Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể

Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể

Điền VănTình CảmXuyên KhôngCổ ĐạiHài HướcNữ CườngTrọng SinhDị NăngHE

Sau khi xuyên qua, Úc Ly trở thành con gái của một hộ nhà nông, bị người thân bán đi để gả cho một thư sinh bệnh tật trong làng để xung hỉ. Ban đầu nàng tưởng xung hỉ chỉ là cái danh, chắc là vào nhà người ta làm nha hoàn, ai ngờ lại thành chính thất, đường hoàng làm chủ gia đình, không còn cảnh bữa đói bữa no. Nhưng niềm vui chưa kịp nở hoa thì nàng phát hiện ra nhà thư sinh cũng nghèo rớt mồng tơi, nồi niêu lạnh tanh, gió thổi qua nghe tiếng bụng réo. Nhìn thư sinh nằm trên giường bệnh, khuôn mặt thanh tú như tiên nhưng hiện lên sắc đỏ vì bệnh tật, Úc Ly thầm thở dài. Chẳng phải chỉ là bắt đầu từ đầu sao? Cuộc sống thế nào còn phải do nàng quyết định. Nhà có phu quân bệnh tật, bà bà yếu đuối cùng hai đứa trẻ, cả nhà đều cần ăn cơm nên Úc Ly chỉ có thể gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng gia đình, chuẩn bị đi tìm việc làm. Nàng không giỏi nữ công, giặt giũ quần áo kiếm được quá ít tiền, đi bến tàu khuân vác sẽ bị bóc lột, vận may không tốt thì đừng nghĩ đến việc vào rừng nhặt của hời. Chỉ có sức lực là còn khá tốt... Người đàn ông hỏi: “Ngươi định tìm việc gì?” Úc Ly: “Mổ lợn.” Người đàn ông: "Ngươi đã từng mổ lợn bao giờ chưa?” Úc Ly tự tin đáp: “Chưa, nhưng ta đã xem qua!” Người đàn ông: “...” Úc Ly làm việc hăng say, chàng thư sinh cũng dần khỏe lại, hơn nữa còn thi đỗ khoa cử, cuối cùng trở thành quốc công gia, Úc Ly cũng trở thành quốc công phu nhân. Đối với việc này, Úc Ly chỉ biết tỏ vẻ cạn lời: “...”

300000

1110 chương

Truyện cùng tác giả

Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể
Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể
Vũ Thỉ Dực

Sau khi xuyên qua, Úc Ly trở thành con gái của một hộ nhà nông, bị người thân bán đi để gả cho một thư sinh bệnh tật trong làng để xung hỉ. Ban đầu nàng tưởng xung hỉ chỉ là cái danh, chắc là vào nhà người ta làm nha hoàn, ai ngờ lại thành chính thất, đường hoàng làm chủ gia đình, không còn cảnh bữa đói bữa no. Nhưng niềm vui chưa kịp nở hoa thì nàng phát hiện ra nhà thư sinh cũng nghèo rớt mồng tơi, nồi niêu lạnh tanh, gió thổi qua nghe tiếng bụng réo. Nhìn thư sinh nằm trên giường bệnh, khuôn mặt thanh tú như tiên nhưng hiện lên sắc đỏ vì bệnh tật, Úc Ly thầm thở dài. Chẳng phải chỉ là bắt đầu từ đầu sao? Cuộc sống thế nào còn phải do nàng quyết định. Nhà có phu quân bệnh tật, bà bà yếu đuối cùng hai đứa trẻ, cả nhà đều cần ăn cơm nên Úc Ly chỉ có thể gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng gia đình, chuẩn bị đi tìm việc làm. Nàng không giỏi nữ công, giặt giũ quần áo kiếm được quá ít tiền, đi bến tàu khuân vác sẽ bị bóc lột, vận may không tốt thì đừng nghĩ đến việc vào rừng nhặt của hời. Chỉ có sức lực là còn khá tốt... Người đàn ông hỏi: “Ngươi định tìm việc gì?” Úc Ly: “Mổ lợn.” Người đàn ông: "Ngươi đã từng mổ lợn bao giờ chưa?” Úc Ly tự tin đáp: “Chưa, nhưng ta đã xem qua!” Người đàn ông: “...” Úc Ly làm việc hăng say, chàng thư sinh cũng dần khỏe lại, hơn nữa còn thi đỗ khoa cử, cuối cùng trở thành quốc công gia, Úc Ly cũng trở thành quốc công phu nhân. Đối với việc này, Úc Ly chỉ biết tỏ vẻ cạn lời: “...”

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Xuyên Thành Mỹ Nhân Yếu Đuối
Thập Niên 70: Xuyên Thành Mỹ Nhân Yếu Đuối
Vũ Thỉ Dực

Cố Di Gia xuyên thành mỹ nhân yếu đuối trong một quyển truyện niên đại, tuy cơ thể yếu ớt lắm bệnh nhưng lại có một gương mặt vô cùng xinh đẹp, bị con trai của xưởng trưởng nhìn trúng, dẫn tới sau cùng chết quá thảm. Đối mặt với vận mệnh liếc mắt là có thể nhìn tới điểm cuối, Cố Di Gia lựa chọn nhắm mắt xuôi tay. Họ hàng cực phẩm muốn gả cô cho con trai của xưởng trưởng lấy sính lễ? Cố Di Gia trực tiếp ôm ngực lùi lại, dọa bọn họ tái mặt, bỏ chạy thục mạng. Mẹ kế nhìn cô không thuận mắt, không làm việc liền không có cơm ăn? Cố Di Gia lần nữa ôm ngực ngã xuống đất, khiến chị dâu – người luôn che chở cô xách chổi đuổi đánh con trai do mẹ kế sinh. Nhìn thấy Cố Di Gia liên tục gây chuyện, thu thập cực phẩm, đuổi con trai của xưởng trưởng đi, mọi người đều cảm thấy đời này của cô đã định sẵn không xuất giá được, chỉ có thể dựa dẫm anh chị dâu cả đời, làm một bà cô già – Cố Di Gia được chị dâu dẫn đi tòng quân, sau đó gả cho chiến hữu kiên cường rắn rỏi trông vừa lạnh lùng vừa hung dữ, không dễ sống chung của anh cả. Tất cả mọi người: ??? Con ma bệnh này thế mà thật sự có người lấy? Tên oan đại đầu nào tốt bụng như vậy? ** Sau khi Cố Di Gia kết hôn, mỗi ngày đều uể oải. Mỗi tối cô mệt tới thừa sống thiếu chết, buổi sáng còn bị chồng xách đi tập thể dục, thề rằng phải giúp cô khỏe mạnh sống tới 99 tuổi, đối với một người lười ‘yếu ớt lắm bệnh’ mà nói, cuộc sống thế này thực sự rất khổ. Thôi, tiếp tục nhắm mắt xuôi tay đi.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

Tô Nguyệt đã vật lộn suốt ba năm trong thời kỳ tận thế. Trong lúc cơ thể yếu ớt vì tiến hóa dị năng thứ hai, cô lại bị chính bạn trai mình gϊếŧ chết. Thời điểm mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã xuyên đến khu dân tị nạn của một thế giới hoang tàn. Thân phận mới là một cô bé 13 tuổi, mồ côi cha mẹ, dắt theo một em gái nhỏ. Nơi này ngập tràn bức xạ chết người, động thực vật đều bị biến dị, mọi người chỉ có thể sống nhờ nhặt nhạnh phế liệu. Nằm trong túp lều tạm bợ gió lùa bốn phía, Tô Nguyệt nhìn vết thương trên người nhanh chóng liền lại, khẽ cười. "Thì ra mình đã tiến hóa được dị năng hệ trị liệu." Từ đây, Tô Nguyệt bắt đầu những ngày lang thang khắp vùng đất hoang, nhặt nhạnh bất cứ thứ gì có thể ăn được. Trong tay sở hữu cả dị năng hệ mộc và hệ trị liệu, cô vừa săn bắt vừa trồng trọt, mọi việc đều dễ dàng. Nỗ lực nhặt mót, mục tiêu lớn nhất là cùng em gái dọn vào “thành phố an toàn” càng sớm càng tốt. Nhưng không ngờ, trong một lần nhặt phế liệu, cô lại bắt gặp gã cặn bã đã gϊếŧ mình ở kiếp trước. Kế hoạch thay đổi, xử lý tra nam trước, dọn vào thành phố an toàn sau! Vậy mà khi mọi chuyện xong xuôi, chuẩn bị an cư tại thành phố an toàn, Tô Nguyệt lại bị một mỹ nam bám riết. Một khi đã bám thì là cả đời, giữa thời kỳ tận thế, hai người cùng nhau gây dựng nên một căn cứ an toàn thuộc về riêng mình.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thừa Tướng Hôm Nay Có Lâm Vào Tu La Tràng Không
Thừa Tướng Hôm Nay Có Lâm Vào Tu La Tràng Không

Là một thứ nữ của Hầu phủ, việc táo bạo nhất mà Khương Họa từng làm trong đời, chính là tự tiến cử mình làm thϊếp khi hảo hữu của huynh trưởng - Tạ Dục Vãn bị người ta bày mưu hãm hại. Tạ Dục Vãn là vị Thừa tướng trẻ tuổi nhất đương triều, phong quang tế nguyệt, quyền cao chức trọng. Nếu không phải vì sự tình cờ này, hắn vốn là người mà cả đời này Khương Họa khó lòng với tới. Sau một phen hoang đường, dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, nàng như Ý nguyện trở thành Thừa tướng phu nhân. Khương Họa tự biết mình có lỗi với Tạ Dục Vãn, nên luôn luôn nhường nhịn hắn trăm bề. Nàng là phu nhân hiền lương đoan trang nhất của Tạ Dục Vãn, cũng là người tình chung thủy nhất của hắn. Nàng vốn tưởng, trong mười năm này, dù Tạ Dục Vãn không yêu nàng, thì cũng nên kính trọng, nâng niu nàng. Cho đến một ngày đông năm ấy, khi nàng mang canh nóng đến thư phòng, bên ngoài cửa nghe được giọng điệu lạnh lẽo như băng của hắn: "Tự hủy thanh danh, đúng là hành vi của kẻ tiểu nhân." Tuyết năm ấy rất lạnh, một phút thất thần, Khương Họa không cẩn thận rơi xuống hồ. Khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã trở về năm mười lăm tuổi. Lúc này huynh trưởng đang dẫn Tạ Dục Vãn vào cửa, nàng nhìn người phu quân đã chung sống ngày đêm suốt mấy chục năm này, nhẹ nhàng thi lễ một cách xa lạ. Khương Họa nghĩ, nàng không còn muốn gả cho Tạ Dục Vãn nữa. Tạ Dục Vãn sau khi trọng sinh, luôn chờ đợi những toan tính của Khương Họa. Ngay khi hắn tưởng rằng mọi chuyện sẽ diễn ra theo trình tự, hắn đã tận mắt chứng kiến chén rượu có mùi hương mê người kia, được Khương Họa mỉm cười trao cho vị thư sinh ngồi bàn bên.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nữ Hiệp Hiên Ngang Mang Cảng Không Gian Xuyên Đến Thập Niên 60
Nữ Hiệp Hiên Ngang Mang Cảng Không Gian Xuyên Đến Thập Niên 60

Liên Hiểu Mẫn là một tinh anh trong giới an ninh năm 2023, một ngày nọ tình cờ có được không gian, có thể trồng trọt và bảo quản đồ tươi sống. Cô còn trúng số độc đắc nữa. Thế là cô vội vàng tích trữ không ít vật tư. Vừa xuyên không đã phát hiện, bến cảng khổng lồ nơi cô làm việc cũng đã sáp nhập vào không gian vòng tay. Liên Hiểu Mẫn cứ như vậy mang theo lượng vật tư khổng lồ từ "không gian bến cảng" xuyên không thành một thiếu nữ 13 tuổi của năm 1968. Cô mang theo em trai em gái còn trong tã lót, chạy nạn tìm người thân, trú tại một thôn nhỏ vùng Đông Bắc. Vừa nuôi hai đứa trẻ đáng yêu, thỉnh thoảng trà trộn vào chợ đen, vào rừng sâu săn bắn, dần dần bộc lộ thân thủ tuyệt đỉnh, tìm được vô số vàng bạc châu báu. Sau đó cô chạy đến Hương Cảng, mua nhà, mua biệt thự, còn lừa được một đại ca xã hội đen, đứng đầu một băng đảng làm đối tác, cuối cùng trở thành một nhà tài phiệt.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Kiếp trước, cả gia đình Ôn Ninh đều mất mạng, lúc đó cô mới biết đứa con gái mà mình dốc lòng nuôi dưỡng hóa ra là giả. Em dâu nhân lúc cô yếu ớt sau sinh đã tráo đổi con của ả với con gái ruột của cô! Con gái giả thi đại học, trở thành nghệ sĩ piano đi khắp thế giới, gả vào gia đình giàu có. Con gái ruột thì bị ngược đãi, gả cho một lão già, vào tù rồi chết trong biển lửa. Ôn Ninh hận đến mức kéo theo con gái giả cùng chết chung! Sau khi sống lại ở thập niên 80, Ôn Ninh trả lại con gái giả cho em dâu, mỉm cười nhìn ả ngày ngày ngược đãi chính con ruột của mình. Ôn Ninh quay người sánh đôi với người chồng quân nhân, làm giàu, nuôi ba đứa con, dạy dỗ chúng thành đạt, vinh quang. Đứa con gái giả bị ngược đãi từ nhỏ thì bỏ trốn trong ngày cưới, bị đánh gãy chân, đau đến ngất đi. Sau khi tỉnh lại thì cô ta phát điên, nói rằng người bác dâu giàu có mới chính là mẹ của mình.

500000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn
Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn

Vân Thất Thất đã sống như một con cá mặn suốt cả đời ở hiện đại, không ngờ sau khi chết lại xuyên không đến một thế giới tu tiên, một thế giới ai ai cũng là vua của sự chăm chỉ. Nhưng nàng vẫn không muốn cố gắng làm gì cả! Khi chọn sư tôn, Vân Thất Thất đã suy nghĩ rất nhiều. Kiếm tu thì quá mệt mà lại không có tiền. Phù tu thì ngày nào cũng vẽ bùa, nàng còn viết chữ không đẹp, huống chi là vẽ bùa. Nghĩ đi nghĩ lại, âm tu vẫn là tốt nhất, hơn nữa về âm nhạc, nàng cảm thấy mình vẫn có chút thiên phú, dù sao khi còn là một con cá mặn, nàng cũng đã nghe khá nhiều nhạc để tu dưỡng tâm hồn. Nhưng tại sao pháp khí của người ta đều là đàn tỳ bà, đàn cổ cầm, mà của nàng lại là kèn sorna! Chẳng lẽ chỉ vì hồi nhỏ nàng đã học kèn sorna với ông nội sao! Thế là từ đó, Thiên Âm Môn thường xuyên xuất hiện một hiện tượng như sau. Đại sư huynh đang tĩnh tọa, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm gián đoạn, lập tức khí huyết dâng trào, mắt trắng dã rồi ngất xỉu. “Có ai không! Sư huynh ngất rồi!” Nhị sư tỷ đang thổi sáo một cách tao nhã, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm lệch nhịp, nhị sư tỷ tao nhã bắt đầu thổi Tinh Thần Không Yên. “Có ai không! Mau cản nhị sư tỷ lại, nàng sắp điên rồi!” Từ đó trở đi, phong cách của cả Thiên Âm Môn đã thay đổi hoàn toàn, và thủ phạm nhờ vào tài năng thổi kèn sô na xuất chúng, đã trở thành người nổi tiếng trong giới tu chân. Còn sư tôn của Vân Thất Thất, Thẩm Nhược Hư, lại trở thành tội phạm lớn nhất khi dung túng cho Vân Thất Thất. “Sư tôn, người không quản lý tiểu sư muội sao!” Thẩm Nhược Hư nhìn Vân Thất Thất đang vui vẻ thổi kèn sô na, đương nhiên nói: “Quản cái gì, tiểu sư muội của các ngươi chẳng phải rất tốt sao, vui tươi nhảy nhót.” Mọi người ngất xỉu, có vẻ không ai có thể quản được Vân Thất Thất rồi!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tái Giá Quyền Thần
Tái Giá Quyền Thần

Biểu ca xa đến nhà ở nhờ, phong thái chi lan ngọc thụ, xa xa tựa ngọn núi cao đứng sừng sững một mình. Dù gia tộc hắn đã sa sút, nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm. Thiếu nữ vừa tuổi cập kê, dung mạo như hoa. Cả trái tim của Phùng Y Y đều trao trọn cho hắn, nàng e thẹn hành lễ: “Chiếu biểu ca.” Phụ thân nàng vốn yêu nữ nhi như mạng nghe được tâm sự của nàng, bèn lấy ơn ra ép hắn báo đáp, buộc Lâu Chiếu phải ở rể, làm con rể nhà họ Phùng. Sau khi thành hôn, Lâu Chiếu một lòng chuyên tâm thi cử, thái độ lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần hỏi han thế nào, cũng chỉ là tấm lòng nhiệt thành đổ sông đổ bể. Lúc này nàng mới hiểu ra, dưa hái xanh thì không ngọt. Năm sau, Lâu Chiếu lên kinh dự kỳ thi mùa xuân. Đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một mồi lửa đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót. ... Hai năm sau, Phùng Y Y vốn đã mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ Trung thư thị lang. Nam tử ngồi ở vị trí cao nhất, mặc quan phục thêu ngũ sắc, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thuở ban đầu. Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên đất, gạch men xanh vừa lạnh vừa cứng. Chuyện cũ hiện về rõ mồn một, Phùng gia chính là vết nhơ trên người Lâu Chiếu, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nữ tử mặc áo vải thô màu xám, che đi dung mạo và dáng người, giọng nói trong trẻo như suối: “Đại nhân, chuyện xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.” Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiếu quét qua, thấy tiểu nữ tử sợ đến mức rụt cả cổ lại. Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có cha già, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng...” Ngón tay Lâu Chiếu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan có thù tất báo.” Hắn đã tìm nàng hai năm, mà nàng lại nghĩ ra cả ngàn con đường, chỉ duy nhất không nghĩ đến việc đến tìm hắn. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đây?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng
Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng

Từ khi sinh ra, Khương Tự đã có làn da trắng nõn, vẻ ngoài xinh đẹp. Nhưng ai ngờ là chỉ mới ngủ có một giấc, cô đã xuyên vào trong một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành cô tiểu thư của một gia đình tư bản nổi tiếng ở Thượng Hải luôn rồi. Trong nguyên tác, nguyên thân chê bai vị hôn phu quân nhân của mình là quá ít nói, quá khô khan. Không chỉ vậy, cô ấy còn lo lắng điều kiện sống trên đảo không tốt, cho nên cứ chần chừ mà không muốn thực hiện hôn ước với người đó. Thế nhưng cô ấy lại không biết rằng - sau khi phong ba bão táp ập đến, lão cha cặn bã và mẹ kế của cô ấy đã lừa cô ấy xuống nông thôn trước, để rồi sau đó bọn họ mang theo hết gia sản trăm năm của nhà họ Khương mà chạy trốn đến tận Hương Cảng. Đáng thương thay, cô ấy một thân một mình chịu khổ ở nông thôn, chỉ trong vòng chưa đầy hai năm mà sức khỏe đã suy sút đi nhiều. Thế nhưng, một người đã biết rõ nội dung cốt truyện như Khương Tự thì làm sao có thể chấp nhận chịu khổ được? Điều đó là không thể! Bọn họ muốn lừa cô xuống nông thôn đúng không? Được thôi! Khương Tự tương kế tựu kế, cuối cùng đưa cả đám người vô ơn này đến Tây Nam hết. Gia sản bạc triệu không có chỗ để? Không cần lo lắng! Khương Tự lấy máu nhận thân, sau khi mở ra không gian tổ truyền thì cô bỏ hết vàng bạc châu báu, khế đất, đồ cổ và tranh chữ vào trong không gian. Tóm lại là không hề để lại chút gì cho bọn họ cả, cho dù chỉ là một cọng lông gà đi chăng nữa! Tiểu thư thuộc gia đình tư bản thì không có chỗ nào để đi ư? Làm gì có! Khương Tự gửi một bức điện báo đến đảo xa... Chỉ là, cô vốn đã chuẩn bị tinh thần để trải qua những ngày tháng sống gian khổ, giản dị, nhưng rồi cô lại phát hiện – cuộc sống nơi hải đảo hình như cũng không hề cực khổ như trong tưởng tượng của cô. Anh chồng quân nhân của cô quả thực là cực kỳ “giỏi việc nước, đảm việc nhà” luôn. Không chỉ vậy, gia đình bên chồng cũng rất yêu thương cô nữa. Cuộc sống cứ như vậy mà trôi qua, quả thực là còn ngọt hơn cả mật ong ấy chứ!CP: Sĩ quan chồng nuôi từ bé thể lực siêu phàm và Tiểu thư nhà tư bản xinh đẹp rạng ngời.

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng