Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể

Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể

Điền VănTình CảmXuyên KhôngCổ ĐạiHài HướcNữ CườngTrọng SinhDị NăngHE

Sau khi xuyên qua, Úc Ly trở thành con gái của một hộ nhà nông, bị người thân bán đi để gả cho một thư sinh bệnh tật trong làng để xung hỉ. Ban đầu nàng tưởng xung hỉ chỉ là cái danh, chắc là vào nhà người ta làm nha hoàn, ai ngờ lại thành chính thất, đường hoàng làm chủ gia đình, không còn cảnh bữa đói bữa no. Nhưng niềm vui chưa kịp nở hoa thì nàng phát hiện ra nhà thư sinh cũng nghèo rớt mồng tơi, nồi niêu lạnh tanh, gió thổi qua nghe tiếng bụng réo. Nhìn thư sinh nằm trên giường bệnh, khuôn mặt thanh tú như tiên nhưng hiện lên sắc đỏ vì bệnh tật, Úc Ly thầm thở dài. Chẳng phải chỉ là bắt đầu từ đầu sao? Cuộc sống thế nào còn phải do nàng quyết định. Nhà có phu quân bệnh tật, bà bà yếu đuối cùng hai đứa trẻ, cả nhà đều cần ăn cơm nên Úc Ly chỉ có thể gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng gia đình, chuẩn bị đi tìm việc làm. Nàng không giỏi nữ công, giặt giũ quần áo kiếm được quá ít tiền, đi bến tàu khuân vác sẽ bị bóc lột, vận may không tốt thì đừng nghĩ đến việc vào rừng nhặt của hời. Chỉ có sức lực là còn khá tốt... Người đàn ông hỏi: “Ngươi định tìm việc gì?” Úc Ly: “Mổ lợn.” Người đàn ông: "Ngươi đã từng mổ lợn bao giờ chưa?” Úc Ly tự tin đáp: “Chưa, nhưng ta đã xem qua!” Người đàn ông: “...” Úc Ly làm việc hăng say, chàng thư sinh cũng dần khỏe lại, hơn nữa còn thi đỗ khoa cử, cuối cùng trở thành quốc công gia, Úc Ly cũng trở thành quốc công phu nhân. Đối với việc này, Úc Ly chỉ biết tỏ vẻ cạn lời: “...”

300000

1110 chương

Truyện cùng tác giả

Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể
Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể
Vũ Thỉ Dực

Sau khi xuyên qua, Úc Ly trở thành con gái của một hộ nhà nông, bị người thân bán đi để gả cho một thư sinh bệnh tật trong làng để xung hỉ. Ban đầu nàng tưởng xung hỉ chỉ là cái danh, chắc là vào nhà người ta làm nha hoàn, ai ngờ lại thành chính thất, đường hoàng làm chủ gia đình, không còn cảnh bữa đói bữa no. Nhưng niềm vui chưa kịp nở hoa thì nàng phát hiện ra nhà thư sinh cũng nghèo rớt mồng tơi, nồi niêu lạnh tanh, gió thổi qua nghe tiếng bụng réo. Nhìn thư sinh nằm trên giường bệnh, khuôn mặt thanh tú như tiên nhưng hiện lên sắc đỏ vì bệnh tật, Úc Ly thầm thở dài. Chẳng phải chỉ là bắt đầu từ đầu sao? Cuộc sống thế nào còn phải do nàng quyết định. Nhà có phu quân bệnh tật, bà bà yếu đuối cùng hai đứa trẻ, cả nhà đều cần ăn cơm nên Úc Ly chỉ có thể gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng gia đình, chuẩn bị đi tìm việc làm. Nàng không giỏi nữ công, giặt giũ quần áo kiếm được quá ít tiền, đi bến tàu khuân vác sẽ bị bóc lột, vận may không tốt thì đừng nghĩ đến việc vào rừng nhặt của hời. Chỉ có sức lực là còn khá tốt... Người đàn ông hỏi: “Ngươi định tìm việc gì?” Úc Ly: “Mổ lợn.” Người đàn ông: "Ngươi đã từng mổ lợn bao giờ chưa?” Úc Ly tự tin đáp: “Chưa, nhưng ta đã xem qua!” Người đàn ông: “...” Úc Ly làm việc hăng say, chàng thư sinh cũng dần khỏe lại, hơn nữa còn thi đỗ khoa cử, cuối cùng trở thành quốc công gia, Úc Ly cũng trở thành quốc công phu nhân. Đối với việc này, Úc Ly chỉ biết tỏ vẻ cạn lời: “...”

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Xuyên Thành Mỹ Nhân Yếu Đuối
Thập Niên 70: Xuyên Thành Mỹ Nhân Yếu Đuối
Vũ Thỉ Dực

Cố Di Gia xuyên thành mỹ nhân yếu đuối trong một quyển truyện niên đại, tuy cơ thể yếu ớt lắm bệnh nhưng lại có một gương mặt vô cùng xinh đẹp, bị con trai của xưởng trưởng nhìn trúng, dẫn tới sau cùng chết quá thảm. Đối mặt với vận mệnh liếc mắt là có thể nhìn tới điểm cuối, Cố Di Gia lựa chọn nhắm mắt xuôi tay. Họ hàng cực phẩm muốn gả cô cho con trai của xưởng trưởng lấy sính lễ? Cố Di Gia trực tiếp ôm ngực lùi lại, dọa bọn họ tái mặt, bỏ chạy thục mạng. Mẹ kế nhìn cô không thuận mắt, không làm việc liền không có cơm ăn? Cố Di Gia lần nữa ôm ngực ngã xuống đất, khiến chị dâu – người luôn che chở cô xách chổi đuổi đánh con trai do mẹ kế sinh. Nhìn thấy Cố Di Gia liên tục gây chuyện, thu thập cực phẩm, đuổi con trai của xưởng trưởng đi, mọi người đều cảm thấy đời này của cô đã định sẵn không xuất giá được, chỉ có thể dựa dẫm anh chị dâu cả đời, làm một bà cô già – Cố Di Gia được chị dâu dẫn đi tòng quân, sau đó gả cho chiến hữu kiên cường rắn rỏi trông vừa lạnh lùng vừa hung dữ, không dễ sống chung của anh cả. Tất cả mọi người: ??? Con ma bệnh này thế mà thật sự có người lấy? Tên oan đại đầu nào tốt bụng như vậy? ** Sau khi Cố Di Gia kết hôn, mỗi ngày đều uể oải. Mỗi tối cô mệt tới thừa sống thiếu chết, buổi sáng còn bị chồng xách đi tập thể dục, thề rằng phải giúp cô khỏe mạnh sống tới 99 tuổi, đối với một người lười ‘yếu ớt lắm bệnh’ mà nói, cuộc sống thế này thực sự rất khổ. Thôi, tiếp tục nhắm mắt xuôi tay đi.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Quân Hôn Ngọt Ngào: Trở Về Thập Niên 80 Làm Vợ Mập Bá Đạo
Quân Hôn Ngọt Ngào: Trở Về Thập Niên 80 Làm Vợ Mập Bá Đạo

GIỚI THIỆU: Tạ Yến Thu tỉnh dậy trong một căn phòng tối tăm, mùi mốc meo xộc vào mũi. Cô chậm rãi đưa tay lên mặt – một khuôn mặt béo ú, thô kệch, má phệ vì mỡ. Chiếc gương vỡ góc phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ xa lạ, thân hình đồ sộ trong bộ quần áo vá chằng vá đụp. "Mình... xuyên không rồi sao?" Nhưng cú sốc thực sự đến khi cô nhìn thấy tấm ảnh cưới trên bàn – một người đàn ông đẹp trai trong bộ quân phục chỉnh tề, gương mặt lạnh lùng không chút tình cảm. Đó là chồng cô – Đinh Phi Dương, bác sĩ quân y danh giá. Và rồi ký ức nguyên chủ ùa về: • Ba năm hôn nhân, ba năm "góa chồng" – anh chưa một lần động phòng, chỉ lạnh lùng ném cho cô câu "Ly hôn đi". • Lần duy nhất họ gần gũi... là do cô h-ạ th-uố-c. • Nguyên chủ nhân ương bướng, suốt ngày đòi ʈ ự ʈ ử để dọa chồng, lần này tr-eo c-ổ thật... và  luôn! Yến Thu cười khẩy. "Mình từ thế kỷ 21 xuyên về, tay trắng, thân hình như cái bánh bao, chồng thì coi mình như cục tạ... Thử thách gì mà gay cấn thế này?" Nhưng cô không phải loại người dễ bỏ cuộc. Bác sĩ đa khoa thế kỷ 21, tay thiết kế thời trang, đầu bếp đỉnh cao – tất cả đều là vũ khí của cô! • Anh đòi ly hôn? Cô vui vẻ ký ngay, rồi mở tiệm may, b-án váy đầm kiểu mới khiến cả phố xôn xao. • Anh chê cô béo? Cô giảm cân thần tốc, da trắng môi hồng, dáng thon gọn khiến bao chàng trai đổ gục. • Anh khinh cô dốt? Cô thi đỗ đại học y, xuất bản nghiên cứu đình đám, mở bệnh viện riêng! Đinh Phi Dương từ chỗ lạnh nhạt, dần dần... • Nhíu mày khi thấy vợ tự tin diện váy ôm sát đi dạo phố. • Nghiến răng khi đồng đội hỏi thăm "cô vợ xinh đẹp" đứng cạnh. • Và cuối cùng... đá bay tờ đơn ly hôn vào thùng rác, kéo cô vào lòng: "Anh sai rồi, đừng bỏ anh..." Một câu chuyện về sự lột xác ngoạn mục, về người đàn ông lạnh lùng phải "quỳ gối" xin vợ tha thứ, và trải qua bao nhiêu khó khăn thử thách gần như chia lìa đôi lứa, ghét rồi yêu, yêu rồi hận để đạt được tình yêu đích thực – thứ chỉ đến khi ta dám buông bỏ, phải tranh đấu vì nó...

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Thanh Xuyên] Phong Nguyệt Bất Như Ý
[Thanh Xuyên] Phong Nguyệt Bất Như Ý

[Văn án của nữ chính (đậm chất "tự cao")]: Người khác xuyên không thì có tiền hoặc có quyền, còn mình xuyên không thì nhìn kiểu gì cũng thiếu một chút. Nói là tiểu thư quan gia, nhưng ở kinh thành nơi mà mỗi viên gạch ném xuống có thể đυ.ng trúng ba người đeo đai vàng và năm người đeo đai đỏ, bản thân chỉ là con gái một Viên ngoại lang phẩm cấp ngũ phẩm. Ra ngoài đi xe ngựa, gặp ai cũng phải nhường đường. Nói là đích tiểu thư, nhưng mẹ ruột hiền lành yếu đuối, mẹ kế nắm quyền trong nhà, đúng kiểu "chùa nhỏ gió lớn, ao cạn cá nhiều." Muốn sống yên ổn cũng thấy phiền lòng. Cuối cùng nghĩ rằng, với chút của hồi môn còn lại, hoặc là tìm cách gả vào một gia đình bình thường hợp ý, hoặc là gói ghém hành lý chạy trốn, sống một cuộc đời tự do tự tại. Ai ngờ vào cung làm cảnh cho đủ mặt, lại bị chỉ hôn, mà còn là cho vị "lão ngũ" không biết một chữ tiếng Hán nào. Đúng là kêu trời không thấu, gọi đất chẳng hay. [Nam chính "than trời than đất"]: Nói là Hoàng A Ca, nhưng trên có Thái tử và Đại A Ca, cùng với "lão tứ" lạnh lùng tàn nhẫn. Dưới thì có em trai ruột được mẹ chiều chuộng từ nhỏ, và "lão thập" dù không có mẹ vẫn kiêu ngạo vô cùng. Mình sống trong cung Thái hậu, biết chút tiếng Mông Cổ thì lại kém tiếng Hán, ít nói thì bị gọi là khờ khạo thật thà. Chỉ biết dẫn "lão thất" què chân cùng nhau sống đời yên phận. Nhưng mà, sao ai cũng nói "người tốt thì bị bắt nạt"? Tại sao Phúc tấn nhà người khác đều là tiểu thư của thống lĩnh hay công hầu, còn mình thì chỉ được cô nương con nhà Viên ngoại lang? Đi mà hỏi chân bà ngươi ấy! Cặp đôi này bắt đầu với ai cũng không ưa ai, nhưng rồi phải "thu phục" đối phương cho hợp ý mình. Tóm tắt: Nhất định phải khiến "kẻ đầu đất" phải phục tùng. Ý tưởng: Dù chuyện gì xảy ra cũng phải kiên định với chính mình. Nhân vật chính: Sở Ninh, Dận Kỳ ┃ Nhân vật phụ: Dận Chân, Dận Hựu

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

Giới thiệu tác phẩm: Dao là vật chứng, lời là chứng cứ. Lời tiên tri trở thành sự thật chính là ngày lấy thù lao. Đây là một người bán dao chịu trong huyền môn. Đồ Sơn Cửu thân là người bán dao chịu đời thứ hai trăm tám mươi ba, thiên phú huyền học vượt xa tất cả những người khác trong gia tộc, xem bói cực kỳ chuẩn xác, có thể thông với quỷ thần. Chỉ tiếc rằng vì một lời nguyền đã giáng xuống nhà họ Đồ Sơn từ một trăm năm trước khiến cô không thể sống thọ được. Từ nhỏ cô đã biết mình có một người chồng chưa cưới, đó là người định mệnh được ông nội của cô đính ước cho cô. Chỉ có kết hôn với anh thì cô mới có thể viên mãn. Trước khi ông nội qua đời đã nhiều lần dặn dò cô phải xuống núi tìm nhà họ Tạ. Nên đi thu nợ của nhà chồng chưa cưới rồi. ... Nghe đồn người nắm quyền của nhà họ Tạ giàu có nhất Nam Thành Tạ Thời Dữ từ nhỏ đã có hôn ước, vợ chưa cưới còn là một đứa nhà quê sống trong vùng núi hẻo lánh. Mọi người thật sự không tài nào hiểu được lý do tại sao lúc trước ông cụ Tạ lại sắp đặt một hôn ước không môn đăng hộ đối như thế cho cháu trai trưởng của mình. Mãi cho đến sau này gặp được người thật, thấy cô dịu dàng điềm tĩnh, lời nói cử chỉ đều rất có lễ phép lịch sự, mọi người mới biết hóa ra lời đồn hoàn toàn không đáng tin. Nhất là cho đến sau này, khi đại lão ở các ngành nghề đều cung kính gọi cô một tiếng cô Đồ Sơn là lại càng được mở mang tầm mắt. Có người tò mò hỏi bọn họ tại sao lại kính trọng cô như thế? Các đại lão: “Bởi vì cô ấy là chủ nợ của chúng tôi!” Từ nhỏ Đồ Sơn Cửu đã hay quên, thường xuyên quên việc thu nợ. Sau khi kết hôn cô dứt khoát ném sổ nợ cho chồng mình là Tạ Thời Dữ để anh nhắc mình đi đòi nợ. Tạ Thời Dữ nhìn một đống sổ sách dày cộp trên mặt bàn của mình mà lập tức rơi vào trầm tư...

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nữ Hiệp Hiên Ngang Mang Cảng Không Gian Xuyên Đến Thập Niên 60
Nữ Hiệp Hiên Ngang Mang Cảng Không Gian Xuyên Đến Thập Niên 60

Liên Hiểu Mẫn là một tinh anh trong giới an ninh năm 2023, một ngày nọ tình cờ có được không gian, có thể trồng trọt và bảo quản đồ tươi sống. Cô còn trúng số độc đắc nữa. Thế là cô vội vàng tích trữ không ít vật tư. Vừa xuyên không đã phát hiện, bến cảng khổng lồ nơi cô làm việc cũng đã sáp nhập vào không gian vòng tay. Liên Hiểu Mẫn cứ như vậy mang theo lượng vật tư khổng lồ từ "không gian bến cảng" xuyên không thành một thiếu nữ 13 tuổi của năm 1968. Cô mang theo em trai em gái còn trong tã lót, chạy nạn tìm người thân, trú tại một thôn nhỏ vùng Đông Bắc. Vừa nuôi hai đứa trẻ đáng yêu, thỉnh thoảng trà trộn vào chợ đen, vào rừng sâu săn bắn, dần dần bộc lộ thân thủ tuyệt đỉnh, tìm được vô số vàng bạc châu báu. Sau đó cô chạy đến Hương Cảng, mua nhà, mua biệt thự, còn lừa được một đại ca xã hội đen, đứng đầu một băng đảng làm đối tác, cuối cùng trở thành một nhà tài phiệt.

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn
Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn

Vân Thất Thất đã sống như một con cá mặn suốt cả đời ở hiện đại, không ngờ sau khi chết lại xuyên không đến một thế giới tu tiên, một thế giới ai ai cũng là vua của sự chăm chỉ. Nhưng nàng vẫn không muốn cố gắng làm gì cả! Khi chọn sư tôn, Vân Thất Thất đã suy nghĩ rất nhiều. Kiếm tu thì quá mệt mà lại không có tiền. Phù tu thì ngày nào cũng vẽ bùa, nàng còn viết chữ không đẹp, huống chi là vẽ bùa. Nghĩ đi nghĩ lại, âm tu vẫn là tốt nhất, hơn nữa về âm nhạc, nàng cảm thấy mình vẫn có chút thiên phú, dù sao khi còn là một con cá mặn, nàng cũng đã nghe khá nhiều nhạc để tu dưỡng tâm hồn. Nhưng tại sao pháp khí của người ta đều là đàn tỳ bà, đàn cổ cầm, mà của nàng lại là kèn sorna! Chẳng lẽ chỉ vì hồi nhỏ nàng đã học kèn sorna với ông nội sao! Thế là từ đó, Thiên Âm Môn thường xuyên xuất hiện một hiện tượng như sau. Đại sư huynh đang tĩnh tọa, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm gián đoạn, lập tức khí huyết dâng trào, mắt trắng dã rồi ngất xỉu. “Có ai không! Sư huynh ngất rồi!” Nhị sư tỷ đang thổi sáo một cách tao nhã, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm lệch nhịp, nhị sư tỷ tao nhã bắt đầu thổi Tinh Thần Không Yên. “Có ai không! Mau cản nhị sư tỷ lại, nàng sắp điên rồi!” Từ đó trở đi, phong cách của cả Thiên Âm Môn đã thay đổi hoàn toàn, và thủ phạm nhờ vào tài năng thổi kèn sô na xuất chúng, đã trở thành người nổi tiếng trong giới tu chân. Còn sư tôn của Vân Thất Thất, Thẩm Nhược Hư, lại trở thành tội phạm lớn nhất khi dung túng cho Vân Thất Thất. “Sư tôn, người không quản lý tiểu sư muội sao!” Thẩm Nhược Hư nhìn Vân Thất Thất đang vui vẻ thổi kèn sô na, đương nhiên nói: “Quản cái gì, tiểu sư muội của các ngươi chẳng phải rất tốt sao, vui tươi nhảy nhót.” Mọi người ngất xỉu, có vẻ không ai có thể quản được Vân Thất Thất rồi!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 80: Cải Tạo Chồng Lười Biếng, Bắt Đầu Dưỡng Lão Từ 20 Tuổi
Thập Niên 80: Cải Tạo Chồng Lười Biếng, Bắt Đầu Dưỡng Lão Từ 20 Tuổi

Lâm Tuệ mơ một giấc mơ, trong mơ mình tròn 50 tuổi, lại làm quả phụ 27 năm, vất vả nuôi nấng đứa nhỏ lớn lên, kết quả mắc bệnh ung thư, còn chưa hưởng phúc đã đi đời nhà ma. Sau khi tỉnh mộng, phát hiện mình vẫn còn ở năm 1980, một năm này cô vừa gả cho Từ Đông Thăng "lười biếng" nổi tiếng mười dặm tám xã. Cô cắn chặt răng, tuyệt đối không thể đi con đường trong mộng kia. Từ giờ khắc này trở đi, Lâm Tuệ "rửa tay hưởng phúc", một lòng cải tạo chồng phế vật, tất cả thủ đoạn gì mà PUA, trà xanh, giáp mặt một bộ sau lưng một bộ đều dùng tới, để anh gánh vác gánh nặng nuôi sống gia đình. Còn mình từ năm 20 tuổi đã bắt đầu dưỡng lão, ăn dưa xem kịch... Ít nhất không thể để tên đàn ông kia chết sớm như vậy! Từ Đông Thăng: "..." Mẹ già nói thanh danh của anh ở mười dặm tám xã này đều không nghe được một câu nói hay, cho nên bà đi mấy chục dặm đường, tìm cho anh một người vợ trong núi, tính cách dịu dàng còn chịu khó. Ba ngày trước khi kết hôn, cô ấy quả nhiên ngoan ngoãn phục tùng, còn lấy tiền cho mình đi chơi bài. Sau đó, cô nói ôm mấy con gà con tới, nuôi tốt về sau gϊếŧ gà hầm canh mỗi ngày bồi bổ thân thể cho anh. Nhưng sao việc nuôi gà xúc phân lại để anh làm? Sau đó, cô nói muốn kiếm tiền, có tiền thì có thể mua cho anh ba chuyển một vang (đồng hồ, máy may, radio, xe đạp), mua xe máy. Anh vui vẻ không chịu được, trong lòng trong mắt vợ anh đều là anh! Vì thế anh bận trước bận sau chân không chạm đất... Mẹ Từ: "..." Rõ ràng lúc trước cưới một đứa con dâu chịu khó, đã nói để bổ sung cho đứa con lười biếng, sao bỗng nhiên thay đổi? Con trai trở nên chịu khó, nhưng sao mà con dâu trở nên còn lười hơn so với anh??? Âm mưu, đều là âm mưu!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bị Ép Học, Sau Tôi Bạo Hồng Ở Giới Giải Trí
Bị Ép Học, Sau Tôi Bạo Hồng Ở Giới Giải Trí

Giới thiệu: Tuyên Oanh một minh tinh tuyến mười tám, nổi danh khắp showbiz nhờ gương mặt đẹp. Còn lại thì không có gì cả. Diễn dở, EQ thấp, học vấn không tới, hở ra là ngủ gật. Báo chí gọi cô là “bình hoa không có trí não”, fan thì gọi là “cá mặn sống giữa người nổi tiếng”. Nhưng Tuyên Oanh chẳng quan tâm. Cô thật sự chỉ muốn sống đời nằm dài, ăn no rồi ngủ, ngủ dậy rồi nằm, một ngày qua đi thật bình yên. Cho đến khi. Tủ sách trong phòng cô bỗng thành tinh. Không nghe nhầm đâu. Một đêm nọ, khi đang định lướt mạng chơi game, cô bị cái tủ sách hút thẳng vào thế giới mới nơi mỗi lần cô lười biếng, là y như rằng bị bắt học đến sứt đầu mẻ trán. Không học thì bị hành. Không làm bài thì bị phạt. Từ đó trở đi, mỗi lần muốn làm cá mặn, cô lại bị kéo vào trò chơi sinh tồn, thi đấu, thuyết trình, diễn xuất, kiểm tra IQ... đủ kiểu ép học lên trình. Trích đoạn: Trong chương trình thực tế sống còn, người ta bối rối nhóm lửa, đốt mãi không cháy. Còn cô? Bình thản lắp kính lúp hội tụ ánh sáng mặt trời, dựng lò nướng tự chế, quạt một phát, cá nướng thơm lừng cả núi rừng. Khán giả trợn tròn mắt: “Không phải cô ta chỉ được cái mặt đẹp thôi sao?” Tuyên Oanh: “Đây là kiến thức vật lý cơ bản lớp 9.” Chương trình điền viên, khách mời ngồi thơ thẩn ngắm cảnh núi sông, chán đến phát ngáp. Tuyên Oanh ngồi kế bên, vừa đọc thơ vừa ký họa tranh phong cảnh, tiện tay còn bẻ lá làm bookmark. Mấy MC cứng họng: "Không phải cô ấy trượt đại học à? Sao làm được thế kia?” Tuyên Oanh cười nhẹ, đưa ra một quyển sách "Chỉ 101 Tuyệt Chiêu, dễ dàng thi đậu": "Tặng bạn." Lần đầu đóng phim cổ trang lịch sử, cô bị ép diễn cùng ảnh đế nổi tiếng khó tính. Vừa gặp mặt, ảnh đế liền lạnh lùng nói: "Không đủ trình thì biến." Tuyên Oanh không biến. Ngược lại, cô nhập vai như nuốt sống nhân vật, diễn đến mức người ta tưởng cô là nhân vật sống lại. Tuyên Oanh quay sang hỏi ảnh đế, giọng nhàn nhạt: "Ảnh đế, chừng nào đến lượt anh chạy đấy?" Người ta nói, sách là bậc thang tiến hóa của nhân loại. Còn với Tuyên Oanh, sách là máy ủi, ủi thẳng cô lêи đỉиɦ lưu. Cư dân mạng dậy sóng: #Anti quay xe vì một con cá nướng. #Phế vật có học thức đáng sợ hơn tưởng tượng. #Yêu cá mặn xinh đẹp, tôi thi đỗ Thanh Hoa. Sau khi nổi tiếng, Tuyên Oanh bị chụp lại cùng một người đàn ông bí ẩn giữa đêm khuya. Truyền thông sôi sục, hỏi ảnh đế nổi tiếng thanh tâm quả dục, không gần nữ sắc: “Xin hỏi, anh nghĩ thế nào về việc Tuyên Oanh bị nghi ngờ qua đêm với một trai bao, bảy lần trong một đêm?” Hạ Dụ Trầm mỉm cười bình tĩnh: “Không có đến bảy lần đâu. Vì kiêng trước khi cưới, nên hôm qua chưa thực hiện.” Truyền thông: “?” Hạ Dụ Trầm khí chất đĩnh đạc, tuấn tú bất phàm, nhấn từng chữ rõ ràng: “Vâng, tôi chính là vị trai bao đó. Hôm qua là lần cầu hôn thứ chín. Cảm ơn vì lời chúc phúc.” P/S: 1. Một câu giới thiệu vắn tắt: Phế vật xinh đẹp nhưng có học thức đáng sợ hơn cả boss cuối. 2. Chủ đề chính: Dù rơi vào hoàn cảnh nào, cũng phải rực rỡ và tỏa sáng theo cách của riêng mình.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc
Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc

Vừa mở mắt ra, Bạch Đào Đào phát hiện mình xuyên không—không phải làm đại tiểu thư hay nữ thần y gì hết, mà là... một sản phụ bụng vượt mặt, đang nằm trên giường chờ người hạ thủ bằng bát thuốc phá thai! Chồng? Chết rồi. Nhà chồng? Lạnh lẽo như băng. Bà bà? Không phải người, là ác quỷ đội lốt mẹ chồng! Không cam chịu số phận bi thảm, Đào Đào lập tức trở mình phản kích—thuốc phá thai? Thì đưa bà bà uống thử trước xem hiệu quả ra sao! Một nhà chồng cực phẩm, lòng dạ hiểm độc, thà nuôi heo còn hơn sống cùng. Phân gia! Chạy ngay đi trước khi bị bòn rút đến mảnh vải cuối cùng. Dù có lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, thì với cái đầu hiện đại và "bàn tay vàng" mang theo, nàng vẫn có thể dựng nên một cuộc sống huy hoàng từ hai bàn tay trắng. Trồng rau, nuôi gà, chế thuốc, mở quán ăn, trị bệnh cứu người—mọi thứ đều thành công mỹ mãn. Chẳng mấy chốc, nàng đã gom đủ bạc xây tứ hợp viện, mua ruộng, mua nhà, thuê người hầu hạ, sống cuộc sống mà kiếp trước có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Mọi thứ đều đang tốt đẹp thì một người đàn ông bỗng từ trên trời rơi xuống, tự xưng là... trượng phu của nàng?! Hả? Không phải đã chết rồi sao? Giả chết là trò mới à? Nhưng nhìn hắn ngày ngày giặt quần áo, nấu cơm, cày ruộng, chăm con... lại còn đẹp trai dịu dàng, cơ bụng sáu múi—thôi thì giữ lại cũng không lỗ. Từ đó, một nhà ba người, sống vui vẻ ấm êm, tiền bạc rủng rỉnh, tình cảm ngọt đến sâu răng. Nhà mẹ chồng cũ từng xua đuổi nàng thì hối hận đến xanh lè mặt mũi, nhìn nàng sống trong phủ lớn ăn thịt uống canh, còn mình thì rách rưới lạnh lẽo, nằm co ro gặm nhấm ký ức cũ mà than khóc không ngừng. Bởi vì trên đời, có những sai lầm—sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa chữa lần thứ hai...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tinh Cầu Hoang Phế Tới Nông Trường Số 1 Vũ Trụ
Từ Tinh Cầu Hoang Phế Tới Nông Trường Số 1 Vũ Trụ

Tô Đại vừa mở mắt đã nhận được thông báo kết quả xét xử của đế quốc. Cô sẽ bị cưỡng chế đưa đến tinh cầu được phân cho mình. Vừa đặt chân lên tinh cầu, cô đã bị cát vàng bay mù mịt táp vào mặt mày lấm lem. Nhìn một vùng sa mạc mênh mông và bầu trời không rõ màu sắc. Cuối cùng cô cũng tiêu hóa hết ký ức trong đầu. Hình như cô đã xuyên không từ thời mạt thế, còn bị phân phối đến một tinh cầu hoang phế. Là đại công chúa của đế quốc, anh chị em cô đều được phân mấy tinh cầu giàu có. Còn cô, vì phạm pháp, chỉ được phân đến một tinh cầu nhỏ tồi tàn. Tô Đại mặt không cảm xúc nhìn tinh cầu lồi lõm một màu xám xịt trên bản đồ tinh hệ. Trong đầu vang lên giọng nói của hệ thống: “Ký chủ, muốn sống sót thì phải cố gắng trồng trọt đó nha...” ... Ngày thứ nhất: Không ra khỏi khu vực cát vàng, phát hiện một con rết, ăn hay không ăn? Ngày thứ hai: Không ra khỏi khu vực cát vàng, chỉ có đất cát, ăn hay không ăn? Ngày thứ ba: Tôi trồng trọt, tôi trồng trọt... Có con rết nào không? Ngày thứ n, cô nhờ trồng trọt đã trở thành truyền thuyết đứng đầu toàn tinh hệ!

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng