Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!

Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!

Ngôn TìnhHiện ĐạiXuyên KhôngĐô thịSảng VănHài HướcHệ ThốngNữ CườngDị NăngMạt Thế

Nhan Duyệt vạn lần không ngờ rằng, đời này cô còn có cơ hội trải nghiệm mạt thế. Vừa mở mắt ra, cô từ một "cá mặn" lười biếng bỗng biến thành nhân viên tập sự của một cửa hàng nhỏ trong tận thế, lại còn bị hệ thống vô tình giao cho những nhiệm vụ livestream bán hàng không hồi kết. May mà cửa hàng của cô buôn bán ngay thẳng, không lừa già dối trẻ. Bánh bao lớn, màn thầu trắng, nước khoáng – đồ ăn, thức uống đủ cả. Xác sống tấn công ư? Không sợ, siêu thị chúng tôi có gậy chuyên dụng diệt thây ma, còn tự động thu thập tinh hạch nữa chứ... Nhớ tích đủ để quay lại mua hàng mới nhé! Thời tiết quá nóng à? Đừng lo, ở đây có quần áo bốn mùa, mát mẻ cho hè, ấm áp cho đông – đồ đánh thây ma không thể thiếu! Nhớ ghé cửa hàng tậu thêm trước khi độ bền hao hết nha! Nhan Duyệt vừa ôm lò nướng vừa ợ no nê: "Cửa hàng tiếp theo... nên mở ở đâu đây nhỉ?"

100000

722 chương

Truyện cùng tác giả

Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!
Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!
Phù Huyễn

Nhan Duyệt vạn lần không ngờ rằng, đời này cô còn có cơ hội trải nghiệm mạt thế. Vừa mở mắt ra, cô từ một "cá mặn" lười biếng bỗng biến thành nhân viên tập sự của một cửa hàng nhỏ trong tận thế, lại còn bị hệ thống vô tình giao cho những nhiệm vụ livestream bán hàng không hồi kết. May mà cửa hàng của cô buôn bán ngay thẳng, không lừa già dối trẻ. Bánh bao lớn, màn thầu trắng, nước khoáng – đồ ăn, thức uống đủ cả. Xác sống tấn công ư? Không sợ, siêu thị chúng tôi có gậy chuyên dụng diệt thây ma, còn tự động thu thập tinh hạch nữa chứ... Nhớ tích đủ để quay lại mua hàng mới nhé! Thời tiết quá nóng à? Đừng lo, ở đây có quần áo bốn mùa, mát mẻ cho hè, ấm áp cho đông – đồ đánh thây ma không thể thiếu! Nhớ ghé cửa hàng tậu thêm trước khi độ bền hao hết nha! Nhan Duyệt vừa ôm lò nướng vừa ợ no nê: "Cửa hàng tiếp theo... nên mở ở đâu đây nhỉ?"

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Nhà Nghiên Cứu Khoa Học Bị Đại Lão Cưng Chiều Thành Tiểu Kiều Thê
Nhà Nghiên Cứu Khoa Học Bị Đại Lão Cưng Chiều Thành Tiểu Kiều Thê

Một nhà phát minh thiên tài của thế giới giữa các vì sao, vô tình được tái sinh vào năm 1975 theo lịch Hạ Châu, mở mắt ra đã thấy mình ở trong phòng thẩm vấn, tình hình vô cùng nguy cấp, chỉ chực bị kết án tử hình, Diệp Mộ vừa định lấy ra bản lĩnh thật sự để chuộc tội lập công, tự cứu lấy mạng mình. Ai ngờ vừa quay đầu đã bị người ta thông báo vô tội, còn không hiểu sao lại thành vợ của quân nhân, có thêm một người chồng là quân nhân? Nghĩ đến cuộc hôn nhân của thời đại này, một lần là cả đời... Diệp Mộ: ... Còn không bằng để cô tự cứu. Tống Ngạn Châu là tử thần nổi tiếng trong quân đội, bất kể nhiệm vụ nào nguy hiểm đến đâu, chưa từng thất bại, thể năng huấn luyện vượt xa một đám lính, tố chất quân sự thì khỏi phải bàn. Anh ta mặt lạnh lùng, nhưng cũng không chịu nổi sự van xin khổ sở của lão lãnh đạo mà anh ta từng kính trọng, đành phải làm bàn đạp cho nhà họ Diệp cứu Diệp Mộ ra, ôm quả bom hẹn giờ là Diệp Mộ vào người mình. Bị ép buộc kết hôn, tiền đồ bị ảnh hưởng, sự an ủi duy nhất của Tống Ngạn Châu chính là người vợ của mình, nghe nói là mắc chứng tự kỷ, chẳng khác gì khúc gỗ, không nói một lời, cũng không ra khỏi cửa, sẽ không gây rắc rối cho anh ta chứ. Anh ta vốn định coi như là nuôi trước một đứa con, nhưng không ngờ nuôi lâu ngày, bản thân mình lại lặng lẽ rung động. Chỉ là... vô tình phát hiện ra đủ loại bản vẽ mà cô ấy cất trong ngăn kéo, Tống Ngạn Châu im lặng. Tống Ngạn Châu: Vợ của anh, không phải chỉ đơn giản là mắc chứng tự kỷ chứ? ... Nghe nói có một số bệnh nhân tự kỷ thực ra là thiên tài? Điểm nổi bật: Không thích đấu đá giữa phụ nữ, nhân vật phản diện chỉ đơn giản là điểm mở đầu cốt truyện. Nếu cuốn sách này nhất định phải có khuynh hướng lập trường nào đó, thì chắc chắn là ở tư tưởng của nhân vật chính.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Sau Thiên Tai: Ta Dựa Vào Dị Năng Làm Ruộng
Sau Thiên Tai: Ta Dựa Vào Dị Năng Làm Ruộng

[Dị năng bàn tay vàng + làm ruộng + thương thành + xây dựng cơ bản + tận thế sau thiên tai + sủng vật] Thiên tai mười năm, Liễu Tô thuận lợi sống sót vượt qua. Vừa nghe nói có thể ra ngoài, Liễu Tô hận không thể ngửa mặt lên trời thét dài ba tiếng. Rốt cục cũng có thể ra ngoài ăn ngon uống say, mấy cái bánh bao ngũ cốc này ai thích ăn thì ăn, cô không thèm nữa! Thế mà, cứu mạng, nông trường họa phong của cô làm sao lại kỳ quái như thế? Nông trường nhà khác là làm việc ba trăm ngày, khắc phục tất cả khó khăn, chỉ để bội thu 1000 cân. Trong gió trong mưa, ta vẫn ở chỗ này chờ ngươi. Đến chỗ Liễu Tô thì là, củ cải này ngon quá nhưng chỉ thu được ba trăm cân. Liễu Tô liên tục nhấn mạnh, không liên quan gì đến tôi. Khẳng định là phong thuỷ không tốt, bởi vì đến chó cũng dần dần biếи ŧɦái. Thời kì thiên tai, trong lòng Đường Đuệ luôn có một bóng dáng, cô giống như một chùm sáng, xua tan bóng tối trong lòng anh, tặng ánh sáng cho anh. Khi tay cầm ánh sáng, cơ hội đặt ở trước mắt, Đường Duệ lấy dị năng xin thề sẽ xem cô quan trọng như tính mạng mình.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Bắt Đầu Trường Sinh Vạn Cổ, Cẩu Đến Thiên Hoang Địa Lão
Bắt Đầu Trường Sinh Vạn Cổ, Cẩu Đến Thiên Hoang Địa Lão

Trần Tầm xuyên không tới Tu Tiên giới mênh mông vô tận, thức tỉnh Hệ thống Trường Sinh, lại còn được tặng kèm một con linh thú Trường Sinh làm bạn. Ta, Trần Tầm, chẳng hứng thú gì với chuyện đánh nhau chém giết, cũng chẳng muốn gây sự với ai, chỉ muốn cùng lão Ngưu ngắm nhìn thế gian phồn hoa. Thế mà một lần vô tình, hắn để lộ bên hông ba cây Khai Sơn phủ; lại một lần vô tình khác, để lộ ra... mười sáu múi cơ bụng. Hắn chậm rãi đội lên chiếc mũ trùm của tội phạm, để lộ nụ cười âm trầm: “Ta, Trần Tầm, cùng lão Ngưu coi trọng nhất là đạo lý.” Chư thiên vạn giới run rẩy... hắn bắt đầu mặc vào. Một chiêu Hỏa Cầu Thuật cấp Luyện Khí kỳ bất ngờ được kích phát, như được tăng sức mạnh thêm mấy ngàn, mấy vạn lần; vô tận nghiệp hỏa đốt rực bầu trời, vạn vật đều hóa thành tro tàn... “Các hạ tuy mạnh, nhưng vẫn chưa đủ để ta dùng đến cây Khai Sơn phủ thứ ba.” — Tội phạm Nicolas, Trần Tầm.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xác Sống Đến Rồi, Tôi Nằm Nhà Chờ Chết
Xác Sống Đến Rồi, Tôi Nằm Nhà Chờ Chết

Khi đọc tiểu thuyết tận thế, Phó Nhĩ Điệp đã nhiều lần nghĩ rằng nếu rơi vào tình huống này, cô chỉ có nước chờ chết. Xe? Không biết lái. Đường? Không nhận ra. Cơm? Không biết nấu. Thể lực? Không cần gặp xác sống, chỉ cần trời đột ngột trở lạnh là cô có thể cảm cúm sốt cao rồi đi đời ngay lập tức. Là một con người vô dụng của thế kỷ mới, Phó Nhĩ Điệp chỉ mong thế giới luôn bình yên, không bệnh tật, không thảm họa. Như vậy, cô có thể nằm nhà vẽ tranh kiếm sống và ngày ngày trôi qua một cách an nhàn. Nhưng đời không như là mơ. Sau một cơn mưa phùn kéo dài, thế giới bỗng dưng biến dị. Khắp nơi tràn ngập mùi hôi thối của xác sống và thực vật biến dị. Từ tầng mười mấy nhìn xuống, cô thấy người người hoảng loạn, xe cộ bị bỏ lại chặn cứng đường, quán mì quen thuộc cô hay ghé qua giờ đây nhuốm đầy vết máu... Mọi thứ kéo cô khỏi những ảo tưởng, ép cô phải đối mặt với sự thật. Thế giới này, thực sự đã thay đổi rồi. Phó Nhĩ Điệp quyết định ra ngoài tìm người thân, đồng thời cược một ván xem bản thân sẽ trở thành xác sống hay dị năng giả. Cô lấy hết dũng khí, mở cửa bước ra... rồi lập tức lùi lại, đóng cửa cái rầm! Hành lang đầy rẫy hàng xóm đã biến thành xác sống, đáng sợ quá đi mất! Đánh xác sống á? Đừng mơ! Cô chỉ có thể co đầu rút cổ, chờ chết thôi. May thay, trong nhà vô tình tích trữ khá nhiều lương thực, đủ cho cô cầm cự một tháng. Nhưng kết cục của cô, có vẻ chỉ có hai khả năng: chết ngay bây giờ, hoặc chết sau một tháng. Cô chọn phương án thứ hai, đồng thời chuẩn bị tinh thần đối mặt với cảnh mất điện, mất nước. Ngày thứ nhất, mọi thứ vẫn bình thường. Ngày thứ hai, vẫn vậy. Ngày thứ ba, không có gì thay đổi. Ngày thứ... Một tháng trôi qua, đến hạn đóng tiền điện nước. Không có internet, không thể thanh toán. Cả tòa nhà chìm trong bóng tối. Nhưng kỳ lạ thay, căn hộ của cô vẫn sáng choang. Nước vẫn chảy, bồn cầu xả nước bình thường, gas vẫn có để nấu ăn, thậm chí mấy cây quất, ớt và hành lá ở ban công còn lớn nhanh như thổi, hoàn toàn trái với quy luật tự nhiên. Phó Nhĩ Điệp bỗng nhận ra, không phải cô biến dị, mà là... nhà cô biến dị rồi!!! Lưu ý trước khi đọc: 1. Nam chính không phải căn hộ, mà là người, tên Tang Văn Hạo. 2. 17 chương đầu có hơi nặng nề và thực tế, từ chương 18 trở đi chuyển sang hướng ấm áp, trồng trọt, chiến đấu, xây dựng cơ sở vật chất, nuôi thực vật rồi lại đánh nhau. 3. Tên truyện là kết quả của vô số lần đắn đo, cuối cùng lười đổi nên để luôn. Phó Nhĩ Điệp chỉ “nằm chờ chết” khi chẳng còn hy vọng. Nhưng sau khi phát hiện nhà biến dị và gặp nhiều tình huống mới, cô bắt đầu vùng lên giành giật sự sống.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Nhân Cầm Quân, Đánh Đâu Thắng Đó!
Mỹ Nhân Cầm Quân, Đánh Đâu Thắng Đó!

[Trường quân sự + Thi đấu đoàn đội + Cùng nhau trưởng thành + Nữ cường] Chỉ huy Lạc Tấc xuyên vào thân xác của hoa khôi khoa Xã hội học, Học viện Quân sự Số Một Liên Minh. Trong trận Đại loạn đấu, cô chỉ dẫn theo năm người, vậy mà vẫn thắng áp đảo đội quân cả ngàn người! Tại giải đấu tinh vực, cô bứt phá ngoạn mục, đưa Đan Trạch từ đội bét bảng lên ngôi vô địch! Hai năm sau, cô leo thẳng lên ghế Tổng đốc Đan Trạch. "Người trẻ thì phải biết tiến từng bước một, đặt mục tiêu nhỏ thôi. Ví dụ như làm Tổng đốc một tinh vực!" Mọi người: ??? "Sau đó, thống nhất Lãnh Hồ, biến Đan Trạch thành khu tự trị giàu nhất vũ trụ!" Mọi người: !!! Ngay trong ngày hôm đó, một bài viết với tiêu đề: "Vị Tổng đốc trẻ nhất lịch sử Liên Minh phát điên chỉ sau ba ngày nhậm chức" leo thẳng lên top tìm kiếm. Tinh vực Trung Ương: "Nằm mơ giữa ban ngày!" Hàng xóm Đế Quốc: "Trẻ trâu!" Cư dân mạng vũ trụ: "Chị đại quá đỉnh!" ... "Tôi biết rõ có một chiến sĩ cấp siêu S sắp tiến hành tập kích bất ngờ mà đội quân của tôi không thể địch lại. Vậy tại sao không tận dụng dân thường làm lớp phòng thủ? Vì không hợp với đạo nghĩa ư? Nhưng tôi là chỉ huy quân địch, cậu lại muốn nói chuyện đạo nghĩa với tôi sao? Chỉ cần cậu có một đồng đội bên cạnh thì bây giờ cậu đã không bị bắt giữ dễ dàng như vậy, để một đám dân thường tay trói gà không chặt khống chế! Bây giờ hãy trả lời tôi, Hoắc An, cậu có cần đồng đội không?" ... "Khóc gì thế?" "Chị liên thủ với người ngoài bắt nạt em! Nhưng rõ ràng chị đã có ấn ký của em, chị là của em cơ mà!" "Tôi không hề cùng hắn bắt nạt cậu." Lạc Tấc dịu giọng, ánh mắt ôn hòa: "Tôi đang cứu cậu." "Chị!" "Ừ?" "Em... Em đau lắm." "Đau ở đâu?" Hoắc An bé nhỏ chỉ vào vị trí bên trái l*иg ngực: "Chỗ này là gì?" Lạc Tấc thoáng trầm ngâm rồi chắc chắn đáp: "Là dạ dày." Nhóc con ngẩn người, sau đó chỉ vào vị trí thực sự của dạ dày trên cơ thể mình: "Dạ dày ở đây mà?" Mắt cậu nhóc bỗng sáng lên tràn đầy vẻ tinh quái: "Em biết rồi! Đây là tim! Chị ơi, nếu chị hôn em một cái, có lẽ em sẽ không đau nữa đâu!"

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Dựa Vào Năng Lực Copy Paste, Thiếu Nữ Dưỡng Tằm Xông Pha Tu Chân Giới
Dựa Vào Năng Lực Copy Paste, Thiếu Nữ Dưỡng Tằm Xông Pha Tu Chân Giới

Tô Cửu sau khi chết đi ở mạt thế, mở mắt ra đã thấy mình xuyên vào cô gái dưỡng dâu thê thảm nhất trong tiểu thuyết tu chân. Hai cánh tay nàng đầy những vết sẹo lở loét vì bán huyết linh nuôi bảy gã người yêu cũ là Tiên Tôn. Trong khi đó, đám em nhỏ trong nhà đói đến nỗi phải gặm vỏ cây dâu, còn lũ tra nam kia thì dùng tiền bán máu của nàng để đột phá cảnh giới. Trước khi phi thăng chúng còn cuỗm sạch gia sản của nàng. Tô Cửu vừa tỉnh lại đã muốn chửi đổng, cho đến khi nàng phát hiện ra, kho hàng tích trữ và máy quét từ mạt thế cũng theo nàng đến đây. [Kích hoạt hệ thống sao chép chín lần!] Từ đó, đan dược trong nhà x9! Pháp khí x9! Khi sư huynh khoe mẽ của gã người yêu cũ lôi ra một viên đan dược quý hiếm, chế giễu nàng bị vứt bỏ vì nghèo. Tô Cửu xoay người sao chép ra chín viên, cho mỗi người xung quanh một viên, ngay cả chó hoang bên đường cũng không bỏ sót. Sư huynh khoe mẽ: "???" Khi gã người yêu cũ nghe tin nàng giàu lên, đến tận cửa cướp đan dược. Tô Cửu nâng tay sao chép ra chín con rối là người yêu cũ cũ còn mạnh hơn hắn, nhìn hắn bị chín gã người yêu cũ cũ đánh cho quỳ xuống van xin tha mạng. Người yêu cũ: "???" Người yêu cũ cũ: "???" Về sau, giới tu chân ai nấy đều hoảng loạn. #Chấn động! Nữ tu nào đó dùng chín phân thân Ma Tôn diễn màn phá dỡ cả tông môn# #Tiên Tôn bị chín phân thân của chính mình vây đánh, chuyện này là thế nào!# *** Thẩm Uyên là món hàng dơ bẩn nhất của Yêu Nô Phường. Mười hai tuổi đã mang tiếng xấu là con lai nửa giao nửa khuyển, bị móc lấy yêu đan, đeo khóa xuyên tim để làm nô dịch. Hắn mang vẻ mặt yêu dị, bản tính phản nghịch, bị các chủ nhân đời trước ngược đãi phát tiết, đánh cho thân tàn ma dại, rồi bị vứt bỏ. Đến một ngày, hắn bị một nữ nhân tên Tô Cửu mua về với giá rẻ mạt. Hắn giả vờ câm điếc, chỉ chờ chết. Nhưng không ngờ, chẳng thấy roi da thuần nô đâu, mà lại thấy linh dược, linh đan, mỹ vị chỉ giới tu sĩ thượng lưu mới có. "Ngươi không ăn thì ta vứt đi. Trong nhà thật sự không còn chỗ để chứa mấy thứ này nữa." Chắc chắn nàng ta đang lừa mình. Thẩm Uyên không tin trên đời này còn có người đối xử tốt với hắn. Nhưng sau này, hắn phát hiện ra nàng không nói dối. Nàng có thiên phú dị bẩm, năng lực phục chế, sao chép mọi thứ, trong nhà ngoài linh bảo các loại thì đâu đâu cũng là những con rối Tiên Tôn do nàng sao chép ra. Mỗi ngày nàng chỉ đạo chúng làm việc, gặp nguy hiểm thì để chúng bao quanh bảo vệ nàng trong gang tấc. Còn hắn, thân là phế vật không may mắn, chỉ có thể đứng trong góc. Cuối cùng có một ngày, lại một nam tu Tiên Tôn phong quang sáng lạn đến tận cửa, bị nàng chạm vào sao chép. Đôi mắt đỏ ngầu của Thẩm Uyên đau đến rớm máu, hắn dùng cấm thuật thượng cổ mà mẫu thân dặn là dù khó khăn đến mấy cũng không được dùng, tự chặt đuôi giao, đổi lấy tu vi cổ thần. Dưới ánh trăng, hắn khác xưa rất nhiều, hóa thành Yêu Thần thượng cổ được mọi người cúng bái, chân trần nhuốm máu dưới vạt áo bào, nhẫn nhịn nỗi đau thấu xương, từng bước một đi đến trước mặt nàng. Nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nàng lên: "A Cửu, bây giờ, bản tọa đã xứng đáng để nàng dùng chưa?" #Có thù tất báo, bụng dạ hẹp hòi nữ vs Vốn là bé sói con đáng thương nhưng vì nàng mà hóa thành người sói# #Chuyện nhỏ về việc thú cưng ta nuôi thầm mến ta hai trăm năm#

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Loạn Thế Nông Nữ: Mô Phỏng Cầu Sinh
Loạn Thế Nông Nữ: Mô Phỏng Cầu Sinh

Hứa Tri Nam sớm mai xuyên qua, trở thành Hứa Đại Nha, tiểu oa nhi thôn quê không rõ triều đại. Đang lúc hạn hán kéo dài, nhà vốn cực phẩm, cha mẹ lại hiền lành như bánh bao. Ngày ngày đói rét, ngủ chẳng yên, nàng không cam, quyết đổi đời. [Đinh! Hệ thống Mô phỏng Nhân sinh trói định! 6 tuổi, vụ thu lao lực quá sức, thể chất giảm 1. Phụ thân tử trận, mẫu thân sầu thảm sinh non. 7 tuổi, bị ép phân gia, nàng gắng sức tăng sản lượng ruộng, song thuế nặng, lương thừa chẳng bao, đói khổ thêm, thể chất giảm 1. 8 tuổi, mẫu thân gặp ác nhân trên đường, giãy chết thảm. Nàng và muội chịu tiếng xấu, sống càng khốn. 9 tuổi, hạn hán liên miên, nàng dẫn muội lên núi đào vỏ cây, bị đại bá nương bán vào núi đổi lương. 10 tuổi, trốn chẳng thành, bị đánh, nhịn đói ba ngày, thể chất giảm 1. Lao lực liên ngày, thiếu ăn, nàng bệnh thoi thóp, chết đói trong chuồng heo trống.] [Nhân sinh bắt chước kết thúc, xin chọn: Lựa một: Ký ức trải qua. Lựa hai: Vật tùy thân một món. Lựa ba: Kỹ năng ngẫu nhiên.] Hứa Tri Nam: “Hử? Cái gì cơ?” Lại bắt chước, lần lượt [bị thiêu chết], [bị sói ăn], [bị lợn rừng húc chết], [bị đánh lén mà chết]... Hứa Tri Nam ngửa mặt lên trời: “Chẳng lẽ mệnh ta đã tận?” Hệ thống: [Chúc mừng, ngươi mang mệnh pháo hôi chết yểu.] Nàng bóp mũi nhận, nghĩ bụng: “Thôi thì sáng tạo vài thứ vậy! Xà phòng, đậu hũ, món kho, ta bắt chước hết!”. S ong hiện thực chỉ toàn [thất bại]. Hứa Tri Nam: “Sao lại thế?” Hệ thống: Chúc mừng, trí lực pháo hôi: 4. Nương tựa hệ thống chẳng đáng tin cậy, nàng xử lý cực phẩm, nâng cấp hệ thống, mở ra [kỹ năng mô phỏng] và [kỳ ngộ bản khối]. Tuy nhiên đường tỷ sau khi rơi xuống nước bỗng lạ thường. Biết được bí mật trọng sinh của tỷ ấy qua hệ thống, nàng quyết theo tỷ tới Vĩnh Châu, lặng lẽ trưởng thành. Gian khó ngàn phen tới được an toàn khu của đường tỷ, nàng phát hiện vận mệnh trêu ngươi, nơi đây chẳng an toàn như tưởng. Hứa Tri Nam: “Vừa xuống xe bò, vào đến Vĩnh Châu đã bị lừa gạt thì phá giải thế nào?” [Đinh, hệ thống thăng cấp, mở bản khối lãnh địa mô phỏng.] Chiến loạn liên miên, thiên tai chồng chất, nàng theo đường tỷ trọng sinh về, lặng lẽ trưởng thành. Trên đường nhặt được nam tử tuấn tú trọng thương. Hứa Tri Nam: “Tướng quân? Vương gia? Hoàng tử?” Tiêu Diễn: “Ta xem thiên văn, biết mình là phu quân định mệnh của nàng.” Hứa Tri Nam: “Chờ chút, để ta mô phỏng thử xem!” Chú thích: Cốt truyện thăng cấp là chủ yếu, xen làm ruộng, kinh doanh, xây dựng; hệ thống hay chết máy. Nữ chính khởi đầu là bé con 6 tuổi, thân thể yếu ớt, kiếp trước làm xã súc, chẳng phải đặc công hay bộ đội, không thể gϊếŧ sạch kẻ chướng mắt, cũng chẳng khống chế được biến số, không trừ nổi nhà cực phẩm, xin lưu ý kẻo tự làm khó mình. Nam chính chính thức xuất hiện muộn, nhặt nam nhân chỉ là tình tiết nhỏ cần cho cốt truyện. Nữ chính khởi đầu là tiểu nữ hài 6 tuổi, thân yếu, kiếp trước làm xã súc, không phải đặc công hay bộ đội, nên không thể gϊếŧ sạch kẻ chướng mắt. Nàng chẳng thể khống chế biến số, cũng không trừ được nhà cực phẩm, xin lưu ý kẻo tự làm khó mình. Nhân vật: Hứa Tri Nam, Tiêu Diễn (chính); Hứa Quyện Bách (phụ). Tóm tắt: Nàng chơi trò nhân sinh mô phỏng phiên bản cổ đại. Lập ý: Nỗ lực đổi vận mệnh.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Cô Vợ Đáng Yêu Bói Toán Như Thần
Cô Vợ Đáng Yêu Bói Toán Như Thần

Anh là công tử danh gia vọng tộc, tuổi trẻ đã nắm giữ quyền lực, lạnh lùng vô tình, đối nhân xử thế lạnh nhạt. Cô là truyền nhân cuối cùng của Huyền Môn, cuộc sống chật vật, bấp bênh. Một người mệnh bạc về tài lộc, một người vận số đầy tai ương. Nếu anh không cưới cô, sự nghiệp sụp đổ, sinh tử khó lường. Nếu cô không lấy anh, cả đời nghèo túng, khốn khó không lối thoát. Ngày cưới, anh lạnh lùng tuyên bố: “Cẩm Triêu Triêu, dù cô có dùng đủ mọi cách để gả cho tôi, tôi cũng sẽ không yêu cô dù chỉ một chút!” Cẩm Triêu Triêu mỉm cười: “Không sao, tôi chỉ cần được gả cho anh là đủ rồi.” Sau khi kết hôn, vận mệnh của cô đảo ngược, tài vận hanh thông, được cá chép may mắn phù hộ, ở cả Đế Đô, cô nói một, không ai dám nói hai. Phó Đình Uyên nhìn người phụ nữ đã liều mạng cứu anh lần thứ N, rơi vào trầm tư. Có phải anh đã nói lời tuyệt tình sớm quá rồi không?

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng