: “Nếu không thì, ngươi chỉ có thể đi ăn xin, ta tặng người một cái bát, ngươi cứ ăn xin ở gần Lục Phiến Môn đi, một cô nương như ngươi nếu đυ.ng phải tiểu lưu manh gì đó, hét một tiếng, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.” Nói xong, Hạ Việt đi đến cửa gọi Lưu Sa: “Vào phòng bếp lấy một cái bát cũ cho ta, nhớ lấy cái bát nào bị sứt mẻ ấy, sau này Diệp cô nương ăn xin, các ngươi nhìn thấy thì chiếu cố một chút.” Lưu Sa ngốc nghếch lại đáp lời, thật sự ra ngoài. Nói đến nước này, Diệp Thải Đường còn có thể nói gì nữa, nàng biết rõ đây là một miếng bánh ngọt có bôi thuốc độc, cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt cầm ăn mà thôi. “Ta làm.” Diệp Thải Đường không đợi Hạ Việt nói xong, liền nói: “Đại nhân, ngài thật sự quá tốt bụng, ta bị thuyết phục vì sự tốt bụng của ngài. Đừng nói bao ăn bao ở, còn có tiền, cho dù không có tiền, ta cũng làm. Có thể làm việc ở Lục Phiến Môn, còn ăn xin gì nữa chứ.” Câu nói này nghe có vẻ không có vấn đề gì, nhưng ở đâu cũng có vấn đề, Lục Phiến Môn tạo nghiệt gì mà phải so tốt xấu với ăn xin, nhất thời Hạ Việt cũng biết phải phản bác thế nào. Trích đoạn 2: Diệp Thải Đường khinh bỉ nói: “Cơm mềm cứng rắn ăn, còn ăn đúng lý hợp tình, Lư phu nhân đã tạo nghiệt gì vậy, năm đó nếu như bà ấy tìm một tiểu bạch kiểm, chỉ cần mặt đẹp dáng người đẹp, tự mình bỏ tiền bao nuôi, chẳng phải cuộc sống sẽ thoải mái hơn bây giờ à.” Diệp Thải Đường nói xong, lại liếc nhìn Hạ Việt. Hạ Việt còn chưa kịp tiêu hóa mấy lời nói kinh hãi thế tục này của Diệp Thải Đường, bị nàng liếc nhìn, nhất thời cảm thấy không đúng lắm. Muội ấy nhìn ta làm gì vậy, cảm thấy ta là cơm mềm cứng rắn ăn, hay là tiểu bạch kiểm? Trích đoạn 3: Diệp Thải Đường vô cùng cạn lời, nàng lẩm bẩm nói: “Nhìn không ra, đại nhân còn là một người ngạo kiều nữa.” Vương Thống không hiểu liền hỏi: “Ngạo kiều là ý gì?” Lưu Sa đọc hiểu một trăm điểm: “Chính là kiêu căng ngạo mạn đó.” “Không không không.” Diệp Thải Đường lắc lắc ngón tay: “Chính là vừa kiêu ngạo vừa nũng nịu.” Hạ Việt thật sự không thể ngờ rằng trong lòng Diệp Thải Đường mình lại có hình tượng như vậy, giật mình đến mức suýt chút nữa vấp ngã. Diệp Thải Đường còn tiến thêm một bước giải thích: “Con người ấy mà, chính là thích ngạo kiều trước mặt những người thương mình.” Hạ Việt không muốn trở thành quan viên đầu tiên của Đại Lương đánh chết thủ hạ trên đường, cho nên hắn chỉ có thể nén giận, cố gắng nhớ lại Diệp Minh đã gặp lúc trước, Diệp Minh là một người rất bình thường, sao nữ nhi của ông ấy lại không đáng tin như vậy. Trích đoạn 4: Trên trán của Trạng Nguyên có một vầng trăng lưỡi liềm, lúc trước Diệp Thải Đường cũng đã từng xem qua các loại chân dung mặt nạ hí kịch. Lần này lại liếc nhìn, Diệp Thải Đường lập tức nhận ra chỗ không đúng. "Hình như vị trí của mặt trăng này không giống với mấy cái ta đã từng nhìn thấy trước đây." "Phải." Lão bản gánh hát hí kịch đáp: "Đáng lẽ phải vẽ lệch vầng trăng này mới được, nhưng hôm nay hắn không chú ý, lại vẽ thẳng." Diệp Thải Đường liếc nhìn, đúng thật là như vậy, vầng trăng trên trán vị Trạng Nguyên này là thẳng, mà những cái nàng từng thấy trước đây đều là lệch. Nhưng đây cũng không phải chuyện gì to tát, đến mức phải tức giận như vậy, mắng như mắng tôn tử vậy à? Diệp Thải Đường không khỏi hỏi: "Vầng trăng này thẳng hay lệch, có quy tắc gì đặc biệt à?" Hoặc nên nói, có điều cấm kỵ gì à? Lão bản tức giận như vậy, giống như vị Trạng Nguyên này đã phạm phải sai lầm lớn. Lão bản gánh hát hí kịch thở dài: "Tiểu thư có điều không biết, nghề nào cũng có quy tắc của nghề nấy. Nhân vật trong vở hí kịch này là một vị Trạng Nguyên nổi tiếng thời tiền triều, chính trực vô tư. Nghe nói ông ấy là Chung Quỳ lão gia chuyển thế, ban ngày đòi lại công bằng xử án cho bá tánh. Ban đêm, có thể nhìn thấy quỷ hồn. Nếu có ai chết oan, sẽ báo mộng để đòi lại công bằng." Diệp Thải Đường "a" một tiếng, nhất thời không phản ứng kịp lão bản đang ám chỉ gì, dừng lại một lát mới vỡ lẽ: "Ông đang nói quỷ ấy à." Trích đoạn 5: Thấy tên hỏa kế cũng không nghĩ ra được nội dung gì thêm, Tạ Chỉ lại hỏi: "Chẳng phải nam nhân không thể hát, nữ nhân có thể hát à? Ngươi đi tìm một nha đầu đến hát cho bọn ta nghe thử." Thật phiền muộn, người khác đều là uống hoa tửu nghe tiểu khúc. Còn bọn họ thì sao, ăn bánh bao nghe quỷ ca dao. Sự khác biệt thật sự quá lớn. Tên hỏa kế nhận được tiền thưởng vẫn rất tích cực, rất nhanh đã tìm một tiểu nha đầu đến. Tiểu nha đầu liền cất tiếng hát. "Ánh trăng sáng, lòng hoang mang." "Quỷ tân nương, tìm tân lang." "Tân lang là tình lang của ta, tân phòng là mộ phần của ta." "Giá y một màu đỏ thẫm, dùng máu ta thêu một đôi uyên ương." "Kèn xô na thổi vang một đường. Tình lang hỡi, chúng ta vào động phòng hoa chúc... chàng xem kìa, tim chàng gan chàng vương khắp sàn." Giọng của tiểu nha đầu cũng khá hay, nhưng hát lên lại hơi rợn người. Diệp Thải Đường nghe rồi, xoa xoa lớp da gà trên cánh tay. Đây là tiểu khúc dân gian gì chứ, đây là bài ca dao kinh dị mà. Trích đoạn 5: -------- Truyện chủ yếu về trinh thám phá án, vụ án liên tục, tình cảm là phụ, mọi người cùng gu với mình thì nhảy hố nhé. Chúc mọi người một ngày tốt lành và đọc truyện vui vẻ nha ~

200000

847 chương

Truyện cùng tác giả

Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung
Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung
Nguyệt Mặc

Khi phụ thân ngỗ tác qua đời ly kỳ , Diệp Thải Đường vì món nợ lớn năm mươi lượng bạc, không thể không bán mình vào Lục Phiến Môn làm trâu làm ngựa cho chủ nợ Hạ Việt, người vốn là thần bổ. May mắn Diệp Thải Đường có linh hồn pháp y thâm niên của thời hiện đại, nàng dùng pháp y học hiện đại phá giải bí mật trên thi thể, điều tra dấu vết từ xương cốt. Khiến vụ án được tái diễn, nghe người chết nói chuyện, từng cọng cây ngọn cỏ đều làm chứng, ông trời có mắt không thể lừa. Hạ Việt vươn tay: "Nào, nắm tay ta đi." Diệp Thải Đường: "...?" Hạ Việt: "Như vậy chúng ta có thể cùng nhau phá án, trở thành một đôi cộng sự thần tiên." ***** Trích đoạn 1 Hạ Việt nói tiếp: “Tuy một tháng hai lượng không nhiều lắm, ngươi tiêu tiết kiệm một chút, ba bốn năm cũng có thể trả hết tiền, nói không chừng còn có thể tiết kiệm một ít.” Diệp Thải Đường cười khổ. Hạ Việt cũng mỉm cười: “Nếu không thì, ngươi chỉ có thể đi ăn xin, ta tặng người một cái bát, ngươi cứ ăn xin ở gần Lục Phiến Môn đi, một cô nương như ngươi nếu đυ.ng phải tiểu lưu manh gì đó, hét một tiếng, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.” Nói xong, Hạ Việt đi đến cửa gọi Lưu Sa: “Vào phòng bếp lấy một cái bát cũ cho ta, nhớ lấy cái bát nào bị sứt mẻ ấy, sau này Diệp cô nương ăn xin, các ngươi nhìn thấy thì chiếu cố một chút.” Lưu Sa ngốc nghếch lại đáp lời, thật sự ra ngoài. Nói đến nước này, Diệp Thải Đường còn có thể nói gì nữa, nàng biết rõ đây là một miếng bánh ngọt có bôi thuốc độc, cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt cầm ăn mà thôi. “Ta làm.” Diệp Thải Đường không đợi Hạ Việt nói xong, liền nói: “Đại nhân, ngài thật sự quá tốt bụng, ta bị thuyết phục vì sự tốt bụng của ngài. Đừng nói bao ăn bao ở, còn có tiền, cho dù không có tiền, ta cũng làm. Có thể làm việc ở Lục Phiến Môn, còn ăn xin gì nữa chứ.” Câu nói này nghe có vẻ không có vấn đề gì, nhưng ở đâu cũng có vấn đề, Lục Phiến Môn tạo nghiệt gì mà phải so tốt xấu với ăn xin, nhất thời Hạ Việt cũng biết phải phản bác thế nào. Trích đoạn 2: Diệp Thải Đường khinh bỉ nói: “Cơm mềm cứng rắn ăn, còn ăn đúng lý hợp tình, Lư phu nhân đã tạo nghiệt gì vậy, năm đó nếu như bà ấy tìm một tiểu bạch kiểm, chỉ cần mặt đẹp dáng người đẹp, tự mình bỏ tiền bao nuôi, chẳng phải cuộc sống sẽ thoải mái hơn bây giờ à.” Diệp Thải Đường nói xong, lại liếc nhìn Hạ Việt. Hạ Việt còn chưa kịp tiêu hóa mấy lời nói kinh hãi thế tục này của Diệp Thải Đường, bị nàng liếc nhìn, nhất thời cảm thấy không đúng lắm. Muội ấy nhìn ta làm gì vậy, cảm thấy ta là cơm mềm cứng rắn ăn, hay là tiểu bạch kiểm? Trích đoạn 3: Diệp Thải Đường vô cùng cạn lời, nàng lẩm bẩm nói: “Nhìn không ra, đại nhân còn là một người ngạo kiều nữa.” Vương Thống không hiểu liền hỏi: “Ngạo kiều là ý gì?” Lưu Sa đọc hiểu một trăm điểm: “Chính là kiêu căng ngạo mạn đó.” “Không không không.” Diệp Thải Đường lắc lắc ngón tay: “Chính là vừa kiêu ngạo vừa nũng nịu.” Hạ Việt thật sự không thể ngờ rằng trong lòng Diệp Thải Đường mình lại có hình tượng như vậy, giật mình đến mức suýt chút nữa vấp ngã. Diệp Thải Đường còn tiến thêm một bước giải thích: “Con người ấy mà, chính là thích ngạo kiều trước mặt những người thương mình.” Hạ Việt không muốn trở thành quan viên đầu tiên của Đại Lương đánh chết thủ hạ trên đường, cho nên hắn chỉ có thể nén giận, cố gắng nhớ lại Diệp Minh đã gặp lúc trước, Diệp Minh là một người rất bình thường, sao nữ nhi của ông ấy lại không đáng tin như vậy. Trích đoạn 4: Trên trán của Trạng Nguyên có một vầng trăng lưỡi liềm, lúc trước Diệp Thải Đường cũng đã từng xem qua các loại chân dung mặt nạ hí kịch. Lần này lại liếc nhìn, Diệp Thải Đường lập tức nhận ra chỗ không đúng. "Hình như vị trí của mặt trăng này không giống với mấy cái ta đã từng nhìn thấy trước đây." "Phải." Lão bản gánh hát hí kịch đáp: "Đáng lẽ phải vẽ lệch vầng trăng này mới được, nhưng hôm nay hắn không chú ý, lại vẽ thẳng." Diệp Thải Đường liếc nhìn, đúng thật là như vậy, vầng trăng trên trán vị Trạng Nguyên này là thẳng, mà những cái nàng từng thấy trước đây đều là lệch. Nhưng đây cũng không phải chuyện gì to tát, đến mức phải tức giận như vậy, mắng như mắng tôn tử vậy à? Diệp Thải Đường không khỏi hỏi: "Vầng trăng này thẳng hay lệch, có quy tắc gì đặc biệt à?" Hoặc nên nói, có điều cấm kỵ gì à? Lão bản tức giận như vậy, giống như vị Trạng Nguyên này đã phạm phải sai lầm lớn. Lão bản gánh hát hí kịch thở dài: "Tiểu thư có điều không biết, nghề nào cũng có quy tắc của nghề nấy. Nhân vật trong vở hí kịch này là một vị Trạng Nguyên nổi tiếng thời tiền triều, chính trực vô tư. Nghe nói ông ấy là Chung Quỳ lão gia chuyển thế, ban ngày đòi lại công bằng xử án cho bá tánh. Ban đêm, có thể nhìn thấy quỷ hồn. Nếu có ai chết oan, sẽ báo mộng để đòi lại công bằng." Diệp Thải Đường "a" một tiếng, nhất thời không phản ứng kịp lão bản đang ám chỉ gì, dừng lại một lát mới vỡ lẽ: "Ông đang nói quỷ ấy à." Trích đoạn 5: Thấy tên hỏa kế cũng không nghĩ ra được nội dung gì thêm, Tạ Chỉ lại hỏi: "Chẳng phải nam nhân không thể hát, nữ nhân có thể hát à? Ngươi đi tìm một nha đầu đến hát cho bọn ta nghe thử." Thật phiền muộn, người khác đều là uống hoa tửu nghe tiểu khúc. Còn bọn họ thì sao, ăn bánh bao nghe quỷ ca dao. Sự khác biệt thật sự quá lớn. Tên hỏa kế nhận được tiền thưởng vẫn rất tích cực, rất nhanh đã tìm một tiểu nha đầu đến. Tiểu nha đầu liền cất tiếng hát. "Ánh trăng sáng, lòng hoang mang." "Quỷ tân nương, tìm tân lang." "Tân lang là tình lang của ta, tân phòng là mộ phần của ta." "Giá y một màu đỏ thẫm, dùng máu ta thêu một đôi uyên ương." "Kèn xô na thổi vang một đường. Tình lang hỡi, chúng ta vào động phòng hoa chúc... chàng xem kìa, tim chàng gan chàng vương khắp sàn." Giọng của tiểu nha đầu cũng khá hay, nhưng hát lên lại hơi rợn người. Diệp Thải Đường nghe rồi, xoa xoa lớp da gà trên cánh tay. Đây là tiểu khúc dân gian gì chứ, đây là bài ca dao kinh dị mà. Trích đoạn 5: -------- Truyện chủ yếu về trinh thám phá án, vụ án liên tục, tình cảm là phụ, mọi người cùng gu với mình thì nhảy hố nhé. Chúc mọi người một ngày tốt lành và đọc truyện vui vẻ nha ~

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Liệt Diễm
Liệt Diễm

Hắn tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện, không nhớ gì cả, ngoại trừ hai chữ Đại Binh, mà còn chẳng biết là tên hay một biệt hiệu. Hắn chỉ nghe người ta kể lại mình được tìm thấy bên bờ sông, không một mảnh vải che thân, đầu mang vết thương lớn, nếu phát hiện chậm hơn chút nữa thôi mất mạng. Cảnh sát không thể nào tìm ra được hắn là ai, bệnh viện không thể giúp hắn khôi phục trí nhớ, càng không thể nào gánh được khoan chi phí điều trị quá lớn không biết bệnh nhân có thể hoàn trả hay bao giờ hoàn trả, bác sĩ điều trị liền bày kế đuổi hắn ra khỏi bệnh viện. Không tiền bạc, không ký ức, không chốn về, lang thang ngoài đường thảm hại hơn con chó hoang, hắn kiên trì nhặt nhạnh từng mảnh ký ức của mình tìm về linh hồn của mình ... hắn tìm ra trong thân thể bản thân trú ngụ không chỉ có một, hai, mà tới tận ba linh hồn. Tất cả đều là hóa thân của hắn. Rốt cuộc hắn là ai?

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Giả Thiên Kim Cũng Muốn Được Bảy Anh Em Đoàn Sủng
Giả Thiên Kim Cũng Muốn Được Bảy Anh Em Đoàn Sủng

Xuyên vào tiểu thuyết hào môn, trở thành thiên kim giả bị ôm nhầm từ nhỏ, một đứa trẻ từng sống trong nhung lụa rồi từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục, Hạ Tĩnh chính là cô gái xui xẻo đó. Trong nguyên tác, thiên kim giả, cũng chính là nhân vật mà Hạ Tĩnh xuyên vào, luôn căm ghét thiên kim thật vì cô ta đã cướp đi mọi thứ lẽ ra thuộc về mình, nên suốt ngày đối đầu, gây sự. Nhưng thiên kim thật mới là nữ chính, còn những hành động của thiên kim giả chẳng khác nào tự đào hố chôn mình. Sau khi xuyên qua, Hạ Tĩnh lập tức đặt ra cho mình ba nguyên tắc sống: Tránh xa nữ chính, tránh xa nam chính, và sống yên ổn ở khu ổ chuột của mình. Nhưng không ngờ bảy người anh trai của cô sau này đều trở thành những ông trùm máu mặt trong giới! Cô thăng tiến một mạch không gặp bất kỳ trở ngại nào, cuối cùng còn ngoạn mục xoay chuyển số phận. Ngay cả nam chính, người từng hủy hôn với cô khi xưa... Hạ Tĩnh: “Xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta không hợp nhau.” Nam chính sững sờ: “Tại sao?” Hạ Tĩnh mỉm cười: “Vì tôi chỉ thích hình tượng nam chính của anh thôi.”

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế
Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

Hệ thống khách sạn của Trần Ôn Tử lại giở trò. Nó ném cô vào tận thế, bắt cô mở khách sạn sinh tồn. Trần Ôn Tử: “Khoan đã nào, giữa tận thế thì ai còn tiền mà ở khách sạn chứ?” Hệ thống: [Có thể dùng tinh hạch hoặc... thây ma để đổi điểm.] Trần Ôn Tử: “...” Khi thiên tai ập đến, thây ma tràn lan, thế giới chìm trong hoang tàn hỗn loạn, người ta bắt đầu truyền tai nhau về một khách sạn thần bí. Nơi ấy tựa như ánh mặt trời, thắp sáng cả thời đại đen tối này. Khách sạn đó có quần áo sạch sẽ, đồ ăn dồi dào, một nơi trú ẩn an toàn... Là chốn hy vọng cho những con người đang vật lộn sống sót giữa mạt thế.

30000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Làm Ruộng Nuôi Con: Nữ Phụ Ác Độc Bị Cả Nhà Tranh Nhau Sủng
Làm Ruộng Nuôi Con: Nữ Phụ Ác Độc Bị Cả Nhà Tranh Nhau Sủng

Lý Mộ Mộ xuyên sách trở thành nữ phụ pháo hôi trong truyện, tưởng rằng nam chính chết trận nên sau đó trèo lên giường của người khác rồi bị đánh chết bằng gậy. Trượng phụ không ở nhà, không cần sinh con còn có đám cháu trai cháu gái để sai vặt, Lý Mộ Mộ vui đến mức muốn bay lên! Người trong thôn: “Nam nhân của nàng chết rồi, đại tẩu thì đanh đá, nhị tẩu lại chuyên tính kế, Lý Mộ Mộ cứ ở nhà mà chờ bị ức hϊếp đến chết đi.” Cố gia đại tẩu gϊếŧ gà ở trước cửa: “Mộ Mộ dạy bọn nhỏ đọc sách quá vất vả, phải bồi bổ cho nàng thật tốt mới được.” Người trong thôn: “Lý Mộ Mộ cả ngày ham ăn biếng làm, còn không biết xuống ruộng làm việc?” Cố gia nhị tẩu ôm một cây vải về nhà: “Việc nặng để ta làm hết, đúng lúc mua khúc vải này về may cho Mộ Mộ hai bộ quần áo mới.” Người goá vợ châm ngòi: “Lý Mộ Mộ là một quả phụ mà ngày nào cũng mặc đồ hoa hoè lộng lẫy, cẩn thận nàng có tình nhân ở bên ngoài đấy.” Cháu gái lớn chống nạnh nói: “Phi! Nhà ngươi không có gương thì cũng phải có nướ© ŧıểυ chứ, sao không tự tè một bãi ra rồi soi lại cái mặt mình đi, theo đuổi tam thẩm nhà ta không thành thì lại bịa đặt bôi nhọ, ghê tởm!” Cháu trai lớn suốt đêm trèo tường đóng đinh cửa nhà vệ sinh của từng nhà: “Dám ức hϊếp tam thẩm, cho các ngươi nghẹn chết luôn.” Cháu trai nhỏ gõ cửa nhà của Lý đại thẩm: “Nếu lại nói xấu tam thẩm nữa ta liền đem chuyện Lý đại thúc lén chôn 50 văn dưới gốc cây nói ra cho mọi người biết!” Đêm đó, tiếng khóc than của Lý đại thúc vang vọng khắp cả thôn. Công công cùng bà bà (*) lôi kéo Lý Mộ Mộ nói: “Mộ Mộ, con còn trẻ, chúng ta sẽ cho con của hồi môn rồi gả con cho một gia đình tốt.” Lý Mộ Mộ: “Cha, nương, con không gả chồng, cả đời sẽ trông coi bài vị cho tướng công. Hai người cứ coi con như nữ nhi ruột là được.” Nam chính về sau là đại tướng quân, nàng chủ động thoái vị làm muội muội của đại tướng quân, không quấy rầy nam nữ chính gặp mặt, yên ổn làm cá mặn, đúng là nằm mơ cũng có thể cười tỉnh. Cố Thượng Khanh mới vừa đi đến cửa nhà nghe vậy liền nói: “Quả nhiên nương tử rất yêu ta.” Chú thích: (*) Cha mẹ chồng.

220000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Sống Lại, Bà Cô Huyền Môn Phong Thần
Sau Khi Sống Lại, Bà Cô Huyền Môn Phong Thần

Boss huyền học Hoắc Yến Thanh không ngờ lại tái sinh thành một người mắc bệnh thần kinh. Không chỉ có cha không thương mẹ không yêu, mà còn bị anh chị em cùng cha khác mẹ tính kế, đẩy đến một ngôi làng xa xôi hoang vắng, nơi ngay cả chim cũng không thèm đậu. Hâm à? Boss Hoắc chỉ cười ha ha, bệnh thần kinh thì tốt mà, có bệnh thì cần gì phải lo nghĩ, đúng không? Từ đó, mọi người xung quanh đều nhận ra Hoắc Yến Thanh thực sự đã hóa điên, làm loạn khắp nơi. Hôm nay không vui, làm loạn! Ngày mai không vừa ý, tiếp tục làm loạn! Ngày kia tức giận, vẫn làm loạn! Người đầu tiên bị ảnh hưởng chính là nhà họ Hoắc. Cả nhà họ bị boss dùng thứ vũ khí mang tên bệnh thần kinh khiến cho gà bay chó chạy, nhưng khi họ đang đợi cô tự hủy hoại bản thân thì lại phát hiện các boss trong giới hào môn đều tôn trọng gọi cô là tiên sư, các đại sư trong giới huyền học đều tôn kính gọi cô là tiền bối, nhiều nơi trên thế giới xuất hiện hàng loạt người hâm mộ cô. Ủa còn cái chuyện tự tìm đường chết cho mình thì sao? Người nhà họ Hoắc hoàn toàn ngơ ngác, vì cái vẹo gì mà đối tượng gặp khốn khổ lại chuyển thành bọn họ? Có người nói, tiên sư Hoắc làm loạn như vậy chắc chắn là vì thiếu thốn tình yêu, hay là chúng ta giới thiệu cho cô ấy một đối tượng? Boss Hoắc: "Tôi mà thiếu tình yêu? Tình yêu của người ấy dành cho tôi đủ để tôi chết ngạt trong đó." Mọi người tò mò: "Cô có người yêu rồi sao? Anh ấy đâu?" Boss Hoắc: "Hôm nay tâm trạng tôi không tốt, nên tôi đã dùng phù định thân để giữ anh ấy ở nhà." Mọi người: "..." Cô chắc là đang nói về người yêu, không phải đối thủ chứ? Xem ra làm người yêu của cô còn phải đối mặt với nguy cơ mất mạng khi yêu cô nữa à! Một ngày nọ, các boss hào môn tụ họp, bắt đầu nói về quà kỷ niệm ngày cưới mà người yêu đã tặng. Boss A: "Vợ tôi tặng tôi một chiếc đồng hồ rất nổi danh." Boss B: "Vợ tôi tặng cặp khuy măng sét bằng đá quý." Boss C: "Vợ tôi tặng ví tiền hiệu nổi tiếng." Người đàn ông của boss Hoắc tự hào nói: "Thanh Thanh nhà tôi tặng tôi phù chú, nến, với cả nhang do chính cô ấy đặc chế." Mọi người: "..." Sợ là vợ anh đang giục anh lên đường sớm đấy. Mọi người tỏ ra nghi ngờ, nhưng ai đó lại cười ngọt ngào còn hơn lúc uống mật.

140000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]
Thập Niên 90: Lắng Nghe Tiếng Lòng Của Động Vật [Phá Án]

Năm 1995, Hạ Mộc Phồn tốt nghiệp trường cảnh sát, được phân đến đồn công an đường An Bình làm một cảnh sát nhỏ. Đường An Bình, đường như tên, đồn cảnh sát bình yên, đám cảnh sát rảnh đến mức lười biếng. Lần thứ nhất ra quân là vào tháng bảy, giúp phú bà tìm kiếm chó Poodle mất tích. Các đồng nghiệp vô cùng vui vẻ lên đường: Cuối cùng cũng có cơ hội thân thiết giữa cảnh sát và nhân dân rồi. Hạ Mộc Phồn gọi một cái, con chó Poodle nhỏ chạy về. Hạ Mộc Phồn nhìn ánh mắt mất mác của đồng nghiệp trong đồn cảnh sát, từ nhỏ cô đã nghe hiểu được tiếng lòng động vật chỉ vào thùng rác màu lam cách đó không xa: Nơi đó có vài thứ vụn vặt, tràn ngập mùi máu tươi. Từ đó, đồn công an đường An Bình không còn an bình nữa.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Không ổn rồi! Tiểu sư muội có group bao lì xì kết nối khắp chư giới!
Không ổn rồi! Tiểu sư muội có group bao lì xì kết nối khắp chư giới!

Giang Du chỉ sau một đêm đã xuyên không đến một thế giới tu chân đang dần suy tàn, còn trở thành “thiên kim thật” không được yêu thương trong motip thật giả thiên kim! Nàng nhìn nhóm lì xì đi theo mình xuyên không mà tới. Không được trưởng bối trong gia tộc cưng chiều? Các đại lão chư thiên trong nhóm lì xì xếp hàng cưng ta! Tư chất kém cỏi, tiền đồ vô vọng? Ta trực tiếp cải tạo huyết mạch, trở thành hậu duệ Long tộc thượng cổ! Truyền thừa thất lạc, văn minh lạc hậu? Ta tùy tiện lấy ra một quyển công pháp cũng đủ khiến cả Tu chân giới chấn động hết lần này đến lần khác! Đúng lúc Giang Du cho rằng mình cầm kịch bản tát mặt thiên kim giả, đạp đổ Giang gia thì bất ngờ phát hiện bản thân lại xuyên vào thế giới giao thoa giữa hai bộ tiểu thuyết! Đại sư huynh là tiểu đệ nòng cốt của nam chính Long Ngạo Thiên, vì đỡ đao cho nam chính mà bị giam cầm, cuối cùng còn bị ma vật xâm nhập, trở thành đại phản diện trong sách! Tam sư tỷ băng tuyết thông minh, lạnh lùng cao ngạo, vậy mà chỉ vì nhìn nhầm nam chính một lần mà lỡ dở cả đời... Nhị sư huynh thì vì nữ chính trọng sinh báo thù của bộ khác mà liều sống liều chết... Tứ sư huynh mang mệnh cá chép chuyên đưa cơ duyên cho nữ chính cũng vì tình mà trở mặt thành thù... Cuối cùng cả hai đều vì tình mà phản bội tông môn! Giang Du: ... Hóa ra cả nhà này đều là NPC pháo hôi? Nhìn nam chính Long Ngạo Thiên đang cố lấy lòng mình vì lợi ích, nàng chỉ cười lạnh. Một tát tiễn hắn lên trời! Về sau... Giang Du vốn chỉ muốn theo đuổi tự do, nào ngờ bất tri bất giác lại trở thành đệ nhất nhân của Tu chân giới. “Ta nói ta thật sự không muốn làm đại lão, các ngươi tin không?”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Làm Ruộng] Nhật Ký Kinh Doanh Mỹ Thực Ở Biện Kinh
[Làm Ruộng] Nhật Ký Kinh Doanh Mỹ Thực Ở Biện Kinh

Thẩm Lệ Xu xuyên thành trưởng nữ nhà tiểu lại Biện Kinh. Biện Kinh phồn hoa như gấm, đường phố Chu Tước ngựa xe như nước, bảo mã hương xa đầy đường, chợ đêm Châu Kiều sầm uất tấp nập, du khách như dệt, câu lan nhà ngói oanh ca yến hót, ngợp trong vàng son. . . Những thứ này đều không có quan hệ gì với Thẩm Lệ Xu, không thể xuyên thành vương tôn quý tộc nàng hiển nhiên không có phúc hưởng thụ. Thủ đô phồn hoa, thị tỉnh tiểu dân sinh hoạt áp lực lại cực lớn, lão cha thân là công chức tầng dưới chót của triều đình, tiền lương nuôi sống một nhà sáu miệng đã căng thẳng, phu thê còn không có ý thức kế hoạch hoá gia đình, Thẩm Lệ Xu đã có thể dự liệu được tương lai nghèo khó. Khuyên không được cha mẹ ít sinh con trồng nhiều cây, Thẩm Lệ Xu chỉ có thể vén tay áo lên xây dựng lại sự nghiệp cũ, làm hầu bàn ở Đại Tướng Quốc Tự, bày hàng ở chợ Châu Kiều, tranh làm người chăm chỉ nhất Biện Kinh này! Xu nương: "Ngươi đã từng thấy Biện Kinh lúc bốn giờ sáng chưa?"

230000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới

Giới thiệu nội dung: Sau khi tốt nghiệp đại học, Hoa Quyển thừa kế một quán ăn nhỏ thần bí, cứ đến buổi tối sẽ dẫn cô xuyên về thời cổ đại. Khả năng nấu nướng không giỏi? Không sao, đã có thức ăn chế biến sẵn tới giúp. Bánh bông lan cuộn, bánh cá hầm, bánh phô mai, cá dưa chua, muốn gì cũng có hết, đổi lấy tiền đồng, tranh cổ... kiếm tiền đầy túi!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng