Thập Niên 70: Cô Em Chồng Lười Có Hệ Thống Mua Sắm

Thập Niên 70: Cô Em Chồng Lười Có Hệ Thống Mua Sắm

Hiện ĐạiXuyên KhôngSảng VănHệ ThốngĐiền VănẨm Thực

[Tóm tắt một câu: Cô em chồng lười biếng ở thập niên 70 sau khi thức tỉnh ký ức, nỗ lực kiếm điểm siêng năng!] Hà Tố Tố bị đập đầu dẫn đến thức tỉnh ký ức, hóa ra bản thân vốn là tiên nữ hạ phàm lịch kiếp, không biết mắt xích nào xảy ra lỗi, lại đầu thai thành cô em chồng lười biếng trong một cuốn truyện niên đại, nữ chính là chị dâu ba tương lai của cô. Cô không chỉ nhận được toàn bộ nội dung chữ viết của truyện niên đại mình xuyên vào, mà còn có hệ thống mua sắm do Thiên Đạo bồi thường. Vật phẩm trong cửa hàng hệ thống có những thứ hiếm hoi ở thời điểm đó: một quả trứng gà, một cân thịt heo, một con gà, một hộp sữa mạch nha, một chiếc đồng hồ hiệu Mai Hoa... Vật phẩm trong cửa hàng sẽ không ngừng cập nhật theo sự phát triển của thời đại. Mà muốn mua những vật phẩm này, cần có điểm siêng năng. Làm thế nào để kiếm điểm siêng năng? Rửa rau, thái thịt, nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo, giặt ga trải giường, dọn dẹp vệ sinh, lên công xã làm việc... Nghĩ đến những món thịt hấp dẫn, sữa mạch nha ngọt ngào, Hà Tố Tố do dự. Lại nghĩ đến người nhà đưa hết đồ tốt cho mình, bụng họ lại chẳng mấy khi có dầu mỡ, Hà Tố Tố siết chặt nắm tay nhỏ: Mình có thể làm được! Cô rửa bát, choang một tiếng, bát vỡ; Cô xào rau, lửa bếp bùng lên, rau cháy khét; Cô giặt quần áo, dùng sức một chút, quần áo rách một lỗ. Bố mẹ Hà: “Con gái à, để đó đừng động, để chúng ta làm là được!” Ba anh trai nhà họ Hà: “Em gái, em đừng làm việc nữa, coi chừng bị thương!” Hà Tố Tố nhìn điểm siêng năng không ngừng tăng lên trong cửa hàng hệ thống, cười đến cong cả mày mắt: “Bố mẹ, con vẫn có thể làm thêm việc!” Không biết tự lúc nào, cuộc sống của nhà họ Hà ngày càng tốt đẹp hơn. * Người trong thôn đều nói, nhà họ Hà này sao lại cưng chiều con gái như vậy, nuôi lớn thế này mà không cho lên công xã, không cho làm việc nhà, chắc đến cơm rang cũng không biết làm, sau này làm sao gả đi được. Còn dặn dò con trai nhà mình đang tuổi xuân xanh rung động: Đừng thấy con gái nhà họ Hà xinh đẹp, chỉ được cái mã thôi, lấy ai cũng không được lấy nó! Cuối cùng sau này, con gái nhà họ Hà theo anh ba chị dâu ba đến đơn vị bộ đội một chuyến, lại dẫn về một đối tượng kết hôn. Vóc dáng cao thẳng, mày kiếm anh tuấn, người đàn ông cứng rắn sắt đá nhìn con gái nhà họ Hà, đường nét cương nghị lại dịu dàng đến không ngờ. Nghe nói còn là chiến hữu của anh ba nhà họ Hà, rất giỏi! Lại nhìn con trai nhà mình, mấy bà thím trong thôn lòng chua xót, khó chịu.

100000

360 chương

Truyện cùng tác giả

Thập Niên 70: Cô Em Chồng Lười Có Hệ Thống Mua Sắm
Thập Niên 70: Cô Em Chồng Lười Có Hệ Thống Mua Sắm
An Cung Đích Trúc Tử

[Tóm tắt một câu: Cô em chồng lười biếng ở thập niên 70 sau khi thức tỉnh ký ức, nỗ lực kiếm điểm siêng năng!] Hà Tố Tố bị đập đầu dẫn đến thức tỉnh ký ức, hóa ra bản thân vốn là tiên nữ hạ phàm lịch kiếp, không biết mắt xích nào xảy ra lỗi, lại đầu thai thành cô em chồng lười biếng trong một cuốn truyện niên đại, nữ chính là chị dâu ba tương lai của cô. Cô không chỉ nhận được toàn bộ nội dung chữ viết của truyện niên đại mình xuyên vào, mà còn có hệ thống mua sắm do Thiên Đạo bồi thường. Vật phẩm trong cửa hàng hệ thống có những thứ hiếm hoi ở thời điểm đó: một quả trứng gà, một cân thịt heo, một con gà, một hộp sữa mạch nha, một chiếc đồng hồ hiệu Mai Hoa... Vật phẩm trong cửa hàng sẽ không ngừng cập nhật theo sự phát triển của thời đại. Mà muốn mua những vật phẩm này, cần có điểm siêng năng. Làm thế nào để kiếm điểm siêng năng? Rửa rau, thái thịt, nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo, giặt ga trải giường, dọn dẹp vệ sinh, lên công xã làm việc... Nghĩ đến những món thịt hấp dẫn, sữa mạch nha ngọt ngào, Hà Tố Tố do dự. Lại nghĩ đến người nhà đưa hết đồ tốt cho mình, bụng họ lại chẳng mấy khi có dầu mỡ, Hà Tố Tố siết chặt nắm tay nhỏ: Mình có thể làm được! Cô rửa bát, choang một tiếng, bát vỡ; Cô xào rau, lửa bếp bùng lên, rau cháy khét; Cô giặt quần áo, dùng sức một chút, quần áo rách một lỗ. Bố mẹ Hà: “Con gái à, để đó đừng động, để chúng ta làm là được!” Ba anh trai nhà họ Hà: “Em gái, em đừng làm việc nữa, coi chừng bị thương!” Hà Tố Tố nhìn điểm siêng năng không ngừng tăng lên trong cửa hàng hệ thống, cười đến cong cả mày mắt: “Bố mẹ, con vẫn có thể làm thêm việc!” Không biết tự lúc nào, cuộc sống của nhà họ Hà ngày càng tốt đẹp hơn. * Người trong thôn đều nói, nhà họ Hà này sao lại cưng chiều con gái như vậy, nuôi lớn thế này mà không cho lên công xã, không cho làm việc nhà, chắc đến cơm rang cũng không biết làm, sau này làm sao gả đi được. Còn dặn dò con trai nhà mình đang tuổi xuân xanh rung động: Đừng thấy con gái nhà họ Hà xinh đẹp, chỉ được cái mã thôi, lấy ai cũng không được lấy nó! Cuối cùng sau này, con gái nhà họ Hà theo anh ba chị dâu ba đến đơn vị bộ đội một chuyến, lại dẫn về một đối tượng kết hôn. Vóc dáng cao thẳng, mày kiếm anh tuấn, người đàn ông cứng rắn sắt đá nhìn con gái nhà họ Hà, đường nét cương nghị lại dịu dàng đến không ngờ. Nghe nói còn là chiến hữu của anh ba nhà họ Hà, rất giỏi! Lại nhìn con trai nhà mình, mấy bà thím trong thôn lòng chua xót, khó chịu.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Nổi Tiếng Toàn Mạng Nhờ Bán Cơm Hộp
Tôi Nổi Tiếng Toàn Mạng Nhờ Bán Cơm Hộp
An Cung Đích Trúc Tử

Khương Trà Trà qua đời trong một vụ tai nạn xe sau đó xuyên không về thời cổ đại, lại vô tình được liên kết với một hệ thống mỹ thực, chăm chỉ làm đầu bếp, cố gắng tích lũy điểm kỹ năng nấu nướng. Sau khi trở thành ngự trù của ngự thiện phòng cô thuận lợi xuyên về thời hiện đại, mặc dù gia đình có khoản nợ cờ bạc hai mươi vạn nhưng may mắn thay mẹ đang nằm viện vẫn có thể cứu, em trai cũng chưa sa ngã thành côn đồ. Đối mặt với căn nhà nhỏ chỉ có 20m vuông mặt tiền và một nghìn đồng trong tài khoản, Khương Trà Trà quyết định quay lại nghề cũ, cầm nồi, muôi, xẻng lên làm thôi! Thời buổi này, ngành dịch vụ ăn uống bán món gì có chi phí thấp nhất, kiếm tiền nhanh nhất? Tất nhiên là mở cửa hàng thức ăn nhanh rồi! Sau đó —— "Cô chủ Khương, cho tôi một phần cơm thịt kho tàu! Thịt kho tàu nhà cô ngon quá, tối tôi thèm đến mất ngủ, cuối cùng cũng đợi được đến giờ cô mở cửa!" "Cô chủ Khương, tôi muốn một suất cơm giò heo! Cả con phố này chỉ có cơm giò heo nhà cô là ngon nhất, đậu phụ khô và cải thảo xào cũng đỉnh nóc!" "Cô chủ Khương, cho tôi một suất cơm vịt quay! Gì, hết rồi sao? Cô làm ơn làm nhiều hơn một chút đi, hôm nay không ăn được cơm vịt quay này thì tôi thấy cả thế giới toàn màu đen!" Cửa hàng thức ăn nhanh của Khương Trà Trà trở nên nổi tiếng. Sau khi tan sở, những người làm việc ở tòa nhà văn phòng gần đó ùa đến đây. Học sinh trong trường nghĩ đến việc lát nữa sẽ được ăn hộp cơm đỉnh nóc kịch trần thì tinh thần trên lớp cũng phấn khởi hơn. Các dịch vụ giao hàng sớm đã túc trực ở cửa hàng chỉ để mua hộp cơm giao cho khách hàng. Không chỉ vậy. Cửa hàng thức ăn nhanh nhỏ bé đã phát triển thành khách sạn, rồi phát triển thành chuỗi khách sạn trên toàn quốc. Bà chủ Khương Trà Trà cũng trở thành một huyền thoại.

160000 Giỏ hàng

Mở Cửa Hàng Tạp Hóa Giá Rẻ Tôi Phát Tài
Mở Cửa Hàng Tạp Hóa Giá Rẻ Tôi Phát Tài
An Cung Đích Trúc Tử

Thời Nghi rất thích tận dụng ưu đãi giảm giá, ước mơ lớn nhất của cô là có một cửa hàng tạp hóa, nơi cô có thể bán những món đồ mua được với giá rẻ cho khách hàng. Nhập hàng giá thấp và bán với giá chỉ thấp hơn thị trường một chút, chắc chắn việc kinh doanh sẽ rất phát đạt! Cho đến một ngày, cô liên kết với một cửa hàng tạp hóa thần kỳ, hàng ngày vào lúc 10 giờ đêm, cô có thể tranh mua các sản phẩm giá rẻ từ hệ thống để bán vào ngày hôm sau. Thời Nghi: Đây chẳng phải là giấc mơ thành hiện thực sao! Bánh mè dưỡng tóc, cháo đậu đỏ bổ máu và làm đẹp, xúc xích nướng giàu protein gấp 10 lần, nước tương ít muối giảm cân, bột giặt giúp ngủ sâu... Khu chung cư hạnh phúc có một cửa hàng tạp hóa thần kỳ. Người dân quanh khu phố cảm thán: "Bây giờ mua gì cũng có dịch vụ giao hàng tận nhà, ai còn phải ra ngoài mua sắm nữa? Chắc chắn là lỗ vốn." Sau đó, mặc dù cửa hàng mở cửa từ 9 giờ sáng, hàng hóa có giới hạn và chủng loại rất ít ỏi, nhưng người dân vẫn phải xếp hàng tranh nhau mua. Thậm chí, người từ khu vực khác cũng kéo đến đây, có người còn lái xe sang trọng đến từ sớm để xếp hàng mua hàng. Các chủ nhà trong khu chung cư hạnh phúc: Ban quản lý! Chúng ta có nên lắp hệ thống nhận diện khuôn mặt không ? Không vì gì khác, chỉ để giảm bớt người tranh giành hàng hóa với mình ở cửa hàng tạp hóa thần kỳ.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới
Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới

Lê Ôn Thư, một đại thần trong giới sáng tác tiểu thuyết mạng, vì thức khuya viết lách mà đột tử. Hệ thống dốc hết vốn liếng để giúp cô trùng sinh về tuổi mười sáu. Đó là thời đại mà cả giải trí lẫn internet đều chưa phát triển. Đứng trước kho tàng sách từ ba nghìn thế giới trong không gian hệ thống, Lê Ôn Thư xoa cằm, cảm thán: “Đột tử cũng đáng lắm!” ... Trước khi đọc: “Ủa? Đây là thể loại tiểu thuyết gì vậy, thử đọc xem sao.” Sau khi đọc: “Trời ơi! Đọc chưa đã, hoàn toàn chưa đủ, giờ này mà chưa cập nhật xong, làm sao ngủ nổi đây!” ... Trước khi đọc: “Tiểu thuyết thì có gì hay, ngàn truyện như một, biết đầu là đoán được đuôi, chán chết.” Sau khi đọc: “Cứu tôi với! Não tôi phát triển đủ chưa vậy, chỉ lỡ bỏ qua một câu mà đã không hiểu gì rồi!” ... Trước khi đọc: “Kinh dị á? Kinh dị cỡ nào được chứ? Anh đây từng cười ha hả bước ra từ nhà ma, xem phim kinh dị như phim hài ấy.” Sau khi đọc: “Mẹ ơi! Cô ấy viết cứ như thật sự có thứ gì đó bò ra ngoài được vậy!” ... Ở thế giới cổ đại, một cuốn tiểu thuyết về đích nữ trùng sinh báo thù đấu đá trong phủ trở thành sách gối đầu giường của các tiểu thư khuê các ở kinh thành. Sách vừa phát hành đã lập tức cháy hàng. Trước khi đọc: “Đàn ông đại trượng phu phải ra chiến trường chinh chiến, ai rảnh xem mấy chuyện đấu đá trong nhà với cung đình chứ.” Sau khi đọc: “Ai bảo tôi là đàn ông? Chị em với nhau thì sao không được mua chứ!” ... Ở thế giới tu tiên, một cuốn tiểu thuyết về xuyên không, phế vật nghịch tập vả mặt khiến tam giới đại chiến. “Đừng đánh nữa, tác giả vừa cập nhật chương mới rồi kìa!”

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự
[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự

Văn án: Cố An Khanh – tiểu thư duy nhất thế hệ thứ ba trong gia đình giàu có và quyền lực nhất thành phố, tốt nghiệp một trường danh tiếng thuộc Ivy League. Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người, cô lại mở một... quán ăn! Tin này lan ra khiến biết bao người trong giới phải tròn mắt kinh ngạc. Ngay sau ngày khai trương, mọi người ùn ùn kéo đến xem náo nhiệt. Miệng thì nói đến để ủng hộ, nhưng trong số đó cũng không thiếu người chỉ muốn nhìn cô bị chê cười. Kết quả là, sau khi ăn xong... “Mẹ hỏi tôi sao cứ ôm cánh cửa không chịu buông tay?” “Bởi vì tôi yêu quán ăn này đến mức không thể rời, món ở đây ngon đến nỗi muốn nuốt luôn... cả lưỡi vào bụng.” Một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, sao lại nấu ăn ngon đến thế này? Thật là... Không thể tin nổi! Điều khó tin hơn nữa, bà chủ Cố nói quán mỗi ngày chỉ nhận hai mươi bàn! Đùa gì vậy chứ, hai mươi bàn thì làm sao đủ, cho hai trăm bàn cũng vẫn còn thiếu! “Bà chủ ơi, mở thêm bàn đi!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu
Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu

Vì một chuyện ngoài ý muốn mà Dịch Tiệp về lại thời cấp ba. Có được cơ hội sống lại, cô phải làm bằng được những chuyện mình muốn! Cái gì? Cô có cả thứ tốt như hệ thống luôn á hả? Được lắm, phải cố gắng làm nhiệm vụ mới được, phải dựa vào bản thân thôi! Cô chỉ muốn học cho giỏi, kiếm cho nhiều tiền, bạn bè, người thân được sống hạnh phúc, không rảnh đâu mà giúp đỡ người khác! ... Nhiều năm sau, cô mới biết được cuộc sống như thế nào mới thật sự có ý nghĩa: Ủng hộ người thân, bạn bè của mình vô điều kiện, được quốc gia hết lòng hậu thuẫn. Cô trở thành ngôi sao lấp lánh trong lòng mọi người. Những thứ mình muốn đã có được hết, cuối cùng là đền đáp và giúp đỡ người khác. Đây không phải sảng văn có ý nghĩa như thường, có chút tình tiết trinh thám, nhân vật chính thiện lương chính trực, không phải thánh mẫu.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ
Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Bất ngờ bị xe tông chết, Cố Gia xuyên thẳng vào một quyển sách, trở thành một nhân vật phụ xui xẻo chuyên mang đồ tốt cho nữ chính. Cố Gia: “?” Đừng có vô lý quá đáng như vậy chứ! Trong truyện, nhân vật nữ phụ Cố Gia vốn là một cô gái mồ côi, toàn bộ gia sản bị người ta nhòm ngó, thậm chí còn bị họ hàng chiếm đoạt sạch, cuối cùng phải chết một cách thê thảm dưới gầm cầu. Vừa biết được kết cục bi thảm của mình, Cố Gia liền nổi giận, cô thẳng tay phá hủy miếng ngọc bội ngay trước mặt nữ chính, rồi tống luôn cặp mẹ con có âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô vào đồn công an. Sau đó, cô ung dung xách theo túi đồ, mang cả gia tài của mình xuống vùng quê hẻo lánh để nương tựa vị hôn phu. Vị hôn phu của cô là người đã có thân hình hấp dẫn lại còn đẹp trai ngời ngời, tính tình thì dịu dàng chu đáo, việc trong nhà ngoài ngõ đều quán xuyến đâu ra đấy, nói chung là điểm nào cũng hoàn hảo. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất đó là chân anh bị tật, dáng đi không được đẹp cho lắm. Nhưng không sao cả, bởi vì cô sở hữu không gian nước suối linh, nên việc chữa trị vết thương ở chân cho anh chỉ là chuyện nhỏ. Thế là, những ngày tháng yên bình của Cố Gia và vị hôn phu cứ thế trôi qua trong ngọt ngào, hạnh phúc, cuộc sống ngày càng sung túc, cuối cùng cô còn sinh được một lượt ba đứa con kháu khỉnh. Đêm đến, sau khi dỗ dành ba đứa trẻ ngủ say, Ôn Thời Khiêm ôm chặt cô vào lòng, thì thầm: “Bà xã ơi, hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa nhé?” Cố Gia: “...”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Võng Du Tử Vong Võ Hiệp
Võng Du Tử Vong Võ Hiệp

Nghèo rớt mùng tơi, Tô Vong Xuyên — một blogger — vô tình gặp được một công ty trò chơi đang tuyển “phụ hồ cày tiền” với mức lương cao. Hắn lập tức ứng tuyển. Nhưng sau khi vào làm, Tô Vong Xuyên nhanh chóng cảm thấy có gì đó không đúng lắm... Sức lực của hắn hình như đang trở nên quá mức kinh người.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Theo Siêu Thị Đi Chạy Nạn
Mang Theo Siêu Thị Đi Chạy Nạn

Tuyên Ninh xuyên không rồi, chiến tranh bùng nổ ở khắp nơi, quần hùng tranh bá, mà nàng đang ở giữa đám người tị nạn, còn không có cả vỏ cây để ăn. Tuyên Ninh: "..." Hết thuốc chữa, chờ chết thôi, chương trình sinh tồn hoang dã cũng không khó khăn đến thế này! May thay, trời không tuyệt đường người, nàng còn có một bàn tay vàng - một siêu thị lớn, hàng hóa phong phú, cái gì cũng có, chỉ là hơi không thân thiện với ví tiền. Vì để thực hiện mục tiêu có thể lấp đầy bụng, thoải mái ăn sữa chua, khoai tây chiên, kem, Tuyên Ninh xắn tay áo lên, bắt đầu buôn bán. Từng hạt gạo trắng tinh, có ai muốn thử không? Làm việc một ngày có thể đổi được hai cân*. *1 cân TQ = 0,5 cân VN Trái cây, rau củ tươi ngon tha hồ lựa chọn, đủ loại từ khắp nơi trên thế giới, mùa đông cũng có thể ăn được nhé. Dao thái sắc bén, bút mực giá rẻ, gia vị thơm phức, giấy trắng tinh, các loại đồ dùng vệ sinh thơm tho... Ngươi muốn gì ở đây đều có! Người tị nạn nghe tin kéo đến, ở lại rồi không muốn đi nữa. Vài năm sau, bốn biển thái bình, một đế chế công nghiệp mới dần dần trỗi dậy.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

Mạt thế ập đến. Khi những người sống sót và xác sống đánh nhau sống chết thì Thư Lan trốn trong bãi rác. Cô lợi dụng mùi hôi thối che giấu hơi thở con người để tránh xác sống, rồi sinh ra Thư Mao Mao. May mắn thay, con trai cô cực kỳ thông minh. Vừa sinh ra bé con đã có dị năng "cướp đoạt" mạnh nhất mạt thế. Bất hạnh thay, vì sinh nở mà cơ thể cô suy yếu nhanh chóng. Cô trở nên vô dụng, đến gϊếŧ con gà cũng khó khăn. Vì vậy, Thư Lan còn trẻ tuổi đã bị (tự) ép (nguyện) sống cuộc sống ăn bám con mình. Là con trai của Thư Lan, Thư Mao Mao vừa cai sữa không lâu đã phải đối mặt với hàng loạt hiện thực lạnh lùng: Mẹ yếu ớt, ba mất tích, xác sống vô tận, và cả những đồng loại phiền phức. Hơn nữa, mẹ của cậu còn là một bậc thầy diễn xuất, thích bịa ra đủ loại thân phận kỳ quái cho mình. Mẹ giả làm cô nhi quả phụ yếu đuối, lừa ăn lừa uống lừa cả dị năng, còn muốn trở thành kẻ xấu xa nhất mạt thế. Thư Mao Mao bất lực. Biết làm sao giờ? Cưng chiều thôi. Ai bảo bà ấy là mẹ mình. Nhiều năm sau, một đại lão nào đó cười khẽ: "Thư Lan, nghe nói em đi khắp nơi nói tôi chết rồi?" [Mẹ tinh ranh × Con siêu thông minh, chiến lực cao.] Lưu ý của tác giả: 1. Có CP, có tình cảm gia đình. 2. Nam chính là Thư Mao Mao, vì đất diễn còn nhiều hơn cả ba ruột hẹ hẹ hẹ. 3. Bối cảnh mạt thế, nữ chính là ác nữ, sẽ cướp của người khác. Cân nhắc trước khi đọc.

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!
Xuyên Về Thập Niên 90, Đừng Hòng Bắt Nạt Con Tôi!

Thẩm Kiều Kiều bất ngờ xuyên không, trở thành mẹ ruột của Tiêu Nguyệt Nguyệt, nữ hung thủ trong một vụ án liên hoàn vừa đáng thương, lại vừa đáng hận. Tuổi thơ của Tiêu Nguyệt Nguyệt tựa như chìm trong vực sâu tăm tối, cha ruột không rõ sống chết, mẹ ruột chẳng thèm đoái hoài, thậm chí còn là tòng phạm của cha dượng. Trên suốt chặng đường trưởng thành, cô bé chẳng hề nhận được lấy một chút tình yêu thương của gia đình, để rồi khi lớn lên, cô bé đã bắt đầu trả thù thế giới này. Lúc này, Tiêu Nguyệt Nguyệt mới lên tám tuổi, Thẩm Kiều Kiều quyết định phải kéo bằng được đứa trẻ này ra khỏi vũng lầy tăm tối. Với những kẻ khốn kiếp dám bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều liền lôi ra cây kim to, khích lệ: "Con yêu, đâm thật mạnh vào cho mẹ!" Gặp phải bạn học ở trường bắt nạt Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đích thân chỉ dạy: "Con ngoan, chúng ta trùm bao tải đánh nó." Đối với hàng xóm láng giềng dám bắt nạt hai mẹ con, Thẩm Kiều Kiều liền kéo tay Nguyệt Nguyệt, hùng hổ xông đến tận cửa: "Con gái, đập nát nồi nhà nó cho mẹ!" Để uốn nắn lại sở thích mổ xẻ động vật của Nguyệt Nguyệt, Thẩm Kiều Kiều đã dắt cô bé ra chợ mổ cá. Kỹ thuật mổ bụng lóc xương vừa nhanh vừa gọn của hai mẹ con nhanh chóng nổi danh khắp khu chợ, giúp họ buôn may bán đắt, tiền vô như nước. Bất ngờ thay, người cha ruột đã mất trí nhớ suốt tám năm đột nhiên tìm đến tận cửa. Lúc này, anh ta đã trở thành một vị tổng tài hào môn với khối tài sản bạc tỷ, mặt dày mày dạn đến cầu xin tha thứ. Đáp lại anh ta, hai mẹ con chỉ đồng loạt giơ con dao còn dính máu lên, trợn mắt lườm một cái rồi hét: "Cút!" Châm ngôn sống của Thẩm Kiều Kiều là, đàn ông mà đáng tin thì heo nái cũng biết leo cây.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng