Thập Niên 70: Cô Em Chồng Lười Có Hệ Thống Mua Sắm

Thập Niên 70: Cô Em Chồng Lười Có Hệ Thống Mua Sắm

Hiện ĐạiXuyên KhôngSảng VănHệ ThốngĐiền VănẨm Thực

[Tóm tắt một câu: Cô em chồng lười biếng ở thập niên 70 sau khi thức tỉnh ký ức, nỗ lực kiếm điểm siêng năng!] Hà Tố Tố bị đập đầu dẫn đến thức tỉnh ký ức, hóa ra bản thân vốn là tiên nữ hạ phàm lịch kiếp, không biết mắt xích nào xảy ra lỗi, lại đầu thai thành cô em chồng lười biếng trong một cuốn truyện niên đại, nữ chính là chị dâu ba tương lai của cô. Cô không chỉ nhận được toàn bộ nội dung chữ viết của truyện niên đại mình xuyên vào, mà còn có hệ thống mua sắm do Thiên Đạo bồi thường. Vật phẩm trong cửa hàng hệ thống có những thứ hiếm hoi ở thời điểm đó: một quả trứng gà, một cân thịt heo, một con gà, một hộp sữa mạch nha, một chiếc đồng hồ hiệu Mai Hoa... Vật phẩm trong cửa hàng sẽ không ngừng cập nhật theo sự phát triển của thời đại. Mà muốn mua những vật phẩm này, cần có điểm siêng năng. Làm thế nào để kiếm điểm siêng năng? Rửa rau, thái thịt, nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo, giặt ga trải giường, dọn dẹp vệ sinh, lên công xã làm việc... Nghĩ đến những món thịt hấp dẫn, sữa mạch nha ngọt ngào, Hà Tố Tố do dự. Lại nghĩ đến người nhà đưa hết đồ tốt cho mình, bụng họ lại chẳng mấy khi có dầu mỡ, Hà Tố Tố siết chặt nắm tay nhỏ: Mình có thể làm được! Cô rửa bát, choang một tiếng, bát vỡ; Cô xào rau, lửa bếp bùng lên, rau cháy khét; Cô giặt quần áo, dùng sức một chút, quần áo rách một lỗ. Bố mẹ Hà: “Con gái à, để đó đừng động, để chúng ta làm là được!” Ba anh trai nhà họ Hà: “Em gái, em đừng làm việc nữa, coi chừng bị thương!” Hà Tố Tố nhìn điểm siêng năng không ngừng tăng lên trong cửa hàng hệ thống, cười đến cong cả mày mắt: “Bố mẹ, con vẫn có thể làm thêm việc!” Không biết tự lúc nào, cuộc sống của nhà họ Hà ngày càng tốt đẹp hơn. * Người trong thôn đều nói, nhà họ Hà này sao lại cưng chiều con gái như vậy, nuôi lớn thế này mà không cho lên công xã, không cho làm việc nhà, chắc đến cơm rang cũng không biết làm, sau này làm sao gả đi được. Còn dặn dò con trai nhà mình đang tuổi xuân xanh rung động: Đừng thấy con gái nhà họ Hà xinh đẹp, chỉ được cái mã thôi, lấy ai cũng không được lấy nó! Cuối cùng sau này, con gái nhà họ Hà theo anh ba chị dâu ba đến đơn vị bộ đội một chuyến, lại dẫn về một đối tượng kết hôn. Vóc dáng cao thẳng, mày kiếm anh tuấn, người đàn ông cứng rắn sắt đá nhìn con gái nhà họ Hà, đường nét cương nghị lại dịu dàng đến không ngờ. Nghe nói còn là chiến hữu của anh ba nhà họ Hà, rất giỏi! Lại nhìn con trai nhà mình, mấy bà thím trong thôn lòng chua xót, khó chịu.

100000

360 chương

Truyện cùng tác giả

Thập Niên 70: Cô Em Chồng Lười Có Hệ Thống Mua Sắm
Thập Niên 70: Cô Em Chồng Lười Có Hệ Thống Mua Sắm
An Cung Đích Trúc Tử

[Tóm tắt một câu: Cô em chồng lười biếng ở thập niên 70 sau khi thức tỉnh ký ức, nỗ lực kiếm điểm siêng năng!] Hà Tố Tố bị đập đầu dẫn đến thức tỉnh ký ức, hóa ra bản thân vốn là tiên nữ hạ phàm lịch kiếp, không biết mắt xích nào xảy ra lỗi, lại đầu thai thành cô em chồng lười biếng trong một cuốn truyện niên đại, nữ chính là chị dâu ba tương lai của cô. Cô không chỉ nhận được toàn bộ nội dung chữ viết của truyện niên đại mình xuyên vào, mà còn có hệ thống mua sắm do Thiên Đạo bồi thường. Vật phẩm trong cửa hàng hệ thống có những thứ hiếm hoi ở thời điểm đó: một quả trứng gà, một cân thịt heo, một con gà, một hộp sữa mạch nha, một chiếc đồng hồ hiệu Mai Hoa... Vật phẩm trong cửa hàng sẽ không ngừng cập nhật theo sự phát triển của thời đại. Mà muốn mua những vật phẩm này, cần có điểm siêng năng. Làm thế nào để kiếm điểm siêng năng? Rửa rau, thái thịt, nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo, giặt ga trải giường, dọn dẹp vệ sinh, lên công xã làm việc... Nghĩ đến những món thịt hấp dẫn, sữa mạch nha ngọt ngào, Hà Tố Tố do dự. Lại nghĩ đến người nhà đưa hết đồ tốt cho mình, bụng họ lại chẳng mấy khi có dầu mỡ, Hà Tố Tố siết chặt nắm tay nhỏ: Mình có thể làm được! Cô rửa bát, choang một tiếng, bát vỡ; Cô xào rau, lửa bếp bùng lên, rau cháy khét; Cô giặt quần áo, dùng sức một chút, quần áo rách một lỗ. Bố mẹ Hà: “Con gái à, để đó đừng động, để chúng ta làm là được!” Ba anh trai nhà họ Hà: “Em gái, em đừng làm việc nữa, coi chừng bị thương!” Hà Tố Tố nhìn điểm siêng năng không ngừng tăng lên trong cửa hàng hệ thống, cười đến cong cả mày mắt: “Bố mẹ, con vẫn có thể làm thêm việc!” Không biết tự lúc nào, cuộc sống của nhà họ Hà ngày càng tốt đẹp hơn. * Người trong thôn đều nói, nhà họ Hà này sao lại cưng chiều con gái như vậy, nuôi lớn thế này mà không cho lên công xã, không cho làm việc nhà, chắc đến cơm rang cũng không biết làm, sau này làm sao gả đi được. Còn dặn dò con trai nhà mình đang tuổi xuân xanh rung động: Đừng thấy con gái nhà họ Hà xinh đẹp, chỉ được cái mã thôi, lấy ai cũng không được lấy nó! Cuối cùng sau này, con gái nhà họ Hà theo anh ba chị dâu ba đến đơn vị bộ đội một chuyến, lại dẫn về một đối tượng kết hôn. Vóc dáng cao thẳng, mày kiếm anh tuấn, người đàn ông cứng rắn sắt đá nhìn con gái nhà họ Hà, đường nét cương nghị lại dịu dàng đến không ngờ. Nghe nói còn là chiến hữu của anh ba nhà họ Hà, rất giỏi! Lại nhìn con trai nhà mình, mấy bà thím trong thôn lòng chua xót, khó chịu.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Nổi Tiếng Toàn Mạng Nhờ Bán Cơm Hộp
Tôi Nổi Tiếng Toàn Mạng Nhờ Bán Cơm Hộp
An Cung Đích Trúc Tử

Khương Trà Trà qua đời trong một vụ tai nạn xe sau đó xuyên không về thời cổ đại, lại vô tình được liên kết với một hệ thống mỹ thực, chăm chỉ làm đầu bếp, cố gắng tích lũy điểm kỹ năng nấu nướng. Sau khi trở thành ngự trù của ngự thiện phòng cô thuận lợi xuyên về thời hiện đại, mặc dù gia đình có khoản nợ cờ bạc hai mươi vạn nhưng may mắn thay mẹ đang nằm viện vẫn có thể cứu, em trai cũng chưa sa ngã thành côn đồ. Đối mặt với căn nhà nhỏ chỉ có 20m vuông mặt tiền và một nghìn đồng trong tài khoản, Khương Trà Trà quyết định quay lại nghề cũ, cầm nồi, muôi, xẻng lên làm thôi! Thời buổi này, ngành dịch vụ ăn uống bán món gì có chi phí thấp nhất, kiếm tiền nhanh nhất? Tất nhiên là mở cửa hàng thức ăn nhanh rồi! Sau đó —— "Cô chủ Khương, cho tôi một phần cơm thịt kho tàu! Thịt kho tàu nhà cô ngon quá, tối tôi thèm đến mất ngủ, cuối cùng cũng đợi được đến giờ cô mở cửa!" "Cô chủ Khương, tôi muốn một suất cơm giò heo! Cả con phố này chỉ có cơm giò heo nhà cô là ngon nhất, đậu phụ khô và cải thảo xào cũng đỉnh nóc!" "Cô chủ Khương, cho tôi một suất cơm vịt quay! Gì, hết rồi sao? Cô làm ơn làm nhiều hơn một chút đi, hôm nay không ăn được cơm vịt quay này thì tôi thấy cả thế giới toàn màu đen!" Cửa hàng thức ăn nhanh của Khương Trà Trà trở nên nổi tiếng. Sau khi tan sở, những người làm việc ở tòa nhà văn phòng gần đó ùa đến đây. Học sinh trong trường nghĩ đến việc lát nữa sẽ được ăn hộp cơm đỉnh nóc kịch trần thì tinh thần trên lớp cũng phấn khởi hơn. Các dịch vụ giao hàng sớm đã túc trực ở cửa hàng chỉ để mua hộp cơm giao cho khách hàng. Không chỉ vậy. Cửa hàng thức ăn nhanh nhỏ bé đã phát triển thành khách sạn, rồi phát triển thành chuỗi khách sạn trên toàn quốc. Bà chủ Khương Trà Trà cũng trở thành một huyền thoại.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mở Cửa Hàng Tạp Hóa Giá Rẻ Tôi Phát Tài
Mở Cửa Hàng Tạp Hóa Giá Rẻ Tôi Phát Tài
An Cung Đích Trúc Tử

Thời Nghi rất thích tận dụng ưu đãi giảm giá, ước mơ lớn nhất của cô là có một cửa hàng tạp hóa, nơi cô có thể bán những món đồ mua được với giá rẻ cho khách hàng. Nhập hàng giá thấp và bán với giá chỉ thấp hơn thị trường một chút, chắc chắn việc kinh doanh sẽ rất phát đạt! Cho đến một ngày, cô liên kết với một cửa hàng tạp hóa thần kỳ, hàng ngày vào lúc 10 giờ đêm, cô có thể tranh mua các sản phẩm giá rẻ từ hệ thống để bán vào ngày hôm sau. Thời Nghi: Đây chẳng phải là giấc mơ thành hiện thực sao! Bánh mè dưỡng tóc, cháo đậu đỏ bổ máu và làm đẹp, xúc xích nướng giàu protein gấp 10 lần, nước tương ít muối giảm cân, bột giặt giúp ngủ sâu... Khu chung cư hạnh phúc có một cửa hàng tạp hóa thần kỳ. Người dân quanh khu phố cảm thán: "Bây giờ mua gì cũng có dịch vụ giao hàng tận nhà, ai còn phải ra ngoài mua sắm nữa? Chắc chắn là lỗ vốn." Sau đó, mặc dù cửa hàng mở cửa từ 9 giờ sáng, hàng hóa có giới hạn và chủng loại rất ít ỏi, nhưng người dân vẫn phải xếp hàng tranh nhau mua. Thậm chí, người từ khu vực khác cũng kéo đến đây, có người còn lái xe sang trọng đến từ sớm để xếp hàng mua hàng. Các chủ nhà trong khu chung cư hạnh phúc: Ban quản lý! Chúng ta có nên lắp hệ thống nhận diện khuôn mặt không ? Không vì gì khác, chỉ để giảm bớt người tranh giành hàng hóa với mình ở cửa hàng tạp hóa thần kỳ.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Thập Niên 70: Ác Nữ Xinh Đẹp Dẫn Con Đi Tùy Quân, Quân Nhân Cứng Rắn Bá Đạo Cưng Chiều
Thập Niên 70: Ác Nữ Xinh Đẹp Dẫn Con Đi Tùy Quân, Quân Nhân Cứng Rắn Bá Đạo Cưng Chiều

CP: Sĩ quan thép hormone ngút trời, ngoài lạnh trong nóng x Đại tiểu thư xinh đẹp rạng ngời. Đại tiểu thư da trắng xinh đẹp Khương Thính Lan ngủ một giấc tỉnh lại mang theo không gian vật tư của mình xuyên thành nữ phụ mỹ nhân ác độc trong truyện niên đại! Trong sách, cô chê bai người chồng quân nhân cục mịch không hiểu phong tình, quậy long trời lở đất, không muốn đi tùy quân đến nơi đóng quân Tây Bắc lạnh lẽo khổ cực. Cuối cùng còn vì trai đẹp mà bỏ chồng bỏ con, kết cục thê thảm! Khương Thính Lan xuyên tới: Bỏ trốn theo trai? Không có cửa đâu! Quân nhân sắt đá không hấp dẫn sao? Lập tức thu dọn hành lý, dẫn theo cặp song sinh long phụng đáng yêu đi tùy quân! Khương Thính Lan vừa mới đến, cả khu quân đội đã bàn tán xôn xao! Ban đầu mọi người nói Lục Tri Diễn cưới Khương Thính Lan là lỗ nặng! Người phụ nữ này chỉ là một kẻ đỏng đảnh dựa vào nhan sắc, nhìn là biết không biết vun vén gia đình! Sau này, mọi người nói Lục Tri Diễn cưới Khương Thính Lan đúng là lời to rồi! Sau nữa, mọi người nói chắc mộ tổ nhà Lục Tri Diễn bốc khói xanh mới cưới được Khương Thính Lan! * Tô Thanh Nguyệt ghen tị với Khương Thính Lan, viết cô thành nữ phụ ác độc trong sách, vừa mở mắt đã thấy mình xuyên thành nữ chính trong sách. Cô ta tưởng rằng giấc mơ của mình đã thành hiện thực, ngồi chờ Khương Thính Lan đi vào vết xe đổ, bị người người phỉ nhổ, còn mình thì có thể gả cho nam chính Lục Tri Diễn! Không ngờ thứ chờ đợi được lại là Khương Thính Lan xuất hiện đầy kinh diễm tại đoàn văn công. Không chỉ được người trong khu quân đội săn đón, được tuyên dương, còn đóng cả phim điện ảnh, trở thành nhân vật nổi tiếng nhà nhà đều biết, càng được Lục Tri Diễn cưng chiều lên tận trời, trở thành đối tượng khiến mọi người ngưỡng mộ. Tô Thanh Nguyệt ngây người, mình mới là nữ chính cơ mà!

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A
Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A

Trong mắt mọi người, vận may của Chúc Khúc Kỳ gần đây cứ như được thần tài chiếu cố, được sếp “chọn mặt gửi vàng”, cho theo đi gặp khách hàng, bàn chuyện hợp tác lớn. Nhưng mí mắt phải của cô lại cứ giật liên hồi, linh cảm báo trước một điều... chẳng lành. Quả nhiên không sai. Cô gặp tai nạn xe. Tin tốt là: Cô không hề bị thương. Tin xấu là: Cô tông nát đuôi một chiếc Rolls-Royce. Khoảnh khắc tai nạn xảy ra, Chúc Khúc Kỳ sợ đến ngây người. Lấy lại tinh thần, cô vội vàng xuống xe xin lỗi. Tài xế nhìn chiếc xe sang bị “tàn phá” mà hoảng hồn: “Cái này... tôi không tự quyết được, phải báo cho ông chủ.” Cửa kính ghế sau hạ xuống, lộ ra một gương mặt đẹp đến nghẹt thở. Chúc Khúc Kỳ chưa kịp ngắm, đã cúi đầu xin lỗi rối rít. Người ta đang vội, không cần cô bồi thường. Nhưng cô áy náy, nhất quyết xin số liên lạc để trả đủ chi phí sửa xe. Đến khi xe đi rồi, cô mới đập trán: “Trời ơi! Phải đề xuất dùng bảo hiểm chứ!” Hôm sau, cô theo sếp đi gặp đối tác là Tổng giám đốc Tạ Văn của Tập đoàn Vân Lan. Vừa bước vào phòng, ngẩng đầu lên, Chúc Khúc Kỳ liền thấy khuôn mặt... chính là chủ xe bị cô đâm hôm qua. Trong lòng cô chỉ còn hai chữ: Xong rồi. Cô nhỏ giọng nhắc sếp: “Sếp Hoàng, tôi cảm thấy dự án này... toang rồi.” Sếp Hoàng: “Dù tôi họ Hoàng, nhưng dự án của chúng ta chưa chắc đã ‘hoang tàn’ như cô nghĩ.” Chúc Khúc Kỳ: “Tin tôi đi.” Sếp Hoàng: “? Không lẽ cô là nội gián của đối thủ?” Về sau, Chúc Khúc Kỳ lại trở thành... bà chủ của bên A. Sếp Hoàng nhìn hai người đứng cạnh nhau: “Khoan đã, hai người định diễn kịch cho tôi xem à?!”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Mở Tiệm Bánh Ngọt Trong Truyện Thập Niên
Tôi Mở Tiệm Bánh Ngọt Trong Truyện Thập Niên

Ninh Ngưng, một blogger ẩm thực vừa đạt danh hiệu kênh triệu view, bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thập niên, trở thành một bà mẹ kế tận tâm nhưng không được hưởng phúc. Người chồng hiện tại của cô khinh thường xuất thân nông thôn, không có học thức của cô, tự cho rằng anh ta phải đến với nàng thơ nữ chính - một người vừa có học thức vừa có văn hóa, và muốn cô nhường chỗ! Ninh Ngưng cười lạnh: "Thật sự nghĩ tôi dễ bắt nạt à? Muốn theo đuổi tình yêu đích thực đúng không? Được thôi! Phân chia tài sản, lập tức ly hôn!" "Ly hôn với con trai tôi, cô chỉ còn đường về quê cày ruộng! Cứ chuẩn bị sống khổ suốt đời đi!" Cô hừ một tiếng! Ninh Ngưng cầm số tiền ly hôn được chia, mở một cửa hàng bánh ngọt gần bệnh viện. Nhờ có hệ thống trồng trọt trong không gian đặc biệt, nguyên liệu của cô luôn tươi mới hàng đầu. Những món bánh như bánh bông lan trứng ngọt ngào mềm mại, bánh đậu xanh mát lạnh giải nhiệt, bánh tuyết mềm dẻo, hay bánh hải đường giòn tan đều khiến thực khách phát cuồng mỗi khi cửa hàng có món mới. Thậm chí, có người xếp hàng cả đêm chỉ để mua được một phần bánh. Ninh Ngưng nắm trong tay bí quyết làm giàu, tự sáng tạo thương hiệu điểm tâm của mình, mở rộng bán hàng tại các trung tâm thương mại trên toàn quốc, mua nhà, mua đất, sống một cuộc đời ngọt ngào khác hẳn với sự hỗn loạn của đôi nam nữ chính. === Tại bệnh viện, gần đây bác sĩ Từ Vệ Lâm phát hiện có một cửa hàng bánh rất nổi tiếng. Có cả người nhà bệnh nhân mang bánh bông lan trứng mới mua đến hỏi liệu bệnh nhân có thể ăn được không. "Bánh bông lan trứng giàu dinh dưỡng, dễ tiêu hóa, rất phù hợp cho bệnh nhân." Người nhà bệnh nhân vui mừng mang bánh về, không hiểu sao sau đó lại lan truyền tin đồn rằng bác sĩ Từ nói bánh của cửa hàng này giúp bệnh nhân phục hồi sức khỏe... Một ngày nọ, Từ Úy Lâm tan làm và tình cờ đi ngang qua cửa hàng bánh. Một giọng nói ngọt ngào gọi anh lại, đôi mắt mèo long lanh nhìn thẳng vào anh, và khi anh định thần lại, trong tay anh đã có một gói bánh bông lan trứng vẫn còn ấm. Hình như cô ấy nói đây là tiền công của anh?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

Giang Du thi đỗ biên chế ở địa phủ và trở thành Vô Thường Bắc Kinh, chủ yếu phụ trách tiễn quỷ xuống đường hoàng tuyền. Thời gian làm việc: “Không giờ đêm đến năm giờ sáng.” Mỗi ngày làm việc năm tiếng, Giang Du lại càng lúc càng bận, câu hồn bắt quỷ, hoàn thành di nguyện, giúp phá án, bắt chuột nuôi chim... “Người cha đã qua đời mười năm của tôi đột nhiên sống lại!” Giang Du: “Dương thọ đã tận, tôi tiễn ông ta lên đường.” “Tôi muốn gặp mẹ tôi một lần.” Giang Du: “Mẹ anh đang đứng ngay đằng sau anh kìa.” “Không hay rồi, phía Đông thành có lệ quỷ gây rối.” Giang Du bình tĩnh lấy sổ sinh tử ra, đọc tên từng người một. “Đọc đến tên người nào thì người đấy lăn qua đây ngay!” ... Có một cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhát gan sợ người lạ mới vào ở nhà của Lục Thanh Yến, người nắm quyền tập đoàn Lục thị. Ban ngày cô không ra ngoài nhưng cứ đến mười hai giờ đêm lại ra khỏi cửa. Ngoan ngoãn? Hiểu chuyện? Một ngày nọ, Lục Thanh Yến nhìn thấy cô nhảy từ trên tầng năm xuống, chỉ một câu nói đã ra lệnh cho trăm quỷ. Nhát gan? Sợ người lạ? Vô Thường đại nhân đáng yêu bạo lực và tổng tài bá đạo giả bộ lạnh lùng nhưng nuông chiều là thật, các mẩu chuyện nhỏ theo chương.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực
Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực

Tống Tân Nhiễm xuyên sách trở thành mẹ ruột của nam phụ. Nguyên chủ là công nhân nhà máy, vì phải cố lê tấm thân bệnh tật đi làm ca đêm mấy ngày liền mà kiệt sức qua đời. Tống Tân Nhiễm xoa cái đầu đau quay cuồng vì say xe, dứt khoát xin nghỉ việc, sau đó làm theo di nguyện của nguyên chủ, về quê thăm con trai. Lúc này, nam phụ Tống Dư mới lên ba đang phải sống nhờ ở nhà họ hàng, chịu cảnh ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Sau một trận mưa thu, tiết trời se lạnh, cậu vẫn chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh không vừa người để lộ cẳng chân gầy khẳng khiu. Vừa thấy cô, cậu đã vội trốn sau cánh cửa, chỉ dám ló đôi mắt to tròn ra, vừa rụt rè vừa sợ sệt nhìn cô. Thế là, Tống Tân Nhiễm đón cậu về tự mình chăm sóc. Trong tay vỏn vẹn một nghìn tệ, hai mẹ con thuê một căn nhà cũ nát, cửa sổ lùa tứ phía. Ngoài trời mưa rơi tí tách lạnh buốt, mà trong nhà đến cái giường hay chăn bông mới cũng không có. Đối mặt với cuộc sống túng quẫn, Tống Tân Nhiễm quyết định làm lại nghề cũ của mình ở kiếp trước. Bắt đầu kiếm tiền từ việc mở quán bán đồ ăn vặt. Trước cổng trường Trung học số 3 bỗng xuất hiện một quán ăn vặt mới, thực đơn toàn những món lạ: xiên gà chiên, sườn non chiên xù, lẩu Oden, mì lạnh nướng,... Học sinh nơi đây vô cùng kinh ngạc, bởi chúng chưa từng được nếm thử món nào ngon đến thế. Chỉ trong một thời gian ngắn, quán ăn vặt nổi như cồn, đến nỗi làm chấn động cả thầy cô và ban giám hiệu nhà trường. Thầy hiệu trưởng còn đặc biệt nhắc nhở trong buổi chào cờ đầu tuần, không được mua đồ ăn vặt lề đường vì tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất vệ sinh. Cho đến một hôm, đám học sinh vừa đi học ngoại khóa về tới cổng trường thì bắt gặp những người lớn quen mặt đang chen chúc trước quán. Người nào người nấy một tay cầm đồ ăn, một tay trả tiền, trên tay còn lỉnh kỉnh các món ăn vặt gói to gói nhỏ. Đám học sinh: “Thầy Thẩm? Chủ nhiệm Nhậm? Phó hiệu trưởng?” Lưu ý. Truyện thuộc thể loại điền văn, xoay quanh các chủ đề ẩm thực, kiếm tiền, nuôi con và những câu chuyện đời thường. Nam chính chỉ đóng vai trò làm nền. Nhân vật chính: Tống Tân Nhiễm, Tống Dư Tóm tắt trong một câu: Mở quán! Kiếm tiền! Nuôi con! Hướng tới ngày tháng tốt đẹp! Chủ đề: Dùng chính đôi tay của mình để kiến tạo một tương lai tươi sáng.

230000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương
Mỹ Vị Quán Của Bổn Cô Nương

Từ một học đồ vô danh tiểu tốt, đến khi trở thành đệ nhất danh trù thiên hạ, “một bữa khó cầu”, Mễ Vị đã mất hai mươi năm mới bước trọn con đường đầy gai nhọn và khói lửa nhân sinh ấy. Khi ấy, nàng vừa định giao lại sản nghiệp cho đồ đệ, an tâm rửa tay gác chảo, sống những ngày tháng an nhàn sớm chiều ngắm hoa. Ai ngờ một trận tai họa giáng xuống, xe lật nghiêng, hồn phách lìa thân. Nhưng rồi nàng lại xuyên đến một triều đại lạ lẫm, chốn sơn cốc hoang vu, nhân gian xa cách. Mễ Vị khẽ nhíu mày, than một tiếng: “Không cho bổn cô nương về hưu sớm thì thôi, cớ sao lại bắt bổn cô nương mang theo một đứa nhỏ trong bụng chứ?” May thay, trời xanh chưa tuyệt đường người, nàng được trụ trì đại sư trong chùa cứu giúp. Từ đó, mẫu tử nàng ẩn mình trong ngôi chùa nhỏ, ăn nhờ ở đậu, sống bình yên vô sự suốt bốn năm. Nào ngờ phúc chẳng dài lâu. Đến ngày tiểu oa vừa tròn ba tuổi, trụ trì đại sư lại gói ghém mẫu tử nàng, ném thẳng xuống núi, nói một câu nhẹ bẫng: “Tiểu oa, đi tìm phụ thân của ngươi đi.” Mễ Vị nhìn hài tử đang oe oe đòi sữa, chỉ đành xắn tay áo, nhấc chảo cầm vá, một lần nữa bước lên con đường lấy bếp làm nghiệp, lấy dao làm sinh. Từ đó, câu chuyện một nương thân mang con thơ mở quán ăn nơi nhân gian bắt đầu. Khói bếp quyện hương, cơm canh chan tình, viết nên một đoạn mỹ thực nhân tình ấm áp tựa dương xuân.

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quán Nhỏ Xuyên Không
Quán Nhỏ Xuyên Không

Vân Vy từ nhỏ đã sống trong một gia đình trọng nam khinh nữ. Cha cô nɠɵạı ŧìиɧ với người khác chỉ vì muốn có con trai nối dõi, còn bà nội thì luôn xem cô như cái gai trong mắt. Khi sự thật bị phơi bày, mẹ cô không chịu đựng thêm, dứt khoát ly hôn và đưa cô trở về quê ngoại, một thị trấn nhỏ yên bình. Hai mẹ con cùng nhau sửa sang lại quán cũ của bà ngoại, dự định sống cuộc đời bình lặng. Nhưng một điều kỳ lạ xảy ra, ban ngày, quán nhỏ vẫn nằm ở hiện đại, đón tiếp những vị khách quen thuộc. Thế nhưng khi trời vừa chạng vạng, cánh cửa quán lại mở ra một nơi xa lạ, một thế giới cổ đại hoàn toàn khác. Những vị khách khoác áo gấm lụa, kiếm khách giang hồ, tiểu thư khuê các... tất cả đều bước vào quán với vẻ tò mò và háo hức. Chỉ cần cánh cửa mở, quán nhỏ trở thành điểm giao thoa giữa hai thời đại, nơi con người từ hai thế giới cùng thưởng thức những món ăn, mua sắm những vật phẩm phong phú ở quán nhỏ. Một quán nhỏ, hai thế giới, vô số câu chuyện ly kỳ. Liệu hai mẹ con Vân Vy có thể tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình trong hành trình này?

90000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mị Vác Đao Dài Bốn Mươi Mét Làm Nữ Phụ Ở Thập Niên 70
Mị Vác Đao Dài Bốn Mươi Mét Làm Nữ Phụ Ở Thập Niên 70

Đinh Quả đọc trúng một cuốn tiểu thuyết niên đại mà nữ phụ lại trùng tên trùng họ với mình mà tức đến lộn ruột. Nhân vật đó y chang một thánh mẫu chính hiệu, vì người nhà mà cúc cung tận tụy, không tiếc hy sinh bản thân để gả cho một tên ngốc, tất cả chỉ để lót đường cho nữ chính. Cô tức tối để lại một bình luận chửi đổng. Ai ngờ vừa mở mắt, cô đã xuyên thành Đinh Quả trong truyện, đối diện là cha mẹ nguyên chủ đang lải nhải khuyên cô gả cho tên ngốc kia, lặp lại bi kịch của nữ phụ. Đinh Quả xắn tay áo, thẳng tay đập nát hình tượng thánh mẫu trong một nốt nhạc. Gả cho kẻ ngốc ư? Ai đề nghị thì người đó tự đi mà gả nhé! --- Trong phòng ngủ, cô tự bóp cổ mình, giọng âm u đe dọa vào không khí: "Bà đây không cần biết là cái thứ chết bằm nào đã đưa tao tới đây, vểnh cái tai chó của mày lên mà nghe cho rõ! Không có hệ thống, không có bàn tay vàng thì bà đây tự sát ngay! Bà đếm từ ba nhé, ba... hai..." Hệ thống: [Đừng chửi nữa, đừng chửi nữa! Hệ thống "Bào Mòn" đang được kích hoạt, mời ký chủ kiên nhẫn chờ...] Hệ thống: [Tôn chỉ của hệ thống: Thay vì tự bào mòn chính mình, chi bằng đi bào mòn người khác!] Hệ thống: [Thông qua việc khiến người khác suy sụp, ký chủ có thể nhận được điểm Bào Mòn. Điểm Bào Mòn có thể dùng để đổi vật phẩm trong cửa hàng hệ thống.] Đinh Quả nhếch mép cười, cô đã mài sẵn thanh đao dài bốn mươi mét rồi đây. Nhát đao đầu tiên, cô chém thẳng vào hệ thống nhà mình, vòi vĩnh bằng được bốn gói quà tân thủ, ép "cục cưng" hệ thống đến mức tự kỷ và cống hiến vô số điểm Bào Mòn. Nhát đao thứ hai, cô chém nữ chính Đinh Niệm Quân. Khi đọc truyện, người cô ghét nhất là nữ phụ thánh mẫu, và người ghét thứ hai chính là nữ chính này, con gái của "bạch nguyệt quang" trong lòng mẹ nguyên chủ. Cô ta không chỉ chiếm đoạt vị trí của nguyên chủ mà còn muốn hủy hoại cả cuộc đời cô ấy. Bây giờ đã mặt đối mặt, nếu không xé toạc tấm mặt nạ giả tạo của ả thì thật có lỗi với lần xuyên không này. Nhát đao thứ ba... nên chém ai đây? Xung quanh có quá nhiều cừu non đợi làm thịt, nào là đôi cha mẹ thiên vị, người cha bị cắm sừng mà không hề hay biết, người mẹ dối trá... Cứ để vợ chồng họ trở mặt thành thù, điên cuồng bào mòn lẫn nhau! Đám em trai em gái vong ân bội nghĩa cũng đều là cá nằm trên thớt của cô. Bầy cừu luôn muốn giở trò, cô liền ung dung vác đao đi "tỉa" chỗ này một chút, "gọt" chỗ kia một phen, khiến cho mối quan hệ gia đình vốn đã lung lay lại càng thêm bão bùng. Sau khi bọn họ chìm trong tự kỷ, Đinh Quả hả hê nhìn điểm Bào Mòn tăng vọt trong hệ thống mà sung sướиɠ lăn lộn. Tất cả đều có thể đổi thành vàng bạc của cải thật sự! Một cân thịt heo 8 điểm, một cân thịt bò 7 điểm, một cân trứng gà 5 điểm, một bánh bao thịt 1 điểm... Vô số món ngon có sẵn, vừa hay cô lại không giỏi nấu nướng. Ăn không hết, thật sự ăn không hết! --- Sau khi "chém" đến thỏa thuê, còn gia đình nguyên chủ thì sắp bị cô hành hạ đến phát điên, Đinh Quả quyết định cho bầy cừu chút thời gian hồi sức, đợi chúng béo tốt rồi làm thịt tiếp. Cô bắt xe thẳng tiến thủ đô. Phải đến xem thử căn tứ hợp viện hợp pháp mà cô vòi được từ hệ thống mới được. Cô chắp tay sau lưng, thong thả bước vào cửa. Thật không may, trên tường lại có... trộm? Bùi Triệt đang cầm chiếc diều vừa gỡ xuống từ cây ngô đồng nhà bên cạnh, đúng lúc chạm mặt chủ nhà. Hắn ngồi trên đầu tường, nhất thời tiến thoái lưỡng nan, mặt đỏ bừng giải thích: "Xin lỗi, diều của tôi bị treo trên cây nhà cô, tôi trèo lên lấy một chút... Tôi chỉ đứng trên tường thôi, chưa vào nhà cô đâu." Đinh Quả nhìn gương mặt đẹp trai ngời ngời kia, lặng lẽ thu lại thanh đao bốn mươi mét, dịu dàng hỏi: "Không sao, không sao. Đầu tường này có cấn lắm không? Để lát nữa tôi lót thêm cái đệm cho êm..." "Rầm!" Người trên tường biến mất tăm, ngay sau đó là tiếng la thất thanh từ phía bên kia. Trưa hôm ấy, Bùi Triệt cà nhắc mang một phần cá chép kho tộ đến cửa xin lỗi: "Chuyện vừa rồi thật quá đường đột, không dọa cô sợ chứ!" Đinh Quả nhìn món cá kho: "Anh làm à?" Bùi Triệt gật đầu. Thế là, cô có nguyên liệu, hắn có tay nghề, hai người cách nhau một bức tường cứ thế ăn ý phối hợp. Đinh Quả vốn tưởng rằng đây chỉ là một anh bạn đầu bếp đẹp trai nhưng gia thế bình thường. Mãi cho đến khi bàn chuyện cưới hỏi, cô mới thấy vị hôn phu mà Đinh Niệm Quân phải đánh đổi cả đời mới giành được, lại đang cung kính cúi đầu sau lưng Bùi Triệt, gọi một tiếng "anh Triệt"! --- Nhân vật chính: Đinh Quả, Bùi Triệt. Tóm tắt một câu: Mời thần dễ, tiễn thần khó. Lập ý: Mỗi ngày mở mắt ra đều là một ngày nắng đẹp.

260000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi

[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng