Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung

Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung

HEXuyên KhôngCổ ĐạiHài HướcTrinh Thám

Khi phụ thân ngỗ tác qua đời ly kỳ , Diệp Thải Đường vì món nợ lớn năm mươi lượng bạc, không thể không bán mình vào Lục Phiến Môn làm trâu làm ngựa cho chủ nợ Hạ Việt, người vốn là thần bổ. May mắn Diệp Thải Đường có linh hồn pháp y thâm niên của thời hiện đại, nàng dùng pháp y học hiện đại phá giải bí mật trên thi thể, điều tra dấu vết từ xương cốt. Khiến vụ án được tái diễn, nghe người chết nói chuyện, từng cọng cây ngọn cỏ đều làm chứng, ông trời có mắt không thể lừa. Hạ Việt vươn tay: "Nào, nắm tay ta đi." Diệp Thải Đường: "...?" Hạ Việt: "Như vậy chúng ta có thể cùng nhau phá án, trở thành một đôi cộng sự thần tiên." ***** Trích đoạn 1 Hạ Việt nói tiếp: “Tuy một tháng hai lượng không nhiều lắm, ngươi tiêu tiết kiệm một chút, ba bốn năm cũng có thể trả hết tiền, nói không chừng còn có thể tiết kiệm một ít.” Diệp Thải Đường cười khổ. Hạ Việt cũng mỉm cười: “Nếu không thì, ngươi chỉ có thể đi ăn xin, ta tặng người một cái bát, ngươi cứ ăn xin ở gần Lục Phiến Môn đi, một cô nương như ngươi nếu đυ.ng phải tiểu lưu manh gì đó, hét một tiếng, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.” Nói xong, Hạ Việt đi đến cửa gọi Lưu Sa: “Vào phòng bếp lấy một cái bát cũ cho ta, nhớ lấy cái bát nào bị sứt mẻ ấy, sau này Diệp cô nương ăn xin, các ngươi nhìn thấy thì chiếu cố một chút.” Lưu Sa ngốc nghếch lại đáp lời, thật sự ra ngoài. Nói đến nước này, Diệp Thải Đường còn có thể nói gì nữa, nàng biết rõ đây là một miếng bánh ngọt có bôi thuốc độc, cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt cầm ăn mà thôi. “Ta làm.” Diệp Thải Đường không đợi Hạ Việt nói xong, liền nói: “Đại nhân, ngài thật sự quá tốt bụng, ta bị thuyết phục vì sự tốt bụng của ngài. Đừng nói bao ăn bao ở, còn có tiền, cho dù không có tiền, ta cũng làm. Có thể làm việc ở Lục Phiến Môn, còn ăn xin gì nữa chứ.” Câu nói này nghe có vẻ không có vấn đề gì, nhưng ở đâu cũng có vấn đề, Lục Phiến Môn tạo nghiệt gì mà phải so tốt xấu với ăn xin, nhất thời Hạ Việt cũng biết phải phản bác thế nào. Trích đoạn 2: Diệp Thải Đường khinh bỉ nói: “Cơm mềm cứng rắn ăn, còn ăn đúng lý hợp tình, Lư phu nhân đã tạo nghiệt gì vậy, năm đó nếu như bà ấy tìm một tiểu bạch kiểm, chỉ cần mặt đẹp dáng người đẹp, tự mình bỏ tiền bao nuôi, chẳng phải cuộc sống sẽ thoải mái hơn bây giờ à.” Diệp Thải Đường nói xong, lại liếc nhìn Hạ Việt. Hạ Việt còn chưa kịp tiêu hóa mấy lời nói kinh hãi thế tục này của Diệp Thải Đường, bị nàng liếc nhìn, nhất thời cảm thấy không đúng lắm. Muội ấy nhìn ta làm gì vậy, cảm thấy ta là cơm mềm cứng rắn ăn, hay là tiểu bạch kiểm? Trích đoạn 3: Diệp Thải Đường vô cùng cạn lời, nàng lẩm bẩm nói: “Nhìn không ra, đại nhân còn là một người ngạo kiều nữa.” Vương Thống không hiểu liền hỏi: “Ngạo kiều là ý gì?” Lưu Sa đọc hiểu một trăm điểm: “Chính là kiêu căng ngạo mạn đó.” “Không không không.” Diệp Thải Đường lắc lắc ngón tay: “Chính là vừa kiêu ngạo vừa nũng nịu.” Hạ Việt thật sự không thể ngờ rằng trong lòng Diệp Thải Đường mình lại có hình tượng như vậy, giật mình đến mức suýt chút nữa vấp ngã. Diệp Thải Đường còn tiến thêm một bước giải thích: “Con người ấy mà, chính là thích ngạo kiều trước mặt những người thương mình.” Hạ Việt không muốn trở thành quan viên đầu tiên của Đại Lương đánh chết thủ hạ trên đường, cho nên hắn chỉ có thể nén giận, cố gắng nhớ lại Diệp Minh đã gặp lúc trước, Diệp Minh là một người rất bình thường, sao nữ nhi của ông ấy lại không đáng tin như vậy. Trích đoạn 4: Trên trán của Trạng Nguyên có một vầng trăng lưỡi liềm, lúc trước Diệp Thải Đường cũng đã từng xem qua các loại chân dung mặt nạ hí kịch. Lần này lại liếc nhìn, Diệp Thải Đường lập tức nhận ra chỗ không đúng. "Hình như vị trí của mặt trăng này không giống với mấy cái ta đã từng nhìn thấy trước đây." "Phải." Lão bản gánh hát hí kịch đáp: "Đáng lẽ phải vẽ lệch vầng trăng này mới được, nhưng hôm nay hắn không chú ý, lại vẽ thẳng." Diệp Thải Đường liếc nhìn, đúng thật là như vậy, vầng trăng trên trán vị Trạng Nguyên này là thẳng, mà những cái nàng từng thấy trước đây đều là lệch. Nhưng đây cũng không phải chuyện gì to tát, đến mức phải tức giận như vậy, mắng như mắng tôn tử vậy à? Diệp Thải Đường không khỏi hỏi: "Vầng trăng này thẳng hay lệch, có quy tắc gì đặc biệt à?" Hoặc nên nói, có điều cấm kỵ gì à? Lão bản tức giận như vậy, giống như vị Trạng Nguyên này đã phạm phải sai lầm lớn. Lão bản gánh hát hí kịch thở dài: "Tiểu thư có điều không biết, nghề nào cũng có quy tắc của nghề nấy. Nhân vật trong vở hí kịch này là một vị Trạng Nguyên nổi tiếng thời tiền triều, chính trực vô tư. Nghe nói ông ấy là Chung Quỳ lão gia chuyển thế, ban ngày đòi lại công bằng xử án cho bá tánh. Ban đêm, có thể nhìn thấy quỷ hồn. Nếu có ai chết oan, sẽ báo mộng để đòi lại công bằng." Diệp Thải Đường "a" một tiếng, nhất thời không phản ứng kịp lão bản đang ám chỉ gì, dừng lại một lát mới vỡ lẽ: "Ông đang nói quỷ ấy à." Trích đoạn 5: Thấy tên hỏa kế cũng không nghĩ ra được nội dung gì thêm, Tạ Chỉ lại hỏi: "Chẳng phải nam nhân không thể hát, nữ nhân có thể hát à? Ngươi đi tìm một nha đầu đến hát cho bọn ta nghe thử." Thật phiền muộn, người khác đều là uống hoa tửu nghe tiểu khúc. Còn bọn họ thì sao, ăn bánh bao nghe quỷ ca dao. Sự khác biệt thật sự quá lớn. Tên hỏa kế nhận được tiền thưởng vẫn rất tích cực, rất nhanh đã tìm một tiểu nha đầu đến. Tiểu nha đầu liền cất tiếng hát. "Ánh trăng sáng, lòng hoang mang." "Quỷ tân nương, tìm tân lang." "Tân lang là tình lang của ta, tân phòng là mộ phần của ta." "Giá y một màu đỏ thẫm, dùng máu ta thêu một đôi uyên ương." "Kèn xô na thổi vang một đường. Tình lang hỡi, chúng ta vào động phòng hoa chúc... chàng xem kìa, tim chàng gan chàng vương khắp sàn." Giọng của tiểu nha đầu cũng khá hay, nhưng hát lên lại hơi rợn người. Diệp Thải Đường nghe rồi, xoa xoa lớp da gà trên cánh tay. Đây là tiểu khúc dân gian gì chứ, đây là bài ca dao kinh dị mà. Trích đoạn 5: -------- Truyện chủ yếu về trinh thám phá án, vụ án liên tục, tình cảm là phụ, mọi người cùng gu với mình thì nhảy hố nhé. Chúc mọi người một ngày tốt lành và đọc truyện vui vẻ nha ~

200000

847 chương

Truyện cùng tác giả

Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung
Lục Phiến Môn Kỳ Án, Pháp Y Truy Hung
Nguyệt Mặc

Khi phụ thân ngỗ tác qua đời ly kỳ , Diệp Thải Đường vì món nợ lớn năm mươi lượng bạc, không thể không bán mình vào Lục Phiến Môn làm trâu làm ngựa cho chủ nợ Hạ Việt, người vốn là thần bổ. May mắn Diệp Thải Đường có linh hồn pháp y thâm niên của thời hiện đại, nàng dùng pháp y học hiện đại phá giải bí mật trên thi thể, điều tra dấu vết từ xương cốt. Khiến vụ án được tái diễn, nghe người chết nói chuyện, từng cọng cây ngọn cỏ đều làm chứng, ông trời có mắt không thể lừa. Hạ Việt vươn tay: "Nào, nắm tay ta đi." Diệp Thải Đường: "...?" Hạ Việt: "Như vậy chúng ta có thể cùng nhau phá án, trở thành một đôi cộng sự thần tiên." ***** Trích đoạn 1 Hạ Việt nói tiếp: “Tuy một tháng hai lượng không nhiều lắm, ngươi tiêu tiết kiệm một chút, ba bốn năm cũng có thể trả hết tiền, nói không chừng còn có thể tiết kiệm một ít.” Diệp Thải Đường cười khổ. Hạ Việt cũng mỉm cười: “Nếu không thì, ngươi chỉ có thể đi ăn xin, ta tặng người một cái bát, ngươi cứ ăn xin ở gần Lục Phiến Môn đi, một cô nương như ngươi nếu đυ.ng phải tiểu lưu manh gì đó, hét một tiếng, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.” Nói xong, Hạ Việt đi đến cửa gọi Lưu Sa: “Vào phòng bếp lấy một cái bát cũ cho ta, nhớ lấy cái bát nào bị sứt mẻ ấy, sau này Diệp cô nương ăn xin, các ngươi nhìn thấy thì chiếu cố một chút.” Lưu Sa ngốc nghếch lại đáp lời, thật sự ra ngoài. Nói đến nước này, Diệp Thải Đường còn có thể nói gì nữa, nàng biết rõ đây là một miếng bánh ngọt có bôi thuốc độc, cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt cầm ăn mà thôi. “Ta làm.” Diệp Thải Đường không đợi Hạ Việt nói xong, liền nói: “Đại nhân, ngài thật sự quá tốt bụng, ta bị thuyết phục vì sự tốt bụng của ngài. Đừng nói bao ăn bao ở, còn có tiền, cho dù không có tiền, ta cũng làm. Có thể làm việc ở Lục Phiến Môn, còn ăn xin gì nữa chứ.” Câu nói này nghe có vẻ không có vấn đề gì, nhưng ở đâu cũng có vấn đề, Lục Phiến Môn tạo nghiệt gì mà phải so tốt xấu với ăn xin, nhất thời Hạ Việt cũng biết phải phản bác thế nào. Trích đoạn 2: Diệp Thải Đường khinh bỉ nói: “Cơm mềm cứng rắn ăn, còn ăn đúng lý hợp tình, Lư phu nhân đã tạo nghiệt gì vậy, năm đó nếu như bà ấy tìm một tiểu bạch kiểm, chỉ cần mặt đẹp dáng người đẹp, tự mình bỏ tiền bao nuôi, chẳng phải cuộc sống sẽ thoải mái hơn bây giờ à.” Diệp Thải Đường nói xong, lại liếc nhìn Hạ Việt. Hạ Việt còn chưa kịp tiêu hóa mấy lời nói kinh hãi thế tục này của Diệp Thải Đường, bị nàng liếc nhìn, nhất thời cảm thấy không đúng lắm. Muội ấy nhìn ta làm gì vậy, cảm thấy ta là cơm mềm cứng rắn ăn, hay là tiểu bạch kiểm? Trích đoạn 3: Diệp Thải Đường vô cùng cạn lời, nàng lẩm bẩm nói: “Nhìn không ra, đại nhân còn là một người ngạo kiều nữa.” Vương Thống không hiểu liền hỏi: “Ngạo kiều là ý gì?” Lưu Sa đọc hiểu một trăm điểm: “Chính là kiêu căng ngạo mạn đó.” “Không không không.” Diệp Thải Đường lắc lắc ngón tay: “Chính là vừa kiêu ngạo vừa nũng nịu.” Hạ Việt thật sự không thể ngờ rằng trong lòng Diệp Thải Đường mình lại có hình tượng như vậy, giật mình đến mức suýt chút nữa vấp ngã. Diệp Thải Đường còn tiến thêm một bước giải thích: “Con người ấy mà, chính là thích ngạo kiều trước mặt những người thương mình.” Hạ Việt không muốn trở thành quan viên đầu tiên của Đại Lương đánh chết thủ hạ trên đường, cho nên hắn chỉ có thể nén giận, cố gắng nhớ lại Diệp Minh đã gặp lúc trước, Diệp Minh là một người rất bình thường, sao nữ nhi của ông ấy lại không đáng tin như vậy. Trích đoạn 4: Trên trán của Trạng Nguyên có một vầng trăng lưỡi liềm, lúc trước Diệp Thải Đường cũng đã từng xem qua các loại chân dung mặt nạ hí kịch. Lần này lại liếc nhìn, Diệp Thải Đường lập tức nhận ra chỗ không đúng. "Hình như vị trí của mặt trăng này không giống với mấy cái ta đã từng nhìn thấy trước đây." "Phải." Lão bản gánh hát hí kịch đáp: "Đáng lẽ phải vẽ lệch vầng trăng này mới được, nhưng hôm nay hắn không chú ý, lại vẽ thẳng." Diệp Thải Đường liếc nhìn, đúng thật là như vậy, vầng trăng trên trán vị Trạng Nguyên này là thẳng, mà những cái nàng từng thấy trước đây đều là lệch. Nhưng đây cũng không phải chuyện gì to tát, đến mức phải tức giận như vậy, mắng như mắng tôn tử vậy à? Diệp Thải Đường không khỏi hỏi: "Vầng trăng này thẳng hay lệch, có quy tắc gì đặc biệt à?" Hoặc nên nói, có điều cấm kỵ gì à? Lão bản tức giận như vậy, giống như vị Trạng Nguyên này đã phạm phải sai lầm lớn. Lão bản gánh hát hí kịch thở dài: "Tiểu thư có điều không biết, nghề nào cũng có quy tắc của nghề nấy. Nhân vật trong vở hí kịch này là một vị Trạng Nguyên nổi tiếng thời tiền triều, chính trực vô tư. Nghe nói ông ấy là Chung Quỳ lão gia chuyển thế, ban ngày đòi lại công bằng xử án cho bá tánh. Ban đêm, có thể nhìn thấy quỷ hồn. Nếu có ai chết oan, sẽ báo mộng để đòi lại công bằng." Diệp Thải Đường "a" một tiếng, nhất thời không phản ứng kịp lão bản đang ám chỉ gì, dừng lại một lát mới vỡ lẽ: "Ông đang nói quỷ ấy à." Trích đoạn 5: Thấy tên hỏa kế cũng không nghĩ ra được nội dung gì thêm, Tạ Chỉ lại hỏi: "Chẳng phải nam nhân không thể hát, nữ nhân có thể hát à? Ngươi đi tìm một nha đầu đến hát cho bọn ta nghe thử." Thật phiền muộn, người khác đều là uống hoa tửu nghe tiểu khúc. Còn bọn họ thì sao, ăn bánh bao nghe quỷ ca dao. Sự khác biệt thật sự quá lớn. Tên hỏa kế nhận được tiền thưởng vẫn rất tích cực, rất nhanh đã tìm một tiểu nha đầu đến. Tiểu nha đầu liền cất tiếng hát. "Ánh trăng sáng, lòng hoang mang." "Quỷ tân nương, tìm tân lang." "Tân lang là tình lang của ta, tân phòng là mộ phần của ta." "Giá y một màu đỏ thẫm, dùng máu ta thêu một đôi uyên ương." "Kèn xô na thổi vang một đường. Tình lang hỡi, chúng ta vào động phòng hoa chúc... chàng xem kìa, tim chàng gan chàng vương khắp sàn." Giọng của tiểu nha đầu cũng khá hay, nhưng hát lên lại hơi rợn người. Diệp Thải Đường nghe rồi, xoa xoa lớp da gà trên cánh tay. Đây là tiểu khúc dân gian gì chứ, đây là bài ca dao kinh dị mà. Trích đoạn 5: -------- Truyện chủ yếu về trinh thám phá án, vụ án liên tục, tình cảm là phụ, mọi người cùng gu với mình thì nhảy hố nhé. Chúc mọi người một ngày tốt lành và đọc truyện vui vẻ nha ~

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

[Ẩm Thực] Mỹ Thực Gia Giữa Tinh Tế: Livestream Bắt Hải Sản Làm Giàu
[Ẩm Thực] Mỹ Thực Gia Giữa Tinh Tế: Livestream Bắt Hải Sản Làm Giàu

Thẩm Ngọc xuyên không rồi! Từ một thế giới hậu tận thế đầy rẫy dị thú và dị thực, cô bất ngờ xuyên qua hơn mười nghìn năm sau. Lúc này, cô trở thành một cô gái nhỏ đáng thương, cha mẹ đột ngột qua đời, tinh thần hải của cô bị tổn thương nghiêm trọng, lại còn phải một mình chăm sóc cặp em nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn... Không ngờ cha mẹ của nguyên chủ lại để lại cho cô một hành tinh đáng sống, nơi ấy tràn ngập các loại hải sản tươi ngon! Thẩm Ngọc vui mừng khôn xiết! Mặc dù thời đại tinh tế đã bị ô nhiễm khắp nơi, nhưng cô lại sở hữu dị năng thanh lọc đặc biệt. Như vậy thì cô còn gì phải lo lắng nữa, cứ mạnh dạn bắt tay vào làm thôi! Từ đây, Thẩm Ngọc bắt đầu mở livestream vừa bắt hải sản vừa chế biến món ăn. Cô dần dần trở thành siêu sao mạng nổi tiếng khắp thời đại tinh tế. Hành tinh Lam Thủy dưới tay cô biến thành một điểm đến du lịch và ẩm thực bậc nhất vũ trụ. Sau đó, cô còn sáng lập một công ty ẩm thực đình đám vang danh toàn tinh hệ... Khán giả xem livestream: [Không ngờ trên đời lại có những món ăn ngon đến thế!] [Hành tinh Lam Thủy, tôi nhất định phải đến thử một lần!] [Cô ấy không chỉ tài năng mà còn khiến cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn.] Lời nhắn từ tác giả: Nam chính sẽ xuất hiện khá muộn, không có ngay từ đầu nhé! Đây là một câu chuyện mang màu sắc đời thường, nhịp truyện sẽ không quá nhanh. Chủ đề chính: Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, chúng ta vẫn có thể viết nên những câu chuyện nhẹ nhàng để cùng nhau tận hưởng niềm vui!

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học
Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học

Là một thiên tài tu tiên, Quý Yên Vũ độ kiếp thất bại đã xuyên không đến thập niên 80. Tin tốt: Cô xuyên thành thiên kim tiểu thư của một ông lớn nào đó ở Hương Cảng trong thời kỳ này. Tin xấu: cô chỉ là thiên kim giả, người bố duy nhất từng bảo vệ cô đã qua đời, còn người mẹ thì sắp sửa đuổi cô ra khỏi nhà. Quý Yên Vũ dứt khoát chủ động xách hành lý rời khỏi nhà họ Cơ. Nhưng chưa đi được bao xa, cô đã nhặt được một người đàn ông có ngoại hình vô cùng tuấn tú trong một con ngõ hẻo lánh, chỉ là người đàn ông này hình như... bị mất trí nhớ. Tuy vậy, Quý Yên Vũ nhìn ra được đây là một người bẩm sinh mang mệnh phú quý, có thể giúp cô phát tài làm giàu, vô cùng hữu dụng! Thế là Quý Yên Vũ dẫn theo người đàn ông mất trí nhớ kia, dựa vào bản lĩnh huyền học xem tướng, bói toán của mình...

90000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Không Gian Dược Thần, Cùng Tướng Công Thợ Săn Hô Mưa Gọi Gió
Mang Không Gian Dược Thần, Cùng Tướng Công Thợ Săn Hô Mưa Gọi Gió

Trong mạt thế, Hoa Ý Liễu bị đồng đội đẩy vào giữa bầy tang thi, sau khi chết lại xuyên qua thành một thứ nữ bị tỷ tỷ ruột đem bán. Nàng và nguyên chủ cùng tên cùng họ, vừa mới tỉnh lại đã phải trải qua một phen “vận động”, rồi mới bàng hoàng nhận ra bản thân đã... thành người có chồng. Sống chung với tướng công, nàng dần bị sự quan tâm, săn sóc và thấu hiểu của hắn chinh phục. Cuối cùng, nàng quyết định cùng chồng xây dựng một mái ấm của riêng mình. Ban đầu, nàng chỉ mong có một cuộc sống yên ổn, lương thực và tiền bạc dư dả, ngày tháng trôi qua đơn giản mà vui vẻ. Nhưng không ngờ, từ một mảnh đất bình thường, nàng đã biến nó thành “vựa lúa” lớn nhất Đại Thịnh Quốc, thậm chí còn được hoàng đế ban tặng danh hiệu Phúc Khang Quận chúa. Trong lãnh địa của nàng, bách tính an cư lạc nghiệp, đời sống no ấm, thịnh vượng.

100000 Giỏ hàng

Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế
Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Mỹ Nhân Càn Quét Mạt Thế

Ba năm tận thế sống trong tận thế, gian nan khổ sở. Chu Thất trơ mắt nhìn Tiểu Lang Tử của mình bị mổ sống lấy tinh hạch. Còn bản thân cô cũng sắp bị cưỡng ép tách tinh hạch, cướp đoạt dị năng. Cô thà chết chứ nhất định không để người khác chiếm được chút lợi ích nào. Cuối cùng cô kích nổ tinh hạch, kéo theo kẻ thù cùng chết. Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã quay về thời điểm trước tận thế. Việc đầu tiên Chu Thất làm là siết chặt ngọc bội không gian trong tay, tìm cho bằng được Tiểu Lang Tử của cô rồi bắt đầu điên cuồng mua sắm, không ngừng tích trữ. Dị năng, thể thuật, không gian... Cô đều giành được hết. Dị năng hệ thực vật đời trước của cô vậy mà biến dị, có thể xúc tiến sự phát triển của thực vật, dụ bắt động vật biến dị, xây dựng nơi trú ẩn trong tận thế. Cô tự tay xé xác kẻ thù, mối hận đời trước thì đời này phải trả gấp đôi.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Thành Mỹ Nhân Bình Hoa, Tôi Bất Ngờ Gây Bão Toàn Mạng
Xuyên Thành Mỹ Nhân Bình Hoa, Tôi Bất Ngờ Gây Bão Toàn Mạng

Được mệnh danh là "Nữ Sát Thần" trong thời kỳ tận thế, sau khi chết lần thứ hai, Thẩm Mính bất ngờ tỉnh lại trong một thế giới hòa bình, cô bỗng trở thành Thẩm Xu Mính, một nữ nghệ sĩ tuyến mười tám tai tiếng đầy mình, dựa vào ngoại hình mới được mọi người biết đến. Để kiếm cơm ăn, Thẩm Mính tuyên bố: "Có việc là tôi nhận hết!" Từ đó, mỹ nhân “bình hoa” bắt đầu phủ sóng khắp mọi chương trình truyền hình. --- Khi tham gia show thực tế “Đấu Trường Diễn Xuất”, cô được giao một vai "thảm họa". Thẩm Mính: “Ồ, chẳng phải chỉ là làm nền cho người ta, rồi diễn sai chút thôi à? Dễ mà.” Thế nhưng ngay trên sóng trực tiếp, Thẩm Mính với gương mặt kiều diễm như mật đào, uyển chuyển yêu kiều lại khiến khán giả câm nín khi... Đấm vỡ bàn gỗ nguyên khối trong lúc diễn cảnh “Quý phi say rượu”. Khán giả: “... Đây mà là Dương Quý Phi mềm mại yếu đuối cần thị nữ dìu sao? Rõ ràng là nữ tráng sĩ vừa từ Lương Sơn Bạc xuống núi đấy chứ!” --- Khi tham gia chương trình “Cùng Đi Du Lịch” với kịch bản "tiểu thư đỏng đảnh". Thẩm Mính: “Giả vờ yếu đuối thôi đúng không? Dễ ợt.” Ai ngờ mỹ nhân mong manh như cành liễu lại tay xách hai vali to, mang giày cao gót đi lên đi xuống cầu thang mấy lần mà mặt không biến sắc. Sau đó còn nhìn thẳng vào ống kính nũng nịu: “Mệt chết đi được.” Khán giả: “... Cô có thể thở dốc hay đổ tí mồ hôi cho giống người thật không? Nam chính cơ bắp bên cạnh đã mệt đến run chân kia kìa!” --- Khi nhận lời mời tham gia show “Cuộc Sống Nhàn Nhã” với kịch bản "couple tình cảm" cùng ảnh đế họ Lục. Thẩm Mính: “Tỏ tình thôi mà, chuyện nhỏ.” Tập đầu tiên lên sóng, cô một mình vác rìu chẻ củi, nhóm lửa nấu cơm, còn tự mình cày ba mẫu ruộng. Giữa ban ngày ban mặt, cô vừa gặm bắp ngô vừa dửng dưng nói với ảnh đế: “Tôi thích anh.” Khán giả: “... Cô mà chịu cười một cái, gặm bắp ngô chậm lại một chút thì tụi tôi đã tin rồi đấy!” Ảnh đế Lục, người từng bị kéo vào đủ loại scandal với cô, khẽ nheo mắt nhìn cô rất lâu rồi mỉm cười. “Vậy từ hôm nay chúng ta hẹn hò đi.” Tập đầu vừa chiếu, rating phá kỷ lục, mạng xã hội tê liệt. Dân mạng thi nhau đặt cược xem cặp đôi này sẽ "toang" lúc nào. Nhưng khi tận mắt chứng kiến mỹ nhân “bình hoa” ấy vào show sinh tồn ngoài trời gánh team, đóng phim hành động mà không cần diễn viên đóng thế, dám đứng lên bảo vệ đồng nghiệp bị bắt nạt, rồi ẵm luôn danh hiệu ảnh hậu và được cầu hôn ngay trên sân khấu... Họ mới hiểu ra rằng cặp đôi này đã thật sự khóa chặt rồi!

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Liệt Diễm
Liệt Diễm

Hắn tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện, không nhớ gì cả, ngoại trừ hai chữ Đại Binh, mà còn chẳng biết là tên hay một biệt hiệu. Hắn chỉ nghe người ta kể lại mình được tìm thấy bên bờ sông, không một mảnh vải che thân, đầu mang vết thương lớn, nếu phát hiện chậm hơn chút nữa thôi mất mạng. Cảnh sát không thể nào tìm ra được hắn là ai, bệnh viện không thể giúp hắn khôi phục trí nhớ, càng không thể nào gánh được khoan chi phí điều trị quá lớn không biết bệnh nhân có thể hoàn trả hay bao giờ hoàn trả, bác sĩ điều trị liền bày kế đuổi hắn ra khỏi bệnh viện. Không tiền bạc, không ký ức, không chốn về, lang thang ngoài đường thảm hại hơn con chó hoang, hắn kiên trì nhặt nhạnh từng mảnh ký ức của mình tìm về linh hồn của mình ... hắn tìm ra trong thân thể bản thân trú ngụ không chỉ có một, hai, mà tới tận ba linh hồn. Tất cả đều là hóa thân của hắn. Rốt cuộc hắn là ai?

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trò Chơi Kinh Dị, Ta Nhân Cách Thứ Hai Là Tà Thần
Trò Chơi Kinh Dị, Ta Nhân Cách Thứ Hai Là Tà Thần

“Trò chơi kinh dị giáng xuống, Trần Tà – bệnh nhân của bệnh viện tâm thần – bị kéo vào trong trò chơi. Trong cơ thể hắn có Tà Thần, nhờ vậy hắn vừa nắm giữ lý trí tuyệt đối, vừa mang theo sự điên cuồng tuyệt đối. Tà Thần: “Ta mới là lý trí tuyệt đối, còn ngươi mới là kẻ điên cuồng tuyệt đối!” Tiến sĩ đột biến: “Tên này chém chết ta rồi, còn tự mình đi tạo người đột biến!” Mãnh quỷ giáo viên: “Không tuân thủ nội quy trường học thì thôi đi, còn trực tiếp bắn nổ đầu hiệu trưởng!” Zombie: “Hu hu hu, Trần Tà vậy mà bắt ta nhảy múa cột!” Trong chốc lát, mọi người đều không phân biệt được rốt cuộc Trần Tà là người chơi... hay là trùm phản diện cuối.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm
Văn Phòng Thám Linh Phi Phàm

[Thiếu nữ sinh ra có khả năng thông linh bắt ma × Đội trưởng hình sự trẻ tuổi, ngoài lạnh trong ấm. Trinh thám – Phá án – Linh dị nhẹ pha rùng rợn – Tình cảm đôi lứa cùng tiến.] Đội trưởng đội hình sự – Giang Thước, tuổi trẻ tài cao, từng là một người kiên trung với chủ nghĩa duy vật, suốt một thời chẳng mảy may tin vào chuyện quỷ thần. Cho đến ngày anh gặp Du Phi Phàm – thế giới quan trong anh bị bóp vụn rồi nhào nặn lại không biết bao nhiêu lần. “Cảnh sát Giang, anh bảo tôi truyền bá mê tín dị đoan. Vậy để tôi bắt cho anh xem một con ma cho anh nhé.” Từ nghi ngờ đến tin tưởng, từ đối lập đến hợp tác, từ như nước với lửa đến âm thầm nảy sinh tình ý. Những vụ án ly kỳ được lần giở từng lớp từng lớp như bóc kén tằm, để rồi cuối cùng người ta mới ngộ ra, thứ đáng sợ nhất, không phải oan hồn quỷ quái mà là lòng dạ con người. Mà đằng sau từng vụ án ấy, dường như còn ẩn giấu một âm mưu lớn hơn nhiều... *Lưu ý từ tác giả: Đây không phải truyện "sảng văn", không có tình tiết ngược tâm, không máu chó, không theo công thức lối mòn. Bối cảnh có yếu tố giả tưởng, hệ thống điều tra hình sự được người viết tham khảo từ tư liệu thực tế trước khi sáng tác, nhưng dẫu sao cũng chỉ là tiểu thuyết – có chỗ nào sơ suất mong được lượng thứ, xin miễn bàn sâu hơn.

150000 Giỏ hàng