Khoa Học Chiêm Tinh, Duy Vật Đoán Mệnh

Khoa Học Chiêm Tinh, Duy Vật Đoán Mệnh

Đô thịDị GiớiXuyên KhôngTrọng SinhLinh DịNữ CườngGia ĐấuHài HướcĐiền VănNữ PhụHiện Đại

Người thừa kế lang bạt bên ngoài của nhà họ Hạ trở về rồi. Mọi người đều chờ xem cảnh thiên kim báo thù hoặc phim ngôn tình máu chó giới nhà giàu, nào ngờ Sở Thiên Lê được tìm về ngày nào cũng chơi bài, đổ xúc xắc, truyền bá phong kiến mê tín (?). ※ Sở Thiên Lê xuyên không thành nữ phụ yếu ớt nũng nịu trong truyện nữ cường. Cô không muốn xé nhau tanh bành vì lợi ích giới nhà giàu, cũng chẳng ham xen vào chuyện tình cảm của nam chính và nữ chính, chỉ muốn ngoan ngoãn làm một nhà chiêm tinh, bữa nào rảnh lại đi nghiên cứu về chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Nam chính nguyên tác: "Cô định tranh giành gia sản với tôi sao?" Sở Thiên Lê: "Không, anh cứ làm việc đi, tôi ngồi chờ được chia hoa hồng thôi. Tôi mà vào công ty thì tôi là con chó." Nữ chính nguyên tác: "Cục cưng à, đàn ông có gì tốt đẹp đâu, đừng khắt khe về giới tính quá." Sở Thiên Lê: "... Chị gái cháy quá làm em sợ, khác giới tính ăn không tiêu." ※ Người đời đều biết cô con gái nhà họ Hạ không mang họ Hạ, cũng không rành xử lý sự vụ công ty mà chỉ am hiểu thuật chiêm tinh Tarot, thông thạo coi tử vi xem số mệnh, đoán được tương lai, chưa từng sểnh tay bị hụt pha nào! "Ông Hạ ơi, tôi gặp rắc rối to rồi, xin nhờ con gái cưng của ông tính giúp tôi với!" "Ngại quá, con bé mới vào đại học, dạo gần đây không ở nhà." "... Hở? Học chuyên ngành gì vậy?" “Triết học Chủ nghĩa Mác.” “???” ※ Sở Thiên Lê: Tuy thạo thuật đoán số mệnh nhưng tôi là tín đồ trung thành của chủ nghĩa Mác, tuyệt đối không phải người xem số đoán mệnh đâu.

300000

605 chương

Truyện cùng tác giả

Khoa Học Chiêm Tinh, Duy Vật Đoán Mệnh
Khoa Học Chiêm Tinh, Duy Vật Đoán Mệnh
Giang Nguyệt Niên Niên

Người thừa kế lang bạt bên ngoài của nhà họ Hạ trở về rồi. Mọi người đều chờ xem cảnh thiên kim báo thù hoặc phim ngôn tình máu chó giới nhà giàu, nào ngờ Sở Thiên Lê được tìm về ngày nào cũng chơi bài, đổ xúc xắc, truyền bá phong kiến mê tín (?). ※ Sở Thiên Lê xuyên không thành nữ phụ yếu ớt nũng nịu trong truyện nữ cường. Cô không muốn xé nhau tanh bành vì lợi ích giới nhà giàu, cũng chẳng ham xen vào chuyện tình cảm của nam chính và nữ chính, chỉ muốn ngoan ngoãn làm một nhà chiêm tinh, bữa nào rảnh lại đi nghiên cứu về chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Nam chính nguyên tác: "Cô định tranh giành gia sản với tôi sao?" Sở Thiên Lê: "Không, anh cứ làm việc đi, tôi ngồi chờ được chia hoa hồng thôi. Tôi mà vào công ty thì tôi là con chó." Nữ chính nguyên tác: "Cục cưng à, đàn ông có gì tốt đẹp đâu, đừng khắt khe về giới tính quá." Sở Thiên Lê: "... Chị gái cháy quá làm em sợ, khác giới tính ăn không tiêu." ※ Người đời đều biết cô con gái nhà họ Hạ không mang họ Hạ, cũng không rành xử lý sự vụ công ty mà chỉ am hiểu thuật chiêm tinh Tarot, thông thạo coi tử vi xem số mệnh, đoán được tương lai, chưa từng sểnh tay bị hụt pha nào! "Ông Hạ ơi, tôi gặp rắc rối to rồi, xin nhờ con gái cưng của ông tính giúp tôi với!" "Ngại quá, con bé mới vào đại học, dạo gần đây không ở nhà." "... Hở? Học chuyên ngành gì vậy?" “Triết học Chủ nghĩa Mác.” “???” ※ Sở Thiên Lê: Tuy thạo thuật đoán số mệnh nhưng tôi là tín đồ trung thành của chủ nghĩa Mác, tuyệt đối không phải người xem số đoán mệnh đâu.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Một Trăm Lẻ Tám Cách Lười Biếng Của Nhân Vật Phản Diện
Một Trăm Lẻ Tám Cách Lười Biếng Của Nhân Vật Phản Diện

Mạnh Quy Đề cứ ngỡ rằng đời này mình chắc chắn là kẻ mạnh đứng đầu thiên hạ, ai ngờ mở mắt ra đã trở thành nhân vật phụ số một thiên hạ rồi. Sau khi tự bạo mà chết, nàng không may bị mắc kẹt trong cõi hỗn độn, phải bất đắc dĩ xem đi xem lại cuộc đời huy hoàng của nữ chính mấy trăm lần. Lúc này nàng mới ngậm ngùi phát hiện, hóa ra mình chỉ là nữ phụ phản diện đáng thương trong một cuốn tiểu thuyết mà thôi. Lần nữa mở mắt, nàng quyết định buông xuôi tất cả, chỉ muốn nằm dài chờ ngày tháng trôi qua. Đánh thì chẳng đánh nổi ai, tranh giành cũng không giành nổi người ta, thôi thì đành ngoan ngoãn đi theo cốt truyện kiếm miếng ăn cho qua ngày. Nhưng mà đời không như ý, Mạnh Quy Đề chỉ biết ngửa mặt than trời: “Ta thực sự mệt mỏi lắm rồi! Chỉ muốn an ổn nằm yên, vậy mà thiên hạ lại cứ bắt ta phải vùng lên cho bằng được!”

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tuyệt Cảnh Hắc Dạ
Tuyệt Cảnh Hắc Dạ

Sơ lược: Trong thế giới này, sự quái dị đã mở ra một vết nứt không gian, liên thông với các thế giới khác, và đó chính là một đại tai họa. Đêm tối nuốt chửng ban ngày, quỷ ảnh, ác ảnh, huyết trùng, thú quỷ, quỷ cự nhân, ma điểu... tất cả đều vô tận, không ngừng giết chóc và liên tục phục sinh. Điều này đã dẫn đến sự thăng trầm của nền văn minh nhân loại, hưng thịnh rồi lại bị hủy diệt, cuộc chiến kéo dài triền miên, không có điểm dừng. Vào thời kỳ trước, những siêu phàm giả đã tạo ra một cánh cửa phong ấn, chặn lại những kẻ xâm nhập từ thế giới quái dị. Từ đó, cánh cửa này đã hoàn toàn tách biệt với thế giới quỷ dị, và nơi đây trở thành di tích cổ. Hiện tại, chúng ta đang sống trong thời kỳ mạt pháp. Có những người vì tư lợi mà lại mở cánh cửa phong ấn, khiến cho quỷ khí của thời đại lại tràn lan. Một thời đại đầy sợ hãi và quỷ dị. *** Vu Hoành mang theo một ấn tín bí ẩn màu đen, bước vào nơi này. Ngay khi cánh cửa phong ấn mở ra, hắn tận dụng khả năng cường hóa tất cả ấn đen, chậm rãi tìm một khu vực an toàn cho riêng mình, dựng nên một vùng tuyệt đối an toàn. “Bên ngoài tất cả đều là quái vật và quỷ ảnh, ta thật sự rất sợ hãi. Chỉ mong chờ ở trong khu vực an toàn này, mãi đến khi trời đất hủy diệt...” “Nguyên tai là đại họa, không thể ngăn cản. Đi tới đâu, thấy chỗ nào, mọi thứ đều nhất định dẫn đến hủy diệt, tiêu vong và hư vô. Không có cách nào để trốn tránh.” “Nguyên tai chính là tai nạn, siêu phàm tai nạn, có vô số nhánh tai như Hắc tai, Hàn tai, Quang tai, Phong tai, Hỏa tai... Mỗi nhánh là một sức mạnh siêu phàm, nắm giữ một tia hy vọng trong mạt thế. Nắm giữ Nguyên tai, người ta có thể đạt tới vĩnh sinh.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Thập Niên 70: Chờ Chồng Nuôi Con
Thập Niên 70: Chờ Chồng Nuôi Con

Nguyên chủ xinh đẹp như hoa, có hai đứa con đáng yêu, chồng quanh năm không có ở nhà nhưng tiền lương cao có thể nuôi cô. Mẹ chồng dữ dằn đành hanh nhưng lại vui vẻ hòa nhã với cô, còn không cần cô ra đồng làm việc. Cô lại nhạy cảm và yếu ớt tự biến mình thành cái túi trút giận, chồng vừa chết thì mình cũng nghẹn chết tươi. Lâm Thù: Có em bé đáng yêu để ngắm, có tiền để ăn thịt, không có chồng gây rắc rối lại có mẹ chồng dũng mãnh bảo vệ, cuộc sống tốt đẹp này biết đi đâu mà tìm? Dứt khoát nằm yên đợi chết cho rồi, ngày nào cũng dẫn con đi trồng hoa, nấu món ngon, ăn dưa xem kịch. Người toàn thôn đều đang đợi xem trò cười của Lâm Thù, chồng của ả đàn bà diêm dúa này chết rồi, chắc chắn sẽ bị nhà chồng ngược đãi, bắt nạt đến chết cho mà xem. Mẹ chồng đanh đá: Giữ lại gà mái già của nhà các người nhé, tôi mua về bồi bổ cho con dâu thứ ba của tôi, ngày nào nó cũng vất vả quá. Thôn dân: Nhàn rỗi đi dạo mà cũng vất vả? Lâm Thù cầm cái cuốc lên định đi trồng ít rau. Chị dâu cả lập tức giành lấy: Em dâu, em mau đi nghỉ đi, chút việc này chị chỉ làm mấy phút là xong ngay! ... Người trong thôn: Hừ, đều là giả dối hết, cô ta còn trẻ chắc chắn không thủ tiết nổi đâu, đảm bảo sẽ gả cho một lão già nào đó! Ngày hôm sau, các cán bộ kết hôn lần đầu vừa trẻ tuổi vừa tuấn tú trong thành phố nháo nhào xách túi to túi nhỏ đến tận cửa cầu hôn, trông rất chân thành thâm tình: Đồng chí Lâm Thù, cô thật cần cù và dũng cảm, tôi muốn kết làm bạn đời cách mạng với cô. Lâm Thù đáp với vẻ nhẹ nhàng bâng quơ: Anh rất tốt nhưng tôi rất tiếc, tôi phải thủ tiết với chồng tôi cả đời. Cánh đàn ông ưu tú tiếc nuối rời đi: Hu hu hu, cô ấy rất yêu Lục Thiệu Đường. Cha mẹ có con gái trong thôn: Hay là cô giới thiệu cho con bé nhà chúng tôi với! Người trong thôn: Cô ta có năng lực đến đâu thì đã sao? Không có chồng thương, không có chồng... Sau đó người chồng cao lớn và tuấn mỹ đó của Lâm Thù trở về, lái trên con xe Jeep lớn, mặc bộ quân trang phẳng phiu, tuổi còn trẻ mà đã vinh dự thăng chức làm tham mưu trưởng! Người trong thôn: Chuyện tốt đều bị cô ta húp hết trơn! ... Lục Thiệu Đường kết hôn được ba ngày đã phải rời nhà về bộ đội, sau năm năm trải qua thập tử nhất sinh mới có thể về nhà, vậy mà lúc đi ngang qua quán cơm lại nhìn thấy vợ mình và một người đàn ông khác... đang xem mắt? Người đàn ông: Đồng chí Lâm Thù, tôi đã ngưỡng mộ cô từ rất lâu rồi, xin hãy kết làm bạn đời cách mạng... Lâm Thù: Chắc anh nói đùa rồi, tuy rằng chồng tôi đã không còn nhưng tôi sẽ yêu anh ấy cả đời, thủ tiết cả đời vì anh ấy. Lục Thiệu Đường: ! Anh sải bước đi về phía cô nhưng cô lại... bỏ qua anh mà đi mất? Lâm Thù: Má ơi, vừa rồi có phải cô nhìn thấy hồn ma của Lục Thiệu Đường không vậy? Anh rất cao lớn, rất đẹp trai, rất dũng mãnh, rất lạnh lùng! Chắc là anh không nhận ra mình đâu... không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình, chuồn là thượng sách. Sĩ quan Lục tuổi trẻ đầy hứa hẹn, cao lớn lại tuấn tú phát hiện sau khi có vợ có con, vậy mà anh lại phải theo đuổi lại vợ mình từ đầu! ... Suy nghĩ không muốn người biết của Lâm Thù: Oa, anh ấy vừa cao vừa đẹp trai, vai rộng eo thon ngực nở! Bụng có cơ, ngực có cơ, chân lại còn dài! Mình ưng nha! Sau đó, này này này, Lục Thiệu Đường, anh là cái giống chó ngốc gì vậy, đừng có động vào tôi!

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể
Bệnh Mỹ Nhân Và Đồ Tể

Sau khi xuyên qua, Úc Ly trở thành con gái của một hộ nhà nông, bị người thân bán đi để gả cho một thư sinh bệnh tật trong làng để xung hỉ. Ban đầu nàng tưởng xung hỉ chỉ là cái danh, chắc là vào nhà người ta làm nha hoàn, ai ngờ lại thành chính thất, đường hoàng làm chủ gia đình, không còn cảnh bữa đói bữa no. Nhưng niềm vui chưa kịp nở hoa thì nàng phát hiện ra nhà thư sinh cũng nghèo rớt mồng tơi, nồi niêu lạnh tanh, gió thổi qua nghe tiếng bụng réo. Nhìn thư sinh nằm trên giường bệnh, khuôn mặt thanh tú như tiên nhưng hiện lên sắc đỏ vì bệnh tật, Úc Ly thầm thở dài. Chẳng phải chỉ là bắt đầu từ đầu sao? Cuộc sống thế nào còn phải do nàng quyết định. Nhà có phu quân bệnh tật, bà bà yếu đuối cùng hai đứa trẻ, cả nhà đều cần ăn cơm nên Úc Ly chỉ có thể gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng gia đình, chuẩn bị đi tìm việc làm. Nàng không giỏi nữ công, giặt giũ quần áo kiếm được quá ít tiền, đi bến tàu khuân vác sẽ bị bóc lột, vận may không tốt thì đừng nghĩ đến việc vào rừng nhặt của hời. Chỉ có sức lực là còn khá tốt... Người đàn ông hỏi: “Ngươi định tìm việc gì?” Úc Ly: “Mổ lợn.” Người đàn ông: "Ngươi đã từng mổ lợn bao giờ chưa?” Úc Ly tự tin đáp: “Chưa, nhưng ta đã xem qua!” Người đàn ông: “...” Úc Ly làm việc hăng say, chàng thư sinh cũng dần khỏe lại, hơn nữa còn thi đỗ khoa cử, cuối cùng trở thành quốc công gia, Úc Ly cũng trở thành quốc công phu nhân. Đối với việc này, Úc Ly chỉ biết tỏ vẻ cạn lời: “...”

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Lạn Kha Kỳ Duyên
Lạn Kha Kỳ Duyên

Kế Duyên bên cạnh ván cờ lá rụng, ở giữa rừng cây đánh cờ không người. Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại quay đầu sơn hải mênh mông ... Tỉnh lại sau giấc ngủ, Kế Duyên trở thành một hành khất nửa mù trong miếu sơn thần cũ nát. Thực lực không đủ miệng pháo đến gom góp, Chân Nhân một thanh kiếm, Thần Côn một cái miệng, chính là căn bản cho Kế Duyên an thân đặt chân ở thế giới đáng sợ này. ... Thơ Dạo núi Lạn Kha Dịch: Chưởng Thiên Tay chống gậy thong dong dạo núi Dõi mắt trông bốn phía biển mây Rừng xa gió lộng thu hiu hắt Suối cạnh hang róc rách nước reo Ván cờ tàn Tiên đâu chẳng thấy Xương Phật lạnh lẽo cùng tháng năm Trần thế nay được bao người trải Di tích còn gì cho đời sau Review Truyện: Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn. Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái xuyên không, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười. Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý nghĩa, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích
Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Vân Quán Nguyệt xuyên vào vai nữ phụ ác độc, mở màn đã tham gia cuộc thi livestream. Đối thủ từng bước ép sát, định giẫm lên máu thịt cô để leo lên cao. Vân Quán Nguyệt mỉm cười: “Tôi chỉ biết chút huyền học thôi mà!” “Cô biết thôi miên à? Tôi có thể dùng thuật rút hồn để xem ký ức.” “Cô biết liệu pháp điện à? Tôi dùng lá bùa trấn áp tà ma hại người!” “Cô biết đọc suy nghĩ sao? Tôi bấm ngón tay tính toán, lập tức vạch trần bí mật kinh thiên động địa của đối thủ.” Những kẻ ác mà pháp luật không thể trừng trị, Vân Quán Nguyệt lập tức mở đàn cầu hồn ngay trên sóng livestream để xét xử. Bác sĩ từ khắp các nước bắt đầu nghi ngờ chuyên môn của mình. Khán giả thì bị loạt chiêu trò của Vân Quán Nguyệt khiến da đầu tê dại. Đối mặt với phản ứng này, cô chỉ nhẹ nhàng mỉm cười. Đại gia hào môn: “Cầu xin đại sư xem phong thủy giúp tôi!” Ngôi sao đình đám: “Xin đại sư đuổi giùm con quỷ nhỏ!” Chuyên gia điều tra: “Phiền đại sư triệu hồn nạn nhân hỏi manh mối hung thủ!” Cuối cùng, người đàn ông có gương mặt đẹp trai nhếch môi cười, Thương Nghiên Lễ: “Vợ tôi chính là đại sư lợi hại nhất!”

170000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Tu Tiên Trồng Trọt, Cả Thế Giới Cầu Xin Tôi Bán Rau
Sau Khi Tu Tiên Trồng Trọt, Cả Thế Giới Cầu Xin Tôi Bán Rau

Khương Hành xuyên không đến Tu Tiên giới đã mấy trăm năm. Ngay lúc đột phá lôi kiếp, một sự cố bất ngờ xảy ra, hất cô văng thẳng về thế giới cũ. Khi đó, cô vẫn là một nhân viên văn phòng bán mạng làm việc, tăng ca đến mức đột tử phải nhập viện. Khương Hành thẳng thừng "nằm ngửa", từ chức rồi về quê! Trồng ít rau, cấy ít lúa, nuôi thêm gà vịt, thầu một cái ao thả cá... hay là nuôi thêm cả ong mật nhỉ? Sản vật làm ra nhiều quá thì cứ mang đi bán. Tại phiên chợ quê, người qua đường thấy cải xà lách năm đồng một cây, cá diếc năm mươi đồng một cân, mật ong năm nghìn một cân thì cười khẩy: "Bán hay ăn cướp thế!" Nhưng nếm thử rồi, ai nấy đều nhao nhao: "Bà chủ ơi, làm ơn cướp tiền của tôi đi! Hàng ít quá, chưa đến lượt tôi đã hết sạch rồi!!!" Ban đầu, Khương Hành chỉ định về quê tự cung tự cấp, tránh xa những thực phẩm chứa đầy hóa chất độc hại. Ai ngờ, quy mô cứ thế mà lớn dần... Chẳng bao lâu sau, một thành phố nhỏ vô danh bỗng nổi như cồn trên mạng. Nghe đồn, rau củ ở đó ngọt lành tươi mát, thịt gia cầm mềm thơm đậm vị, tôm cá nước ngọt còn tươi ngon hơn cả hải sản! Cư dân mạng hùng hồn tuyên bố: [Muốn lừa chúng tôi đi du lịch thì nói thẳng đi!] [Haha, đố tôi tin đấy?!] [Không thể nào? Có nghe nói ở đó có khu nông nghiệp nào đâu? Ồ, lại chiêu trò hút khách du lịch à? Dạo này ngành du lịch ế ẩm lắm hay sao?] --- Về sau: Hội sinh viên "đặc nhiệm" lao lên núi như bay, mặc kệ đôi chân rã rời vẫn gào thét: "Đỡ tôi dậy, tôi vẫn còn bò được! Trái cây ngon trên núi nhiều như vậy, phải nếm thử hết chứ!" Một blogger ẩm thực nhìn những nguyên liệu tươi ngon mơn mởn trước mặt mà rưng rưng nước mắt: "Tôi là blogger review đồ ăn chứ có phải blogger dạy nấu ăn đâu! Thôi được, nấu thì nấu! Tôi học!" Một đại gia sành ăn rút thẳng tấm séc: "Sửa đường! Tôi bao trọn gói con đường này! Chỉ cần bà chủ bán thêm nguyên liệu cho tôi là được!" Khương Hành: [Toát mồ hôi lạnh.jpg]

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ
Xuyên Qua Thành Chính Thê Khó Bị Bỏ

Muối ở Lưỡng Hoài, làm cả thiên hạ đều mặn. Vượt qua thời không trở thành phu nhân của một thương nhân buôn muối, nàng lại phát hiện ra rằng phu quân của mình có đến ba người thϊếp thất như hoa như ngọc: - Một người là ngựa gầy kiều diễm, mềm mại đến từ Dương Châu. - Một người là ca kỹ hát kịch Côn khúc, danh chấn một vùng. - Một người thì hiền lành ôn nhu, dịu dàng, biết chăm sóc gia đình. Với thân phận của mình, nàng không thể ly hôn, chỉ có thể thu hút trái tim người đàn ông đó. Tag: Xuyên qua thời không Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Khương Ngọc Xuân, Chu Thiên Hải ┃ Vai phụ: Lý Diên Hồng (Lý Di Nương), Vương Thu Hoa (Vương Di Nương), Trương Tuyết Nhạn (Trương Di Nương)

70000 Giỏ hàng

Mạt Thế: Ta Làm Ruộng Cứu Vớt Thế Giới
Mạt Thế: Ta Làm Ruộng Cứu Vớt Thế Giới

Năm thứ mười của thời kỳ mạt thế, từng đàn tang thi hung hãn xé toạc phòng tuyến, tràn vào căn cứ an toàn cuối cùng. Nền văn minh nhân loại chính thức sụp đổ. Sống lại vào thời điểm một tháng trước ngày tận thế, Chu Văn Văn lập tức kích hoạt không gian dị năng của mình. Bên trong không gian là một thế giới khác: thác nước linh thiêng cao ngất đổ xuống từ vách núi ba nghìn thước, rừng cây dị năng xanh tốt trải dài hàng trăm dặm, đất đai màu mỡ tựa chốn Bồng Lai rộng hàng vạn mẫu, cùng với đó là hàng ngàn khoảnh ao hồ nuôi đầy cá tôm. Lần này, cô quyết tâm phải cứu lấy thế giới, bắt đầu bằng việc công khai thông tin về thảm họa tận thế sắp xảy ra. Từ đó, những câu chuyện khó tin bắt đầu lan truyền: Một vị lãnh đạo cấp cao từng kể lại: “Có một ngày, một tờ giấy lạ bất ngờ rơi trúng mặt tôi, trên đó viết rằng... thế giới sắp đến hồi kết.” Các chỉ huy căn cứ thì tấm tắc: “Bỏ ra một vạn tinh hạch để đổi lấy một mẫu vườn cây ăn quả được thúc đẩy sinh trưởng thần tốc, thật sự quá hời!” Những người sống sót từng trải qua cơn đói khát cùng cực thì truyền tai nhau: “Kiểu trả thù tàn nhẫn nhất mà chúng tôi từng thấy, chính là bị người ta dùng những quả nho to như nắm đấm ném vào mặt!” Ngay cả bác bảo vệ già ở một căn cứ cũng tự hào khoe: “Thấy bụi cỏ nhỏ xíu bên cạnh tôi không? Nghe nói chỉ huy đã phải bỏ ra cả trăm triệu tinh hạch mới có được nó đấy!” Và đâu đó, một Tang Thi Hoàng từng là nỗi khϊếp sợ của nhân loại, sau khi sống lại cũng thầm thì: “Đời này, ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.” Giữa lúc Chu Văn Văn đang thắng lớn, thu hoạch tinh hạch đến mỏi tay, cô muộn màng nhận ra một điều kỳ lạ: Đám tang thi ở kiếp này, vốn dĩ phải hung hãn nhe nanh múa vuốt, sao lại dần trở nên... kỳ quái và có chút đáng yêu thế nhỉ?

140000 Giỏ hàng Giỏ hàng