Thập Niên 70: Xuyên Thành Tức Phụ Vai Ác Văn Quân Hôn

Thập Niên 70: Xuyên Thành Tức Phụ Vai Ác Văn Quân Hôn

Điền VănXuyên KhôngTrọng SinhHài HướcNữ Phụ

Khổng Yên xuyên sách, xuyên vào một cuốn sách quân hôn niên đại 1970. Trong sách nữ chính trước tham lam vinh hoa phú quý, cuối cùng chết thảm đầu đường. Trùng sinh trở lại, quyết tâm phấn đấu sống thật tốt. Mà tất thảy những chuyện này đều không liên quan đến cô, nhưng hết lần này tới lần khác cô lại là nữ phụ pháo hôi thê thảm trong sách. Vì được sống những ngày lành tháng tốt mà cô chịu gả cho nam phụ tàn tật, con trai của đại đội trưởng. Sau này còn vì thi đỗ đại học mà bỏ rơi chồng con. Nữ chính nguyên tác vì báo đáp ân tình của nam phụ kiếp trước, nên dẫn theo nam phụ cùng làm ăn phát tài, đồng thời cũng vạch trần tâm địa ác độc của nữ phụ pháo hôi là cô. Khổng Yên thấy cả người đều không ổn, nhìn người chồng trầm mặc ít nói, tự ti mẫn cảm trước mắt. Ai mà ngờ được hắn ta sau này vì yêu mà không thể có được nữ chính, nên đã hắc hoá thành vai ác phản diện lớn nhất truyện, thậm chí làm đủ trò gây tê liệt cả nên kinh tế quốc gia. Cô muốn về nhà!!!!!!!!!!!!

50000

332 chương

Truyện cùng tác giả

Thập Niên 70: Tiểu Tức Phụ Nông Thôn
Thập Niên 70: Tiểu Tức Phụ Nông Thôn
Hồng Cần Tô Tửu

Chử Hi xuyên qua!Làm một người mới vào giới diễn viên, Chử Hi không nghĩ tới mình vừa vào nghề, chỉ dựa vào việc mượn một chút độ hot của nữ chính trong phim quân nhân, thậm chí còn câu được cháu trai của nhân vật hình mẫu ban đầu của nam chính trong phim. Thế nhưng sau khi cô gả vào hào môn, xưng bá ngành giải trí, không nghĩ tới lại bị người nhà bạn trai cực lực phản đối, không ưng cô thì thôi đi, còn ra tay chèn ép sự nghiệp của cô, đại ngôn thông báo nhân vật trong vòng một đêm toàn bộ tan thành mây khói.Bạn trai cũng vứt bỏ cô, lại gặp bất hạnh tai nạn xe cộ. . . Sau đó vừa mở mắt liền thành một tiểu tức phụ nông thôn năm 1970!Ngay khi cô đối mặt với cuộc sống hỏng bét trước mắt, tức đến đấm ngực dậm chân hận không thể nhảy sông một lần nữa đầu thai thì độit nhiên phát hiện một chuyện vô cùng ghê gớm. Đối tượng cô xuyên qua lại là vợ trước của ông nội bạn trai cũ!Nghĩ đến tiền bối quân nhân cơ trí quả cảm nhưng lại nho nhã tuấn dật trong miệng bạn trai cũ, còn có bà già chanh chua liên hợp với mẹ bạn trai cũ dùng đủ mọi lời nói sỉ nhục cô.Chử Hi liền không nhịn được xắn tay áo lên, cô cảm thấy cơ hội báo thù của mình tới rồi.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tiểu Thiếp Vương Phủ
Tiểu Thiếp Vương Phủ
Hồng Cần Tô Tửu

Mai Tố Tố xuyên thành một tiểu thiếp thời cổ đại. Tiểu thiếp từng có hai nam nhân, người đầu tiên bị lưu đày, người lấy nàng hiện tại chỉ coi nàng là công cụ chinh phục bạch nguyệt quang, càng xui xẻo hơn, bạch nguyệt quang lại là chính thê của nam nhân đã lấy nàng. Nói cách khác, chờ đến ngày bạch nguyệt quang nghĩ thông suốt, nàng cũng không thể tiếp tục giả vờ được nữa. —— Cả vương phủ đều nói, vị ở Lan Hinh Uyển kia mới là người Vương gia đặt nơi đầu tim. Tấn Vương điện hạ kiêu ngạo, lạnh lùng, lắm mưu nhiều kế, chẳng thèm để ai vào mắt, chỉ sủng ái duy nhất người này, hắn lén giấu người trong phủ, thứ gì tốt cũng cho nàng, xung quanh tiểu viện được canh chừng cẩn thận tựa như chiếc thùng sắt. So với Mai thị vào phủ sau đó, đãi ngộ này thật sự quá khác biệt. Trong lòng Mai Tố Tố cũng hiểu rõ địa vị của chính mình, vì vậy đối với sự sủng ái của Tấn Vương, nàng cũng không động lòng, chỉ giả vờ thuận theo những gì hắn muốn, đồng thời âm thầm nghĩ cách rời khỏi nơi này. Cho đến ngày bạch nguyệt quang đột nhiên hẹn gặp nàng, nàng biết cơ hội của mình tới rồi. ... Khi Cơ Trường Uyên biết tin Mai Tố Tố đã rời đi, hắn chỉ thản nhiên ừ một tiếng, không có phản ứng dư thừa nào khác. Hạ nhân trong phủ đều nghĩ Vương gia không thích Mai chủ tử, người trong lòng thật sự của hắn vẫn luôn là vị ở Lan Hinh Uyển kia, ngay cả bản thân hắn cũng nghĩ vậy. Mãi đến sau này, hắn mới dần nhận ra rằng, mỗi lần hồi phủ, bản thân sẽ vô thức đi về một hướng, thỉnh thoảng khi hắn đang ngủ, bên tai cũng văng vẳng giọng nói quen thuộc của người nào đó, thậm chí khi hắn vô cùng mệt mỏi, hắn cũng vô thức gọi một cái tên... Dường như có một khoảng không trong lòng hắn đang âm ỉ đau. Hắn hối hận rồi.

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên: Xuyên Thành Vợ Trước Của Đại Lão
Thập Niên: Xuyên Thành Vợ Trước Của Đại Lão
Hồng Cần Tô Tửu

Giang Nhu lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông kia là đang trong phòng thẩm vấn. Nghèo túng, trầm mặc, hung ác nham hiểm. . . Ánh mắt tàn nhẫn, khóe miệng nở nụ cười trào phúng, nhưng người này chắc chắn là đẹp trai, dù là đã bốn mươi, khóe mắt đã có vết chân chim nhưng vẫn tuấn mỹ phi phàm, rất khó tưởng tượng được lúc trẻ ông ta trông thế nào. Người này tên là Lê Tiêu, là đào phạm cảnh sát truy lùng mười một năm, lần này có thể bắt giữ ông ta quy án, cũng là chính ông ta không muốn trốn né nữa, bởi vì hung thủ và đồng lõa năm đó hại chết con gái của ông ta tất cả đều đã chết rồi, chết ở trong tay ông ta. Giang Nhu từ nhỏ đến lớn đều là hình tượng nhu thuận, hiểu chuyện ở trong mắt cha mẹ, chuyện phản nghịch duy nhất từng làm đó là lúc trước, trước khi lên đại học lén điền nguyện vọng vào trường cảnh sát, nhưng sau khi học trường cảnh sát, việc học nặng nề cùng cường độ huấn luyện cao đã sớm làm phai mài đi những gì cô theo đuổi khi học nghề cảnh sát, cô đã chuẩn bị xong vừa tốt nghiệp liền đi thi công chức Gặp được Lê Tiêu, cũng là bởi vì trùng hợp bị trường học phân cho sinh viên thực tập vụ án này. Cô coi đây chỉ là một đoạn ngắn trong cuộc đời bình thản của mình, qua đi thì cũng quên luôn, sau đó từng bước làm việc, xem mắt, kết hôn, sinh con. . . Cho nên làm sao đều không nghĩ tới, tỉnh lại sau giấc ngủ, cô lại trở thành người vợ hơn hai mươi năm trước cùng người bỏ chạy kia của Lê Tiêu. Giang Nhu ngồi ở trên giường, cúi đầu nhìn cái bụng tròn vo của mình, trong lúc nhất thời lâm vào trầm mặc. PS: Đời này nam chính từ đầu tới cuối đều là người tốt. Chuyện đã làm đời trước đều là do duyên số, trong truyện sẽ có giải thích.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Xuyên Thành Tức Phụ Vai Ác Văn Quân Hôn
Thập Niên 70: Xuyên Thành Tức Phụ Vai Ác Văn Quân Hôn
Hồng Cần Tô Tửu

Khổng Yên xuyên sách, xuyên vào một cuốn sách quân hôn niên đại 1970. Trong sách nữ chính trước tham lam vinh hoa phú quý, cuối cùng chết thảm đầu đường. Trùng sinh trở lại, quyết tâm phấn đấu sống thật tốt. Mà tất thảy những chuyện này đều không liên quan đến cô, nhưng hết lần này tới lần khác cô lại là nữ phụ pháo hôi thê thảm trong sách. Vì được sống những ngày lành tháng tốt mà cô chịu gả cho nam phụ tàn tật, con trai của đại đội trưởng. Sau này còn vì thi đỗ đại học mà bỏ rơi chồng con. Nữ chính nguyên tác vì báo đáp ân tình của nam phụ kiếp trước, nên dẫn theo nam phụ cùng làm ăn phát tài, đồng thời cũng vạch trần tâm địa ác độc của nữ phụ pháo hôi là cô. Khổng Yên thấy cả người đều không ổn, nhìn người chồng trầm mặc ít nói, tự ti mẫn cảm trước mắt. Ai mà ngờ được hắn ta sau này vì yêu mà không thể có được nữ chính, nên đã hắc hoá thành vai ác phản diện lớn nhất truyện, thậm chí làm đủ trò gây tê liệt cả nên kinh tế quốc gia. Cô muốn về nhà!!!!!!!!!!!!

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Thay Chị Vào Hào Môn, Tôi Được Cưng Chiều Hết Mực [Thập Niên 90]
Thay Chị Vào Hào Môn, Tôi Được Cưng Chiều Hết Mực [Thập Niên 90]

Ở thôn Phúc Thủy có hai chị em sinh đôi, sau khi bố mẹ ly hôn, người chị theo mẹ vào hào môn, người em ở lại thôn quê cùng bố. Thẩm Huệ Huệ vừa mở mắt đã thấy mình xuyên không thành em gái ruột của nữ phụ độc ác có kết cục bi thảm trong truyện hào môn... Đúng vậy, chính là người em gái ở lại thôn quê kia. Đúng lúc này, người chị sắp vào hào môn đột nhiên hối hận, nằng nặc đòi ở lại. "Huệ Huệ, em theo mẹ đến nhà mới hưởng phúc đi. Nhà mới có đầm đẹp, có đàn dương cầm, ngày nào cũng được uống sữa tươi, ăn bánh ngọt, trong nhà còn có ti vi to nữa!" Người chị ra sức khuyên nhủ. Thẩm Huệ Huệ nghi hoặc nhìn chị, sao người chị còn chưa từng đến hào môn lại biết rõ ràng đến thế? Trước sự nài nỉ mãnh liệt của chị, Thẩm Huệ Huệ đành thay chị vào hào môn, ngậm ngùi gánh lấy số phận của nữ phụ độc ác. Hôm đó trời mưa rất to, Thẩm Huệ Huệ bị ép đi, nhưng trong lòng lại cực kỳ vui vẻ. ... Ha ha ha thật là tốt quá. Tuy không thể so với mấy chục năm sau, nhưng ít nhất ở hào môn những năm 90 cũng có tủ lạnh, có điều hòa, quan trọng nhất là, còn có bồn cầu xả nước! Tuy nữ phụ độc ác cuối cùng có kết cục thê thảm, nhưng không sao, chỉ cần không phải dùng cầu tiêu, chết thì chết thôi, không phải chuyện gì to tát! Sau khi vào hào môn, Thẩm Huệ Huệ ung dung chờ chết, kết quả cái mà cô chờ được lại là lời cầu hôn của người cầm quyền hào môn. "Anh đã mua du thuyền và hòn đảo em thích nhất. Huệ Huệ, quãng đời còn lại em có thể cùng anh ngắm bình minh và hoàng hôn không?" ... Người chị ở lại thôn quê nhớ rất rõ, kiếp trước sau khi vào hào môn, cô ta không những không được hưởng phúc, ngược lại còn bị người ta khinh thường, gây khó dễ, ngày nào cũng phải sống trong đau khổ giày vò. Ngày hào môn phá sản phải trôi giạt đầu đường xó chợ, cô ta nhìn thấy tờ báo bán trên phố. Nhờ bán dược liệu mà người dân ở thôn Phúc Thủy giàu lên nhanh chóng, trở thành thôn triệu phú đầu tiên trên cả nước. Còn người em gái bị cô ta bỏ lại ở quê kia, lại được cưng chiều như công chúa! Sống lại một lần, cô ta để em gái vào hào môn, còn mình ở lại thôn quê. Khi em gái thi đỗ đại học, cô ta vừa hái quả vừa tự an ủi mình, đây chỉ là phồn hoa thoáng qua mà thôi. Khi em gái xuất hiện trên ti vi, cô ta vừa bóc bắp vừa oán độc nghĩ, hào môn sắp phá sản rồi, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ có kết cục tồi tệ mà thôi. Người chị chờ đợi mòn mỏi, đến khi tiến vào thế kỷ 21, em gái vẫn được hào môn cưng chiều hết mực, người trong thôn vẫn chưa bắt đầu kinh doanh, chứ đừng nói đến việc làm giàu... Tóm tắt một câu: Thay chị vào hào môn, tôi nằm cũng thắng. Thông điệp: Dù ở trong nghịch cảnh vẫn có thể tỏa sáng rực rỡ.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang
Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang

Ở khu Vượng Giác có một tiệm ăn Quảng Đông đã hoạt động hơn ba mươi năm, lúc nào cũng đông khách và nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ thực khách. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thịnh vượng ấy lại ẩn giấu một nguy cơ - ông chủ đã cao tuổi mà không có người kế nghiệp, người học trò của ông còn tự mở một quán đối diện, cạnh tranh bằng cách hạ giá để kéo khách về phía mình. Các thực khách âm thầm tiếc nuối, rằng có lẽ tiệm ăn này sẽ không thể tồn tại được lâu nữa. * Một ngày nọ, ông chủ tiệm đón cháu gái từ đại lục đến và quyết định giao lại tiệm ăn cho cô. Nghe đồn rằng cô gái này là một mục nữ lớn lên từ vùng sa mạc phía Tây Bắc khô cằn. Thực khách lại thở dài: “Chắc quán này không trụ nổi mấy ngày nữa rồi.” * Vốn là đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng với tài nghệ chọn lọc nguyên liệu và kỹ tính trong phục vụ, nhưng lại được giới sành ăn yêu thích, giờ đây Nhạc Ninh bất ngờ xuyên không về vùng Tây Bắc khắc nghiệt những năm 70 và trở thành một mục nữ. Đừng nói tới bào ngư, hải sâm, hay yến sào, đến cả bò và cừu cũng là tài sản quốc gia, cô chỉ có thể chăm sóc chứ không được ăn. Khi thấy đất nước đang trên đà đổi mới, Nhạc Ninh nghĩ đến việc vào thành phố mở một quán ăn nhỏ và tự nhủ sẽ không còn kén chọn nguyên liệu hay thực khách nữa. Rồi một ngày, một ông lão tự xưng là ông nội tìm đến cô, nói rằng ông có một tiệm ăn Quảng Đông tại Hồng Kông...

290000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi
Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi

[Này, ngươi vẫn còn phiền lòng vì thất bại trong game cung đấu sao?] [Ngươi vẫn còn nản lòng thoái chí vì không được sủng ái, bị biếm vào lãnh cung ư?] [Tải ngay “Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu”, hằng hà sa số phúc lợi đang chờ ngươi tới lấy, giao diện trang điểm tinh xảo mặc sức lựa chọn, kho trang phục khổng lồ tùy ý thay đổi, đảm bảo sẽ khiến ngươi trở thành người chiến thắng cuối cùng!] [Đăng nhập trò chơi tặng ngay 1 “Mỹ Nhân Lập Họa”, 1 “Phấn Trang Hương Kiều” (trang phục), 3 lượt rút thăm trúng thưởng, 10 lá bạc, 100 Nhung Vân Lưu Ti.] [Online miễn phí tặng vô vàn tài nguyên, mỗi ngày điểm danh tặng 1024 phiếu giảm giá.] [Nạp lần đầu kích hoạt chỉ cần nửa giá, đúng vậy, CHỈ NỬA GIÁ!] --- Đêm trước kỳ tuyển tú, Phan Ngọc Liên mở trò chơi nhỏ đã cùng mình xuyên không đến thời cổ đại này, ngán ngẩm nhìn trời. Nàng thừa biết, của miễn phí chính là thứ đắt đỏ nhất. Nhưng khi nhìn những lá vàng đang hiển thị trong hệ thống nạp tiền, trái tim Phan Ngọc Liên đau lòng ôm ngực: “Hệ thống, ngươi có nói với ta là nó đắt cắt cổ thế này đâu!” --- Triều Đại Tấn, kể từ khi Minh Sùng Đế đăng cơ đến nay đã mười hai năm, nhưng dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi. Trong triều đình, phe phái san sát, các tông thân phiên vương ngấm ngầm tranh đấu không ngừng. Vì chuyện con nối dõi mà các kỳ tuyển tú liên tục được mở ra. Cả hậu cung ba ngàn giai lệ, kẻ khoe sắc người đua hương, đấu đá tranh giành, tính kế không ngừng nghỉ. Đang lúc Minh Sùng Đế phiền não khôn nguôi vì những chuyện ồn ào này, một kỳ tuyển tú mới lại lặng lẽ bắt đầu. Giữa đoàn người ấy, có một cô nương thân hình yểu điệu, dáng vẻ thanh lệ, dung mạo động lòng người, nhẹ bước tiến cung. Nàng nói, tên nàng là Ngọc Liên. Tiểu kịch trường 1: Không ngờ tay Phan Ngọc Liên vừa chạm vào chén trà, chén trà đã rơi thẳng xuống đất. Nước trà đổ ra khắp nơi. “Hay là... phiền ngài uống chút ít thế này đi?” Phan Ngọc Liên vốn đang quỳ bỗng nắm lấy tay Văn Liên Nguyệt, rồi đột ngột đứng dậy, kéo mạnh... “Bịch!” Nàng vừa giận vừa sợ, mặt đầy lo lắng, kéo tay áo Bạc Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, chính là nàng ta, chính là Thất cô nương Văn gia mang chén trà đến.” “Lúc đó thần thϊếp còn cảm ơn nàng ta, nhưng nàng ta lại ném chén trà xuống đất.” “Rồi còn bắt thần thϊếp... bắt thần thϊếp quỳ... liếʍ nước trà trên đất” Văn Liên Nguyệt nhìn Phan Ngọc Liên giả vờ khóc lóc, khóc đến mù mịt, đảo ngược trắng đen một cách trơ trẽn. Nàng ta thật sự không thể tin nổi có người lại mặt dày không biết xấu hổ đến vậy. Tiểu kịch trường 2: “Đời này của trẫm, sớm muộn gì cũng phải đi trước nàng...” Trên đời này, không ai thực sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế. Minh Sùng Đế tự biết hắn lớn tuổi hơn Phan Ngọc Liên rất nhiều. Những năm tháng này dù thế nào cũng không thể bù đắp được... Ngọc Liên của hắn... Hắn tự tay nâng nàng lên thật cao. Dùng tâm huyết nuôi dưỡng nàng giàu có, an ổn và thỏa mái dễ chịu. Ánh mắt nàng sẽ không còn hạ thấp xuống nữa. Nàng càng không thèm những ân huệ nhỏ bé mà người khác ban phát với ý đồ không tốt cho nàng. Một khi nàng đã từng nắm giữ quyền lực, sẽ không còn muốn chịu đựng sự ức hϊếp nữa. Nếu vị Tân Đế sau này thực sự có thứ tình cảm không nên có... Phan Ngọc Liên sẽ không chịu khuất phục. Nàng sẽ dùng quyền lực này phản kháng đến cùng. Dù ngọc đá cùng nát. Minh Sùng Đế chính là chuẩn bị công khai rõ ràng với người đời. Ai cũng không được ức hϊếp Phan Ngọc Liên. Kẻ nào muốn ngồi lên ngai vàng, thì phải hết lòng cung phụng nàng, dỗ dành nàng vui vẻ.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Chỉ Là Nhặt Ve Chai Thôi Mà!
Chỉ Là Nhặt Ve Chai Thôi Mà!

Tuyến chính (nữ chính): Giai đoạn đầu nhặt ve chai một mình + Giai đoạn sau nâng cấp đội nhóm. Tuyến phụ (nam chính): Trinh thám hồi hộp vô gian đạo (đâm sau lưng + gài bẫy + tháo bẫy + phản tháo bẫy.) ... Trong đống xác chết ở vùng đất hoang tận thế, một người sống sót bất ngờ xuất hiện! Hứa Tam Tam vừa mở mắt đã thấy tối tăm mù mịt. Không ký ức, không hệ thống, đối mặt với khởi đầu khó khăn này, cô vẫn bình tĩnh, hài hước và tỉnh táo. Sau khi dựa vào khả năng của mình cứu được nam chính, cô bắt đầu hành trình nhặt ve chai của mình. Cuộc sống không dễ dàng, hãy cố gắng hơn nữa. Thấy chuyện bất bình, tránh đi là thượng sách. Nhặt ve chai nguy hiểm, nhưng có bảo vật để nhặt. Khắp nơi hiểm nguy, từng bước hóa giải! Chỉ là mỗi khi Hứa Tam Tam đào được "đồ bỏ đi", cô đều kinh ngạc đến rớt hàm vì giá mà những người ở tận thế đưa ra. Đồ, đồ cổ? Thật sao? Sự đứt gãy văn hóa ở đây lớn đến vậy, chẳng phải cô sẽ kiếm bộn tiền sao? Nhưng thế giới kỳ lạ khắp nơi này rốt cuộc là đâu? Chẳng lẽ, việc cô xuyên không không phải là ngẫu nhiên? ... Tạ Uyên bị người khác ám hại, bụng trúng đạn. Mắc kẹt trong vòng xoáy lừa lọc, anh đành tạm thời ẩn náu tại nhà Hứa Tam Tam, dần dần tiến hành điều tra... Kẻ sát nhân là ai? Rốt cuộc bọn chúng đang tìm kiếm điều gì? Khi âm mưu to lớn dần hé lộ, một tai họa đang lặng lẽ ập đến... [Hướng dẫn đọc: Hài hước nhưng kịch tính! Không phải truyện sảng văn không não! Không có chuyện nhà cửa lặt vặt! Nữ chính trưởng thành chậm, nam chính phục hồi sau này. Phản diện cũng có chỉ số IQ! Có yếu tố hồi hộp, có thể suy luận, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.]

210000 Giỏ hàng

Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết
Nữ Phụ Xuyên Sách Không Muốn Chết

Tô Dư thức đêm đọc hết một quyển tiểu thuyết thể loại tổng tài bá đạo dài hàng triệu chữ, sau đó đột tử, rồi xuyên vào cô em gái kế độc ác giả mạo nữ chính trong truyện. Tô Dư đếm trên đầu ngón tay, tính toán còn mấy ngày nữa nữ chính sẽ mang theo cặp song sinh khí thế trở về nước, lập tức bắt đầu điên cuồng tìm cách đá nam chính đi. Kết quả, nam chính vốn chẳng để tâm đến cô lại não tàn cố chấp không chịu chia tay, mắt thấy nữ chính đã đến sân bay rồi. Tô Dư lòng đầy ham muốn sống sót, gọi một cuộc điện thoại về nhà nam chính, quát: “Tôi là bạn gái của Hoắc Khải, các người phải cho tôi một danh phận, nếu không... nếu không...” “Nếu không thì sao?” Trong điện thoại, một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên. Tô Dư: “???” Anh là ai vậy? “Một trăm triệu, rời khỏi em trai tôi.” Tô Dư: “Được!!!” Hoắc Tần: “...” Mười phút sau, Tô Dư nơm nớp lo sợ mà nhìn tin nhắn ngân hàng trên điện thoại, nước mắt lưng tròng gọi điện lần nữa, cô khóc: “Anh, em trai anh chuyển cho em hai trăm triệu, không cho em chia tay với anh ấy.” “Anh, cứu mạng!” Hoắc Tần: “...” “Anh, anh nói gì đi, anh!” “Anh!” Một lúc lâu sau, Hoắc Tần mới nhả ra mấy chữ: “Tôi không phải anh trai cô...” Điều hoang mang nhất cả đời này của Hoắc Tần đó là, rốt cuộc Tô Dư đã trở thành vợ của anh như thế nào.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc
Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc

Nàng là vật thí nghiệm bí mật của viện nghiên cứu ngầm ở thế kỷ 21, mang số hiệu 0. Có khả năng lấy vật từ không gian và không hề có tình cảm. Một sớm nọ, nàng trọng sinh, xuyên về thời cổ đại trong một gia đình nông dân. Vừa chào đời đã gặp thiên tai, mới đầy tháng thì cả nhà bị lưu đày. Người ta đồn nàng là sao chổi, mang lại xui xẻo. Tô nãi nãi cười lạnh, cõng theo đứa cháu vừa tròn tháng là Tiểu Bảo, lớn tiếng hô hào cả gia đình, từ già đến trẻ, chuẩn bị lên đường lưu đày, kéo nhau đi như nước chảy. “Sao chổi cái gì, Tiểu Bảo nhà ta mà là sao chổi thật, bà già này sẽ gánh hết mọi tai họa!” Cả Tô gia cùng đồng thanh: “Cùng nhau gánh!” Nơi lưu đày hỗn loạn, chỉ một gậy có thể hạ gục ba kẻ xấu số. Tô nãi nãi ôm chặt Điềm Bảo, nghiến răng nói: “Dù hiểm nguy đến đâu, bà già này cũng phải đưa Tiểu Bảo vượt qua tất cả!” Cả Tô gia đồng lòng: “Cùng nhau vượt qua!” Chẳng bao lâu sau, tại vùng đất khô cằn không sản vật, căn nhà rách nát của Tô gia lại là ngoại lệ. Con gà mái già đẻ tám trứng mỗi ngày, cây lê sau nhà trĩu quả ăn không hết, còn trong sân, đồ phơi khô lại thu hút cả chim nhạn từ đâu bay xuống. Về sau, khi đám côn đồ đến gây sự, Tiểu Bảo chỉ cần một cú đấm đã làm nát cả cối xay, mặt không biểu cảm: “Dám xúc phạm nãi nãi nhà ta, đánh chết.” Cả Tô gia lại đồng thanh: “Cùng nhau đánh!”

350000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi
Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi

Thịnh Hề Nhan trọng sinh. Kiếp trước, đến tận khi chết đi, nàng mới biết — hóa ra mình chỉ là một nhân vật trong truyện. Nhân vật nam và nữ chính trong truyện ấy chính là vị hôn phu của nàng — thế tử Vĩnh Ninh Hầu — và “chân ái” của hắn, cô gái xuyên không mang danh “bạch nguyệt quang” — vừa thanh khiết, vừa tài hoa hơn người. Còn nàng, chỉ là nữ phụ đáng thương, kẻ cản đường tình yêu trọn đời của họ. Vì muốn ở bên nhau, đôi “tình nhân chính truyện” hẹn nhau cùng nhảy hồ tự vẫn. Không ngờ, họ không chết, lại khiến Thái hậu cảm động. Thái hậu ra mặt chủ hôn, để “chân ái” và nàng cùng được gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu trong cùng một ngày. Nhưng Thịnh Hề Nhan còn chưa kịp nhìn mặt vị hôn phu ấy, đã “phát bệnh nặng” rồi ngã xuống. Sau một chuỗi đau khổ đầy bi lụy giữa nam và nữ chính, cuối cùng họ cũng được ở bên nhau. Còn Thịnh Hề Nhan — người vợ cả danh nghĩa — chỉ để lại vị trí cho họ, rồi “bệnh chết” trong ngôi am lạnh lẽo. Kiếp này, Thịnh Hề Nhan sống lại đúng vào ngày đôi kia định bỏ trốn nhảy hồ tuẫn tình. Trước khuôn mặt đầy “tình sâu nghĩa nặng” của vị hôn phu và ánh mắt cảm động của Thái hậu, nàng chỉ khẽ cười — rồi chọn gả cho người được cho là đã chết trận: Thế tử Trấn Bắc Vương – Sở Nguyên Thần.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trò Chơi Kinh Dị, Ta Nhân Cách Thứ Hai Là Tà Thần
Trò Chơi Kinh Dị, Ta Nhân Cách Thứ Hai Là Tà Thần

“Trò chơi kinh dị giáng xuống, Trần Tà – bệnh nhân của bệnh viện tâm thần – bị kéo vào trong trò chơi. Trong cơ thể hắn có Tà Thần, nhờ vậy hắn vừa nắm giữ lý trí tuyệt đối, vừa mang theo sự điên cuồng tuyệt đối. Tà Thần: “Ta mới là lý trí tuyệt đối, còn ngươi mới là kẻ điên cuồng tuyệt đối!” Tiến sĩ đột biến: “Tên này chém chết ta rồi, còn tự mình đi tạo người đột biến!” Mãnh quỷ giáo viên: “Không tuân thủ nội quy trường học thì thôi đi, còn trực tiếp bắn nổ đầu hiệu trưởng!” Zombie: “Hu hu hu, Trần Tà vậy mà bắt ta nhảy múa cột!” Trong chốc lát, mọi người đều không phân biệt được rốt cuộc Trần Tà là người chơi... hay là trùm phản diện cuối.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng