Ngự Trù Giới Giải Trí

Ngự Trù Giới Giải Trí

Ngôn TìnhHEHiện ĐạiSảng VănẨm Thực

Bỗng một đêm, giới showbiz trong và ngoài nước dậy sóng: [Nữ minh tinh đang nổi như cồn tuyên bố hùng hồn sẽ trở thành Vua bếp thiên hạ!] Những kẻ ghét bỏ chỉ nhếch mép cười: "Lại bày trò đánh bóng tên tuổi đây mà!" Người hâm mộ cuồng nhiệt thì la lối: "Dù chị có bưng ra chén thuốc độc, em cũng vui lòng uống cạn." Các đối thủ cạnh tranh thì nghiến răng nghiến lợi: "Để xem mùi dầu khói có ám chết cô ta không!" Một tháng sau, giới sành ăn đổ xô tìm đến. Tất cả đều mặt mày đẫm lệ: "Tổ sư, ngon đến mức này thì chịu sao nổi!"

140000

774 chương

Truyện cùng tác giả

Ngự Trù Giới Giải Trí
Ngự Trù Giới Giải Trí
Thiếu Địa Qua

Bỗng một đêm, giới showbiz trong và ngoài nước dậy sóng: [Nữ minh tinh đang nổi như cồn tuyên bố hùng hồn sẽ trở thành Vua bếp thiên hạ!] Những kẻ ghét bỏ chỉ nhếch mép cười: "Lại bày trò đánh bóng tên tuổi đây mà!" Người hâm mộ cuồng nhiệt thì la lối: "Dù chị có bưng ra chén thuốc độc, em cũng vui lòng uống cạn." Các đối thủ cạnh tranh thì nghiến răng nghiến lợi: "Để xem mùi dầu khói có ám chết cô ta không!" Một tháng sau, giới sành ăn đổ xô tìm đến. Tất cả đều mặt mày đẫm lệ: "Tổ sư, ngon đến mức này thì chịu sao nổi!"

140000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tiểu Thư Sinh Sát Vách
Tiểu Thư Sinh Sát Vách
Thiếu Địa Qua

Tiểu Thư Sinh Sát Vách Tên truyện kiểu Hán Việt: Cách bích đích tiểu thư sinh 隔壁的小书生 Tác giả: Thiếu Địa Qua Thể loại: Mỹ thực, điền văn, ngọt. *^_^* VĂN ÁN *^_^* Trấn Đào Hoa có chàng thư sinh nghèo tuấn tú, Vì tiết kiệm tiền mà mỗi ngày tự mình nấu cơm. Hôm nay bỗng nhiên có nàng nữ hiệp đầu đầy máu tới gõ cửa, Nàng ngó ngó nồi cháo sủi bọt ùng ục trong viện, Nhếch miệng cười, lộ ra hai hàng răng trắng như tuyết, “Tiểu mọt sách, có bán cháo không?”

0 Miễn phí Giỏ hàng

Truyện liên quan

Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc
Xuyên Không: Mang Thai Vả Mặt Nhà Chồng Ác Độc

Vừa mở mắt ra, Bạch Đào Đào phát hiện mình xuyên không—không phải làm đại tiểu thư hay nữ thần y gì hết, mà là... một sản phụ bụng vượt mặt, đang nằm trên giường chờ người hạ thủ bằng bát thuốc phá thai! Chồng? Chết rồi. Nhà chồng? Lạnh lẽo như băng. Bà bà? Không phải người, là ác quỷ đội lốt mẹ chồng! Không cam chịu số phận bi thảm, Đào Đào lập tức trở mình phản kích—thuốc phá thai? Thì đưa bà bà uống thử trước xem hiệu quả ra sao! Một nhà chồng cực phẩm, lòng dạ hiểm độc, thà nuôi heo còn hơn sống cùng. Phân gia! Chạy ngay đi trước khi bị bòn rút đến mảnh vải cuối cùng. Dù có lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, thì với cái đầu hiện đại và "bàn tay vàng" mang theo, nàng vẫn có thể dựng nên một cuộc sống huy hoàng từ hai bàn tay trắng. Trồng rau, nuôi gà, chế thuốc, mở quán ăn, trị bệnh cứu người—mọi thứ đều thành công mỹ mãn. Chẳng mấy chốc, nàng đã gom đủ bạc xây tứ hợp viện, mua ruộng, mua nhà, thuê người hầu hạ, sống cuộc sống mà kiếp trước có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Mọi thứ đều đang tốt đẹp thì một người đàn ông bỗng từ trên trời rơi xuống, tự xưng là... trượng phu của nàng?! Hả? Không phải đã chết rồi sao? Giả chết là trò mới à? Nhưng nhìn hắn ngày ngày giặt quần áo, nấu cơm, cày ruộng, chăm con... lại còn đẹp trai dịu dàng, cơ bụng sáu múi—thôi thì giữ lại cũng không lỗ. Từ đó, một nhà ba người, sống vui vẻ ấm êm, tiền bạc rủng rỉnh, tình cảm ngọt đến sâu răng. Nhà mẹ chồng cũ từng xua đuổi nàng thì hối hận đến xanh lè mặt mũi, nhìn nàng sống trong phủ lớn ăn thịt uống canh, còn mình thì rách rưới lạnh lẽo, nằm co ro gặm nhấm ký ức cũ mà than khóc không ngừng. Bởi vì trên đời, có những sai lầm—sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa chữa lần thứ hai...

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

Giới thiệu tác phẩm: Dao là vật chứng, lời là chứng cứ. Lời tiên tri trở thành sự thật chính là ngày lấy thù lao. Đây là một người bán dao chịu trong huyền môn. Đồ Sơn Cửu thân là người bán dao chịu đời thứ hai trăm tám mươi ba, thiên phú huyền học vượt xa tất cả những người khác trong gia tộc, xem bói cực kỳ chuẩn xác, có thể thông với quỷ thần. Chỉ tiếc rằng vì một lời nguyền đã giáng xuống nhà họ Đồ Sơn từ một trăm năm trước khiến cô không thể sống thọ được. Từ nhỏ cô đã biết mình có một người chồng chưa cưới, đó là người định mệnh được ông nội của cô đính ước cho cô. Chỉ có kết hôn với anh thì cô mới có thể viên mãn. Trước khi ông nội qua đời đã nhiều lần dặn dò cô phải xuống núi tìm nhà họ Tạ. Nên đi thu nợ của nhà chồng chưa cưới rồi. ... Nghe đồn người nắm quyền của nhà họ Tạ giàu có nhất Nam Thành Tạ Thời Dữ từ nhỏ đã có hôn ước, vợ chưa cưới còn là một đứa nhà quê sống trong vùng núi hẻo lánh. Mọi người thật sự không tài nào hiểu được lý do tại sao lúc trước ông cụ Tạ lại sắp đặt một hôn ước không môn đăng hộ đối như thế cho cháu trai trưởng của mình. Mãi cho đến sau này gặp được người thật, thấy cô dịu dàng điềm tĩnh, lời nói cử chỉ đều rất có lễ phép lịch sự, mọi người mới biết hóa ra lời đồn hoàn toàn không đáng tin. Nhất là cho đến sau này, khi đại lão ở các ngành nghề đều cung kính gọi cô một tiếng cô Đồ Sơn là lại càng được mở mang tầm mắt. Có người tò mò hỏi bọn họ tại sao lại kính trọng cô như thế? Các đại lão: “Bởi vì cô ấy là chủ nợ của chúng tôi!” Từ nhỏ Đồ Sơn Cửu đã hay quên, thường xuyên quên việc thu nợ. Sau khi kết hôn cô dứt khoát ném sổ nợ cho chồng mình là Tạ Thời Dữ để anh nhắc mình đi đòi nợ. Tạ Thời Dữ nhìn một đống sổ sách dày cộp trên mặt bàn của mình mà lập tức rơi vào trầm tư...

180000 Giỏ hàng Giỏ hàng

[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự
[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự

Văn án: Cố An Khanh – tiểu thư duy nhất thế hệ thứ ba trong gia đình giàu có và quyền lực nhất thành phố, tốt nghiệp một trường danh tiếng thuộc Ivy League. Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người, cô lại mở một... quán ăn! Tin này lan ra khiến biết bao người trong giới phải tròn mắt kinh ngạc. Ngay sau ngày khai trương, mọi người ùn ùn kéo đến xem náo nhiệt. Miệng thì nói đến để ủng hộ, nhưng trong số đó cũng không thiếu người chỉ muốn nhìn cô bị chê cười. Kết quả là, sau khi ăn xong... “Mẹ hỏi tôi sao cứ ôm cánh cửa không chịu buông tay?” “Bởi vì tôi yêu quán ăn này đến mức không thể rời, món ở đây ngon đến nỗi muốn nuốt luôn... cả lưỡi vào bụng.” Một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, sao lại nấu ăn ngon đến thế này? Thật là... Không thể tin nổi! Điều khó tin hơn nữa, bà chủ Cố nói quán mỗi ngày chỉ nhận hai mươi bàn! Đùa gì vậy chứ, hai mươi bàn thì làm sao đủ, cho hai trăm bàn cũng vẫn còn thiếu! “Bà chủ ơi, mở thêm bàn đi!”

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Theo Siêu Thị Đi Chạy Nạn
Mang Theo Siêu Thị Đi Chạy Nạn

Tuyên Ninh xuyên không rồi, chiến tranh bùng nổ ở khắp nơi, quần hùng tranh bá, mà nàng đang ở giữa đám người tị nạn, còn không có cả vỏ cây để ăn. Tuyên Ninh: "..." Hết thuốc chữa, chờ chết thôi, chương trình sinh tồn hoang dã cũng không khó khăn đến thế này! May thay, trời không tuyệt đường người, nàng còn có một bàn tay vàng - một siêu thị lớn, hàng hóa phong phú, cái gì cũng có, chỉ là hơi không thân thiện với ví tiền. Vì để thực hiện mục tiêu có thể lấp đầy bụng, thoải mái ăn sữa chua, khoai tây chiên, kem, Tuyên Ninh xắn tay áo lên, bắt đầu buôn bán. Từng hạt gạo trắng tinh, có ai muốn thử không? Làm việc một ngày có thể đổi được hai cân*. *1 cân TQ = 0,5 cân VN Trái cây, rau củ tươi ngon tha hồ lựa chọn, đủ loại từ khắp nơi trên thế giới, mùa đông cũng có thể ăn được nhé. Dao thái sắc bén, bút mực giá rẻ, gia vị thơm phức, giấy trắng tinh, các loại đồ dùng vệ sinh thơm tho... Ngươi muốn gì ở đây đều có! Người tị nạn nghe tin kéo đến, ở lại rồi không muốn đi nữa. Vài năm sau, bốn biển thái bình, một đế chế công nghiệp mới dần dần trỗi dậy.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu
Trọng Sinh Về Thời Cấp 3, Tôi Dương Danh Thành Tựu

Vì một chuyện ngoài ý muốn mà Dịch Tiệp về lại thời cấp ba. Có được cơ hội sống lại, cô phải làm bằng được những chuyện mình muốn! Cái gì? Cô có cả thứ tốt như hệ thống luôn á hả? Được lắm, phải cố gắng làm nhiệm vụ mới được, phải dựa vào bản thân thôi! Cô chỉ muốn học cho giỏi, kiếm cho nhiều tiền, bạn bè, người thân được sống hạnh phúc, không rảnh đâu mà giúp đỡ người khác! ... Nhiều năm sau, cô mới biết được cuộc sống như thế nào mới thật sự có ý nghĩa: Ủng hộ người thân, bạn bè của mình vô điều kiện, được quốc gia hết lòng hậu thuẫn. Cô trở thành ngôi sao lấp lánh trong lòng mọi người. Những thứ mình muốn đã có được hết, cuối cùng là đền đáp và giúp đỡ người khác. Đây không phải sảng văn có ý nghĩa như thường, có chút tình tiết trinh thám, nhân vật chính thiện lương chính trực, không phải thánh mẫu.

160000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ
Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Bất ngờ bị xe tông chết, Cố Gia xuyên thẳng vào một quyển sách, trở thành một nhân vật phụ xui xẻo chuyên mang đồ tốt cho nữ chính. Cố Gia: “?” Đừng có vô lý quá đáng như vậy chứ! Trong truyện, nhân vật nữ phụ Cố Gia vốn là một cô gái mồ côi, toàn bộ gia sản bị người ta nhòm ngó, thậm chí còn bị họ hàng chiếm đoạt sạch, cuối cùng phải chết một cách thê thảm dưới gầm cầu. Vừa biết được kết cục bi thảm của mình, Cố Gia liền nổi giận, cô thẳng tay phá hủy miếng ngọc bội ngay trước mặt nữ chính, rồi tống luôn cặp mẹ con có âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô vào đồn công an. Sau đó, cô ung dung xách theo túi đồ, mang cả gia tài của mình xuống vùng quê hẻo lánh để nương tựa vị hôn phu. Vị hôn phu của cô là người đã có thân hình hấp dẫn lại còn đẹp trai ngời ngời, tính tình thì dịu dàng chu đáo, việc trong nhà ngoài ngõ đều quán xuyến đâu ra đấy, nói chung là điểm nào cũng hoàn hảo. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất đó là chân anh bị tật, dáng đi không được đẹp cho lắm. Nhưng không sao cả, bởi vì cô sở hữu không gian nước suối linh, nên việc chữa trị vết thương ở chân cho anh chỉ là chuyện nhỏ. Thế là, những ngày tháng yên bình của Cố Gia và vị hôn phu cứ thế trôi qua trong ngọt ngào, hạnh phúc, cuộc sống ngày càng sung túc, cuối cùng cô còn sinh được một lượt ba đứa con kháu khỉnh. Đêm đến, sau khi dỗ dành ba đứa trẻ ngủ say, Ôn Thời Khiêm ôm chặt cô vào lòng, thì thầm: “Bà xã ơi, hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa nhé?” Cố Gia: “...”

60000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt
Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kiếp trước Hứa Hạ vì tăng ca mà chết đột ngột, xuyên đến giới tu tiên, cẩn trọng trồng rau 300 năm ở linh giới, không ngờ bị kỳ lân đá cho về hiện đại. Vất vả lắm mới trở lại, ai còn thèm làm trâu làm ngựa! Ơ? Linh ngọc bên mình cũng theo về, bên trong còn tạo ra ngọc lộ! Hứa Hạ lập tức thu dọn đồ đạc về quê. Gặp năm mất mùa, sau núi hoang tàn, không thu hoạch được gì? Không sao, Hứa Hạ nói vẫn còn cứu được. Khai hoang núi, nuôi ong, hái hoa hồng, luyện tinh dầu, làm nước hoa hồng, Hứa Hạ từ đó sống cuộc đời an nhàn tự tại, ăn ngon uống sướиɠ, rảnh rỗi còn giúp người thân đấu với gã tồi, giúp chị em gái vươn lêи đỉиɦ cao sự nghiệp. Khách hàng từng ăn trái cây và rau Hứa Hạ trồng thì bảo: "Hứa Hạ, đừng ngủ nữa! Dậy trồng rau đi!" Các quý bà dùng nước hoa hồng và tinh dầu Hứa Hạ làm thì than: "Hứa Hạ, đừng ngủ, dậy hái hoa đi!" Các đại gia từng đến sau núi nhà Hứa Hạ thì giục: "Hứa Hạ, đừng ngủ, đến giờ ăn cơm rồi!"

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng
Từ Tận Thế Xuyên Đến 70, Tôi Và Con Trai Cùng Sở Hữu Không Gian Dị Năng

Tại tận thế, Tô Chiêu là một người mang dị năng cấp cao nhất, nắm giữ năng lực hệ mộc, hệ tinh thần và hệ lôi. Một ngày kia không may rơi vào vòng vây của thây ma rồi bị nhiễm vi rút, để không biến thành một cái xác biết đi thì cô chọn tự sát để kết thúc sinh mệnh. Ai ngờ Tô Chiêu lại xuyên không về thế giới song song của thập niên 70 cách đây mười nghìn năm, nhập vào thân xác một người cùng tên đang chuẩn bị đi lao động cải tạo. Chồng và anh cả bên chồng nhận nhiệm vụ ở Hương Cảng rồi mất tích, chưa rõ sống chết. Cha mẹ ruột tham gia nghiên cứu khoa học tuyệt mật nên không liên lạc được. Cha chồng bị đánh gãy chân, mẹ chồng thì khóc đến mù mắt, chị dâu lại ốm yếu bệnh tật, còn cháu trai mới ba tuổi... Chưa kể chính cô cũng đang mang thai hơn một tháng... Khởi đầu với hoàn cảnh thê thảm như vậy, Tô Chiêu cảm thấy thà chết còn hơn. Nhưng than thì than, sống vẫn phải sống, may sao dị năng vẫn còn và không gian cũng xuyên theo cô. Với lại thân thể này là một thiên tài chính hiệu: Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ngoại khoa tại bệnh viện lớn ở thủ đô, kiêm luôn chức phó viện trưởng. Ký ức của thân thể đều được giữ nguyên nên Tô Chiêu bỗng thấy mình ổn rồi, bật hack đây nha... Bị điều đi lao động thì sao? Dắt theo cả nhà già trẻ bệnh tật thì sao? Mang bầu thì đã làm sao? ... Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Làm lại một đời, đạp gió rẽ sóng rực rỡ huy hoàng... Nhưng vừa đặt chân tới nơi bị điều đi thì cô chợt phát hiện mình xuyên sách mới đúng! Hóa ra mình và nhà chồng chỉ là pháo hôi làm nền, là công cụ để nữ chính tỏa sáng? Cạn lời! Pháo hôi sao? Công cụ sao? Tô Chiêu thẳng thắn tuyên bố: “Cho dù ở đâu, tôi cũng không làm bàn đạp cho bất kỳ ai!” Tay đỡ bụng bầu, Tô Chiêu xé nát kịch bản: “Số phận của tôi, tôi tự quyết định!”

80000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tái Giá Quyền Thần
Tái Giá Quyền Thần

Biểu ca xa đến nhà ở nhờ, phong thái chi lan ngọc thụ, xa xa tựa ngọn núi cao đứng sừng sững một mình. Dù gia tộc hắn đã sa sút, nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm. Thiếu nữ vừa tuổi cập kê, dung mạo như hoa. Cả trái tim của Phùng Y Y đều trao trọn cho hắn, nàng e thẹn hành lễ: “Chiếu biểu ca.” Phụ thân nàng vốn yêu nữ nhi như mạng nghe được tâm sự của nàng, bèn lấy ơn ra ép hắn báo đáp, buộc Lâu Chiếu phải ở rể, làm con rể nhà họ Phùng. Sau khi thành hôn, Lâu Chiếu một lòng chuyên tâm thi cử, thái độ lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần hỏi han thế nào, cũng chỉ là tấm lòng nhiệt thành đổ sông đổ bể. Lúc này nàng mới hiểu ra, dưa hái xanh thì không ngọt. Năm sau, Lâu Chiếu lên kinh dự kỳ thi mùa xuân. Đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một mồi lửa đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót. ... Hai năm sau, Phùng Y Y vốn đã mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ Trung thư thị lang. Nam tử ngồi ở vị trí cao nhất, mặc quan phục thêu ngũ sắc, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thuở ban đầu. Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên đất, gạch men xanh vừa lạnh vừa cứng. Chuyện cũ hiện về rõ mồn một, Phùng gia chính là vết nhơ trên người Lâu Chiếu, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nữ tử mặc áo vải thô màu xám, che đi dung mạo và dáng người, giọng nói trong trẻo như suối: “Đại nhân, chuyện xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.” Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiếu quét qua, thấy tiểu nữ tử sợ đến mức rụt cả cổ lại. Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có cha già, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng...” Ngón tay Lâu Chiếu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan có thù tất báo.” Hắn đã tìm nàng hai năm, mà nàng lại nghĩ ra cả ngàn con đường, chỉ duy nhất không nghĩ đến việc đến tìm hắn. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đây?

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng