Bé cưng yếu đuối được lão đại mạt thế nuông chiều

Bé cưng yếu đuối được lão đại mạt thế nuông chiều

Đô thịHài HướcHuyền huyễnMạt ThếNgôn TìnhNữ CườngTrọng SinhXuyên Không

Vai chính: [ “Cốc Vũ”, “Thương Mặc” ] Văn án:Tiểu yêu trong núi, hồn xuyên mạt thế. Để trở thành một yêu tinh tốt, đạt được mơ ước trở thành tiên, Cốc Vũ tìm kiếm linh khí khắp nơi, tình cờ gặp được đội trưởng của tiểu đội bộ đội đặc chủng Thương Mặc có công đức đầy mình. “Thương Mặc, em muốn thân thiết cơ.” Tiểu yêu tinh bày ra ánh mắt vừa xinh đẹp vừa mềm mại, tay ôm lấy cổ Thương Mặc, mỗi ngày đều muốn được ôm ấp, hôn hít rồi nâng lên cao. Nhìn cô vợ nhỏ đuôi mắt hơi ửng đỏ, quần áo nửa kín nửa hở, yếu đuối mềm mại, không ngừng cọ xát với mình, giọng nói Thương Mặc khàn khàn không rõ, anh chỉ có thể cưng chiều người trong lòng lên tận trời. Thương Mặc: Ân cứu mạng không có gì trả được, chỉ có thể lấy thân báo đáp. ———— Nữ chính: Tiểu yêu tinh xuyên thành nhân loại mềm mại dễ thương, có dị năng song hệ thực vật và chữa lành, kỹ năng y độc cùng triển khai. Nam chính: Bộ đội đặc chủng có thực lực mạnh mẽ, dị năng hệ tinh thần chủ yếu khống chế vật và công kích tinh thần, dịu dàng săn sóc cưng chiều nữ chính, giọng nói dễ nghe.

300000

849 chương

Truyện cùng tác giả

Bé cưng yếu đuối được lão đại mạt thế nuông chiều
Bé cưng yếu đuối được lão đại mạt thế nuông chiều
Cửu Tiêu Vân

Vai chính: [ “Cốc Vũ”, “Thương Mặc” ] Văn án:Tiểu yêu trong núi, hồn xuyên mạt thế. Để trở thành một yêu tinh tốt, đạt được mơ ước trở thành tiên, Cốc Vũ tìm kiếm linh khí khắp nơi, tình cờ gặp được đội trưởng của tiểu đội bộ đội đặc chủng Thương Mặc có công đức đầy mình. “Thương Mặc, em muốn thân thiết cơ.” Tiểu yêu tinh bày ra ánh mắt vừa xinh đẹp vừa mềm mại, tay ôm lấy cổ Thương Mặc, mỗi ngày đều muốn được ôm ấp, hôn hít rồi nâng lên cao. Nhìn cô vợ nhỏ đuôi mắt hơi ửng đỏ, quần áo nửa kín nửa hở, yếu đuối mềm mại, không ngừng cọ xát với mình, giọng nói Thương Mặc khàn khàn không rõ, anh chỉ có thể cưng chiều người trong lòng lên tận trời. Thương Mặc: Ân cứu mạng không có gì trả được, chỉ có thể lấy thân báo đáp. ———— Nữ chính: Tiểu yêu tinh xuyên thành nhân loại mềm mại dễ thương, có dị năng song hệ thực vật và chữa lành, kỹ năng y độc cùng triển khai. Nam chính: Bộ đội đặc chủng có thực lực mạnh mẽ, dị năng hệ tinh thần chủ yếu khống chế vật và công kích tinh thần, dịu dàng săn sóc cưng chiều nữ chính, giọng nói dễ nghe.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May
Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May

Nếu bạn phát hiện chính mình xuyên tới một thế giới hoang tàn đổ nát không có hy vọng, bạn sẽ làm gì? Chỗ này đâu đâu cũng là phóng xạ cấp độ cao, còn có các loại động vật, thực vật biến dị trông vừa kỳ dị vừa đáng sợ, con người từ đỉnh chuỗi đồ ăn ngã vào bụi bặm... Chỗ nơi được gọi là phế thổ này, con người không hề là chúa tể, ở chỗ này, có thể sống sót cũng là hy vọng xa vời. Trang Hiểu xuyên tới chính là một thế giới thời khắc làm người nơm nớp lo sợ như vậy, ấm no, an toàn... Đây đều là những vấn đề cơ bản nhất cô cần giải quyết. May mắn, mới vừa tới, cô đã ôm được một cái “đùi”, tuy thân thể tàn phá, không có tiền tài dư thừa, nhưng tốt xấu gì người ta có một căn phòng ở trên phế thổ này, một gian nhà gỗ nhỏ cũ nát... Từ đây hai người trải qua quãng thời gian sống chung ngượng ngùng sao? Không, ở phế thổ này, cơm còn chẳng có mà ăn, sao mà có thời gian nói chuyện yêu đương... Trước giải quyết vấn đề sinh tồn đi!

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đừng Yêu Sư Huynh Nữa, Tiền Phu Không Tốt Sao?
Đừng Yêu Sư Huynh Nữa, Tiền Phu Không Tốt Sao?

Mộ Hề Vãn có một vị sư huynh. Tương truyền, chàng có phong tư tuấn lãng, khí chất thoát tục. Chưa tròn năm năm đã đắc đạo rời sư môn, quanh năm xuôi ngược bảo hộ non sông thiên hạ. Sư phụ từng nói, sư huynh của nàng là người tốt nhất thế gian. “Sau này nếu có duyên gặp mặt, con đừng sợ. Chàng nhất định sẽ đối đãi với con thật tốt.” Khi ấy, Mộ Hề Vãn vẫn còn là một tiểu cô nương ngây thơ, đã vô thức đem lòng cảm mến vị sư huynh chưa từng gặp mặt. Thế nhưng, nàng đợi mãi, đợi mãi... Đợi đến khi sư phụ qua đời, đợi đến lúc không còn người thân, bị các tiên quân trong sư môn ép gả đến Bạch Châu xa xôi, nàng vẫn chưa một lần thấy được bóng dáng vị sư huynh ấy. Nàng thành thân với chủ nhân của Bạch Châu - Sở Phù Quân. Người đời đồn rằng Sở Phù Quân là kẻ lạnh lùng vô tình, cuộc hôn nhân này vốn không phải vì tình yêu mà chỉ là một cuộc liên minh lợi ích. Mộ Hề Vãn chán ghét mối lương duyên hoang đường này, ghét cả sắc thu cô tịch của Bạch Châu. Và dĩ nhiên, ghét luôn cả chàng. Ấy thế mà trăm năm sau, chính Sở Phù Quân đã tự tay dạy nàng kiếm pháp, cùng nàng dạo bước chốn nhân gian vào những đêm hội đoàn viên. Cũng chính chàng đã thức trắng nhiều đêm để chăm sóc khi nàng lâm bệnh nặng. Mãi cho đến khi biến cố ập đến, nàng bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt quyền mưu. Cuối cùng thân tan xương nát giữa biển lửa... Chính Sở Phù Quân là người đã thay nàng báo thù rửa hận. Vì nàng mà vượt qua ranh giới sinh tử. Vì nàng mà lặng lẽ ở lại U Minh suốt mười hai năm. Chỉ để tìm lại một phần hồn phách, giúp nàng cải tử hoàn sinh. Mãi đến khi chết rồi hoá thành quỷ, Mộ Hề Vãn mới bàng hoàng nhận ra. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của vị chủ nhân Bạch Châu lại là một tấm chân tình mà nàng chưa từng hay biết. Chàng còn tốt hơn cả vị sư huynh hoàn mỹ mà sư phụ từng hết lời ca ngợi. Một mình Sở Phù Quân gánh vác trọng trách trấn áp mọi sát phạt, loạn lạc và bất công trên thế gian. Một người nửa đời chìm trong biển máu, cả đời cô đơn như vậy, lại đột nhiên phá lệ chấp thuận một mối tiên duyên, khiến văn võ tiên quan khắp Bạch Châu đều kinh ngạc, không sao hiểu nổi. “Sao ngài lại đồng ý với mối hôn sự này? Nếu không thích nàng, từ chối chẳng phải là xong rồi sao?” “... Thích.” “Hả?” Sở Phù Quân khẽ nhắm mắt, dường như đang cười, ánh mắt vốn luôn lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng hiếm thấy. “Nàng là sư muội duy nhất của ta trên đời này, sao ta có thể không thích cho được?” Ban đầu, hắn chỉ mượn danh nghĩa hôn sự để đưa sư muội về bên mình để hoàn thành di nguyện của sư phụ, coi nàng như muội muội ruột thịt mà che chở. Nhưng về sau, khi hắn ghì chặt nàng trong vòng tay, triền miên cùng nàng đêm này qua đêm khác, tham lam chiếm đoạt từng hơi thở của nàng... Sở Phù Quân mới nhận ra, hắn mới chính là kẻ huynh trưởng đê tiện, vô sỉ và giả dối nhất thế gian. [Tiểu cung chủ thông minh tinh quái một lòng hướng về sư huynh x Chủ nhân Bạch Châu lạnh lùng, u uất, ẩn giấu tâm tư bất chính.] [Bối cảnh truyện đồ sộ, kết hợp nhiều yếu tố thần thoại cổ đại cùng những thiết lập độc đáo.]

140000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Ta Có Thể Phục Chế Thiên Phú
Ta Có Thể Phục Chế Thiên Phú

Thời đại toàn dân thức tỉnh thiên phú, con người cùng hung thú cùng tồn tại. Mỗi người đều lấy việc thức tỉnh thiên phú, bước lên con đường Võ Giả làm vinh quang tối thượng. Diệp Thiên thu được thiên phú sao chép — chỉ cần chạm vào người khác, hắn liền có thể sao chép năng lực thiên phú của đối phương. Bất luận là Võ Giả hay hung thú, chỉ cần bị hắn để mắt tới, thiên phú đó đều sẽ thuộc về hắn! Không chỉ vậy, hắn còn có thể dung hợp thiên phú, không ngừng nâng cấp, khiến thiên phú ngày càng cường đại. Một vị thiên kiêu nào đó kiêu ngạo tuyên bố: “Ta sở hữu Siêu Thần Cấp thiên phú, ai có thể sánh bằng ta?!” Diệp Thiên mở bảng thiên phú của mình ra, nhìn từng hàng Siêu Thần Cấp thiên phú dày đặc, rồi lại liếc sang vị thiên kiêu kia — kẻ chỉ có đúng một Siêu Thần Cấp thiên phú. Hắn khẽ niệm trong lòng một câu: —— Sao chép! Siêu Thần Cấp thiên phú... lại thêm một cái nữa!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trùng Sinh Phối Hệ Thống, Ta Vô Địch Rất Hợp Lý A
Trùng Sinh Phối Hệ Thống, Ta Vô Địch Rất Hợp Lý A

【 Trùng sinh + não động lớn + vô địch + tâm cơ xấu bụng + đa nữ chính (3+) + sát phạt dứt khoát + gian trá 】 Quý Vô Thường trùng sinh, quay trở lại thời điểm ngay trước trận luận võ với Tiêu Phàm! Đồng thời, hắn thức tỉnh Hệ Thống Đánh Dấu Phục Chế! Hệ thống chỉ có hai chức năng cốt lõi: đánh dấu và phục chế. Mỗi ngày đánh dấu đều nhận được phần thưởng. Phục chế có thể sao chép mọi thứ của đối thủ: công pháp, chiến kỹ, bí kỹ, thọ nguyên, căn cốt, đan dược, lực lĩnh ngộ... không thiếu thứ gì! Kiếp trước, mọi bi kịch của Quý Vô Thường đều bắt nguồn từ Tiêu Phàm. Một đời này, hắn sẽ bắt đầu lại tất cả — từ việc đánh bại Tiêu Phàm! Vô Thường đã ra tay, ai dám giữ mạng? Hễ gặp Vô Thường, vạn sự thành không! Chư thiên thiên kiêu khóc không ra nước mắt: “Đã sinh Vô Thường, cớ sao còn sinh ta?!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

Giới thiệu tác phẩm: Dao là vật chứng, lời là chứng cứ. Lời tiên tri trở thành sự thật chính là ngày lấy thù lao. Đây là một người bán dao chịu trong huyền môn. Đồ Sơn Cửu thân là người bán dao chịu đời thứ hai trăm tám mươi ba, thiên phú huyền học vượt xa tất cả những người khác trong gia tộc, xem bói cực kỳ chuẩn xác, có thể thông với quỷ thần. Chỉ tiếc rằng vì một lời nguyền đã giáng xuống nhà họ Đồ Sơn từ một trăm năm trước khiến cô không thể sống thọ được. Từ nhỏ cô đã biết mình có một người chồng chưa cưới, đó là người định mệnh được ông nội của cô đính ước cho cô. Chỉ có kết hôn với anh thì cô mới có thể viên mãn. Trước khi ông nội qua đời đã nhiều lần dặn dò cô phải xuống núi tìm nhà họ Tạ. Nên đi thu nợ của nhà chồng chưa cưới rồi. ... Nghe đồn người nắm quyền của nhà họ Tạ giàu có nhất Nam Thành Tạ Thời Dữ từ nhỏ đã có hôn ước, vợ chưa cưới còn là một đứa nhà quê sống trong vùng núi hẻo lánh. Mọi người thật sự không tài nào hiểu được lý do tại sao lúc trước ông cụ Tạ lại sắp đặt một hôn ước không môn đăng hộ đối như thế cho cháu trai trưởng của mình. Mãi cho đến sau này gặp được người thật, thấy cô dịu dàng điềm tĩnh, lời nói cử chỉ đều rất có lễ phép lịch sự, mọi người mới biết hóa ra lời đồn hoàn toàn không đáng tin. Nhất là cho đến sau này, khi đại lão ở các ngành nghề đều cung kính gọi cô một tiếng cô Đồ Sơn là lại càng được mở mang tầm mắt. Có người tò mò hỏi bọn họ tại sao lại kính trọng cô như thế? Các đại lão: “Bởi vì cô ấy là chủ nợ của chúng tôi!” Từ nhỏ Đồ Sơn Cửu đã hay quên, thường xuyên quên việc thu nợ. Sau khi kết hôn cô dứt khoát ném sổ nợ cho chồng mình là Tạ Thời Dữ để anh nhắc mình đi đòi nợ. Tạ Thời Dữ nhìn một đống sổ sách dày cộp trên mặt bàn của mình mà lập tức rơi vào trầm tư...

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

Tô Nguyệt đã vật lộn suốt ba năm trong thời kỳ tận thế. Trong lúc cơ thể yếu ớt vì tiến hóa dị năng thứ hai, cô lại bị chính bạn trai mình gϊếŧ chết. Thời điểm mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã xuyên đến khu dân tị nạn của một thế giới hoang tàn. Thân phận mới là một cô bé 13 tuổi, mồ côi cha mẹ, dắt theo một em gái nhỏ. Nơi này ngập tràn bức xạ chết người, động thực vật đều bị biến dị, mọi người chỉ có thể sống nhờ nhặt nhạnh phế liệu. Nằm trong túp lều tạm bợ gió lùa bốn phía, Tô Nguyệt nhìn vết thương trên người nhanh chóng liền lại, khẽ cười. "Thì ra mình đã tiến hóa được dị năng hệ trị liệu." Từ đây, Tô Nguyệt bắt đầu những ngày lang thang khắp vùng đất hoang, nhặt nhạnh bất cứ thứ gì có thể ăn được. Trong tay sở hữu cả dị năng hệ mộc và hệ trị liệu, cô vừa săn bắt vừa trồng trọt, mọi việc đều dễ dàng. Nỗ lực nhặt mót, mục tiêu lớn nhất là cùng em gái dọn vào “thành phố an toàn” càng sớm càng tốt. Nhưng không ngờ, trong một lần nhặt phế liệu, cô lại bắt gặp gã cặn bã đã gϊếŧ mình ở kiếp trước. Kế hoạch thay đổi, xử lý tra nam trước, dọn vào thành phố an toàn sau! Vậy mà khi mọi chuyện xong xuôi, chuẩn bị an cư tại thành phố an toàn, Tô Nguyệt lại bị một mỹ nam bám riết. Một khi đã bám thì là cả đời, giữa thời kỳ tận thế, hai người cùng nhau gây dựng nên một căn cứ an toàn thuộc về riêng mình.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tinh Cầu Hoang Phế Tới Nông Trường Số 1 Vũ Trụ
Từ Tinh Cầu Hoang Phế Tới Nông Trường Số 1 Vũ Trụ

Tô Đại vừa mở mắt đã nhận được thông báo kết quả xét xử của đế quốc. Cô sẽ bị cưỡng chế đưa đến tinh cầu được phân cho mình. Vừa đặt chân lên tinh cầu, cô đã bị cát vàng bay mù mịt táp vào mặt mày lấm lem. Nhìn một vùng sa mạc mênh mông và bầu trời không rõ màu sắc. Cuối cùng cô cũng tiêu hóa hết ký ức trong đầu. Hình như cô đã xuyên không từ thời mạt thế, còn bị phân phối đến một tinh cầu hoang phế. Là đại công chúa của đế quốc, anh chị em cô đều được phân mấy tinh cầu giàu có. Còn cô, vì phạm pháp, chỉ được phân đến một tinh cầu nhỏ tồi tàn. Tô Đại mặt không cảm xúc nhìn tinh cầu lồi lõm một màu xám xịt trên bản đồ tinh hệ. Trong đầu vang lên giọng nói của hệ thống: “Ký chủ, muốn sống sót thì phải cố gắng trồng trọt đó nha...” ... Ngày thứ nhất: Không ra khỏi khu vực cát vàng, phát hiện một con rết, ăn hay không ăn? Ngày thứ hai: Không ra khỏi khu vực cát vàng, chỉ có đất cát, ăn hay không ăn? Ngày thứ ba: Tôi trồng trọt, tôi trồng trọt... Có con rết nào không? Ngày thứ n, cô nhờ trồng trọt đã trở thành truyền thuyết đứng đầu toàn tinh hệ!

120000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô
Xuyên Thư 70, Dạy Dỗ Anh Chồng Thanh Niên Tri Thức Đến Từ Thủ Đô

Thẩm Hạ xuyên vào một bộ tiểu thuyết niên đại đang đăng dở, trở thành cô bé đáng thương bị cha mẹ nuôi ghẻ lạnh. Vốn định lặng lẽ kiếm một anh bộ đội để gả rồi thoát khỏi gia đình quái vật, ai ngờ lại phát hiện thân phận mình có vấn đề. Cô tố cáo cha mẹ nuôi, khiến cha nuôi bị đưa đi cải tạo lao động, sau đó cắt đứt quan hệ, tự lập ra riêng. Một lần tốt bụng, cô cứu được một nam thanh niên trí thức mặt trắng, từ đó bị anh bám riết không buông. Chu Tri Bạch là tiểu bá vương khét tiếng trong đại viện ở thủ đô, miệng độc, mắt cao, cả nhà họ Chu đều cho rằng tính cách anh tệ đến mức chó cũng chê. Sau khi anh dùng một viên gạch đánh nứt đầu bốn người, ông cụ nhà họ Chu quyết định tống thằng cháu xuống nông thôn cải tạo. Chu Tri Bạch yếu ớt, mỏng manh, đôi mắt đỏ hoe, nghiến răng nói: “Được thôi! Đã muốn tống con xuống nông thôn thì đừng hối hận! Con mà đã đi là không quay về nữa! Con sẽ kết hôn, sinh con ở đó! Con sẽ lấy một cô gái nông thôn, con...” Ông cụ nén cười: “Tốt lắm.” Mẹ Chu cũng dứt khoát thu lại cái chân vừa mới định giơ lên đạp. Ai ngờ câu nói thành lời tiên tri, Chu Tri Bạch thật sự lấy một cô vợ nông thôn, trở thành “tiểu bạch kiểm” khiến cả làng ghen tị. Mà bản thân “tiểu bạch kiểm” chẳng thèm bận tâm, vợ nuôi thì cứ để vợ nuôi, anh sống sung sướиɠ còn mừng không kịp. Trong muôn vàn ánh mắt hâm mộ, ghen tị, dè bỉu... Chu trí thức ăn “cơm mềm” cực kỳ ngon lành. Cho đến một ngày, Chu trí thức được Viện Nghiên cứu Thủ đô mời về. Dân làng lập tức đổi giọng: “Nhị nha nhà họ Thẩm đúng là có mắt nhìn, kiếm được người giỏi nhất làng rồi đó!” Rồi sau nữa, họ nghe thấy tên Thẩm Hạ vang lên trên đài phát thanh. Cả làng lại xôn xao: “Hai vợ chồng này đúng là trời sinh một cặp, xứng quá đi thôi!” ... Lần đầu gặp mặt. Chu Tri Bạch: “Xấu như quỷ!” Thẩm Hạ: “Một người đàn ông cao hơn mét tám mà không biết ngậm miệng lại thì đúng là vô duyên.” Lần thứ hai gặp mặt. Cô dẫn anh đi tìm nhà xí. Lần thứ ba gặp mặt. Cô giống như nữ anh hùng từ trên trời rơi xuống, dáng vẻ hiên ngang rực rỡ, một cú đâm thẳng vào tim anh. Chẳng bao lâu sau. Thiếu gia ngạo kiều miệng độc, xuống nông thôn bị cô thôn nữ nhỏ dạy dỗ đến ngoan ngoãn như thỏ con. Mở miệng, ngậm miệng đều là: “Vợ tôi”, “Tức phụ nhà tôi”. Sau này hai vợ chồng cùng trở về thành phố, làm chói mắt cả đám người. Vào đại viện liền không có đối thủ, từ đó trở thành cặp đôi bá vương trong viện, đi đến đâu cũng khí thế lẫm liệt!

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn
Sư Muội Ngốc Nghếch Tu Tiên Cũng Cá Mặn

Vân Thất Thất đã sống như một con cá mặn suốt cả đời ở hiện đại, không ngờ sau khi chết lại xuyên không đến một thế giới tu tiên, một thế giới ai ai cũng là vua của sự chăm chỉ. Nhưng nàng vẫn không muốn cố gắng làm gì cả! Khi chọn sư tôn, Vân Thất Thất đã suy nghĩ rất nhiều. Kiếm tu thì quá mệt mà lại không có tiền. Phù tu thì ngày nào cũng vẽ bùa, nàng còn viết chữ không đẹp, huống chi là vẽ bùa. Nghĩ đi nghĩ lại, âm tu vẫn là tốt nhất, hơn nữa về âm nhạc, nàng cảm thấy mình vẫn có chút thiên phú, dù sao khi còn là một con cá mặn, nàng cũng đã nghe khá nhiều nhạc để tu dưỡng tâm hồn. Nhưng tại sao pháp khí của người ta đều là đàn tỳ bà, đàn cổ cầm, mà của nàng lại là kèn sorna! Chẳng lẽ chỉ vì hồi nhỏ nàng đã học kèn sorna với ông nội sao! Thế là từ đó, Thiên Âm Môn thường xuyên xuất hiện một hiện tượng như sau. Đại sư huynh đang tĩnh tọa, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm gián đoạn, lập tức khí huyết dâng trào, mắt trắng dã rồi ngất xỉu. “Có ai không! Sư huynh ngất rồi!” Nhị sư tỷ đang thổi sáo một cách tao nhã, đột nhiên bị một trận tiếng kèn sorna làm lệch nhịp, nhị sư tỷ tao nhã bắt đầu thổi Tinh Thần Không Yên. “Có ai không! Mau cản nhị sư tỷ lại, nàng sắp điên rồi!” Từ đó trở đi, phong cách của cả Thiên Âm Môn đã thay đổi hoàn toàn, và thủ phạm nhờ vào tài năng thổi kèn sô na xuất chúng, đã trở thành người nổi tiếng trong giới tu chân. Còn sư tôn của Vân Thất Thất, Thẩm Nhược Hư, lại trở thành tội phạm lớn nhất khi dung túng cho Vân Thất Thất. “Sư tôn, người không quản lý tiểu sư muội sao!” Thẩm Nhược Hư nhìn Vân Thất Thất đang vui vẻ thổi kèn sô na, đương nhiên nói: “Quản cái gì, tiểu sư muội của các ngươi chẳng phải rất tốt sao, vui tươi nhảy nhót.” Mọi người ngất xỉu, có vẻ không ai có thể quản được Vân Thất Thất rồi!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng