Xuyên Thành Em Gái Thiên Kim Của Đại Lão

Xuyên Thành Em Gái Thiên Kim Của Đại Lão

Ngôn TìnhĐô thịHiện ĐạiNữ CườngNữ PhụXuyên Không

Cố Dạng vừa được thừa kế gia sản tiền tỉ thì lại xuyên sách, xuyên thành tiểu thư thiên kim giả chiếm chỗ của người khác, cuối cùng phải nhận kết cục thê thảm. Khởi đầu là hãm hại nữ chính thiên kim thật, ép nhân vật phản diện làm kho máu, chính phái phản diện đều đắc tội một lượt. Để đi được đến cuối cùng, Cố Dạng quyết định vạch rõ giới hạn với cực phẩm nhà họ Cố, đền tội với nữ chính, bơm máu cho nhân vật phản diện, tự lực cánh sinh, không tìm đường chết. Nhưng... Ông bà Cố: "Bất kể thế nào, Dạng Dạng cũng là thiên kim của nhà họ Cố chúng ta! Tập đoàn Cố Thị cũng có một phần của Dạng Dạng!" Em trai Cố Phái: "Em chỉ có một người chị là Cố Dạng! Chị, nhà họ Cố đều cho chị cả!" Nữ chính Cố Cần: "Nhà họ Cố đã tính là gì? Muốn mười nhà họ Cố, chị đều sẽ lấy cho em." Nhân vật phản diện Phong Quyết: "Máu của tôi, người của tôi, tất cả của của tôi đều cho em hết." ... Các nhà hào môn ở Cẩm Thành đều nói: "Nhà họ Cố toàn đồ ngốc, tiểu thư thiên kim giả mà coi như báu vật." Cho đến một ngày, nhà họ Cố một bước trở thành nhà giàu nhất Cẩm Thành, ông trùm của ngành. Tất cả mọi người đều phải ghen tị. Nghe nói Cố Dạng cả ngày lăn lộn với đám thần kinh, cư dân mạng chế giễu: "Chỉ sợ cũng là đồ thần kinh?" Ông lớn trong các giới ồn ào đứng ra: "Tôi là bệnh nhân của cô ấy." Hội tâm thần học và hội tâm lý học của Hoa Quốc: "Đó là hội trưởng của chúng tôi." Toàn mạng bùng nổ! ... Cố Dạng cảm thấy kho máu nhỏ rất tuấn tú, lại còn đáng thương, cô phải tốt với anh ta một chút, phải bù đắp cho anh ta. Cho đến một ngày, kẻ đáng thương kia ép cô vào một góc tường: "Có phải em thôi miên tôi không? Đầu óc tôi toàn hình bóng của em." Sau đó cô mới biết, mình lăn qua lộn lại trong nhân thế, mà anh vẫn luôn chờ cô.

200000

1229 chương

Truyện cùng tác giả

Xuyên Thành Em Gái Thiên Kim Của Đại Lão
Xuyên Thành Em Gái Thiên Kim Của Đại Lão
Cửu Tịch Công Tử

Cố Dạng vừa được thừa kế gia sản tiền tỉ thì lại xuyên sách, xuyên thành tiểu thư thiên kim giả chiếm chỗ của người khác, cuối cùng phải nhận kết cục thê thảm. Khởi đầu là hãm hại nữ chính thiên kim thật, ép nhân vật phản diện làm kho máu, chính phái phản diện đều đắc tội một lượt. Để đi được đến cuối cùng, Cố Dạng quyết định vạch rõ giới hạn với cực phẩm nhà họ Cố, đền tội với nữ chính, bơm máu cho nhân vật phản diện, tự lực cánh sinh, không tìm đường chết. Nhưng... Ông bà Cố: "Bất kể thế nào, Dạng Dạng cũng là thiên kim của nhà họ Cố chúng ta! Tập đoàn Cố Thị cũng có một phần của Dạng Dạng!" Em trai Cố Phái: "Em chỉ có một người chị là Cố Dạng! Chị, nhà họ Cố đều cho chị cả!" Nữ chính Cố Cần: "Nhà họ Cố đã tính là gì? Muốn mười nhà họ Cố, chị đều sẽ lấy cho em." Nhân vật phản diện Phong Quyết: "Máu của tôi, người của tôi, tất cả của của tôi đều cho em hết." ... Các nhà hào môn ở Cẩm Thành đều nói: "Nhà họ Cố toàn đồ ngốc, tiểu thư thiên kim giả mà coi như báu vật." Cho đến một ngày, nhà họ Cố một bước trở thành nhà giàu nhất Cẩm Thành, ông trùm của ngành. Tất cả mọi người đều phải ghen tị. Nghe nói Cố Dạng cả ngày lăn lộn với đám thần kinh, cư dân mạng chế giễu: "Chỉ sợ cũng là đồ thần kinh?" Ông lớn trong các giới ồn ào đứng ra: "Tôi là bệnh nhân của cô ấy." Hội tâm thần học và hội tâm lý học của Hoa Quốc: "Đó là hội trưởng của chúng tôi." Toàn mạng bùng nổ! ... Cố Dạng cảm thấy kho máu nhỏ rất tuấn tú, lại còn đáng thương, cô phải tốt với anh ta một chút, phải bù đắp cho anh ta. Cho đến một ngày, kẻ đáng thương kia ép cô vào một góc tường: "Có phải em thôi miên tôi không? Đầu óc tôi toàn hình bóng của em." Sau đó cô mới biết, mình lăn qua lộn lại trong nhân thế, mà anh vẫn luôn chờ cô.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

Thi Lệnh Yểu và Tạ Túng Vi kết hôn theo lệnh của phụ mẫu, qua lời mai mối. Trong mắt người ngoài, đôi phu thê này đúng là trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, không thể nào đẹp đôi hơn. Nhưng chỉ có Thi Lệnh Yểu biết, vị phu quân tuổi còn trẻ đã đỗ Tam Nguyên, chiếm trọn vẻ xuân sắc Biện Kinh kia của nàng lại lạnh lùng, khó gần trong đời sống riêng tư. Thậm chí, ngay cả khi nàng nằm trên giường đọc một quyển thoại bản, cũng sẽ nhận được ánh mắt lạnh lùng từ y. Sau đó, y lại càng ít khi ở cùng nàng, thường xuyên trú ngụ tại thư phòng, hiếm khi ngủ chung. Thi Lệnh Yểu ôm chăn lăn lộn, buồn bã nhận ra hôn nhân của mình dường như thật bất hạnh. Nhưng về sau có người nói với nàng, Tạ Túng Vi vì nàng mà giữ mình suốt mười năm không tái giá, một mình nuôi nấng hai đứa con của họ khôn lớn. Chỉ sau một giấc ngủ, Thi Lệnh Yểu phát hiện mình đã xuyên đến mười năm sau, nàng chớp mắt đầy nghi ngờ. Người mà họ đang nói có phải là Tạ Túng Vi, người nàng đã gả hay không? ... Đương triều thủ phụ Tạ Túng Vi, năm xưa chỉ mới hai mươi lăm tuổi đã bước vào Nội Các. Y còn chưa đến ba mươi đã trở thành Thủ phụ, quyền thế ngút trời, uy danh lừng lẫy. Dân gian có lời đồn đại rằng, phu nhân của Tạ thủ phụ năm đó rơi xuống vách núi, mất tích không tìm thấy thi thể. Trong cơn tuyệt vọng, y suýt nữa đã nhảy xuống vách núi để đi cùng nàng. Nếu không phải lão thái quân Tạ gia kịp thời ôm hai đứa con nhỏ của y và thê tử đến ngăn cản, thì trên đời này đã chẳng còn Tạ Túng Vi. Danh tiếng si tình của Tạ Túng Vi cứ thế mà lan truyền. Thế nhưng vào một ngày nọ, có người tình cờ trông thấy Thủ phụ đại nhân, người trước giờ luôn cao ngạo tự kiềm chế, lại đang nắm chặt cổ tay của một phụ nhân xinh đẹp giữa phố, nhất quyết không buông! Không chỉ nắm tay, y còn thấy chưa đủ, vậy mà lại ngang nhiên bế người ta lên nhét vào xe ngựa, rồi nghênh ngang rời đi! Mọi người nghe xong đều hét lên: “Đó là Tạ Túng Vi! Quan phu anh tuấn giữ mình trong sạch nhất Biện Kinh! Không thể nào! Điều này chắc chắn không thể nào!" Trong xe ngựa, Tạ Túng Vi nắm chặt tay Thi Lệnh Yểu, ánh mắt nhìn nàng không khác gì năm xưa. Khuôn mặt nàng vẫn tươi tắn, linh hoạt như trước. Y nói từng chữ một: "Nàng đã trở về." "Người đầu tiên nàng tìm, lại không phải là ta." "Sao thế, nàng chê ta già rồi sao?" Thi Lệnh Yểu: “Ta oan uổng quá mà!” #Phu quân già thêm mười tuổi bỗng nhiên thay đổi, trở nên vô cùng dính người, phải làm sao đây? Online chờ, gấp lắm!

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970
Huyền Học Đại Sư Xuyên Về Năm 1970

Nghe nói trong khu đại viện, người từng học đại học hẳn hoi như Đường Hoài Dã lại cưới một cô vợ nhà quê? Tin tức này vừa lan ra, cả đám bà tám trong viện liền xôn xao, như bắt được một chuyện động trời. Chuyện này đúng là khiến người ta hả giận mà! Vào những năm 60, ai đã từng học đại học đều như được dát vàng quanh người, bao nhiêu tiểu thư danh giá tranh nhau muốn gả vào nhà họ Đường. Vậy mà mẹ của Đường Hoài Dã lại chướng mắt tất cả những cô gái ấy! Thế mà bây giờ thì sao? Cái miếng thịt ngon ấy lại rơi vào miệng một cô gái nông thôn! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến đỏ cả mắt, nhưng trước mặt người ngoài vẫn phải cố kìm nén! Đến khi hai bên gặp mặt, nhà họ Đường mới phát hiện cô con dâu này... có gì đó không bình thường! Không có bằng cấp ư? Người ta đọc Tứ thư Ngũ kinh vanh vách! Nhà quê ư? Ôi trời ơi, cái rương sính lễ kia sáng lóa đến mức chói cả mắt! Xấu xí ư? Nếu cô mà xấu thì cả khu đại viện này chẳng còn ai đẹp nổi! Mẹ của Đường Hoài Dã tức đến run cả người, lập tức xắn tay áo lên, quay sang đám bà tám xung quanh mà cao giọng: "Nhà ai có con dâu danh giá hơn con dâu nhà tôi thì đứng ra đây xem nào!" Trong mắt người nhà họ Đường, cô con dâu này đúng là chẳng có lấy một khuyết điểm! Đường Hoài Dã thì lại nghĩ khác, nhưng anh nào dám nói ra? Tham ăn, lại còn lười! Mà hễ bị chọc giận thì liền phớt lờ anh, nếu anh mà dám cằn nhằn thêm vài câu thì cô dám mở miệng đòi ly hôn ngay! Ha hả! Không thể trêu vào! Không thể trêu vào! Thế là Đường Hoài Dã chủ động nhượng bộ, còn Tần Thanh thì được thể sống sung sướиɠ hơn bao giờ hết! Cô nằm dài trên ghế, thảnh thơi phơi nắng trong sân. Bầu trời cao vời vợi, mây trôi bồng bềnh, xuân sang ngày dài... thật là thoải mái mà!

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế
Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế

Lý Phái Bạch đã vật lộn trong mạt thế suốt mười năm, sau khi chết, cô trọng sinh về thời điểm trước mạt thế, đúng vào lúc đắc tội với kim chủ và bị đưa vào viện tâm thần. Để chuẩn bị cho mạt thế, cô quyết đoán cùng mấy người bệnh ở phòng bên cạnh vượt... Viện! Tưởng rằng là tận thế, không ngờ đây lại là một quyển tiểu thuyết, ai cũng là nhân vật chính, mà cũng chẳng ai là nhân vật chính... Khi tích trữ hàng hóa thì cô cải nam trang, mua số lượng nhỏ nhiều lần! Chú thích: Hư cấu! Hư cấu! Hư cấu! Có năng lực cũng không giúp người, chỉ trả ơn những người từng giúp nữ chính, và chỉ một lần, sau này gặp lại cũng là người xa lạ! Có vài cặp đôi, có nam, có nữ, cũng có chó, đây là tận thế, không có mấy mối tình ngọt ngào buồn nôn. Chú thích: Vì lo yếu tố bất khả kháng gây phiền phức nên tuyến tình cảm sẽ rất rất rất nhạt, nhạt như sữa tách béo, cũng có thể xem là không có CP.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

Vĩnh Ninh Vương Tạ Linh Du là nữ Vương gia đầu tiên và duy nhất kể từ khi vương triều Đại Chu được thành lập. Nàng sống một cuộc sống cẩn thận, điệu thấp, chưa bao giờ tham dự vào cuộc chiến hoàng quyền. Vậy mà đến khi hoàng đế mới lên ngôi, nàng lại rơi vào cái kết bị giam lỏng suốt đời. Hôm ấy, nàng lặng lẽ nhìn người từng đầu ấp tay gối - nay lại sắp thành phò mã tương lai của Chiêu Dương công chúa, muội muội ruột của tân quân - nhẹ giọng hỏi: “Vì sao?” Bùi Tĩnh An, kẻ nổi tiếng là bậc công tử ôn hòa nhã nhặn trong mắt thiên hạ, cúi đầu nhìn nàng, chậm rãi đáp: “Điện hạ, dạo thuyền trên hồ vốn chẳng phải điều ta muốn. Nàng có địa vị như vậy mà không tranh không đấu gì, đó mới chính là sai lầm.” Tạ Linh Du nhìn gã, bỗng bật cười. Hóa ra ngay từ khi bắt đầu, bọn họ đã không hợp nhau rồi. Nàng chỉ cầu mong một cuộc sống yên bình, nhưng gã, sâu trong thâm tâm chỉ mong cầu quyền thế. Vậy nên, vào ngày Bùi Tĩnh An thành thân cùng Chiêu Dương công chúa, thứ chờ đợi Tạ Linh Du là một chén rượu độc. Khi mở mắt ra một lần nữa, nàng kinh ngạc nhận ra mình đã quay về quá khứ. Nàng vẫn là vị Vương gia tôn quý của Đại Chu, là Vĩnh Ninh Vương điện hạ cao cao tại thượng. Được, nếu như kiếp trước không tranh, không đấu là sai lầm. Vậy thì kiếp này, nàng sẽ tranh đến cùng, chỉ mong sao được sống thật trọn vẹn! Việc đầu tiên Tạ Linh Du làm chính là sai người đi tìm Tiêu Yến Hành, kẻ từng là đại công thần giúp tân quân lên ngôi ở kiếp trước. Chỉ có điều, khi nàng trông thấy hắn giữa trời mưa, người khoác một thân áo vải thô sơ, chẳng còn lấy nửa phần khí thế năm nào của bậc quyền thần nắm giữ sinh sát trong tay. Máu tươi hòa lẫn với nước mưa rả rích rơi xuống, loang đầy mặt đất, chiếu sáng đáy mắt nguội lạnh như tro tàn sau một hồi rực lửa đầy bi thương. Thiếu nữ khoác xiêm y rực rỡ, tay cầm chiếc ô giấy dầu, chậm rãi ngồi xuống trước mặt hắn, khẽ nghiêng đầu, mỉm cười nói: “Nếu ngươi thật lòng trung thành, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.” Tạ Linh Du vốn ngỡ, mối quan hệ giữa nàng và Tiêu Yến Hành sẽ giống như kiếp trước giữa hắn và tân quân: chủ tớ rõ ràng, lợi dụng lẫn nhau. Cho đến khi trong cung định chỉ hôn cho nàng, Tiêu Yến Hành đè chặt nàng nơi rèm trướng, gằn giọng như sắp phát điên: “Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội.” Tạ Linh Du: “...” Nhưng ý nàng, đâu phải là loại cơ hội này. ..... Cả đời này, Tiêu Yến Hành chẳng thể nào quên được khoảnh khắc năm ấy. Đêm Thượng Nguyên ngập tràn ánh đèn hoa, bóng dáng nàng rực rỡ chói mắt, rạng ngời hơn cả vầng trăng trên cao. Hắn từng ngỡ, người ấy cũng như ánh trăng nơi trời xa, đẹp đẽ, lộng lẫy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể với tay chạm tới. Cũng đúng như những gì hắn nghĩ, người nọ chưa bao giờ để hắn vào trong mắt. Khi Bùi Tĩnh An vừa thành thân cùng công chúa, được nàng ta hậu thuẫn, tưởng đâu từ đây sẽ một bước lên mây, dấn thân vào con đường quan lộ rộng mở. Nào ngờ chưa được bao lâu, gã đã bị người hãm hại, rơi vào ngục tối. Trong ánh sáng mờ mịt nơi cuối nhà lao, khi thấy bóng một người chậm rãi bước ra từ màn đêm... Gã kinh hãi lùi lại, giọng run rẩy: “Vì sao?” Người kia chính là Tiêu Yến Hành. Nhưng Bùi Tĩnh An không sao hiểu nổi, giữa gã và hắn xưa nay vốn không oán không thù. Tiêu Yến Hành cúi đầu nhìn cổ tay mình. Ở đó, lờ mờ hiện ra một dải buộc tóc cũ kỹ nhưng tinh xảo, đã sờn theo năm tháng. Hắn khẽ nói: “Kẻ phản bội nàng đều đáng chết.” Ánh mắt Bùi Tĩnh An như muốn nứt toác, còn chưa kịp mở miệng đã nghe Tiêu Yến Hành thì thầm, giọng mang theo một sự cuồng dại: “Kẻ đầu tiên chính là ngươi, và cả ta cũng vậy.” ..... Góc nhìn chính: Tạ Linh Du - Tiêu Yến Hành. Tóm tắt một câu: Điện hạ từng nói, sẽ cho ta một cơ hội. Thông điệp: Vậy thì, hãy tranh đến cùng!

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học
Mẹ Ruột Độc Ác Là Lão Tổ Huyền Học

Một lần nọ Lê Chi độ kiếp phi thăng thất bại, bị sét đánh chết. Đến khi cô mở mắt lần nữa, cô lại phát hiện hóa ra mình đã sống lại, nhập vào một thân thể trùng tên trùng họ với mình. Hơn nữa cô còn không cần phải chịu đau đớn gì mà được làm mẹ, vô duyên vô cớ có được một cậu con trai năm tuổi. Dù là một lão tổ Huyền học trâu bò đến mấy đi chăng nữa thì cũng phải ngoan ngoãn kiếm tiền nuôi con thôi. Thế là ban ngày cô đặt bàn coi bói bên đường, buổi tối livestream coi bói trên điện thoại, đôi khi còn phải tăng ca ra ngoài bắt quỷ, chỉ trong một thời gian ngắn đã nổi tiếng khắp mạng xã hội. “Lê đại sư, cô cứ xem cho tôi đi, xem gì cũng được.” Lê Chi: “Anh bị bệnh trĩ.” “Cô Lê, khi nào tôi có thể kết hôn được thế?” Lê Chi: “Anh thích người đồng giới, kết hôn cái gì hả?” ... Mãi đến một ngày nào đó, cha ruột của con trai cô tìm tới cửa. “Lén lút sinh con cho anh, Chi Chi, em nói xem anh nên trừng phạt em thế nào đây?” Lê Chi nhét phiên bản nhí của anh ta vào lòng anh ta: “Trả lại cho anh đấy.” Lê Yến Kinh nhíu mày: “Lê Chi, con không có ba, chỉ có mẹ thôi.” Lê Chi lại ôm cậu bé từ trong lòng người đàn ông kia trở về: “Nghe thấy chưa? Con trai tôi không nhận anh, kiếm chỗ nào mát mẻ mà ngồi đi.” Người đàn ông kia khẽ mỉm cười: “Anh nhận hai mẹ con em là được rồi.”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Thành Thê Tử Bị Hưu Của Thủ Phụ
Xuyên Thành Thê Tử Bị Hưu Của Thủ Phụ

Lâm Huyên vốn là một blogger tinh thông các loại thủ công. Một sớm xuyên qua, nàng bỗng dưng xuyên vào một quyển sách về con đường khoa cử, hóa thành nữ phụ độc ác không ngừng tìm đường chết. Nguyên chủ làm trời làm đất cuối cùng chết thảm đầu đường, đến người nhặt xác cũng không có! Lâm Huyên đứng giữa sân nhà nông tồi tàn, nhìn nam chính lạnh lùng gia cảnh bần hàn, thầm nhủ: “Còn may, còn may, tất cả vẫn còn kịp!” Nàng muốn thay đổi cốt truyện, cũng muốn thay đổi vận mệnh! Từ đó, Lâm Huyên ngày ngày tìm cách lấy lòng người xung quanh, rửa sạch tai tiếng, đến khi nữ chính định mệnh xuất hiện, nàng nghĩ thời cơ đã chín muồi liền muốn xin nam chính một tờ thư hòa li. Ai ngờ, nam nhân vốn lạnh lùng vô cảm bỗng ôm chặt lấy nàng: “Nương tử, hài tử của chúng ta còn chưa ra đời, nàng muốn chạy đi đâu?”

140000 Giỏ hàng

Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước
Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước

Một buổi sáng sau khi tỉnh dậy, Diệp Linh Lang phát hiện mình đã xuyên vào một bộ truyện tu tiên. Nàng xuyên thành vai nữ phụ độc ác, tư chất cực kì kém cỏi lại còn hay chèn ép nữ chính. Nữ phụ độc ác đã dùng trăm phương nghìn kế bắt nữ chính đưa mình vào một trong những tông môn đệ nhất tu tiên giới. Kể từ sau đó, nàng đi khắp nơi gây sự với nữ chính, cuối cùng nhận về kết cục bi thảm. Vì thế để giữ mạng mình và được sống yên ổn, Diệp Linh Lang quyết định tránh nữ chính càng xa càng tốt, tốt nhất là chạy hẳn đến tông môn xếp bét bảng. Kịch bản nữ phụ độc ác này nàng từ chối! Tại sao phải làm bia đỡ đạn hay đá kê chân cho nữ chính, nàng muốn một mình một trời, cứ thế xinh đẹp độc tôn không được sao? Nàng tưởng rằng mình đã vào tông môn kém cỏi nhất lại là tiểu sư muội nhỏ tuổi nhất, từ nay sẽ có thể sống cuộc đời vô ưu, ăn no nằm ườn như cá mặn, ai ngờ tông môn của nàng lại toàn phản diện, tất cả đồng môn đều là vai ác trong tương lai, lúc nào cũng có thể hắc hóa để làm bàn đạp cho nữ chính. Chẳng lẽ trời đã định là tông môn của nàng phải cùng nhau đi chầu Diêm Vương hết sao? Không, không có cái gì là trời định cả. Bởi vì đã có nàng ở đây rồi. Đại sư huynh vì báo thù diệt tộc mà hắc hóa gϊếŧ xuyên tu chân giới, bị đám danh môn chính phái vây lại đánh hội đồng, cuối cùng chết dưới một kiếm của nữ chính phải không? Tiểu sư muội: "Sư huynh, muội biết nàng ta tu luyện công pháp gì, phương pháp tu luyện ra sao, cần những pháp bảo nào, nhanh, chúng ta đi cướp về tu luyện! Không thể thua nàng ta được!" Nhị sư huynh mang trong mình một nửa huyết thống Yêu tộc, cả đời sống ẩn dật trốn tránh, bỗng nhiên một hôm bị thiên hạ phát hiện, dù không hắc hóa cũng bị bọn họ đòi đi tru diệt chứ gì? Tiểu sư muội: "Tại sao huynh phải ẩn dật? Huynh đã có huyết mạch hai tộc thì vùng lên chinh phục cả hai tộc luôn đi, từ nay huynh sẽ là bá chủ! Đi, muội biết cách khởi động lối vào Yêu tộc." Tam sư huynh tu luyện tẩu hỏa nhập ma, Kim Đan vỡ nát, toàn bộ kinh mạch đều đứt đoạn, sau đó bị đeo cho cái danh đại ma đầu tội ác tài trời khiến người người căm hận phải cùng nhau liên thủ tiêu diệt đúng không? Tiểu sư muội: "Muội biết nơi có thể luyện lại Kim Đan, tái tạo kinh mạch, huynh đừng lo, trận đoàn chiến này chúng ta có thể thắng!" Còn Tứ sư huynh phải lòng nữ chính, yêu sâu sắc nhưng không có được nên hắc hóa sau đó bị nam chính gϊếŧ thì phải? Tiểu sư muội: "Sư huynh à, huynh đừng hắc hóa làm gì. Lốp dự phòng số 1 đã hi sinh để nữ chính có được pháp bảo, lốp dự phòng số 2 thì cho nữ chính kí khế ước, huynh là cái lốp thứ n thì sao không dâng luôn cả mạng mình đi cho rồi?" Cả tông môn: "???" Vị Tiểu sư muội bé nhỏ của bọn họ, nhìn thì xinh đẹp yếu đuối nhưng tính tình lại không ai đỡ được, rốt cuộc nàng tới đây để tu tiên hay là để gây chuyện ấy nhỉ?

600000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi
Pháo hôi nữ phụ trong truyện được trọng sinh rồi

Thịnh Hề Nhan trọng sinh. Kiếp trước, đến tận khi chết đi, nàng mới biết — hóa ra mình chỉ là một nhân vật trong truyện. Nhân vật nam và nữ chính trong truyện ấy chính là vị hôn phu của nàng — thế tử Vĩnh Ninh Hầu — và “chân ái” của hắn, cô gái xuyên không mang danh “bạch nguyệt quang” — vừa thanh khiết, vừa tài hoa hơn người. Còn nàng, chỉ là nữ phụ đáng thương, kẻ cản đường tình yêu trọn đời của họ. Vì muốn ở bên nhau, đôi “tình nhân chính truyện” hẹn nhau cùng nhảy hồ tự vẫn. Không ngờ, họ không chết, lại khiến Thái hậu cảm động. Thái hậu ra mặt chủ hôn, để “chân ái” và nàng cùng được gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu trong cùng một ngày. Nhưng Thịnh Hề Nhan còn chưa kịp nhìn mặt vị hôn phu ấy, đã “phát bệnh nặng” rồi ngã xuống. Sau một chuỗi đau khổ đầy bi lụy giữa nam và nữ chính, cuối cùng họ cũng được ở bên nhau. Còn Thịnh Hề Nhan — người vợ cả danh nghĩa — chỉ để lại vị trí cho họ, rồi “bệnh chết” trong ngôi am lạnh lẽo. Kiếp này, Thịnh Hề Nhan sống lại đúng vào ngày đôi kia định bỏ trốn nhảy hồ tuẫn tình. Trước khuôn mặt đầy “tình sâu nghĩa nặng” của vị hôn phu và ánh mắt cảm động của Thái hậu, nàng chỉ khẽ cười — rồi chọn gả cho người được cho là đã chết trận: Thế tử Trấn Bắc Vương – Sở Nguyên Thần.

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu
Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu

Vì một chuyện ngoài ý muốn mà Dịch Tiệp về lại thời cấp ba. Có được cơ hội sống lại, cô phải làm bằng được những chuyện mình muốn! Cái gì? Cô có cả thứ tốt như hệ thống luôn á hả? Được lắm, phải cố gắng làm nhiệm vụ mới được, phải dựa vào bản thân thôi! Cô chỉ muốn học cho giỏi, kiếm cho nhiều tiền, bạn bè, người thân được sống hạnh phúc, không rảnh đâu mà giúp đỡ người khác! ... Nhiều năm sau, cô mới biết được cuộc sống như thế nào mới thật sự có ý nghĩa: Ủng hộ người thân, bạn bè của mình vô điều kiện, được quốc gia hết lòng hậu thuẫn. Cô trở thành ngôi sao lấp lánh trong lòng mọi người. Những thứ mình muốn đã có được hết, cuối cùng là đền đáp và giúp đỡ người khác. Đây không phải sảng văn có ý nghĩa như thường, có chút tình tiết trinh thám, nhân vật chính thiện lương chính trực, không phải thánh mẫu.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng